Cầu Thang Gào Thét

Lượt đọc: 87 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 12

Bình minh ngày hôm sau ló dạng tươi sáng và quang đãng.

Ánh dương nhàn nhạt của tháng Mười một tràn qua cửa sổ nhà bếp và vươn dài vui vẻ trên khung cảnh hỗn độn thông thường của bữa sáng. Những gói bỏng ngô bừng sáng, cốc bát lấp lánh; vụn bánh mì vương vãi và những vệt mứt hiện ra rõ nét trong ánh ban mai. Không khí ấm áp và đượm mùi của thứ trà đặc ngon, của bánh mì nướng, trứng rán và thịt lợn muối.

Nhưng tôi lại không cảm thấy thoải mái chút nào.

“Tại sao, Lucy?” Lockwood chất vấn. “Tôi thật không hiểu được! Cậu biết rằng thám tử phải báo cáo lại bất cứ thứ đồ tạo tác nào được tìm thấy. Nhất là những thứ gắn bó mật thiết với Khách như thế. Chúng phải được lưu giữ đúng cách.”

“Tôi biết.”

“Chúng phải được đặt trong sắt hoặc thủy-tinh-bạc cho tới khi được nghiên cứu kỹ càng hơn hoặc tiêu hủy.”

“Tôi biết.”

“Nhưng cậu chỉ nhét nó vào trong túi, và không nói với tôi hay George!”

“Đúng vậy. Tôi đã nói là tôi rất xin lỗi! Trước kia tôi chưa từng làm gì như thế.”

“Vậy sao giờ cậu lại làm thế?”

Tôi hít một hơi thật sâu. Đầu tôi cúi xuống; trong vài phút tôi nguệch ngoạc trên tấm khăn, suy ngẫm trong khi việc kết tội tôi vẫn tiếp diễn. Đó là hình ảnh một cô gái; một cô gái mảnh khảnh mặc bộ váy mùa hè kiểu cũ. Tóc cô ấy xòe ra xung quanh đầu, và đôi mắt của cô ấy mông lung, trống rỗng. Tôi đè mạnh ngọn bút, có lẽ hằn cả vào mặt bàn phía dưới.

“Tôi chẳng biết nữa,” tôi lí nhí. “Tất cả diễn ra quá nhanh. Có thể là bởi vụ cháy - có lẽ tôi chỉ muốn cứu giữ thứ gì đó của cô ấy, để cô ấy không biến mất hoàn toàn...” Tôi vẽ một bông hoa hướng dương lớn màu đen ở giữa chiếc váy. “Thực lòng tôi hầu như không nhớ mình đã cầm nó. Và sau đó... tôi đã quên mất.”

“Tốt hơn đừng có hở điều này ra với Barnes,” George nhắc. “Ông ta sẽ rất tức giận nếu biết cậu đãng trí và mang một Khách nguy hiểm đi khắp London mà không có gì phòng ngừa. Chuyện đó sẽ cho ông ta thêm một cái cớ để đóng cửa công ty thám tử này.”

Tôi liếc nhìn cậu hả hê phết thêm xốt chanh vàng lên bánh của mình. Ồ, buổi sáng hôm đó cậu ấy, George, mới thật hưng phấn, hoạt bát làm sao, như một con chồn sương vậy. Tôi nghĩ cậu đang vô cùng thích thú với sự khổ sở của tôi.

“Cậu quên ư?” Lockwood nói. “Chỉ vậy thôi ư? Đó là lý do của cậu?”

Tính ngang bướng nổi lên; tôi ngẩng cao đầu, hất tóc về phía sau. “Đúng vậy đấy,” tôi nói, “và nếu cậu muốn biết tại sao, thì lúc đầu có lẽ tôi quá phân tâm do phải ở trong bệnh viện, và sau đó là quá bận rộn lo lắng về cậu. Nhưng thực ra, cậu thử nghĩ mà xem, tôi đã không có lý do gì phải nghĩ nó là thứ nguy hiểm cả. Phải không? Bởi vì chúng ta đã khóa Nguồn rồi mà.”

“Không!” Lockwood gõ mạnh một ngón của bàn tay không đau xuống tấm khăn trải bàn. “Chính là thế đó! Chúng ta tưởng chúng ta đã khống chế nó, nhưng thực ra là chưa! Chúng ta chưa khóa được Nguồn, Lucy ạ, bởi vì rõ ràng rằng Nguồn là ở đó.”

Cậu ấy chỉ vào chiếc hộp thủy-tinh-bạc nhỏ, đang nằm yên lặng giữa hộp bơ và ấm trà. Nó sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời; bên trong, chiếc dây chuyền vàng hiện ra vừa đủ thấy.

“Nhưng làm sao nó có thể là Nguồn chứ?” tôi gào lên. “Phải là xương cốt cô ấy mới đúng.”

Cậu ấy lắc đầu vẻ thương hại. “ vẻ là như thế thôi, bởi vì bóng ma của cô ta biến mất khi cậu trùm lưới bạc lên xác cô ta. Nhưng rõ ràng là bằng cùng động tác đó, cậu cũng trùm lên cả sợi dây chuyền nữa, như thế là đã quá đủ để khóa nó lại. Nhưng rồi, khi cậu trộm sợi dây chuyền...”

Tôi quắc mắt nhìn cậu ấy. “Tôi không trộm sợi dây chuyền.”

“... cậu đút nó thẳng vào trong túi áo khoác, trong đó đầy mạt sắt và các gói muối, và những thứ đồ thám tử khác thừa đủ để nhốt nó lại suốt phần còn lại của đêm hôm đó. Tuy nhiên ngày hôm sau, cậu vứt áo khoác của cậu lên ghế và sợi dây chuyền rơi ra. Rồi nó nằm khuất giữa đống quần áo cho tới khi đêm xuống, lúc bóng ma có thể quay trở lại.”

“Câu hỏi duy nhất là tại sao nó không nhanh và có uy lực như đêm trước,” George nói. “Theo như điều cậu nói thì nó rất chậm chạp khi lần đầu cậu thoát ra khỏi phòng.”

“Nhiều khả năng là do có một chút sắt và muối rơi ra từ áo khoác của cậu cùng với sợi dây chuyền,” Lockwood nói. “Chúng đủ để làm hồn ma yếu đi, và ngăn không cho nó xuất hiện lâu. Có lẽ đó chính là lý do khiến nó không thể theo cậu xuống cầu thang, và không thể hiện hình thật nhanh khi chúng ta quay trở lại.”

“Thật may cho chúng ta,” George nói. Cậu rùng mình, đoạn cắn một miếng bánh giải khuây.

Tôi giơ hai tay lên ra dấu yên lặng. “Đúng, đúng. Tôi hiểu tất cả. Nhưng đó không phải điều tôi muốn nói. Điều tôi muốn nói là, Nguồn là thứ mà Khách gắn bó nhất, phải không nào? Là thứ mà nó gắn bó, yêu quý nhất. Bởi thế chắc chắn nó đáng lẽ phải là xương của cô ấy chứ.” Tôi với tay ra, nhặt lấy dây buộc chiếc hộp thủy tinh và xoay nó giữa những ngón tay, làm cho mặt và sợi dây chuyền trong đó nhẹ nhàng trượt qua lại. “Nhưng thay vào đó thì hóa ra lại là cái này. Sợi dây chuyền này quan trọng đối với linh hồn của Annabel Ward hơn chính thể xác còn lại của cô ấy... Chẳng phải chuyện hơi kỳ lạ sao?”

“Cũng chẳng khác với vụ tay lái mô tô mà chúng ta đã từng làm,” George chỉ ra.

“Đúng, nhưng...”

“Tôi hy vọng cậu không cố lảng sang chuyện khác, Lucy,” Lockwood nói bằng giọng lạnh lùng. “Tôi đang rất bực mình với cậu đấy.”

Tôi đặt chiếc hộp xuống. “Tôi biết.”

“Tôi chưa nói xong đâu. Còn lâu mới xong. Tôi còn rất nhiều điều cần nói.” Lại một khoảng lặng dài. Lockwood nghiêm khắc nhìn tôi, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ. Cuối cùng cậu bực tức thốt lên. “Thật không may là tôi đã quên mình định nói gì rồi. Điều quan trọng là: đừng có làm thế một lần nào nữa. Tôi thất vọng về cậu. Khi cậu gia nhập công ty tôi đã nói với cậu rằng tôi không quan tâm việc cậu giữ bí mật những chuyện thuộc về quá khứ của cậu. Điều đó vẫn đúng. Nhưng giữ bí mật về những điều xảy ra bây giờ thì lại khác. Chúng ta là một đội và chúng ta phải làm việc theo cách đó.”

Tôi gật đầu. Tôi nhìn tấm khăn trải bàn. Mặt tôi cùng lúc vừa cảm thấy nóng bừng vừa cảm thấy lạnh ngắt.

“Cậu cũng không phải nghĩ ngợi gì về sợi dây chuyền này nữa,” Lockwood nói. “Hôm nay tôi sẽ mang nó tới lò thiêu Fittes ở Clerkenwell để tiêu hủy. Vĩnh biệt Nguồn. Vĩnh biệt Annabel Ward. Sự giải thoát cho toàn bộ câu chuyện.” Cậu cau có nhìn xuống cốc của mình. “Và giờ trà của tôi còn nguội mất rồi chứ.”

Những sự kiện trong đêm đó hiển nhiên chẳng hề dễ chịu gì, nhưng tâm trạng của Lockwood không tốt còn là do những nguyên nhân khác nữa. Cánh tay bị ma chạm đang làm cậu khổ sở. Những tin tức xấu từ ông Barnes đè nặng lên trí óc cậu. Tệ hơn cả, tin tức về thảm họa của chúng tôi ở đường Sheen đã bắt đầu lan truyền. Cậu kinh hãi nhận ra vụ cháy đã được đăng lên tờ Thời báo vào buổi sáng ngày hôm ấy. Trong chuyên mục Vấn đề, nơi hằng ngày đăng những vụ ma ám đáng chú ý, một bài báo với tiêu đề “Các công ty thám tử độc lập: cần có thêm chế tài kiểm soát?” miêu tả cách một vụ điều tra do Lockwood & Đồng sự thực hiện (“Một đội độc lập dưới sự điều hành của các thiếu niên”) đã kết thúc bằng một vụ hỏa hoạn nguy hiểm, tàn phá như thế nào. Nó ngụ ý rõ ràng rằng Lockwood đã mất kiểm soát tình hình, ở cuối bài báo dẫn lời một nữ phát ngôn viên của công ty thám tử Fittes trứ danh. Bà ta khuyến nghị nên có “quy chế giám sát của người lớn” cho hầu hết các cuộc điều tra tâm linh.

Những hậu quả của bài báo đến rất nhanh và rất rõ ràng. Lúc 8 giờ 5 phút sáng, có một cuộc điện thoại gọi đến văn phòng, hủy một trong những vụ điều tra đang diễn tiến của chúng tôi. Cuộc gọi thứ hai tiếp theo sau lúc 9 giờ. Chúng tôi chắc chắn sẽ còn có vài cuộc nữa.

Nói theo cách nhẹ nhàng nhất thì cơ hội để kiếm được 60.000 bảng trong vòng một tháng dường như quá xa vời.

Bữa ăn của chúng tôi kết thúc trong không khí lạnh lùng ảm đạm. Lockwood ngồi đối diện tôi qua bàn, mân mê cốc trà nguội ngắt, co duỗi những ngón tay bị thương. Sự sống đã trở lại với chúng, nhưng trông chúng vẫn còn hơi xanh xao. George nặng nề đi lại trong bếp, thu nhặt bát đĩa và chất đống chúng vào trong bồn rửa.

Tôi lật đi lật lại chiếc hộp thủy tinh trong tay.

Cơn nóng giận của Lockwood là rất chính đáng, và điều đó khiến tôi thấy khổ sở. Điều lạ là ở chỗ - dù tôi biết rằng tôi đã sai, cả trong việc lấy sợi dây chuyền lẫn việc quên phắt về nó - tôi chẳng thể hoàn toàn cảm thấy hối tiếc về điều tôi đã làm. Đêm đó ở đưòng Sheen tôi đã nghe thấy giọng nói của một cô gái bị sát hại. Tôi cũng đã nhìn thấy cô ấy - cả trong dáng hình trước kia, và cả trong hình hài quắt queo, thảm hại lúc ấy. Và bất chấp sự hiện hồn đáng sợ và cuồng nộ, bất chấp mức độ tàn độc kinh khủng của hồn ma đầy hận thù, tôi không thể nào vứt bỏ những ký ức về cô ấy sang một bên.

Với thân thể đã cháy thành tro bụi, sợi dây chuyền này là tất cả những gì còn lại: của Annabel Ward, của cuộc đời và cái chết của cô ấy, của toàn bộ câu chuyện chưa được biết đến này.

Và chúng tôi cũng lại sắp ném nó vào lửa.

Chuyện đó với tôi có vẻ không đúng.

Tôi giơ chiếc hộp sát vào mắt mình, nhìn xuyên qua lớp thủy tinh. “Lockwood,” tôi nói, “tôi có thể lấy sợi dây chuyền ra được chứ?”

Cậu thở dài. “Tôi nghĩ là được. Giờ là ban ngày. Tạm thời đủ an toàn.”

Hiển nhiên hồn ma của Annabel Ward sẽ chẳng bật ra khỏi mặt dây chuyền đó vào ban ngày được. Nhưng nó liên hệ với cô ấy, dù rằng cô ấy hoặc vì nguyên do nào đó bị nhốt trong đó, hoặc chỉ đơn giản là sử dụng nó như một đường dẫn từ thế giới bên kia. Bởi vậy tôi không ngăn nổi cảm giác rùng mình ớn lạnh vì lo lắng khi gạt cái chốt mỏng bằng sắt và mở nắp chiếc hộp thủy-tinh-bạc.

Nó đây: trông chẳng hề độc ác xấu xa gì hơn những chiếc thìa múc mứt và những con dao cắt bơ nằm vương vãi trên mặt bàn rực nắng. Một món đồ trang sức tinh tế trên một sợi dây chuyền vàng tinh tế. Tôi lấy nó ra khỏi hộp, khẽ rúm lại khi cái lạnh băng giá của nó chạm vào da tôi, và lần đầu tiên tìm hiểu nó một cách kỹ càng.

Sợi dây chuyền được kết thành từ những mắt xích xoắn bằng vàng, hầu hết sạch sẽ và sáng bóng, ngoại trừ một vài chỗ có gì đó màu đen bít lại giữa những mắt nối. Mặt dây chuyền về cơ bản có hình bầu dục, kích cỡ chừng một quả óc chó. Do chiếc giày vụng về của George, nó trông có vẻ hơi móp. Hẳn lớp viền bên ngoài đã từng rất đẹp. Nó được khảm hàng chục mảnh xà cừ màu trắng ngả hồng sáng lấp lánh, nằm gọn gàng giữa những mắt lưới bằng vàng. Nhưng rất nhiều mảnh đã bị rụng, và cũng giống như sợi dây chuyền, bề mặt xà cừ bị ố bẩn đây đó bởi những đốm đen mang đầy điềm gở. Tệ nhất (và có lẽ lại là do George), là toàn bộ hình bầu dục đã bị nứt ở một bên. Tôi có thể nhìn thấy rõ một đường nứt chạy dọc gờ của nó.

Tuy vậy, thú vị hơn tất cả là một biểu tượng hình trái tim hơi gồ lên một chút ở nửa dưới của mặt trước mặt dây chuyền, trên đó khảm mờ hoa văn hình mạng nhện bằng vàng.

“Ồ!” tôi nói. “Có chữ viết bên trên.”

Tôi giơ nó lên ra trước ánh sáng, và lần ngón tay trên những chữ cái. Khi làm thế, tôi đột nhiên nghe thấy những giọng nói - một người đàn ông và một phụ nữ đang trò chuyện, rồi sau đó là tiếng cười cao vút, lanh lảnh của người phụ nữ.

Tôi chớp mắt; cảm giác đó biến mất. Tôi nhìn kỹ vật trong tay mình. Sự tò mò của tôi đã lây sang những người khác. Dù không muốn, Lockwood cũng đã đứng dậy đi vòng quanh bàn. George đã ngưng rửa bát, và vừa vung vẩy khăn lau đĩa vừa nhìn qua vai tôi từ phía bên kia.

Bốn chữ. Chúng tôi yên lặng nhìn chúng một lúc.

Tormentum meum

laetitia mea

Chúng chẳng gợi nên gì nhiều với tôi.

“ 'Tormentum'...” cuối cùng George lên tiếng. “Nghe có vẻ vui đấy.”

“Tiếng Latin,” Lockwood nói. “Chẳng phải chúng ta có một cuốn từ điển tiếng Latin đâu đó sao?”

“Nó là từ người đàn ông đã tặng cho cô ấy sợi dây chuyền này,” tôi nói. “Người cô ấy yêu...” Tiếng vọng của hai giọng nói đó vẫn còn âm vang trong tâm trí tôi.

“Sao cậu biết được đó là một người đàn ông?” George hỏi. “Có thể là một người bạn gái chứ. Có thể là mẹ cô ấy.”

“Không thể nào,” tôi nói. “Hãy nhìn biểu tượng này. Thêm vào đó, cậu đeo thứ này để lời yêu thương của người yêu cậu luôn ở cạnh trái tim cậu.”

“Cứ như thể cậu biết về điều đó không bằng,” George nói.

“Cậu thì biết đấy.”

“Để tôi xem nó nào,” Lockwood nói. Cậu ngồi xuống chiếc ghế cạnh tôi và lấy sợi dây chuyền từ tay tôi. Cậu giơ nó sát mắt, lông mày nhăn tít.

“Những cụm từ Latin, quà tặng của người yêu, một cô gái mất tích đã lâu...” George vắt chiếc khăn lau đĩa ẩm lên vai và bước về phía bồn rửa bát. “Có vẻ là một bí ẩn kỳ lạ...”

“Phải thế không?” Lockwood nói. “Phải thế không nhỉ?” Chúng tôi nhìn cậu. Mắt cậu sáng bừng; cậu đột ngột ngồi thẳng dậy. Vẻ u sầu bao bọc lấy cậu suốt cả buổi sáng đã đột nhiên tan biến như những đám mây trắng giữa con gió. “George,” cậu tiếp tục, “cậu có nhớ vụ nổi tiếng mà Tendy đã làm một hoặc hai năm trước chứ? Vụ có hai bộ xương quấn vào nhau ấy?”

“Vụ Cái cây than khóc hả? Tất nhiên rồi. Bọn họ đã được thưởng vì vụ đó mà.”

“Đúng vậy, và đã trở nên rất nổi tiếng. Và nguyên do là bởi họ đã tìm ra danh tính hồi trước của Khách, phải không? Họ đã tìm thấy một chiếc kẹp cà vạt kim cương trên một trong hai bộ xương và lần ngược trở lại người thợ kim hoàn đã tạo ra nó, và từ đó đã cho họ biết rằng người chủ sở hữu...”

“... là lãnh chúa Ardley trẻ tuổi,” tôi nói, “mất tích hồi thế kỷ 19. Tất cả mọi người đều nghĩ rằng ông ta đã ra nước ngoài. Nhưng rồi ông ta ở đó, bị chôn trong khu vườn của gia đình, em trai ông ta hẳn đã chôn ông ta để được thừa kế gia sản.” Yên lặng một thoáng; tôi nhìn bọn họ. “Sao phải ngạc nhiên thế chứ? Tôi cũng đọc bài trong Những vụ ma ám đích thực mà.”

“Có lý,” Lockwood nói. “Và cậu nói đúng. Điểm mấu chốt là, đó là một câu chuyện rất ly kỳ, và nhờ lý giải được bí ẩn đó đội của Tendy đã được tưởng thưởng xứng đáng. Họ trở thành một công ty thám tử nổi tiếng hơn rất nhiều so với trước đó; giờ họ là công ty lớn thứ tư ở London. Bởi thế tôi đang băn khoăn...” Cậu ngừng lại, nhìn vào mặt dây chuyền trong tay mình.

“Liệu rằng Annabel Ward có thể làm điều tương tự cho chúng ta không ư?” George nói. “Lockwood, cậu có biết rằng có bao nhiêu Khách ở London không? Bao nhiêu Khách trên khắp đất nước này không? Nó là một bệnh dịch. Người ta chẳng quan tâm tới những câu chuyện đằng sau chúng. Họ chỉ muốn chúng biến mất.”

“Cậu nói đúng, nhưng những vụ tốt sẽ tạo những tin nóng,” Lockwood nói. “Và vụ này có thể là vụ tốt. Hãy nghĩ về nó đi. Một cô gái quyến rũ, bị giết dã man và mất tích trong nhiều thập kỷ, bi kịch hai người yêu nhau, một công ty thám tử nhỏ nhưng dám làm đã khám phá ra sự thật đằng sau vụ giết người...” Cậu ấy ngoác miệng cười với chúng tôi. “Đúng thế... nếu chúng ta làm đâu ra đấy, chúng ta có thể thu hút sự chú ý của nhiều người. Cuối cùng thì chúng ta cũng có thể đổi vận. Nhưng chúng ta cần phải hành động ngay. George - tôi nghĩ rằng cuốn từ điển tiếng Latin đó ở trên hành lang tầng áp mái. Cậu lấy nó xuống đây được chứ? Cảm ơn cậu! Còn Lucy,” cậu ấy tiếp tục khi George đã bước đi, “có lẽ tôi cũng có việc cần cậu giúp.”

Tôi nhìn cậu. Quá trình cậu chuyển đổi từ một con người cau có, ủ rũ một vài phút trước giờ đã hoàn tất. Cậu di chuyển nhanh nhẹn và nhẹ nhàng, quên cả những cơn đau; mắt cậu sáng long lanh khi nhìn vào mắt tôi. Trong khoảnh khắc đó dường như chẳng có gì trên thế giới này mê hoặc cậu hơn tôi.

“Hãy nói cho tôi biết điều này,” cậu nói. “Tôi không thực sự muốn hỏi cậu điều này, xét trên những gì chúng ta đã trải qua trong hai ngày vừa rồi, nhưng khi cậu cầm chiếc hộp đó mới nãy, chắc là cậu... đã cảm thấy gì đó, phải không?”

Tôi chầm chậm gật đầu. “Nếu cậu muốn nói đến tàn dư tâm linh, thì có, tôi có cảm thấy. Những giọng nói, tiếng cười... Không nhiều lắm. Tôi đã không cố nghe.”

“Và cậu có nghĩ rằng,” Lockwood vừa nói vừa mỉm cười, “nếu cậu cố...?”

“Cậu muốn xem tôi có thể cảm nhận được gì không ư?”

“Đúng thế! Chẳng phải đó là một ý tưởng tuyệt vời sao? Cậu có thể sẽ thu lượm được thứ gì đó quan trọng; một đầu mối nào đó mà chúng ta có thể sử dụng.”

Tôi nhìn lảng đi, ngượng ngùng trước ánh mắt mãnh liệt của cậu. “Chắc chắn rồi, có thể lắm... Tôi chẳng biết nữa.”

“Nếu có ai có thể làm điều này, thì người đó chính là cậu, Luce ạ. Cậu rất giỏi chuyện này. Hãy thử đi.”

Chỉ một lúc trước đây thôi, cậu cam đoan sẽ thiêu chiếc hộp. Giờ đây nó là chìa khóa cho tất cả mọi rắc rối của chúng tôi. Chỉ một lúc trước đây thôi, cậu còn đang quở trách tôi vô cùng nặng nề; giờ đây tôi trở thành người quan trọng nhất trong mắt cậu. Lockwood là như vậy. Đôi khi những thay đổi của cậu xảy ra đột ngột tới mức khiến ta ngộp thở, nhưng năng lượng và nhiệt huyết của cậu luôn là thứ không thể cưỡng lại. Tôi có thể nghe thấy tiếng George phấn chấn đi thình thịch lên cầu thang; và bản thân tôi cũng bất giác cảm thấy rộn ràng phấn khích trước viễn cảnh có thể đưa câu chuyện của cô gái ma ra trước ánh sáng; thấy hy vọng trước ý nghĩ bằng cách nào đó có thể giúp cứu vãn công ty thám tử này.

Dù không chủ ý, dĩ nhiên, nhưng tôi cũng chẳng thể không cảm thấy hãnh diện trước những lời khen ngợi của Lockwood.

Tôi thở dài nặng nề. “Tôi có thể thử,” tôi nói, “nhưng tôi không thể hứa bất cứ điều gì. Cậu thừa biết rằng Mạc lực thường sẽ chỉ cho ta cảm thấy tình cảm và âm thanh, mà không có được những dữ kiện cụ thể. Bởi vậy nếu...”

“Tuyệt vời! Tốt lắm.” Cậu đẩy mặt dây chuyền trên mặt bàn về phía tôi. “Tôi có thể giúp cậu bất cứ điều gì không? Cậu có muốn tôi rót cho cậu một chén trà không?”

“Không. Chỉ cần cậu im miệng lại để cho tôi tập trung thôi.”

Tôi không nhặt nó lên ngay. Xét cho cùng, đây không phải điều gì có thể làm hời hợt. Tôi đã biết rõ về cơn phẫn nộ và lòng căm hờn của hồn ma cô gái ấy. Tôi đã biết được rằng số mệnh cô ấy chẳng lấy gì làm dễ chịu. Bởi thế tôi không vội vã. Tôi ngồi đó nhìn chiếc mặt và sợi dây chuyền, cố hết sức dẹp bỏ mọi ý nghĩ trong đầu. Tôi gạt sang bên tất cả những cảm giác vội vàng, gấp gáp, mơ hồ thường nhật.

Cuối cùng tôi cầm nó lên tay. Cảm giác lạnh lẽo của kim loại truyền vào người tôi.

Tôi chờ đợi bất cứ tiếng vọng nào có thể đến.

Và chúng đã đến, cũng như lúc trước. Đầu tiên là tiếng một người đàn ông và một người phụ nữ nói chuyện với nhau; tiếng cười lanh lảnh của người phụ nữ, tiếng người đàn ông hòa theo tiếng cô ấy. Rồi cảm giác của niềm vui sướng mãnh liệt, của đam mê được chia sẻ; tôi cảm giác thấy niềm hoan hỉ cùng nỗi phấn chấn của cô gái. Niềm hạnh phúc bùng nổ, ùa đến với thế giới của tôi... Tiếng cười thay đổi, trở nên cuồng loạn. Giọng người đàn ông cục cằn hơn, âm thanh méo mó. Tôi đột ngột cảm thấy ớn lạnh vì sợ hãi... Và rồi ngay lập tức niềm vui thích đã trở lại, và tất cả lại rất ổn... Cho tới lần thay đổi tiếp theo, cho tới khi sự hài lòng biến mất, và những tiếng nói lại cất cao trong cơn giận dữ, và tôi cảm thấy mệt mỏi với sự ghen tuông và cơn thịnh nộ... Và nó cứ tiếp diễn như thế, hết lần này đến lần khác, tâm trạng cứ chuyển đổi vô cùng chớp nhoáng, cứ như thể tôi đang ngồi trên vòng quay ngựa gỗ ở Hexham hồi còn bé mà một lần mẹ đã cho tôi đi, nơi tôi đã cảm thấy vừa vui thích vừa sợ hãi, và tôi biết mình chẳng thể nào bước xuống dù có cố gắng thế nào. Rồi đột nhiên tất cả đều im lặng, và một giọng nói lạnh lùng vang lên trong tai tôi, cơn thịnh nộ cuối cùng đã bùng phát thành một tiếng thét tuyệt vọng vì đau đớn - tiếng thét tôi nhận ra là của chính bản thân mình.

Tôi mở choàng mắt. Lockwood đang đỡ tôi trên ghế. Cánh cửa bật mở; George phóng hết tốc lực vào phòng.

“Chuyện quái gì đang diễn ra vậy?” cậu hét to. “Tôi không rời các cậu ra một lúc được sao?”

“Lucy,” Lockwood nói. Mặt cậu trắng bệch. “Tôi rất xin lỗi. Đáng lẽ tôi không nên yêu cầu cậu làm việc đó. Chuyện gì đã xảy ra vậy? Cậu ổn chứ?”

“Tôi chẳng biết nữa...” Tôi đẩy cậu ra xa, và thuận tay thả mặt dây chuyền xuống bàn bếp. Nó sáng lấp lánh và lắc lư ở đó trong thoáng chốc. “Đáng lẽ tôi không nên làm việc đó,” tôi nói. “Nó quá mạnh. Linh hồn và những ký ức của cô ấy đã hoàn toàn bao bọc nó. Có một lúc tôi đã cảm thấy tôi chính là cô ấy, và như thế thật không tốt chút nào. Cơn thịnh nộ của cô ấy thật kinh khủng.”

Tôi ngồi yên lặng một lúc trong căn bếp ngập nắng để cho những cảm giác đó rời khỏi tôi như những mảnh vụn của một giấc mơ đang tan biến. Hai người kia chờ đợi.

“Tôi có thể nói với cậu một điều,” cuối cùng tôi tiếp tục. “Có thể đó chính là điều cậu đang theo đuổi, Lockwood ạ, mà cũng có thể không, nhưng đó là điều mà giờ đây tôi đoan chắc. Nó thể hiện rất rõ ràng trong những cảm xúc đó.” Tôi hít một hơi thật sâu, đoạn ngẩng lên nhìn bọn họ.

“Là gì vậy?” Lockwood hỏi.

“Người đàn ông đã tặng cô ấy sợi dây chuyền này ấy? Đó cũng chính là kẻ đã giết cô ấy.”

« Lùi
Tiến »