Châm Nương

Lượt đọc: 230 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

Mã Thủ trở dậy trong âm thanh ồn ã, náo nhiệt đặc trưng của buổi sớm.

Ấy là một ngày đẹp trời với nắng vàng rực rỡ, một anh trung niên bê chậu rửa mặt đang khom khom nhìn gã: “Chú say sưa thế nào lại ngã ngửa trước cửa nhà tôi thế này?”

Mã Thủ nghển cổ nhìn anh mà đầu hãy còn bùng nhùng.

Hình như tối qua có chuyện gì đó, gã mang máng nhớ về một người đàn bà cao gầy, mặc trang phục cổ xưa. Chị ta cầm xẻng lật, xào một chảo sáng loáng những kim là kim, tiếng lạo xạo còn văng vẳng đâu đây.

Huyệt Thái Dương giật thình thịch nhức nhối, Mã Thủ day day hai cái chợt biến sắc, ngồi phắt dậy, sờ soạng khắp đầu.

Không vết thương, không vảy sẹo, thậm chí cả băng vải cũng không thấy tăm hơi…

May! May quá đi mất!

Mã Thủ quay lại, sau lưng gã là một cửa hàng nho nhỏ mở sớm, vẫn số 5, nhưng lại là phố Thái Lai. “Phố Thái Lai” mà xe buýt 981 rẽ vào từ đường Hải Ninh.

Cái tên hay thật, qua cơn bĩ cực đến hồi thái lai, mọi rủi ro, long đong đều tiêu biến.

Gã lần túi áo, điện thoại vẫn còn đây nhưng ứng dụng “Tìm thầy bắt bệnh” đã biết mất.

Nhưng kệ mẹ nó, Số 5 phố Bà Sa hay B36 Châm Nương gì gì, kệ xác! Có sức khoẻ là có tất cả, không sức khoẻ là không có gì.

Mã Thủ cười ha hả như điên như dại, cười đến chán chê mới phủi mông nhổm dậy, đi ra đầu phố.

Đã sang ngày mới, một ngày ngập tràn hy vọng để bắt đầu một cuộc đời mới, cuộc đời không còn băng vải, không vương mùi máu, không lổm ngổm bọ ruồi.

Gã sải những bước dài uyển chuyển mặc cho thân hình “thùng phuy” ngoại cỡ, lướt qua hết gian hàng này đến gian hàng nọ. Tới cửa tiệm cuối cùng, bỗng gã khựng lại.

Cửa kính của quán nọ đủ lớn để soi trọn từ đầu đến chân.

Gã nhìn hình phản chiếu của mình trên cánh cửa thuỷ tinh.

Phía dưới vẫn nục nịch như vậy nhưng từ cổ trở lên… Thứ vốn là đầu người đã biến mất.

Không hẳn là biến mất mà thay vào đó là đầu một con súc vật. Cái đầu nhô ra nhọn hoắt hao hao đầu cá dù nửa trên lại na ná bọ hung. Dưới đôi môi dày tớn lên là hàm răng chìa ra, thụt thò mất trật tự. Gai mọc chia chỉa hai bên má đến sát đôi tai to bự lủng lẳng như lá lách lợn.

Ðột nhiên gã như nghe văng vẳng đâu đây lời dò dặn: Yên tâm, chỉ có cậu thấy rõ chính mình.

---❊ ❖ ❊---

Chú thích:

Vĩ Ngư đã tham khảo cách tôi kim của Trung Quốc cổ đại trong “Thiên công khai vật/天工开物”.

Theo đó, “Nung kim khâu vùi dưới bột đất, than gỗ thông, tàu xì, để lại hai, ba chiếc cắm bên trên thử lửa. Đến khi có thể dùng tay bóp vụn kim bên trên nghĩa là kim bên dưới đã đủ lửa. Lọc ra lấy kim, bỏ vào nước lạnh.”

Giải thích một cách khoa học là kĩ thuật thấm carbon bằng chất thấm rắn. Than gỗ thông là chất thấm bột, tàu xì và bột đất là chất xúc tác. Trong quá trình nung nóng ở nhiệt độ cao, sẽ có biến đổi về cấu trúc bên trong kim (thành cấu trúc đồng nhất và mềm dẻo). Khi nhúng kim đang nóng đỏ vào nước lạnh, do nhiệt độ giảm đột ngột, kim sẽ chuyển sang cấu trúc có độ cứng rất cao (Tham khảo techftc ).

« Lùi
Tiến »