Châm Nương cười vang lần.
Chị dội cả thùng nước bên chân vào nồi. Đây là bước cuối cùng của quá trình tôi kim, “ngâm trong nước lạnh”.
Từng đụn khói cuồn cuộn bốc lên, quẩn quanh gian nhà như làn sương sớm mịt mù bất tận. Những sợi khói mỏng vấn vít quanh bóng hình mờ ảo, chập chờn của Châm Nương.
Mã Thủ thấy chị dường như đang cao hơn, gầy hơn, thậm chí là dẹt hơn. Hai chân kéo dài như rắn, trán bị khoan thủng một lỗ y hệt lỗ kim may áo.
Chị vẫn rì rầm, giọng mềm mại, nhẹ nhàng hoà cùng làn khói ấm áp bao bọc quanh gã.
Mã Thủ nghe tiếng thầm thì.
– Đừng sợ, chữa được mà.
– Đội lốt người bấy lâu tất có lúc rách khi sờn, không sao, đến đây chị khâu lại là được.
– Bệnh nào thuốc nấy, cậu không nói thật sao chị dám xỏ kim. Phố Bà Sa ai ai không biết, Châm Nương Châm Nương, chỉ vá “áo” súc vật, Châm Nương Châm Nương, luồn kim xỏ chỉ, trả cho cậu tấm “áo” vẹn nguyên.
– Cậu yên tâm, chỉ có cậu thấy rõ chính mình.