Châm Nương gật gù: “Ừ anh không nói dối, câu nào cũng là sự thật, vẽ tranh liên hoàn trông tấm nào cũng thật.”
Mã Thủ chưa kịp thở phào thì chị tiếp lời,
“Nhưng có vẻ còn thiếu mấy tấm nhỉ, thôi, đã trót thì phải trét, vẽ nốt cho trọn câu chuyện đi.”
Chị gạt sạch đất than, tàu xì trong nồi, chỉ để lại mớ kim may sáng loè: “Bớt bớt cái thói dễ làm khó bỏ đi, anh có định chữa bệnh không đấy?”
Mã Thủ cháy họng: “Chị… Chị biết hết rồi ư?”
Châm Nương cười khanh khách: “Tôi có biết gì đâu. Nhưng tôi tin rằng, nếu anh tốt đẹp như thế thì đã chẳng xuất hiện ở Số 5 phố Bà Sa, cũng chẳng bị chỉ định đến chỗ tôi chữa bệnh. Tôi làm nghề gì chẳng lẽ chính tôi không rõ?”
Đoạn, chị lại ân cần dịu dàng: “Đừng ngại, có gì cứ nói hết đi, chị đã bảo chị đứng về phía cậu cơ mà.”
Vết thương trên đầu nhoi nhói như thể lũ dòi bọ đang hò nhau thi gặm, mồ hôi ướt đẫm sống lưng, Mã Thủ không chịu nổi nữa.
“Anh không chạy đơn này nữa”: Thật vậy, gã đâu thèm chạy, với đôi mắt lõi đời, liếc một cái là gã biết ngay lão già kia đã nhắm “con mồi”, liệu liệu mà “nấp” đi thôi.
Gã “nghe điện thoại”: Thật vậy, có điều đầu dây bên kia không phải sếp, sếp đâu có rảnh mà để tâm đến những thứ lông gà vỏ tỏi thế này, vả lại sếp cũng chẳng tạo áp lực cho nhân viên làm gì. Sở dĩ nhắc đến “đổi tổ khác” các kiểu là vì gã biết con nhỏ kia đang đứng ngoài, diễn vậy cho mình nó xem.
“Nhận được ảnh và video báo cáo”: Cái này thì do gã và lão khách hàng đã bàn bạc trước, vì “coi như có nhược điểm của nó”, “nó còn trẻ, dễ xấu hổ, nếu dám xé chuyện bé ra to thì mình tung mẹ lên mạng là xong”.
Không biết nghe ngóng ở đâu mà Mai Trân lại ghè gã ra ăn vạ, may sao đồng nghiệp đều bênh gã: “Em đừng vu khống, ai chẳng biết quản lí Mã là người chính trực, ghét nhất mấy trò mèo thế này, lúc nào cũng nhắc nhở mọi người phải tuân thủ điều lệ công ty…”
Châm Nương hài lòng: “Ây dà, thế là phải rồi, chị hỏi cậu một câu cuối cùng.”
“Nếu nhận được số tiền hoa hồng kia, cậu có chia chác đủ phần cho con bé không? Nói thẳng nói thật đấy nhé.”
Chẳng còn gì để mất, Mã Thủ bâng quơ: “Vu khống, không có tang chứng vật chứng thì chia cho nó làm gì… Nếu nó ăn vạ thì còn video, ảnh ọt ở đây cơ mà.”
Nói xong gã cũng đâm ngượng, bẽn lẽn cười trừ, trông khuôn mặt bóng loáng dầu mỡ thế mà có vài phần thật thà, chất phác.