Rõ ràng ngọn lửa phừng phừng liếm đáy chảo mà sao trán Mã Thủ lại bất giác mướt mượt mồ hôi.
Mồ hôi chảy qua vết thương xót như rắc muối.
Gã lắp bắp: “Thực ra… Thực ra tôi có làm gì đâu…”
Nói đến đây thì khựng lại, gã đảo quanh: “Chỗ này có máy ghi âm không đấy?”
Châm Nương bật cười giòn giã, đôi mắt dài chi chít những nếp hằn hình kim: “Cậu cứ yên tâm, chị đứng về phía cậu mà.”
***
Con nhóc mới đi làm tên Mai Trân, trông cũng ngon nghẻ, là cấp dưới trực tiếp của Mã Thủ.
Hôm ấy, gã dẫn Mai Trân đi tiếp khách, suốt cả buổi lão ta chẳng buồn nhìn gã lấy một lần, mắt như keo 502 dính chặt lấy người Mai Trân.
Trên đường về, Mã Thủ bảo Mai Trân: “Anh biết nhà em khốn khó, thôi anh không chạy đơn này nữa, em cố lên nhé, hoa hồng 15% đấy.”
Còn làm bộ làm tịch khuyên bảo tận tình: “Điều lệ công ty qui định, nghiêm cấm hối lộ khách hàng dưới mọi hình thức, em đừng đi theo vết xe đổ của lũ nông nổi mới vào nghề đấy nhé.”
Mai Trân xúc động lắm, càng ra sức thăm hỏi vị khách kia đều như vắt tranh. Dẫu vậy bao nhiêu chuyến cũng thành công cốc, bởi cô vờ như không hiểu những gì lão ta ám chỉ, lão ta cũng giả đò không rõ mục đích của cô.
Xưa nay tổ sale bao giờ cũng thực tế nhất, Mai Trân bắt đầu đón những lời ra tiếng vào hắt hủi, duy chỉ có Mã Thủ vẫn không ngừng động viên, giúp đỡ cô. Cấp trên biết lắng nghe, thấu hiểu như vậy hiếm lắm, Mai Trân tự hứa với lòng, nhất định phải đoạt đơn này bằng mọi giá, vì Mã Thủ và cũng vì một tương lai được “vả mặt” những người từng chế nhạo cô.
Hôm ấy, như thường lệ, Mai Trân đi báo cáo kết quả công tác, vừa đến cửa thì nghe thấy Mã Thủ đang nói chuyện điện thoại. Chuyện là sếp thấy tiến độ của tổ này quá chậm, dự định đổi cho tổ khác. Mã Thủ khép nép nói hết nước bọt mới xin sếp thư thư một thời gian cho cô.
Mai Trân thao thức suốt đêm, không biết bao lần mở máy tính nhẩm đi nhẩm lại con số 15% ấy, đi ngủ cũng nằm mơ thấy ngày mình được mở mày mở mặt khi đơn từ xong xuôi.
Hai hôm sau, cô lấy được chữ kí của lão già nọ.
Mã Thủ nặng nề: “Không ngờ tôi nhận được ảnh và video báo cáo nhanh như thế, đúng là ngựa non háu đá, tội gì con bé phải làm vậy cơ chứ…”
Bị gọi đến nói chuyện riêng, Mai Trân nhục nhã ê chề, Mã Thủ dẫu thương tình nhưng vẫn phải đề xuất kiến nghị nhằm giảm bớt tổn thất: Mai Trân chủ động thôi việc, đơn hàng này tính công cho gã, khi nào nhận được hoa hồng, gã sẽ lén gửi bù cho Mai Trân, đỡ phí công tất bật bấy lâu.
Ai ngờ hoa hồng chưa đến tay, Mai Trân đã xồng xộc lao vào công ty, ném cốc nước vào mặt gã, chửi bới “thứ súc vật” nọ kia.
Mã Thủ thề thốt: “Tôi thề, từng câu từng chữ tôi nói là sự thật.”
Châm Nương lẳng lặng vân vê kim châm cắm trên “nấm mồ” trong chảo.
Bấy giờ đã đủ lửa, kim châm nát vụn trong tay chị, thổi nhẹ là bay.