Châm Nương

Lượt đọc: 220 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

Ngồi khúm núm trên ghế gấp, Mã Thủ trình bày với Châm Nương về bệnh tình của mình. Cái ghế này thấp lè tè, thành thử lúc trình bày, gã phải ra sức rướn cổ lên, cộng thêm cái thói khua chân múa tay, nom gã chẳng khác một con chó bị bắt đứng bằng hai chân là mấy.

Nói xong gã cũng đâm thắc thỏm: “Bệnh này… Liệu có khỏi được không hả chị?”

Châm Nương rút một sợi chỉ từ túi trước tạp dề, để lại trong không trung những đường cong uốn lượn, mềm mại. Chị miết một đoạn, luồn vào giữa kẽ răng, vừa kéo sợi chỉ vào ra nhịp nhàng vừa ậm ờ đáp: “Được chứ, được chứ, đơn giản.”

Rồi hỏi lại gã: “Hà cớ gì người ta lại đánh cậu?”

Vì sao ư? Vì con nhỏ ấy không biết điều chứ sao! Mã Thủ càm ràm: Có đơn hàng lớn, mọi người đều phấn đấu hết mình. Riêng nó, ỷ vào ta đây có tí nhan sắc nên bán mình cầu vinh, những tưởng ăn chắc đơn này, ai ngờ “con cá lớn” lại rơi vào tay gã. Thua thì cũng thôi, quan trọng là thái độ phải đường hoàng. Nhưng được thế đã đành, đằng này trước mặt bao người, nó bù lu bù loa ăn vạ, khóc lóc om sòm, thậm chí còn động tay động chân.

Một lần nữa, gã cường điệu sự bao dung, độ lượng của mình: “Thôi không chấp trẻ con, nếu tôi báo cảnh sát nó phải ăn cơm tù nửa tháng là ít.”

Châm Nương rọi đèn soi chỉ, cuối cùng dây cũng căng, gảy vang tánh tách như đánh đàn.

Dưới lớp vải lại ngọ nguậy không yên, Mã Thủ lo sốt vó: “Chị xem giúp em thế nào chứ…”

Châm Nương ngắt lời: “Khó chữa.”

Ơ, nãy còn bảo đơn giản cơ mà, sao giờ lại thành khó chữa? Mã Thủ suýt nhảy dựng lên.

Châm Nương đưa mắt nhìn gã, bấy giờ Mã Thủ mới phát hiện con ngươi của chị sáng lắm, sáng đến lạ lùng. Dường như tụ lại dưới đáy mắt ấy là hàng nghìn mũi kim đang loe loé thứ ánh sáng căm căm lạnh lẽo.

Chị tiếp lời: “Anh đi khám bệnh, thầy thuốc hỏi bệnh tình ra sao thì anh phải trả lời đầy đủ rõ ràng thế nào? Bị dao đâm lại kêu rắn cắn? Bị rắn xanh cắn lại đổ tại chó cỏ cào? Bệnh nào thuốc nấy, anh cứ bịa đặt như thế sao tôi chữa nổi cho anh?”

Mã Thủ sốt ruột lắm, vạch cả băng vải cho chị xem lũ dòi bọ bay tung tăng bên dưới: “Tôi có nói dối chị đâu, chị xem, ra nông nỗi này việc gì tôi phải bịa?”

Châm Nương vân vê mấy cây kim cắm trên nấm mồ trong chảo: “Nhìn vết thương mà chữa được thì anh đã khỏi từ lúc đến bệnh viện rồi, hà tất phải lặn lội tới tận đây?”

“Tự đếm đong mà liệu đường suy tính, bệnh của anh… Không còn nhiều thời gian đâu.”

« Lùi
Tiến »