Chân Dung Nàng

Lượt đọc: 1483 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG XIII

Sáng sớm hôm sau, trong nắng xuân tươi sáng, Jennie trở lại với tôi. Tôi nghe tiếng nàng nói ở dưới hành lang, và chỉ vừa kịp khoác chiếc áo choàng là nàng đã lên hết cầu thang và đẩy cửa tiến vào. Một tay nàng cầm chiếc va-ly nhỏ: nàng buông va-ly xuống sàn ngay cửa bước vào, và chạy như bay qua phòng ôm choàng lấy tôi mà hôn.

Một hành động rất tự nhiên. Chúng tôi dang nhau ra tận cuối đầu cánh tay, mặt nhìn mặt, mỉm cười, không nói một câu. Chúng tôi cùng xúc động không nói nên lời... Cả một buổi sáng mùa xuân nắng ấm, ngào ngạt hương thơm, theo nàng ùa vào.

Nàng già dặn hơn — tôi nhận ra ngay điều ấy; đúng ra vẻ một thanh nữ, nàng bận bộ đồ du lịch, hai tay lại còn đeo găng nữa. Nàng như nghẹn thở, không hiểu chỉ vì chạy vội lên thang, hay vì mừng rỡ: đôi mắt nâu của nàng nhìn tôi không chớp. Tôi hít thở thật sâu.

«Jennie, » tôi nói, «anh nhớ em quá.»

«Em biết,» nàng đáp. «Em cũng nhớ anh lắm. Nhất là, ở trong ấy, em càng nhớ anh hơn.» Nàng buông tay tôi ra với vẻ đột nhiên nghiêm trọng. «Bây giờ em hết ở trỏng rồi,» nàng nói tiếp.

«Anh biết mà,» tôi nói. «Anh đoán cũng ra.»

Nàng từ từ quay mình trên gót chân và nhìn quanh phòng với một niềm vui đơn giản. «Em đã mơ tới căn phòng này nhiều lắm, anh Eben ạ,» nàng nói, «Em không thể tả cho anh rõ. Biết bao đêm thao thức em nhớ tới căn phòng này...» 

«Anh biết,» tôi nói.

« Thiệt hả?» nàng dịu dàng hỏi. «Không, em không tin như vậy đâu.» 

Nàng đứng đó, rảo mắt ngó quanh và từ từ gỡ bao tay ra; tôi cũng ngó theo tia mắt nàng, và ước mong căn phòng được ngăn nắp hơn. Tôi ra vuốt lại khăn trải giường cho nó phẳng phiu một chút, nhưng nàng ngăn tôi lại. «Đừng,» nàng nói, «đừng mó tới. Anh còn nhớ có lần em muốn dọn dẹp nhà cửa cho anh, hồi đó em còn nhỏ xíu? Bây giờ để em thu dọn cho. Cà-phê anh để ở đâu?.... Tội nghiệp anh Eben, — em đã đánh thức anh dậy sớm quá. Anh đi thay đồ đi, sau đó chúng ta sẽ dùng quà sáng, và rồi em sẽ thuật lại cho anh nghe tất cả những chuyện đã xẩy ra.» 

«Nhưng này Jennie,» tôi nói, «nếu thời giờ eo hẹp quá...» 

«Còn cả một ngày dài kia mà,» nàng trả lời, như bị hụt hơi, «Và — và hơn thế một chút.»

Tôi đi xuống dưới nhà vào phòng rửa mặt, và để Jennie dọn dẹp nhà cửa theo ý nàng. Tôi nghĩ là mình đã trông thấy bà Jekes ở tầng dưới, nhưng tôi không để ý đến bà nhiều; tôi đang sung sướng quá, ngày hôm đó tươi đẹp quá... cả một ngày dài và thêm một chút. Thế nghĩa là gì - thêm một chút? Tôi bị hai vết đứt, trong lúc cạo mặt.

Jennie đã học được cách trải giường và cách pha cà-phê. Tôi gần như không nhận ra căn phòng của mình khi trở lên: cái bàn làm việc có trải một chiếc khăn bàn sạch trên đặt hai chiếc tách, một chiếc đã bị mẻ mất quai, và bình cà-phê, xếp cạnh nhau, cùng với một miếng bơ mà tôi để trên ngưỡng cửa sổ, và mấy lát bánh mì nàng vừa cắm vào lò nướng lại trên bếp hơi. Một mùi thơm tỏa trong không khí. Chúng tôi cùng ngồi vào bàn, tay nắm trong tay, dùng bữa điểm tâm.

Tôi kể cho nàng nghe về bức chân dung của nàng; và những ngón tay nàng đan chặt vào những ngón tay tôi. «Ô, tuyệt quá nhỉ,» nàng kêu lên. «Tuyệt thật, anh Eben nhỉ, anh có mừng không?»

Nàng yên lặng hồi lâu, suy nghĩ. «Eben à,» sau cùng nàng nói, «chúng mình hãy làm một việc gì thật đặc biệt — anh muốn thế không? để ăn mừng? Bởi vì chúng mình cũng chẳng được gần nhau lâu. Anh à… họ sắp gửi em đi ngoại quốc — sang Pháp — trong nội trú để học nốt chương trình — khoảng hai năm.»

«Jennie,» tôi than.

«Em biết,» nàng vội đáp. «Đâu em có muốn đi; nhưng em biết thế nào cũng phải đi. Và dẫu sao, hai năm cũng chẳng lâu lắm đâu. Rồi thì…»

«Rồi thì sao?» tôi hỏi.

«Em sẽ cố lớn mau,» nàng đáp một cách nghiêm trang. «Rồi thì có ngày em sẽ già dặn như anh.» 

«Bây giờ anh hai mươi tám tuổi rồi, Jennie ạ,» tôi nói giọng nghiêm chỉnh. Nàng gật đầu. 

«Em biết,» nàng đáp, «Có ngày rồi em sẽ lớn như anh... lúc đó...» 

«Nhưng không phải khi em ở Pháp về,» tôi nói.

« Chưa,» nàng đồng ý. «Sau đó cũng còn khá lâu.»

Nàng nắm chặt tay tôi. «Dù sao em sẽ cố lớn nhanh,» nàng nói. «Em phải lớn nhanh.» 

Trong hồi lâu, nàng như đắm chìm trong sự đăm chiêu, suy tưởng, đầu cúi xuống, đôi mắt ẩn nấp sau những vành mi dài. Rồi nàng như chợt tỉnh, ngồi thẳng người lên, mỉm cười.

«Chúng mình đi chơi đi anh,» nàng nói, «đi tới một nơi nào đó ở đồng quê — đi suốt ngày nhé — đó là điều chúng ta chưa cùng làm với nhau lần nào.»

Điều mà chúng ta chưa cùng làm với nhau lần nào — mà nào chúng mình đã làm gì với nhau đâu. Nhưng nàng khỏi cần thôi thúc tôi. Một ngày dài trong cảnh đồng quê, trong tiết xuân ấm áp, bên nhau... «Phải đấy,» tôi nói, «phải, chúng mình sẽ đi về miền quê,» Nàng nôn nả đợi tôi uống hết tách cà-phê. Chúng tôi tất tưởi xuống thang, rồi xuống đường, tay nắm tay; và ánh nắng ban mai đổ xuống chúng tôi như một trận mưa hoa.

Bác Gus đang ngồi trong xe, ở góc đường. Khi bác nhìn thấy tôi cùng đi với Jennie, bác gỡ nón ra, và có dáng kinh ngạc. Tôi không tin rằng bác đã có lần nghĩ là nàng có thực, và cũng không bao giờ bác nghĩ là sẽ gặp nàng. Tôi tiến lại phía xe, và mở cửa xe. «Bác Gus,» tôi nói, «chúng tôi đi pích-ních. Tính về miền quê nghỉ một ngày, đi đâu cũng được. Tôi nhờ bác chở đi. Mất độ bao nhiêu bác nhỉ?»

Bác xoắn chiếc nón trong lòng hai bàn tay, và ráng mỉm cười; hình như bác có điều khó nói.

«Nghe này Mack,» bác nói, «nghe này...» 

«Giá cả không thành vấn đề,» tôi nói, và tôi đỡ Jennie leo lên xe.

Giầu có làm quái gì nếu mình không được làm theo sở thích? 

Bác Gus nhìn lại hai ba lần như để được an tâm là chúng tôi thực đang ngồi trong xe. «Té ra là chuyện có thực,» bác nói, như tự thuyết phục hơn là để nói với tôi; và như bị xâu xé bởi một niềm lo sợ bác tiếp. «Thế nào — tính đi đâu đây Mack?»

Tôi làm hiệu cho bác cứ đi thẳng. «Bất cứ nơi nào có cỏ xanh,» tôi nói, «bất cứ nơi nào là đồng quê.»

Tôi không biết là chúng tôi đi đâu, nhưng cảnh vật đều xanh tươi, duyên dáng. Một khu vực nào đó ở phía bắc thành phố - có lẽ là khu Westchester. Đi mất chừng một giờ thì đến nơi. Chúng tôi đậu xe bên lề đường, leo qua một hàng rào, chạy băng qua một cánh đồng có con bò cái đang gặm cỏ. Con bò không để ý gì tới chúng tôi. Chúng tôi leo lên một ngọn đồi nhỏ, giữa vài vòm cây che phủ. Mặt Jennie đỏ bừng, nàng nghẹn thở và cứ cười hoài; tôi và nàng chạy trước, bác Gus lẽo đẽo theo sau.

Lúc giữa trưa, chúng tôi cùng ngồi trên một bức tường xây bằng đá, ấm áp giữa ánh nắng, bên bờ bãi cỏ, bên ven rừng thưa. Có những đóa cúc dại màu vàng lẫn trong cỏ, không khí thơm dịu như mật ngọt. Chúng tôi có mang theo mấy miếng bánh kẹp thịt, — rau diếp và bánh mì dành cho Jennie, tôi và bác Gus ăn xúc-xích. Chúng tôi cùng ăn bánh sandwich và uống bia hộp. Đây là lần đầu tiên Jennie uống bia; nàng không thích và kêu là đắng.

Bác Gus và Jennie thi nhau nói. Bác kể lại có lần bác ráng đi tìm nàng, và chuyện bác giúp tôi bán bức tranh, và nàng dặn dò bác để ý săn sóc tôi, và đừng để có chuyện gì xảy ra. Tôi không nói mấy; tôi thấy buồn ngủ vì say nắng, tôi thầm ước có anh bạn Arne cùng ở đây với chúng tôi. Tôi không ngừng nghĩ tới có một ngày kia chúng tôi sẽ cùng nhau xum họp.

Jennie ngồi trên gờ bức tường sát bên tôi, đầu nàng dựa vào vai tôi. Nàng đã cài một bông hoa vàng lên mái tóc; hoa tỏa ra làn hương thơm mát của loài cỏ dại. Bầu trời xanh màu trứng chim. Tôi nghe tiếng một con chim hót trong rừng. Tôi cảm thấy sung sướng, một niềm sung sướng tôi chưa từng được hưởng từ trước đến giờ, và mãi mãi về sau này nữa. 

Bác Gus bỏ chúng tôi lại sau bữa trưa, bác trở lại chiếc tắc-xi để làm một giấc nghỉ trưa. Từ lúc đó Jennie cũng yên lặng, dựa vào tôi nghỉ ngơi, mơ màng và thỏa mãn. Một chập sau, tôi thấy nàng cục cựa, nghe thấy nàng thở hơi dài, hơi thở không đều. «Em đang nghĩ gì đấy Jennie?» tôi hỏi.

Nàng trả lời tôi, chậm rãi và dịu dàng, «Em đang nghĩ rằng thế giới này đẹp quá, anh Eben ạ. Và nó còn tiếp tục đẹp mãi — bất kể chuyện gì xảy ra cho chúng ta. Mùa xuân năm nào cũng đến, cho chúng mình ở đây, cũng như trên xứ Ai cập xa vời; mặt trời cũng lặn xuống trong cùng một bầu trời xanh tươi khả ái; chim muông ca hót... cho chúng ta, cho ngày hôm qua... hay cho ngày mai. Trần gian chẳng được tạo vì cái gì khác hơn là cái đẹp, anh Eben ạ — dù chúng ta đang sống đây, hay đã sống từ ngày xưa cũng vậy.»

«Cho ngày mai,» tôi nói. «Nhưng bao giờ ngày mai sẽ đến, em Jennie?» 

«Có hề chi?» nàng hỏi. «Nó sẵn đó. Hôm nay trước đây đã chẳng là ngày mai rồi đó sao. Hãy hứa với em là anh sẽ không bao giờ quên, anh nhé.»

Tôi thấp giọng nhắc lại:

Tôi từ đâu đến

Nào có ai hay;

Tôi đi về đâu

Mọi người đều đến.

Nàng đọc tiếp với một tiếng kêu ngạc nhiên nho nhỏ:

Gió thổi

Nước trôi

Chỉ có Trời biết..

«Em nghĩ là Trời biết đấy, anh Eben ạ, » nàng nói.

Rồi nàng dâng cặp môi nàng, tin tưởng và hồn nhiên, đặt lên môi tôi.

Sau đó chúng tôi cùng đi dạo vào khu rừng có lá cây xanh non, qua bóng những cành cây râm mát, trên thảm rêu và những khóm cây dương xỉ. Chúng tôi thấy một con suối nhỏ, và những bông hoa tím chen lẫn trong lá cây. Jennie dừng lại hái hoa; nàng cột lại thành một bó để mang về nhà. «Để ghi nhớ ngày hôm nay,» nàng nói.

Mặt trời đã ngả về tây; những bóng tối đổ xuống quanh chúng tôi. Trời bắt đầu trở lạnh, chúng tôi quay lại và đi về nhà.

« Lùi
Tiến »