Chếc Lồng Xương Thịt

Lượt đọc: 6449 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 00 Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34-2 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326
Tiến »
Chương 172

❊ ❊ ❊

Chương 172

Trần Tông bước vào tiệm, lịch sự thông báo với nhân viên.

Nhan lão quả nhiên có con mắt chọn đồ không tệ, sống mấy trăm năm cũng không uổng phí, gu thưởng thức không hề tầm thường. Anh đang mải mê xem xét thì nghe có người gọi mình:

"Trần huynh, lại gặp rồi."

Quay đầu nhìn lại, thì ra là Nhan Như Ngọc từ phía sau đi đến.

Có lẽ do đang ở nhà mình nên anh ta khá tùy ý, hơn nữa hệ thống sưởi trong nhà bật rất mạnh, đến mức anh ta không thèm mặc áo khoác vest, chỉ khoác một chiếc sơ mi trắng, quần âu đen, tóc buộc gọn một nhúm nhỏ sau đầu, vẫn là cặp kính gọng vàng có dây đeo quen thuộc, bên tai đeo một chiếc tai nghe Bluetooth.

Trần Tông cười bước tới chào.

Nhan Như Ngọc chẳng khách sáo gì: "Tôi chỉ nói đùa với anh thôi, vậy mà anh thực sự đến đây à?"

Trần Tông đáp: "Anh nghĩ nhiều rồi, tôi không phải vì anh mà đến đâu. Chủ yếu là muốn tìm nguồn hàng. Nghề thủ công ở xưởng Cảnh Đức Trấn rất phát triển, sản phẩm có phong cách riêng biệt, tôi muốn xem thử có cơ hội hợp tác không..."

Nói rồi, anh ra hiệu về phía trong tiệm: "Tiệm này khá ổn, chỉ tiếc là đắt quá, không nằm trong phạm vi cân nhắc của tôi."

Nhan Như Ngọc cười lớn.

Nhắc đến Trần Thiên Hải thì ai cũng biết người này vừa kỳ quái vừa khó đoán, làm người khác không thể nắm bắt được. Nhưng cháu trai của ông ta thì lại khác hẳn, vừa thực tế vừa dung tục, chẳng khác gì một "đại thiếu gia ngốc nghếch" của nhà địa chủ.

Trần Tông tiếp tục giả vờ ngốc: "Chỗ này hình như không có quán ăn nhỉ? Chúng ta có phải ra ngoài tìm chỗ ăn không?"

Nhan Như Ngọc ra hiệu bảo anh đi theo: "Tiệm này nhà tôi có phần góp vốn, phía sau là khu nhà ở. Lão thái gia thích yên tĩnh, nên sống ở đây. Tối nay cùng ăn bữa cơm, anh không ngại chứ?"

Trần Tông nghe vậy, da đầu lập tức tê rần.

Lão thái gia?

Không phải là Nhan lão đấy chứ?

Mình gặp vận gì thế này, mới đến đã phải ngồi cùng bàn ăn với một con quỷ già mấy trăm năm tuổi.

***

Trần Tông theo Nhan Như Ngọc băng qua sân sau.

Trời đã tối, trong sân có người đang châm đèn, mà là đèn thật.

Thông thường, sân vườn hiện đại đều lắp đèn năng lượng mặt trời hoặc đèn điện, nhưng ở đây, lại dùng nến chống gió. Họ dùng bật lửa để châm, sau đó bọc lại bằng lồng kính hoặc đèn lồng làm từ nan tre bọc dầu, ngọn lửa bên trong bập bùng chập chờn, khiến Trần Tông nhìn mà sững sờ.

"Sân nhà anh, dùng lửa thật sao?"

Nhan Như Ngọc dửng dưng: "Người già hoài cổ mà. Cái này còn chưa là gì đâu, anh thử đến vào dịp Tết mà xem, cả sân châm nến sáng rực, nhìn chẳng khác gì đang cháy nhà."

Anh ta đưa thẳng Trần Tông vào phòng ăn.

Đây là kiểu bếp mở liền với khu ăn uống, trên bàn đã bày sẵn không ít món.

Nhan lão ngồi bên bàn, đang dặn dò vị đầu bếp đội mũ cao về cách rưới nước sốt lên món vịt bát bảo.

Thấy hai người bước vào, mắt ông sáng lên: "Ồ, đây là bạn của A Ngọc à?"

Ông ta ra hiệu bảo đầu bếp tiếp tục công việc, cười đến híp cả mắt, vẫy tay gọi hai người lại gần, nhưng khi họ đến nơi thì lại không cho ngồi xuống:

"Chờ chút, hai đứa quay lưng lại đứng sát vào nhau, để ta xem nào."

Trần Tông chẳng hiểu gì nhưng vẫn làm theo, đứng sát cạnh Nhan Như Ngọc.

Nhan lão nhìn một lượt, liên tục gật gù:

"Hai đứa cao ngang nhau, đều cao ráo, nhìn rất phong độ."

Sau khi ngồi xuống, ông lại hỏi tuổi của Trần Tông.

Nghe nói anh sắp sang hai mươi sáu, ông ngẫm nghĩ một lát rồi nói:

"Cũng xấp xỉ nhau, bằng tuổi A Ngọc đấy."

Bình thường Trần Tông nói chuyện với người khác không có vấn đề gì, nhưng Nhan lão không thể xem như "người", nên anh không dám tùy tiện mở miệng. Chỉ khách sáo hỏi:

"Thái gia cao thọ bao nhiêu rồi ạ?"

Nhan lão vừa xoa tóc vừa cười:

"Qua năm mới là ta chín mươi hai rồi đấy. Đừng nhìn tóc ta tốt thế này mà lầm, tất cả đều bỏ tiền ra cấy vào, giả hết! Nào nào, ăn đi, đừng khách sáo, vừa ăn vừa nói chuyện."

Trần Tông cười giả lả, trong lòng thầm nghĩ:

"Chà, lại sắp chín mươi hai rồi."

Tay nghề của đầu bếp không tệ, mỗi món đều có hương vị riêng.

Trần Tông tuân thủ nguyên tắc "an toàn là trên hết", tuyệt đối không nói lung tung. Dù có mở miệng cũng chỉ là để khen món ăn.

Ngược lại, Nhan lão lại hỏi đông hỏi tây, từ nhân viên cửa tiệm đến doanh thu, từ nhà cửa xe cộ đến chuyện bạn gái, có vẻ đặc biệt quan tâm đến anh.

Không biết thế nào mà câu chuyện bỗng nhiên chuyển sang Trần Thiên Hải.

Nhan lão nói: "Nghe nói ông nội cậu là cựu thành viên số 027, tám năm trước rời nhà đi rồi?"

Tim Trần Tông giật thót.

Ông đã hỏi trước thì tôi cũng thuận nước đẩy thuyền thôi.

Anh nghiêm mặt, gật đầu: "Tôi đã tìm ông suốt tám năm mà chẳng có chút tin tức nào. Thái gia hồi trẻ từng tham gia 'Nhân Thạch Hội' chứ? Ngài có gặp ông nội tôi không?"

Nhan lão lắc đầu: "Tôi chỉ thích xem náo nhiệt. Nhiều năm trước có theo người nhà đến 'Nhân Thạch Hội' hóng chuyện một lần, nhưng đó là chuyện mấy chục năm trước rồi, tôi không nhớ rõ nữa."

Lời này không phải nói dối.

Lần gần nhất ông đến đó là bốn mươi năm trước.

Nhưng buổi lễ khi ấy diễn ra ở một thôn quê hẻo lánh, nhạt nhẽo vô vị, không để lại ấn tượng gì. Một kẻ sống mấy trăm năm như ông, đầu óc chẳng khác gì một cái rây khổng lồ, chỉ nhớ những chuyện long trời lở đất như Thanh triều nhập quan, án văn tự, hay vụ người Tây đốt vườn.

Chuyện nhỏ ông không nhớ, gần đây A Ngọc còn gọi điện hỏi ông có biết ai tên Giang Hồng Chúc trong 'Nhân Thạch Hội' không, nhưng ông chẳng có chút ấn tượng nào cả.

Ông hỏi: "Tám năm rồi mà không có tin gì sao?"

Trần Tông đáp rất chừng mực: "Bảo tôi bán sạch gia sản, liều mạng tìm kiếm thì tôi làm không nổi, cứ tùy duyên thôi. Nếu có manh mối, tôi vẫn sẽ đi tìm. Dù sao ông ấy cũng là người thân duy nhất của tôi."

Nhan lão ngạc nhiên: "Không phải cậu còn có cha sao?"

Trần Tông cười khổ: "Cha tôi... bị điên nhiều năm rồi. Nói thật, ông ấy chẳng thân thiết với tôi bằng ông nội đâu."

Nhan lão ừm một tiếng, đang định nói gì đó thì thấy sắc mặt Nhan Như Ngọc hơi đổi, hắn giơ tay chỉnh âm lượng tai nghe Bluetooth:

"Cậu nói gì?"

Vừa nói hắn vừa đứng lên, đi ra ngoài, nhíu mày nhưng vẫn không quên chào Nhan lão:

"Cha nuôi, hai người cứ nói chuyện nhé, con có chút việc."

Nhan Như Ngọc vội vã rời khỏi phòng ăn, bước vào sân, chọn một góc khuất tiện nói chuyện.

"Ừ, giờ thì tiện rồi, cậu nói đi."

Từ tai nghe vang lên giọng một người đàn ông:

"Hệ thống tự động báo động. Có một gã đàn ông đã đi vòng quanh cửa tiệm 'Vô Dục Hữu Cầu' suốt mười lăm phút. Chúng tôi đã xem lại đoạn ghi hình, cảm thấy hắn có dấu hiệu khả nghi, ánh mắt láo liên, liên tục quan sát kết cấu bên ngoài của tòa nhà, rõ ràng là đang thăm dò địa hình."

Nhan Như Ngọc khẽ "ừm" một tiếng:

"Quay được mặt hắn rõ ràng chứ? Có đặc điểm gì nhận dạng không?"

Người kia trả lời:

"Có. Chúng tôi đã đối chiếu, hắn là người của 'Nhân Thạch Hội', tên là Hà Hoan. Cậu có quen người này không? Sao hắn lại lảng vảng quanh tiệm của cha nuôi cậu?"

Nhan Như Ngọc trầm ngâm giây lát:

"Trước đây từng chạm mặt ở A Khắc Sát, có gặp nhưng không qua lại. Giờ đột nhiên chạy đến tiệm của cha nuôi tôi quanh quẩn, đúng là đáng ngờ... Được rồi, tôi biết rồi, sẽ để ý."

Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, kinh dị, Trung Quốc
TuTruyen.us
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 00 Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34-2 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326
Tiến »