Chếc Lồng Xương Thịt

Lượt đọc: 6315 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 00 Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34-2 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326
Tiến »
Chương 41

❊ ❊ ❊

Chương 41

Nhan Như Ngọc tỏ vẻ không hài lòng vì đã bỏ lỡ màn hay nhất, trên đường về phòng còn không ngừng càu nhàu với Trần Tông: "Toàn người gì đâu, thấy rồi cũng chẳng quay video lại."

Trần Tông không thèm để ý đến cậu ta, sự căng thẳng trên người giờ mới dần dần dịu đi, chân anh mềm nhũn, đến mức đi xuống cầu thang cũng thấy khó khăn.

Nhan Như Ngọc lầm bầm một lúc, ngó trước ngó sau rồi hạ giọng: "Này, kể cho anh một chuyện thú vị."

Trần Tông cảm thấy kỳ lạ: nhấn mạnh hai chữ "thú vị" làm gì, cậu có lúc nào mà không bàn chuyện phiếm đâu?

Anh tưởng Nhan Như Ngọc định nói về ngọn nến đỏ hay người phụ nữ mặc đồ diễn kịch, nhưng hóa ra không phải.

"Anh có thấy viên kim cương hồng trên tai Lý Nhị Kim không?"

Có thấy chứ, Trần Tông lại không khỏi cảm thán: "Ít nhất cũng phải hai trăm triệu tệ."

Nhan Như Ngọc khinh thường nhìn anh: "Anh chỉ biết đến tiền thôi, Trần huynh, anh sao mà nông cạn thế? Kim cương hồng, màu hồng đại diện cho tình yêu, anh biết không?"

Trần Tông thấy khó chịu. Ông nội anh, Trần Thiên Hải, đã giàu lên nhờ buôn bán vòng tay thạch anh dâu tây, thứ tượng trưng cho tình yêu. Sao anh lại không biết màu hồng đại diện cho tình yêu chứ? Nhưng quan trọng là đó là "kim cương", là người trong ngành, phản ứng đầu tiên khi thấy kim cương không phải là giá tiền thì mới gọi là thiếu chuyên nghiệp.

Nhan Như Ngọc nói tiếp: "Để tôi gợi ý thêm, viên kim cương hồng đó chính là vợ của anh ta."

Trần Tông ồ một tiếng: "Yêu kim cương đến điên cuồng nhỉ."

Ngày xưa có người lấy chim hạc và hoa mai làm vợ, thì Lý Nhị Kim coi kim cương làm vợ cũng không phải không thể. Cái nhẫn trên tay anh ta, chẳng lẽ là con của họ? Cả gia đình ba người, vào ra cùng nhau, thật hài hòa.

Nhan Như Ngọc im lặng, chỉ biết nói thẳng: "Ý nghĩa đen đấy, viên kim cương hồng đó được làm từ vợ của anh ta! Vợ anh ta! Cậu hiểu chưa?"

Trần Tông giật mình, chân suýt nữa vấp phải bậc thang: "Kim cương tro cốt?"

Đến lúc này, hai người cuối cùng cũng hiểu nhau, Nhan Như Ngọc gật đầu mãn nguyện.

Kim cương từ tro cốt không còn là điều hiếm gặp nữa. Còn được gọi là “kim cương tang lễ”, nó được tạo ra bằng cách chiết xuất carbon từ tro cốt của người đã khuất và tổng hợp trong phòng thí nghiệm. Điều này khả thi vì kim cương được cấu thành từ carbon (C), còn con người là sinh vật carbon, sau khi hỏa táng, cũng chỉ còn lại carbon.

Vì thế, so sánh một người với “viên kim cương sáng lấp lánh” không phải là nói quá, mà thực tế là có thể làm được.

Phản ứng đầu tiên của Trần Tông là: không phải kim cương tự nhiên, thế thì không đáng giá nhiều tiền như vậy.

Ngay sau đó, anh tự thấy hổ thẹn vì sự nông cạn của mình: người ta vì tình yêu, còn anh chỉ nghĩ đến tiền bạc.

Anh than thở: "Bảo sao trông anh ta có vẻ u ám, đầy tử khí."

Nhan Như Ngọc nói: "Số hiệu 022, Lý Nhị Kim, vợ anh ta cũng là 022 trước đây. Và anh có biết tại sao anh ta lại làm viên kim cương tro cốt thành khuyên tai không?"

Trần Tông chưa kịp mở miệng thì đã bị cậu ta cắt ngang: "Thôi thôi, khỏi cần đoán, với trí tưởng tượng của anh... Lý do là: nghe lời vợ."

Trong lúc nói chuyện, họ đã đến trước cửa phòng 209, Nhan Như Ngọc quẹt thẻ mở cửa.

Sau hai ngày bị dày vò và kích thích, Trần Tông cảm thấy trí tưởng tượng nghèo nàn của mình đã dần trở nên tăm tối: "Nghe lời vợ, là một nghi thức, hay là... nghĩa đen, thật sự có thể nghe thấy cô ấy nói chuyện?"

Nhan Như Ngọc hơi ngưng lại, rồi cười phá lên như thường lệ. Cậu vào phòng, cắm thẻ điện: "Thích nghĩa nào thì hiểu theo nghĩa đó."

Trần Tông còn định hỏi thêm, nhưng bỗng thấy có người từ hai đầu hành lang bước tới.

Hai cộng hai, bốn người bảo vệ, áp sát từ hai phía, tay cầm gậy cao su, ánh mắt đầy ngụ ý.

Sắc mặt Trần Tông lạnh đi, đứng yên tại chỗ: "Muốn gì đây? Định làm nữa à?"

Bốn người không nói một lời, tiến lại gần. Hai người đứng như thần giữ cửa bên mép cửa, hai người khác đi qua đi lại trong phạm vi chưa đến hai mét vuông trước cửa phòng.

Hiểu rồi, Lương Thế Long vẫn chưa yên tâm về anh.

Nhan Như Ngọc từ trong phòng thò đầu ra, vui vẻ trêu đùa: "Ồ, đứng gác à."

Trần Tông đẩy cậu ta vào trong phòng, mạnh tay đóng cửa lại, nghĩ một hồi vẫn thấy bực mình, liền lớn tiếng nói: "Canh cửa thì được gì, ai mà chẳng biết nhảy lầu!"

Nói xong, anh còn kèm theo hành động, bước nhanh đến cửa sổ, kéo mạnh tấm rèm nhung đỏ dày.

Thực tế làm anh câm lặng.

Phòng sang trọng có cửa sổ lớn nhìn ra cảnh quan, rất thích hợp cho việc nhảy lầu. Nhưng căn phòng này chỉ là phòng đôi, cửa sổ chỉ lớn bằng nửa cánh cửa, thêm vào đó lại là tầng hai, để chống trộm, bên ngoài còn lắp thêm chấn song sắt.

Trần Tông lặng lẽ kéo rèm lại, không còn khí thế như lúc kéo ra, thậm chí còn để lại một khe hở hai ba ngón tay.

Tốt hơn là tập trung vào hiện tại, chuyện này vẫn chưa kết thúc.

Anh hỏi Nhan Như Ngọc: "Giang Hồng Chúc là ai vậy?"

===

Sant: Hẹn các bạn vào 21h tối nay <3.

Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, kinh dị, Trung Quốc
TuTruyen.us
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 00 Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34-2 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326
Tiến »