Chim Ưng Maltese

Lượt đọc: 733 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương III
ba bóng hồng
(three women)

Khi Spade tới văn phòng lúc mười giờ sáng hôm sau, Effie Perine đang ở bàn làm việc mở thư buổi sáng. Khuôn mặt kiểu con trai của cô tái nhợt dưới lớp da rám nắng. Cô đặt xấp phong bì và con dao rọc giấy bằng đồng đang cầm xuống, rồi nói: “Bà ấy ở trong đó.” Giọng cô nhỏ và có vẻ cảnh báo.

“Anh đã dặn em giữ bà ấy tránh xa mà,” Spade than phiền. Anh cũng giữ giọng thấp.

Đôi mắt nâu của Effie Perine mở to, và giọng cô bực bội như anh: “Ừ, nhưng anh có nói cho tôi biết làm sao đâu.” Mí mắt cô hơi nhắm lại và vai cô rũ xuống. “Đừng có gắt gỏng, Sam,” cô nói một cách mệt mỏi. “Tôi phải chịu đựng bà ấy cả đêm qua.”

Spade đứng bên cạnh cô gái, đặt một tay lên đầu cô, vuốt tóc cô ra khỏi chỗ rẽ ngôi. “Xin lỗi nha cưng, anh chưa…” Anh dừng lại khi cánh cửa bên trong mở ra. “Chào Iva,” anh nói với người phụ nữ vừa mở cửa.

“Ôi, Sam!” cô nói.

Cô là một phụ nữ tóc vàng, hơn ba mươi tuổi vài năm. Nét xinh đẹp trên khuôn mặt cô có lẽ đã qua thời điểm đẹp nhất khoảng năm năm. Thân hình cô dù vạm vỡ nhưng được tạo hình tinh xảo và tuyệt vời. Cô mặc đồ đen từ nón đến giày. Chúng có vẻ như được mặc ngẫu hứng để tang. Nói xong, cô lùi khỏi cửa và đứng đợi Spade.

Anh lấy tay ra khỏi đầu Effie Perine và bước vào văn phòng bên trong, đóng cửa lại. Iva nhanh chóng tới chỗ anh, ngước khuôn mặt buồn bã lên để anh hôn. Tay cô đã ôm lấy anh trước khi tay anh kịp ôm cô. Khi họ hôn nhau xong, anh làm một cử động nhỏ như muốn buông cô ra, nhưng cô áp mặt vào ngực anh và bắt đầu thút thít.

Anh vuốt lưng tròn của cô, nói: “Tội nghiệp cưng.” Giọng anh dịu dàng. Đôi mắt anh, nheo lại nhìn cái bàn của người cộng sự đã chết, nằm đối diện bàn của anh bên kia căn phòng, đầy giận dữ. Anh nhếch môi lại trên hàm răng một cách bực bội và quay cằm sang một bên để tránh chạm vào chóp nón của cô. “Em đã gọi điện cho anh trai Miles chưa?” anh hỏi.

“Rồi, sáng nay anh ấy qua rồi.” Lời nói bị nghẹn lại vì tiếng nức nở và áo khoác của anh áp vào miệng cô.

Anh lại nhăn nhó lần nữa và cúi đầu xuống để lén nhìn đồng hồ đeo tay. Cánh tay trái anh vòng qua cô, bàn tay đặt trên vai trái cô. Ống tay áo anh được kéo lên đủ xa để lộ đồng hồ. Nó chỉ mười giờ mười phút.

Người phụ nữ cựa quậy trong vòng tay anh và ngước mặt lên lần nữa. Đôi mắt xanh của cô ướt, tròn, và có vòng trắng quanh tròng. Môi cô ẩm ướt.

“Ôi, Sam,” cô rên rỉ, “anh có giết anh ấy không?”

Spade nhìn chằm chằm vào cô với đôi mắt lồi ra. Cái hàm xương xẩu của anh trễ xuống. Anh bỏ tay ra khỏi cô và lùi lại ra khỏi vòng tay cô. Anh nhăn nhó nhìn cô và hắng giọng.

Cô vẫn giữ tay mình giơ lên như lúc anh vừa buông ra. Sự đau khổ che phủ đôi mắt cô, làm chúng hơi khép lại dưới cặp lông mày bị kéo lên ở phần góc trong. Đôi môi đỏ mềm mại, ẩm ướt của cô run rẩy.

Spade cười một tiếng khô khốc, “Ha!” và đi tới cửa sổ kéo rèm màu da bò. Anh đứng đó quay lưng lại với cô, nhìn xuyên qua tấm rèm vào hành lang cho đến khi cô bắt đầu bước về phía anh. Xong anh quay lại nhanh chóng và đi tới bàn làm việc của mình. Anh ngồi xuống, đặt khuỷu tay lên bàn, cằm giữa hai nắm tay, và nhìn cô. Đôi mắt hơi vàng của anh lấp lánh giữa hai mí mắt hẹp.

“Ai,” anh hỏi một cách lạnh lùng, “đã cho em cái ý tưởng sáng sủa đó?”

“Em nghĩ—” Cô đưa tay lên miệng và nước mắt mới lại trào ra. Cô bước tới đứng bên cạnh bàn, di chuyển với vẻ duyên dáng, bước đi vững chãi dễ dàng trong đôi giày đen bé xíu với gót rất cao. “Hãy tử tế với em đi, Sam,” cô nói một cách khiêm nhường.

Anh cười cô, mắt vẫn lấp lánh. “Anh giết chồng em, Sam, hãy tử tế với em.” Anh vỗ tay vào nhau và nói: “Má ơi.”

Cô bắt đầu khóc thành tiếng, lấy khăn tay trắng che mặt.

Anh đứng dậy và đứng sát phía sau cô. Anh vòng tay ôm cô. Anh hôn cổ cô giữa tai và cổ áo khoác. Anh nói: “Thôi đi, Iva.” Khuôn mặt anh vô cảm. Khi cô ngừng khóc, anh ghé miệng vào tai cô và thì thầm: “Em không nên tới đây hôm nay đâu, cưng à. Chuyện đó không khôn ngoan. Em không thể ở lại. Em nên về nhà.”

Cô quay lại trong vòng tay anh để đối mặt với anh và hỏi: “Tối nay anh sẽ tới chứ?”

Anh lắc đầu nhẹ nhàng. “Không phải tối nay.”

“Sớm thôi?”

“Ừ.”

“Sớm cỡ nào?”

“Sớm nhất có thể.”

Anh hôn miệng cô, dẫn cô ra cửa, mở cửa, nói, “Tạm biệt, Iva,” cúi chào tiễn cô ra ngoài, đóng cửa lại, và quay lại bàn làm việc của mình.

Anh lấy thuốc lá và giấy cuốn thuốc từ túi áo vest, nhưng không cuốn thuốc. Anh ngồi cầm giấy cuốn trong một tay, thuốc lá trong tay kia, và nhìn cái bàn của người cộng sự đã chết với đôi mắt đăm chiêu.

Effie Perine mở cửa và bước vào. Đôi mắt nâu của cô tỏ vẻ bất an. Giọng cô thờ ơ. Cô hỏi: “Sao rồi?”

Spade không nói gì. Cái nhìn đăm chiêu của anh vẫn không rời khỏi bàn làm việc của cộng sự.

Cô gái nhăn mặt và đi vòng qua bên cạnh anh. “Sao,” cô hỏi bằng giọng to hơn, “Anh và cô góa phụ thương lượng làm ăn ra sao?”

“Bà ấy nghĩ anh bắn Miles,” anh nói. Chỉ có môi anh cử động.

“Để anh có thể cưới bả?”

Spade không trả lời câu hỏi đó.

Cô gái lấy nón của anh khỏi đầu anh và đặt nó lên bàn. Xong cô cúi xuống và lấy túi thuốc lá và giấy cuốn ra khỏi những ngón tay bất động của anh.

“Cảnh sát nghĩ anh bắn Thursby,” anh nói.

“Hắn là ai?” cô hỏi, tách một tờ giấy cuốn thuốc ra khỏi gói, rắc thuốc lá vào.

“Cô nghĩ tôi bắn ai?” anh hỏi.

Khi cô phớt lờ câu hỏi đó, anh nói: “Thursby là gã Miles được giao bám theo cho cô Wonderly.”

Những ngón tay mảnh khảnh của cô cuốn xong điếu thuốc. Cô liếm nó, vuốt nó, xoắn hai đầu, và đặt nó giữa môi Spade. Anh nói, “Cảm ơn em, cưng,” vòng một tay qua eo mảnh mai của cô, và tựa má anh mệt mỏi vào hông cô, nhắm mắt lại.

“Anh định cưới Iva hả?” cô hỏi, nhìn xuống mái tóc nâu nhạt của anh.

“Đừng có ngốc,” anh lẩm bẩm. Điếu thuốc chưa châm lửa nhấp nhô theo cử động môi anh.

“Bả không nghĩ đó là chuyện ngốc đâu. Tại sao bả lại nghĩ vậy – với cái cách anh đã chơi bời với bả?”

Anh thở dài và nói: “Anh thề với Chúa là anh ước gì anh chưa từng thấy bả.”

“Giờ thì có thể rồi.” Một chút vẻ cay độc xuất hiện trong giọng cô gái. “Nhưng cũng có lúc khác mà.”

“Anh chẳng bao giờ biết phải làm hay nói gì với phụ nữ ngoài cách đó,” anh càu nhàu, “mà lúc đó anh đâu có ưa gì Miles.”

“Anh nói dối, Sam,” cô gái nói. “Anh biết tôi nghĩ bả là một con chồn mà, nhưng tôi cũng sẽ là con chồn nếu điều đó cho tôi một thân hình như của bả.”

Spade chà mặt một cách bực bội vào hông cô, nhưng không nói gì.

Effie Perine cắn môi, nhăn trán, và, cúi xuống để nhìn rõ mặt anh hơn, hỏi: “Anh có nghĩ là bả có thể đã giết anh ấy không?”

Spade ngồi thẳng dậy và bỏ tay ra khỏi eo cô. Anh mỉm cười với cô. Nụ cười của anh chẳng có gì ngoài sự thích thú. Anh lấy bật lửa ra, bật lửa lên, châm vào đầu điếu thuốc của mình. “Em là một thiên thần,” anh nói một cách dịu dàng qua làn khói, “một thiên thần tốt bụng óc tồ.”

Cô cười hơi méo mó. “Ồ, tôi là vậy hả? Giả sử tôi nói với anh rằng bà Iva của anh chưa về nhà được bao nhiêu phút khi tôi tới báo tin lúc ba giờ sáng nay thì sao?”

“Em đang nói với anh hả?” anh hỏi. Mắt anh trở nên cảnh giác mặc dù miệng anh vẫn tiếp tục mỉm cười.

“Bà ấy bắt tôi đợi ở cửa trong lúc bà ấy cởi đồ hoặc cởi đồ xong. Tôi thấy quần áo bà ấy chất đống trên một cái ghế. Nón và áo khoác của bà ấy nằm dưới cùng. Áo lót của bà ấy, ở trên cùng, vẫn còn ấm. Bà ấy nói bà ấy đã ngủ, nhưng không phải. Bà ấy đã làm nhăn giường, nhưng những nếp nhăn không bị đè bẹp.”

Spade cầm tay cô gái và vỗ vỗ nó. “Em là một thám tử đó, cưng à, nhưng” – anh lắc đầu – “bà ấy không giết anh ấy đâu.”

Effie Perine giật tay ra. “Con chồn đó muốn cưới ông đó, Sam,” cô nói một cách cay đắng.

Anh làm một cử chỉ bực bội bằng đầu và một tay.

Cô nhăn mặt với anh và hỏi: “Tối qua anh có gặp bả không?”

“Không.”

“Thiệt tình không?”

“Thiệt tình. Đừng có hành động như Dundy, cưng à. Chuyện đó không hợp với em đâu.”

“Dundy có tìm anh không?”

“Ừ. Hắn và Tom Polhaus ghé qua uống rượu lúc bốn giờ.”

“Họ có thật sự nghĩ anh bắn cái gã gì đó không?”

“Thursby.” Anh thả mẩu thuốc lá còn lại vào cái gạt tàn bằng đồng và bắt đầu cuốn một điếu khác.

“Họ có nghĩ không?” cô nài nỉ.

“Trời biết.” Mắt anh dán vào điếu thuốc đang cuốn. “Họ đã có ý niệm như vậy. Anh không biết anh đã nói cho họ bỏ ý đó được bao xa rồi.”

“Nhìn tôi đi, Sam.”

Anh nhìn cô và cười to đến nỗi sự vui vẻ nhất thời lẫn vào sự lo lắng trên mặt cô.

“Anh làm tôi lo lắng,” cô nói, vẻ nghiêm túc trở lại trên mặt khi cô nói. “Anh luôn nghĩ mình biết mình đang làm gì, nhưng anh quá khôn lanh nên dễ hại thân, và một ngày nào đó anh sẽ nhận ra điều đó.”

Anh thở dài một cách chế nhạo và dụi má vào cánh tay cô. “Dundy cũng nói vậy, nhưng em cứ giữ Iva tránh xa anh đi, cưng à, rồi anh sẽ tự lo liệu được phần còn lại của rắc rối của anh.” Anh đứng dậy và đội nón. “Gỡ cái bảng Spade & Archer trên cửa xuống và gắn Samuel Spade lên. Một giờ nữa anh sẽ quay lại, hoặc gọi điện cho em.”

Spade đi qua tiền sảnh dài màu tím nhạt của khách sạn St. Mark đến quầy tiếp tân và hỏi một gã bảnh bao tóc đỏ xem cô Wonderly có ở đây không. Gã bảnh bao tóc đỏ quay đi, rồi quay lại lắc đầu. “Cô ấy trả phòng sáng nay rồi, ông Spade.”

“Cảm ơn.”

Spade đi qua quầy tiếp tân đến một góc khuất trong sảnh nơi một người đàn ông mập mạp, trung niên trẻ, mặc đồ đen đang ngồi sau một cái bàn gỗ gụ mặt phẳng. Ở mép bàn đối diện với sảnh là một lăng trụ tam giác bằng gỗ gụ và đồng có khắc Mr. Freed .

Người đàn ông mập mạp đứng dậy và đi vòng ra khỏi bàn đưa tay ra.

“Tôi rất tiếc khi nghe tin về Archer, Spade,” ông ta nói bằng giọng được huấn luyện để đồng cảm sẵn sàng mà không quá xâm phạm. “Tôi vừa đọc trên tờ Call rồi. Tối qua anh ấy có ở đây, anh biết không.”

“Cảm ơn, Freed. Ông có nói chuyện với anh ấy không?”

“Không. Anh ấy đang ngồi trong sảnh khi tôi vào lúc chập tối. Tôi không dừng lại. Tôi nghĩ anh ấy có lẽ đang làm việc và tôi biết mấy anh thích được để yên khi đang bận. Chuyện đó có liên quan gì đến chuyện anh ấy bị…?”

“Tôi không nghĩ vậy, nhưng tụi tôi vẫn chưa biết. Dù sao, nếu có thể tránh được thì tụi tôi sẽ không để khách sạn bị liên lụy vào chuyện này.”

“Cảm ơn.”

“Không có chi. Ông có thể cho tôi một ít thông tin về một cựu khách trọ, rồi quên là tôi đã hỏi chuyện đó được không?”

“Chắc chắn rồi.”

“Một cô Wonderly đã trả phòng sáng nay. Tôi muốn biết chi tiết.”

“Đi thôi,” Freed nói, “và tụi mình sẽ xem có thể tìm hiểu được gì.”

Spade đứng yên, lắc đầu. “Tôi không muốn lộ mặt trong chuyện này.”

Freed gật đầu và đi ra khỏi góc khuất. Trong sảnh, ông ta đột ngột dừng lại và quay lại chỗ Spade.

“Harriman là thám tử của khách sạn trực đêm qua,” ông ta nói. “Chắc chắn anh ấy đã thấy Archer. Tôi có nên dặn anh ấy đừng đề cập đến chuyện đó không?”

Spade liếc nhìn Freed bằng khóe mắt. “Tốt nhất là không. Chuyện đó sẽ không tạo ra sự khác biệt miễn là không có sự liên hệ nào được chỉ ra với cô Wonderly này. Harriman thì ổn, nhưng anh ta thích nói chuyện, và tôi không muốn anh ta nghĩ có bất cứ điều gì cần phải giữ kín.”

Freed lại gật đầu và bỏ đi. Mười lăm phút sau ông ta quay lại.

“Cô ấy đến thứ Ba tuần trước, đăng ký từ New York. Cô ấy không có vali lớn, chỉ có vài túi xách. Không có cuộc gọi điện thoại nào được tính vào phòng cô ấy, và dường như cô ấy không nhận được nhiều thư, nếu có. Người duy nhất mà mọi người nhớ đã thấy cô ấy đi cùng là một người đàn ông cao, tối màu, khoảng ba mươi sáu tuổi. Cô ấy đi ra ngoài lúc chín rưỡi sáng nay, quay lại một giờ sau, thanh toán hóa đơn, và có người mang túi xách của cô ấy ra xe. Cậu bé mang đồ nói đó là một chiếc xe Nash mui trần, có lẽ là xe thuê. Cô ấy để lại địa chỉ chuyển tiếp – khách sạn Ambassador, Los Angeles.”

Spade nói, “Cảm ơn Freed nhiều nha,” và rời khỏi St. Mark.

Khi Spade trở lại văn phòng, Effie Perine ngừng đánh máy một lá thư để nói với anh: “Bạn ông Dundy đã ghé qua. Hắn muốn xem súng của ông.”

“Và?”

“Tôi bảo hắn quay lại khi có ông ở đây.”

“Cô gái giỏi. Nếu hắn quay lại lần nữa thì cứ để hắn xem chúng.”

“Và cô Wonderly đã gọi điện.”

“Cũng phải lúc rồi. Cô ấy nói gì?”

“Cô ấy muốn gặp ông.” Cô gái nhặt một tờ giấy nhỏ trên bàn và đọc mẩu ghi chú bằng bút chì trên đó: “Cô ấy ở khách sạn Coronet, trên đường California, căn hộ một ngàn lẻ một. Ông phải hỏi Miss Leblanc.”

Spade nói, “Đưa đây,” và chìa tay ra. Khi cô đưa mẩu ghi chú cho anh, anh lấy bật lửa ra, bật lửa, đốt tờ giấy, giữ tờ giấy cho đến khi tất cả trừ một góc đã cháy thành tro đen cuộn lại, thả nó xuống sàn linoleum, và dẫm nát dưới đế giày.

Cô gái nhìn anh với đôi mắt không đồng tình.

Anh cười toe toét với cô, nói, “Chuyện là như vầy đó, cưng à,” và đi ra ngoài lần nữa.

— ✧ —

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của dashiell hammett