Tư Đồ Trì khoanh hai tay trước ngực, lười biếng dựa người vào tường, đôi mắt liếc xéo về phía mọi người.
Hắn mặc một bộ áo ngủ đen vàng, thắt lưng ngọc bạc ở eo khẽ lấp lánh ánh quang, nhìn qua cũng biết là món đồ đắt giá.
Thế nhưng, trên gương mặt hắn lại dán một miếng mặt nạ trắng, che khuất dung mạo tuấn tú.
Dẫu vậy, thái độ nói chuyện của hắn vẫn kiêu ngạo như thường lệ, nét ngông cuồng ấy đã sớm ăn sâu vào tận xương tủy.
"Ồ, về rồi à?"
Tư Đồ Trì lướt mắt qua những người khác, chỉ riêng dừng lại ở Bạch Vô Thương và Ma Viên, rồi huýt sáo một tiếng.
"Gào!"
A Trụ gầm nhẹ một tiếng, mặt mày dữ tợn như đang đối mặt với kẻ thù lớn.
Nó chộp lấy Tiểu Cáp Cẩu, nhanh chóng áp sát lại gần, luôn trong tư thế sẵn sàng vung tay đập xuống.
Âu Dương Nguyên và Sa Bố Lỗ nhìn nhau.
Người trước sắc mặt đại biến, một tay quệt đi vệt nước mắt, nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Người sau gãi gãi đầu, dù tính tình có đờ đẫn thật thà đến đâu, cũng nhận ra bầu không khí đang hạ thấp xuống, lạnh lẽo như hầm băng.
"Sao thế, trong sân thí luyện vẫn chưa đánh đã cái nư à?"
Bạch Vô Thương ngước mắt, ánh nhìn tĩnh lặng, thu lại phong mang.
Nếu không phải đánh lén, A Trụ dư sức đánh cho Thủy Tinh Hạt ra bã!
"Này này này, không phải ngươi định động thủ ở đây chứ?"
Tư Đồ Trì không hề sợ hãi, "Ta còn chẳng dám gây gổ ở khu vực công cộng, nếu ngươi có lá gan đó thì cứ thử xem."
Như để đáp lại lời hắn, ở các góc tường phía trên đầu đột nhiên lóe lên ánh đỏ.
"Cảnh báo! Cảnh báo! Cảnh báo!"
"Phát hiện tụ tập đông người, phát hiện dao động chiến đấu, yêu cầu các học viên lập tức dừng tay!"
"Điều 88 trong Sổ tay Quy chế Học viện Sơn Hải nghiêm cấm thành viên chính thức tự ý gây gổ tại khu vực công cộng. Kẻ vi phạm tùy theo mức độ nghiêm trọng sẽ bị xử lý bằng các hình thức như giam giữ, trục xuất, lưu đày!"
"Hãy nhớ kỹ, điều lệ này do Xích Long Đế đặc phê, xét ở một mức độ nào đó tương đương với luật pháp của Đại Càn Vương Triều!"
"Nếu phớt lờ cảnh báo, Tổ Kỷ luật sẽ có mặt tại chiến trường sau ba phút, khi đó mọi hậu quả các người tự chịu!"
Giọng nói cơ khí chói tai truyền vào tai mỗi người.
Bạch Vô Thương khẽ nhíu mày, lập tức trấn an A Trụ, ra hiệu cho nó đừng manh động.
"Chít gù?"
Ngân Hà bị đánh thức, lén lút thò đầu ra, nắm chặt đôi móng vuốt nhỏ.
Khoảng 30 giây trôi qua, ánh đỏ và âm thanh cơ khí dần tắt hẳn, mọi thứ trở lại trạng thái bình thường.
Bầu không khí giương cung bạt kiếm dịu đi đôi chút.
Tư Đồ Trì bĩu môi, dường như đã đoán trước được điều này.
Tư thế dựa tường vẫn không đổi, hắn điềm nhiên nói:
"Bạch Vô Thương, đừng kích động, ta không đến để đánh nhau với ngươi."
"Cũng không cần ngươi nhắc đi nhắc lại, phải, trong sân thí luyện ta đã thua, thua rất thảm, bị vả mặt đủ kiểu, thì đã sao?"
"Nếu ngươi coi ta là hạng công tử hữu dũng vô mưu, thì ngươi lầm rồi, ngươi quá nông cạn."
"Hai ngày nay ta suy nghĩ kỹ rồi, đột nhiên nảy ra một ý tưởng tuyệt vời, ngươi có hứng thú nghe thử không?"
Trong đầu Bạch Vô Thương lướt qua vô số suy nghĩ, không hiểu rốt cuộc hắn đang giở trò gì.
"A u! A u~ gâu gâu gâu!"
Đúng lúc này, con Tiểu Cáp Cẩu đang bị Ma Viên nắm trong tay phá vỡ sự tĩnh lặng, nó ngẩng đầu, sủa loạn về phía Tư Đồ Trì.
Đây là cách chào hỏi thân thiện của nó.
Nếu có thể liếm vài cái thì càng tốt!
"Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt~~~"
Một con Thủy Tinh Hạt nguyên vẹn chậm rãi bò từ trong phòng ra, tiến đến trước mặt Tư Đồ Trì.
Nó giơ đôi càng lên, xoẹt xoẹt xoẹt cạo sạch một lớp lông xám trên bụng Tiểu Cáp Cẩu.
"A u???"
Tiểu Cáp Cẩu ngẩn người, đây là trải nghiệm chưa từng có trong đời chó của nó.
Ánh sáng kinh ngạc bùng nổ trong mắt nó, dưới sự giãy giụa kịch liệt, nó suýt chút nữa thoát khỏi sự khống chế của Ma Viên.
"Gâu gâu gâu!"
Tiểu Cáp Cẩu phản đối với Ma Viên, nó muốn liếm thử con Thủy Tinh Hạt kia xem cái thứ lấp lánh đó có ngon hay không.
"Âu Dương Nguyên, ngươi thật mất mặt, sao lại đi khế ước loại thú cưng này chứ?"
Tư Đồ Trì cười lạnh, "Có thể thu con chó ngu ngốc của ngươi về không?"
Âu Dương Nguyên sa sầm mặt, không nói một lời, lấy ra Sách Khế Ước màu xám.
Không phải hắn thực sự muốn nghe lời Tư Đồ Trì, mà vì hắn lo rằng nếu cứ tiếp tục, Tiểu Cáp Cẩu sẽ gây ra họa lớn.
Một phần là vì sợ kích hoạt báo động lần nữa.
Phần khác, biết đâu Tiểu Cáp Cẩu lại tự làm mình trúng độc chết...
Thật sự có khả năng đó!
Tiểu Cáp Cẩu lắc đầu quẫy đuôi, dường như biết chuyện gì sắp xảy ra, nó kháng cự dữ dội.
Nhưng không thể thay đổi kết quả, nó bị cưỡng chế thu hồi.
Tư Đồ Trì hừ lạnh, nghịch nghịch cái đuôi bọ cạp hình cầu, hờ hững nói:
"Ta nói thẳng luôn nhé, Bạch Vô Thương, ta thừa nhận ngươi là một đối thủ rất mạnh, không phải loại tầm thường vô dụng. Ta chỉ hỏi ngươi một câu, có hứng thú làm việc cho ta không?"
Bạch Vô Thương giật thót tim, không tài nào ngờ được lời này lại thốt ra từ miệng kẻ như hắn.
"Ngươi... đang chiêu mộ ta???"
"Phải, cân nhắc đi, tiền bạc bao đủ, dù là dược liệu hay bảo cụ hay bất cứ thứ linh tinh gì, thậm chí là đàn bà, ta đều có thể cho ngươi. Với điều kiện, ngươi phải nghe lời ta, làm phó thủ của ta."
Bạch Vô Thương đầy vẻ khó hiểu, vốn dĩ chỉ cảm thấy kẻ này kiêu căng hống hách, tự cao tự đại, đố kỵ mạnh, dường như còn có chút kỳ quặc.
Nhưng, chưa bao giờ nghi ngờ trí thông minh của hắn.
Bây giờ, Bạch Vô Thương cảm thấy hắn có vấn đề về não.
Hai ngày trước còn giở trò hèn hạ, định giết Ma Viên để ép mình thôi học.
Huống hồ hắn không thành công, còn bị Ma Viên tát cho một cái lệch cả mặt, suýt mất nửa cái mạng.
Lại còn vì sự cố túi không gian mà bị sỉ nhục một trận, lúc đó ánh mắt hắn hận không thể xé xác mình ra.
Mâu thuẫn đến mức này mà ngươi bảo muốn chiêu mộ ta?
Ngươi tự tin đến mức nào mà nghĩ rằng ta có thể bỏ qua? Lại can đảm đến mức nào mà nghĩ rằng ta sẽ không phản bội?
Bạch Vô Thương không thể hiểu nổi.
Hắn từ chối thẳng thừng.
"Miễn đi, ta không có hứng thú làm nô tài."
"Ngươi tốt nhất nên suy nghĩ kỹ, sân thí luyện tuy là cạnh tranh mở, ta đúng là đã sẩy tay, nhưng không có nghĩa là ta phục. Thậm chí, việc ngươi làm bị thương ta khiến ta rất tức giận. Nếu ngươi chịu theo ta, chuyện cũ coi như xóa bỏ, ta tuyệt đối sẽ không nhắm vào ngươi nữa."
"Còn nữa, ta nhấn mạnh lại lần nữa, không phải nô tài, là phó thủ! Ta là Vương tộc, luôn cần bồi dưỡng tâm phúc, cần có đội ngũ riêng, ngươi là người đầu tiên ta để mắt tới."
Âu Dương Nguyên đứng bên cạnh nghe những lời này, vô thức co giật khóe miệng.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Tư Đồ Trì vốn luôn tùy hứng làm càn, vậy mà lại muốn tìm Bạch Vô Thương bắt tay?
Mình không phải đang nằm mơ đấy chứ?!
Ánh mắt Bạch Vô Thương lạnh đi: "Có gì khác biệt sao? Ngươi đang đe dọa ta?"
"Nếu ngươi hiểu theo cách đó cũng được. Này, cho ngươi xem cái này."
Tư Đồ Trì nói giọng bình thản, lấy từ chiếc nhẫn trữ vật khảm đá quý màu vàng đen ra một xấp giấy, đưa cho Bạch Vô Thương.
Bạch Vô Thương tùy ý lật vài trang, sắc mặt chợt lạnh lùng.
Trên này, vậy mà liệt kê cả cuộc đời của hắn!
Dù chỉ là những dòng tóm tắt sơ lược, không liên quan đến chi tiết cụ thể, nhưng cũng bao quát gần như toàn bộ trải nghiệm 16 năm qua của hắn!
"Đừng quá ngạc nhiên, chỉ là một bản lý lịch thường dân thôi, ta chỉ cần dùng chút quan hệ là lấy được."
Tư Đồ Trì tỏ thái độ không quan tâm, cảm thán:
"Tuy nhiên, ta thực sự không ngờ quá khứ của ngươi lại thê thảm đến thế, hóa ra ngươi chẳng còn sống được mấy năm nữa."
"Đã biết vậy rồi mà còn đến làm phiền ta?" Bạch Vô Thương hỏi ngược lại.
"Làm phiền? Không không không." Khóe miệng Tư Đồ Trì nhếch lên, miếng mặt nạ cũng nhăn lại, "Ta đây là vì tốt cho ngươi. Chỉ cần ngươi chịu hỗ trợ ta, làm việc cho ta, thì sẽ có vô số tài nguyên đổ dồn về phía ngươi. Huyết độc này đối với ngươi là bệnh nan y, nhưng ta có lẽ lại có cách giải quyết..."