Chuông điện thoại reo. Noc-tơ-rốp dùng khuỷu tay khẽ ấn công tắc điện ở ngay bên cạnh và nghe thấy giọng Ma-u-ri-lô:
- Đã có bệnh hoại thư, thưa ngài. Phải cưa ngay hôm nay.
Noc-tơ-rốp có cảm giác như bị ai gõ vào thái dương khi nghĩ đến hành động sắp tới.
- Séc trả bao nhiêu? - hắn hỏi.
- Năm nghìn.
- Có gây mê chứ?
- Thưa không - Ma-u-ri-lô trả lời - tôi đã cố gắng thuyết phục bằng mọi cách.
- Anh đề nghị bao nhiêu?
- Mười nghìn. Họ không đồng ý.
Noc-tơ-rốp thở dài.
- Có lẽ tôi lại phải nhúng tay vào việc này mới xong. Bệnh nhân nằm ở đâu?
- Bệnh viện Clin-tôn Giư-ne-rơn. Ở phòng chung.
Noc-tơ-rốp nhướn đôi lông mày sâu róm lên, bực tức nhìn vào màn ảnh và gầm gừ:
- Ở phòng chung à? Và anh không thể thuyết phục được họ?
Ma-u-ri-lô như co rúm người lại:
- Họ hàng ông ta cứ khăng khăng một mực, thưa ngài. - Ông già thì không cần gì nữa cả, nhưng họ...
- Ô-kê! Cứ ngồi tại đấy. Tôi sẽ tới để kết thúc hợp đồng - Noc-tơ-rốp nói một cách hằn học.
Hắn tắt điện thoại truyền hình và lấy từ trong ngăn bàn ra hai bản mẫu chưa ghi gì: biết đâu họ hàng của ông ta sẽ nhượng bộ. Hoại thư là hoại thư, còn mười nghìn là mười nghìn. Và doanh lợi là doanh lợi. Các công ty đang quấy rầy hắn. Phải kiếm hàng cho họ hoặc cuốn gói khỏi đây ngay. Hắn ấn ngón tay cái vào người thư ký máy:
- Ba mươi giây nữa cho xe đến lối ra Xa-úc Xtơ-rít.
- Xin vâng lệnh, thưa ngài Noc-tơ-rốp.
- Hãy cắt tất cả điện thoại trong vòng nửa giờ. Tôi đến Clin-tôn Giư-ne-rơn. Tôi không muốn ai gọi điện đến đấy.
- Xin vâng lệnh, thưa ngài Noc-tơ-rốp.
- Nếu Rây-phin-đơ ở Tổng cục gọi điện đến thì nói là tôi đang chuẩn bị cho ông ta một cái rất tuyệt và... ô, đồ quỷ, một giờ sau tôi sẽ gọi điện cho ông ta.
- Xin vâng lệnh, thưa ngài Noc-tơ-rốp.
Noc-tơ-rốp ném cái nhìn giận dữ lên người máy và rời khỏi phòng làm việc. Buồng máy hấp dẫn bay xuống đất qua bốn mươi tầng nhà trong một thời gian khó ghi nhận được. Chiếc xe Phơ-rôn-tê-nác 08 thuôn dài với mui bằng kính chắn đạn đang đứng đợi ở chỗ được lệnh. Những kẻ bị bệnh tâm thần vẫn thường hay tấn công các nhân viên của hãng.
Hắn ngả người ra sau khi đã ngồi thoải mái trong chiếc ghế bọc nhung. Xe hỏi đi đâu. Noc-tơ-rốp chỉ đường và nói thêm:
- Giá có cái gì làm sảng khoái lên một chút thì tốt.
Một viên thuốc tròn từ ngăn thuốc lăn thẳng tới trước mặt Noc-tơ-rốp. Hắn cố sức nuốt viên thuốc. “Ma-u-ri-lô, tôi phát buồn nôn vì công việc của anh rồi đây, - Noc-tơ-rốp nghĩ. - Anh không thể độc lập kết thúc hợp đồng được. Dù chỉ lấy một lần. - Và hắn tự nhủ thầm: - Cần thải Ma-u-ri-lô. Hãng không thể chứa chấp những kẻ vô dụng”.
Bệnh viện cũ nằm trong khối kiến trúc thô thiển bằng kính xanh vốn rất phổ biến vào sáu mươi năm trước đây, một tòa nhà bê tông không có những dấu hiệu của sự trang nhã hay độc đáo.
Cửa vào chính mở ra đón Noc-tơ-rốp. Mùi bệnh viện quen thuộc xộc vào mũi. Phần lớn mọi người đều không ưa cái mùi này. Nhưng Noc-tơ-rốp thì khác. Đối với hắn, đây là mùi của những đồng đô-la.
Bệnh viện cổ lỗ đến mức ở đó vẫn còn các hộ lý và y tá làm việc. Tất nhiên, trong hành lang cũng có người máy đi lại, nhưng đây đó các nữ y tá tuổi trung niên vẫn chưa chịu rời bỏ vị trí, họ khéo léo đẩy cái mâm đựng cháo, đằng xa một nam hộ lý đang lắc lư vung chổi quét dọn.
Trong thời kỳ đầu hoạt động của mình ở hãng vô tuyến truyền hình, Noc-tơ-rốp làm các phim thời sự về những con vật sống ở các hành lang bệnh viện này. Một bộ phim của hắn đã được giải thưởng. Hắn vẫn nhớ bộ phim này - những khuôn mặt nhăn nheo với những đôi mắt húp lên của các nữ y tá, và thay thế họ là những người máy sáng bóng - sự hiện thân sống động của thời đại loại bỏ sức con người trong các bệnh viện kiểu mới. Đã quá lâu rồi cái thời Noc-tơ-rốp làm những phim như thế. Cuộc sống ngày nay đòi hỏi các phim thời sự kiểu khác, nhất là từ ngày xuất hiện máy khuếch đại, và các buổi truyền hình về y học trở thành một nghệ thuật.
Máy đưa Noc-tơ-rốp đến phòng số bảy. Ma-u-ri-lô đã đợi hắn. Đó là một con người bé nhỏ, huênh hoang, với dáng đi nhún nhẩy. Nhưng lúc này anh ta không thật nhún nhẩy lắm: Ma-u-ri-lô hiểu rằng lần này thì phải nhún mình. Nhìn Noc-tơ-rốp từ dưới lên, anh ta phô ra một nụ cười vô vị và nói:
- Thưa ngài xếp, chắc chắn ngài sẽ nhanh chóng làm xong việc này!
- Bao lâu nữa thì những kẻ cạnh tranh đầu tiên sẽ đến - Noc-tơ-rốp hỏi lại, - Bệnh nhân đâu?
- Ở kia, trong góc, sau tấm màn che. Tôi đã ra lệnh treo nó lên để đặt quan hệ với những người thừa kế, tức là tôi muốn nói, với họ hàng của ông ta.
- Anh viết bản khai đi, - Noc-tơ-rốp nói. - Ai chủ trì?
- Anh con trai cả Ha-ri. Ngài hãy cẩn thận với anh ta. Một con người tham lam.
- Ai mà không tham lam? - Noc-tơ-rốp thở dài.
Họ dừng lại bên tấm màn che. Ma-u-ri-lô kéo nó ra. Phòng bệnh khá dài, và tất cả các bệnh nhân đều quay lại nhìn. Họ là những hiện vật tiềm tàng cho các bộ phim - tất cả không ngoại trừ một ai, Noc-tơ-rốp nghĩ. Thế gian đầy rẫy những bệnh tật khác nhau, và bệnh nọ kéo theo bệnh kia.
Noc-tơ-rốp bước vào sau tấm màn che: có một người đang nằm trên giường. Bộ mặt méo mó vì đau, với đôi mắt trũng sâu xuống trông xanh mướt dưới lớp râu cứng lâu ngày không cạo. Bên cạnh giường có một cái máy truyền huyết thanh, các ống truyền huyết thanh nằm trên chăn và tuồn xuống dưới chăn.
Bệnh nhân ít nhất cũng phải chín mươi tuổi. “Nếu có bỏ đi mười năm do bệnh tật thì ông ta vẫn cứ già”, - Noc-tơ-rốp nghĩ.
Còn đây là những người họ hàng đang đứng ngay trước mặt Noc-tơ-rốp.
Trong số tám người có năm phụ nữ trạc tuổi trung niên và thanh niên. Trong ba người đàn ông, người lớn tuổi nhất khoảng gần năm mươi, hai người kia quãng bốn mươi. Noc-tơ-rốp đoán đó là các con trai và các cháu, chắt gái.
Hắn cất giọng lạnh băng:
- Tôi hiểu rằng đây phải là một tai họa đáng sợ đối với các vị. Một con người đầy sinh lực, trụ cột của một gia đình hạnh phúc, - Noc-tơ-rốp đưa mắt nhìn người bệnh - nhưng tôi biết, ông cụ sẽ qua khỏi, tôi nhìn thấy sức mạnh bên trong ở cụ.
Người lớn tuổi nhất nói:
- Tôi là Ha-ri Ha-đơ-nhéc, con trai người bệnh. Ngài từ hãng vô tuyến truyền hình tới?
- Tôi là giám đốc, - Noc-tơ-rốp trả lời. - Thường lệ, tôi không tự mình đến đây, nhưng người phụ trách nói với tôi rằng ở đây đang diễn ra một thảm họa của con người, và ông cụ đây là một người can đảm vô cùng...
Người nằm trên giường không mở mắt. Trông ông ta rất yếu ớt.
- Chúng tôi đã thỏa thuận rồi - Ha-ri Ha-đơ-nhéc nói. - Năm nghìn đồng. Nếu như không phải thanh toán viện phí, chúng tôi sẽ không bao giờ chấp nhận điều này. Khoản tiền đó có thể trở thành một tai họa thực sự đối với chúng tôi.
- Tôi rất hiểu - Noc-tơ-rốp trả lời bằng giọng ngọt ngào nhất. - Chúng tôi sẵn sàng tăng tổng số lên. Chúng tôi biết rất rõ rằng một gia đình bé nhỏ phải chịu một hậu quả như thế nào do bệnh viện gây ra, nhất là ngày nay, trong thời đại sử dụng rộng rãi các phương tiện phòng bị cao. Vì vậy chúng tôi có thể đề nghị...
- Không, phải có gây mê - một trong những người con gái, béo núng nính, ăn mặc luộm thuộm, với đôi môi nhợt nhạt, nói. - Chúng tôi không cho phép các ông buộc bố tôi phải chịu đau đớn.
- Cái đau đó đối với ông ta chỉ trong có khoảnh khắc thôi. Hãy tin tôi. Người ta sẽ tiến hành gây mê ngay lập tức sau khi cưa. Hãy cho chúng tôi được toàn quyền một khoảnh khắc duy nhất.
- Cái đó không thể được. Cha tôi già rồi và cần được chữa chạy một cách tốt nhất. Sự đau đớn có thể giết chết ông cụ.
- Ngược lại - Noc-tơ-rốp an ủi. - Những nghiên cứu khoa học đã chỉ ra rằng, trong các trường hợp cưa cắt, sự đau đớn là cần thiết. Phản ứng tự vệ được tạo thành, các vị biết đấy, tương tự như việc gây mê cục bộ. Người bệnh sẽ không bị các đau đớn do những biến chứng nguy hại của liệu pháp hóa học đe dọa. Những dấu hiệu của sự nguy hiểm thường xuyên được kiểm tra, và người ta sẽ tiến hành liệu pháp gây mê ngay lập tức - Noc-tơ-rốp thở vào thật sâu và khéo léo xoay chuyển câu chuyện đề cập tới trở ngại cuối cùng. - Chúng tôi đảm bảo thù lao cao hơn, và các vị có thể chữa chạy cho người cha kính yêu của mình một cách tốt nhất. Hà tiện lúc này là vô ích.
Sau những cái nhìn trao đổi thận trọng, Ha-ri Ha-đơ-nhéc nói:
- Các ngài định trả bao nhiêu cho sự chữa chạy tốt nhất?
- Tôi có thể xem chân được chứ? - Noc-tơ-rốp hỏi.
Họ lật chăn ra. Mắt Noc-tơ-rốp nhìn dán vào ông già. Đây là một ca nặng. Nóc-tơ-rốp không phải là bác sĩ, nhưng sau năm năm làm việc ở lĩnh vực này, hắn cũng có ít nhiều hiểu biết để chẩn đoán bệnh. Rõ ràng là ông già yếu lắm. Phần ống chân trông như sau cơn bỏng nặng. Có lẽ, họ đã thỏa mãn với sự sơ cứu đầu tiên cho ông già, rồi do ngu dốt, gia đình đã để cho chân ông già thối rữa ra và bệnh hoại thư bắt đầu. Cái chân sạm đen lại, dường như bị phủ một lớp mạ bóng láng, sưng tấy lên từ phần giữa bắp chân xuống tận đầu các ngón, nó mềm nhũn và thối rữa. Noc-tơ-rốp tưởng như có thể đưa tay bẻ gẫy tất cả các ngón cùng một lúc. Chưa chắc bệnh nhân đã qua khỏi. Cưa hay không thì chân ông ta cũng bị thối rữa đến tận cốt tủy rồi. Nếu ông ta không sang thế giới bên kia vì choáng khi cưa thì điều đó cũng sẽ xảy ra do sự suy nhược chung. Một tài liệu tốt cho phim thời sự. Kiểu đau đớn đó khiến cho ruột gan đảo lộn lên, nhưng hàng triệu khán giả lại khao khát được nhìn thấy nó.
Noc-tơ-rốp ngước nhìn lên và nói:
- Mười lăm nghìn, nếu cuộc phẫu thuật do người được hãng truyền hình chúng tôi lựa chọn tiến hành trong những điều kiện tôi nêu ra. Phẫu thuật viên sẽ nhận thù lao của chúng tôi.
- Sao nữa?
- Hãng cũng sẽ trả toàn bộ tiền thanh toán cho việc chữa chạy sau khi phẫu thuật của ông cụ, - và với giọng mềm mỏng, Noc-tơ-rốp nói thêm: - Thậm chí nếu ông ấy có nằm trong bệnh viện sáu tháng, chúng tôi cũng sẽ trả đủ từng xu, ngoài tiền thù lao truyền hình.
Hắn đã thắng. Trong mắt họ bỗng ánh lên sự tham lam thèm muốn. Họ đang đứng trước sự khánh kiệt. Hắn đến để cứu họ, còn việc ông lão cưa chân mà không được gây mê, đâu có phải là quan trọng đến vậy! Chính ngay bây giờ ông ta đang rất mê man. Ông già sẽ không cảm thấy đau hoặc cảm thấy không rõ lắm.
Noc-tơ-rốp lấy ra những biên bản ghi nhận việc người nhà bệnh nhân từ chối các yêu sách, các bản hợp đồng cho các buổi truyền hình ở châu Mỹ la-tinh, những chứng từ bảo hành thanh toán và những giấy tờ khác. Ma-u-ri-lô gọi thư ký tới, và vài phút sau người máy sáng loáng bắt đầu ghi tất cả những điều cần thiết.
- Xin mời ký vào đây, thưa ngài Ha-đơ-nhét, - Noc-tơ-rốp chìa bút cho người con trai cả. - Nội ngày hôm nay, chúng tôi sẽ phẫu thuật xong. Tôi sẽ cử ngay phẫu thuật viên của chúng tôi tới đây. Một trong những nhà phẫu thuật tốt nhất. Cha của các vị sẽ được chữa chạy một cách xứng đáng.
Giấy tờ đã ở trong túi. Công việc đã xong.
“Có thể, phẫu thuật bằng cách này là một việc dã man”, - Noc-tơ-rốp nghĩ. Nhưng xét cho cùng, hắn không chịu trách nhiệm về việc này. Hắn đáp ứng mong muốn của khán giả. Họ muốn nhìn thấy máu chảy và thần kinh bị kích động.
Thực ra, tất cả mọi chuyện này đâu có liên quan gì đến ông già! Bất cứ nhà y học có kinh nghiệm nào cũng sẽ nói rằng ông già không sống được bao lâu nữa. Phẫu thuật sẽ không cứu được ông ta. Gây mê cũng vậy. Nếu bệnh hoại thư không giết chết ông già thì ông ta cũng sang thế giới bên kia vì bị choáng sau khi phẫu thuật. Trong trường hợp xấu nhất, ông ta sẽ chịu vài giây phút đau đớn dưới lưỡi dao... Nhưng nhờ đó mối lo phá sản về tài chính sẽ không đè nặng xuống gia đình.
Khi rời khỏi bệnh viện, Ma-u-ri-lô nhận xét:
- Thưa ngài xếp, ngài không cảm thấy tất cả những việc này hơi mạo hiểm hay sao? Tôi muốn nói đến ý định thanh toán những chi phí của bệnh viện ấy!
- Đôi khi cũng phải dốc hết tiền ra đánh bạc với số phận một chút để đạt được điều mong muốn, - Noc-tơ-rốp trả lời.
- Vâng, nhưng việc đó có thể cần năm mươi, sáu mươi nghìn. Ngân quỹ sẽ ra sao?
Noc-tơ-rốp cười to:
- Điều có khả năng hơn cả là chúng ta sẽ sống, chứ không phải ông già. Ông ta sẽ không sống nổi đến sáng đâu. Không có sự mạo hiểm mất không một đồng đô-la nào, Ma-u-ri-lô ạ, thậm chí đến cả một đồng xu con cũng không.
Sau khi trở về phòng, Noc-tơ-rốp chuyển những giấy tờ về ca phẫu thuật cho các phụ tá của mình và mở máy để phát tin. Hắn đã sẵn sàng gọi ngày hôm nay là một ngày trọng đại đối với hắn.
Còn lại một việc lặt vặt nữa: tống khứ Ma-u-ri-lô. Việc đó không thể gọi là sa thải được. Ma-u-ri-lô giữ một chức vụ ngang với hộ lý của bệnh viện hoặc bất cứ một người nào khác thấp hơn nhân viên hành chính. Tuy vậy, việc sa thải phải được coi như sự đề bạt theo bậc thang công danh. Đã mấy tháng rồi, cảm giác không hài lòng về công việc của con người bé nhỏ ấy cứ lớn lên trong Noc-tơ-rốp. Hôm nay phải quyết định đòn cuối cùng. Ma-u-ri-lô không có trí tưởng tượng. Hắn ta không biết kết thúc bản hợp đồng như thế nào. Hắn ta không nghĩ tới việc thanh toán các chi phí của bệnh viện. “Nếu mình không thể phó thác công việc hoàn toàn cho hắn, - Noc-tơ-rốp tự nhủ - thì nói chung mình không thể sử dụng hắn được. Trong phòng còn có nhiều người giúp việc khác. Họ sẽ rất sung sướng nếu được nhận vị trí này”.
Noc-tơ-rốp đã nói chuyện với hai người. Hắn quyết định chọn chàng trai trẻ có tên là Bác-tơn, anh ta đã quay phim thời sự suốt cả năm. Cuốn phim về những vụ tai nạn máy bay ở Luân Đôn vào mùa xuân vừa qua là tác phẩm của anh ta. Anh ta mô tả một cách khéo léo tất cả những gì đáng sợ. Năm ngoái, anh ta đã xuất hiện đúng lúc trong đám cháy ở hội chợ quốc tế. Đúng, Bác-tơn chính là con người đó.
Bước tiếp theo tương đối khó chịu. Sự việc có thể không diễn ra như mong muốn.
Noc-tơ-rốp gọi điện cho Ma-u-ri-lô, mặc dù đến gặp anh ta chỉ cần đi qua hai phòng. Song những việc như thế này không nên nói trực tiếp.
- Tôi báo cho anh một tin vui. Chúng tôi chuyển anh sang một chương trình khác.
- Các anh chuyển tôi à?
- Đúng thế đấy, chúng tôi đã trao đổi sau bữa trưa và thấy là các buổi phát “Máu và nội tạng” đối với anh là một sự phung phí thời gian vô ích. Tài năng của anh cần có phạm vi lớn. Ở “Thời thơ ấu”, anh sẽ thực sự phát huy được tài năng. Ánh, Xêm Cla-in, Ét Bren-gơn là một nhóm rất mạnh.
Noc-tơ-rốp thấy bộ mặt béo phị của Ma-u-ri-lô nhăn nhúm lại. Phép tính số học thật đơn giản và đáp số tìm thấy rất nhanh: ở đây Ma-u-ri-lô là số thứ hai, còn ở buổi phát mới, kém quan trọng hơn nhiều, anh ta sẽ là số thứ ba. Tiền lương không có nghĩa lý gì, dù thế nào chăng nữa, tất cả vẫn cứ bị thuế nội bộ đánh theo thu nhập ngốn sạch. Đây là một cú đá khá mạnh và Ma-u-ri-lô nhận thấy điều ấy.
Các nguyên tắc cư xử đòi hỏi Ma-u-ri-lô phải xử sự như là mình được trao cho một vinh dự lớn, song anh ta từ chối trò chơi này và, liếc nhìn sang bên, nói:
- Chỉ vì tôi không ký được ca cưa chân cho ông già đó phải không?
- Sao anh nghĩ vậy?
- Ba năm tôi làm việc cho ngài. Ba năm! Và rồi tôi bị tống cổ ra như vậy đấy!
- Tôi đã nói với anh rồi, chúng tôi nghĩ là điều này đem lại cho anh những khả năng lớn. Anh sẽ bước lên cao theo bậc thang vinh quang. Anh...
Bộ mặt bự thịt của Ma-u-ri-lô đỏ bừng vì tức giận.
- Đó là điều phi lý - anh ta đau khổ nói - Thôi được, cái đó không có nghĩa gì. Ha-ha! Tôi đã chấp nhận một đề nghị khác và cuốn gói trước khi ngài tống cổ tôi. Hãy giữ lấy chức vụ này của ngài và...
Noc-tơ-rốp vội vàng tắt máy.
“Đồ ngốc - hắn nghĩ - một tên ngốc nhãi con béo phị. Thôi được quỷ tha ma bắt hắn đi”. Hắn lau sạch bàn và đồng thời tống khứ ra khỏi đầu óc hình ảnh Ma-u-ri-lô và những vấn đề liên quan đến anh ta. Cuộc sống là một thực tế, và người ta không đùa với nó. Ma-u-ri-lô không thể tiến xa được. Tất cả chỉ có thế.
Noc-tơ-rốp quyết định đi về nhà. Ngày hôm nay thật quá dài.
Tám giờ tối, người ta báo tới là đã chuẩn bị xong cho ông già Ha-đơ-nhéc lên bàn phẫu thuật.
Mười giờ, tiếng chuông của Xtin, bác sĩ trưởng khoa phẫu thuật ở liên hiệp báo cho Noc-tơ-rốp biết sự thất bại của ca mổ.
- Chúng tôi đã không cứu được ông ấy - Xtin nói một cách mệt mỏi và lãnh đạm - Chúng tôi đã làm tất cả những gì có thể làm, nhưng tình trạng chung của ông già... Các cơ tim bắt đầu co rút và tim ngừng đập. Không gì có thể cứu vãn nổi!
- Cưa chân rồi chứ?
- Ô - ô, tất nhiên. Tất cả đều xảy ra sau ca mổ.
- Tài liệu đã được ghi lại rồi chứ?
- Bây giờ đang rửa phim.
- Ô-kê! - Noc-tơ-rốp nói - Cám ơn ngài đã gọi điện.
- Tôi lấy làm tiếc cho bệnh nhân.
- Đừng tự trách mình - Noc-tơ-rốp phản đối - điều đó vẫn xảy ra với những người tốt nhất trong số chúng ta.
Sáng hôm sau, Noc-tơ-rốp muốn xem những cảnh đã quay. Buổi duyệt phim được tổ chức ở tầng hai mươi ba của xưởng phim và chỉ có ít người đã chọn mới được có mặt: Noc-tơ-rốp, phụ tá mới của hắn đồng thời là người chủ trì. Bác-tơn, các giám đốc của liên hiệp truyền hình, hai người ở bộ phận lắp ráp.
Các cô gái mau lẹ trao cho họ những chiếc mũ khuếch đại. Ở đây những người máy không làm việc gì hết!
Noc-tơ-rốp đội mũ lên đầu. Hắn cảm thấy sự xúc động quen thuộc khi bấm nút các điện cực. Hắn nhắm mắt lại. Trong phòng vang lên tiếng kêu ầm ầm của máy khuếch đại đang làm việc. Màn ảnh bắt đầu sáng lên.
Đây là ông già. Đây là cái chân bị bệnh hoại thư. Còn đây là bác sĩ Xtin với cái lúm quen thuộc ở cằm, một nhà phẫu thuật nghiêm khắc, có năng lực, ngôi sao của liên hiệp, với thu nhập hàng năm bằng tài năng của mình là 250.000 đô-la. Trong tay Xtin con dao mổ sáng loáng lên.
Mồ hôi ướt đẫm người Noc-tơ-rốp. Qua máy khuếch đại, các sóng thần kinh của ông già truyền đến hắn rất rõ. Hắn cảm thấy nhịp đập mạnh của mạch máu ở chân bệnh nhân và dường như cả cơn đau âm ỉ trong thái dương của con người ấy, cả sự đau yếu và tình trạng sống dở chết dở của cái tuổi tám mươi.
Xtin điều chỉnh con dao mổ điện tử, các y tá bận tíu tít chuẩn bị đưa bệnh nhân vào ca phẫu thuật. Ở bản cuối cùng của bộ phim truyền hình phải có âm nhạc, bản thuyết minh - tất cả mọi sự thêm thắt cần thiết. Nhưng bây giờ chỉ có các cảnh câm lướt qua và, tất nhiên, có vang lên những sóng khuếch đại của thần kinh bệnh nhân.
Cái chân đã để trần.
Con dao mổ đã hạ xuống.
Noc-tơ-rốp rùng mình khi cái đau lớn nhất mà người khác phải chịu đựng xuyên nhói chính người Noc-tơ-rốp. Hắn cảm thấy cái đau bỏng rát, cái đau chớp nhoáng ghê sợ khủng khiếp đúng vào lúc con dao mổ đưa qua lớp thịt bị bệnh và phần xương thối rữa. Toàn thân run bắn lên, hắn cố cắn môi và nắm chặt tay lại, và rồi mọi việc kết thúc.
Cơn đau tạm ngừng. Một sự giải thoát hoàn toàn. Cái chân không còn đưa những xung động lại cho bộ não mệt mỏi nữa. Cơn choáng bắt đầu, một sự gây mê của cơn đau không thể chịu nổi đối với con người. Và cùng với cơn choáng, sự yên tĩnh cũng bắt đầu. Xtin kết thúc ca phẫu thuật, ông rửa sạch mỏm cưa cụt và khâu nó lại.
Đường cong đồ thị đột ngột giảm xuống. Sau đó những người làm phim sẽ đưa vào chương trình cuộc phỏng vấn gia đình, có thể một vài cảnh ngắn quay đám tang và một tổng kết nhỏ về vấn đề các bệnh hoại thư ở tuổi già. Đấy là những điều người ta đưa vào ngoài chương trình. Điều chủ yếu mà các khán giả muốn là những cơn đau đớn của người khác được phơi bày ra, và lần này họ sẽ hoàn toàn nhận được điều đó. Một cuộc đấu kiếm không có các kiếm thủ, một trò ma-dô-khơ* được che đậy dưới cái vỏ y học. Điều đó thật có lợi. Nó thu hút hàng triệu khán giả.
*Một dạng đồi bại tình dục, được nhà văn Áo Da-khe Ma-dô-khơ mô tả.
Noc-tơ-rốp lau mồ hôi trên trán.
- Hình như chúng ta đã có một bộ phim hay, các bạn ạ, - hắn nói với cảm giác hài lòng.
Và cảm giác đó không rời hắn trong ngày hôm đó ngay cả khi hắn trở về nhà. Suốt cả ngày buộc phải lao động vất vả để hoàn thành bộ phim, cắt cảnh này, trau chuốt, thêm bớt một vài cảnh khác. Hắn khoái chí bởi sự thành thạo của mình. Điều đó giúp hắn quên đi một chút những mặt trái của chương trình.
Hắn chỉ được nghỉ ngơi lúc gần đêm. Khi hắn đi ra qua cầu thang chính, có một bóng người hiện ra ở phía trước - một người to lớn, tầm thước, có bộ mặt mệt mỏi. Anh ta đưa tay ra và thô bạo đẩy Noc-tơ-rốp vào phòng ngoài của xưởng phim.
Thoạt đầu, Noc-tơ-rốp không nhận ra người ấy. Một bộ mặt tẻ nhạt không biểu hiện gì của một người trung niên. Sau đó thì hắn nhận ra: Ha-ri Ha-đờ-nhec, con trai ông già vừa bị chết.
- Tên giết người - Ha-đờ-nhec nói giọng khàn khàn - Mày là thằng giết người. Cha tao chắc đã sống được nếu mày cho gây mê. Mày là đồ lừa dối, mày đã giết ông già để mọi người có thể thỏa mãn thị hiếu của mình.
Noc-tơ-rốp đưa mắt nhìn gian phòng. Có ai đó từ xa đang tiến lại. Noc-tơ-rốp thấy yên tâm. Bằng cái nhìn của mình, hắn sẽ buộc kẻ hèn mạt này phải sợ hãi bỏ chạy.
- Hãy nghe đây - Noc-tơ-rốp nói - chúng tôi đã làm cho cha ông tất cả những gì y học ngày nay có thể làm. Chúng tôi đã dùng tất cả những thành tựu mới nhất mà khoa học đã đạt được. Chúng tôi...
- Mày đã giết ông ấy.
- Không - Noc-tơ-rốp phản đối và im lặng. Trong tay người ấy sáng loáng một khẩu súng ngắn bắn tia phóng xạ.
Noc-tơ-rốp giật lùi lại sau, nhưng muộn rồi. Ha-đờ-nhec bóp cò súng và một tia nóng sáng đâm xuyên vào bụng hắn với một hiệu quả giống như khi lưỡi dao của phẫu thuật viên xuyên vào ống chân bị hoại thư.
Ha-đờ-nhec lao ra ngoài, nện gót giầy trên nền đá. Noc-tơ-rốp ngã xuống, tay ôm lấy bụng.
Bộ com-lê bị cháy, khoang bụng bị xẻ đôi, vết bỏng rộng tới một phần tám in-sơ*, và sâu có thể tới bốn in-sơ, ruột, các cơ quan, các mô bị xẻ rạch hết cả. Vẫn chưa thấy đau. Các dây thần kinh còn chưa kịp truyền những tín hiệu đến bộ não đang bị tê liệt.
*In-sơ: tấc anh, bằng 2,54cn.
Nhưng ngay sau đấy, các dây thần kinh đã làm việc đó. Noc-tơ-rốp co cuộn người lại, và bắt đầu giẫy chết, bây giờ là sự giẫy chết của chính hắn, và muốn gì thì muốn, cái cảm giác đó không xa lạ đối với hắn.
Tiếng bước chân nghe đã rất gần.
- Thê-ế đấy - một giọng nói vang lên.
Noc-tơ-rốp khó nhọc hé một mắt ra. Ma-u-ri-lô, rõ ràng là Ma-u-ri-lô!
- Gọi bác sĩ - Noc-tơ-rốp nói khò khè - Nhanh lên! Lạy trời, đau quá! Ma-u-ri-lô giúp tôi với.
Ma-u-ri-lô nhìn xuống và mỉm cười. Không nói năng gì, anh ta đi lại trạm điện thoại cách đó khoảng sáu phút*, bỏ đồng xu vào và quay số.
*Phút: bằng 30,5 cm.
- Hãy phái tới đây xe truyền hình, thật nhanh vào. Có tài liệu rồi, thưa ngài xếp.
- Gọi bác sĩ - Noc-tơ-rốp thều thào - Dù chỉ một mũi tiêm thôi, hãy cho tôi một mũi thôi! Đau...
- Ngài muốn tôi triệt cái đau đi à? - Ma-u-ri-lô nhe răng cười. - Không có chuyện ấy đâu. Hãy ráng chịu. Hãy cố sống cho đến lúc chúng tôi đội mũ cho ngài và ghi tất cả những điều này lên băng.
- Anh không làm việc cho tôi nữa. Anh không có trong chương trình.
- Tất nhiên, - Ma-u-ri-lô trả lời. - Bây giờ tôi làm ở hãng “Xuyên đại châu”. Họ cũng đang bắt đầu chiếu “Máu và nội tạng”. Chỉ có điều họ không cần tất cả cái mớ quan liêu, giấy tờ này - những công thức, thỏa thuận, chứng từ.
Noc-tơ-rốp thấy ngạt thở và há mồm ra vì ngạc nhiên. Những tên buôn lậu xuyên lục địa đã bán các băng ghi ở Ap-ga-ni-xtan, Mếch-xích, Ga-na và, có trời mới biết được, còn ở những đâu nữa. Chương trình mà thậm chí người ta sẽ phát trên thế giới ở tất cả các kênh. Không có thù lao nào hết! Chết trong cơn hấp hối vì lợi nhuận của bè lũ bịp bợm bẩn thỉu này! Cái đó thật tồi tệ hơn tất cả, Noc-tơ-rốp nghĩ, chỉ có Ma-u-ri-lô mới có thể làm những mưu mô này.
- Tiêm! Xin hãy làm ơn, Ma-u-ri-lô, tiêm đi!
- Không tiêm gì hết. Mấy phút nữa xe truyền hình sẽ tới. Họ sẽ khâu vết thương lại cho ngài, và chúng tôi sẽ dễ dàng ghi lại tài liệu này lên băng.
Noc-tơ-rốp nhắm mắt lại. Hắn cảm thấy nội tạng của mình dường như đang cháy trên lửa. Bằng sức mạnh của ý chí, hắn buộc mình phải chết - hắn muốn đánh lừa Ma-u-ri-lô.
Nhưng vô ích. Hắn vẫn tiếp tục sống và đau đớn, quằn quại. Việc đó kéo dài một tiếng đồng hồ. Đủ thời gian để ghi vào băng cơn hấp hối trước khi chết của hắn. Và trong khoảnh khắc cuối cùng, Noc-tơ-rốp nghĩ rằng, thật đáng xấu hổ cho hắn biết chừng nào - hắn đã không sắm vai một cách xuất sắc trong vở kịch của chính bản thân mình.
HÀ ANH THU dịch.