Chuyện Ma Ám Ở Trang Viên Bly

Lượt đọc: 230 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 17

Đến tối, tôi chỉ viết xong phần mở đầu. Tiết trời đã thay đổi, gió to thổi bên ngoài, và dưới ngọn đèn trong phòng, với Flora ngủ yên bên cạnh, tôi ngồi hồi lâu trước trang giấy trắng và lắng nghe những tiếng mưa cuối cùng kèm theo tiếng gió hú. Cuối cùng tôi ra ngoài, mang theo ngọn nến; tôi băng qua hành lang và lắng nghe ở cửa phòng Miles trong giây lát. Trong nỗi ám ảnh bất tận của mình, điều tôi buộc phải lắng nghe là tiếng động nào đó tiết lộ cậu bé vẫn chưa ngủ, và tôi lập tức nghe thấy một tiếng động như vậy, nhưng không phải dưới dạng mà tôi mong đợi. Giọng nói của em vẳng ra. “Cô ơi, mời cô vào.” Đúng là một tia sáng trong đêm tối!

Tôi cầm nến bước vào và thấy em trên giường, vẫn hoàn toàn tỉnh táo, nhưng có vẻ rất thư giãn. “Chà, cô đang làm gì thế?” Em hỏi với vẻ thân thiện lịch thiệp mà tôi chợt nhận ra rằng nếu bà Grose ở đây, bà chắc sẽ tuyệt vọng tìm kiếm trong đó bằng chứng cho bất cứ thứ gì dị thường .

Tôi đứng bên giường em cùng cây nến. “Làm sao con biết cô ở ngoài đó?”

“Tất nhiên là vì con nghe thấy tiếng cô rồi. Cô nghĩ rằng mình không phát ra chút tiếng động nào ư? Cô đi lại như một đoàn kỵ binh vậy!” Em cười lảnh lót.

“Tức là con chưa ngủ sao?”

“Chưa đâu ạ! Con đang nằm suy nghĩ.”

Tôi cố ý đặt cây nến cách ra một khoảng, và khi em chìa bàn tay thân thiện về phía tôi, tôi ngồi xuống mép giường em. “Con đang suy nghĩ về chuyện gì vậy?” Tôi hỏi.

“Còn về gì trên đời này ngoài nữa, cô thân mến?”

“À, cô rất vui vì con nghĩ đến cô! Nhưng cô mong con ngủ sớm thì hơn.”

“À, con còn nghĩ về vấn đề kỳ lạ của chúng ta nữa.”

Tôi cảm nhận được sự lạnh lẽo trên bàn tay nhỏ nhắn của em. “Vấn đề kì lạ gì, hả Miles?”

“Thì chính là cách cô chăm sóc con. Và mọi chuyện khác!”

Tôi nín thở gần một phút, ngay cả trong ánh nến leo lét tôi vẫn nhìn thấy em mỉm cười với tôi từ trên gối. “Con nói mọi chuyện khác là chuyện gì?”

“Ồ, cô biết mà, cô biết mà!”

Suốt một lúc tôi không biết nói gì, dù trong khi cầm tay em và ánh mắt chúng tôi giao nhau, tôi cảm thấy rằng sự im lặng của tôi coi như đã thừa nhận ý kiến của em và rằng vào lúc đó có lẽ không gì trên thế giới này kỳ diệu bằng mối quan hệ thực tế của chúng tôi. “Chắc chắn là con sẽ quay lại trường học,” tôi nói, “nếu đó là chuyện khiến con lo nghĩ. Nhưng không phải quay lại trường cũ - chúng ta phải tìm một trường khác tốt hơn. Làm sao cô biết vấn đề này thực sự đã khiến con phiền muộn nếu con không bao giờ kể với cô, không bao giờ nhắc đến?” Trong lúc lắng nghe, gương mặt sáng sủa, trắng trẻo mịn màng của em khiến cho em tại giây phút đó mang vẻ cầu khẩn như một bệnh nhân đầy mong mỏi trong bệnh viện nhi; và khi tôi nhận ra sự tương đồng đó, tôi sẵn sàng hi sinh mọi thứ mà tôi có trên đời để được làm y tá hay nữ tu giúp chữa trị cho em. Cho dù là tình hình hiện giờ, có lẽ tôi vẫn có thể giúp em! “Con có biết rằng con chưa từng nói một lời với cô về trường học không? Trường cũ của con ấy, con chưa từng nhắc đến dưới bất cứ hình thức nào.”

Em có vẻ băn khoăn; em vẫn mỉm cười với vẻ đáng yêu thường lệ. Nhưng rõ ràng em đang câu giờ; em chờ đợi, em đang kêu gọi trợ giúp. “Con chưa kể à?” Người em nhờ giúp đỡ không phải là tôi - mà là thứ tôi gặp!

Điều gì đó trong giọng nói và biểu cảm của em, khi tôi nghe câu nói này từ em, khiến tim tôi nhói lên một nỗi đau tôi chưa từng biết; phải chứng kiến bộ óc bé nhỏ của em bối rối và trí khôn non nớt của em vật lộn để diễn vai ngây thơ và nhất quán dưới tác động của bùa phép, đây là một sự việc đau lòng đến không thể diễn tả. “Không, chưa bao giờ - từ khi con về nhà. Con chưa bao giờ kể với cô về thầy giáo, bạn học, hay ít nhất là những chuyện nhỏ từng xảy ra với con ở trường. Chưa bao giờ, Miles bé nhỏ ạ - con chưa bao giờ cho cô biết dù chỉ một chút xíu về bất kể chuyện gì có thể từng xảy ra ở đó. Vì thế con có thể tưởng tượng cô mù mờ đến mức nào. Cho đến sáng nay, khi con nhắc đến việc đó, con hầu như chưa đề cập bất cứ chuyện gì trong quá khứ của con kể từ lần đầu tiên cô gặp con. Con có vẻ hoàn toàn hài lòng với hiện tại.”

Dị thường thay, chính việc tôi chắc chắn tuyệt đối về sự già dặn thầm kín của em (hay bất kể danh từ nào tôi nên dùng để gọi thứ ảnh hưởng độc hại em phải chịu mà tôi hầu như không dám gọi tên) giúp tôi dễ dàng nói chuyện với em như với một người lớn, bất chấp dấu hiệu phiền muộn trong nội tâm em - tôi coi em gần như một người bằng vai phải lứa với mình. “Cô nghĩ con muốn tiếp tục cuộc sống như hiện giờ.”

Tôi phát hiện khi nghe vậy em thoáng đỏ mặt. Em lắc đầu uể oải như một người bệnh chưa hồi phục. “Con không… con không có. Con muốn đi khỏi đây.”

“Con chán Bly rồi ư?”

“Ồ, không, con thích Bly.”

“Vậy thì sao…?”

“Ô, biết con trai muốn gì rồi đấy!”

Tôi cảm thấy tôi không biết rõ bằng Miles, và tôi tạm thời trốn tránh. “Con muốn đến chỗ bác con không?”

Nghe vậy, lại một lần nữa, bằng khuôn mặt đáng yêu đầy trào phúng, em cựa quậy trên gối. “À, cô không thể thoái thác bằng cách đó đâu!”

Tôi lặng im trong thoáng chốc, và lúc này đến lượt tôi đỏ mặt. “Cưng của cô, cô có muốn thoái thác đâu!”

“Cô không thể, cho dù cô có muốn. Cô không thể, không thể!” Em nằm nhìn tôi không chớp bằng đôi mắt đẹp. “Bác của con phải đến đây, và cô phải giải quyết dứt điểm mọi việc.”

“Nếu chúng ta làm thế,” tôi đáp lại với đôi chút khí thế. “Chắc chắn con sẽ bị đưa đi khá xa đấy.”

“Chẳng lẽ cô không hiểu rằng đó chính là điều con mong muốn ư? Cô sẽ phải nói với bác ấy - về việc cô đã bỏ mặc việc đó: cô sẽ phải nói với bác ấy rất nhiều đấy!”

Vẻ hả hê của em khi nói những lời này, bằng cách nào đó, vào khoảnh khắc đó, đã giúp tôi hiểu em hơn. “Vậy còn con sẽ nói với ông ấy những gì, hả Miles? Sẽ có những chuyện ông ấy hỏi con!”

Em suy nghĩ. “Rất có thể. Nhưng chuyện gì cơ chứ?”

“Những chuyện con chưa bao giờ kể với cô. Để giúp ông ấy quyết định phải làm gì với con. Ông ấy không thể gửi con trở lại…”

“Ồ, con không muốn quay lại!” Em ngắt lời tôi. “Con muốn một sân chơi mới.”

Em nói câu này với vẻ bình tĩnh đáng khâm phục, với niềm vui vẻ lạc quan không tì vết; và chắc chắn đó chính là điểm gợi ra trong tôi niềm chua xót cho bi kịch trẻ thơ hoang đường, cho việc em có thể sẽ trở lại sau ba tháng với sự táo tợn và hoen ố càng lớn hơn trước. Giờ đây tôi bị choáng ngợp trong ý nghĩ rằng tôi sẽ không bao giờ có thể chịu đựng được việc đó, và nó khiến tôi mất kiềm chế. Tôi phủ phục lên người em trong nỗi xót thương dịu dàng và ôm lấy em. “Miles bé nhỏ thân yêu của cô…!”

Mặt tôi áp sát mặt em, và em để cho tôi hôn em, đón nhận bằng vẻ hài hước đầy bao dung. “Sao thế ạ, cô thân mến?”

“Chẳng lẽ không có gì - hoàn toàn không có gì mà con muốn nói với với cô sao?”

Em hơi quay mặt đi, nhìn về phía bức tường và giơ một bàn tay lên nhìn như người ta thường thấy trẻ con ốm hay làm. “Con đã nói rồi - con đã nói với cô sáng nay.”

Ôi, tôi thương xót em quá chừng! “Rằng con chỉ muốn cô dừng làm phiền con sao?”

Lúc này em quay lại nhìn tôi, như thể để thừa nhận ý hiểu của tôi; rồi đáp rất khẽ khàng, “Cô hãy để con yên.”

Trong câu nói ấy thậm chí có một chút tự tôn đặc biệt, một điều khiến tôi thả em ra, nhưng vẫn lưu lại bên cạnh em sau khi chậm rãi ngồi dậy. Chúa chứng giám, tôi không bao giờ muốn quấy rầy em, nhưng tôi cảm thấy vào lúc này, chỉ cần tôi quay lưng đi tức là tôi đã bỏ rơi em, hay nói đúng hơn là để mất em. “Cô vừa bắt đầu viết thư cho bác con,” tôi nói.

“Vậy cô hãy viết cho xong đi!”

Tôi ngừng lời chốc lát. “Trước đó đã xảy ra chuyện gì?”

Em lại nhìn lên tối. “Trước lúc nào cơ?”

“Trước khi con về. Và trước khi con đi học.”

Em im lặng hồi lâu, nhưng rồi em tiếp tục nhìn vào mắt tôi. “Xảy ra chuyện gì cơ?”

Dường như tôi lần đầu tiên bắt được trong những lời nói ấy một thoáng run rẩy rất khẽ của sự chấp thuận - điều đó khiến tôi quỳ xuống bên giường và một lần nữa chộp lấy cơ hội giữ lấy em. “Miles bé nhỏ thân yêu, giá như con biết cô muốn giúp con đến nhường nào! Chỉ có thế thôi, không có gì khác cả, và cô thà chết còn hơn phải gây ra đau đớn cho con hay làm gì có lỗi với con - cô thà chết còn hơn làm hại đến một sợi tóc của con. Miles của cô” - ôi, tôi dốc hết nỗi lòng ra cho dù có lẽ tôi đã đi quá xa -“cô chỉ muốn con giúp cô cứu con!” Nhưng ngay sau đó tôi biết rằng mình đã đi quá xa. Câu trả lời cho khẩn cầu của tôi đến ngay lập tức, nhưng dưới dạng một luồng gió lạnh bất ngờ, một làn khí lạnh buốt, và căn phòng rung lên mạnh như thể, trong cơn cuồng phong, cánh cửa sổ đã rơi xuống. Cậu bé phát ra một tiếng kêu chói tai, lẫn trong những tiếng động ầm ĩ con lại, nghe không rõ là tiếng kêu của vui mừng hay sợ hãi, dù tôi ở rất gần em. Tôi đứng bật dậy và ý thức được bóng tối. Vì thế trong một khoảnh khắc chúng tôi ở yên trong bóng tối, trong khi tôi nhìn xung quanh và thấy lớp rèm cửa kéo kín không động đây và cửa sổ đóng chặt. “Sao nến lại tắt mất rồi?” Tôi kêu lên.

“Là con đã thổi tắt nó đấy, cô thân mến!” Miles đáp.

« Lùi
Tiến »