Chuyện Ma Ám Ở Trang Viên Bly

Lượt đọc: 232 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 18

Ngày hôm sau, khi hết giờ học, bà Grose tranh thủ thời gian đến hỏi nhỏ tôi: “Cô đã viết chưa, thưa cô?”

“Có, tôi viết rồi.” Nhưng tôi tạm thời không nói thêm rằng lá thư của tôi vẫn còn nằm trong túi, dù đã phong kín và đề địa chỉ người nhận. Còn dư dả thời gian để gửi trước khi người đưa thư tới làng. Trong khi đó, về phần các học sinh của tôi, chưa từng có một buổi học nào xuất sắc và mẫu mực hơn sáng nay. Như thể các em phải phủ lớp sơn bóng lên mọi vết rạn nứt bé nhỏ vừa xuất hiện trong lòng. Bọn trẻ hoàn thành những bài số học hóc búa nhất, vượt hẳn ra ngoài tầm kiến thức yếu ớt của tôi , và tấn công những câu đùa địa lí và lịch sử với tinh thần phấn khởi hơn bao giờ hết. Tất nhiên, rõ ràng là riêng về phần Miles, cậu bé có vẻ muốn thể hiện em có thể đánh gục tôi dễ dàng đến mức nào. Trong trí nhớ của tôi, đứa trẻ này thực sự sống trong một thế giới của vẻ đẹp và khổ đau mà không ngôn từ nào có thể diễn tả; trong mọi cơn bốc đồng em để lộ ra đều chứa một nét độc đáo riêng thuộc về em; trong con mắt đầy thành thực và tự do của một người thiếu trải đời, chưa từng có một sinh vật nhỏ nào thông minh và phi thường hơn quý ông bé nhỏ ấy. Tôi phải không ngừng cảnh giác để tầm nhìn đã khai sáng của mình khỏi dẫn dụ bản thân sa vào dò xét; phải hạn chế ánh nhìn thiếu chừng mực cùng cái thở dài chán nản trong lúc tôi không ngừng công kích và chối bỏ vấn để khó hiểu rằng một quý ông bé nhỏ nhường ấy có thể đã làm gì để phải chịu trừng phạt. Cho dù thông qua sự hoang đường đen tối, tôi đã biết rằng trí tưởng tượng đối với cái ác đã bị mở ra trong em, nhưng tất cả chính nghĩa trong tôi vẫn khắc khoải tìm kiếm bằng chứng cho thấy điều đó từng phát triển thành hành động.

Dù thế nào đi nữa, em tỏ ra giống một quý ông nhỏ tuổi hơn cả là vào sau bữa ăn sớm của cái ngày kinh khủng ấy, em đến chỗ tôi và hỏi liệu tôi có muốn em chơi đàn cho tôi nghe trong nửa giờ không. Quả là một cơ hội không thể mang ý nghĩa nào khác sâu sắc hơn thế, như David gảy đàn cho Saul.

Đây quả thực là sự thể hiện duyên dáng của lịch thiệp, cao quý, chẳng khác gì em nói thành lời rằng: “Những hiệp sĩ thực thụ trong các câu chuyện chúng ta thích đọc không bao giờ đẩy lợi thế đi quá xa. Giờ đây con đã biết ý cô muốn nói: cô có ý rằng - để chính cô được yên và không bị bám theo - cô sẽ thôi quấy rầy và canh chừng con, sẽ không giữ con ở quá gần mình, sẽ để con tự do đến và đi. Chà, cô thấy đấy, con ‘đến’ - nhưng con không đi! Còn nhiều thời gian cho việc đó. Con thực sự thích ở bên cô, và con chỉ muốn cho cô thấy con kháng cự để giữ nguyên tắc mà thôi.” Có thể tưởng tượng liệu tôi có kháng cự lời mời hấp dẫn này hay từ chối cùng em, tay trong tay, quay về phòng học. Em ngồi xuống bên cây dương cầm cũ và chơi như em chưa từng chơi; và nếu có người nghĩ em nên đá bóng thay vì đánh đàn thì tôi chỉ có thể nói rằng tôi hoàn toàn đồng ý với họ. Bởi vì vào cuối khoảng thời gian mà dưới sức ảnh hưởng của em, tôi đã quên mất là bao lâu, tôi giật mình với cảm giác kì lạ rằng mình thực sự vừa ngủ thiếp đi tại chỗ ngồi. Khi đó là sau giờ ăn trưa, cạnh lò sưởi trong phòng học, thế nhưng tôi lại không thể thực sự ngủ một chút nào: tôi chỉ làm một việc còn tệ hơn nhiều - tôi đã quên. Suốt khoảng thời gian này, Flora đã ở đâu? Khi tôi hỏi Miles, cậu bé chơi tiếp thêm phút nữa rồi mới trả lời tôi bằng một câu duy nhất: “Thưa cô thân mến, làm sao con biết được?” - Không những thế em còn bật lên một điệu cười vui vẻ mà ngày sau đó, như thể đó là câu hát đệm, em kéo dài nó thành một khúc hát đầy ngẫu hứng và phóng khoáng.

Tôi đi thẳng về phòng mình, nhưng em gái em không có ở đó; rồi trước khi xuống lầu, tôi nhìn vào mấy căn phòng khác. Vì cô bé không có quanh đây nên chắc hẳn em phải đang ở cùng bà Grose. Tôi vừa tìm an ủi trong ý nghĩ đó vừa đi tìm bà. Tôi thấy bà ở nơi tôi gặp bà vào tối hôm trước, nhưng bà đáp lại câu hỏi của tôi bằng vẻ ngơ ngác lo sợ. Bà chỉ đoán rằng sau bữa ăn, tôi đã đưa cả hai đứa trẻ đi; bà đoán như vậy là đúng vì đây là lần đầu tiên tôi cho phép bé gái thoát khỏi tầm mắt mình mà không có ai giám sát. Tất nhiên có thể hiện giờ em đang ở cùng các cô hầu gái, vì thế điều trước mắt cần làm là đi tìm em mà không gây hoảng sợ cho mọi người. Chúng tôi lập tức sắp xếp việc này giữa hai chúng tôi; nhưng sau mười phút thực hiện sắp xếp đó, khi chúng tôi gặp nhau ở tiền sảnh, cả hai đều chỉ báo rằng sau khi đã hỏi dò mọi người, chúng tôi đều không tìm thấy tăm tích em đâu. Trong một lúc, ngoài việc quan sát, chúng tôi trao đổi với nhau nỗi lo ngại câm lặng, và tôi có thể cảm thấy người bạn của tôi đền đáp lại mình mối quan tâm sâu sắc mà ban đầu tôi dành cho bà.

“Cô ấy ở trên lầu,” bà lập tức nói, “ở một trong những phòng mà cô chưa tìm.”

“Không; con bé ở ngoài xa.” Tôi quả quyết. “Nó ra ngoài rồi.”

Bà Grose nhìn tôi đăm đăm. “Mà không đội mũ ư?”

Tôi cũng nhìn chăm chú không kém. “Chẳng phải người phụ nữ kia vẫn luôn không đội mũ sao?”

“Cô chủ nhỏ ở với cô ta sao?”

“Con bé đang ở với cô ta !” Tôi tuyên bố. “Chúng ta phải tìm thấy họ.”

Tôi đặt tay lên cánh tay người bạn, nhưng trong thoáng chốc, đối mặt với tình thế nghiêm trọng trước mắt, bà không phản ứng lại sự thúc giục của tôi. “Thế cậu Miles đâu?”

“Ô, cậu bé ở cùng Quint. Họ ở trong phòng học.”

“Lạy Chúa, cô ơi!” Bản thân tôi ý thức được rằng vẻ mặt của tôi - và tôi đoán rằng cả giọng nói của tôi - chưa bao giờ bình tĩnh và chắc chắn đến vậy.

“Màn lừa đảo đã bắt đầu,” tôi nói tiếp, “hai đứa trẻ đã thành công thực hiện kế hoạch của mình. Cậu bé đã tìm được cách tuyệt diệu nhất để giữ tôi im lặng trong khi cô bé lẻn đi.”

“‘Tuyệt diệu’ sao?” Bà Grose hoang mang lặp lại.

“Thì quỷ quái vậy!” Tôi hầu như vui vẻ đáp lại. “Từ đó ứng với câu chuyện cũng hợp không kém. Nhưng hãy đi nào!”

Bà bất lực ngước nhìn lên trên lầu với vẻ u sầu. “Cô để mặc cậu ấy…?”

“Ở bên Quint lâu như vậy? Phải - hiện giờ tôi không ngại việc đó.”

Vào những lúc thế này, bà luôn kết thúc bằng việc nắm chặt tay tôi, và bằng cách đó bà có thể tạm thời vẫn ở bên tôi. Nhưng sau một chớp mắt hoảng hốt trước sự đầu hàng đột ngột của tôi, bà hăng hái nói: “Bởi vì lá thư của cô?”

Để đáp lại, tôi nhanh chóng đưa tay vào túi lôi lá thư ra, giơ lên, rồi rút tay ra khỏi tay bà và đi đặt lá thư lên bàn lớn trong sảnh. “Luke sẽ lấy nó,” tôi nói khi trở lại. Tôi đi đến cửa chính và mở ra; tôi đã đứng ở bậc thềm.

Người bạn của tôi vẫn đang lưỡng lự. Cơn bão đêm qua và sáng sớm nay đã tạnh, nhưng buổi chiều vẫn còn ẩm ướt và xám xịt. Tôi bước xuống lối đi trong khi bà đứng ở ngưỡng cửa. “Cô không mặc thêm áo mà đã đi ra ư?”

“Sao tôi phải quan tâm trong khi cô bé chẳng mặc gì cả? Tôi không thể đợi để mặc áo được nữa,” tôi kêu lên, “và nếu bác phải mặc thì tuỳ bác vậy. Trong lúc đó, bác thử lên lầu xem.”

“Với họ ư?” Ồ, khi nghe vậy, người phụ nữ tội nghiệp lập tức ra nhập hội với tôi!

« Lùi
Tiến »