Chuyện Ma Ám Ở Trang Viên Bly

Lượt đọc: 233 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 19

Chúng tôi đi thẳng ra hồ, như cách nó được gọi ở Bly, và tôi dám nói rằng gọi như vậy là đúng, dù tôi nghĩ trên thực tế nơi đây chỉ là một khoảng nước khiêm tốn hơn dáng vẻ của mình trước con mắt hạn hẹp của tôi. Tôi có hiểu biết rất hạn chế với các diện tích mặt nước, và ít nhất trong những dịp ít ỏi tôi đồng ý đi đương đầu với bề mặt nước, dưới sự bảo vệ của các học sinh, trên chiếc thuyền đáy bằng cũ kĩ neo sẵn ở đó cho chúng tôi sử dụng, cái ao ở Bly đã gây ấn tượng mạnh cho tôi cả về chiều rộng lẫn sức lay động của nó. Địa điểm lên thuyền thường lệ là cách ngôi nhà nửa dặm, nhưng tôi tin chắc rằng, bất kể Flora đang ở đâu, cô bé cũng không ở gần nhà. Cô bé chưa từng trốn tôi lẻn đi phiêu lưu bao giờ, và kể từ cái ngày có cuộc phiêu lưu trọng đại mà tôi tham dự cùng em bên bờ ao, tôi đã ý thức được, trong những cuộc đi dạo của chúng tôi, về khu vực mà em thích đến nhất. Đó là lí do vì sao lúc này tôi chỉ hướng đi rất rõ ràng cho bà Grose - một hướng đi khiến cho bà tỏ ý kháng cự, cho tôi thấy rằng bà rất bối rối. “Cố định xuống nước ư, thưa cô? Cô nghĩ cô chủ nhỏ ở dưới ?”

“Có thể, dù tôi tin rằng độ sâu của hồ không lớn lắm. Nhưng tôi đoán nhiều khả năng là cô bé đang ở chỗ mà ngày hôm trước chúng tôi đã cùng nhau nhìn thấy thứ tôi đã kể với bác.”

“Khi cô ấy giả vờ không nhìn thấy…?”

“Bằng vẻ bình tĩnh đáng kinh ngạc đúng không? Tôi luôn tin chắc rằng cô bé muốn quay lại một mình. Và bây giờ cậu anh trai đã sắp xếp được việc đó cho cô em gái.”

Bà Grose đứng lặng như trời trồng. “Cô đoán hai kẻ đó thực sự nói chuyện với cô cậu chủ nhỏ?”

“Tôi tin chắc như vậy! Họ nói những chuyện mà nếu chúng ta nghe thấy thì sẽ khiếp đảm vô cùng.”

“Và nếu cô ấy có ở đó…”

“Vâng?”

“Thì cô Jessel cũng vậy?”

“Không cần nghi ngờ. Rồi bác sẽ thấy.”

“Ôi, cảm ơn cô!” Người bạn của tôi kêu lên, đứng như mọc rễ tại chỗ, khi thấy vậy tôi quả quyết đi tiếp mà không đợi bà. Tuy nhiên khi ra đến hồ, bà đã theo sát sau lưng tôi, và tôi biết rằng trong nỗi lo sợ của bà, cho dù có chuyện gì ập đến với tôi, ở bên tôi cũng là lựa chọn ít nguy hiểm nhất đối với bà. Bà phát ra một tiếng rên nhẹ nhõm khi cuối cùng chúng tôi nhìn thấy phần lớn mặt nước mà không thấy bóng dáng cô bé. Flora không có tăm tích gì ở bờ bên này - nơi tôi quan sát thấy những điều đáng lo ngại nhất ở em, và cũng không có ở bờ đối diện - nơi một vạt cây rậm rạp mọc lan xuống tận mặt nước, chỉ chừa lại một đoạn mép nước khoảng hai mươi thước. Mặt ao thuôn dài, có bề rộng rất nhỏ so với chiều dài, với hai đầu hút khỏi tầm mắt, đến mức nó có thể bị nhầm với một dòng sông nhỏ. Chúng tôi nhìn khoảng mặt nước trống trải, và khi đó tôi cảm nhận được ý hỏi trong mắt người bạn của tôi. Tôi hiểu ý của bà và đáp lại bằng một cái lắc đầu.

“Không, không; khoan đã! Cô bé lấy thuyền đi rồi.”

Đồng sự của tôi nhìn trân trân điểm neo thuyền trống rỗng rồi lại nhìn sang bên kia phố. “Thế con thuyền đâu rồi?”

“Chúng ta không thấy nó đâu chính là bằng chứng mạnh mẽ nhất. Con bé đã dùng thuyền để sang bên kia, rồi tìm cách giấu nó đi.”

“Một mình ư - cô ấy bé thế mà?”

“Con bé không chỉ có một mình, và vào những lúc thế này thì nó không phải là trẻ con, mà là một phụ nữ già dặn.” Tôi nhìn lướt qua toàn bộ phần bờ hồ trong tầm mắt, còn bà Grose một lần nữa đắm mình vào sự thực kỳ dị mà tôi trình bày với bà; rồi tôi chỉ ra rằng con thuyền hoàn toàn có thể nằm trong nơi trú ẩn nho nhỏ tạo thành từ một hốc lõm vào ở bờ hồ, một chỗ lõm bị che khuất khỏi bờ đối diện bởi phần bờ hồ chìa ra và bụi cây mọc gần mặt nước.

“Nhưng nếu con thuyền ở đó, thì cô ấy đâu rồi?” Đồng sự của tôi lo lắng hỏi.

“Đó chính là điều chúng ta cần tìm hiểu.” Và tôi bắt đầu bước xa hơn.

“Bằng cách đi vòng sang tận bên kia ư?”

“Chắc chắn rồi, dù rất xa. Chúng ta sẽ chỉ mất mười phút, nhưng nó đủ xa để khiến cho con bé không muốn đi bộ. Nó đi thẳng sang bên kia.”

“Trời ơi!” Người bạn của tôi lại kêu lên; chuỗi suy luận của tôi quá sức chịu đựng của bà. Nó kéo lê bà theo chân tôi, và khi chúng tôi đã đi được nửa đường - một quá trình mệt mỏi, quanh co, trên mặt đất nứt nẻ và men theo con đường mòn ngập trong cỏ dại - tôi dừng lại để bà nghỉ lấy hơi. Tôi đỡ bà bằng một cánh tay cảm kích, trấn an bà rằng bà sẽ giúp tôi rất nhiều; và điều đó giúp chúng tôi một lần nữa xuất phát, rồi vài phút sau chúng tôi đến một điểm mà từ đó chúng tôi nhìn thấy con thuyền ở đúng nơi tôi vừa đoán lúc nãy. Nó đã được cố ý để khuất tầm nhìn tới mức tối đa và bị buộc vào thanh ván của một hàng rào cắm sát mép nước, được dùng để trợ giúp người dưới thuyền lên bờ. Khi tôi nhìn cặp mái chèo ngắn, dày nặng được kéo lên ngay ngắn, tôi nhận ra đây là một công việc phi thường đối với một bé gái; nhưng đến giờ phút này, tôi đã sống quá lâu giữa những điều lạ thường và đã chứng kiến quá nhiều chiêu trò đặc sắc hơn thế này. Trên hàng rào có một cánh cổng, chúng tôi đi qua đó, và sau một khoảng cách ngắn, chúng tôi tới một vùng đất rộng rãi hơn. Thế rồi, “Cô bé đây rồi!” chúng tôi cùng kêu lên.

Cách đó một quãng ngắn, Flora đứng trước mặt chúng tôi trên thảm cỏ và mỉm cười như thể màn biểu diễn của em đến đây là kết thúc. Tuy nhiên việc tiếp theo em làm là cúi người xuống và nhổ một cành dương xỉ lớn, héo tàn, xấu xí, như thể đó là toàn bộ mục đích em ra đây. Tôi lập tức chắc chắn rằng em mới chỉ vừa ra khỏi bụi cây. Em đã đợi chúng tôi, bản thân không bước một bước, và tôi ý thức được sự nghiêm túc hiếm có của chúng tôi khi tiến về phía em. Em tiếp tục mỉm cười, và chúng tôi gặp nhau; và tất cả diễn ra trong sự im lặng tràn đầy điềm gở. Bà Grose là người đầu tiên phá vỡ câu thần chú: bà quỳ sụp xuống và kéo đứa trẻ vào lòng, siết chặt cơ thể nhỏ bé mỏng manh, mềm mại của em trong cái ôm của mình. Trong khi cơn kích động câm lặng này diễn ra, tôi chỉ có thể đứng nhìn - tôi nhìn chăm chú hơn khi thấy gương mặt Flora ló ra qua vai người bạn của mình để hé nhìn tôi. Vẻ mặt em đã trở nên nghiêm túc - tia sáng tinh nghịch đã rời bỏ em; nhưng nó làm mạnh mẽ thêm cảm giác ghen tị của tôi với bà Grose tại khoảnh khắc này, vì sự giản đơn trong mối quan hệ của bà . Thế nhưng, suốt khoảng thời gian đó, chúng tôi không trao đổi gì với nhau, ngoại trừ Flora để cành dương xỉ ngốc nghếch của em lại rơi xuống đất. Điều mà tôi và em hầu như đã nói với nhau là lớp vỏ che đậy giờ đây đã vô ích. Khi bà Grose đứng dậy, bà vẫn giữ lấy tay đứa trẻ nên cả hai vẫn đứng trước mặt tôi; và sự trầm lặng nổi bật của quá trình giao tiếp giữa chúng tôi càng trở nên rõ ràng hơn trong cái nhìn thẳng thắn em dành cho tôi. Cái nhìn ấy như nói rằng: “Con sẽ bị treo cổ nếu như con nói ra!”

Chính Flora là người lên tiếng trước khi nhìn tôi từ trên xuống dưới trong vẻ băn khoăn thành thật. Cô bé ngạc nhiên trước cái đầu trần của tôi. “Kìa, áo mũ của cô đâu rồi?

“Ở cùng chỗ với áo mũ của con, cưng của cô ạ!” Tôi lập tức đáp lại.

Cô bé đã lấy lại vẻ tươi vui của mình, và có vẻ đã hài lòng với câu trả lời này. “Còn Miles đâu?” Em hỏi tiếp.

Có điều gì trong sự dũng cảm nhỏ bé của câu nói ấy đã kết liễu tôi: trong một chớp mắt, ba từ em vừa nói giống như ánh sáng lóe lên của lưỡi dao ra khỏi vỏ, như cú đẩy vào ly nước đầy tới miệng mà tay tôi đã bưng cao suốt bao nhiêu tuần qua, mà giờ đây, ngay cả trước khi lên tiếng, tôi cảm thấy nó đã tràn ra lênh láng. “Cô sẽ cho con biết nếu con cho biết…” Tôi thấy giọng mình lạc đi trong run rẩy.

“Cho cô biết gì cơ ạ?”

Nỗi thấp thỏm của bà Grose thiêu đốt tôi, nhưng đã quá muộn, tôi dõng dạc nói thành lời, “Cô Jessel đâu, hả cục cưng của cô?”

« Lùi
Tiến »