Chuyện Ma Ám Ở Trang Viên Bly

Lượt đọc: 178 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 5

Bà cho tôi biết lí do ngay khi quành qua góc nhà và lại xuất hiện trước mắt tôi. “Vì chúa, có chuyện gì vậy…?” Bà thở dốc, mặt đỏ bừng.

Tôi không nói gì cho đến khi bà tới gần. “Với tôi ư?” Vẻ mặt tôi khi ấy hẳn phải rất đặc sắc. “Trông mặt tôi có lộ rõ không?”

“Cô trắng bệch như giấy vậy. Trông kinh khủng lắm.”

Tôi đắn đo; tôi có thể giải tỏa mọi hiềm nghi trong chuyện này. Tôi đã không còn gánh vác trên vai yêu cầu phải lo nghĩ cho bà Grose, và nếu tôi có chần chừ trong khoảnh khắc, thì cũng không phải là vì chuyện tôi đang giữ trong lòng. Tôi đưa tay về phía bà và bà nắm lấy nó; tôi siết nhẹ lấy tay bà, thích cảm giác bà ở gần tôi. Tiếng thở ngạc nhiên dè dặt của bà tiếp sức cho tôi. “Bác đến để gọi tôi đi nhà thờ nhỉ, nhưng tôi không thể đi được.”

“Đã xảy ra chuyện gì sao?”

“Đúng vậy. Tôi phải biết ngay bây giờ. Trông tôi có quái lạ lắm không?”

“Qua cửa sổ lúc nãy ư? Kinh khủng lắm!”

“Chà,” tôi đáp, “tôi vừa bị dọa sợ.” Ánh mắt bà Grose thể hiện rõ rằng hoàn toàn không muốn, nhưng đồng thời bà biết rõ vị trí của mình là phải sẵn sàng chia sẻ với tôi mọi điều phiền toái. Ồ, chắc chắn là bà phải chia sẻ! “Chính cảnh tượng bác vừa nhìn thấy từ trong phòng ăn một phút trước đã khiến tôi như thế. Thứ tôi nhìn thấy - ngay lúc nãy - còn tệ hơn nhiểu.”

Tay bà siết chặt. “Thứ gì vậy cô?”

“Một người đàn ông quái dị. Nhìn vào nhà.”

“Người đàn ông quái dị nào cơ?”

“Tôi hoàn toàn không biết.”

Bà Grose nhìn quanh trong vô vọng. “Thế hắn đi đâu rồi?”

“Tôi càng không biết.”

“Cô đã bao giờ gặp hắn chưa?”

“Rồi - một lần. Trên tháp cũ.”

Bà chỉ có thể nhìn tôi chăm chú hơn. “Ý cô nói hắn là người lạ sao?”

“Ôi, lạ hoắc!”

“Thế mà cô không nói với tôi?”

“Không… vì nhiều lí do. Nhưng bây giờ bác đã đoán được…”

Bà Grose trợn tròn mắt phản đối. “Tôi có đoán gì đâu!” Bà nói ngắn gọn. “Làm sao tôi đoán được nếu cô còn không tưởng tượng ra?”

“Tôi không tưởng tượng ra gì cả.”

“Cô chưa từng thấy hắn ở đâu ngoài ngọn tháp?”

“Và ở đây ngay lúc nãy.”

Bà Grose lại nhìn quanh. “Hắn làm gì trên tháp chứ?”

“Chỉ đứng đó và nhìn xuống chỗ tôi.”

Bà suy nghĩ một phút. “Hắn có phải một quý ông không?”

Tôi không cần suy nghĩ. “Không.” Bà nhìn tôi chăm chú với vẻ băn khoăn càng sâu đậm hơn. “Không.”

“Tức là không phải ai quanh đây? Không phải ai trong làng?”

“Không phải… không phải. Tôi chưa kể với bác, nhưng tôi đã kiểm tra chắc chắn.”

Bà thở ra một hơi nhẹ nhõm mơ hồ: Kì lạ thay, đây là tin tốt. Nhưng nó chỉ giúp ích rất ít ỏi. “Nhưng nếu hắn không phải một quý ông…”

“Thì hắn là gì ư? Hắn là nỗi kinh hoàng.”

“Nỗi kinh hoàng?”

“Hắn… Chúa che chở cho tôi nếu tôi biết hắn là !”

Bà Grose lại nhìn quanh thêm một lần nữa; bà dán chặt đôi mắt vào khoảng nhá nhem ngoài xa, rồi xốc lại tinh thần, bà quay về phía tôi, đột ngột chuyển đề tài. “Đến giờ đi nhà thờ rồi.”

“Ôi, tôi không thích hợp đi nhà thờ lúc này!”

“Việc đó chẳng tốt cho cô hơn sao?”

“Không tốt cho chúng !” Tôi hất đầu về phía ngôi nhà.

“Cho bọn trẻ ư?”

“Tôi không thể bỏ hai đứa lại bây giờ được.

“Cô sợ…”

Tôi nói thẳng. “Tôi sợ hắn.

Nghe vậy, khuôn mặt phúc hậu của bà Grose cho tôi thấy lần đầu tiên rằng bà đã lờ mờ ý thức được một điều nghiêm trọng gì đó. Bằng cách nào đấy tôi nhận thấy từ vẻ mặt bà sự hiển hiện chậm rãi của một ý tưởng mà không phải tôi gợi ra và vẫn còn mù mờ đối với tôi. Tôi lập tức nghĩ đó là một thông tin tôi có thể dò hỏi từ bà; và tôi cảm thấy nó liên quan đến mong muốn được biết thêm mà bà thể hiện ra. “Là vào lúc nào… trên tháp?”

“Khoảng giữa tháng. Vào cùng giờ này.”

“Gần lúc trời tối,” bà Grose nói.

“Ồ, không, không hề tối đâu. Tôi nhìn thấy hắn cũng rõ như tôi thấy bác.”

“Thế làm sao hắn vào được?”

“Và làm sao hắn ra được?” Tôi bật cười. “Tôi không có cơ hội hỏi hắn! Bác thấy đấy, tối nay,” tôi nói tiếp, “hắn đã không vào được nhà.”

“Hắn chỉ nhòm vào thôi?”

“Tôi hi vọng sẽ chỉ dừng lại ở đó mà thôi!” Lúc này bà đã thả tay tôi ra, hơi quay người. Tôi đợi chốc lát; rồi tôi nói: “Hãy tới nhà thờ đi. Tạm biệt bác. Tôi phải trông chừng.”

Bà chậm rãi quay lại đối mặt với tôi. “Cô lo cho cô cậu chủ nhỏ à?”

Chúng tôi nhìn nhau thêm hồi lâu. “ Bác không lo ư?” Thay vì trả lời tôi, bà Grose đến gần cửa sổ và áp mặt vào kính trong phút chốc. “Bác thấy cảnh hắn đã nhìn thấy rồi đấy,” trong lúc đó tôi nói tiếp.

Bà không động đậy. “Hắn đã đứng đây bao lâu?”

“Cho đến lúc tôi ra ngoài. Tôi ra để gặp hắn.”

Cuối cùng bà Grose quay lại, và còn có gì khác trên gương mặt bà. “Nếu là tôi thì tôi chẳng dám ra ngoài đâu.”

“Tôi cũng không!” Tôi lại cười. “Nhưng tôi đã ra. Tôi có bổn phận của mình.”

“Tôi cũng vậy,” bà đáp, sau đó nói thêm: “Trông hắn như thế nào?”

“Tôi chờ mãi để nói với bác. Hắn chẳng giống ai cả.”

“Chẳng giống ai cả là sao?” Bà lặp lại.

“Hắn không đội mũ.” Rồi khi thấy biểu cảm của bà rằng điều này gây ấn tượng mạnh với bà và rõ ràng đã làm bà càng thêm phần hoang mang, tôi nhanh chóng tô thêm từng nét chi tiết. “Hắn có mái tóc xoăn đỏ rực, khuôn mặt dài trắng nhợt, đường nét thẳng, ưa nhìn và bộ ria thưa thớt, hơi kì quặc, cũng đỏ như màu tóc. Lông mày có vẻ đậm màu hơn; chúng nhướn rất cao như có thể chuyển động. Đôi mắt hắn sắc bén, quái dị một cách đáng sợ; nhưng tôi chỉ biết rõ rằng chúng khá nhỏ và rất chăm chú. Hắn có miệng rộng, môi mỏng, và ngoại trừ bộ ria thì hắn cạo râu khá nhẵn nhụi. Hắn cho tôi cảm giác giống một diễn viên.”

“Một diễn viên!” Khó có thể tìm ra hình tượng để so sánh với bà Grose vào giây phút ấy.

“Tôi chưa từng gặp diễn viên nào, nhưng tôi đoán họ trông như vậy. Cao, năng nổ, trang nghiêm,” tôi nói tiếp, “nhưng không hề - ồ, không hề! là một quý ông.”

Gương mặt đồng sự của tôi trắng bệch dần đi trong khi tôi nói; đôi mắt tròn của bà mở to và miệng bà há ra. “Một quý ông ư?” Bà thở gấp, bối rối, sửng sốt: “ Hắn mà là quý ông ư?”

“Tức là bác biết hắn?”

Bà chật vật giữ bình tĩnh. “Nhưng hắn có đẹp trai không?”

Tôi sốt sắng giúp bà. “Rất đẹp trai!”

“Còn ăn mặc…?”

“Quần áo của người khác. Rất bảnh bao, nhưng không phải là của hắn.”

Bà thốt ra một tiếng than thều thào khẳng định: “Chúng là của ông chủ!”

Tôi chộp lấy lời bà. “Bác biết hắn?”

Bà ngập ngừng giây lát. “Là Quint!” Bà kêu lên.

“Quint?”

“Peter Quint - người hầu của ông chủ, khi ông ấy ở đây!”

“Khi ông chủ ở đây?”

Vẫn còn sững sờ, nhưng để đáp lại lời tôi, bà chắp nối mọi việc với nhau. “Hắn không bao giờ đội mũ, nhưng đúng là hắn mặc rất bảnh bao - à, thiếu áo gi-lê. Cả hai người đều ở đây - năm ngoái. Rồi ông chủ rời đi, và Quint ở lại một mình.”

Tôi lắng nghe, nhưng thoáng ngập ngừng. “Một mình?”

“Một mình với chúng tôi .” Rồi như được khơi lên từ một nơi sâu xa hơn, bà thêm vào, “Cai quản mọi việc.”

“Về sau hắn thế nào?”

Bà ngừng lời lâu đến mức tôi càng thêm nghi hoặc. “Hắn cũng đi rồi,” cuối cùng bà nói.

“Đi đâu?”

Nghe vậy, vẻ mặt bà trở nên kì dị. “Có Chúa mới biết hắn đi đâu! Hắn chết rồi.”

“Chết sao?” Tôi gần như ré lên.

Bà có vẻ đã lấy lại bình tĩnh, đứng vững hơn và thốt ra lời khẳng định dị thường. “Đúng vậy. Ông Quint đã chết.”

« Lùi
Tiến »