Chuyện nàng O

Lượt đọc: 352 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
III
Anne-Marie và những chiếc vòng

Để tự bào chữa, O đã tin, hoặc muốn tin rằng Jacqueline sẽ tỏ thái độ dữ dội. Nàng tỉnh ngộ ngay khi nàng muốn, vẻ tiết hạnh mà Jacqueline vẫn trưng ra, khi khép cửa căn phòng nhỏ có gương mà cô thường vào và cởi váy, chính xác là nhằm để khêu gợi O, để khiến nàng mong muốn được phá bỏ một cánh cửa mà nếu để rộng mở nàng sẽ không quyết định bước qua. Còn lâu Jacqueline mới nghĩ được rằng quyết định của O rốt cuộc là do một quyền lực ở bên ngoài nàng, chứ không phải là kết quả của chiến lược sơ đẳng đó. Lúc đầu O thấy thích thú. Nàng cảm thấy một niềm lạc thú đáng ngạc nhiên, chẳng hạn như trong khi giúp Jacqueline gỡ tóc, khi Jacqueline đã cởi bỏ trang phục mà cô vừa mặc, mặc lại chiếc áo săng đay ôm khít lấy cổ, và đeo chiếc vòng ngọc lam giống màu mắt cô, khi nghĩ rằng ngay tối nay Sir Stephen sẽ biết từng cử chỉ của Jacqueline, cô có để O nắm lấy đôi bầu vú nhỏ nhắn nằm xa nhau, qua lớp áo săng đay đen, đôi hàng mi có cụp xuống má những sợi lông mi sáng màu hơn làn da, cô có rên rỉ hay không. Khi O hôn cô, cô bỗng trở nên nặng trĩu, bất động và dường như chú tâm trong vòng tay nàng, để mặc nàng hé mở khuôn miệng và vuốt tóc cô ra sau. O vẫn phải cẩn thận giữ cô tựa vào một khung cửa, hoặc một chiếc bàn, và ôm lấy hai vai cô. Nếu không có lẽ cô đã trượt xuống sàn, hai mắt nhắm nghiền, không hề than thở. O vừa buông cô ra, cô đã trở lại băng giá, tươi cười và xa lạ, rồi nói: “Chị bôi son vào tôi rồi” và lau miệng. Kẻ xa lạ đó chính là người mà O muốn phản bội, bằng việc ghi nhớ thật cẩn thận - để không quên chút gì khi kể lại - đôi má chầm chậm đỏ lên của cô, mùi hoa xôn trong mồ hôi của cô. Không thể nói rằng Jacqueline phòng thủ, hay nghi ngờ. Khi cô đầu hàng những nụ hôn - và cô cùng mới chỉ trao cho O những nụ hôn, để mặc nàng và không đáp lại -, cô đầu hàng một cách đột ngột, và có thể nói là hoàn toàn, bỗng nhiên trở thành một người khác, trong vòng mười giây, trong vòng năm phút. Thời gian còn lại, cô vừa khêu gợi vừa khó nắm bắt, trốn tránh khéo léo đến không tưởng, tính toán không chút sai sót để không làm phát sinh bất cứ cử chỉ hay lời nói nào, thậm chí bất cứ ánh mắt nào có thể khiến người ta xem như cô nàng chiến thắng đó và cô nàng chịu thua này là một, hoặc khiến người ta tin rằng thật dễ dàng chiếm đoạt khuôn miệng đó. Dấu hiệu duy nhất người ta có thể lần theo, và có thể nghi ngờ sự gần gũi bối rối bên dưới làn nước trong ánh nhìn của cô, đôi khi giống như bóng dáng vô tình của một nụ cười, trên khuôn mặt hình tam giác của cô nụ cười đó giống như nụ cười của một chú mèo, vừa lờ lững và thoáng chốc lại vừa khiến người ta lo lắng. Tuy nhiên chẳng bao lâu O đã nhận ra rằng có hai thứ làm nảy sinh nụ cười đó, mà Jacqueline không biết. Đầu tiên là những món quà người ta tặng cho cô, thứ hai là ham muốn hiển nhiên mà cô gợi lên - tất nhiên là với điều kiện lòng ham muốn đó phát sinh ở người nào có thể hữu dụng cho cô hoặc khiến cô vui lòng. Vậy thì O hữu dụng cho cô ở điểm gì? Hoặc nếu là một ngoại lệ mà Jacqueline chỉ đơn thuần là thích được nàng ham muốn, vừa bởi vì sự ngưỡng mộ mà O dành cho cô là một niềm an ủi, và cũng bởi ham muốn của một phụ nữ không nguy hiểm và không gây hậu quả? Tuy nhiên O tin chắc rằng nếu nàng tặng cho Jacqueline, thay vì một đôi bông tai xà cừ hoặc chiếc khăn Hermes kiểu mới nhất, trên đó những chữ “Tôi yêu nàng” được in bằng tất cả các thứ tiếng trên thế giới, từ tiếng Nhật cho đến tiếng Iroquois*, mười hoặc hai mươi nghìn franc mà hình như lúc nào cô cũng thiếu, có lẽ Jacqueline sẽ thôi nói không bao giờ có thời gian đến ăn trưa hoặc ăn tối ở nhà O, hoặc thôi né tránh những cái vuốt ve của nàng. Nhưng O chưa bao giờ có bằng chứng. Nàng vừa nói chuyện đó với Sir Stephen, ông trách nàng chậm chạp, René liền can thiệp. Năm hay sáu lần gì đó René đến đón O, và Jacqueline cũng có mặt, cả ba cùng đến hoặc Weber, hoặc một quán bar Anh nào đó gần Madeleine; René nhìn Jacqueline với một sự pha trộn giữa quan tâm, tự tin và ngạo mạn, giống hệt như chàng đã từng nhìn những cô gái thuộc về chàng ở Roissy. Trên bộ áo giáp lấp lánh và chắc chắn của Jacqueline, sự ngạo mạn trượt đi mà chẳng gây hề hấn gì, thậm chí Jacqueline còn không nhận thấy. Bởi một sự mâu thuẫn khó hiểu, O lại bị tác động, nàng thấy thái độ đó là lăng nhục đối với Jacqueline, trong khi đối với chính nàng nó lại là đúng đắn và tự nhiên. Nàng muốn đứng ra bảo vệ Jacqueline, hay nàng muốn được một mình sở hữu cô? Điều đó thật khó nói, lại càng khó khi nàng không sở hữu cô - chưa sở hữu. Nhưng nếu nàng làm được việc ấy, phải thừa nhận rằng đó là nhờ René. Đã ba lần, sau khi ra khỏi quán bar nơi chàng cho Jacqueline uống rượu whisky hơn nhiều lượng cô nên uống - đôi gò má cô ửng hồng và căng bóng, và đôi mắt khó thấu -, chàng đã đưa cô về nhà, trước khi cùng O đến nhà Sir Stephen. Jacqueline sống tại một trong những khu nhà trọ gia đình ảm đạm ở Passy, nơi nêm chặt đám người Nga da trắng vào những ngày đầu tiên di cư, và họ không bao giờ di chuyển khỏi đó nữa. Phòng ngoài được sơn giả gỗ sồi, những chỗ lõm trên chấn song cầu thang phủ đầy bụi, và những vệt sờn trắng lớn in rõ trên thảm lát sàn màu xanh lá. Mỗi lần René - chàng chưa từng bước qua cánh cửa - muốn vào, Jacqueline đều hét lên là không được, cảm ơn nhiều, và nhảy vội khỏi xe, đóng sập cánh cửa sau lưng như thể một lưỡi lửa nào đó sẽ đột ngột liếm vào và thiêu cháy cô. Mà đúng thế, O tự nhủ, đúng là cô bị lửa săn đuổi. Thật đáng ngưỡng mộ vì cô đoán ra điều đó, khi chưa có điều gì giúp cô biết được. Ít ra cô cũng biết rằng cần phải cẩn thận với René, dù cô tỏ vẻ rất vô cảm với sự dửng dưng của chàng (nhưng cô có vô cảm không? và trong cuộc chơi tỏ ra vô cảm đó có hai người tham gia, bởi chàng cũng xứng đáng với cô). Sau lần duy nhất Jacqueline để nàng vào nhà và theo cô vào phòng ngủ, O đã hiểu tại sao cô từ chối cho phép René bước vào đó quyết liệt đến thế. Danh giá của cô, huyền thoại đen và trắng của cô trên các trang phủ bóng của các tạp chí thời trang sang trọng sẽ ra sao, nếu có ai đó ngoài một người phụ nữ như nàng nhìn thấy cái hang nhớp nhúa nơi mỗi ngày con thú hào nhoáng kia chui ra? Chiếc giường không bao giờ dọn, chỉ phủ ga qua loa, và ta thoáng thấy tấm ga giường xám xịt cáu bẩn, bởi vì Jacqueline không bao giờ ngủ mà không xoa kem khắp mặt, và thiếp đi quá nhanh nên không kịp nghĩ đến việc lau sạch. Một tấm rèm hẳn là trước đây dùng để che khuất khu vệ sinh, còn lại hai chiếc khuyên trên thanh treo, từ đó rủ xuống vài nhúm sợi. Không có thứ gì màu sắc hơn, từ tấm thảm đến thứ giấy dán tường nơi những bông hoa hồng và xám leo lên giống như một loài thực vật đã trở nên điên cuồng và hóa đá trên một lớp lưới mắt cáo giả màu trắng. Có lẽ phải xé bỏ hết, lột trần những bức tường, vứt bỏ những tấm thảm, cạo sạch sàn nhà. Dù thế nào, ngay sau đó cũng phải cọ sạch những vệt cáu bẩn kéo dài trên lớp men của chậu rửa giống như những lớp địa tầng, lau chùi và sắp xếp lại ngay những lọ tẩy trang và những hộp kem, lau sạch hộp phấn, lau sạch bàn trang điểm, vứt bỏ những miếng bông bẩn, mở hết cửa sổ. Nhưng ngay ngắn và tươi mát và sạch sẽ và thơm mùi sả cùng các loại hoa dại, không tì vết, không thể dây bẩn, Jacqueline rẻ rúng cái ổ chuột của mình. Ngược lại, thứ cô không coi thường, thứ đè nặng lên cô, chính là gia đình cô. Chính vì cái ổ chuột này, O đã từng ngây thơ nhắc đến nó, mà René gợi ý với O một đề nghị sẽ làm cuộc sống của họ thay đổi, nhưng vì gia đình mà Jacqueline chấp nhận. Đó là Jacqueline đến ở nhà O. Một gia đình, nói như thế còn là chưa đủ, phải nói là một bộ tộc, hoặc một bè lũ. Nào bà, nào dì, nào mẹ, và thậm chí cả một người hầu, bốn bà già từ năm mươi đến bảy mươi tuổi, mặt bự phấn, lòe loẹt, nghẹt thở dưới đống lụa đen và hạt huyền, nức nở vào bốn giờ sáng giữa làn khói thuốc lá trong ánh sáng đỏ yếu ớt từ các hình thánh, bốn người đàn bà trong tiếng lanh canh của những cốc trà và những âm xuýt lủng củng của thứ ngôn ngữ mà có lẽ Jacqueline bỏ cả nửa cuộc đời để quên đi, cô trở nên điên dại vì phải vâng lời họ, nghe lời họ, và chỉ nhìn thấy họ. Khi cô nhìn thấy mẹ đưa một miếng đường lên miệng để uống trà, cô đặt cốc của mình xuống, quay lại cái tổ bụi bặm và khô khan của mình, và để mặc cả ba người, bà, mẹ, em gái của mẹ, cả ba người đều tóc đen và lông mày sít nhau, với những đôi mắt bò cái to đầy chê trách, trong phòng ngủ của mẹ cô, được dùng luôn làm phòng khách, và là nơi mà rốt cuộc người hầu cũng giống với họ. Cô trốn chạy, sập cửa lại sau lưng, và họ kêu lên sau cô: “Choura, Choura, con bồ câu nhỏ , giống như trong những tiểu thuyết của Tolstoy, bởi vì tên cô không phải là Jacqueline. Jacqueline là một cái tên cho công việc, một cái tên để quên lãng tên thật của cô, và cùng với tên thật của cô là chốn khuê phòng nhơ nhớp và dịu dàng, để tự gây dựng ở nơi đất Pháp, trong một thế giới vững chắc nơi có những người đàn ông sẽ cưới ta, và không biến mất trong những chuyến viễn chinh bí hiểm giống như người cha mà cô chưa từng biết mặt, một thủy thủ Baltic đã mất tích trong lớp băng vùng địa cực. Cô chỉ giống với mình ông, cô điên cuồng và vui thích tự nhủ, cô có đôi gò má và mái tóc của ông, cùng làn da xám nâu và đôi mắt kéo xếch sang hai bên thái dương. Sự biết ơn duy nhất mà cô cảm thấy đối với mẹ là đã tìm được con người quỷ quái sáng sủa đó để làm cha cô, người đã bị tuyết lấy lại giống như đất lấy lại những người khác. Nhưng cô trách ông đã bỏ quên cô, để đến nỗi một ngày đẹp trời, sau một mối quan hệ chóng vánh, đã sinh ra một cô bé đen đúa, một cô em gái cùng mẹ khác cha, được khai không biết cha là ai, tên là Natalie, và hiện đã mười lăm tuổi. Mọi người chỉ gặp Natalie vào mùa hè. Còn người cha thì không bao giờ. Nhưng ông ta trả tiền nội trú cho Natalie ở một trường trung học gần Paris, và trả cho mẹ Natalie một khoản trợ cấp đủ để sống xoàng xĩnh, trong cảnh nhàn hạ mà đối với họ, ba người đàn bà và một người hầu - và thậm chí cả Jacqueline, là thiên đường, cho đến tận ngày nay. Khoản tiền Jacqueline kiếm được bằng nghề ma nơ canh, hay nói theo cách của người Mỹ là người mẫu, khi cô không tiêu vào son phấn hoặc quần áo, hoặc mua giày của các thợ đóng giày nổi tiếng, hoặc quần áo của những thợ may lớn - với giá ưu đãi, nhưng vẫn còn rất đắt - gộp lẫn vào thu nhập chung của gia đình, và biến mất không biết về đâu. Chắc chắn Jacqueline có thể được bao bọc, và cô không thiếu cơ hội. Cô đã chấp thuận một hoặc hai người tình, không phải vì họ khiến cô vui lòng - họ cũng không khiến cô khó chịu - mà chủ yếu là để chứng tỏ rằng cô có khả năng khơi dậy ham muốn và tình yêu. Chỉ một trong hai người đó - người thứ hai - giàu có và đã tặng quà cho cô là một viên ngọc phớt hồng rất đẹp mà cô đeo ở tay trái, nhưng cô đã từ chối sống cùng anh ta, và bởi vì anh ta từ chối cưới cô, cô đã rời bỏ anh ta, không mấy tiếc nuối, và nhẹ người vì đã không mang thai (cô đã tưởng mình mang thai, suốt vài ngày sống trong lo sợ). Không, sống cùng một người tình chính là để mất mặt, mất các cơ hội trong tương lai, chính là lặp lại điều mà mẹ cô đã làm với cha của Natalie, không thể như thế được. Nhưng với O, tất cả đã thay đổi. Một viễn tưởng trau chuốt sẽ cho phép tin rằng Jacqueline chỉ đơn giản là sống cùng một nữ đồng nghiệp, và chia sẻ với cô. O phục vụ cho hai mục đích cùng lúc, với Jacqueline nàng đóng vai trò người tình nuôi sống hoặc trợ giúp cho cuộc sống của cô gái mà chàng yêu, và vai trò về nguyên tắc là đối lập của người bảo lãnh tinh thần. Sự hiện diện của René không đủ chính thức để có thể ảnh hưởng đến viễn tưởng đó. Nhưng đằng sau quyết định của Jacqueline, ai có thể nói liệu sự hiện diện đó lại chẳng phải là động cơ thực sự khiến cô chấp thuận? Vẫn là O, và chỉ mình O, phải dàn xếp với mẹ của Jacqueline, O chưa từng cảm thấy rõ rệt đến thế rằng mình là kẻ phản bội, là điệp viên, là phái viên của một tổ chức tội phạm, như khi nàng ở trước mặt người đàn bà đang cảm ơn nàng vì tình bạn nàng dành cho con gái bà. Đồng thời, tự đáy lòng, nàng phủ nhận nhiệm vụ của mình, và lý do khiến nàng có mặt ở đó. Đúng, Jacqueline sẽ đến nhà nàng, nhưng không bao giờ O có thể vâng lời Sir Stephen đủ để dẫn dắt Jacqueline. Ấy thế nhưng… Bởi vì Jacqueline vừa đến ở nhà O, nơi cô được xếp - và theo yêu cầu của René - vào căn phòng mà chính chàng thỉnh thoảng đến ở lấy lệ (lấy lệ, là bởi chàng luôn ngủ trong chiếc giường lớn của O), ngược với mọi mong đợi, O ngạc nhiên thấy mình ham muốn mãnh liệt được chiếm đoạt Jacqueline bằng bất cứ giá nào, dù để làm được việc đó có thể nàng phải giải thoát cho cô. Suy cho cùng, nàng tự nhủ, sắc đẹp của Jacqueline đã đủ để bảo vệ cô, nàng có gì phải liên quan đâu, và nếu cô bị dìm xuống nơi mình đã phải xuống, liệu có gì là tồi tệ không? - nàng gần như thừa nhận, tuy nhiên vẫn choáng váng khi hình dung ra việc thấy Jacqueline khỏa thân và không phòng vệ khi ở bên nàng, và giống như nàng, sẽ ngọt ngào đến thế nào.

Tiếng của thổ dân Bắc Mỹ (chú thích của người dịch).

Tuần Jacqueline dọn đến, sau khi mẹ cô đã hoàn toàn cho phép, René tỏ ra rất ân cần, cứ cách ngày lại mời hai cô gái trẻ đi ăn tối, rồi dẫn họ đi xem phim, và chàng lựa chọn rất kỹ càng trong số các phim hình sự, những câu chuyện về những kẻ buôn bán ma túy, hoặc những kẻ buôn người da trắng. Chàng ngồi giữa hai người, dịu dàng nắm tay mỗi người, và không nói gì. Nhưng O thấy chàng, cứ mỗi cảnh bạo lực, lại rình chờ một cảm xúc trên khuôn mặt Jacqueline. Người ta chỉ thấy trên đó đôi chút khó chịu, khiến hai khóe miệng cô trễ xuống. Rồi chàng đưa họ về, và trong chiếc xe để mở, cửa kính hạ thấp, gió đêm và tốc độ thổi bạt mái tóc sáng màu và dày rậm lên đôi má rắn chắc và vầng trán nhỏ, và cả vào mắt của Jacqueline. Cô lắc đầu để khiến chúng vào nếp, lùa tay vào đó giống như cách những cậu con trai vẫn làm. Sau khi đã chấp thuận ở nhà O, và rằng O là nhân tình của René, dường như vì thế mà Jacqueline thấy những cử chỉ thân mật của René là tự nhiên. Cô im lặng chấp thuận, không phản đối khi René vào phòng mình, với cái cớ là chàng đã bỏ quên tài liệu nào đó, điều không hề đúng, O biết thế, chính nàng đã tự mình giải quyết các ngăn kéo của chiếc tủ lớn kiểu Hà Lan, đựng đầy những thứ tạp nhạp, đến cánh cửa sập bọc da luôn để ngỏ, và rất không hợp với René. Tại sao chàng lại có nó? Chàng nhận nó từ ai? vẻ lịch thiệp nặng nề, gỗ lát sáng màu, là thứ xa xỉ duy nhất của căn phòng hơi tối tăm, hướng Bắc, nhìn ra sân, và những bức tường màu xám như thép, cùng sàn nhà đánh xi kỹ càng và lạnh lẽo của nó tạo nên sự tương phản với những căn phòng tươi vui nhìn ra ke. Thật là tốt, Jacqueline chắc sẽ không thích ở đó. Có lẽ cô sẽ chấp thuận một cách dễ dàng hơn việc chia sẻ với O hai căn phòng phía trước, ngủ chung với O, giống như cô đã chấp thuận vào ngày đầu tiên việc dùng chung phòng tắm và phòng bếp, son phấn, nước hoa, các bữa ăn. Về điều này thì O đã nhầm. Jacqueline gắn bó một cách say sưa với những thứ thuộc về cô - viên ngọc trai hồng chẳng hạn - nhưng tuyệt đối dửng dưng với những thứ không thuộc về cô. Nếu có ở trong một tòa lâu đài, cô cũng sẽ chỉ quan tâm nếu người ta nói: lâu đài là của cô, và chứng tỏ điều đó với cô, bằng văn tự có công chứng. Dù căn phòng màu xám có dễ chịu hay không đối với cô cũng bình thường, và không phải là để thoát khỏi nó mà cô đến ngủ trong giường của O. Cũng không phải để chứng tỏ với O lòng biết ơn mà cô không cảm thấy - thế nhưng O lại gán cho cô, đồng thời hạnh phúc vì được lạm dụng điều đó, theo như nàng nghĩ. Jacqueline thích khoái cảm, cô cảm thấy dễ chịu và tiện lợi được tiếp nhận nó từ một phụ nữ, trong vòng tay người đó cô không có rủi ro gì.

Năm ngày sau khi dỡ xong các va li, chính O đã giúp cô sắp xếp đồ, khi René đưa họ về lần đầu tiên, vào khoảng mười giờ, sau khi ăn tối cùng hai người, rồi ra về - bởi vì chàng ra về giống như hai lần trước -, cô xuất hiện đơn giản, khỏa thân và vẫn còn ẩm ướt sau khi tắm, ở khung cửa phòng ngủ của O, và nói với O: “Anh ta sẽ không quay lại, chị chắc chứ?” và, thậm chí không chờ câu trả lời, chui vào giường. Cô để mặc cho nàng hôn và vuốt ve, mắt nhắm, không đáp lại dù chỉ bằng một cái vuốt ve, lúc đầu chỉ khẽ rên rỉ, rồi to hơn, và cuối cùng kêu lên. Cô ngủ thiếp đi trong ánh sáng của ngọn đèn hồng, nằm vắt ngang giường, thân trên khẽ nghiêng, hai bàn tay xòe ra. Mồ hôi ánh lên giữa hai nhũ hoa. O đắp chăn cho cô, tắt đèn. Hai tiếng sau, khi nàng ôm lấy cô trong bóng tối, Jacqueline để mặc nàng, nhưng thì thầm: “Đừng làm tôi quá mệt, sáng mai tôi phải dậy sớm.”

Đây là thời gian mà Jacqueline, ngoài công việc ngắt quãng của một người mẫu, bắt đầu một công việc khác cũng không kém phần không đều đặn, nhưng thu hút hơn: cô được mời quay những vai diễn nhỏ. Khó mà biết cô có tự hào về chuyện đó hay không, cô có thấy đó là bước đi đầu tiên trong một sự nghiệp mà cô mong muốn được nổi tiếng hay không. Cô dứt khỏi giường vào buổi sáng, bực bội nhiều hơn là hăm hở, tắm rồi đánh phấn vội vàng, chỉ nhận tách to cà phê đen mà O đã kịp pha cho cô, và để mặc nàng hôn đầu ngón tay cô, với một nụ cười máy móc và một ánh mắt đầy thù hận: O dịu dàng và ấm áp trong chiếc áo choàng ngủ bằng lông lạc đà cừu trắng, tóc đã chải, mặt đã rửa, nhưng có dáng vẻ của một người sẽ đi ngủ tiếp. Tuy nhiên không phải như thế. O chưa dám giải thích tại sao với Jacqueline. Sự thật là mỗi ngày, vào giờ bọn trẻ con đi học và những viên chức nhỏ đến văn phòng, khi Jacqueline tới studio ở Boulogne nơi cô quay phim, thì O, trước đây thường ở nhà gần hết buổi sáng, cũng mặc quần áo: “Ta cho xe đến, Sir Stephen đã nói, xe sẽ đưa Jacqueline đến Boulogne, sau đó quay lại đón nàng.” Thế nên mỗi sáng O đến nhà Sir Stephen, khi mặt trời trên đường nàng đi mới chỉ chiếu sáng mặt phía Đông của các ngôi nhà; các bức tường khác vẫn còn mát mẻ, nhưng trong các khu vườn bóng tối đang thu hẹp dưới các lùm cây. Ở phố Poitiers, việc dọn dẹp còn chưa kết thúc. Bà già người da màu Norah dẫn O vào căn phòng nơi tối đầu tiên Sir Stephen đã để nàng ngủ và khóc một mình, chờ cho O đặt xong găng tay, túi xách và quần áo trên giường, để nhặt lấy chúng và trước mặt O xếp gọn chúng vào một ngăn tủ mà bà giữ chìa khóa, rồi sau khi đưa cho O đôi giày cao hở gót đánh xi, kêu lộp cộp khi nàng bước đi, bà đi trước nàng, mở các cánh cửa trước mặt nàng, cho đến tận cửa văn phòng của Sir Stephen, nơi bà nép người sang một bên để nàng đi qua. O không bao giờ quen được với những chuẩn bị của bà, và việc trần truồng trước mặt bà già kiên nhẫn không nói chuyện với nàng và hầu như không nhìn nàng này đối với nàng cũng đáng ngại hệt như khi phải trần truồng ở Roissy trước ánh mắt của đám đầy tớ. Trên đôi giày nhẹ bằng vải dạ, giống như một nữ tu sĩ, bà già người da màu lướt đi lặng lẽ. Suốt thời gian đi theo bà, O không thể rời mắt khỏi hai chỏm của chiếc khăn madras buộc đầu, và mỗi lần bà mở một cánh cửa, không thể rời mắt khỏi bàn tay xám nâu và gầy guộc của bà trên tay nắm của bằng sứ, trông nó khô cứng như gỗ cũ. Đồng thời, bởi một cảm giác hoàn toàn đối lập với nỗi khiếp sợ mà bà gây ra cho nàng - mà O không thể giải thích nổi sự mâu thuẫn của nó -, O cảm thấy một kiểu tự hào vì bà già người hầu của Sir Stephen (bà có thuộc về Sir Stephen không, và tại sao ông lại giao cho bà vai trò của người thợ cả mà dường như bà rất không phù hợp để đảm nhận?) làm nhân chứng cho việc nàng cũng - có thể cũng giống như những cô gái khác, được bà dẫn đường theo cùng cách thức đó, ai mà biết chứ? - xứng đáng được Sir Stephen dùng đến. Bởi vì có lẽ Sir Stephen yêu nàng, hẳn là yêu nàng, và O cảm thấy không còn xa cái thời điểm mà ông không còn để nàng ngầm hiểu, mà sẽ nói ra điều đó với nàng - nhưng với điều kiện tình yêu của ông dành cho nàng, và ham muốn của ông với nàng, sẽ tăng lên, ông ở với nàng lâu hơn, chậm rãi hơn, đòi hỏi tỉ mỉ hơn. Bị giữ ở bên ông suốt các buổi sáng, và có những sáng ông hầu như không đụng đến nàng, chỉ muốn được nàng vuốt ve, nàng thuận theo những điều ông yêu cầu với một tình cảm phải gọi là lòng biết ơn, tình cảm đó lại càng lớn hơn khi yêu cầu của ông có dáng dấp một mệnh lệnh. Mỗi lần buông bỏ đối với nàng là sự cam kết rằng sẽ có đòi hỏi về một lần buông bỏ khác, và mỗi lần nàng đều đáp ứng như thể trả xong một món nợ; thật lạ lùng là nàng lại được thỏa mãn vì điều đó: tuy nhiên nàng thỏa mãn. Văn phòng của Sir Stephen, nằm bên trên phòng khách vàng và xám nơi ông ở vào buổi tối, hẹp hơn, và trần thấp hơn. Không có xô pha hay ghế dài, mà chỉ có hai chiếc ghế bành kiểu Nhiếp chính bọc thảm hoa. Thỉnh thoảng O ngồi đó, nhưng Sir Stephen thường thích giữ nàng ở gần ông hơn, trong tầm tay và khi ông không quan tâm đến nàng, nàng vẫn ngồi trên bàn ông, bên trái. Bàn làm việc được kê vuông góc với tường, O có thể dựa lưng vào các kệ giá nơi có vài cuốn từ điển và những cuốn danh bạ được đóng đai. Chiếc điện thoại nằm sát đùi trái nàng, và nàng rùng mình mỗi lần chuông reo. Nàng là người nhấc máy, và trả lời, nàng nói: “Xin hỏi ai đang ở đầu dây?”, nhắc to tên người gọi rồi hoặc chuyển cuộc trò chuyện cho Sir Stephen, hoặc xin lỗi, tùy theo dấu hiệu mà ông đưa ra. Khi ông phải tiếp đón ai đó, bà già Norah thông báo, Sir Stephen bảo người đó chờ, đủ thời gian để Norah dẫn O về phòng ngủ nơi nàng đã cởi quần áo, và cũng là nơi Norah sẽ đến đón nàng khi Sir Stephen rung chuông, sau khi người khách đã ra về. Bởi vì Norah vào ra văn phòng nhiều lần tất cả các buổi sáng, hoặc để mang cà phê hoặc báo cho Sir Stephen, hoặc để mở hoặc đóng cửa chớp, hoặc để dọn gạt tàn, nên chỉ mình bà được quyền bước vào, mà còn được lệnh không bao giờ gõ cửa, và rốt cuộc bà luôn lặng lẽ chờ đợi, khi bà có chuyện cần nói, đến khi Sir Stephen lên tiếng, đã có một lần O đang cong người trên bàn, đầu và cánh tay tựa vào lớp da, cặp mông dâng hiến, chờ đợi Sir Stephen đi vào nàng, thì Norah bước vào. Nàng ngẩng đầu lên. Norah không nhìn nàng, như bà vẫn thường làm, bà cũng không nhúc nhích. Nhưng lần này, rõ ràng là Norah muốn bắt gặp ánh mắt O. Đôi mắt đen sáng và cứng rắn nhìn xoáy vào mắt nàng, và không thể biết chúng có hờ hững hay không, trên khuôn mặt nhăn nheo và bất động, khiến O bối rối đến mức nàng cử động để thoát khỏi Sir Stephen, ông hiểu ra; liền một tay ấn eo nàng xuống bàn để nàng không trượt ra được, tay kia banh mở nàng. Nàng, người vẫn thường dâng hiến hết mình, bỗng co rút, khít lại mặc dù nàng không muốn, và Sir Stephen phải cưỡng đoạt nàng. Mặc dù khi ông đã vào được, nàng cảm thấy vòng cơ ở bụng dưới nàng siết lại quanh ông, và ông phải khó khăn mới vào được hoàn toàn trong nàng. Ông chỉ rút ra khỏi nàng sau khi đã ra vào được dễ dàng. Và thế là đến lúc tiếp tục với nàng, ông bảo Norah chờ, và bà có thể mặc lại quần áo cho O khi ông đã xong. Tuy nhiên, trước khi để nàng đi, ông dịu dàng hôn vào miệng O. Chính trong nụ hôn đó mà nàng có đủ dũng khí để vài ngày sau đó nói với ông rằng Norah khiến nàng sợ. “Ta hy vọng thế, ông nói với nàng. Và khi nàng đã mang, bởi vì nàng sắp mang - nếu nàng đồng ý - dấu hiệu và đồ sắt của ta, nàng sẽ càng có lý do để sợ bà ấy. - Tại sao? O nói, và dấu hiệu nào, đồ sắt nào? Em đã đeo chiếc nhẫn này rồi… - Chuyện đó liên quan đến Anne-Marie, ta đã hứa sẽ giới thiệu nàng với bà ấy. Chúng ta sẽ đến nhà bà ấy sau bữa trưa. Nàng có muốn không? Bà ấy là một trong số các bạn của ta, và nàng sẽ nhận thấy rằng cho đến giờ ta chưa từng để nàng gặp bạn bè ta. Khi nàng ra khỏi tay bà ấy, ta sẽ cho nàng những lý do thực sự để sợ hãi Norah.” O không dám hỏi thêm. Cái bà Anne-Marie mà người ta đưa ra đe dọa nàng khiến nàng lo lắng nhiều hơn Norah. Đó là người mà Sir Stephen đã nói với nàng khi họ ăn trưa ở Saint-Cloud. Và đúng là O không quen biết người bạn nào, không biết mối quan hệ nào của Sir Stephen. Nàng sống chủ yếu ở Paris, giam mình trong bí mật của riêng nàng, như thể bị giam trong một căn nhà kín; những người duy nhất có quyền biết bí mật của nàng, René và Sir Stephen, đồng thời cũng có quyền đối với thân thể nàng. Nàng nghĩ rằng từ cởi mở với người nào đó, ý muốn nói là tâm sự, đối với nàng chỉ có một nghĩa duy nhất, nghĩa đen, thuộc về thể xác, và cũng là tuyệt đối, bởi vì quả thực nàng cởi mở bằng tất cả các bộ phận có thể mở trên thân thể nàng. Dường như đó cũng là ý nghĩa sự tồn tại của nàng, và dường như Sir Stephen, cũng như René, cũng ngầm hiểu như thế, bởi vì khi ông nói về bạn bè của ông, như ông từng làm ở Saint-Cloud, chính là để nói với nàng rằng đương nhiên nàng sẽ thuộc quyền sở hữu của những người mà ông sẽ cho nàng làm quen, nếu họ ham muốn nàng. Nhưng để hình dung về Anne-Marie, và điều mà Sir Stephen đang trông chờ ở Anne-Marie có liên quan đến nàng, thì O không có gì để tìm hiểu, kể cả trải nghiệm của nàng ở Roissy. Sir Stephen cũng đã nói với nàng rằng ông muốn xem nàng vuốt ve một phụ nữ, có phải là chuyện đó không? (Nhưng ông đã nói rõ rằng đó là Jacqueline…) Không, không phải chuyện đó. “Giới thiệu nàng”, ông vừa nói thế. Quả thật là thế. Nhưng khi nàng rời khỏi Anne-Marie, O cũng không biết thêm nhiều hơn.

Anne-Marie sống gần Đài thiên văn, trong một căn hộ sát bên hông một thứ giống như xưởng thợ lớn, ở tầng trên cùng một tòa chung cư mới tinh, cao hơn ngọn cây. Đó là một phụ nữ mảnh dẻ, trạc tuổi Sir Stephen, mái tóc đen có xen lẫn vài lọn màu xám. Đôi mắt xanh của bà sâu đến nỗi ta tưởng chúng màu đen. Bà mang đồ uống cho Sir Stephen và O, một thứ cà phê đen đặc trong những chiếc tách rất nhỏ, nóng bỏng và đắng, giúp O vững dạ. Khi nàng uống xong, và đứng dậy khỏi ghế bành để đặt chiếc cốc không trên một chiếc bàn thấp, Anne-Marie nắm lấy cổ tay nàng, và quay sang nói với Sir Stephen: “Ông cho phép chứ? - Xin mời bà”, Sir Stephen nói. Thế là Anne-Marie, người cho đến lúc này, cả khi chào nàng, cả khi Sir Stephen giới thiệu nàng với bà, vẫn chưa nói với nàng lời nào, cũng không mỉm cười, nhẹ nhàng bảo O, kèm theo một nụ cười dịu dàng như thể bà đang tặng cho nàng một món quà: “Lại đây để tôi xem bụng em nào, em bé, và cả mông em nữa. Nhưng hãy khỏa thân hoàn toàn đi, như thế tốt hơn.” Trong khi O vâng theo, bà châm một điếu thuốc. Sir Stephen không rời mắt khỏi O. Cả hai người để nàng đứng đó, có lẽ đến năm phút. Trong phòng không có gương, nhưng O thoáng thấy hình ảnh phản chiếu mơ hồ của chính nàng trong lớp sơn mài đen của một tấm bình phong. “Em cởi cả tất ra đi”, Anne-Marie đột ngột nói. “Em xem này, bà nói tiếp, em không nên đeo dây nịt, em sẽ làm biến dạng đùi mình mất.” Và bằng đầu ngón tay, bà chỉ cho O thấy những đường hằn rất nhẹ ở phía trên đầu gối, nơi O cuộn tất xung quanh sợi dây nịt rộng bản bằng chun. “Ai đã bảo em làm thế này?” Và trước khi O kịp đáp: “Chính là anh chàng đã tặng nàng cho tôi, bà cũng biết cậu ta đấy, Sir Stephen nói, René.” Và ông nói thêm: “Nhưng chắc là cậu ta sẽ theo ý bà thôi. - Tốt rồi, Anne-Marie nói. Tôi sẽ đặt cho em những đôi tất rất dài và sẫm màu, O ạ, và một dây lưng treo tất để giữ chúng, nhưng là một dây lưng treo tất có gọng căng, để nhấn thêm vòng eo của em.” Khi Anne-Marie rung chuông rồi một cô gái trẻ tóc vàng và câm lặng mang đến những đôi tất rất mịn thẫm đen cùng một bộ áo lót liền quần bằng lụa trơn và ni lông đen, thứ trang phục được giữ cố định bằng những cái gọng rộng rất ôm, cong vào trong ở phần bụng và phía trên hông, O, khi đó vẫn đứng và giữ thăng bằng bằng cách đổi trụ từ chân này sang chân khác, xỏ tất vào, chúng lên đến tận trên đùi. Cô gái trẻ tóc vàng giúp nàng mặc bộ áo lót liền quần, có một cái móc bấm ở sườn sau để gắn vào và cởi ra. Cũng ở phía sau, giống như ở Roissy, có dây buộc để thắt chặt hoặc nới lỏng tùy ý. O treo tất, ở phía trước và ở hai bên, vào bốn sợi dây nịt, rồi cô gái trẻ thực hiện nhiệm vụ thắt sợi dây chặt hết mức. O cảm thấy eo và bụng nàng thắt lại dưới sức ép của những chiếc gọng, chúng chạy xuống đến tận gần mu rồi mới tỏa ra, và ở hông cũng vậy. Bộ áo lót liền quần ngắn hơn ở phía sau, và để lộ toàn bộ vùng mông. “Cô ấy sẽ ổn hơn nhiều, Anne-Marie nói với Sir Stephen, khi nào vòng eo cô ấy giảm hết cỡ; mặt khác, nếu ông không có thời gian để chờ cô ấy cởi đồ, ông sẽ thấy bộ áo lót liền quần này không bị vướng. Bây giờ thì lại gần đây nào, O.” Cô gái trẻ đi ra, O lại gần Anne-Marie, bà ngồi trong một chiếc ghế bành thấp có phủ nhung màu anh đào. Anne-Marie khẽ lướt tay trên mông nàng, rồi đẩy nàng ngã xuống một chiếc ghế tròn ngang với ghế bành, kéo nàng và banh mở chân nàng, rồi ra lệnh cho nàng không được cử động, nắm lấy hai môi bụng dưới của nàng. Ở chợ người ta cũng làm như vậy, O tự nhủ, khi banh mang cá, hoặc banh môi lũ ngựa ở các hội chợ. Nàng cũng nhớ lại rằng gã đầy tớ Pierre, vào buổi tối đầu tiên ở Roissy, sau khi trói nàng, cũng đã làm như vậy. Nói cho cùng, nàng không còn thuộc về nàng, và thứ trên người nàng thuộc về nàng ít nhất chắc chắn là nửa này trên thân thể nàng, phần có thể sử dụng ở bên ngoài nàng, có thể nói như vậy. Tại sao, mỗi lần nhận thấy điều đó, nàng không ngạc nhiên, mà như thể lại được thuyết phục một lần nữa, và mỗi lần lại vẫn thấy nỗi bối rối mạnh mẽ khiến nàng bất động, và khiến nàng dâng hiến cho kẻ mà nàng đang thuộc về ít hơn nhiều so với kẻ đã trao nàng vào những bàn tay xa lạ, nỗi bối rối ở Roissy đã dâng hiến nàng cho René khi những người khác chiếm đoạt nàng, còn ở đây thì cho ai? René hay Sir Stephen? Ôi! Nàng không biết nữa. Nhưng chính là nàng không còn muốn biết, bởi vì nàng đã thuộc về Sir Stephen kể từ đó, kể từ khi nào nhỉ?… Anne-Marie cho nàng đứng dậy, mặc lại quần áo. “Ông có thể dẫn cô ấy đến với tôi khi nào ông muốn, bà nói với Sir Stephen, hai ngày nữa tôi sẽ ở Sannois (Sannois… O đã chuẩn bị tinh thần để nghe thấy: Roissy, thế nhưng không, không phải Roissy, vậy thì là nơi nào?) Sẽ rất ổn thôi.” (Chuyện gì sẽ rất ổn?) “Trong mười ngày nữa nếu bà muốn, Sir Stephen đáp, đầu tháng Bảy.”

Trong chiếc xe đưa O trở về nhà nàng, vì Sir Stephen ở lại nhà Anne-Marie, nàng nhớ đến bức tượng mà khi còn là một đứa trẻ nàng đã nhìn thấy ở vườn Luxembourg: một phụ nữ có vòng eo bị bóp nghẹt, và có vẻ thật mảnh mai giữa đôi bầu vú nặng nề và vùng hông màu mỡ - cô cúi người về phía trước để soi mình trong một dòng nước, cũng bằng đá cẩm thạch, được tạo hình kỹ lưỡng dưới chân cô - đến nỗi ta sợ rằng đá sẽ vỡ ra. Nếu Sir Stephen muốn điều đó… Đối với những gì liên quan đến Jacqueline, thật dễ dàng để nói rằng đây là một ý thích thất thường của René. Đến đây O lại quay về với một mối bận tâm mà nàng thường cố gắng lẩn tránh mỗi lần nghĩ đến nó, thế nhưng nàng lại ngạc nhiên vì không thấy mình day dứt hơn: tại sao từ khi Jacqueline ở đó, René không chỉ hết sức cẩn thận để nàng một mình với Jacqueline, điều đó thì có thể hiểu được, nhưng cũng không ở lại một mình với O nữa? Tháng Bảy sắp tới, chàng sẽ ra đi, sẽ không đến thăm nàng ở nhà bà Anne-Marie nơi Sir Stephen sẽ gửi nàng đến, vậy nên nàng phải cam tâm với việc chỉ còn được gặp chàng vào buổi tối khi chàng vui vẻ mời cả nàng và Jacqueline, hoặc - nàng không biết từ nay trở đi điều gì sẽ khiến nàng hoang mang hơn cả (bởi vì giữa họ chỉ còn lại những mối quan hệ về cơ bản là sai lầm, do chúng bị hạn chế) - hoặc đôi khi là vào buổi sáng, khi nàng ở nhà Sir Stephen, và Norah dẫn nàng vào sau khi đã thông báo với ông? Sir Stephen vẫn luôn đón nàng, René vẫn luôn hôn nàng, vuốt ve đầu vú nàng, cùng Sir Stephen đưa ra những dự định cho tương lai, những dự định không có liên quan gì đến nàng, rồi đi khỏi. Phải chăng chàng đã trao tặng nàng hoàn toàn cho Sir Stephen, nên không còn yêu nàng nữa? Vì không còn yêu nàng nữa nên chàng không cần sữa? O chìm đắm trong hoảng sợ, nàng bước như một cái máy xuống bờ kè trước nhà thay vì giữ xe, và lập tức lao chạy để bắt một chiếc taxi. Có ít taxi trên kè Béthune, O chạy đến tận đại lộ Saint-Germain, và vẫn phải chờ. Người nàng đẫm mồ hôi, thở hổn hển, bởi vì bộ áo lót liền quần khiến nàng nghẹt thở, thì rốt cuộc một chiếc taxi đi chậm lại ở góc phố Cardinal-Lemoine. Nàng ra hiệu bắt xe, đưa địa chỉ văn phòng nơi René làm việc, và lên xe, không biết liệu René có ở đó không, liệu chàng có đón nàng nếu chàng có ở đó hay không. Nàng chưa bao giờ đến đó. Nàng không thấy ngạc nhiên trước tòa nhà lớn trong một con phố vuông góc với Champs-Élysées, hay trước các văn phòng theo kiểu Mỹ, nhưng thái độ của René, mặc dù chàng đón nàng ngay, đã khiến nàng hoang mang. Chàng không gây gổ, cũng không ra sức trách móc. Nàng những muốn chàng trách móc, bởi vì nói cho cùng chàng không cho phép nàng đến quấy rầy chàng, và có lẽ nàng đang làm phiền chàng rất nhiều. Chàng cho thư ký lui ra, đề nghị cô không cho bất cứ ai vào phòng chàng, và không chuyển bất cứ cuộc điện thoại nào cho chàng. Rồi chàng hỏi O đang xảy ra chuyện gì. “Em sợ rằng chàng không còn yêu em nữa”, O nói. Chàng cười: “Đột ngột như thế này sao? - Vâng, khi ngồi trong xe từ nhà… - Từ nhà ai?” O im lặng, René lại cười: “Nhưng ta biết mà, nàng thật ngốc. Từ nhà Anne-Marie về. Và mười ngày nữa nàng sẽ đến Sannois. Sir Stephen vừa gọi điện cho ta.” René ngồi trong chiếc ghế bành bọc vải duy nhất trong văn phòng, đối diện với bàn, và O nép mình trong vòng tay chàng. “Họ làm gì với em, em cũng không quan tâm, nàng thì thầm, nhưng hãy nói với em là chàng vẫn yêu em. - Trái tim nhỏ của ta, ta yêu nàng, René nói, nhưng ta muốn nàng vâng lời ta, mà nàng chẳng chịu vâng lời gì cả. Nàng đã nói với Jacqueline là nàng thuộc về Sir Stephen, nàng đã kể với cô ấy về Roissy chưa?” O cả quyết là chưa. Jacqueline chấp nhận những cái vuốt ve của nàng, nhưng ngày mà cô sẽ biết rằng O… René không để nàng nói hết câu, kéo nàng dậy, ép nàng vào chiếc ghế bành mà chàng vừa rời khỏi, và cuốn váy nàng lên. “A! hóa ra đây là bộ áo lót liền quần, chàng nói. Đúng là nàng sẽ dễ chịu hơn nhiều khi có vòng eo thật mảnh.” Rồi chàng chiếm lấy nàng, và O thấy dường như đã lâu lắm chàng không làm việc đó, đến nỗi tự đáy lòng nàng nghi ngờ chàng có ham muốn nàng thật không, và nàng ngây thơ thấy đó là một bằng chứng của tình yêu. “Nàng biết đấy, sau đó chàng nói, nàng thật ngốc vì không kể với Jacqueline. Chúng ta cần đưa cô ấy đến Roissy, sẽ tiện hơn nếu nàng là người đưa cô ấy đến đó. Với lại, khi từ nhà Anne-Marie về, nàng sẽ không thể che giấu thân phận thật của mình với cô ấy nữa.” O hỏi tại sao. “Rồi nàng sẽ biết, René nói tiếp. Nàng còn năm ngày, chỉ năm ngày thôi, bởi vì Sir Stephen dự định là năm ngày trước khi gửi nàng đến nhà Anne-Marie, ông ấy sẽ tiếp tục đánh nàng hằng ngày, và chắc chắn là nàng sẽ có vết roi trên người, nàng sẽ giải thích thế nào với Jacqueline?” O không trả lời. Điều René không biết, đó là Jacqueline chỉ quan tâm đến O bởi niềm say mê mà O chứng tỏ với cô, và không bao giờ nhìn nàng. Dù cả người nàng có phủ kín vết roi, nàng cùng chỉ cần cẩn thận không tắm trước mặt Jacqueline, và mặc một chiếc áo ngủ là xong. Jacqueline sẽ không nhìn thấy gì. Cô đã không nhận thấy là O không bao giờ mặc quần lót, cô chẳng nhận thấy gì hết: cô không quan tâm đến O. “Nghe này, René nói tiếp, có một chuyện dù thế nào nàng cũng phải nói với cô ấy, và nói với cô ấy ngay lập tức: đó là ta yêu cô ấy. - Có đúng thế không? O nói. - Ta muốn có cô ấy, René nói, và bởi vì nàng không thể hoặc không muốn làm gì hết, chính ta sẽ làm việc cần làm. - Cô ấy không bao giờ muốn đến Roissy đâu, O nói. - Không à? Thế thì, René nói tiếp, chúng ta sẽ buộc cô ấy muốn.”

Buổi tối, trong bóng đêm, khi Jacqueline đã nằm ngủ, và O nhấc tấm chăn để ngắm nhìn cô trong ánh sáng của ngọn đèn, sau khi đã nói với cô “René đem lòng yêu cô”, bởi vì nàng nói với cô điều đó, và nói ngay lập tức, O, người mới một tháng trước thấy choáng váng khi nghĩ đến việc nhìn thấy thân thể thật mong manh và mảnh dẻ này bị giày xéo dưới ngọn roi, chiếc bụng hẹp này bị banh ra, khuôn miệng trong trắng này la hét, và lớp lông tơ trên hai má dính bết nước mắt, nhắc lại những lời cuối cùng của René, và cảm thấy sung sướng.

Jacqueline đã đi, và chắc là sẽ chỉ quay lại vào đầu tháng Tám, nếu bộ phim cô đang quay kết thúc, nên chẳng còn gì giữ O ở lại Paris. Tháng Bảy đang đến gần, tất cả các khu vườn đều bung nở những bông hoa mỏ hạc đỏ thắm, tất cả các bức mành buổi trưa đều hạ, René thở dài nói rằng chàng phải đi Scotland. Trong một lát, O hy vọng chàng sẽ đưa nàng theo. Nhưng ngoài việc chàng không bao giờ đưa nàng về gia đình, nàng còn biết chàng sẽ nhường nàng cho Sir Stephen, nếu ông yêu cầu nàng. Sir Stephen tuyên bố rằng ngày René lên máy bay đi Luân Đôn, ông sẽ đến đón O. Nàng đang nghỉ hè. “Chúng ta sẽ đến nhà Anne-Marie, ông nói, bà ấy đang chờ nàng. Đừng mang theo va li gì cả, nàng sẽ không cần bất cứ thứ gì. Không phải là đến căn hộ gần Đài thiên văn nơi lần đầu tiên O gặp Anne-Marie, mà là một căn nhà thấp ở sâu trong một khu vườn lớn, bên bìa rừng Fontainebleau. Từ hôm đó O vẫn mặc bộ áo lót liền quần có gọng mà Anne-Marie thấy là cần thiết: mỗi ngày nó lại thít vào người nàng thêm một chút, bây giờ gần như có thể ôm trọn eo nàng giữa hai bàn tay, Anne-Marie chắc là sẽ hài lòng. Khi họ đến nơi là hai giờ chiều, cả nhà đang ngủ, và chú chó sủa yếu ớt khi tiếng chuông vang lên: một chú chó chăn bò giống Flandre có bộ lông thô nhám, ngửi hít hai đầu gối O bên trong lớp váy. Anne-Marie ở dưới một cây sồi rừng đỏ tía, ở đầu một thảm cỏ đối diện với các cửa sổ phòng ngủ của bà, trong một góc vườn. Bà không đứng dậy. “O đây rồi, Sir Stephen nói, bà biết phải làm gì với nàng ấy rồi, khi nào thì nàng ấy sẵn sàng?” Anne-Marie nhìn O. “Ông chưa báo trước cho cô ấy sao? Thế này, tôi sẽ bắt đầu ngay. Chắc là phải tính mười ngày tiếp theo. Tôi cho là ông muốn tự mình đặt những chiếc vòng và con số đúng không? Thế thì mười lăm ngày nữa ông quay lại. Sau đó, có lẽ mọi chuyện sẽ hoàn tất trong vòng mười lăm ngày tiếp theo đó.” O muốn nói, đặt câu hỏi. “Để lát nữa, O, Anne-Marie nói, vào căn phòng trước mặt, cởi bỏ quần áo, chỉ đi xăng đan thôi, rồi trở ra đây.” Căn phòng trống không, một căn phòng lớn màu trắng có những tấm rèm bằng tranh vải màu tím. O để túi xách, găng tay, quần áo trên một chiếc ghế nhỏ bên cạnh một cánh cửa tủ. Không có gương. Nàng chậm rãi quay trở ra, bị lóa mắt bởi ánh mặt trời, rồi đến dưới bóng cây sồi. Sir Stephen vẫn đứng trước mặt Anne-Marie, con chó nằm dưới chân bà. Mái tóc đen và xám của Anne-Marie ánh lên như có bôi dầu, đôi mắt xanh của bà dường như màu đen. Bà mặc đồ trắng, một chiếc thắt lưng sơn bóng ở eo, và đi đôi xăng đan đánh bóng để lộ lớp sơn đỏ trên móng chân, trên đôi chân trần của bà, giống như lóp sơn đỏ trên móng tay. “O này, bà nói, em hãy quỳ xuống trước mặt Sir Stephen.” O quỳ xuống, hai tay bắt ra sau lưng, đầu vú run rẩy. Con chó tỏ vẻ định lao về phía nàng. “Lại đây, Turc, Anne-Marie bảo. O, em có chấp thuận mang những chiếc vòng và con số mà Sir Stephen muốn em được đánh dấu, mà không biết chúng sẽ được đeo vào người em như thế nào không? - Vâng, O nói. - Thế thì tôi sẽ tiễn Sir Stephen, em cứ ở đó.” Sir Stephen cúi xuống, nắm lấy hai bầu ngực của O, trong khi Anne-Marie đứng dậy khỏi chiếc ghế dài. Ông hôn lên miệng nàng, thì thầm: “Em là của ta, O, có thật em là của ta không?” rồi rời khỏi nàng để đi theo Anne-Marie. Cánh cổng đóng, Anne-Marie quay trở lại. Hai đầu gối quỳ gập, O ngồi trên hai gót chân và để hai tay lên hai đầu gối, giống như một bức tượng Hy Lạp.

Trong nhà có ba cô gái khác, mỗi người có một phòng ngủ ở tầng hai; họ dành cho O một căn phòng nhỏ ở tầng trệt, bên cạnh phòng của Anne-Marie. Anne-Marie gọi họ, hét lên bảo họ xuống vườn. Cả ba cô, giống như O, đều khỏa thân. Ở nơi khuê phòng này, được che chắn cẩn thận bởi những bức tường cao của hoa viên và những cửa chớp đóng kín quay ra một con phố nhỏ bụi bặm, chỉ có Anne-Marie và các gia nhân là mặc quần áo; họ gồm một bà đầu bếp và hai bà dọn phòng, cao tuổi hơn Anne-Marie, nghiêm nghị trong những chiếc váy rộng bằng vải paca đen và những chiếc tạp dề hồ bột cứng đờ. Cô ấy tên là O, Anne-Marie nói, bà đã lại ngồi xuống. Dẫn cô ấy lại chỗ tôi, để tôi xem lại thật gần nào. Hai cô gái kéo O đứng dậy, cả hai đều có làn da nâu, tóc cũng đen như vùng lông ở bụng dưới, nhũ hoa dài và gần như màu tím. Người còn lại nhỏ nhắn, tròn trịa và tóc hung, và trên làn da trắng phấn ở ngực cô có một mạng lưới đáng sợ của những mạch máu màu xanh. Hai cô gái đẩy O đến sát Anne-Marie, bà đưa ngón tay chỉ vào ba vết đen chạy dọc trước đùi nàng, và lặp lại trên hông nàng. “Ai đã đánh em, bà nói, Sir Stephen à? - Vâng, O nói. - Bằng gì thế, và khi nào? - Cách đây ba hôm, bằng roi ngựa. - Trong vòng một tháng kể từ ngày mai, em sẽ không bị đánh, nhưng hôm nay thì có, để chào đón em đến đây, sau khi ta đã xem xét em xong xuôi. Sir Stephen chưa từng đánh em ở bên trong đùi, khi em giạng rộng hai chân đúng không? Không à? Không, đàn ông không biết đâu. Để lát nữa, chúng ta sẽ xem. Cho xem eo nào. A! Tốt hơn rồi!” Anne-Marie kéo vòng eo trơn nhẵn của O, khiến nó càng mảnh hơn. Rồi bà bảo cô gái nhỏ bé tóc hung đi lấy một chiếc áo lót liền quần khác rồi mặc vào cho nàng. Nó cũng bằng ni lông đen, có gọng cứng và chật đến nỗi ta tưởng đó là một chiếc thắt lưng rất cao bằng da, và không có dây đeo tất. Một trong hai cô gái da nâu thít dây giúp nàng, trong khi Anne-Marie ra lệnh cô phải thít chặt hết sức. “Thật kinh khủng, O nói. - Đúng là thế, Anne-Marie nói, chính vì thế mà em sẽ đẹp hơn, nhưng bởi vì em chưa đủ đẹp, nên ngày nào em cũng sẽ phải mang nó. Bây giờ hãy cho ta biết Sir Stephen thích sử dụng em như thế nào. Ta cần biết điều đó.” Bà đưa tay nắm lấy bụng O, và O không thể trả lời. Hai trong số ba cô gái ngồi xuống đất, người thứ ba, cô gái da nâu, ngồi trên chân chiếc ghế dài của Anne-Marie. “Lật người cô ấy xuống, các cô, Anne-Marie nói, để ta xem hông cô ấy.” O bị xoay lại và đè xuống, và tay của hai cô gái trẻ banh mở nàng. “Tất nhiên, Anne-Marie nói tiếp, em không cần phải trả lời, sẽ phải đánh dấu vào hông em. Đứng dậy đi. Chúng ta sẽ đeo vòng cho em. Colette sẽ đi lấy cái hộp, chúng ta sẽ bốc thăm xem ai đánh em, Colette mang thẻ bốc thăm lại đây, rồi chúng ta sẽ vào phòng nhạc. ” Colette là người cao hơn trong số hai cô gái da nâu, người kia tên là Claire, cô gái nhỏ bé tóc hung là Yvonne. Trước đó O không để ý thấy cả ba người họ đều đeo, giống như ở Roissy, một chiếc vòng cổ bằng da và những chiếc vòng ở cổ tay. Ngoài ra, họ còn đeo những chiếc vòng như thế ở mắt cá chân. Khi Yvonne đã chọn xong và đeo vào người O những chiếc vòng vừa với nàng, Anne-Marie đưa cho O bốn chiếc thẻ bốc thăm, và đề nghị nàng đưa cho mỗi người một thẻ, không nhìn con số viết trên đó. O phân phát thẻ bốc thăm. Ba cô gái nhìn vào thẻ của mình và không nói gì, chờ Anne-Marie lên tiếng. “Tôi số hai, Anne-Marie nói, ai số một?” Đó là Colette. “Dẫn O đi, cô ấy là của cô.” Colette nắm lấy cánh tay O, và túm hai tay nàng ra sau lưng, bằng cách gắn hai chiếc vòng lại, đẩy nàng đi trước cô. Đến ngưỡng một ô cửa lửng, mở ra một chái nhỏ vuông góc với mặt tiền chính, Yvonne đang đi theo họ liền tháo dép xăng đan cho O. Ô cửa lửng chiếu sáng một căn phòng có mái tạo thành một thứ đỉnh tròn cao vút lên; trần nhà hình vòm không mấy phù hợp được nâng đỡ từ phần chân của đường cong bằng hai chiếc cột mảnh cách nhau chừng hai mét. Chiếc bục cao gần bốn bậc tam cấp được nối dài giữa hai chiếc cột bằng một lối đi vòng tròn. Mặt đất bên dưới đỉnh tròn cũng giống như phần còn lại của căn phòng được phủ bằng thảm dạ đỏ. Các bức tường màu trắng, rèm ở các ô cửa sổ màu đỏ, những chiếc ghế dài xếp vòng quanh đỉnh vòm cũng phủ dạ đỏ giống như tấm thảm. Có một chiếc lò sưởi trong phần vuông góc của căn phòng, có bề rộng lớn hơn chiều sâu, và đối diện với lò sưởi là một chiếc máy hát lớn có thiết bị thu biến kèm với những giá đựng đĩa. Chính vì thế mà mọi người gọi đây là phòng nhạc. Qua một khung cửa ở gần lò sưởi, phòng này thông thẳng với phòng của Anne-Marie. Đối diện với khung cửa là cánh cửa tủ tường. Ngoài những chiếc ghế dài và hệ thống máy hát, không còn đồ đạc gì khác. Trong khi Colette để O ngồi xuống bên mép bục được kê thẳng đứng ở chính giữa, các bậc lên xuống ở bên phải và bên trái của các cột, hai cô gái kia đóng cánh cửa lửng, sau khi khẽ kéo các cửa chóp. O ngạc nhiên nhận thấy đó là một cửa sổ hai lớp và Anne-Marie cười nói: “Đấy là để người ta không nghe thấy em la hét, các bức tường có bọc thêm một lớp gỗ sồi, bên ngoài sẽ không nghe thấy gì về những chuyện diễn ra ở đây. Em nằm xuống đi.” Bà nắm lấy hai vai nàng, đặt nàng xuống lớp dạ đỏ, rồi khẽ kéo nàng ra trước một chút; hai bàn tay O bíu lấy mép bục, nơi Yvonne đã gắn hai tay nàng vào một chiếc vòng, còn hông nàng phơi ra giữa khoảng trống. Anne-Marie bảo nàng co đầu gối lên ngực, rồi O cảm thấy hai chân nàng, trong tư thế lật ngược đó, bỗng bị kéo căng vẫn theo hướng đó: những sợi dây đai luồn qua những chiếc vòng ở mắt cá chân nàng buộc chúng vào những chiếc cột ở vị trí cao quá đầu, và ở giữa những chiếc cột đó, được đưa lên chiếc bục cao, thân thể nàng phơi bày theo cách mà thứ duy nhất nàng có thể nhìn thấy là vùng khe ở bụng dưới và đôi mông bị banh rộng của chính nàng. Anne-Marie vuốt ve phía trong đùi nàng. “Đây là phần thân thể có làn da mềm mại nhất, bà nói, không nên làm hỏng nó. Nhẹ nhàng thôi Colette nhé.” Colette đứng phía trên nàng, một chân bên này và một chân bên kia eo nàng, và O nhìn thấy, giữa cây cầu tạo bởi đôi chân màu nâu của cô, những sợi dây mảnh trên ngọn roi mà cô đang cầm. Khi những nhát roi đầu tiên khiến bụng nàng bỏng rát, O rên lên. Colette chuyển từ bên phải sang bên trái, dừng lại, rồi tiếp tục. O ra sức vùng vẫy, tưởng như những sợi dây đai sẽ xé rách nàng. Nàng không muốn cầu xin, nàng không muốn đề nghị được tha. Nhưng Anne-Marie muốn đẩy nàng đến cảnh phải cầu xin. “Nhanh nữa lên, bà nói với Colette, và mạnh hơn.” O cứng người, nhưng vô ích. Một phút sau, nàng đầu hàng những tiếng la hét và nước mắt, trong khi Anne-Marie vuốt ve khuôn mặt nàng. “Một lát nữa thôi, bà nói, rồi sẽ xong. Chỉ năm phút. Em hoàn toàn có thể la hét trong năm phút. Đã hai mươi lăm. Colette, đến ba mươi thì em dừng nhé, khi nào ta bảo em.” Nhưng O hét lên không, không, làm ơn đi, nàng không thể chịu nổi nữa, không, nàng không thể chịu đựng khổ hình này thêm một giây nào nữa. Tuy nhiên nàng vẫn chịu đựng nó đến hết, và Anne-Marie mỉm cười với nàng khi Colette rời khỏi bục. Cảm ơn ta đi, Anne-Marie bảo O, và O cảm ơn bà. Nàng biết rõ tại sao Anne-Marie đã chủ tâm cho đánh nàng, trước khi làm bất cứ việc gì khác. Một phụ nữ có thể tàn bạo ngang bằng, và khắt khe hơn đàn ông, nàng chưa từng nghi ngờ điều đó. Nhưng O nghĩ rằng Anne-Marie đang tìm cách tạo dựng giữa bà và O một sự đồng cảm hơn là thể hiện quyền lực của bà. O chưa bao giờ hiểu, nhưng cuối cùng cũng thừa nhận, bởi một thực tế không thể phủ nhận và quan trọng, sự chồng chéo mâu thuẫn và thường trực trong tình cảm của nàng: nàng thích ý tưởng về khổ hình, khi phải chịu đựng nó nàng có thể phản bội cả thế giới để thoát khỏi nó, nhưng khi nó kết thúc nàng lại sung sướng vì đã chịu đựng, lại càng sung sướng nếu nó tàn bạo hơn và kéo dài hơn. Anne-Marie đã không nhầm về sự chấp thuận hay sự phản kháng của O, và biết rõ rằng lời cảm ơn của nàng không phải là không nghĩa lý gì. Tuy nhiên trong cử chỉ của nàng còn có một lý do thứ ba, lý do mà bà sẽ giải thích với nàng. Bà thiết tha với việc khiến mọi cô gái vào nhà bà, và ở đó họ phải sống trong một thế giới chỉ có phụ nữ, nghiệm thấy rằng vai trò phụ nữ của họ không bị mất đi tầm quan trọng do việc họ sẽ chỉ có mối quan hệ với những phụ nữ khác, mà ngược lại nó sẽ vì thế mà trở nên hiện hữu và sắc nét hơn. Chính vì lý do đó mà bà đòi hỏi các cô gái phải thường trực khỏa thân; cách thức O bị đánh cũng như tư thế mà nàng bị trói cũng không nhằm mục đích nào khác. Hôm nay, trong suốt thời gian còn lại của buổi chiều - ba tiếng đồng hồ -, chính O sẽ phải giữ tư thế hai chân giạng rộng và giơ cao, phơi người trên bục, quay mặt ra phía vườn. Nàng sẽ không thể ngừng mong ước được khép chân lại. Ngày mai, sẽ là Claire hoặc Colette, hoặc Yvonne, và đến lượt O sẽ nhìn thấy họ. Đó là một quy trình quá mức chậm chạp và quá mức tỉ mỉ (chẳng hạn như cách sử dụng ngọn roi) nên không thể sử dụng ở Roissy. Nhưng O sẽ thấy nó hiệu quả đến thế nào. Ngoài những chiếc vòng và con số mà nàng sẽ mang theo khi rời khỏi đây, đối với Sir Stephen trở nên nô lệ một cách rộng mở và sâu sắc hơn nàng có thể tưởng tượng.

Sáng hôm sau, sau bữa sáng, Anne-Marie bảo O và Yvonne theo bà vào phòng mình. Bà lấy từ tủ bàn giấy ra một cái tráp nhỏ bằng da màu xanh, đặt nó lên giường và mở ra. Hai cô gái ngồi xuống phía chân bà. “Yvonne chưa nói gì với em sao?” Anne-Marie hỏi O. O lắc đầu. Yvonne có chuyện gì để nói với nàng? “Sir Stephen cũng không, ta biết thế. Vậy thì đây là những chiếc vòng mà ông ấy muốn cho em đeo.” Đó là những chiếc vòng bằng sắt không gỉ, giống như loại sắt của chiếc nhẫn có nạm vàng. Thân vòng tròn, dày giống như một chiếc bút chì màu to, và thuôn dài: các mắt xích trên những sợi xích lớn cũng giống như vậy. Anne-Marie chỉ cho O thấy mỗi vòng được tạo bởi hai hình chữ U lồng vào nhau. “Đây chỉ là vòng mẫu, bà nói. Ta có thể tháo nó ra. Còn chiếc vòng chính thức, em biết đấy, có một cái lò xo bên trong, và ta phải ấn mạnh để nó khớp vào rãnh, và nó sẽ khóa chặt lại. Một khi đã đặt vào, sẽ không thể tháo nó ra, mà phải giũa.” Mỗi chiếc vòng dài chừng hai đốt ngón tay út, có thể xuyên qua được. Trên mỗi chiếc vòng có treo, như một mắt xích mới, hoặc như một cái khuyên muốn đỡ được hoa tai thì phải ở trong cùng một mặt phẳng với tai và kéo dài nó ra, một cái đĩa cũng bằng thứ kim loại đó, có chiều rộng bằng với chiều dài của chiếc vòng. Trên một mặt đĩa có một hình xoắn ốc ba cạnh mạ vàng, mặt còn lại không có gì. “Trên mặt còn lại, Anne-Marie nói, sẽ có họ của em, tước hiệu, họ và tên riêng của Sir Stephen, còn trên cùng là một ngọn roi và một sợi roi ngựa bắt tréo nhau. Yvonne đang đeo một chiếc đĩa giống như thế trên vòng cổ của cô ấy. Nhưng còn em, em sẽ đeo nó ở bụng dưới. - Nhưng…, O nói. - Ta biết, Anne-Marie trả lời, chính vì thế mà ta đã dẫn Yvonne đến. Cho xem bụng em nào, Yvonne.” Cô gái tóc hung đứng dậy, và nằm ngửa ra giường. Anne-Marie banh đùi cô ra và chỉ cho O thấy một trong số các môi ở bụng dưới của cô, ở chính giữa, sát dưới chân mu, có lỗ giống như bị đột. Chiếc vòng sắt sẽ xuyên vừa vào đó. “Một lát nữa ta sẽ đột cho em, O ạ, Anne-Marie nói, không sao đâu, lâu nhất là đặt kẹp để khâu lớp da bên trên với lớp niêm mạc bên dưới. Còn đỡ đau hơn bị đánh rất nhiều. - Nhưng mọi người không đánh thuốc cho em ngủ sao? O run rẩy kêu lên. - Không bao giờ, Anne-Marie đáp, em sẽ chỉ bị trói chặt hơn hôm qua một chút thôi, thế là đủ lắm rồi. Lại đây.”

Tám ngày sau, Anne-Marie tháo kẹp cho O và cho nàng đeo chiếc vòng mẫu. Mặc dù nó rất nhẹ - nhẹ hơn vẻ bề ngoài của nó, vì nó rỗng - nó vẫn đè nặng. Thứ kim loại cứng, mà ta thấy rõ là nó ăn vào thịt, dường như là một công cụ nhục hình. Sẽ như thế nào khi đeo thêm chiếc vòng thứ hai, còn nặng hơn nữa? Thứ công cụ tàn bạo đó lồ lộ ra ngay từ cái nhìn đầu tiên. “Đương nhiên, Aline-Marie nói, khi O thổ lộ cảm nghĩ đó với bà. Chắc hẳn là em đã hiểu Sir Stephen muốn gì rồi chứ? Bất kỳ ai, ở Roissy, hay ở nơi khác, ông ấy hay bất kỳ người nào khác, kể cả chính em khi ở trước gương, bất kỳ người nào tốc váy em lên sẽ nhìn thấy ngay những chiếc vòng ở bụng dưới của em, và nếu lật mặt kia, sẽ nhìn thấy số hiệu của ông ấy trên mông em. Một ngày nào đó em có thể giũa bỏ những chiếc vòng, nhưng còn số hiệu thì em không bao giờ xóa được. - Em tưởng là, Colette nói, ta vẫn xóa được những hình xăm.” (Chính cô là người đã xăm lên làn da trắng của Yvonne, bên trên vùng tam giác ở bụng dưới, những chữ cái màu xanh văn hoa như chữ thêu, những chữ cái đầu trong tên ông chủ của Yvonne.) “O sẽ không được xăm,” Anne-Marie đáp, O nhìn Anne-Marie. Colette và Yvonne im lặng, sững sờ. Anne-Marie ngập ngừng không muốn nói. “Thôi nào, bà nói đi, O nói. - Em bé tội nghiệp, trước đây ta không dám nói: em sẽ bị đóng dấu sắt. Sir Stephen đã gửi chúng cho ta hai ngày trước. - Sắt ư? Yvonne kêu lên. - Sắt nung.”

Từ ngày đầu tiên, O đã chia sẻ cuộc sống trong nhà. Ở đây tuyệt đối nhàn rỗi, cảnh nhàn rỗi cố ý, những trò tiêu khiển đơn điệu. Các cô gái tự do đi dạo trong vườn, đọc sách, vẽ tranh, chơi bài, đánh cờ. Các cô cũng có thể ngủ trong phòng, hoặc nằm dài trong ánh mặt trời để có làn da rám nắng. Đôi khi các cô trò chuyện cùng nhau, hoặc theo từng cặp, suốt nhiều giờ liền, đôi khi các cô ngồi yên lặng bên chân Anne-Marie. Những giờ ăn trưa lúc nào cũng giống nhau, bữa tối diễn ra trong ánh nến, bữa uống trà được tổ chức trong vườn, và có điều gì đó phi lý trong vẻ tự nhiên của hai người đầy tớ phục vụ các cô gái khỏa thân, ngồi bên bàn ăn. Buổi tối, Anne-Marie gọi tên một trong số các cô để ngủ cùng bà, đôi khi một cô ngủ nhiều tối liên tiếp. Bà vuốt ve cô và để cô vuốt ve mình thường là vào lúc bình minh, rồi sau đó ngủ lại, sau khi đã cho cô trở về phòng mình. Những tấm rèm màu tím, chỉ kéo lên một nửa, nhuộm ánh sáng ngày mới thành màu hoa cà, và Yvonne nói rằng Anne-Marie đẹp và cao ngạo khi đón nhận niềm lạc thú cũng giống như bà không mệt mỏi khi đưa ra các đòi hỏi. Không ai trong số các cô từng thấy bà khỏa thân hoàn toàn. Bà hé mở hoặc kéo cao chiếc váy ngủ trắng bằng vải ni lông, nhưng không cởi nó ra. Cả niềm lạc thú mà bà đã được hưởng trong đêm hay sự lựa chọn mà bà đưa ra hôm trước đều không ảnh hưởng đến quyết định của chiều ngày hôm sau, quyết định đó luôn được thực hiện bằng việc bốc thăm. Cứ ba giờ, dưới gốc cây sồi rừng màu tím nơi những chiếc ghế dài để nằm chơi trong vườn được kê xung quanh một chiếc bàn tròn bằng đá trắng, Anne-Marie lại mang chiếc cốc đựng thẻ bắt thăm đến. Các cô mỗi người bắt một thẻ. Người nào bốc được thẻ có số thấp nhất sẽ được dẫn vào phòng nhạc và đặt lên bục trong tư thế của O hôm trước. Và cô gái đó (trừ O là ngoại lệ cho đến khi nàng rời khỏi đây) sẽ chỉ vào bàn tay phải hoặc bàn tay trái của Anne-Marie, đang nắm ngẫu nhiên một viên tròn màu trắng hoặc màu đen. Màu đen, cô sẽ bị đánh, màu trắng thì không. Anne-Marie không bao giờ gian lận, dù số phận bắt tội hay tha bổng cho một cô gái trong nhiều ngày. Và thế là cực hình của Yvonne bé nhỏ, cô vừa khóc nức nở vừa gọi tên người tình, lặp lại suốt bốn ngày liền. Cặp đùi nổi gân xanh cũng như bụng dưới cô mở ra để lộ phần thịt màu hồng bị chiếc vòng sắt dày, rốt cuộc nó cũng được đặt vào đó, xuyên thủng, trông càng đáng thương hơn vì Yvonne đã được cạo sạch lông. “Nhưng tại sao, O hỏi Yvonne, tại sao lại phải đeo vòng, khi chị đã đeo chiếc đĩa ở vòng cổ? - Anh ấy nói trông tôi sẽ trần trụi hơn khi cạo sạch lông. Còn chiếc vòng thì tôi nghĩ dùng để trói tôi.” Đôi mắt xanh của Yvonne và khuôn mặt nhỏ nhắn hình tam giác của cô khiến O nghĩ đến Jacqueline mỗi lúc nàng nhìn cô. Giả như Jacqueline đến Roissy thì sao? Jacqueline, một ngày nào đó, có thể sẽ qua đây, ở đây, nằm ngửa trên chiếc bục này. “Mình không muốn, O nói, mình không muốn, mình sẽ không làm gì để đưa cô ấy đến đây, mình đã quá lời với cô ấy. Jacqueline không sinh ra để bị đánh và bị đánh dấu.” Nhưng đòn roi và đồ sắt lại hợp với Yvonne biết mấy, mồ hôi và những tiếng rên rỉ của cô mới êm dịu làm sao, và thật êm dịu được tước đoạt những thứ đó từ cô. Bởi vì Anne-Marie, đã hai lần, và cho đến giờ chỉ với Yvonne thôi, đưa chiếc roi thừng cho O, và bảo nàng đánh. Lần đầu tiên, phút đầu tiên, nàng đã ngập ngừng, khi nghe tiếng hét đầu tiên của Yvonne nàng đã lùi lại, nhưng ngay khi nàng tiếp tục và Yvonne lại hét lên, mạnh hơn, nàng đã bị xâm chiếm bởi một khoái cảm kinh khủng, sắc bén đến độ nàng cảm thấy mình cười sung sướng dù không muốn, và bản thân phải cố gắng để kìm cho những nhát roi chậm lại, để khỏi vụt cho thẳng tay. Sau đó, nàng ở lại bên Yvonne trong suốt thời gian Yvonne còn bị trói, thỉnh thoảng lại hôn cô. Hẳn là nàng cũng giống cô theo một cách nào đó. Ít ra thì cảm giác của Anne-Marie dường như cũng chứng tỏ điều đó. Phải chăng sự im lặng của O, sự ngoan ngoãn của nàng đã cám dỗ bà? Những vết thương của O vừa mới liền sẹo: “Ta rất tiếc, Anne-Marie nói, vì không cho đánh em được. Khi nào em trở lại… Nhưng dù sao, ngày nào ta cũng sẽ mở rộng em.” Và ngày nào cũng thế, khi cô gái trong phòng nhạc được cởi trói, O thay thế cô ta, cho đến giờ chuông báo ăn tối vang lên. Và Anne-Marie nói đúng: đúng là nàng không thể nghĩ đến bất cứ điều gì khác, trong suốt hai tiếng đồng hồ đó, ngoài việc nàng đang banh mở, chiếc vòng nặng trĩu ở bụng dưới nàng, ngay từ khi người ta đặt nó vào nàng, và lại càng nặng hơn khi chiếc vòng thứ hai được thêm vào. Không gì khác ngoài cảnh nô lệ của nàng và những dấu ấn của cảnh nô lệ đó. Một tối Claire bước vào cùng với Colette, vừa ở vườn về, cô lại gần O và lật những chiếc vòng. Chúng còn chưa được chạm khắc. “Khi chị vào Roissy, cô nói, là Anne-Marie đưa chị vào à? - Không, O nói. - Em thì là Anne-Marie, cách đây hai năm. Ngày kia em sẽ quay lại đó. - Nhưng em không thuộc về ai sao?” O nói. “Claire thuộc về ta, Anne-Marie bỗng hiện ra và nói. Sáng mai ông chủ của em sẽ đến, O ạ. Em sẽ ngủ với ta đêm nay.” Đêm mùa hạ ngắn ngủi chầm chậm rạng dần, và khoảng bốn giờ sáng, ánh ngày đã nhấn chìm những ánh sao cuối cùng. O đang ngủ, hai đầu gối khép chặt, thì bị kéo khỏi giấc ngủ bởi bàn tay của Anne-Marie len giữa hai đùi. Nhưng Anne-Marie chỉ muốn đánh thức nàng, để O vuốt ve bà. Đôi mắt bà sáng lên trong ánh tranh tối tranh sáng, và mái tóc màu xám, có xen những sợi đen, cắt ngắn và bị chiếc gối làm vểnh lên, hơi loăn xoăn, khiến bà trông giống như một vị lãnh chúa bị đày ải, một kẻ trụy lạc dũng cảm. O lướt đôi môi nàng trên đôi nhũ hoa cứng đanh, lướt nhẹ bàn tay trên khe bụng dưới. Anne-Marie đã sẵn sàng dâng hiến - nhưng không phải cho O. Niềm khoái cảm khiến bà mở to mắt trước ánh bình minh là niềm khoái cảm với một người vô danh, không liên quan đến bất kỳ ai, và O chỉ là một công cụ của nó. Anne-Marie dửng dưng với việc O ngắm nghía khuôn mặt láng mịn và trẻ lại của bà, khuôn miệng xinh đẹp hổn hển, dửng dưng với việc O nghe bà rên rỉ khi nàng ngậm giữa hai hàm răng và đôi môi phần da thịt bị che giấu trong khe bụng dưới của bà. Bà chỉ nắm lấy tóc O để ấn nàng ép mạnh vào bà hơn nữa, và chỉ buông nàng ra để nói “Lại đi.” O đã từng yêu Jacqueline như thế. Nàng đã ôm thân hình buông thả của cô trong vòng tay. Nàng đã chiếm đoạt cô, ít ra là nàng nghĩ thế. Nhưng việc định danh cho các hành động chẳng có ý nghĩa gì. O không chiếm đoạt Anne-Marie. Không ai chiếm đoạt được Anne-Marie. Anne-Marie đòi hỏi được vuốt ve, không bận tâm đến việc người đang vuốt ve bà cảm thấy gì, và bà dâng hiến với sự tự do ngạo mạn. Tuy nhiên, bà nhẹ nhàng và dịu dàng với O, hôn vào miệng và vú nàng, và ôm chặt nàng suốt một tiếng đồng hồ nữa trước khi cho nàng về phòng. Bà đã tháo những đồ sắt cho nàng. “Đây là những tiếng đồng hồ cuối cùng, bà đã nói với nàng, em sẽ ngủ mà không đeo sắt. Những đồ sắt sắp được đeo cho em sẽ không thể tháo ra được nữa.” Bà đưa bàn tay nhẹ nhàng và chậm rãi lướt trên mông của O, rồi dẫn nàng vào căn phòng nơi nàng mặc đồ, căn phòng duy nhất trong nhà có một chiếc gương ba mặt, lúc nào cũng đóng kín. Bà đã mở chiếc gương, để O nhìn được chính mình. “Đây là lần cuối cùng em nhìn thấy mình nguyên vẹn, bà nói với nàng. Chính chỗ này, nơi em rất tròn trịa và láng mịn, chúng ta sẽ in lên em những chữ cái đầu trong tên của Sir Stephen, ở hai bên khe mông em. Hôm trước ngày em đi, ta sẽ dẫn em đến trước gương, em sẽ không nhận ra chính mình nữa. Nhưng Sir Stephen nói đúng. Đi ngủ đi, O.” Nhưng nỗi lo lắng khiến O không ngủ được, và khi Colette đến đón nàng, lúc mười giờ, cô phải giúp nàng tắm, chải tóc, và thoa son lên môi nàng, O run rẩy cả tay chân; nàng đã nghe tiếng cánh cửa lớn mở ra: Sir Stephen đang ở đó. “Nào, đi thôi O, Yvonne nói, ông ấy đang chờ chị.”

Mặt trời đã lên cao, không một ngọn gió nào khiến lá của cây sồi rung rinh: cứ như thể đó là một cái cây bằng đồng. Con chó mệt mỏi bởi cái nóng nằm im dưới gốc cây, và bởi vì mặt trời còn chưa khuất sau phần rộng nhất của cây sồi, ánh nắng xuyên qua phần đầu cành duy nhất tỏa bóng xuống bàn vào giờ này: trên mặt đá rải rác những đốm sáng màu và ấm áp. Sir Stephen đang đứng, bất động, bên cạnh bàn, Anne-Marie ngồi cạnh ông. “Đây rồi, Anne-Marie nói khi Yvonne đã dẫn O đến trước bà, có thể đặt vòng khi nào ông muốn, cô ấy đã được đục lỗ.” Không trả lời, Sir Stephen kéo O vào trong vòng tay, hôn lên miệng nàng, rồi nhấc bổng nàng lên, đặt nàng nằm trên bàn, và ông vẫn cúi người bên trên nàng. Rồi ông lại hôn nàng, vuốt ve lông mày và tóc nàng, rồi đứng thẳng dậy, và nói với Anne-Marie: “Ngay lập tức, nếu bà muốn thế.” Anne-Marie liền cầm chiếc tráp bằng da mà bà đã mang đến rồi đặt trên một chiếc ghế bành, và đưa cho Sir Stephen những chiếc vòng rời có tên O và tên ông. “Làm đi”, Sir Stephen nói. Yvonne nhấc đầu gối O lên, và O cảm thấy cái lạnh từ thứ kim loại mà Anne-Marie lồng vào da thịt nàng. Khi lồng phần thứ hai của chiếc vòng vào phần thứ nhất, Anne-Marie cẩn thận để mặt có viền chỉ vàng quay ra phía đùi, mặt có chạm khắc quay vào trong. Nhưng chiếc lò xo quá cứng nên thân vòng không vào hết được. Họ liền kéo O dậy, và ngả người nàng để hai chân giạng rộng, trên mép phiến đá được dùng như một cái đe, trên đó đầu của hai mắt xích được lần lượt đặt lên, và bằng cách đập vào đầu kia, người ta có thể tán chặt chúng vào nhau. Sir Stephen chỉ nhìn mà không nói gì. Khi mọi việc đã xong, ông cảm ơn Anne-Marie, và đỡ O đứng dậy. Nàng nhận thấy ngay rằng những chiếc vòng sắt này nặng hơn nhiều so với những chiếc vòng mà nàng mang tạm những ngày trước. Nhưng đây là những chiếc vòng chính thức. “Giờ đến số của ông, đúng không?” Anne-Marie nói với Sir Stephen. Sir Stephen gật đầu đồng ý, và vòng tay qua eo để đỡ O đang loạng choạng; nàng không mặc bộ áo lót đen, nhưng trước đó nó đã bó chặt người nàng đến nỗi dường như nàng sắp gãy đôi, vì eo nàng mảnh quá. Phần hông nàng vì thế mà như tròn trịa hơn, và đôi bầu vú trĩu nặng hơn. Trong phòng nhạc nơi ông đi theo Anne-Marie và Yvonne, Sir Stephen kéo thì đúng hơn là đưa O vào, Colette và Claire đã ngồi ở chân bục. Hai cô đứng dậy khi họ vào. Trên bục, có một cái bếp tròn một cửa. Anne-Marie lấy trong một ngăn tủ ra những sợi dây đai và bảo trói chặt O ở phần eo và phần đùi, bụng áp chặt vào một cây cột. Họ cũng trói chặt tay và chân nàng. Thất thần vì sợ hãi, nàng cảm thấy bàn tay Anne-Marie trên hông mình, chỉ chỗ áp sắt nung, nghe thấy tiếng rít của ngọn lửa, và trong cảnh tĩnh mịch tuyệt đối, tiếng ai đó đóng cửa sổ. Nàng có thể quay đầu lại và nhìn. Nhưng nàng không đủ sức. Chỉ có nỗi đau đớn khủng khiếp xuyên thấu nàng, khiến nàng la hét và cứng người lại giữa đống dây trói, và không bao giờ nàng biết được ai đã ấn lên vùng da thịt ở cặp mông nàng cùng lúc hai chiếc khuôn sắt nung đỏ, giọng người nào chậm rãi đếm đến năm, và ai đã phác cử chỉ để nhấc chúng ra. Khi người ta cởi trói cho nàng, nàng ngã vào vòng tay Anne-Marie, và trước khi tất cả xoay tròn và tối lại xung quanh, rồi rốt cuộc mọi cảm giác rời khỏi nàng, nàng chỉ kịp thoáng nhìn thấy, giữa hai đợt sóng của đêm, khuôn mặt tái mét của Sir Stephen.

Sir Stephen đưa O trở lại Paris mười ngày trước khi hết tháng Bảy. Những chiếc vòng xuyên thủng môi trái bụng dưới nàng và ghi rõ rằng nàng thuộc quyền sở hữu của Sir Stephen dài xuống đến tận một phần ba đùi, và mỗi bước nàng đi chúng lại rung rinh giữa hai chân giống như một quả chuông, bởi vì chiếc đĩa chạm khắc nặng và dài hơn so với chiếc vòng đeo nó. Những dấu ấn được in bằng sắt nung, cao chừng ba đốt ngón tay và rộng bằng nửa chiều cao, hằn sâu vào da thịt như thể chúng khắc bằng đục, sâu đến gần một centimet. Chỉ khẽ lướt tay qua, ta có thể cảm nhận được chúng dưới đầu ngón tay. Đối với những đồ sắt và những dấu ấn đó, O cảm nhận một niềm tự hào điên rồ. Jacqueline mà có ở đây, thì thay vì tìm cách giấu cô rằng nàng đang mang chúng, như nàng đà từng làm với những vết roi mà Sir Stephen đã bắt nàng phải chịu vào những ngày cuối trước khi đi, hẳn là nàng sẽ chạy đi tìm để cho cô xem. Nhưng Jacqueline phải tám ngày nữa mới quay lại. René không có ở đây. Trong tám ngày đó, theo yêu cầu của Sir Stephen, O đặt may vài chiếc váy dài cho những ngày trời nắng to và vài chiếc váy mặc buổi tối rất nhẹ. Nàng chỉ được phép đặt những kiểu biến tấu của hai mẫu, một mẫu có khóa để mở hoặc khóa từ trên xuống dưới (O đã có những chiếc váy giống như thế), mẫu kia bao gồm một chiếc chân váy xòe rộng, có thể tốc lên được chỉ bằng một động tác, nhưng vẫn kèm với áo nịt cao đến tận chân ngực, mặc cùng một chiếc áo chẽn kín cổ. Chỉ cần cởi bỏ chiếc áo chẽn là cả phần vai và đôi bầu vú đã lộ ra, và thậm chí không cần cởi chiếc áo, mà chỉ cần phanh nó ra, nếu ta muốn ngắm nhìn cặp vú. Còn áo tắm thì đương nhiên là không, O không thể mặc được: những chiếc vòng sắt ở bụng dưới nàng sẽ thò ra bên ngoài áo tắm. Sir Stephen nói với nàng rằng mùa hè này, nàng sẽ tạm khỏa thân, khi nào nàng đi biển, O nhận thấy rằng bất cứ lúc nào, khi nàng ở gần ông, dù không ham muốn nàng, và cũng có thể nói là một cách máy móc, ông đều nắm lấy bụng dưới nàng, túm đầy tay vào đám lông của nàng và kéo, banh mở nàng và đưa bàn tay vào lục lọi nàng hồi lâu. Niềm khoái cảm của chính nàng, O, khi giữ Jacqueline ẩm ướt và nóng bỏng khép chặt trên tay nàng như thế, chính là bằng chứng và cái đảm bảo với nàng về niềm khoái cảm của Sir Stephen. Nàng hiểu rằng ông không muốn trở nên bớt dễ dãi hơn với nàng.

Với thứ vải twill kẻ sọc hoặc chấm bi, xám và trắng, xanh biển và trắng mà O đã chọn, váy xếp li xòe rộng và áo chẽn vừa in và cài kín, hoặc váy dài nghiêm trang hơn bằng vải ni lông sần màu đen, thoa nhẹ chút phấn, không đội mũ, và thả tóc, nàng có dáng dấp của một cô gái trẻ ngoan ngoãn, ở bất cứ nơi nào Sir Stephen đưa nàng đến, mọi người đều cho nàng là con gái, hoặc cháu gái của ông, nhất là vì bây giờ ông đã xưng hô thân mật với nàng, còn nàng thì vẫn gọi ông theo lối trang trọng. Chỉ có hai người ở Paris và đi dạo trên các con phố để ngắm nhìn những cửa hàng, hoặc dọc theo các bờ kè nơi những viên đá lát phủ đầy bụi vì trời khô, họ nhìn những người qua đường mỉm cười với mình mà không ngạc nhiên, người ta vẫn làm thế với những người đang hạnh phúc. Đã có lần Sir Stephen đẩy nàng vào bên dưới một cổng vòm, hoặc dưới mái vòm của một tòa nhà, bao giờ cũng hơi tối, từ đó bốc lên mùi cống, rồi hôn nàng và nói ông yêu nàng. O mắc gót giày vào chân cổng vòm nơi cánh cửa nhỏ thông thường được chia nan. Thấp thoáng một mảng cuối sân nơi quần áo được phơi ở cửa sổ. Tì tay trên ban công, một cô gái tóc vàng chăm chú nhìn họ, một con mèo luồn qua chân họ. Hai người cứ thế dạo chơi ở Gobelins, ở Saint-Marcel, phố Mouffetard, ở Đền thờ, ở Bastille. Một lần Sir Stephen đột ngột đưa O vào một khách sạn tồi tàn ngang đường, nơi người chủ muốn họ trước tiên phải điền đủ các loại phiếu, rồi lại nói rằng việc đó không cần thiết, nếu chỉ là một tiếng đồng hồ. Giấy dán tường trong phòng có màu xanh lơ với những bông mẫu đơn to tướng vàng rực, cửa sổ nhìn ra một cái giếng từ đó bốc lên mùi thùng rác. Trong ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn đầu giường, họ nhìn thấy trên mặt đá cẩm thạch của lò sưởi đầy bột gạo bị đổ và những chiếc kẹp tóc trắng như tuyết. Trên trần, phía bên trên giường, có một tấm gương lớn.

Một lần duy nhất, Sir Stephen mời ăn tối, cùng với O, hai người đồng bào của ông đi công chuyện ngang qua. Ông đến đón nàng một tiếng trước khi nàng chuẩn bị xong, ở kè Béthune, thay vì cho người đón nàng đến nhà ông. O đã tắm xong, nhưng chưa làm tóc, chưa trang điểm, chưa mặc quần áo. Nàng ngạc nhiên nhìn thấy Sir Stephen cầm ở tay một chiếc túi xách dùng cho các câu lạc bộ golf. Nhưng nỗi ngạc nhiên của nàng qua nhanh: Sir Stephen bảo nàng mở túi ra. Nó đựng nhiều loại roi bò bằng da, hai sợi bằng da màu đỏ hơi dày, hai sợi rất mảnh và dài bằng da màu đen, một cây roi có rất nhiều sợi dài bằng da màu xanh, từng sợi được gấp lại và tạo thành một cục nhỏ ở đầu mút, một cây roi khác gồm những sợi thừng mảnh có nút, một cây roi đánh chó tạo bởi duy nhất một sợi da dày, có cán bằng da tết, cuối cùng là những chiếc vòng tay bằng da giống như ở Roissy, và những sợi thừng, O xếp tất cả, từng thứ một, lên chiếc giường không phủ ga. Một thói quen hay một ý định nào đó; nàng run lên; Sir Stephen choàng tay ôm lấy nàng. “Em thích thứ gì hơn, hả O?” ông nói với nàng. Nhưng nàng hầu như không thể nói nên lời, và chưa gì đã thấy mồ hôi chảy ra từ nách. “Em thích thứ gì hơn?” ông nhắc lại. “Thôi được, ông nói khi thấy nàng im lặng, trước hết em giúp ta đã.” Ông bảo nàng đưa đinh, và sau khi tìm ra cách sắp đặt, để tạo thành một kiểu trang trí, roi sợi và roi cây xếp chéo nhau, ông chỉ cho O thấy, ở bên phải chiếc gương đứng, và đối diện giường, một tấm vách bằng gỗ giữa tấm gương và lò sưởi đã sẵn sàng để tiếp nhận chúng. Ông đóng đinh. Ở đầu mút của những cán roi da và roi cây, có những cái vòng để có thể treo chúng vào đầu móc của những cái đinh, cho phép nhấc ra rồi đặt lại từng chiếc roi một cách dễ dàng; với những chiếc vòng tay và những sợi thừng cuộn lại, O đã có một bộ sưu tập đầy đủ những công cụ nhục hình nằm đối diện với chiếc giường. Đó là một bộ sưu tập xinh xắn, hài hòa hệt như cực hình bánh xe và những chiếc kìm trong những bức tranh thể hiện nữ thánh Catherine tử vì đạo, hệt như chiếc búa và những chiếc đinh, vương miện bằng gai, lưỡi giáo và những cây gậy trong những bức tranh về Khổ hình của Chúa Giê su. Khi Jacqueline quay trở lại… nhưng đúng là Jacqueline. Phải trả lời câu hỏi của Sir Stephen: O không thể trả lời, ông liền tự chọn cây roi đánh chó.

Ở La Pérouse, trong một căn buồng nhỏ xíu đặc biệt trên tầng ba, nơi những nhân vật theo kiểu của Watteau, với những màu sắc sáng sủa đã hơi nhòa đi, trên những bức tường tối tăm họ giống như những diễn viên trong các nhà hát búp bê, O được để ngồi một mình trên ghế dài, một trong số các bạn của Sir Stephen ngồi bên phải nàng, người kia ngồi bên trái, mỗi người ngồi trong một chiếc ghế bành, còn Sir Stephen ngồi trước mặt nàng. Nàng đã gặp một trong hai người đó ở Roissy, nhưng không nhớ đã từng thuộc về ông ta hay chưa. Người kia là một gã trai cao lớn tóc hung có đôi mắt xám, chắc chắn là chưa đến hai mươi lăm tuổi. Sir Stephen nói vắn tắt với họ tại sao ông lại mời O, và nàng là thứ gì. Thêm một lần O ngạc nhiên, khi nghe ông nói, trước sự thô lỗ trong ngôn ngữ của ông. Nhưng nàng còn muốn được giới thiệu với tư cách nào, nếu không là một ả điếm, một cô gái chấp thuận, trước mặt ba người đàn ông, không kể đến đám phục vụ trong nhà hàng đang đi ra đi vào, vì việc phục vụ vẫn chưa chấm dứt, mở áo để phô bày đôi bầu vú, mà người ta nhìn thấy phần núm được thoa phấn, và người ta cũng thấy, qua hai vệt tím lằn ngang trên làn da trắng, là chúng đã bị đánh bằng roi? Bữa ăn kéo dài rất lâu, hai gã người Anh uống rất nhiều. Đến lúc dùng cà phê, khi rượu mùi được mang ra, Sir Stephen đẩy chiếc bàn về phía bức vách đối diện, và sau khi đã tốc váy nàng lên để cho các bạn của ông thấy O được đánh số và đóng dấu sắt nung như thế nào, ông để nàng lại cho họ. Người đàn ông nàng đã gặp ở Roissy nhanh chóng làm việc với nàng, đòi hỏi ngay lập tức mà không rời khỏi chiếc ghế bành cũng không chạm vào nàng dù chỉ bằng đầu ngón tay, rằng nàng quỳ xuống trước mặt ông ta, ôm lấy ông ta và vuốt ve dương vật, cho đến khi ông ta xuất vào miệng nàng. Sau đó, ông ta bảo nàng chỉnh đốn lại trang phục cho mình, rồi ra đi. Nhưng gã trai tóc hung, choáng váng trước sự phục tùng của O, những thứ đồ sắt nàng đeo, và những gì anh ta nhận thấy từ những vết rách trên thân thể nàng, thay vì lao vào nàng như O chờ đợi, lại nắm lấy bàn tay nàng, cùng nàng đi xuống cầu thang mà không hề nhìn những nụ cười ranh mãnh của đám bồi bàn, và sau khi cho gọi một chiếc taxi, anh ta dẫn nàng về phòng mình ở khách sạn. Anh ta chỉ để nàng ra đi khi đêm xuống, sau khi đã điên cuồng giày vò bụng dưới và hông nàng, khiến nàng đau đớn vì anh ta quá to và cứng, lại như phát điên khi đột nhiên được tự do xâm nhập vào một người phụ nữ từ hai đường, cũng như được nàng hôn, theo đúng cách mà anh ta vừa thấy người khác bắt nàng làm (điều anh ta chưa bao giờ dám yêu cầu bất cứ ai). Ngày hôm sau, khi O đến nhà Sir Stephen lúc hai giờ sau khi được ông gọi đến, nàng thấy vẻ mặt ông nghiêm nghị, hình như già đi. “Eric yêu em đến điên dại rồi, O ạ, ông nói với nàng. Sáng nay cậu ta đã đến cầu xin ta trả lại tự do cho em và nói rằng cậu ta muốn cưới em. Cậu ta muốn cứu vớt em. Em biết điều ta sẽ làm với em nếu em thuộc về ta, O ạ, và nếu em thuộc về ta, em sẽ không được quyền từ chối, nhưng em biết đấy, em vẫn luôn được tự do để từ chối việc thuộc về ta. Ta đã nói với cậu ta như vậy. Cậu ta sẽ quay lại lúc ba giờ.” O bật cười. “Liệu như thế có là hơi muộn màng không? nàng nói. Cả hai người đều điên rồi. Nếu sáng nay Eric không đến đây, ông sẽ làm gì với em vào chiều nay? Chúng ta sẽ đi dạo, và chỉ có thế? Vậy thì chúng ta đi dạo thôi; hoặc có lẽ ông sẽ không cho gọi em chăng? Vậy thì em đi thôi… - Không, Sir Stephen nói tiếp, ta sẽ gọi em, O ạ, nhưng không phải để đi dạo. Ta muốn… - ông nói đi. - Lại đây, sẽ đơn giản thôi mà.” ông đứng dậy và mở một cánh cửa trên vách tường đối diện với lò sưởi, đối xứng với cánh cửa dẫn vào văn phòng của ông. O vẫn tưởng đó là một cánh cửa tủ tường đã bị bít lại. Nàng nhìn thấy một phòng khách rất nhỏ, tường vừa mới sơn và được phủ vải lụa đỏ thẫm, nửa phòng bị án ngữ bởi một chiếc bục bo tròn, kẹp giữa hai chiếc cột, giống hệt với chiếc bục trong phòng nhạc ở Samois. “Tường và trần phòng được bọc thêm một lớp gỗ bần, đúng không? O nói, cánh cửa thì được chần nhồi, và ông đã cho lắp thêm một cửa sổ kép?” Sir Stephen gật đầu. “Nhưng từ khi nào? O nói. - Từ khi em quay lại. - Thế thì tại sao?… - Tại sao ta lại chờ đến tận hôm nay ư? bởi vì ta chờ cho em qua tay những người khác ngoài ta. Bây giờ, ta sẽ trừng phạt em. Ta chưa từng trừng phạt em, O ạ. - Nhưng em thuộc về ông, O nói, hãy trừng phạt em đi. Khi nào Eric đến…”

Một tiếng sau, chứng kiến cảnh O bị banh mở một cách lố bịch giữa hai chiếc cột, gã trai tái mặt, lúng búng mấy lời rồi biến mất. O tưởng sẽ không bao giờ còn nhìn thấy anh ta nữa. Nhưng nàng gặp lại anh ta ở Roissy, vào cuối tháng Chín, nơi anh ta dành cho nàng ba ngày liên tục và ngược đãi nàng một cách dã man.

« Lùi
Tiến »