Tại sao O lại có thể ngần ngại nói chuyện với Jacqueline về thứ mà René gọi chính xác là thân phận thật sự của nàng, chính nàng cũng còn không hiểu nổi. Anne-Marie đã nói với nàng rằng nàng sẽ thay đổi sau khi rời khỏi nhà bà. Nhưng chưa bao giờ nàng nghĩ lại có thể thay đổi đến mức đó. Khi Jacqueline quay về, rạng rỡ và tươi trẻ hơn bao giờ hết, nàng cảm thấy rất tự nhiên khi từ giờ trở đi không còn phải che giấu khi đi tắm hoặc khi mặc quần áo, việc trước đây nàng chỉ làm khi ở một mình. Tuy nhiên Jacqueline rất ít quan tâm đến những thứ khác ngoài chính bản thân cô, đến nỗi mãi hai ngày sau khi trở về, khi cô ngẫu nhiên vào phòng tắm đúng lúc O ra khỏi bồn nước và bước qua thành bồn, khiến những chiếc đĩa sắt treo ở bụng dưới của nàng va vào lớp sứ kêu lanh canh, thì âm thanh khác thường đó mới khiến cô chú ý. Cô quay lại và cùng lúc nhìn thấy chiếc đĩa sắt lơ lửng giữa hai chân O, và những vết lằn trên đùi và trên ngực nàng. “Chị làm sao vậy? cô hỏi. - Là Sir Stephen”, O trả lời. Và nàng nói thêm, như một điều đương nhiên: “René đã tặng tôi cho ông ấy, và ông ấy đã cho tôi đeo vòng sắt có tên ông ấy. Xem này.” Rồi vừa lau người bằng khăn tắm, nàng vừa lại gần Jacqueline, cô gái bị xúc động đột ngột vừa ngồi xuống chiếc ghế đẩu sơn màu, đủ gần để có thể đưa tay cầm lấy chiếc đĩa và đọc những chữ khắc trên đó; rồi vừa thả rơi khăn tắm, nàng vừa xoay người lại, đưa tay chỉ vào chữ S và chữ H hằn sâu trên mông, và nói: “Ông ấy còn cho khắc số của ông ấy lên tôi nữa. Những chỗ khác là vết roi. Thông thường ông ấy tự đánh tôi, nhưng cũng có khi để bà người hầu da màu đánh.” Jacqueline nhìn O mà không thể thốt ra lời nào. O bật cười, rồi muốn hôn cô. Jacqueline hoảng hốt đẩy nàng ra và trốn vào phòng ngủ. O ung dung tiếp tục lau khô người, xức nước hoa, chải tóc. Nàng mặc bộ đồ lót có khung, đi tất, xỏ đôi giày hở gót, và khi đến lượt nàng đẩy cánh cửa, nàng bắt gặp trong gương ánh mắt Jacqueline, cô đang chải đầu trước gương mà không ý thức được việc mình làm. “Thắt giúp tôi bộ đồ lót, nàng nói. Cô có vẻ rất ngạc nhiên. René yêu cô, vậy chàng không nói gì với cô sao? - Tôi không hiểu,” Jacqueline nói. Và thú nhận luôn điều khiến cô ngạc nhiên nhất: “Chị có vẻ tự hào, tôi không hiểu. - Khi nào René đưa cô đến Roissy, cô sẽ hiểu. Cô đã bắt đầu ngủ với chàng chưa?” Một đợt máu dồn lên mặt Jacqueline, cô lắc đầu tỏ ý chưa với vẻ khó chịu đến nỗi O lại phá lên cười. “Cô nói dối, cô em ạ, cô thật ngốc. Cô hoàn toàn có quyền ngủ với chàng. Và đó không phải là lý do để xua đuổi tôi. Hãy để tôi vuốt ve cô, tôi sẽ kể cho cô nghe về Roissy.” Jacqueline sợ cảnh O ghen tuông kinh hoàng, và nhượng bộ một cách nhẹ nhõm, hay bởi tò mò, để nhận được từ O những lời giải thích, hay chỉ bởi cô ưa thích sự kiên nhẫn, sự chậm rãi, niềm say mê ở O khi nàng vuốt ve cô? Cô nhượng bộ. “Chị kể đi,” sau đó cô nói với O. “Được, O nói. Nhưng trước hết hãy hôn nhũ hoa của tôi đã. Đã đến lúc cô phải quen, nếu cô muốn có tác dụng gì đó với René.” Jacqueline làm theo, và làm tốt đến nỗi khiến O phải rên rỉ. “Kể đi,” cô lại nói.
Câu chuyện của O, vừa trung thực vừa rõ ràng, lại còn có cả bằng chứng thực tế, chính là nàng, đối với Jacqueline lại thật điên rồ. “Chị sẽ quay lại đó vào tháng Chín à? cô hỏi. - Sau khi chúng ta từ miền Nam quay về, O nói. Tôi sẽ dẫn cô, hoặc René sẽ dẫn cô. - Đến xem, tôi rất muốn, Jacqueline nói tiếp, nhưng chỉ xem thôi. - Chắc chắn là có thể được,” O nói, mặc dù nàng tin chắc điều ngược lại, nhưng tự nhủ nếu như nàng, chính nàng, có thể thuyết phục Jacqueline vượt qua ngưỡng cửa của Roissy, hẳn Sir Stephen sẽ rất vui - và sau đó sẽ có đủ đầy tớ, dây xích và roi để dạy cho Jacqueline biết chiều lòng người. Nàng biết rằng trong ngôi biệt thự mà Sir Stephen đã thuê ở gần Cannes, nơi nàng sẽ trải qua cả tháng Tám cùng với René, Jacqueline và ông, thêm em gái của Jacqueline, cô đã xin phép được dẫn cô bé theo - không phải vì cô muốn thế, mà bởi vì bà mẹ đã quấy rối để cô khiến O chấp thuận -, căn phòng mà nàng sẽ ở, và nơi Jacqueline sẽ không thể từ chối ít nhất là giấc ngủ trưa cùng nàng, khi René không có ở đó, được ngăn cách với phòng của Sir Stephen bằng một vách ngăn trông thì kín đáo nhưng lại không phải thế, với phần trang trí đánh lừa mắt người nhìn, một hàng chấn song bên trên đoạn lưới mắt cáo, chỉ cần kéo một bức mành lên là ta có thể nhìn và nghe rõ mồn một như đang đứng sát bên giường. Jacqueline sẽ được phô bày trước mắt Sir Stephen, khi O vuốt ve cô, và cô sẽ hiểu ra điều đó quá muộn để có thể tự bảo vệ mình. O cảm thấy thật êm dịu khi tự nhủ bằng cách phản bội nàng sẽ dâng hiến Jacqueline, bởi nàng cảm thấy bị sỉ nhục khi thấy Jacqueline khinh bỉ thân phận của một nô lệ bị đánh dấu và đánh roi mà O vẫn tự hào.
O chưa từng đến miền Nam. Bầu trời xanh và lặng như tờ, biển chỉ hơi chuyển động, những cây thông bất động dưới ánh mặt trời cao vợi, đối với nàng mọi thứ đều vô hồn và thù địch. “Chẳng ra hồn cây”, nàng buồn rầu nói, trước những khu rừng thơm đầy những cây bán nhật và dương mai, nơi toàn bộ sỏi đá, thậm chí cả địa y, sờ vào cũng ấm tay. “Biển không có vị biển”, nàng lại nói thêm. Nàng trách móc biển vì chỉ nhả ra toàn những thứ rong tảo hiếm dữ tợn và vàng vọt như phân, vì quá xanh, vì lúc nào cũng chỉ liếm vào đúng chỗ cũ trên bãi biển. Nhưng trong khu vườn của biệt thự, vốn là một trang trại vừa mới được quy hoạch lại, ta ở xa biển. Những bức tường lớn ở bên phải và bên trái bảo vệ họ khỏi các nhà lân cận; phần chái dành cho người làm trông ra khoảng sân dẫn vào nhà, quay ra một mặt tiền, và mặt tiền kia trông ra vườn, nơi phòng của O mở thẳng ra một cái sân hiên, ở tầng hai, lại phơi trọn về hướng Đông. Những ngọn nguyệt quế đen cao lớn khẽ chạm đến mái ngói lượn sóng vắt ngang được dùng làm lan can cho sân hiên; một hàng rào bằng sậy che nắng cho phần hiên khỏi ánh mặt trời buổi trưa, gạch đỏ lát hiên cũng cùng một loại với gạch lát trong phòng. Ngoại trừ bức vách ngăn phòng ngủ của O với phòng của Sir Stephen - và chính là bức vách của một khuê phòng lớn giới hạn bởi một mái vòm và ngăn cách với phần còn lại của căn phòng bởi một kiểu rào chắn giống như lan can của một chiếc cầu thang, với những chấn song bằng gỗ tiện - các bức tường khác đều được quét vôi trắng. Những tấm thảm dày màu trắng trên sàn gạch được làm bằng bông, những tấm rèm làm bằng vải vàng và trắng. Có hai chiếc ghế bành cùng bọc bằng cùng thứ vải đó, và những chiếc đệm kiểu Campuchia màu xanh lơ, được gập làm ba. Toàn bộ nội thất chỉ bao gồm một chiếc tủ com mốt rất đẹp, bằng gỗ hồ đào, theo phong cách thời Nhiếp chính, và một chiếc bàn rất dài và hẹp kiểu nông thôn, màu vàng, đánh xi bóng như một tấm gương, O xếp váy vào trong một chiếc tủ treo quần áo. Mặt tủ com mốt được nàng dùng làm bàn trang điểm. Cô bé Natalie được xếp ở ngay cạnh phòng O, và buổi sáng, khi biết rằng O đang tắm nắng ngoài hiên, cô bé sẽ đến rồi nằm cạnh nàng. Đó là một cô bé rất trắng, tròn trĩnh nhưng lại thanh tú, đôi mắt kéo dài sang hai bên thái dương giống như mắt chị gái, nhưng đen và lấp lánh, khiến cô bé có dáng dấp như người Trung Hoa. Mái tóc đen được cắt thẳng bên trên lông mày, tạo thành một chiếc bờm dày, và cắt cao ngang gáy. Cô bé có bầu ngực nhỏ rắn chắc và rung rinh, đôi hông thơ trẻ vừa chớm đầy lên. Cô bé cũng ngạc nhiên khi nhìn thấy O, khi chạy vào hiên nơi cô bé tưởng tìm thấy chị gái, và là nơi O đang ở một mình, nàng nằm ngửa trên một chiếc đệm Campuchia. Nhưng thứ mà Jacqueline phản đối lại khiến cô bé choáng váng vì thích thú và ao ước; cô bé liền hỏi chị. Những câu trả lời mà Jacqueline tưởng cũng sẽ khiến cô bé phản kháng, bằng cách kể lại những gì chính O đã kể với cô, lại không làm thay đổi chút nào cảm xúc của Natalie, mà ngược lại. Cô bé đem lòng yếu O. Cô bé cố gắng giữ im lặng được hơn một tuần, rồi đến cuối buổi chiều Chủ nhật, cô bé đã tìm cách để được ở một mình với O.
Trời đỡ nóng hơn thường lệ. René, sau khi bơi một phần buổi sáng, nằm ngủ trên chiếc ghế dài trong một căn phòng mát mẻ ở tầng trệt. Jacqueline, hờn dỗi vì thấy chàng thích ngủ hơn, đã sang khuê phòng cùng O. Biển và mặt trời đã khiến cô óng ả hơn: tóc, lông mày, lông mi, chòm lông ở bụng dưới, nách cô dường như được rắc bạc, và bởi vì cô không hề thoa son, miệng cô cũng hồng hệt như màu hồng của phần da thịt ở khe bụng dưới. Để Sir Stephen - O tự nhủ nếu ở vào vị trí của Jacqueline, hẳn nàng đã cảm giác, đã đoán biết, đã nhận thấy sự hiện diện vô hình của ông - có thể nhìn rõ cô, O đã cẩn thận kéo ngược chân cô lên nhiều lần và giữ cho hai chân cô rộng mở trong vùng ánh sáng: nàng đã bật đèn đầu giường. Cửa chớp được kéo xuống, căn phòng gần như tối, mặc dù có những khe sáng lọt qua những thanh gỗ không khít. Jacqueline rên rỉ hơn một tiếng đồng hồ trước những cái vuốt ve của O, và cuối cùng, hai núm vú dựng lên, hai cánh tay vươn ra phía sau, hai bàn tay nắm chặt những chấn song bằng gỗ ‘tạo thành phần đầu của chiếc giường kiểu Ý, cô bắt đầu kêu lên khi O, vừa tách đôi môi có viền những sợi lông nhạt màu, vừa bắt đầu nhấm nháp mỏm da thịt giữa hai đùi, nơi giao nhau của đôi môi nhỏ thanh tú và mềm mại. O cảm thấy cô nóng bỏng và cứng lại dưới lưỡi nàng, và khiến cô kêu lên không ngừng, cho đến khi đột nhiên cô thả lỏng người, như thể những chiếc lò xo bỗng bị đứt, ẩm ướt vì khoái cảm. Rồi nàng bảo cô về phòng mình, nơi cô ngủ thiếp đi; rồi thức dậy và chuẩn bị sẵn sàng khi René đến tìm cô vào lúc năm giờ để ra biển, cùng với Natalie, trên một chiếc thuyền buồm nhỏ, như họ vẫn quen làm; vào cuối chiều thường có chút gió nhẹ thổi. “Natalie đâu?” René hỏi. Natalie không ở trong phòng, cũng không có trong nhà. Họ ra vườn gọi cô bé. René đến tận khu rừng sồi bần nhỏ giáp với khu vườn, vẫn không có ai trả lời. “Có lẽ nó đã ra ngoài vũng, René nói, hoặc ở trong thuyền.” Họ cùng đi mà không gọi thêm nữa. Và thế là, đang nằm dài trên một chiếc đệm kiểu Campuchia, ở ngoài hiên, qua những lớp ngói ống ở lan can, O nhìn thấy Natalie chạy về phía ngôi nhà. Nàng đứng dậy, khoác chiếc váy ngủ - nàng đang khỏa thân, vì trời vẫn còn rất nóng - và buộc thắt lưng đúng lúc Natalie bước vào như một kẻ cuồng nộ và lao thẳng vào nàng. “Chị ấy đi rồi, rốt cuộc chị ấy đã đi rồi, cô bé kêu lên. Em đã nghe thấy chị ấy, O ạ, em đã nghe thấy hai người, em đã nghe qua cửa. Chị đã hôn chị ấy, chị vuốt ve chị ấy. Còn em, tại sao chị lại không vuốt ve em, tại sao chị lại không hôn em? Là vì em đen đúa, và không xinh đẹp sao? Chị ấy không yêu chị, O ạ, còn em lại yêu chi.” Và cô bé òa lên nức nở. “Hay rồi đây”, O tự nhủ. Nàng đẩy cô bé ngồi vào một chiếc ghế bành, lấy một chiếc khăn mùi soa lớn trong tủ com mốt (đó là một chiếc khăn mùi soa của Sir Stephen) và khi những cơn nức nở của Natalie đã dịu đi đôi chút, nàng lau mặt cho cô bé. Natalie vừa hôn tay nàng vừa xin nàng thứ lỗi. “O ơi, cho dù chị không muốn hôn em, hãy giữ em bên cạnh chị. Hãy luôn luôn giữ em bên cạnh chị. Nếu chị có một con chó, chị sẽ giữ nó như thế. Nếu chị không muốn hôn em, nhưng lại thấy vui khi đánh em, thì chị có thể đánh em, nhưng đừng đuổi em. - Im nào, Natalie, em không biết mình đang nói gì đâu,” O khẽ thì thầm. Rúc vào giữa hai đầu gối O và siết chặt lấy nàng, cô bé cũng đáp lại thật khẽ: “Ôi! có, em biết chứ. Sáng hôm trước em đã nhìn thấy chị ngoài hiên. Em đã nhìn thấy những chữ cái, và thấy chị có những vết bầm lớn. Và Jacqueline đã kể với em. - Kể gì với em? - Về chuyện chị đã ở đâu, O ạ, và những gì họ đã làm với chị. - Cô ấy kể với em về Roissy à? - Chị ấy còn kể với em là chị đã, là chị bị… - Chị bị gì? - Là chị đeo những chiếc vòng bằng sắt. - Đúng thế, O nói, rồi sao? - Rồi cả chuyện Sir Stephen ngày nào cũng đánh chị. - Đúng thế, O lại nói, và ông ấy sắp đến đây đấy. Em đi đi, Natalie.” Natalie không nhúc nhích, ngẩng đầu nhìn O, và O bắt gặp ánh mắt đầy ngưỡng mộ của cô bé. “Dạy cho em đi, O, em xin chị đấy, cô bé nói tiếp, em muốn được như chị. Em sẽ làm tất cả những gì chị bảo. Hãy hứa là sẽ đưa em theo khi chị quay trở lại nơi mà Jacqueline đã kể với em. - Em còn bé quá, O nói. - Không, em không còn bé quá nữa, em đã hơn mười lăm tuổi rồi, cô bé giận dữ kêu lên, em không còn quá bé nữa, hãy hỏi Sir Stephen đi,” cô bé nhắc lại - bởi vì ông đang đi vào.
Natalie được chấp thuận cho ở lại bên O và nhận được lời hứa sẽ được dẫn đến Roissy. Nhưng Sir Stephen cấm O dạy cho cô bé bất cứ cái vuốt ve nào, không được hôn cô bé dù là vào miệng, hoặc để cô bé hôn nàng. Ông muốn khi đến Roissy cô bé chưa từng bị động chạm bởi bàn tay hoặc đôi môi của bất cứ ai. Ngược lại, bởi vì cô bé không muốn rời O, ông yêu cầu nàng không được rời cô bé bất cứ lúc nào, và cô bé được thấy O vuốt ve Jacqueline, cũng như vuốt ve ông và dâng hiến cho ông, thấy nàng bị ông đánh hoặc bị giao cho bà già Norah hành hạ. Những nụ hôn mà O phủ lên người chị gái cô bé, miệng O gắn vào miệng chị gái, khiến Natalie run rẩy vì ghen tị và căm thù. Thế nhưng, nép mình trên tấm thảm trong khuê phòng ở cuối giường O, giống như cô bé Dinarzade nép dưới chân giường của nàng Scheherazade, mỗi lần nhìn O bị trói vào lan can gỗ oằn mình dưới chiếc roi, O quỳ gối kính cẩn đón nhận dương vật to dày dựng đứng của Sir Stephen, O phủ phục và tự banh hai bên mông mình bằng hai tay để dâng tặng lối vào khe bụng dưới, cô bé không có cảm giác nào khác ngoài lòng ngưỡng mộ, sự sốt ruột và thèm muốn.
Có thể O đã quá quan tâm đến việc Jacqueline vừa hững hờ lại vừa đầy nhục dục, có thể Jacqueline ngây thơ cho rằng, trong mối quan hệ với René, sẽ là nguy hiểm cho mình nếu cô dâng hiến đến thế cho O, nên cô thường chấm dứt một cách đột ngột. Cùng khoảng thời gian đó, dường như cô bắt đầu giữ khoảng cách với René, người mà cô ở cùng gần như tất cả các đêm và tất cả các ngày. Chưa bao giờ cô có thái độ như một người tình đối với chàng. Cô nhìn chàng lạnh lùng, và khi mỉm cười với chàng, nụ cười của cô cũng không ánh lên trong mắt. Cứ cho là với chàng cô cũng buông thả như khi ở với O, điều đó hẳn là có thể, O không thể ngăn mình tin rằng sự buông thả đó cũng không khiến Jacqueline cam kết điều gì đáng kể. Trong khi mọi người cảm thấy René ham muốn đến mất hồn trước mặt cô, và tê liệt bởi một tình yêu mà cho đến lúc này chàng chưa từng biết đến, một tình yêu đầy lo lắng, không chắc được đáp trả, và luôn sợ khiến người kia phật lòng. Chàng sống, chàng ngủ trong cùng một nhà với Sir Stephen, trong cùng một nhà với O, chàng ăn trưa, ăn tối, chàng ra ngoài và đi dạo với Sir Stephen, với O, chàng trò chuyện với họ: nhưng chàng không nhìn thấy họ, chàng cũng không nghe thấy họ. Chàng nhìn, chàng nghe, chàng nói xuyên qua họ, bên trên họ, và không ngừng cố gắng, trong một nỗ lực câm lặng và mệt mỏi, giống với những nỗ lực mà ta thường bỏ ra trong mơ để nhảy lên một chiếc tàu điên đang khởi hành, để níu lấy lan can của một cây cầu đang đổ sụp, cố gắng tóm bắt được lẽ sống, sự thật về Jacqueline, chúng hắn phải tồn tại đâu đó bên trong làn da óng mượt của cô, giống như bên dưới lớp vỏ sứ là cỗ máy khiến những con búp bê biết kêu. “Vậy là đã đến cái ngày, O tự nhủ, đã đến cái ngày mà mình xiết bao sợ hãi, ngày mà đối với René mình chỉ là một cái bóng trong cuộc đời đã qua. Và thậm chí mình còn không buồn, mà chàng khiến mình thương hại, và mình có thể hằng ngày nhìn chàng mà không cảm thấy bị xúc phạm vì chàng không còn ham muốn mình nữa, không cay đắng, không tiếc nuối. Thế nhưng, mới vài tuần trước thôi, mình đã chạy đến cầu xin chàng nói với mình rằng chàng yêu mình. Tình yêu của mình đó sao? Hời hợt đến thế, dễ dàng khuây khỏa đến thế sao? Khuây khỏa ư, thậm chí còn chẳng phải: mình hạnh phúc. Vậy là chỉ cần trao tặng mình cho Sir Stephen là mình đã lìa bỏ chàng, và trong vòng tay mới mình lại nảy sinh một tình yêu mới dễ dàng đến thế sao?” Nhưng mà René là gì bên cạnh Sir Stephen? Cọng cỏ, sợi rơm, mẩu bần chính là biểu tượng cho những gì tạo nên những sợi dây thực sự mà chàng đã dùng để trói buộc nàng, để rồi nhanh chóng từ bỏ. Nhưng thật thư thái, thật vui sướng làm sao, chiếc vòng sắt xuyên thủng da thịt và trĩu nặng mãi mãi, dấu vết không bao giờ xóa nhòa được, bàn tay của một ông chủ đặt ta nằm lên chiếc giường bằng đá, tình yêu của một ông chủ biết nhẫn tâm chiếm lấy thứ mình yêu mến. Và O tự nhủ rằng rốt cuộc nàng chỉ yêu René để học biết yêu và biết cách dâng hiến nhiều hơn, nô lệ và trọn vẹn, cho Sir Stephen. Nhưng khi nhìn thấy René, người đã từng tự tại đến thế bên nàng - và nàng yêu chàng ở sự tự tại đó - bước đi như bị gông cùm, như thể hai chân chàng bị mắc trong nước và sậy ở một cái ao dường như bất động, nhưng dòng chảy lại nằm dưới những lớp nước sâu, O vẫn thấy dâng lên sự căm thù với Jacqueline. René có đoán được không, O có bất cẩn để chàng nhận thấy không? Nàng đã phạm một sai lầm. Một buổi chiều, hai người họ, chỉ nàng và Jacqueline, đến hiệu làm tóc ở Cannes, sau đó cùng ăn kem ở hiên của khách sạn Réserve. Mặc chiếc quần lửng ống bó và áo săng đay bằng lanh đen, Jacqueline khiến mọi thứ xung quanh lịm tắt, đến cả nét rực rỡ của trẻ em, cô thật mịn màng, thật óng ả, thật rắn rỏi, và thật trong sáng dưới ánh mặt trời, thật hỗn xược, thật khép kín. Cô bảo O là mình có hẹn gặp một đạo diễn từng cho cô quay phim ở Paris, để quay các cảnh ngoài trời, hẳn là ở vùng núi phía sau Saint-Paul-de-Vence. Gã trai đã ở đó, bộc trực và kiên định. Anh ta không cần phải nói ra. Không cần nói rằng anh ta yêu Jacqueline. Chỉ cần nhìn cách anh ta nhìn cô. Có gì đáng ngạc nhiên đâu? Điều đáng ngạc nhiên hơn, chính là Jacqueline. Ngồi ngả người trong chiếc ghế bành lớn bập bênh được, Jacqueline lắng nghe anh ta nói về những thời điểm cần chốt, những lần gặp mặt, và về nỗi khó khăn phải tìm đủ tiền để kết thúc bộ phim đang làm. Anh ta xưng hô thân mật với Jacqueline, cô đáp lại bằng cách gật và lắc đầu, đôi mắt khẽ lim dim. O ngồi đối diện, gã trai ngồi giữa hai người. Nàng chẳng khó khăn gì để nhận ra rằng, bằng đôi mắt cụp xuống, và ẩn dưới mí mắt bất động, Jacqueline đang dò xét nỗi ham muốn của gã trai, như cô vẫn thường làm khi nghĩ rằng không ai nhận thấy việc đó. Nhưng điều lạ lùng nhất là thấy cô bối rối vì ham muốn đó, hai bàn tay xòe ra dọc thân mình, không có bóng dáng của nụ cười, mà nghiêm trang, và O chưa từng nhìn thấy cô như thế trước mặt René. Một nụ cười chưa đầy một giây trên khóe môi, khi O cúi xuống để đặt cốc nước lạnh lên bàn, và ánh mắt họ gặp nhau, O liền hiểu ra rằng Jacqueline nhận thấy cô đã bị đoán biết. Cô không vì thế mà bối rối, chính O lại đỏ bừng mặt. “Chị nóng quá chăng? Jacqueline nói. Năm phút nữa chúng ta sẽ đi. Với lại trông chị như thế rất hợp.” Rồi cô lại mỉm cười, nhưng lần này với sự buông thả thật dịu dàng, cô ngước mắt nhìn người đối thoại, và có vẻ như anh ta không thể không nhảy bổ đến để hôn cô. Nhưng không. Anh ta còn quá trẻ để biết được sự sỗ sàng ẩn trong sự bất động và im lặng. Anh ta để Jacqueline đứng dậy, chìa tay cho cô, nói lời chào tạm biệt. Cô sẽ gọi điện thoại. Anh ta cũng nói chào tạm biệt với O, người đối với anh ta chỉ là cái bóng, và đứng trên vỉa hè, nhìn theo chiếc Buick đen lướt đi trên đại lộ, giữa những ngôi nhà bị mặt trời thiêu đốt và biển quá xanh. Những cây cọ như thể được cắt ra từ tôn, những người đi dạo giống như những ma nơ canh bằng sáp đang tan chảy, được điều khiển bởi một cỗ máy kỳ quặc. “Cô thích anh ta đến thế sao?” O nói với Jacqueline, khi chiếc xe ra khỏi thành phố và đi vào con đường cao ven biển. “Có liên quan đến chị à?” Jacqueline trả lời. “Có liên quan đến René,” O đáp lại. “Chuyện có liên quan đến René, và cả Sir Stephen, và nếu tôi không nhầm thì cả một số người khác nữa, Jacqueline nói tiếp, đấy là chị đã ngồi rất sai cách. Chị sẽ làm nhàu váy đấy.” O không nhúc nhích. “Và tôi tưởng, Jacqueline tiếp tục, là chị cũng không bao giờ được bắt tréo hai chân chứ?” Nhưng O không còn nghe nữa. Những lời đe dọa của Jacqueline với nàng có gì quan trọng? Nếu Jacqueline dọa tố giác O, vì cái lỗi nhỏ nhoi đó, cô ta tưởng làm thế có thể ngăn O tố giác cô ta với René sao? Không phải O không muốn làm việc đó. Nhưng René hẳn sẽ không chịu đựng nổi khi biết rằng Jacqueline lừa dối chàng, cũng như cô ta muốn dâng tặng mình cho người khác ngoài chàng. Làm thế nào để khiến Jacqueline tin rằng sở dĩ O im lặng, chính là để không phải nhìn thấy René mất thể diện, tái mặt bởi một người con gái khác ngoài nàng, và có thể sẽ yếu đuối mà không trừng phạt cô ta? Rằng hơn nữa, còn là vì nàng sợ nhìn thấy cơn giận dữ của René xoay sang nàng, kẻ đưa những thông tin tồi tệ, kẻ tố giác. Làm sao để nói với Jacqueline rằng nàng sẽ im lặng, nhưng không tỏ ra là đang cam kết với cô ta một thỏa thuận đôi bên cùng có lợi? Bởi vì Jacqueline tưởng rằng O sợ chết khiếp, nỗi sợ khiến nàng lạnh cả người, trước những điều sẽ xảy đến với nàng nếu Jacqueline nói ra.
Khi hai người xuống xe, trong sân của ngôi nhà cũ, họ không còn nói chuyện với nhau nữa. Không nhìn O, Jacqueline ngắt một nhánh mỏ hạc trắng ở hàng rào xung quanh mặt tiền, O đi sau cô, đủ gần để ngửi thấy mùi thơm thanh nhã và ngào ngạt tỏa ra từ chiếc lá bị vò nát trong tay cô. Cô ta nghĩ làm thế có thể che giấu được mùi mồ hôi của chính cô ta, thứ mồ hôi đang khiến cho lớp vải lanh của chiếc áo săng đay dán chặt hơn và thẫm hơn ở vùng dưới nách? Trong căn phòng lớn lát gạch đỏ và quét vôi trắng, René đang ở một mình. “Hai người về muộn,” chàng nói khi họ bước vào. “Sir Stephen chờ em ở phòng bên, chàng nói thêm với O, ông ấy cần em, và không được hài lòng lắm đâu.” Jacqueline phá lên cười, còn O nhìn cô ta và đỏ mặt. “Hai người nên tìm lúc khác thì hơn,” René nói, chàng hiểu sai tiếng cười của Jacqueline và sự bối rối của O. “Không phải thế, Jacqueline nói, nhưng anh không biết đâu, René ạ, người đẹp ngoan ngoãn của anh, cô ấy không ngoan đến thế đâu, khi hai người không có ở đó. Nhìn váy của cô ấy xem, nó nhàu nát chưa kìa.” O đang đứng, giữa phòng, đối diện với René. Chàng bảo nàng quay người lại, nàng không thể nhúc nhích. “Cô ấy còn bắt tréo chân nữa, Jacqueline lại nói, nhưng chuyện đó thì hai người chẳng thể nhìn thấy được, tất nhiên. Cũng như chuyện cô ấy chèo kéo đám con trai. - Không phải thế, O kêu lên, chính là cô,” và nàng lao vào Jacqueline. René túm lấy nàng khi nàng sắp đánh Jacqueline, và nàng đang vùng vẫy trong tay chàng vì vui thích được cảm thấy mình yếu đuối hơn, và được phó mặc cho chàng, thì vừa ngẩng đầu lên, nàng nhìn thấy Sir Stephen, ở ngưỡng cửa, đang nhìn nàng. Jacqueline thả mình về phía chiếc ghế dài, khuôn mặt bé nhỏ của cô đanh lại vì sợ hãi và vì giận dữ, và O cảm thấy rằng René, mặc dù đang rất bận rộn với việc giữ chặt nàng, chỉ chú ý đến Jacqueline. Nàng thôi không gồng người lên nữa, và tuyệt vọng vì bị bắt lỗi ngay trước mắt Sir Stephen, nàng nhắc lại, lần này thấp giọng: “Không phải thế, em thề với chàng là không phải thế.” Không nói một lời, không hề nhìn Jacqueline, Sir Stephen ra hiệu cho René buông O ra, còn O thì lại gần ông. Nhưng đến bên kia cánh cửa, O lập tức bị ép vào tường, bụng và ngực bị túm chặt, khuôn miệng bị tách ra bởi lưỡi của Sir Stephen, nàng rên rỉ vì sung sướng và được giải thoát. Đầu vú nàng cứng lên dưới bàn tay Sir Stephen. Bằng bàn tay còn lại, ông sục sạo bụng dưới nàng, dữ dội đến mức nàng tưởng chừng sẽ ngất đi. Có bao giờ nàng dám nói với ông rằng không có niềm lạc thú nào, không niềm vui nào, không tưởng tượng nào có thể giống với niềm hạnh phúc mà nàng cảm nhận trước sự phóng túng mà ông lạm dụng nàng, với ý nghĩ ông biết rằng với nàng ông không cần phải e dè, không có giới hạn nào trong cách thức ông tìm kiếm lạc thú trên thân thể nàng. Niềm tin trong nàng rằng khi ông chạm vào nàng, dù để vuốt ve hay để đánh đập nàng, khi ông ra lệnh cho nàng bất cứ điều gì, thì chỉ là bởi ông muốn điều đó, niềm tin rằng ông chỉ quan tâm đến lạc thú của chính mình khiến O thỏa mãn đến độ mỗi lần nàng có bằng chứng về việc đó, và thường là khi nàng chỉ nghĩ đến điều đó, một quầng lửa liền đổ xuống nàng, một chiếc áo giáp nóng bỏng chạy từ vai xuống đến đầu gối. Khi nàng đứng đó, người áp vào tường, hai mắt nhắm, thì thầm em yêu ông mỗi khi không bị hụt hơi, hai bàn tay Sir Stephen, mát mẻ như nước nguồn trên ngọn lửa đó, vuốt lên rồi vuốt xuống dọc người nàng, khiến nàng bùng cháy hơn nữa. Ông nhẹ nhàng rời khỏi nàng, kéo chiếc váy phủ xuống cặp đùi ẩm ướt của nàng, khép vạt áo chẽn trên đôi vú dựng đứng của nàng. “Lại đây, O, ông nói, ta cần em. Thế là, mở mắt ra, O đột nhiên nhận thấy còn có người khác đang ở đó. Căn phòng lớn trần trụi và quét vôi, giống hệt với căn phòng đầu tiên khi ta bước vào nhà, trông ra vườn bằng một cánh cửa lớn, và trên hàng hiên trước vườn, ngồi trong một chiếc ghế bành bằng liễu, môi ngậm điếu thuốc lá, một người giống như gã khổng lồ đầu trọc, cái bụng to tướng chật căng trong chiếc áo sơ mi mở phanh và chiếc quần bằng vải thô, đang nhìn O. Ông ta đứng dậy và bước đến trước mặt Sir Stephen, ông đẩy O lên trước. Và thế là O nhìn thấy trên người ông ta, treo lủng lẳng ở đầu một sợi xích bỏ túi nơi mọi người treo đồng hồ, là chiếc đĩa của Roissy. Tuy nhiên Sir Stephen giới thiệu ông ta với O một cách lịch sự, chỉ nói là “Tư lệnh” mà không nói tên, và lần đầu tiên từ khi nàng làm việc với các thành viên của Roissy (trừ Sir Stephen), nàng ngạc nhiên thấy mình được hôn tay. Cả ba người bước vào trong phòng, để cửa sổ mở; Sir Stephen đi đến phía lò sưởi ở góc phòng và bấm chuông. O nhìn thấy trên mặt bàn kiểu Trung Hoa, bên cạnh ghế dài, chai rượu whisky, chiếc xi phông và mấy chiếc cốc. Thế có nghĩa là không phải gọi đồ uống. Cùng lúc đó, nàng nhìn thấy, đặt trên sàn nhà gần lò sưởi, một hộp giấy lớn màu trắng. Người đàn ông đến từ Roissy ngồi trên ghế bành bằng rơm, Sir Stephen ngồi nửa người trên bàn tròn, một chân buông thõng. Được chỉ cho chiếc ghế dài, O ngoan ngoãn nhấc váy, và cảm thấy dưới đùi nàng lớp vải pikê mềm mại bọc chiếc ghế kiểu xứ Provence. Bà Norah bước vào. Sir Stephen bảo bà cởi quần áo O và mang đi. O để bà cởi áo chẽn, váy, chiếc thắt lưng có gọng căng thít chặt lấy eo nàng, đôi dép xăng đan. Ngay sau khi nàng bị lột hết đồ, bà Norah đi rồi, còn O, tự động quay lại với luật lệ của Roissy, tin chắc rằng Sir Stephen chỉ mong muốn sự ngoan ngoãn ở nàng, nàng đứng giữa phòng, hai mắt nhìn xuống, nàng đoán biết thì đúng hơn là nhìn thấy Natalie lách vào qua cửa sổ để mở, mặc toàn đồ đen giống như chị gái, chân trần và câm lặng. Hẳn là Sir Stephen đã giải thích về Natalie; ông chỉ giới thiệu tên cô bé với người khách, ông này không hỏi câu nào, và yêu cầu cô bé rót đồ uống. Cô bé vừa rót xong whisky, nước Seitz cùng đá (và trong tĩnh lặng chỉ có tiếng lanh canh của những viên đá va vào cốc, tạo nên một âm thanh xé lòng), viên Tư lệnh, tay cầm cốc, đứng dậy khỏi ghế bành rơm nơi ông ta vẫn ngồi trong khi O bị cởi quần áo, và lại gần nàng. O tưởng rằng bằng bàn tay còn rảnh rỗi, ông sẽ nắm lấy một bên vú hoặc túm lấy bụng dưới nàng. Nhưng ông ta không chạm vào nàng, chỉ nhìn nàng từ khoảng cách sát gần, từ khuôn miệng hé mở đến hai đầu gối banh rộng. Ông ta đi quanh nàng, chú ý đến vú nàng, đùi nàng, mông nàng, và sự chú tâm không kèm lời nói nào đó, sự hiện diện của thân hình khổng lồ sát gần đó khiến O choáng váng đến độ nàng không biết mình muốn trốn chạy hay ngược lại muốn ông ta đè ngửa nàng ra và nghiền nát nàng. Nàng quá bối rối nên đâm ra lúng túng, và ngước mắt nhìn về phía Sir Stephen để cầu cứu. Ông thấu hiểu, mỉm cười và lại gần nàng, nắm lấy hai bàn tay nàng và túm cả hai ra sau lưng trong một bàn tay của ông. Nàng để mặc thân thể mình tựa vào ông, hai mắt nhắm, và như trong một giấc mơ, hoặc ít ra là trong ánh tranh tối tranh sáng của một giấc ngủ chập chờn vì mệt mỏi, giống như khi còn trẻ con, chỉ mới nửa mê nửa tỉnh sau một lần bị gây mê, nàng từng nghe các y tá, tưởng nàng vẫn còn ngủ, nói về nàng, về mái tóc nàng, về làn da xanh xao của nàng, về phần bụng phẳng nơi lớp lông tơ chỉ vừa mới nhú, nàng nghe người lạ đó khen ngợi nàng với Sir Stephen, nhấn mạnh sự thú vị của đôi bầu vú hơi nặng và vòng eo nhỏ, những chiếc vòng sắt dày hơn, dài hơn và nhìn rõ hơn thường lệ. Đồng thời nàng cũng nhận ra rằng hẳn Sir Stephen đã hứa sẽ cho mượn nàng vào tuần sau, bởi vì người kia cảm ơn ông. Thế rồi Sir Stephen, nắm lấy gáy nàng, nhẹ nhàng bảo nàng trở dậy, và đi lên chờ trong phòng nàng cùng với Natalie.
Phải chăng đó là hình phạt vì đã bối rối đến thế, còn Natalie, say sưa trong niềm vui khi nghĩ đến việc được nhìn thấy O bị banh mở bởi một người khác ngoài Sir Stephen, nhảy nhót quanh nàng với một vũ điệu của người Da Đỏ và hét lên: “Chị có nghĩ là ông ấy cũng sẽ cho vào miệng chị không, O? Chị không thấy ông ấy nhìn miệng chị thế nào sao? A! Chị thật sung sướng vì người ta ham muốn chị. Chắc chắn ông ấy sẽ đánh chị: ông ấy đã quay lại ba lần để xem những dấu vết cho thấy là chị đã bị đánh. Ít nhất là trong thời gian đó, chị sẽ không nghĩ đến Jacqueline. - Nhưng đâu phải lúc nào chị cũng nghĩ đến Jacqueline, O đáp lại, em thật ngốc. - Không, em không ngốc, cô bé nói, em biết rõ là chị nhớ chị ấy.” Đúng thế, nhưng không hoàn toàn. Nói một cách chính xác, thứ O nhớ không phải là Jacqueline, mà là việc được sử dụng một thân thể con gái, nơi nàng có thể làm điều gì nàng thích. Nếu không bị cấm với Natalie, hẳn nàng đã dùng cô bé, và lý do duy nhất ngăn nàng vi phạm điều cấm kỵ đó chính là vì nàng tin chắc họ sẽ mang Natalie đến Roissy trong vài tuần nữa, và trước đó cô bé sẽ được dâng hiến trước mặt nàng, bởi nàng, và nhờ vào nàng. Bức tường thành bằng không khí, bằng không gian, nói chung là bằng khoảng trống, tồn tại giữa Natalie và nàng, nàng nóng ruột muốn phá hủy nó, và đồng thời nàng nhấm nháp sự chờ đợi mà mình buộc phải thực hiện. Nàng nói điều đó với Natalie, cô bé lắc đầu, và không tin nàng. “Nếu Jacqueline ở đó, cô bé nói, và chị ấy muốn, chị sẽ vuốt ve chị ấy… - Tất nhiên, O vừa nói vừa cười. - Chị thấy đấy…” cô bé nói tiếp. Làm thế nào để khiến cô bé hiểu rằng, và liệu có đáng phải khó nhọc giải thích, rằng không, O không yêu Jacqueline đến thế, kể cả Natalie, hay bất kỳ một cô gái đặc biệt nào, mà chỉ yêu họ như là các cô gái, và giống như ta có thể yêu hình ảnh của chính mình - luôn thấy những cô gái khác khiến người ta xúc động và xinh đẹp hơn chính mình. Niềm lạc thú của nàng khi nhìn thấy một cô gái thở hổn hển dưới những cái vuốt ve của nàng, đôi mắt nhắm lại, và khiến nhũ hoa cô dựng lên bên dưới đôi môi và hàm răng nàng, khi luồn sâu vào cô và sục sạo bụng dưới và mông cô bằng tay nàng - và cảm thấy cô thắt lại xung quanh các ngón tay nàng trong lúc nghe cô rên rỉ khiến nàng quay cuồng đầu óc -, lạc thú đó chỉ mãnh liệt đến thế bởi nó khiến nàng luôn hiện hữu và chắc chắn về niềm lạc thú mà đến lượt mình nàng sẽ mang lại, khi đến lượt mình nàng sẽ thắt lại trên người nào nắm giữ nàng, và rên rỉ, với sự khác biệt mà nàng nghĩ chỉ có thể đem lại cho một cô gái, giống như sự khác biệt mà nàng được trao tặng nhưng chỉ với một người đàn ông. Ngoài ra, dường như những cô gái mà nàng vuốt ve thường thuộc chủ quyền của người đàn ông mà chính nàng cũng đang thuộc về, và nàng chỉ ở đó theo ủy quyền. Sir Stephen đã bước vào khi nàng đang vuốt ve Jacqueline, những ngày trước khi Jacqueline đến với nàng vào giờ ngủ trưa, nàng đã cưỡng ép, và không chút cắn dứt, ngược lại còn cảm thấy niềm lạc thú trọn vẹn, dùng hai bàn tay giữ cho đùi của Jacqueline banh mở giúp ông, nếu ông thích chiếm đoạt cô, thay vì chỉ nhìn cô qua vách ngăn bằng chấn song, như ông đã từng làm. Người khác có thể thả nàng đi săn, nàng là một con chim mồi được dạy dỗ theo cách tự nhiên, sẽ săn dồn và mang con thú săn về không chút sai sót. Và đúng thế… Ở đây, khi nàng, tim đập thình thịch, nhớ lại đôi môi nhạy cảm và thật hồng của Jacqueline bên dưới lớp lông vàng ở bụng cô, đến chiếc vòng còn nhạy cảm và hồng hào hơn giữa hai mông cô, nơi nàng chỉ dám xâm phạm có ba lần, nàng nghe thấy Sir Stephen cử động trong phòng ông. Nàng biết ông có thể nhìn thấy nàng, thế nhưng nàng không nhìn thấy ông, và thêm một lần nữa nàng cảm thấy hạnh phúc về sự phơi bày triền miên đó, về cái nhà tù thường trực dưới ánh mắt ông nơi nàng bị giam cầm. Cô bé Natalie ngồi trên tấm thảm trắng ở giữa phòng, giống như một con ruồi trong bát sữa, nhưng O đứng trước chiếc tủ com mốt bụng tròn mà nàng dùng làm bàn trang điểm, và trên đó nàng nhìn thấy nửa thân thể mình, trong một tấm gương cũ, hơi tái mặt và run rẩy như trong một ao nước, khiến người ta nghĩ đến những bức tranh khắc vào cuối thế kỷ trước, nơi các cô gái trần truồng dạo chơi trong ánh tranh tối tranh sáng của những căn phòng, vào giữa mùa hè. Khi Sir Stephen đẩy cánh cửa, nàng quay lại, tựa lưng vào tủ com mốt, đột ngột đến nỗi những vòng sắt giữa hai chân nàng va vào một trong số những chiếc tay nắm bằng đồng, và kêu leng keng. “Natalie, Sir Stephen nói, đi lấy cái hộp giấy màu trắng vẫn để ở dưới nhà, trong căn phòng thứ hai.” Natalie quay lại đặt hộp lên giường, mở ra, rồi nhặt từng thứ đựng trong hộp, tháo bỏ lớp giấy lụa bọc bên ngoài, lần lượt đưa cho Sir Stephen. Đó là những chiếc mặt nạ. Vừa là tóc giả vừa là mặt nạ, họ thấy rằng chúng được chế tạo để che phủ toàn bộ đầu, và ngoài khe mắt, chỉ để hở miệng và cằm. Chim ưng, chim diều hâu, chim cú, cáo, sư tử, bò mộng, chỉ toàn mặt nạ các con vật, theo kích thước của con người, nhưng được làm bằng lông thú hoặc lông vũ của những con vật thật, đường viền quanh mắt được che rợp bằng lông mi nếu con vật đó có lông mi (chẳng hạn như sư tử) và bộ lông tơ hoặc lông vũ rủ xuống khá thấp để phủ vai người đeo mặt nạ. Chỉ cần thắt một sợi đai khá rộng, giấu dưới lớp vỏ bọc rủ ra đằng sau đó, là chiếc mặt nạ sẽ vừa khít vào bên trên môi trên (mỗi bên cánh mũi được đục một cái lỗ) và dọc theo gò má. Một chiếc khung bằng bìa được tạo hình và làm cứng giữ cho chiếc mặt nạ có hình dáng bất động, nằm giữa lớp bọc bên ngoài và phần lót bằng da. Trước tấm gương lớn nơi nàng đứng soi, O thử từng chiếc mặt nạ. Chiếc đặc biệt nhất, và chiếc vừa được chế tác nhiều nhất lại vừa có vẻ tự nhiên nhất với nàng, là một trong số những chiếc mặt nạ chim cú xám (có hai chiếc), hẳn là bởi vì nó được làm bằng lông vũ vàng hung và màu be, màu sắc đó hòa lẫn với làn da rám của nàng; lớp vỏ bọc bằng lông che kín gần như toàn bộ vai nàng, rủ xuống tận giữa lưng, còn đằng trước thì đến trên ngực nàng. Sir Stephen bảo nàng lau sạch son ở môi, rồi khi nàng tháo mặt nạ ra, ông bảo nàng: “Vậy em sẽ là chim cú xám của Tư lệnh. Nhưng O này, ta xin em thứ lỗi, em sẽ bị buộc dây dắt đi. Natalie, đi tìm trong ngăn kéo đầu tiên ở tủ bàn giấy của ta, em sẽ thấy một sợi xích, và những chiếc kẹp.” Natalie mang đến một sợi xích và những chiếc kẹp, Sir Stephen dùng chúng để mở mắt xích cuối cùng, và ông luồn nó vào chiếc vòng thứ hai mà O đeo ở bụng, rồi đóng lại. Sợi xích, giống với những sợi xích mà người ta dùng để buộc chó - mà đây đúng là một sợi xích chó - dài một mét rưỡi, và có một đầu mút bằng lò xo. Sau khi O đã đeo lại chiếc mặt nạ, Sir Stephen bảo Natalie cầm lấy một đầu, và đi trong phòng, đằng trước O. Natalie đi ba vòng quanh phòng, kéo theo phía sau, từ bụng dưới, O trần truồng và đeo mặt nạ. “Thế đấy, Sir Stephen nói, Tư lệnh nói đúng, còn phải tẩy hết lông cho em nữa. Việc đó để mai. Còn bây giờ, em giữ lấy sợi xích.”
Tối đó, và lần đầu tiên cùng với Jacqueline, Natalie, René và Sir Stephen, O trần truồng ăn tối, sợi xích luồn giữa hai chân, vắt lên thắt lưng, và quấn quanh eo nàng. Bà Norah phục vụ một mình, và O lẩn tránh ánh mắt bà: hai tiếng trước, Sir Stephen đã cho gọi bà.
Chính những vết rách mới nguyên, còn hơn cả những chiếc vòng sắt và vết bầm trên mông nàng, đã khiến cô gái trẻ ở Viện Thẩm mỹ choáng váng nhiều nhất vào hôm sau, khi O đến để được tẩy lông. Mặc dù O đã ra sức nói với cô rằng cách nhổ lông bằng sáp, nghĩa là người ta giật mạnh lớp xi đã khô cứng nơi những sợi lông bám vào, cũng không đau hơn một nhát roi, và nhắc lại với cô ta, và thậm chí đã cố gắng giải thích cho cô ta hiểu, rằng nếu không làm thế thì số phận nàng sẽ ra sao, rằng ít nhất nàng cũng hạnh phúc vì việc đó, nhưng vẫn không có cách nào để xoa dịu cơn khủng hoảng, cũng như nỗi hoảng sợ của cô ta. Tác dụng duy nhất của những lời xoa dịu của O là thay vì bị người khác nhìn một cách thương hại, nàng bị nhìn một cách kinh hoàng. Dù nàng đã cảm ơn cô ta rất dịu dàng, sau khi xong việc, và khi sắp rời khỏi căn buồng nơi nàng bị banh rộng chân như để làm tình, dù khoản tiền nàng để lại rất nhiều, nàng cảm thấy người ta xua đuổi nàng thì đúng hơn là nàng rời đi. Với nàng thì có quan trọng gì đâu? Nàng thấy rõ ràng là có điều gì đó gây sốc trong sự đối lập giữa đám lông ở bụng nàng và những chiếc lông vũ trên mặt nạ của nàng, nhưng cũng rõ ràng là dáng vẻ của một bức tượng Ai Cập mà chiếc mặt nạ đó mang lại cho nàng, được nhấn mạnh bởi đôi vai rộng, vòng hông mảnh mai với đôi chân dài của nàng, đòi hỏi rằng làn da nàng phải trơn nhẵn hoàn toàn. Nhưng chỉ có những tranh khắc các nữ thần hoang dã mới phơi bày cao và rõ ràng đến thế vùng khe bụng, nơi giữa đôi môi hiển hiện da thịt của những đôi môi xinh xắn nhất. Có bao giờ ta nhìn thấy các nữ thân đó bị xuyên thủng bằng vòng không? O nhớ đến cô gai tóc hung tròn trĩnh ở nhà Anne-Marie, người từng nói rằng ông chủ chỉ dùng đến chiếc vòng ở bụng dưới của cô để xích cô vào chân giường, cũng như ông ấy muốn cô tẩy lông bởi vì chỉ như thế cô mới trần trụi hoàn toàn. O sợ làm phật lòng Sir Stephen, ông vẫn rất thích kéo cô lại sát ông bằng cách tóm lấy túm lông, nhưng nàng đã nhầm: Sir Stephen càng thấy cảm động hơn, và khi nàng đã đeo mặt nạ vào, đôi môi cả ở mặt lẫn ở bụng dưới đều không thoa son và thật nhợt nhạt, ông vuốt ve nàng gần như rụt rè, giống như người ta vuốt ve một con thú đang cần thuần hóa. Về nơi mà ông muốn đưa nàng đến, ông không nói gì, cũng không nói giờ nào họ phải xuất phát hay khách mời của Tư lệnh sẽ là những ai. Nhưng suốt thời gian còn lại của buổi chiều, ông đến ngủ bên cạnh nàng, và buổi tối ông cho mang đồ ăn để ông và nàng ăn tối trong phòng. Một giờ trước nửa đêm, họ xuất phát trong chiếc Buick, O trùm kín người bằng một chiếc áo choàng rộng màu nâu kiểu miền núi, nàng đi một đôi guốc gỗ; Natalie, mặc quần dài và áo săng đay màu đen, dắt nàng đi bằng sợi xích, chiếc móc lò xo của sợi xích được móc vào chiếc vòng mà cô bé đeo ở cổ tay phải. Sir Stephen lái xe. Mặt trăng, gần như tròn vạnh, đã lên cao, và chiếu sáng con đường, cây cối và nhà cửa trong những ngôi làng mà con đường chạy qua bằng những vũng lớn trắng như tuyết, để lại những thứ không được nó chiếu sáng trong màu đen như mực tàu. Vẫn có vài nhóm người ở các ngưỡng cửa, từ đó ta cảm thấy như có một chuyển động tò mò khi chiếc xe đóng kín đi qua (Sir Stephen không mở mui xe). Vài con chó cất tiếng sủa. Ở phía ánh sáng chiếu vào, những cây ô liu giống như những đám mây bằng bạc lơ lửng cách mặt đất hai mét, những cây bách giống như những chiếc lông vũ màu đen. Không có gì là thật ở nơi này, nơi màn đêm biến mọi thứ thành tưởng tượng, ngoại trừ mùi thơm của những cây hoa xôn và hoa oải hương. Con đường cứ dốc lên mãi, tuy nhiên đất đai vẫn được bao phủ bởi cùng làn gió ấm áp đó. O thả cho chiếc áo choàng rơi xuống khỏi vai. Người ta sẽ không nhìn thấy nàng, vì không còn người nào. Mười phút sau, sau khi đi men theo một khu rừng sồi xanh, trên đỉnh một con dốc, Sir Stephen đi chậm lại trước một bức tường dài bị chọc thủng bởi một cánh cổng xe, nó mở ra khi chiếc xe đến gần. Ông đỗ xe trong sân trước, tuy nhiên người ta vẫn đóng cửa lại sau lưng ông, rồi ông xuống xe, rồi bảo Natalie và O xuống, theo lệnh ông nàng đã bỏ lại chiếc áo choàng và đôi guốc trên xe. Ông đẩy một cánh cửa mở ra một tu viện có dãy cổng vòm theo lối Phục hưng, nơi chỉ còn ba phía tồn tại, phía thứ tư là một khoảng sân lát đá kéo dài bởi một cái hiên cũng được lát đá. Khoảng chục cặp đôi đang khiêu vũ ở hiên và trong sân, vài phụ nữ cổ áo khoét rất sâu và những người đàn ông mặc áo vest ngắn màu trắng ngồi bên những chiếc bàn nhỏ thắp nến, máy quay đĩa ở bên dưới mái che bên trái, bàn đồ ăn tự chọn ở dưới mái che bên phải. Nhưng trăng cũng sáng như những ngọn nến, và khi ánh trăng rọi thẳng vào O, được Natalie giống như một chấm đen nhỏ dắt theo, những người phát hiện ra nàng liền ngừng khiêu vũ, và những người đàn ông đang ngồi bỗng đứng dậy. Cảm thấy có chuyện đang xảy ra, gã bồi bàn đứng gần máy quay đĩa quay lại và sững sờ, dừng đĩa hát lại. O không đi thêm nữa, Sir Stephen đứng bất động cách nàng hai bước cũng chờ đợi. Viên Tư lệnh rẽ đám người đang quay quanh O, họ đã mang đuốc lại để nhìn sát vào nàng. “Ai đây, nàng thuộc về ai? - Thuộc về các vị nếu các vị muốn,” ông ta trả lời, và dẫn Natalie cùng với O về phía một góc hiên, nơi một chiếc ghế bằng đá phủ nệm kiểu Campuchia được kê tựa lưng vào một bức tường nhỏ. Khi O ngồi xuống, tựa lưng vào tường, hai tay đặt trên đầu gối, Natalie ngồi xuống đất ở bên trái chân nàng, tay vẫn giữ sợi xích, Tư lệnh quay đi. O đưa mắt tìm Sir Stephen, và thoạt đầu nàng không nhìn thấy ông. Rồi nàng đoán ông đang nằm trên một chiếc ghế dài ở góc hiên đằng kia. Ông có thể nhìn thấy nàng, và nàng thấy yên tâm. Nhạc lại nổi lên, các vũ công lại khiêu vũ. Lúc đầu, một hoặc hai cặp đôi lại gần nàng như thể ngẫu nhiên, vẫn tiếp tục nhảy, rồi một trong số các cặp công khai tiến lại, người phụ nữ kéo người đàn ông. O chăm chú nhìn họ bằng đôi mắt quầng thâm bên dưới chiếc lông vũ, mở to như mắt của loài chim đêm mà nàng đang hóa thân, và ảo tưởng mạnh mẽ đến nỗi điều có vẻ như là tự nhiên nhất, là họ hỏi chuyện nàng, thì lại không ai nghĩ đến, cứ như thể nàng là một con cú xám thực sự, điếc đặc với ngôn ngữ của loài người, và câm lặng. Từ nửa đêm đến khi bình minh bắt đầu tẩy trắng bầu trời đằng Đông vào khoảng năm giờ, trong khi mặt trăng nhạt đi và lặn dần về phía Tây, người ta lại gần nàng nhiều lần, thậm chí chạm vào nàng, xoay vòng quanh nàng nhiều lần, banh mở hai đầu gối nàng và nhấc sợi xích của nàng lên, rồi mang một trong những chiếc giá nến hai nhánh bằng sứ kiểu Provence lại gần nàng - và nàng cảm thấy ngọn lửa từ những ngọn nến đốt nóng phía trong hai đùi - để xem sợi xích được gắn vào nàng như thế nào; còn có cả một gã người Mỹ say rượu vừa ôm nàng vừa cười, nhưng khi gã nhận ra là mình đang nắm tay vào chỗ da thịt và chiếc vòng sắt xuyên qua đó, gã đột ngột tỉnh rượu, và O thấy hiện lên trên mặt gã nỗi kinh hoàng và sự khinh bỉ mà nàng đã đọc được trên mặt cô gái trẻ tẩy lông cho nàng; gã bỏ đi; còn có một cô gái rất trẻ, đôi vai trần với một chiếc vòng ngọc trai nhỏ xíu đeo quanh cổ, trong một chiếc váy trắng dành cho đêm vũ hội đầu tiên của thiếu nữ, hai bông hồng trà đính ở eo, và đôi xăng đan nhỏ óng ánh dưới chân, được một gã trai đặt ngồi sát cạnh O, ở bên phải nàng; rồi gã nắm lấy tay cô, bắt cô vuốt ve bầu vú O, nàng run rẩy dưới bàn tay nhẹ nhàng mát lạnh, rồi chạm vào bụng O, và chiếc vòng, và cái lỗ nơi chiếc vòng xuyên qua; cô bé lặng lẽ vâng theo, rồi khi gã trai nói với cô rằng gã cũng sẽ làm như thế với cô, cô không hề có cử động lùi lại. Nhưng mặc dù động chạm vào O như thế, và mặc dù lấy nàng ra làm hình mẫu, hoặc như một vật minh họa như thế, không lần nào có ai nói chuyện với nàng. Vậy phải chăng nàng là đá hoặc sáp, hay là một sinh vật từ một thế giới khác và họ nghĩ rằng có nói chuyện với nàng cũng vô ích, hay phải chăng họ không dám làm điều đó? Chỉ đến khi ngày rạng hẳn, tất cả những người khiêu vũ đã rời đi, Sir Stephen và Tư lệnh mới đánh thức Natalie đang ngủ bên chân O, bảo O đứng dậy, đưa nàng đến giữa sân, tháo bỏ dây xích và mặt nạ cho nàng, rồi đè ngửa nàng trên một cái bàn, lần lượt chiếm đoạt nàng.
☆
Trong chương cuối cùng, đã bị xóa bởi O quay trở lại Roissy, và bị Sir Stephen bỏ rơi ở đó.
Cũng có một kết thúc thứ hai cho chuyện của O. Đó là, thấy mình sắp bị Sir Stephen bỏ rơi, nàng đã muốn được chết. Ông chấp thuận.