Những trang sau đây là phần của Chuyện nàng O. Những trang này cố ý đưa ra sự hủy hoại câu chuyện, và không bao giờ có thể được ghép vào tác phẩm.
P.R.
☆
Vậy là mọi chuyện dường như đã được thu xếp: tháng Chín đang sắp đến. Vào giữa tháng Chín, O phải quay lại Roissy, dẫn theo Natalie, và René, trở về từ một chuyến du lịch ở Bắc Phi, sẽ đưa Jacqueline đến đó - ít ra là chàng để mọi người hiểu thế. Natalie sẽ được giữ lại đó bao lâu, O sẽ ở lại bao lâu, việc đó với O hẳn là phụ thuộc vào quyết định của Sir Stephen, còn với Natalie thì phụ thuộc vào các ông chủ hoặc ông chủ mà số phận sẽ đem lại cho cô bé ở Roissy. Nhưng trong sự êm đềm của các kế hoạch đã được ấn định và chắc chắn, O lo lắng, như thể về một điềm báo nguy hiểm, như thể về một khiêu khích của số phận, về chính sự chắc chắn mà mọi thứ quanh nàng sẽ được thực hiện như đã quyết định. Niềm vui của Natalie cũng ngang bằng với nỗi sốt ruột của cô bé, và trong niềm vui ấy có điều gì đó ngây thơ và tin tưởng của những đứa trẻ đối với lời hứa của người lớn. Không phải quyền lực mà O thừa nhận ở Sir Stephen là thứ có thể khơi dậy ở Natalie chút nghi ngờ nhỏ nhất nào: sự thuần phục ở O tuyệt đối và thường trực tức thì đến nỗi Natalie không thể tưởng tượng nổi, lại càng khó tưởng tượng bởi cô bé ngưỡng mộ O, rằng có người nào đó có thể trở thành chướng ngại với Sir Stephen, bởi O đang quỳ trước mặt ông. Mặc dù O vô cùng hạnh phúc, và chính xác là bởi nàng hạnh phúc, nàng không dám tin vào điều đó, và lại càng không dám tiết chế nỗi sốt ruột của Natalie, cũng như niềm vui của cô bé. Tuy nhiên, thỉnh thoảng, khi Natalie khe khẽ hát, nàng bảo cô bé im miệng, để xua đuổi vận xui. Nàng cẩn thận không bao giờ đặt chân lên các đường nối giữa các viên đá lát, không bao giờ làm đổ muối, không gác tréo dao, cũng không đặt ngược bánh mì. Và điều Natalie không biết, mà nàng không dám nói với cô bé, đó là sở dĩ nàng thích được đánh roi đến thế, ngoài niềm khoái lạc mà nàng cảm nhận được ở một mức độ nào đó, chính là bởi niềm hạnh phúc mà nàng cảm thấy khi được buông thả vượt trên cả mong muốn của chính nàng, vượt qua mức độ đó nàng phải trả giá, theo một cách nào đó, bằng nỗi đau đớn và sự nhục nhã - nhục nhã bởi vì nàng không thể không cầu xin, không la hét trong khi cảm nhận niềm hạnh phúc đó, và có lẽ bằng cách đó còn đảm bảo việc đó kéo dài một cách đầy mê tín. A! Bất động để thời gian ngừng lại! O ghét bình minh và hoàng hôn, khi mà mọi thứ đều chuyển màu, rời bỏ hình dạng của mình để đổi sang hình dạng khác, đầy phản trắc, đầy buồn bã. Việc René tặng nàng cho Sir Stephen, đồng thời với sự dễ dãi khi chính nàng rốt cuộc đã thay đổi, chẳng phải cũng có thể giống như việc đến lượt Sir Stephen cùng thay đổi hay sao? Đứng và khỏa thân trước chiếc tủ com mốt bụng phình, với những họa tiết bằng đồng giả kiểu Trung Hoa, với những nhân vật đội mũ chóp nhọn giống như những chiếc mũ đi biển mà Natalie vẫn đội, O nghĩ một ngày kia sẽ có điều gì đó mới mẻ trong cách thức hành xử của Sir Stephen đối với nàng. Trước hết, ông đòi hỏi từ nay trở đi nàng phải luôn khỏa thân trong phòng ngủ. Thậm chí nàng không được phép đi guốc, đeo vòng hay mang bất cứ đồ trang sức nào. Có gì đâu. Nếu như Sir Stephen, đang ở xa Roissy, lại ưa thích một luật lệ nhắc cho ông nhớ đến Roissy, thì liệu O có cần phải ngạc nhiên? Còn có những điều nghiêm trọng hơn. Chắc chắn rồi, đêm vũ hội đó, O đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho việc Sir Stephen sẽ giao nàng cho người chủ nhà. Chắc chắn rồi, chính ông - khi René có mặt, chẳng hạn, hoặc khi có Anne-Marie, và chắc chắn là từ một thời gian trở lại đây, khi có Natalie - ông đã chiếm đoạt nàng ngay giữa ban ngày. Nhưng trước đêm đó, ông chưa từng, trước sự hiện diện của chính ông, để nàng bị chiếm đoạt bởi một người nào khác, cũng không chia sẻ nàng với người đã được ông giao nàng cho. Cũng chưa bao giờ nàng bị giao cho người khác mà sau đó ông không hành phạt nàng, như thể mục đích chính của việc ông tìm cách biến nàng thành gái điếm là có cớ để trừng phạt nàng. Nhưng ngày hôm sau đêm vũ hội thì không. Nỗi xấu hổ nơi O tự nhấn chìm mình vì đã thuộc về một người khác ngoài ông, trước mắt ông, đối với ông có phải đã đủ để chuộc tội? Điều nàng từng nhất mực chấp thuận, khi đó là René, chứ không phải Sir Stephen. Điều nàng từng chấp thuận, khi Sir Stephen không ở đó, đối với O dường như thật bỉ ổi, khi ông có mặt. Sau đó, hai ngày trôi qua mà ông không lại gần nàng. O muốn trả Natalie về phòng, Sir Stephen cấm nàng làm thế. O liền chờ đến khi Natalie ngủ để khóc mà không bị ai nhìn thấy, trong lặng lẽ. Chỉ đến ngày thứ tư Sir Stephen mới vào phòng O vào cuối buổi chiều như ông vẫn quen làm thế, ôm lấy nàng và để nàng vuốt ve. Khi ông rên lên, và trong nỗi khoái lạc ông gọi tên nàng, nàng thấy mình được cứu rỗi. Nhưng khi nàng nhỏ giọng hỏi ông, lúc nàng đang nằm dài, hai mắt nhắm, vàng óng và mệt phờ trên tấm thảm trắng, là ông có yêu nàng không, ông không nói: “Ta yêu em, O ạ” mà chỉ nói: “Tất nhiên”, rồi cười. Có chắc chắn đến thế không? “Em sẽ đến Roissy ngày 15 tháng Chín,” ông nói thêm. “Không có ông ư?” O nói. “A! Ta sẽ đến,” ông đáp. Đang là những ngày cuối tháng Tám; những quả vả, những quả nho tím trong những chiếc giỏ thu hút lũ ong vò vẽ, mặt trời bớt trắng sáng và những chiếc bóng đổ dài hơn vào cuối chiều, O chỉ có một mình trong căn nhà lớn khô khốc cùng với Natalie và Sir Stephen. René đã đưa Jacqueline đi.
Liệu O có cần phải đếm những ngày ngăn cách nàng với ngày 15 tháng Chín, như Natalie đang làm: còn mười bốn ngày, còn mười hai ngày, hay nàng nên lo lắng khi đến thời hạn đó? Những ngày được đếm như thế trôi đi trong lặng lẽ. Natalie và O như thể bị giam từ trước trong một buồng loan mà hai người không muốn thoát ra, nơi âm thanh duy nhất, bởi những bức tường bóp nghẹt tiếng cười và tiếng nói, và sàn nhà bóp nghẹt tiếng bước chân, là những tiếng la hét của O khi nàng bị đánh. Một tối Chủ nhật khi trời tối đen bão tố, Sir Stephen cho người bảo nàng mặc đồ và đi xuống. Nàng đã nghe tiếng một cánh cửa xe hơi đóng lại, và qua cửa sổ phòng tắm trông ra sân, nàng nghe tiếng nói ồn ào. Rồi không có gì nữa. Natalie vừa đi vừa chạy lên bảo nàng rằng cô bé đã thoáng thấy những vị khách: họ có ba người, và một trong số họ hẳn là người Mã Lai, có nước da sậm, mắt rất đen, cao lớn, mảnh dẻ, và đẹp trai. Họ không nói tiếng Pháp, cũng không nói tiếng Anh, Natalie nghĩ đó là tiếng Đức. Dù có phải là tiếng Đức hay không, O cũng không hiểu lời nào trong ngôn ngữ của họ, mà hiểu làm gì khi Sir Stephen hững hờ đến thế? Không phải là ông vờ như không nhìn nàng, ngược lại; ông cười và hẳn là vui đùa với đám khách trong khi họ lạm dụng nàng, nhưng hoàn toàn thoải mái, với thái độ dửng dưng thật rõ rệt, đến nỗi O ngờ rằng có lẽ nàng thích sự thù hằn hoặc khinh bỉ, hơn là sự lãng quên đột ngột đến thế của ông đối với nàng, ngay trước mặt nàng. Chính sự khinh bỉ, và nỗi thương hại lạ lùng mà nàng không thể dung thứ hơn, là thứ nàng đọc thấy trong ánh mắt của người đàn ông Mã Lai, người không chạm vào nàng, khi nàng đứng dậy giữa những bàn tay của hai người kia, rũ rượi và hổn hển, váy vấy bẩn. Phải nghĩ rằng hai người đó thích nàng, bởi họ quay trở lại hai người với nhau, ngày hôm sau vào khoảng mười một giờ. Lần này Sir Stephen để họ lên thẳng phòng nàng, nơi nàng đang khỏa thân. Khi họ đi rồi, nàng khóc nức nở. “Tại sao, O?” Sir Stephen nói, nhưng ông biết rõ là tại sao, và làm thế nào để xóa bỏ nỗi tuyệt vọng của O khi thấy mình, trong phòng ngủ của chính mình, và trước mặt ông, bị đối xử theo cách mà hiếm khi người ta dám đối xử với một gái nhà thổ, và như thể chính ông cũng coi nàng như thế. Ông nói rằng nàng không được lựa chọn mình sẽ phục vụ ở nơi nào, như thế nào và phục vụ ai, cũng không được phán xét các cảm giác của ông. Rồi ông cho đánh nàng, tàn nhẫn đến mức trong một lúc nàng cảm thấy được an ủi. Nhưng điều đó cũng không ngăn được, khi nước mắt và nỗi đau rát đã qua, nàng nhớ lại cảm giác đã khiến nàng choáng váng: phải chăng còn một nguyên nhân khác ngoài sự vui thích mà ông có thể cảm thấy - liệu ông có còn cảm thấy? - khi để nàng làm gái điếm như thế, nàng chính là thứ ông dùng để trao đổi, nhưng đổi lấy điều gì? cứ cho là ông dùng thân thể nàng để trả giá, ông mua thứ gì đó, nhưng là thứ gì? Một hình ảnh khủng khiếp và lố bịch lướt qua tâm trí nàng: đoàn kỵ binh Saint-Georges. Đúng, có lẽ nàng đang là hình ảnh thấp hèn nhất của đoàn ngựa đó mà không biết, quỳ gối và tựa người lên hai khuỷu tay, bị những kẻ xa lạ cưỡi lên. Và nếu ông có cho đánh nàng, thì cũng không còn là để dạy dỗ nàng tốt hơn. Thế thì, nàng còn gì để than thở, nàng còn gì phải ngạc nhiên? Vẫn còn bị trói vào chấn song gần chiếc giường nơi hình như Sir Stephen đã quyết định bỏ nàng lại đó, và nơi đúng là ông đã để mặc nàng suốt gần ba tiếng đồng hồ, O nghe từ trong ký ức giọng nói của chính ông, giọng nói đã khiến nàng bối rối biết bao, khi ông nói với nàng rất chậm rãi, vào tối đầu tiên khi ông chiếm đoạt nàng, tát nàng, xé rách mông nàng, khi ông nói với nàng rằng ông muốn đạt được và sẽ đạt được từ nàng, bởi sự thuần phục và vâng lời đơn thuần, điều mà nàng tưởng sẽ chỉ đạt được bởi tình yêu. Là lỗi của ai nếu không phải là của chính nàng, nếu chỉ cần ông đánh nàng là nàng đã thuộc về ông? Nếu nàng phải ghê sợ ai đó, thì chẳng phải đó chính là nàng sao? Và nếu ông lạm dụng nàng cho những mục đích khác ngoài khoái cảm của chính ông, thì điều đó có liên quan gì đến ông? “A, đúng thế, ta ghê sợ chính mình, O tự nhủ. Liệu ta có đủ trơ tráo để than thở vì đã bị lừa, vì đã không được cảnh báo, trăm lần, nghìn lần, ta còn không biết ta được sinh ra để làm gì sao?” Nhưng nàng không còn biết nàng ghê sợ chính mình vì phải làm nô lệ - hay vì nàng làm nô lệ chưa đủ độ. Không phải cái này cũng không phải cái kia; nàng ghê sợ chính mình vì không còn được yêu. Nàng đã làm gì, nàng đã bỏ sót không làm gì để đáng bị không được yêu nữa? Ngươi thật điên rồ, O ạ, cứ làm như có chuyện xứng đáng ở đây, cứ làm như ngươi có thể làm được điều gì đó. Những chiếc vòng sắt trĩu nặng nơi bụng nàng, dấu vết hằn sâu trên mông nàng, nàng đang và đã từng tự hào bởi chúng tuyên bố rằng người đã bắt nàng phải mang chúng yêu nàng đủ độ để biến nàng thành của mình. Bây giờ, liệu nàng có phải xấu hổ khi mà, nếu ông không còn yêu nàng nữa, chúng vẫn đánh dấu rõ ràng rằng nàng thuộc về ông? Bởi vì, rốt cuộc, ông vẫn rất muốn nàng thuộc về ông.
Ngày 15 tháng Chín đã đến: O, Natalie và Sir Stephen đều có mặt. Nhưng đến lượt Natalie nhòe nước mắt: bà mẹ cho gọi cô bé, và cô bé phải quay về ký túc xá vào cuối tháng. Nếu O phải đến Roissy, nàng sẽ đi một mình. Sir Stephen thấy O ngồi trong chiếc ghế bành, cô bé khóc trên đầu gối nàng. O đưa cho ông bức thư nàng đã nhận được: hai ngày nữa Natalie sẽ phải đi: “Ông đã hứa rồi, cô bé nói, ông đã hứa rồi mà…” “Chuyện đó là không thể, cô bé ạ,” Sir Stephen nói. “Nếu ông muốn, thì sẽ có thể,” Natalie đáp lại. Ông không trả lời. O vuốt ve mái tóc mượt mà như lụa của cô bé, chúng vờn trên đôi đầu gối trần của nàng. Quả thực, nếu Sir Stephen thực sự muốn, hẳn là O có thể được mẹ của Natalie cho phép giữ cô bé ở cùng nàng thêm mười lăm ngày nữa, viện cớ là nàng dẫn cô bé về vùng nông thôn gần Paris. Chỉ cần một lần tiếp cận, một chuyến viếng thăm. Và trong mười lăm ngày, Natalie… Vậy là Sir Stephen đã đổi ý. Ông đứng trước cửa sổ, quay mặt ra vườn, O cúi xuống cô bé, nâng đầu cô bé lên, hôn vào đôi mắt đẫm lệ. Nàng liếc mắt nhìn nhanh: Sir Stephen vẫn không nhúc nhích. Chính tiếng rên rỉ của Natalie đã khiến Sir Stephen quay lại, nhưng O không vì thế mà buông cô bé, nàng nằm dài xuống bên cạnh, và để cô bé ngả người trên thảm. Chỉ hai bước chân, Sir Stephen đã ở bên cạnh họ. O nghe thấy ông bật một que diêm, và ngửi thấy mùi thuốc lá của ông: ông hút thuốc xanh, giống như một người Pháp. Natalie nhắm mắt. “Cởi quần áo cô bé ra, O, và vuốt ve cô bé đi, đột nhiên ông nói. Sau đó em sẽ trao cô bé cho ta. Nhưng trước hết hãy mở rộng cô bé ra một chút; ta không muốn khiến cô bé quá đau.” Có phải thế không? A! Giá như chỉ cần trao Natalie cho ông! Ông yêu cô bé chăng? Dường như ông muốn, vào lúc cô bé sắp biến mất, chấm dứt điều gì đó, hay đúng hơn là phá bỏ một ảo tưởng. Tròn trĩnh và mềm mại, tuy nhiên Natalie lại mảnh dẻ, và nhỏ hơn O. Sir Stephen trông như to gấp đôi cô bé. Không hề cử động, cô bé để mặc cho O cởi bỏ quần áo, và nằm dài trên giường, nơi O đã tháo bỏ tấm ga, không một cử động vuốt ve, rên rỉ khi O lướt tay vuốt nhẹ, nghiến chặt răng khi nàng khiến cô bé đau. Chẳng mấy chốc mà bàn tay O nhuốm đầy máu. Nhưng Natalie chỉ hét lên dưới sức nặng của Sir Stephen. Đây là lần đầu tiên O chứng kiến Sir Stephen vui thú với một người khác không phải nàng, và chỉ đơn giản là nàng nhìn thấy khuôn mặt của ông trong cơn khoái lạc. Như thể ông đang trốn chạy! Đúng thế, ông áp đầu Natalie vào bụng mình, túm lấy tóc cô bé giống như ông thường làm với tóc O; O tin chắc rằng làm thế chỉ là để cảm nhận rõ hơn sự ve vuốt của khuôn miệng đang thít chặt lấy ông, cho đến khi trút mình vào trong đó, nhưng bất cứ khuôn miệng nào, miễn là đủ dễ bảo và đủ nóng bỏng, cũng có thể giải thoát ông như thế. Không cứ phải là Natalie, O có chắc chắn cứ phải là nàng không? “Em yêu ông, nàng nhắc lại thật khẽ, quá khẽ để ông có thể nghe thấy, em yêu ông” và không dám gọi ông là anh, kể cả trong ý nghĩ. Trên khuôn mặt ngửa ra sau, đôi mắt xám của Sir Stephen ánh lên giữa hai hàng mi gần như khép chặt giống như hai lưỡi ánh sáng. Giữa đôi môi hé mở của ông, hai hàm răng cũng ánh lên. Ông như bị tước hết vũ khí trong một lát, khoảng thời gian đủ để cảm thấy O đang nhìn ông, và rời khỏi dòng sông nơi ông đang bị cuốn đi, nơi O tưởng nàng thường xuyên bị cuốn đi cùng ông, năm dài bên ông trong chiếc xuồng chở các cặp tình nhân. Nhưng hẳn là không đúng như thế. Hẳn là họ đã từng cô độc, mỗi người một phía, và phải chăng có lẽ là ngẫu nhiên mà lúc nào cũng vậy, khi ông đi sâu vào nàng, mặt ông luôn bị che lấp; có lẽ ông muốn được một mình, và sự ngẫu nhiên, chính là hôm nay. O nhìn thấy ở đó một dấu hiệu bi thảm; dấu hiệu cho thấy với nàng ông đã trở nên hờ hững đến nỗi thậm chí ông còn không nhọc công quay mặt đi. Dù thế nào, dù có diễn giải theo cách nào, cũng không thể không nhìn thấy ở đó một sự đảm bảo, một sự tự do mà nếu O không nghi ngờ về việc nàng có được yêu hay không, hẳn đã khiến nàng cảm thấy nhẹ nhõm, tự hào, dịu dàng, hạnh phúc. Nàng tự nhủ điều đó. Khi Sir Stephen rời nàng, để lại trong vòng tay nàng cô bé Natalie, cuộn người trong lòng nàng, nóng bỏng và thì thầm những lời kiêu ngạo, nàng nhìn cô bé ngủ thiếp đi, rồi kéo tấm ga và chiếc chăn nhẹ đắp cho cả hai. Không, ông không yêu Natalie. Nhưng ông đang ở đâu đó, xa vắng với chính ông có lẽ cũng giống như ông xa vắng với nàng. về công việc của Sir Stephen, O chưa bao giờ bận tâm, René chưa từng nói đến. Rõ ràng là ông giàu có, theo cách bí ẩn mà các quý tộc Anh giàu lên, khi họ còn giàu có; thu nhập của ông ở đâu ra? René làm việc cho một hãng xuất nhập khẩu, René thường nói: anh phải đi Alger mua đay, đi Luân Đôn mua len, mua đồ sành sứ, anh phải đi mua đồng ở Tây Ban Nha, René có một văn phòng, các cộng sự, các nhân viên. Hoàn cảnh của chàng có tầm quan trọng cụ thể như thế nào thì không rõ, nhưng nói cho cùng hoàn cảnh đó có tồn tại, cùng các nghĩa vụ hiển nhiên mà hoàn cảnh đó mang lại. Có lẽ Sir Stephen cũng có các nghĩa vụ, có thể các nghĩa vụ đó là lý do khiến ông ở lại Paris, ông đi du lịch, và O nghĩ mà không thể không kinh hoàng, việc ông là thành viên của Roissy (trong khi đối với nàng việc René là thành viên dường như chỉ đơn giản là kết quả của một sự ngẫu nhiên - một người bạn mà ta từng gặp đã dẫn ta đến, chàng nói - và O tin chàng). Nàng biết gì về Sir Stephen? Việc ông thuộc tộc Campbell, có loại vải ta-tăng tối màu, đen, xanh đen và xanh lá cây, là loại ta-tăng đẹp nhất vùng Scotland, cũng là tộc có thanh danh tệ nhất (tộc Campbell đã phản bội tộc Stuarts, ở thời của Người kế vị trẻ*); việc ông sở hữu, trong vùng núi Tây Bắc, đối diện với biển Ireland, một lâu đài bằng đá granit, nhỏ và chắc chắn, do một tổ tiên xây theo kiểu Pháp từ hồi thế kỷ XVIII, và giống hệt như một pháo đài. Nhưng có bao giờ một pháo đài lại được bao bọc bởi những thảm cỏ đẫm nước, được che phủ bởi một giàn dây leo tráng lệ đến thế? “Năm sau ta sẽ đưa em đến đó, cùng với Anne-Marie,” Sir Stephen đã nói thế, một hôm khi ông đang cho O xem những bức ảnh. Nhưng ai đang sống trong tòa lâu đài đó? Gia đình Sir Stephen thế nào? O ngờ rằng ông từng là, và có lẽ vẫn đang là, sĩ quan chuyên nghiệp. Một số đồng bào của ông, trẻ hơn, gọi ông là Sir , chỉ thế thôi, giống như cấp dưới xưng hô với cấp trên. O khá hiểu rằng ở Quần đảo Anh, vẫn tồn tại một định kiến, hoặc một phong tục đặc biệt: người đàn ông không có nghĩa vụ phải nói chuyện với vợ mình về việc làm ăn, nghề nghiệp hay tiền bạc. Vì tôn trọng, vì khinh thường? Không ai biết. Nhưng không thể phàn nàn. Mà O cũng không muốn nói đến chuyện đó. Nàng chỉ muốn chắc chắn rằng sự im lặng của Sir Stephen đối với nàng không vì nguyên nhân nào khác. Và đồng thời những mong ông phá vỡ sự im lặng đó, để có thể đảm bảo với ông rằng, nếu ông có bất kỳ điều gì phải lo lắng, nàng sẵn sàng phục vụ ông, nếu nàng không có khả năng làm điều gì khác.
☆
Hoàng tử Charles Édouard Stuart.
☆
Hôm sau ngày Natalie đi, họ đã đặt cho cô bé một vé nằm trên Tàu Xanh, và hai ngày trước khi O và Sir Stephen khởi hành, họ cũng sẽ đi chuyến tàu đó, nhưng Sir Stephen đã nhấn mạnh rằng phải chính xác là ngày đó, chứ không phải ngày Natalie đi, cũng như ông đã nhấn mạnh phải quay về bằng tàu hỏa, và bằng chuyến tàu đó, chứ không phải bằng xe hơi, cuối cùng O đã bảo ông, trong khi bữa trưa chỉ có hai người họ đang dùng sắp kết thúc, và bà già Norah đang mang cà phê lên, nàng bỗng bạo dạn bởi khi nàng đứng lên và đi sát qua người ông, thì, có lẽ là theo thói quen, giống như người ta thường làm với con mèo hay con chó, ông đã vuốt ve hông nàng, rốt cuộc O đã bảo ông, giọng rất nhỏ, rằng nàng sợ làm ông phật ý, nhưng muốn bảo đảm với ông rằng nàng sẽ chiều ông mọi điều ông muốn. Lúc đầu ông nhìn nàng dịu dàng, để nàng quỳ xuống, và hôn bầu ngực nàng; rồi khi nàng đứng dậy; và nàng đã đứng trước mặt ông, ánh mắt ông đổi khác. “Ta biết, ông nói. Hai người đàn ông hôm trước… - Những người Đức đó ư? O cắt lời ông. “Họ không phải người Đức, Sir Stephen nói, nhưng không quan trọng đâu. Ta chỉ muốn báo trước với em rằng một trong số họ sẽ đi cùng chuyến tàu với chúng ta. Chúng ta sẽ cùng ăn tối trong toa nhà hàng. Em hãy thu xếp để ông ta thèm muốn em, và tìm đến khoang của em. - Được”, O nói, và không hỏi vì lý do gì, mặc dù nàng tin chắc rằng lần này là có lý do - nàng cũng tuyệt vọng vì không thể xua đuổi ý nghĩ rằng sở dĩ những lần trước Sir Stephen để nàng làm điếm mà không hề có lý do, và như thế có nghĩa là miễn phí, không phải là để nàng làm quen mà chủ yếu là để làm mờ dấu vết, và biến nàng thành công cụ, nhưng là một công cụ mù quáng, phục vụ cho thứ khác chứ không phải khoái lạc của ông.
Đến đây xen vào một cảnh tượng ngắn ngủi, giống như một cảnh phim: Giữa đêm, trong hành lang các toa hạng nhất của đoàn Tàu Xanh. Một người đàn ông cao lớn, nặng nề và đỏ au, mà ta chỉ nhìn thấy phần lưng, đi dọc các khoang tàu, gõ cửa khoang số 11. Ai đó hé mở cánh cửa, một khuôn mặt rất dịu dàng hiện ra, và trong khe của cánh cửa trượt là một thân hình trần truồng trong chiếc áo choàng để mở, thế nhưng cô gái trẻ lại nói: “Là chàng sao, tình yêu của em?” và ngay sau đó, khi đã hiểu rằng mình nhầm lẫn: “Ô, xin lỗi.” Nhưng người đàn ông xòe bàn tay đưa ra một chiếc huy hiệu: được chạm bằng thép trên nền vàng, là biểu trưng ba xoắn ốc của Roissy; O nhìn nó và không nói thêm lời nào, nàng mở hẳn cánh cửa ra. Trong cảnh rung lắc của đoàn tàu, tiếng rít của hơi nước và tiếng cành cạch của các giá chuyển hướng, O và Carl, đứng đối diện nhau trong ánh sáng của ngọn đèn ngủ. Carl khẽ nói: “Thật dễ thương, nàng nói nữa đi. - Tôi không có nghĩa vụ,” O trả lời. “Nàng nghĩ thế sao?” O lắc đầu, đưa mắt nhìn xuống. “Bật đèn lên,” Carl nói, và O vươn tay để bật ngọn đèn nhỏ bên trên chiếc giường. Tấm rèm trên cửa sổ khoang tàu không được kéo xuống, có thể thấy thấp thoáng dưới ánh trăng tròn một vùng nông thôn đen và trắng nơi gió khiến những cây dương uốn mình dọc theo một con sông nhỏ, và mặt trăng chạy trong những đám mây. Carl mặc áo choàng ngủ màu tối, dày và dài màu tối, đi giày da nhẹ đánh xi. Ông ta cởi thắt lưng và ta có cảm giác như O phải cố gắng để không nhìn. Ông ta cũng cảm thấy thế, và trong không gian chật hẹp của khoang tàu, thả rơi chiếc áo choàng của O, bắt nàng xoay người từ phải qua trái, nhìn thẳng, nhìn nghiêng, sau lưng, rồi đẩy nàng ngã xuống chiếc giường. Ta vẫn kịp nhìn thấy cặp vú nàng dựng lên, đầu nàng ngửa ra, hai chân giạng rộng, một chân đặt trên giường, chân còn lại đặt trên sàn, cũng kịp nhìn thấy vùng mu phồng lên, trơn nhẵn, và chiếc vòng xuyên qua một bên môi, giống như một chiếc khuyên vàng xỏ ở dái tai ngày xưa. Carl cúi xuống, bàn tay trái của ông ta đưa lại gần hông O, bàn tay phải mà ta không nhìn thấy mở rộng thêm chút nữa chiếc áo choàng ngủ. Có cần phải miêu tả thêm nữa không?
Đoàn Tàu Xanh đến Paris vào quãng chín giờ. Lúc tám giờ, O, khi tâm trạng thờ ơ mà nàng không thể hiểu nổi tạo thành một chiếc áo giáp bọc quanh tim nàng, cứng nhắc trên đôi giày cao gót, đi theo những hành lang chia cách khoang của nàng với toa nhà hàng, nơi nàng đã uống thứ cà phê quá đắng, và ăn trứng thịt nguội trong bữa sáng. Sir Stephen ngồi đối diện nàng. Trứng bị loãng nhạt; mùi thuốc lá, chuyển động của đoàn tàu, khiến O cảm thấy hơi buồn nôn. Nhưng khi người đàn ông bị nhầm là người Đức đó đến ngồi cạnh Sir Stephen, cả ánh mắt ông ta dán vào môi O, cả ký ức về sự ngoan ngoãn của nàng khi vuốt ve ông ta suốt đêm đều không khiến nàng bối rối. Nàng không biết điều gì đã bảo vệ nàng, để nàng tự tại nhìn ngắm những khu rừng và đồng cỏ lướt qua, để rình chờ tên của các ga dừng. Cây cối và sương mù che lấp những ngôi nhà không nằm sát đường tàu; những bộ khung sắt lớn cắm vào những bệ xi măng đặt mốc mới cho vùng nông thôn; ta chỉ thấy thấp thoáng những sợi dây điện chăng giữa những bộ khung đó, cứ ba trăm mét một, cho đến tận chân trời. Đến Villeneuve-Saint-Georges, Sir Stephen đề nghị O quay lại khoang. Người ngồi cạnh ông, nhảy bật lên, dập gót và gập người làm đôi để chào O. Một cú nhồi lắc đột ngột của đoàn tàu khiến ông ta loạng choạng và ngồi phịch xuống, còn O thì phá lên cười. Nàng có ngạc nhiên không khi Sir Stephen - lúc nàng vừa mới vào đến buồng, và trong khi ông suốt từ lúc khởi hành không có lúc nào quan tâm đến nàng - đã đè nàng cong người trên những chiếc va li choán cả băng ghế dài, rồi tốc chiếc váy xếp li của nàng lên? Nàng vui thích ngất ngây, và đầy lòng biết ơn. Bất kỳ ai nhìn thấy nàng như thế, quỳ gối trên chiếc ghế dài, thân trên bị chèn ép trên đống hành lý, vẫn mặc nguyên áo, và ở khoảng giữa chiếc áo vest trong bộ đồ và đôi tất, và những chiếc nịt màu đen giữ tất, phơi bày đôi mông trần bị đánh dấu giống như lớp da của một chiếc va li, hẳn không thể không thấy nàng nực cười, và nàng biết thế. Không bao giờ nàng quên được, khi người khác đè nàng ra như vậy, điều khiến nàng bối rối, nhưng cũng khiến nàng vừa nhục nhã vừa thấy tức cười, trong cách diễn đạt “bị tốc váy” lại càng nhục nhã hơn trong cách diễn đạt khác của Sir Stephen, giống như trước đây René từng dùng, ít nhất là mỗi khi ông trao nàng cho người khác. Sự nhục nhã mà những lời nói của Sir Stephen bắt nàng phải chịu, mỗi khi ông thốt ra, nàng lại thấy nó thật ngọt ngào. Nhưng sự ngọt ngào đó không là gì bên cạnh niềm hạnh phúc, thậm chí là niềm tự hào, gần như có thể gọi là niềm vinh quang,, mà nàng cảm thấy tràn ngập trong nàng khi ông chiếm đoạt nàng, khi ông muốn thấy, đủ đầy theo ý ông và sở thích của ông, thân thể nàng để có thể đi vào trong nàng và ở lại đó một lát, với O dường như không có sự thấp hèn nào, không có sự sỉ nhục nào là cái giá quá đắt nàng phải trả. Toàn bộ thời gian ông giữ chặt nàng, xuyên thủng và va đập vào ông bởi chuyển động của đoàn tàu, nàng rên rỉ. Chỉ đến cú nhồi lắc cuối cùng và trong tiếng ầm ĩ cuối cùng của các toa tàu va vào nhau khi tàu đến ga Lyon và chầm chậm dừng lại, ông mới rút ra khỏi nàng, và bảo nàng đứng dậy.
Ở cổng ra, trên nền đất nơi bắt đầu các cầu thang lớn, cũng là nơi những chiếc xe riêng sắp hàng, một gã trai mặc đồng phục của hạ sĩ quan không quân tách ra khỏi một chiếc tắc-xông màu đen, đóng kín, ngay khi gã nhìn thấy Sir Stephen. Gã chào ông, mở cửa xe, nép người sang một bên. Khi O đã ngồi vào ghế sau, và hành lý của nàng được xếp ở đằng trước, Sir Stephen cúi xuống vừa kịp để hôn tay nàng và mỉm cười với nàng một lần, rồi đóng cánh cửa lại. Ông không nói gì với nàng, không tạm biệt, không hẹn gặp lại, không vĩnh biệt, O những tưởng ông sẽ lên xe cùng nàng. Chiếc xe khởi động nhanh đến nỗi nàng còn chưa kịp tỉnh ra để gọi ông, và mặc dù nàng đã lao người vào cửa kính để ra hiệu cho ông, nhưng vẫn quá muộn: ông đã nói chuyện xong với người xách hành lý, và quay lưng. Đột ngột, như thể người ta vừa rứt một dải băng khỏi một vết thương của nàng, sự hững hờ đã bảo vệ O suốt cả chuyến đi dài bỗng bị rứt khỏi nàng, và một câu nói duy nhất bắt đầu xoay mòng, xoay mòng, xoay mòng trong đầu nàng: ông ấy không nói tạm biệt mình, ông ấy không nhìn mình. Chiếc tắc-xông lao về phía Tây, ra khỏi Paris, O không nhìn thấy gì. Nàng khóc. Mặt nàng vẫn nhòe nhoẹt nước khi nửa giờ sau chiếc xe đi vào khu rừng nằm bên lề đường, dừng lại trong một con đường rừng phủ rợp bóng những cây sồi cao lớn. Trời mưa, một màn hơi nước đọng lại bên trong các cửa kính đóng kín, gã tài xế ngả lưng ghế xuống, bước qua nó, rồi đẩy O nằm ra băng ghế sau. Chiếc xe thấp đến nỗi bàn chân O đập vào trần xe khi gã nhấc chân nàng lên để đi vào nàng. Gã mất gần một tiếng đồng hồ để lạm dụng nàng, nhưng không một giây nào nàng tìm cách thoát ra, vì tin chắc là gã có quyền làm thế, và điều an ủi duy nhất mà nàng tìm thấy, trong nỗi lo lắng mà việc Sir Stephen bỏ đi đột ngột đã dìm nàng vào, chính là sự im lặng tuyệt đối của gã trai đó khi chiếm đoạt nàng một lần rồi lần nữa, gã chỉ buột miệng khẽ rên một tiếng khô khốc khi đạt cực khoái, cho đến khi cạn kiệt sức lực. Có lẽ gã chừng hai lăm tuổi, khuôn mặt gầy guộc, cứng rắn và nhạy cảm, đôi mắt đen. Gã đã hai lần đưa ngón tay lau gò má ướt đẫm của O, nhưng không lúc nào ghé miệng lại sát miệng nàng. Rõ ràng là gã không dám, nhưng lại cả gan nhét vào tận họng nàng một cái dương vật to và dựng đứng dài đến nỗi mỗi động tác của gã để cái thứ như máy phá thành đó va vào vòm họng nàng lại khiến O một lần trào nước mắt. Khi rốt cuộc gã cũng xong việc, O kéo váy xuống, cài lại chiếc áo săng đay và áo vest mà nàng đã cởi cúc để gã có thể nắm lấy cặp vú nàng; nàng còn đủ thời gian để lia chiếc lược trên mái tóc rối bù, và thoa lại phấn, tô son môi, trong khi gã biến vào tầng rừng thấp. Mưa đã tạnh, những thân sồi rừng ánh lên trong ánh xám ban ngày. Ngay sát bên trái chiếc xe, và trùm lên một sườn dốc, những cây hoa mao địa hoàng đỏ gần đến nỗi O tưởng chỉ cần thò tay ra ngoài cửa kính hạ xuống là có thể hái được chúng. Gã trai quay lại, đóng cánh cửa mà gã đã để mở, khởi động xe, và, ra đến đường lớn, không cần quá mười lăm phút để đến và đi qua một ngôi làng mà O không nhận ra, nhưng khi chiếc tắc-xông đi chậm lại sau khi men theo bức tường dài bất tận của một hoa viên rộng rồi dừng lại trước một ngôi nhà phủ đầy dây lông chim, thì rốt cuộc nàng cũng hiểu ra: đây chỉ có thể là lối nhỏ dẫn vào Roissy. Nàng xuống xe; gã trai mặc đồng phục lấy va li ra. Cánh cửa bằng gỗ nguyên khối, sơn màu xanh lục đậm và có đánh véc ni mở ra ngay khi nàng chưa kịp gõ vào hay bấm chuông: người ta đã nhìn thấy nàng từ bên trong. Nàng bước qua ngưỡng cửa; phòng ngoài lát gạch, treo rèm bằng vải chúc bâu hồ cứng đỏ và trắng, vắng ngắt. Chỉ có ngay trước mặt nàng, một tấm gương choán hết chiều rộng mảng tường phản chiếu cả người nàng, mảnh dẻ và ngay ngắn trong bộ đồ màu xám, áo măng tô vắt trên tay, những chiếc va li đặt dưới chân, cánh cửa khép lại sau lưng nàng, và trên tay là nhành thạch thảo mà nàng đã máy móc nhận lấy khi gã trai đưa cho nàng, thứ đồ kỷ niệm trẻ nít và nực cười, nàng không dám vứt xuống sàn nhà được đánh bóng kỹ lưỡng, khiến nàng thấy khó xử dù không biết tại sao. Nhưng không, nàng có biết: ai đã nói với nàng rằng hái thạch thảo trong các khu rừng gần Paris sẽ mang đến điều bất hạnh? Chẳng thà là hái hoa mao địa hoàng, loài hoa mà bà ngoại vẫn cấm nàng chạm vào, khi nàng còn bé, bởi vì chúng bị tẩm độc. Nàng đặt nhành thạch thảo trong khung cửa sổ chiếu sáng phòng ngoài. Cùng lúc đó, Anne-Marie, sau lưng là một người đàn ông mặc đồ màu xanh lơ của người làm vườn, bước vào. Người làm vườn nhấc những chiếc va li của O lên. “A! Thế là em đã đến rồi đây, Anne-Marie nói. Gần hai giờ trước Sir Stephen gọi điện thoại cho ta, lẽ ra chiếc xe phải đưa em đến đây ngay chứ. Đã xảy ra chuyện gì? - Là gã tài xế, O nói. Em tưởng là…” Anne-Marie phá lên cười. “A! tốt đấy, bà nói. Gã hiếp em và em để mặc gã? Không, chuyện đó không có trong dự kiến, gã hoàn toàn không có quyền. Nhưng không sao đâu, em ở đây vì chuyện đó mà.” Rồi bà nói thêm: “Em bắt đầu tốt đấy, ta sẽ kể chuyện này với Sir Stephen, ông ấy sẽ thấy vui. - Ông ấy sẽ đến ư?” O hỏi. “Ông ấy không nói khi nào, Anne-Marie nói, nhưng ta nghĩ là sẽ đến.” Nỗi lo lắng đang khiến O nghẹn họng liền được gỡ bỏ, nàng nhìn Anne-Marie với vẻ biết ơn; bà thật đẹp và rực rỡ với mái tóc điểm những sợi màu xám. Bên ngoài quần và áo sơ mi đen, bà mặc vest bằng vải đỏ rực. Đương nhiên, điều luật mà tất cả phụ nữ ở Roissy phải tuân theo không được áp dụng cho bà. “Hôm nay, em sẽ ăn trưa ở phòng ta, bà nói với O, rồi em sẽ được sửa soạn chuẩn bị. Ta sẽ dẫn em đến chỗ cổng nhỏ khi có tiếng cồng báo ba giờ.” O lặng lẽ đi theo Anne-Marie, nàng như đang khiêu vũ trong không trung; Sir Stephen sẽ đến.
Chỗ của Anne-Marie chiếm một phần cánh chái tiếp nối với các nhà chung nói đúng ra là nối dài về phía đường các tòa nhà của lâu đài. Ở đây, bà có một phòng khách án ngữ trước một kiểu phòng khách nhỏ của nữ giới, một phòng ngủ và một phòng tắm; cánh cửa nơi O bước vào cho phép Anne-Marie thoải mái đi lại giữa các nhà. Giống như trong căn nhà trông ra vườn của bà ở Sannois, ở đây phòng khách và phòng ngủ của Anne-Marie trông thẳng ra hoa viên. Hoa viên mát và vắng vẻ, với những cái cây rất lớn dường như không bị tác động gì bởi mùa thu đang đến, trong khi đám dây lông chim trên tường bắt đầu ngả sang màu đỏ. Đứng giữa phòng khách, O nhìn những mảnh gỗ lát tường màu trắng, những đồ đạc bằng gỗ hồ đào màu sáng theo phong cách Nhiếp chính quê kệch, và chiếc xô pha lớn trong một hốc tường, được phủ vải kẻ sọc vàng và xanh giống như những chiếc ghế bành. Sàn nhà trải thảm xanh lơ. Ở các cửa sổ sát đất chăng những tấm rèm lớn bằng vải tafta xanh lơ.
“Em đang mơ sao, O, Anne-Marie bỗng bảo nàng, em còn chờ gì mà không cởi đồ? Sẽ có người đến lấy đồ của em và mang cho em những thứ cần thiết. Và khi nào khỏa thân xong, hãy đến đây.” O đặt mọi thứ: túi xách, găng tay, áo vest, áo săng đay, chân váy, bộ đồ lót có khung, đôi tất trên cùng một chiếc ghế gần cửa ra vào, và để giày dưới gầm ghế. Rồi nàng lại gần Anne-Marie, bà đang ngồi trên ghế xô pha sau khi ấn hai lần vào một chiếc chuông nhỏ ở gần lò sưởi. “Nhưng bây giờ khi em đã tẩy lông, ta nhìn rõ đôi môi nhỏ của em, Anne-Marie kêu lên và khẽ kéo đôi môi của nàng. Ta không biết là em mọng đến thế, và xẻ cao đến thế. - Nhưng, O nói, tất cả mọi người… - Không, em yêu quý của ta, Anne-Marie nói, không phải tất cả mọi người.
Không rời tay khỏi O, bà quay sang phía một cô gái cao lớn tóc hung vừa bước vào, hẳn là đáp lại tiếng chuông: “Nhìn xem, Monique, bà nói thêm, đây là cô gái mà hè này ta đã in số cho Sir Stephen, có phải là không thành công không?” O cảm thấy bàn tay của Monique, nhẹ nhàng và mát mẻ, chạm vào những cái rãnh hằn thành những chữ cái trên mông nàng. Rồi bàn tay luồn vào giữa hai đùi nàng, và nắm lấy chiếc đĩa rủ xuống từ bụng nàng. “Vậy là cô ấy cũng bị xỏ khuyên?” Monique nói. “A! ông ấy đã bảo ta áp sắt nung cho cô ấy, đương nhiên,” Anne-Marie trả lời, và O bỗng tự hỏi phải chăng đương nhiên có nghĩa là Anne-Marie thấy làm thế là đương nhiên, hay đó là một thói quen của Sir Stephen; nếu đúng thế, hóa ra ông đã cho làm thế với nhiều người khác trước nàng? Nàng nghe thấy chính mình hỏi Anne-Marie câu đó, sững sờ trước sự bạo gan của bản thân, và lại càng sững sờ hơn khi nghe Anne-Marie trả lời: “Chuyện đó không liên quan đến em, O ạ, nhưng bởi vì em đã yêu và ghen tuông đến thế, ta có thể nói với em là không. Ta thường mở rộng và đánh roi các cô gái cho ông ấy, nhưng em là người đầu tiên ta đánh dấu. Lần này thì ta tin là ông ấy yêu em.” Rồi bà cho đưa O vào phòng tắm, bảo nàng tắm trong khi Monique đi lấy cho nàng một chiếc vòng cổ và những chiếc vòng tay. O vặn cho nước chảy, tẩy trang, gội đầu, rồi bước vào bồn tắm, chậm rãi xoa xà phòng. Nàng không để tâm đến việc đang làm, mà đan xen giữa tò mò và vui sướng, nàng nghĩ đến những cô gái đã từng được Sir Stephen thích trước nàng. Tò mò: nàng những muốn biết họ. Nàng không ngạc nhiên là ông đã cho mở rộng và đánh roi tất cả bọn họ, nhưng lại ghen tị vì chính nàng lại không được như thế, lần đầu tiên với ông. Đứng trong bồn tắm, khom người, quay lưng về phía tấm gương bao bọc bức tường, nàng lấy ngón tay xoa xà phòng vào bên trong bụng dưới và mông, rồi xả nước để rửa sạch bọt, banh rộng hai bên mông để nhìn mình trong gương: đây chính là điều mà nàng những muốn nhìn ở một trong các cô gái đó. Ông đã giữ họ bao lâu? Vậy là nàng đã không nhầm khi có cảm giác là những người khác trước nàng đã từng đi theo bà Norah, cũng giống như nàng, lõa lồ và thuần phục đồng thời cũng thấy bà già thật đáng sợ. Nhưng việc nàng là người duy nhất được đeo đồ sắt và mang dấu ấn của ông khiến nàng tràn ngập hạnh phúc. Nàng bước ra khỏi bồn nước và lau người: Anne-Marie gọi nàng.
Trên giường của Anne-Marie, được phủ một tấm chăn chần bông có đột những mảnh vải chúc bâu trắng và tím, giống như những tấm rèm kép ở cửa sổ, là một đống váy dài, áo nịt, giày cao hở gót, và một cái tráp đựng vòng tay. Anne-Marie ngồi ở chân giường, để O quỳ trước mặt bà, lấy từ trong túi quần ra chiếc chìa khóa dẹt để mở ổ khóa của những vòng cổ và vòng tay, chiếc chìa khóa được gắn vào thắt lưng bà bằng một sợi xích dài, và cho O đeo thử nhiều chiếc vòng cổ cho đến khi bà tìm được một chiếc không thít quá chặt mà vừa vặn vào giữa cổ nàng, đủ để khó có thể xoay tròn, lại càng khó luồn một ngón tay vào giữa da nàng và lớp kim loại. Tương tự, ở các cổ tay nàng, ngay phía trên mạch máu được để tự do, là những chiếc vòng tay. Vòng cổ và vòng tay mà O từng đeo và nhìn thấy các cô gái khác đeo năm ngoái được làm bằng da, và hẹp hơn rất nhiều: những chiếc vòng năm nay được làm bằng sắt không gỉ, có khớp nối, một nửa gắn cố định giống như một số kiểu đồng hồ lắc tay bằng vàng. Chúng rộng khoảng hai đốt ngón tay và chiếc nào cũng gắn thêm một chiếc khuyên làm bằng cùng thứ kim loại đó. Những bộ đồ da năm ngoái chưa bao giờ khiến O cảm thấy lạnh giống như thế này, cũng không gây cho nàng cảm giác thật sống động là nàng bị gắn chặt vào sợi xích này vĩnh viễn. Loại sắt này có cùng màu sắc và bề mặt mờ giống như những đồ sắt đeo ở bụng dưới nàng. Anne-Marie bảo nàng, khi tiếng tách cuối cùng vang lên khóa chặt chiếc vòng, rằng dù ban ngày hay ban đêm nàng cùng không bao giờ tháo chúng ra, kể cả khi đi tắm, chừng nào nàng còn ở Roissy, O đứng dậy, và Monique nắm tay nàng để dẫn nàng đến trước tấm gương lớn có ba mặt, tô môi cho nàng bằng một loại son đỏ rực, hơi lỏng, phải quét bằng cọ, và màu sắc sẽ sẫm hơn khi khô lại. Cô cũng dùng thứ son đó để tô quầng và nhũ hoa nàng, rồi đến đôi môi nhỏ giữa hai đùi nàng, đậm hơn ở đoạn khe. O không bao giờ biết thứ chất nào giúp cố định màu sắc, nhưng đây là một loại sơn thì đúng hơn là son: nó không trôi khi bị lau, và chất tẩy trang, thậm chí cả rượu, cũng khó khăn lắm mới tẩy nổi. Họ để nàng tự thoa phấn khuôn mặt, sau khi đã được tô son xong, và chọn đôi giày vừa với cỡ của nàng; nhưng khi nàng muốn lấy một lọ xịt trên bàn trang điểm, Anne-Marie thốt lên: “O, em có điên không? Em nghĩ Monique đã trang điểm cho em để làm gì? Em biết rõ là không được quyền chạm vào chính mình, bây giờ khi mà em đã đeo đủ các thứ đồ sắt.” Bà đích thân cầm lấy lọ xịt, và trong tấm gương, O nhìn thấy đôi bầu vú và hai bên nách nàng ánh lên dưới những giọt nước ngưng thành đám, như thể chúng bị mồ hôi che phủ. Rồi Anne-Marie vừa đưa nàng ngồi xuống chiếc ghế dài trước bàn trang điểm vừa bảo nàng nhấc chân và mở rộng đùi, còn Monique thì túm lấy những sợi dây giữ tất để giữ hai đùi nàng giạng ra. Và làn hơi nước hoa, lan tỏa trong khe bụng dưới và giữa hai bên mông nàng, thiêu đốt nàng mạnh đến nỗi nàng rên lên và giãy giụa. “Giữ chặt cô ấy đến khi khô hẳn, Anne-Marie nói, rồi em tìm cho cô ấy một chiếc áo nịt.” O ngạc nhiên trước niềm vui của nàng khi thấy mình được thít chặt trong chiếc áo nịt đen. Nàng đã vâng lời và hít thật sâu để bóp eo và bụng lại khi Anne-Marie bảo nàng làm thế, trong khi Monique siết chặt dây buộc. Chiếc áo nịt lên đến tận chân ngực nàng, hai bên ngực được giữ cho tách ra bởi một cái khung nhẹ, và phần rìa hẹp giữ chặt đến nỗi chúng được đẩy ra phía trước, và có vẻ càng tự do và mỏng manh hơn. “Vú em đúng là được tạo ra cho những chiếc roi, O ạ, Anne-Marie nói, em cũng biết thế, đúng không? - Em biết, O nói, nhưng em xin bà…” Anne-Marie phá lên cười: A! ta không phải là người quyết định, bà nói, nhưng nếu các khách hàng có nhu cầu, em vẫn có thể cầu xin. Dù nàng không thực sự ý thức hết, từ khách hàng đó khiến nàng choáng váng hơn cả nỗi kinh hoàng đột ngột đối với ngọn roi. Tại sao lại là khách hàng? Nhưng nàng còn chưa kịp tự hỏi mình điều đó, bởi nàng quá đỗi choáng váng trước điều mà Anne-Marie không để ý đã tiết lộ với nàng một phút sau đó. Thế là nàng đứng trước chiếc tủ, chân xỏ trong đôi giày hở gót, và vòng eo bị thắt chặt trong áo nịt. Monique bước về phía nàng, trên tay cầm một chân váy và một chiếc áo ngắn bằng lụa phay màu vàng có in cành lá màu xám. “Không, không, Anne-Marie kêu lên, đưa đồng phục cho cô ấy trước. - Nhưng đồng phục nào thế?” O hỏi. “Đồng phục mà Monique đang mặc, em thấy đấy,” Anne-Marie nói. Monique mặc một chiếc váy dài cắt may theo kiểu gần như giống hệt với những chiếc váy dài mà O đã biết, nhưng có vẻ nghiêm trang hơn, hẳn là do chất liệu vải len màu xanh xám rất đậm, và một chiếc khăn choàng trùm hết cả vai, ngực và đầu. Khi O đã mặc xong bộ đồ giống hệt, và nàng nhìn thấy mình trong gương bên cạnh Monique, nàng hiểu ra điều đã khiến nàng ngạc nhiên khi nhìn thấy Monique: đây là một bộ đồng phục khiến người ta nghĩ đến những người bị kết án trong các nhà tù nữ, hoặc những nàng hầu trong các tu viện. Nhưng sẽ không phải thế nếu ta nhìn gần. Chiếc váy rộng phồng phềnh, được lót bằng một lớp vải tafia cùng màu, tạo bởi những đường xếp nếp không được là phẳng trên một dải vải cắt may cả hai chiều, cài cúc vào chiếc áo nịt, giống hệt những chiếc váy dành cho các buổi lễ. Nhưng mặc dù trông có vẻ kín đáo, chiếc váy lại được mở ngay phần giữa lưng, từ eo cho đến chân. Trừ phi cố tình kéo bên này hoặc bên kia chiếc váy, ta sẽ không nhận ra điều đó, O chỉ nhân ra khi nó được mặc cho nàng, chứ không nhìn thấy trên váy của Monique. Chiếc áo ngắn, được cài cúc phía sau và mặc bên trên váy, có những dải đuôi ngắn được cắt rồi và phủ lên trên nơi bắt đầu xếp li khoảng một bàn tay. Nó được điều chỉnh bằng những đường chiết và hai vạt can bằng nhựa. Ống tay áo được tạo kiểu, không gập lên, bên trên có một đường may kéo dài từ đường may trên vai, và kết thúc ở khuỷu tay bằng một băng vải chéo rộng loe miệng. Một băng vải chéo tương tự nơi dưới phần cổ xẻ sâu, theo đúng chỗ khoét của chiếc áo nịt. Nhưng một vuông đăng ten đen rộng, với một chòm che phủ đầu và rủ xuống giữa trán giống như chỏm của một chiếc khăn mỏ quạ, chỏm kia rủ xuống giữa hai bên xương vai, được cố định bằng bốn cái khuy bấm, hai cái ở đường may trên vai, và hai cái ở đường chéo xẻ cổ, ngang tầm với thềm ngực, và được nối lại với nhau bởi một chiếc kẹp dài bằng thép giữ cho mỏm khăn căng ra trên ngực trước. Phần đăng ten được ghim vào tóc bằng một chiếc lược, bao quanh khuôn mặt và che phủ toàn bộ bầu ngực, nhưng lại khá mềm mại và trong suốt để người khác có thể hình dung ra quầng vú, và có thể hiểu được rằng chúng đang được thả tự do bên dưới chiếc khăn choàng. Ngoài ra, chỉ cần tháo chiếc kẹp là cả cặp vú được để trần toàn bộ, cũng giống như ở phía sau chỉ cần kéo hai bên của chiếc váy là phần mông lộ ra. Trước khi cởi bộ đồng phục của nàng, Monique chỉ cho O thấy rằng với hai sợi dây buộc giữ hai bên vạt váy và thắt lại với nhau ở phía trên eo, rất dễ dàng để giữ chúng mở ra. Đến lúc này Anne-Marie mới trả lời thấu đáo cho câu hỏi mà O đã đặt ra: “Đây là đồng phục của cộng đồng, bà nói. Em chưa bao giờ phải biết đến nó bởi vì em đã được người tình đưa đến đây theo ý muốn riêng của anh ta. Em không phải là thành viên của cộng đồng. - Nhưng, O nói, em không hiểu. Em cũng giống như những cô gái khác, tất cả mọi người đều có thể… - Tất cả mọi người đều có thể ngủ với em? Đương nhiên. Nhưng đấy là để người tình của em vui và chỉ liên quan đến anh ta. Bây giờ thì khác. Sir Stephen đã giao em cho cộng đồng; tất cả mọi người đều có thể ngủ với em, đúng thế, nhưng chuyện đó sẽ liên quan đến nhà này. Em sẽ được trả tiền. - Trả tiền! O cắt ngang. Nhưng Sir Stephen…” Anne-Marie không để nàng nói hết. “Nghe này, O, đủ rồi đấy. Nếu Sir Stephen muốn em ngủ với khách để lấy tiền, ta nghĩ ông ấy hoàn toàn tự do để làm thế. Chuyện đó không liên quan đến em. Hãy ngủ với khách và im miệng. Còn những việc khác mà em phải làm, em sẽ cùng nhóm với Noelle, cô ấy sẽ giải thích cho em.”
Bữa trưa, trong phòng khách của Anne-Marie, thật lạ lùng. Một gã đầy tớ mang đồ ăn đến cho họ trên một chiếc bàn giữ nóng. Trong bộ váy đồng phục, Monique phục vụ bữa ăn, sau khi bày lên bàn bốn bộ đồ ăn: một của Anne-Marie, một của O, một của Noelle và một của cô. Trước đó, O đã thử nhiều bộ váy khác. Anne-Marie đã bảo để riêng cho nàng chiếc váy vàng và xám, mà nàng mặc ngay hôm đó, một chiếc khác màu xanh lơ, một chiếc khác màu xanh lơ đậm hơn pha xanh lá cây, và cuối cùng là một chiếc váy jersey bó sát có xếp li, để mở đằng trước từ eo trở xuống. Chiếc váy này màu tím sẫm, và khuôn bụng xanh xao của O, trĩu nặng bởi những chiếc vòng, thật trần trụi, lộ ra ngay cả khi nàng không cử động, hai bên mông nàng cũng vậy. Gã đầy tớ đã mang vào căn phòng mà O sẽ ở, thông với phòng của Noelle, tất cả những bộ váy được để riêng ra, trừ chiếc màu vàng. Monique sẽ mang những chiếc còn lại về cửa hàng. O nhìn Noelle cười trước mặt nàng, cô cười bởi vì sợi lông đuôi ngựa màu đen trên chiếc ghế khiến cô bị nhột, nàng nhìn Anne-Marie đang sắp sửa bực mình, Monique chăm chú phục vụ; hai lần, khi Monique đứng dậy và đi qua bên phải Anne-Marie, O nhìn thấy bà luồn tay vào khe hở trên váy cô. Monique đứng bất động và O đoán biết, khi nhìn thấy cơ thể cô khẽ run rẩy, là cô đang dâng hiến cho bàn tay lục lọi của bà. “Tại sao ông ấy không nói gì với mình, O thầm nhắc lại, tại sao?” Và lúc thì nàng tưởng mình đơn thuần là bị bỏ rơi, và Sir Stephen đã gửi nàng đến Roissy, giao nàng cho Roissy như Anne-Marie đã nói, để thoát khỏi nàng, lúc nàng lại nghĩ ngược lại, rằng ông muốn có nàng nhiều hơn; thế nên Anne-Marie nói đúng, ông muốn điều gì không liên quan đến nàng, cũng như các lý do khiến ông muốn thế; chỉ cần đó là mong muốn của ông. Và đến đoạn đó, mọi thứ lại lặp lại: “Tại sao ông ấy lại không nói với mình, tại sao?” Và làm thế nào để ngăn những dòng nước mắt lại bắt đầu chảy, hay ít ra là làm thế nào để họ không nhìn thấy? Noelle nhìn thấy. Cô nở với O một nụ cười rất đỗi dịu dàng và giơ đầu ngón tay ra hiệu đừng, O mỉm cười đáp lại và đưa hai nắm tay lên lau mắt, giống như những đứa trẻ bị mắng: nàng không có khăn tay, và nàng đang khỏa thân. Thật may là Anne-Marie vừa tháo chiếc kim gài của Monique khỏi tấm khăn choàng và đang lướt ngón tay trên đôi nhũ hoa màu nâu của cô, bà không nhìn O: bà rình xem khoái cảm nảy sinh trên mặt Monique, và vừa vuốt ve, vừa hỏi cô: bao nhiêu người đàn ông đã đi vào trong thân thể cô từ hôm qua, họ là những ai, cô có mở rộng với họ như đang mở rộng với bà lúc này không? Nói xong câu này, Anne-Marie gọi Noelle và O, vẫn không buông Monique, bảo họ nhấc và buộc vạt váy của nàng lên. Monique có bộ mông rộng óng ả và cặp đùi mềm mại nguyên sơ. Bằng giọng không âm sắc, cô trả lời từng câu hỏi một: năm người đàn ông đã sở hữu cô, trong đó có ba người cô không quen; cô nói tên hai người còn lại. Có, cô đã mở rộng hết mức. Anne-Marie làm cô khom người xuống, cho hai cô gái còn lại xem bà cho vào sâu trong cô dễ dàng thế nào, cả ở bụng dưới lẫn ở mông của Monique, hai ngón tay dài nhất của bà. Mỗi lần, Monique lại thít chặt chúng và rên rỉ: họ nhìn thấy mông cô thắt lại. Cuối cùng cô hét lên thật sự, hai bàn tay co quắp lại trên đôi bầu vú, đầu ngật sang một bên vai, hai mắt nhắm lại dưới tấm mạng che bằng đăng ten. Anne-Marie để cô đi.
Chỉ đến quá nửa đêm của ngày đầu tiên đó O mới được dẫn về phòng nàng và gắn vào sợi xích. Buổi chiều, nàng ở trong thư phòng, mặc chiếc váy màu vàng và xám đẹp đẽ có lót lụa tafta vàng cùng màu, mà nàng phải dùng cả cánh tay để giữ khi họ bảo nàng kéo váy lên; Noelle mặc một chiếc váy tương tự màu đỏ, ở cùng nàng, với hai cô gái tóc vàng khác, Noelle nói tên họ với nàng khi chỉ còn lại riêng họ với nhau tối đó: nguyên tắc giữ im lặng, khi có mặt bất kỳ người đàn ông nào, dù là ông chủ hay đầy tớ, vẫn phải áp dụng tuyệt đối. Đúng ba giờ, bốn cô bước vào căn phòng vắng vẻ, các cửa sổ mở toang. Trời mát mẻ, mặt trời rọi vào bức tường vuông góc với tòa nhà chính, ánh nắng phản chiếu làm rạng lên một bức vách phủ đầy dây thường xuân. Và O nhầm, căn phòng không vắng vẻ: có một gã đầy tớ đứng canh ngay trước một cánh cửa. O biết nàng không được nhìn gã: nhưng nàng không thể tự ngăn mình, và trong khi cẩn thận để không ngước mắt lên cao quá thắt lưng gã, nàng lại bị xâm chiếm bởi nỗi kinh hoàng và niềm say mê mà nàng từng chìm vào một năm trước đây: không, nàng chưa quên gì hết, ấy thế nhưng hiện tại còn tệ hơn trong ký ức của nàng, cái dương vật tự do đến thế giữa phần bìu, và hiển hiện đến thế giữa cặp đùi mặc quần cụt đen bó sát, giống như ta vẫn thấy trong các bức tranh tư liệu thế kỷ XVI - và những sợi của ngọn roi giắt ở thắt lưng. Bên chân những chiếc ghế bành, có vài chiếc ghế đẩu, O ngồi lên một chiếc, bắt chước ba cô gái kia, váy nàng xòa ra xung quanh. Và trong tư thế thấp hơn đó, nàng nhìn thấy, ngay trước mặt nàng, một người đàn ông đứng bất động. Im lặng nặng nề đến nỗi O thậm chí không dám kéo váy: tiếng lụa sột soạt quá rõ. Nàng thốt kêu lên một tiếng khi nghe tiếng động đột ngột: một gã trai tóc nâu và béo lùn, mặc đồ cưỡi ngựa, tay cầm một cây roi, những chiếc đinh thúc ngựa lấp lánh trên đôi giày cao cổ, bước qua bệ cửa sổ vào phòng. “Bức tranh đẹp đấy, anh ta nói, các nàng ngoan quá, vậy là các nàng không có người nào thích sao? Ta nhìn các nàng qua cửa sổ từ mười lăm phút trước. Nhưng, người đẹp mặc váy vàng kia, anh ta nói thêm, vừa lướt đầu ngọn roi trên hai bầu vú của O, khiến nàng run rẩy, nàng không ngoan lắm đâu.” O đứng dậy. Đúng lúc đó Monique bước vào, chiếc váy bằng xa tanh màu tím sẫm vén lên trên bụng, nơi một chòm lông đen hình tam giác đánh dấu điểm xuất phát của cặp đùi dài mà O mới chỉ nhìn thấy từ phía sau. Đi sau cô là hai người đàn ông. O nhận ra người đi trước: chính ông ta là người năm ngoái đã thông báo cho nàng biết các luật lệ của Roissy. Ông ta cũng nhận ra nàng và mỉm cười với nàng. “Ông biết nàng ấy à? gã trai hỏi. “Đúng thế, người đàn ông trả lời, nàng ấy tên là O. Nàng ấy được đánh dấu cho Sir Stephen, ông ấy lấy lại nàng từ René R. Năm ngoái nàng ấy ở lại đây vài tuần, lúc đó anh còn chưa đến. Nếu anh muốn nàng ấy, Franck… - Thú thực là tôi cũng không biết, Franck nói. Nhưng ông không biết nàng ta làm gì sao, nàng O của ông ấy? Đã mười lăm phút tôi nhìn nàng ấy và nàng ấy không nhìn thấy tôi, nàng ấy không ngừng nhìn José, nhưng không cao hơn thắt lưng.” Ba người đàn ông cùng cười. Franck tóm lấy núm vú O và kéo nàng về phía anh ta. “Trả lời đi, nàng điếm nhỏ, điều gì khiến nàng ham muốn thế? Ngọn roi của José, hay dương vật của gã?” O đỏ lựng và nóng bừng vì xấu hổ, mất đi mọi khái niệm về những điều được phép hay cấm kỵ, nhảy lùi lại và vừa giằng khỏi tay gã trai, vừa hét lên: “Buông tôi ra, buông tôi ra.” Nàng vấp phải một chiếc ghế bành nên anh ta túm được nàng, và kéo nàng ra. “Nàng đã sai lầm khi chạy trốn, gã nói, ngọn roi đó, José sẽ cho nàng ngay lập tức.” A! đừng rên rỉ, đừng cầu xin, đừng xin tha và xin lỗi! Nhưng nàng rên rỉ và khóc lóc, và xin tha, quằn quại để thoát khỏi những nhát roi, cố gắng hôn tay Franck khi anh ta giữ nàng trong khi gã đầy tớ đánh nàng. Một trong số hai cô gái tóc vàng và Noelle đỡ nàng dậy rồi chỉnh lại váy cho nàng. “Bây giờ tôi sẽ dẫn nàng ấy đi, Franck nói, lát nữa tôi sẽ cho ông biết ý kiến của tôi.” Nhưng khi nàng đã theo anh ta vào trong phòng, và đã khỏa thân trên giường, anh ta nhìn nàng hồi lâu, và trước khi nằm xuống cạnh nàng anh ta nói: “Tha lỗi cho ta, O, nhưng người tình của nàng cũng cho đánh nàng, đúng không? - Vâng , O nói, rồi nàng ngập ngừng. “Được rồi, nói đi”, anh ta nói. “Ông ấy không lăng mạ em,” O nói. “Nàng chắc chứ? gã trai đáp. Ông ta không bao giờ coi nàng là điếm sao?” O lắc đầu thay cho câu trả lời, và cùng lúc đó nàng biết mình nói dối: gái điếm chính là từ mà Sir Stephen đã gọi nàng trong phòng khách riêng ở Lapérouse, khi ông tặng nàng cho hai người Anh, và đã để người ta lột trần, trong bữa ăn, cặp vú đầy sẹo của nàng. Nàng ngước mắt lên, và bắt gặp ánh mắt Franck chăm chăm nhìn nàng, đôi mắt màu xanh thẫm, dịu dàng, gần như thương cảm; anh ta đã hiểu rằng nàng nói dối. Nàng thì thầm, đáp lại điều mà anh ta không nói: “Nếu ông ấy làm thế, thì là vì ông ấy có lý do.” Anh ta hôn lên miệng nàng. “Nàng yêu ông ta đến thế sao? anh ta nói. “Vâng,” O nói. Thế là gã trai không nói gì nữa. Anh ta vuốt ve hồi lâu đôi môi ở bụng dưới của nàng, đến khi nàng hổn hển và không thở nổi. Sau khi đã đi vào trong nàng, anh ta rời khỏi bụng nàng để chuyển sang mông, và gọi nàng thật khẽ: “O.” O cảm thấy nàng thắt lại quanh cây cọc bằng da thịt đang lấp đầy và thiêu đốt nàng. Anh ta tan biến vào nàng, và đột ngột ngủ thiếp đi khi đang ôm nàng trong tay, hai bàn tay đặt trên ngực nàng, hai đầu gối khớp vào khoeo chân nàng. Trời mát. O kéo chăn lên rồi cũng thiếp ngủ. Chiều đã buông khi họ thức dậy. Từ bao nhiêu tháng nay đây là lần đầu tiên O ngủ lâu đến thế trong vòng tay một người đàn ông? Tất cả mọi người, và trước tiên là Sir Stephen, đều ngủ với nàng, rồi bỏ mặc, hoặc bảo nàng đi. Thế mà người mới lúc trước đối xử với nàng thật tàn nhẫn, bây giờ lại đang ngồi bên đầu gối nàng, vừa vui đùa vừa hỏi nàng, giống như Hamlet hỏi Ophelia (Ophelia là vì chữ O, anh ta nói thế), liệu anh ta có thể ngủ trong lòng nàng không? Áp đầu vào bụng O, anh ta lật đi lật lại những chiếc vòng sắt, chúng rủ xuống vai anh ta. Anh ta bật ngọn đèn đầu giường để nhìn chúng rõ hơn, đọc to tên của Sir Stephen khắc trên đĩa, và khi nhận thấy sợi roi cùng cây roi bắt tréo nhau khắc trên phần tên, hỏi O Sir Stephen thích dùng cái nào hơn, cái này hay cái kia. O không trả lời. “Trả lời đi, cô bé,” anh ta nói dịu dàng. “Em không biết, O nói, cả hai. Nhưng Norah thì luôn dùng sợi roi. - Norah là ai?” Anh ta nói bằng giọng thật buông thả, thật đáng tin cậy, tạo ấn tượng đến nỗi việc trả lời dường như là đương nhiên, và như thể đáp lại chính mình, như thể nói với chính mình, O đáp mà không hề nghĩ ngợi: “Người hầu của ông ấy,” nàng nói. “Vậy là ta đã làm đúng khi bảo José đánh nàng. - Vâng,” O lại nói. “Thế còn ở nàng, gã trai lại hỏi tiếp, ông ta thích gì nhất?” Anh ta chờ đợi, O không trả lời nữa. “Ta biết, anh ta nói. Nàng cùng hãy vuốt ve ta bằng miệng đi, O, xin nàng.” Và anh ta nhổm dậy ngay bên trên nàng, nàng vuốt ve anh ta. Rồi anh ta ôm lấy eo nàng bằng hai tay để đỡ nàng đứng dậy, trong lúc nói với nàng: “Tuyệt, tuyệt, tuyệt”, hôn lên hai vú nàng, rồi cởi áo nịt cho nàng. O để mặc anh ta, thậm chí không nói lời cảm ơn, lòng nàng tràn ngập nỗi dịu dàng, thuần phục: anh ta nói chuyện với nàng về Sir Stephen. Khi cuối cùng anh ta nói với nàng, trước khi bấm chuông gọi một gã đầy tớ để dẫn nàng ra, sau khi nàng đã mặc lại váy: “Ngày mai ta sẽ lại cho đưa nàng tới, O ạ, nhưng ta sẽ tự tay đánh nàng, nàng mỉm cười bởi vì anh ta nói thêm: “Ta sẽ đánh nàng như ông ta.”
Tối đó, O phải tìm hiểu qua Noelle, rằng mặc dù các đầy tớ không thể chạm vào các cô gái trong các căn phòng chung, ngoại trừ ở phòng ăn, nơi họ nắm luật lệ, các cô vẫn thuộc quyền khu xử của họ ở bất cứ nơi nào nghĩa vụ yêu cầu các cô đến (nhưng cũng chỉ ở những chỗ đó): trong phòng ngủ khi chỉ có mình các cô ở đó, trong các phòng thay đồ, nếu cần thì trong cả các hành lang và các phòng ngoài. Thật ngẫu nhiên khi người đến sau tiếng chuông của Franck là José. Gã trẻ trung, cao lớn và rất nhanh nhẹn; dáng vẻ cao ngạo vốn là bản chất của những người Tây Ban Nha rất hợp với khuôn mặt kiểu Mauritania của gã. Nỗi hổ thẹn tồi tệ lại xâm chiếm O, trong khi nàng đi theo gã, khua vang đôi giày hở gót, dọc theo hành lang lớn; không phải vì gã đã đánh nàng, mà bởi nàng chắc chắn gã đã tin vào những điều Franck nói, và không nghi ngờ là nàng ham muốn gã. Và nàng không thể xua đuổi điều mà một sĩ quan thuộc địa trong quân đội Mauritania của Tây Ban Nha một hôm từng nói với nàng: bất cứ khi nào có điều kiện, họ có thể dành cả ngày để cưới đàn bà. Quả thực, José đi chưa đầy mười bước thì đã quay lại, và vừa gặp chiếc ghế dài đầu tiên, gã đã kéo nó sát vào tường cho thuận tiện hơn, rồi túm lấy O và đè ngửa nàng ra. Gã chiếm đoạt O một cách vui thích, còn O, điên giận chính mình, nhưng, giống như bị cày nát bằng một thanh sắt, nàng không thể ngừng rên rỉ. “Nàng hài lòng chứ, gã nói với nàng, nàng thích nó chứ?” Hàm răng trắng của gã sáng lóa trên khuôn mặt hắc ám. O nhắm mắt để khỏi phải nhìn nụ cười của gã. Nhưng gã cúi xuống và tóm lấy lưới nàng. Tại sao O lại run lên khi nghĩ rằng cánh cửa của Franck sắp mở ra?
Trong phòng thay quần áo ở tầng trệt, nơi sau đó José đưa nàng đến, O gặp lại Noelle, cô để váy vén lên trong khi một cô gái mặc đồng phục, còn chiếc khăn choàng lại được nới ra, tắm cho cô. O ngồi xổm giống cô trên một bệ xí xổm bên cạnh chỗ của cô. Khi cuối cùng nước thoát khỏi nàng, vẫn cô gái đó xoa xà phòng cho nàng một lát, rồi xả nước bằng vòi xịt, chiếc vòi này có một lò xo tuân theo áp lực của ngón tay, nối với một cái ống bằng kim loại có đốt; kết thúc bằng một đoạn ống bằng cao su cứng. Dòng xịt êm, nhưng nước rất lạnh, và nàng thấy dường như còn lạnh hơn khi nước tràn xuống sâu trong mông, rồi xuống khe bụng dưới. Vậy là sau đó, phải rửa rất lâu thêm nữa hai bên mông và phía bên trong đùi, và vùng khe ở bụng dưới? Lần đầu tiên ở Roissy, nàng không biết có sự tồn tại của các phòng thay quần áo. Cũng đúng là nàng chưa từng ở trong phòng ngủ nào ngoài phòng ngủ của nàng. “A! O, mỗi lần ta lên trên, Noelle nói với nàng, khi nàng có thể hỏi chuyện cô, ta sẽ được tắm rửa khi quay xuống. - Nhưng sao lại lâu thế, O hỏi, và lạnh thế? - Tôi thì rất thích thế, Noelle nói. Sau đó ta sẽ vô cùng tươi mới, và khít chặt.” Sau đó, cô gái trực lại xức nước hoa và tô son cho cả hai người. Rồi họ trang điểm và chải lại tóc. Nước hoa khiến O ấm lên đôi chút. Noelle nắm tay nàng. Cô có vẻ đẹp của những cô gái Ireland, hoặc La Rochelle, với mái tóc rất đen, làn da trắng, đôi mắt xanh lơ. Cô không cao hơn O, nhưng vai cô hẹp hơn và đầu rất nhỏ, cặp vú nhỏ và nhọn, cặp hông rộng và tròn. Mũi ngắn và môi cong, lúc nào cũng hé mở, khiến cô có vẻ tươi cười. Nhưng đúng là cô luôn vui vẻ: khi cô bước vào đâu đó, ai cũng bảo là cô đi dự hội. Trong sự hoan hỉ của cô có điều gì đó khiến người khác không thể tức giận. Cô dâng hiến với nụ cười thật vui vẻ, cô thật hấp tấp vén váy lên khỏi cặp mông đẹp đẽ trắng trẻo, nên rất hiếm khi cô bị đánh thật sự: “Chỉ là cần phải thế thôi, cô nói với O, nhưng với tôi thì có vết là không được.” Khi hai người quay vào phòng khách, nơi những ngọn đèn được thắp sáng, O có thể chiêm ngưỡng sự duyên dáng của Noelle, và thành công mà sự duyên dáng đó mang lại. Ba người đàn ông ngồi trong những chiếc ghế bành lớn bằng da, hai người với hai cô gái tóc vàng ở bên chân, còn người thứ ba ngồi cùng Monique, nhưng họ không hề nhìn các cô - một trong số các cô gái da trắng là Madeleine năm ngoái - cả ba đều quay đầu lại và nhận ra Noelle. Một trong số họ lập tức gọi cô, và bảo: “Mang cặp vú xinh của em lại đây.” Cô cúi người trên chiếc ghế bành, hai tay vịn trên thành ghế, cặp vú đúng vào tầm miệng của ngưòi đàn ông, không chút ngại ngần, rõ ràng là vui sướng được khiến ông ta hài lòng. Đó là một người đàn ông trạc tứ tuần, hói đầu, da đỏ au, O nhìn thấy cái gáy màu đỏ của ông ta tạo thành những ngấn thịt bên trên cổ áo vest, và nghĩ đến gã mà nàng tưởng là người Đức được Sir Stephen trao tặng nàng vừa mới hôm qua; ông ta giống gã đó. Người ngồi với Monique vòng ra sau Noelle và luồn tay vào giữa hai mông cô. “Ông cho phép chứ Pierre?” ông ta nói với người đầu tiên. “Ông phải xin phép Noelle chứ,” ông ta trả lời, và nói thêm: “Nhưng chắc là không cần, phải không Noelle? - Không,” Noelle nói. O nhìn cô: cô thật rạng rỡ, ngửa đầu va cổ ra sau để ưỡn hẳn cặp vú về phía trước, thót bụng vào để dâng hiến bộ mông nhiều hơn. Phải chăng chính vì cô vui vẻ đến thế khi tự phô bay và vuốt ve nên mới rất dễ dàng khơi dậy niềm ham muốn của người khác? Người ngồi cùng Monique đã ra hiệu bảo cô cởi cúc cho ông ta, và O nhìn thấy ông ta dựng lên giữa hai đùi của Noelle. Cuối cùng ba người đàn ông lần lượt sở hữu cô, hồng và đen ở khe đùi, hơn hớn và trắng như sữa trong chiếc váy đỏ xoay tròn. Và chính cô, ngay lập tức, cùng với O - “cô bé đó, bởi vì nàng đi cùng cô bé đó, người có tên là Pierre nói - là người mà cả ba người họ cùng chỉ định khi một gã đầy tớ đến hỏi liệu có thể lấy hai cô gái để đưa ra quầy bar. “Không nên để nàng ấy thất nghiệp”, Pierre bảo.
Ở Roissy có ba cánh cổng. Phần có tòa nhà, nơi mọi người chỉ có thể vào được sau khi đi qua một trong ba cánh cổng này, tạo thành nơi mà người ta gọi, không phải không có chút trẻ con, là tu viện lớn. Chỉ có những người tham gia, hoặc nói một cách đơn giản hơn là các thành viên của câu lạc bộ, mới có quyền vào đó. Ở tầng trệt tu viện, bên phải một đại sảnh rộng (một trong ba cánh cổng, cái lớn nhất, mở vào đại sảnh này) bao gồm thư phòng, một phòng khách, một phòng hút thuốc, một phòng gửi quần áo, và ở bên trái, là phòng ngủ của các cô gái còn sát bên là phòng dành cho đám đầy tớ. Một số phòng ở tầng trệt là nơi ở của các cô gái được các thành viên của câu lạc bộ đưa đến, giống như René từng làm với O trước đây. Các phòng khác ở các tầng trên là nơi ở của các thành viên nghỉ lại Roissy. Bên trong tu viện, các cô gái chỉ được đi lại khi có người đi cùng; các cô tuyệt nhiên phải giữ im lặng, kể cả giữa các cô với nhau, và luôn nhìn xuống; các cô luôn để ngực trần, còn váy thì thường xuyên vén lên ở phía trước hoặc phía sau. Người nào muốn đều có thể chiếm đoạt các cô. Dù có lạm dụng đến mức nào, dù có đòi hỏi điều gì, chi phí phải trả cũng không đắt hơn. Mọi người có thể đến đây ba lần một năm hoặc ba lần một tuần, ở lại một giờ hay mười lăm ngày, chỉ cho lột trần một cô gái hay đánh nàng đến bật máu, khoản phí đóng góp hằng năm vẫn như nhau. Mức phí lưu trú được tính như trong khách sạn. Cánh cổng thứ hai ngăn cách phần chính này của tòa nhà với một phần chái mà mọi người gọi là tu viện nhỏ. Phần kéo dài này chính là các nhà phụ nơi Anne-Marie ở. Tu viện nhỏ là nơi ở của các cô gái thuộc về cộng đồng đúng nghĩa, các cô ở trong các phòng đôi, theo nghĩa mỗi phòng được ngăn làm đôi bằng một bức vách lửng, hai bên vách kê hai chiếc giường đối đầu vào nhau, giường thông thường chứ không phải đi văng phủ lông thú như trong căn phòng O đã ở lần đầu. Các cô có một phòng tắm, và một tủ treo quần áo chung. Cánh cửa của các phòng không bao giờ được khóa bằng chìa, và các thành viên câu lạc bộ có thể vào đây bất cứ khi nào trong đêm, khi các cô gái bị xích để ngủ. Nhưng ngoài việc bị xích, các cô không phải tuân theo bất cứ luật lệ nào khác. Cuối cùng, ở bên kia cánh cổng thứ ba, nằm ở bên trái khi ta đứng đối diện với cánh cổng chính, còn cánh cổng thứ hai thì ở bên phải, là phần tự do và gần như là công cộng của Roissy: một nhà hàng, một quầy bar, các phòng khách nhỏ ở tầng trệt, và ở trên các tầng là các phòng ngủ. Các thành viên câu lạc bộ có thể tiếp đón khách mời của họ ở nhà hàng và quầy bar, các khách mời này không phải trả tiền vào cửa. Nhưng bất cứ ai, hoặc gần như thế, đều có thể đăng ký một “thẻ tạm thời”, có giá trị cho hai lần, và rất đắt. Nó chỉ cấp quyền, như người ta trao quyền cho các khách mời, dùng đồ uống ở quầy bar, ăn trưa hoặc ăn tối, thuê một phòng, và cho gọi một cô gái lên đó, mỗi khoản đều phải thanh toán riêng. Nhà hàng và quầy bar có quản lý nhà hàng và barman, vài gã bồi bàn - bếp đặt dưới tầng ngầm - nhưng chính các cô gái là những người đảm nhận việc phục vụ quanh các bàn. Ở nhà hàng, các cô mặc đồng phục, ở quầy bar, mặc những chiếc váy rộng bằng lụa, một chiếc khăn trùm dài bằng đăng ten giống như khăn trùm trong bộ đồng phục che phủ tóc, vai và bầu ngực, các cô chờ đợi để được lựa chọn. Nhà hàng và quầy bar lấy thu bù chi như bình thường, khách sạn cũng vậy. Tiền do các cô gái mang lại được phân bổ theo phần được hưởng đã quy định: phần cho Roissy, phần cho cô gái. Các cô không có giá giống nhau: O được biết nàng sẽ được trả gấp đôi bởi nàng chính thức thuộc về một thành viên của câu lạc bộ, và vì nàng đeo đồ sắt và được đánh dấu. Hai cô gái khác cũng giống nàng, trong đó có cô gái tóc hung tròn trịa và trắng trẻo mà nàng đã gặp ở nhà Anne-Marie. Đánh các cô gái thì phải trả tiền riêng, yêu cầu đầy tớ đánh các cô cũng vậy. Các biên lai được thanh toán ở văn phòng khách sạn, tiền boa được đưa trực tiếp. Vị trí gần Paris, vẻ vương giả, và tuy nhiên kín đáo, của các tòa nhà, sự bài trí tiện nghi và nhà hàng tuyệt ngon, dáng dấp sân khấu trong trang phục của các cô gái và sự hiện diện của đám đầy tớ, sự an toàn và tự do trong quan hệ, cuối cùng và đặc biệt là tất cả những gì người ta biết về những chuyện xảy ra phía sau các cánh cửa tu viện mang lại cho Roissy một lượng khách hàng đông đảo, gần như tất cả họ đều là các nhà kinh doanh, cả ngoại quốc lẫn người Pháp. Roissy công khai cũng không tồn tại chính thức nhiều hơn Roissy bí mật: Country-Club* là cách gọi không đánh lừa được ai, nhưng rất thường xuyên có cảnh người đàn ông tóc muối tiêu được coi là Ông chủ của Roissy, nhưng thực ra chỉ là người quản lý, hỏi han cô này hoặc cô kia về một khách hàng vãng lai - không kể việc phải xuất trình hộ chiếu hoặc giấy tờ tùy thân (họ thề rằng các giấy tờ này sẽ không bị ghi lại) để đăng ký một chiếc thẻ tạm thời - tóm lại, Roissy chính thức được bỏ qua, và ngầm được dung túng. Hẳn một trong những lý do, ngoài các lý do có thể đoán được về mặt giám sát, chính là chưa từng có vụ khiếu nại nào về các bệnh truyền nhiễm do quan hệ, cũng không có bê bối về mang thai và phá thai. O vẫn luôn tự hỏi các cô gái đôi khi ngủ với cả chục người mỗi ngày - những người không chấp nhận bất cứ biểu hiện ngần ngại nào - làm thế nào để tránh mang thai. Không phải tất cả các cô đều được tạo hóa ưu đãi như nàng: một sự lệch lạc trong cấu tạo khiến cho rủi ro đó không hề tồn tại. “Chúng ta có thể thay thế tạo hóa, O ạ,” Anne-Marie nói khi nàng đặt câu hỏi. Từ đó nàng kết luận rằng Anne-Marie, vốn là bác sĩ, đã bí mật phẫu thuật cho các cô gái ở Roissy. Không bao giờ ta bắt gặp bất cứ cô gái nào mang khuôn mặt hoảng hốt mà việc chậm chu kỳ mang lại cho đàn bà. “A! không sao cả đâu, và chúng tôi rất yên ổn, cô biết đấy, một hôm Noelle bảo nàng, nhưng tôi không thể giải thích cho cô, họ đã cho tôi ngủ.” Nhưng O cho rằng chủ yếu là họ cấm nói về việc đó.
☆
Câu lạc bộ Đồng quê - tiếng Anh trong nguyên bản.
☆
Còn về các bệnh truyền nhiễm thì việc phòng ngừa gặp nhiều khó khăn hơn: những viên thuốc mà người ta hòa tan, những thuốc miễn dịch, và tắm rửa. Truyền nhiễm tệ nhất là qua đường miệng: son ngăn cho môi không bị nứt nẻ, giúp giảm thiểu mối nguy. Và Anne-Marie khám cho các cô gái hằng ngày. Họ chữa trị, nếu cần thì cách ly - có những căn phòng ở bên trên căn hộ của bà - cho đến khi khỏi hẳn. Các cô gái được người tình đưa đến đây nằm ngoài các chăm sóc và ràng buộc này: đó hoàn toàn là rủi ro và hiểm họa của riêng họ, mặt khác, các cô không bao giờ bước qua cánh cổng lớn. Còn những cô gái khác, điều gì quyết định mỗi cô được sử dụng trong chừng mực nào khi ở bên trong các cánh cổng, và trong chừng mực nào khi ở bên ngoài, thì O không bao giờ hiểu hết được. Một phần là vì thời gian biểu quay vòng đã được thiết lập đối với những người mặc đồng phục; bao nhiêu ngày phục vụ ăn trưa ở nhà hàng; bao nhiêu ngày phục vụ ăn tối; tương tự, khi mặc váy rộng, bao nhiêu buổi chiều, hoặc bao nhiêu buổi tối phải có mặt ở quầy bar. Tuy nhiên, quầy bar và nhà hàng được sử dụng chung cho khách và các thành viên câu lạc bộ, không có gì ngăn cản những người này mang theo một cô gái và dẫn cô ta vào trong các cánh cổng. Mặt khác, dường như ở đây chỉ duy nhất sự thất thường ngự trị: chẳng hạn, khi một gã đầy tớ đến yêu cầu đưa hai cô gái ra quầy bar, Noelle và O đã được chỉ định, thay vì Monique hay Madeleine.
Khi O bước vào quầy bar lần đầu tiên, theo sau Noelle, cả hai cùng đeo khăn trùm, nàng ngạc nhiên bởi căn phòng giống hệt với thư phòng mà hai người vừa rời khỏi: cũng những kích thước ấy, cũng những đồ gỗ ấy, cũng những chiếc ghế bành ấy. Cô gái bé nhỏ xinh đẹp tóc hung cũng mang đồ sắt và tẩy lông giống O, người mà O từng đánh ở nhà Anne-Marie với niềm vui thích bất ngờ đến thế, đang ngồi vắt vẻo trên một chiếc ghế tròn cao, cô mặc đồ xa tanh xám, và cười với hai người đàn ông. Vừa thấy O, cô nhảy phắt xuống hôn nàng, rồi nắm lấy eo nàng quay lại. “Đây là O, cô nói, hai anh mời cô ấy chứ? Các anh không tìm được người nào hơn đâu.” Và qua lớp mạng đen, cô hôn lên nhũ hoa O. “Họ không nói tên, cô nói với O, nhưng họ có vẻ tốt bụng, chị không thấy thế sao?” Tốt bụng, không, điều đó thật phi lý. Họ có vẻ vừa bối rối vừa thô kệch, và ly rượu khai vị thứ ba cũng không đủ để mang lại sự tự tin cho họ. Để với lấy ly của nàng trên quầy, cánh tay O lướt qua đầu gối người ngồi bên phải nàng: anh ta đặt tay lên cổ tay đeo vòng của nàng, và hỏi tại sao tất cả các cô đều đeo vòng bằng sắt. “Cứ làm như họ không biết ấy! Yvonne thốt lên. Không sao cả, chúng ta sẽ giải thích với họ trong bữa tối. Nào, lại đây.” Rồi vẫn nhìn người đàn ông vừa nói và vừa xuống khỏi ghế, cô nói với O: “Đưa tay chị ra, nhanh lên, không thể nói là anh ta không thích chị được.” Trong nhà hàng, họ lấy một bàn duy nhất cho cả bốn người. Ba người đàn ông đã ngủ với Noelle cùng ăn tối ở bàn bên cạnh. Năm phút sau khi O rời khỏi cô, Noelle đã biến mất sau cánh cửa dẫn đến các phòng ngủ, theo sau là một kiểu người Syria bệ vệ. Franck bước vào khi Yvonne và O, hai người không dùng rượu mùi, đang chờ những người đàn ông uống xong ly cognac. Anh ta giơ bàn tay khẽ ra hiệu cho O, rồi đến ngồi một mình gần một cửa sổ. Nhưng O, ngồi hơi chéo góc với anh ta, nhìn thấy ngay khi cô gái phục vụ anh ta lại gần chiếc bàn, anh ta đã luồn tay vào khe của chiếc váy. Trong nhà hàng hay ở quầy bar, với điều kiện việc đó diễn ra một cách kín đáo, thì đây là điều duy nhất được phép làm một cách tự do. Cuối cùng, đã đến lúc Yvonne bảo: “Chúng ta lên chứ?” Một gã phục vụ của khách sạn mở cửa hai phòng liền nhau, nhưng không thông nhau, chỉ chỗ đặt điện thoại và chuông, rồi đóng cửa lại. Thậm chí còn chưa được yêu cầu, O đã tháo bỏ khăn trùm, và lại gần khách hàng để dâng cặp vú cho anh ta. Anh ta ngồi trên một chiếc ghế; chiếc gương ba mặt, trong tất cả các phòng đều có gắn chiếc gương này ở một bức vách, phản chiếu hình ảnh anh ta, và O đang đứng ở giữa hai đầu gối anh ta, vẫn mặc nguyên đồ, và cúi xuống để anh ta được thuận tiện hơn, nàng ngạc nhiên thấy việc phô ngực ra cho kẻ xa lạ này thật tự nhiên. Từ sáng đã có bốn người đàn ông, theo cách nói của Anne-Marie, đi vào trong nàng: Sir Stephen, gã tài xế, Franck, gã đầy tớ José. Người đàn ông này sẽ là người thứ năm: bằng với số lượng của Monique. Nhưng người này sẽ trả tiền cho nàng. Anh ta bảo nàng cởi quần áo, và khi thấy nàng mặc áo nịt, thì bảo nàng dừng lại. Những chiếc vòng sắt (vì Yvonne không nói, nên nàng giải thích mặc dù họ không hề hỏi nàng: “Những chiếc vòng tay này là để trói chúng em lại khi đánh chúng em”), những chiếc vòng sắt của nàng khiến anh ta choáng váng, cũng như cả hai lối vào dễ dàng được dâng tặng anh ta khi anh ta túm lấy O ở phía trên những sợi dây treo tất, lật ngửa người nàng trên mép giường. Vừa rút ra khỏi nàng, anh ta nói: “Nếu em chịu ngoan ngoãn, ta sẽ thưởng hậu cho em.” Nàng quỳ xuống. Anh ta đi ra trước khi nàng mặc lại quần áo, để lại một nắm giấy bạc trên lò sưởi: một phần ba số tiền O kiếm được trong một tháng ở phòng chụp ảnh trên phố Royale. Nàng tắm rửa, mặc lại váy, và đi xuống, những tờ giấy bạc gấp lại nhét giữa da nàng và chiếc áo nịt, ở khe ngực. Ấy thế nhưng nàng đã nhầm về việc có cùng số lượng với Monique: vừa xuống đến quầy bar, nàng lại được chọn bởi một khách hàng khác, được đưa lên một phòng ngủ, và được chiếm đoạt lần thứ sáu.
Trong bóng tối, bị xích vào cái móc ở phía trên giường - như nàng đã từng bị xích trong căn phòng năm ngoái, căn phòng bây giờ đang được án ngữ bởi ai đó nàng không biết, trong bóng tối và không ngủ, O tự hỏi đến lần thứ một trăm tại sao, dù nàng có thích hay không, thì bất kỳ ai, dù đi vào trong nàng, hay chỉ banh mở nàng bằng tay, đánh nàng hay chỉ lột trần nàng, đều có quyền bắt nàng phải phục tùng. Phía bên kia bức vách, mỏng như một bức bình phong, và cũng không dài hơn chiều rộng của chiếc giường và những chiếc bàn đầu giường cộng lại, nàng nghe thấy Noelle trằn trọc, cô cũng không ngủ. Nàng gọi cô. Liệu Noelle có cảm thấy phục tùng như nàng, bị khuất phục và nô dịch như nàng ngay khi người ta chạm vào cô? Noelle phẫn nộ. Phục tùng, nô dịch? Cô làm việc phải làm, chỉ thế thôi. Còn khuất phục ư? Tại sao phải khuất phục? O thật quá phức tạp. Noelle thấy thật đáng tự hào khi nhìn thấy đàn ông cứng lên trước mặt cô, cô thường cảm thấy dễ chịu và luôn vui vẻ khi mở rộng hai chân hoặc miệng cô cho họ. “Kể cả gã người Syria tối nay?” O nói. “Gã người Syria nào?” “Cái gã đen sạm, tóc xoăn tít, với cái bụng khệ nệ, đi cùng cô khi chúng ta vừa vào quầy bar ấy.” Hóa ra là thế, O tự nhủ, họ không thể nhớ được… Nhưng không, Noelle đáp: “Ồ! Giá mà chị nhìn thấy ông ta trần như nhộng: một con lợn béo - Cô thấy rồi đấy, O nói. - Nhưng không, Noelle nói tiếp, chuyện đó thì có sao đâu? Ông ta liếm láp tôi suốt hơn nửa giờ, nhưng lại chỉ muốn cho vào khe mông tôi, tôi thì bò bốn chân rồi, tất nhiên. Chị biết không, ông ta trả hậu lắm.” O cũng đã được trả hậu, tiền đang ở đó, trong ngăn kéo của một trong những chiếc bàn đầu giường. “Noelle này, O nói, nhưng khi họ đánh cô, cô vẫn thấy vui sao? - Có đôi chút, với lại tôi lúc nào cũng chỉ bị họ đánh đôi chút thôi.” O suýt nói: “Cô thật may mắn”, rồi nhận ra nàng không tin chút nào rằng đó là may mắn. Nàng sắp hỏi Noelle tại sao lúc nào họ cũng chỉ đánh cô đôi chút, và cô nghĩ gì về những sợi xích, và nếu đám đầy tớ… Nhưng Noelle đã vừa xoay người trên giường vừa than vãn: “Ôi! Tôi buồn ngủ quá! Đừng nhiều chuyện nữa, O ạ, ngủ đi.” Rồi cô im lặng.
Buổi sáng, tầm mười giờ, một gã đầy tớ đến tháo xích. Tắm xong, trang điểm xong, Anne-Marie khám xong, trừ phi đến phiên phục vụ trong các phòng ngủ ở tu viện lớn, và trong trường hợp đó các cô phải mặc ngay bộ đồng phục, các cô gái được tự do quyết định có mặc đồ hay không, cho đến giờ xuống nhà hàng hoặc quầy bar với những người đến lượt trực, và xuống phòng ăn chung với những người còn lại. Nhưng các cô gái xuống phòng ăn không mặc quần áo: làm thế để làm gì bởi dưới đó các cô phải khỏa thân? Ở một phòng nhỏ trên tầng, họ có thể dùng bữa sáng. Cánh cửa của các phòng ngủ đều mở ra hành lang, và các cô được phép đi từ phòng này sang phòng khác. Chỉ có O, Yvonne, và cô gái thứ ba có đeo đồ sắt như nàng, Julienne, được gọi vào buổi sáng để nhận roi. Họ lần lượt bị đánh ở một đoạn chiếu nghỉ trên tầng, khom người trên lan can cầu thang, và bị trói, những ngọn roi không bao giờ đủ mạnh để lưu lại dấu vết, nhưng lúc nào cũng đủ lâu để khiến họ phải hét lên, phải cầu xin và đôi khi phải chảy nước mắt. Buổi sáng đầu tiên khi O, được cởi trói, vừa vật vã vừa rên rỉ trên giường vì vùng thắt lưng vẫn còn bỏng rát, Noelle ôm lấy nàng để an ủi. Lòng tốt của cô không phải không đi kèm chút khinh bỉ. Tại sao lại chấp nhận bị xỏ vòng sắt? O thú nhận không chút khó khăn rằng nàng hạnh phúc vì điều đó và rằng người tình của nàng ngày nào cũng đánh nàng. “Thế thì, chị đã quen rồi, Noelle nói. Đừng than thở nữa, nếu không bị đánh chị sẽ nhớ đấy. - Có lẽ thế, O nói. Mà tôi cũng không than thở, nhưng thói quen thì, không đâu, tôi không thể quen được… - Thế thì, Noelle nói, chị sẽ phải làm gì đó, bởi vì ở đây sẽ rất hiếm khi chị chỉ bị đánh một lần mỗi ngày. Những cô gái như chị, đám đàn ông sẽ thấy ngay lập tức là các chị được sinh ra cho việc đó. Những chiếc vòng ở bụng dưới, dấu khắc… còn chưa kể chuyện đó sẽ được ghi trong phiếu của chị. - Trên phiếu của tôi, O nói, phiếu nào, cô muốn nói gì? - Chị chưa có phiếu, nhưng yên tâm đi, chuyện này sẽ được ghi trên phiếu khi nào chị có.”
Được hỏi về phiếu ba ngày sau đó, khi bà cho gọi O đến chỗ bà để dùng cơm trưa, Anne-Marie sẵn lòng giải thích. “Ta đang chờ có ảnh của em, họ sẽ viết ở phía sau tấm phiếu mà Sir Stephen sẽ gửi cho ta, ta muốn nói không phải các số đo của em, dấu hiệu nhận dạng của em, tuổi của em, không đâu, mà là những nét đặc biệt của em và cách dùng em… Ồ! Tất cả những thứ đó chỉ trong hai dòng và ta biết ông ấy sẽ nói gì.” Những bức ảnh của O đã được chụp vào một buổi sáng, trong một phòng chụp ảnh giống như phòng ảnh nàng từng làm việc trước đây, đặt ở tầng áp mái của chái nhà bên phải, O được đánh phấn như nàng thường đánh phấn cho các người mẫu, ở thời mà nàng tưởng như còn xa xôi hơn cả thời thơ ấu của nàng. Nàng được chụp ảnh trong bộ đồng phục, trong chiếc váy rộng màu vàng, trong chiếc váy vén lên, nàng được chụp ảnh khỏa thân, chụp chính diện, chụp sau lưng, chụp nghiêng: đứng, nằm, ngả người trên một chiếc bàn và hai chân mở rộng, uốn cong và mông căng ra, quỳ gối và hai tay bị trói. Phải chăng họ sẽ giữ tất cả những ảnh này của nàng? “Đúng thế, Anne-Marie nói. Họ sẽ đưa nó vào hồ sơ của em. Với những bức đẹp nhất, chúng ta sẽ in cho khách hàng.” Khi Anne-Marie cho nàng xem vào ngày hôm sau, nàng kinh ngạc; chúng đẹp đấy tuy nhiên không bức ảnh nào có thể chiếm chỗ trong các album mà người ta bán nửa ngấm ngầm nửa công khai trong các ki ốt. Nhưng bức ảnh duy nhất mà O có cảm giác nhận ra mình trong đó là bức ảnh nàng khỏa thân, đang đứng, chụp chính diện, tựa người vào một mép bàn, hai bàn tay đặt dưới hông, hai đầu gối tách ra, những chiếc vòng sắt hiện rõ giữa hai đùi, và khe bụng dưới cũng rõ nét như khuôn miệng hé mở của nàng. Nàng nhìn thẳng, khuôn mặt chìm đắm và thất thần. Phải nói rằng nàng đã không nhầm khi tự nhìn nhận mình như thế: “Ta sẽ ưu tiên đưa bức ảnh này, Anne-Marie nói. Em có thể nhìn mặt sau, hoặc tốt hơn là không nhìn, ta sẽ cho em xem tấm phiếu của Sir Stephen.” Bà đứng dậy, mở ngăn kéo một cái tủ bàn giấy và đưa cho O tấm bìa mỏng trên có tên nàng, được viết bằng mực đỏ, bằng chữ của Sir Stephen: O, và chú dẫn: “Đã xỏ khuyên sắt. Đã in dấu. Miệng được huấn luyện rất tốt.” Bên trên và được gạch chân: “Nên đánh”. “Bây giờ thì lật bức ảnh lại đi,” Anne-Marie nói. Toàn bộ được viết ở mặt sau bức ảnh. Điều nhắc lại ở đây đã được Sir Stephen nói trước mặt O, bằng những ngôn từ sống sượng hơn, tất cả những lần ông giao nàng cho một người nào đó, và thậm chí ông còn không che giấu điều đó, khi chỉ đơn thuần là nói chuyện về nàng với các bạn của ông. O được biết rằng các bức ảnh, hai hoặc ba bức cho mỗi cô gái, được đưa vào các album có các trang có thể tách rời mà tất cả mọi người ở quầy bar và nhà hàng đều có thể xem được. “Bức ảnh đó cũng chính là bức mà Sir Stephen thích nhất, Anne-Marie nói, cùng với bức này (chụp O đang quỳ gối, váy vén lên). “Nhưng, O kêu lên, ông ấy đã xem sao? - Đúng thế, ông ấy đến hôm qua, hôm qua là ngày ông ấy đã làm phiếu, ở đây. - Nhưng lúc nào hôm qua, O nói, nàng tái nhợt, và cảm thấy cổ họng nghẹn lại, nước mắt dâng lên, lúc nào, tại sao ông ấy không gặp em? - Ồ, ông ấy đã nhìn thấy em, Anne-Marie nói. Hôm qua ta cùng ông ấy vào thư phòng, em đang ở đó. Em ở cùng Tư lệnh. Chỉ có em và ông ấy trong phòng, nhưng chúng ta sẽ không làm phiền ông ấy.” Hôm qua, chiều qua trong thư phòng, O, quỳ gối, chiếc váy xanh lá cây và xanh da trời vén lên trên mông… Nàng không nhúc nhích khi cánh cửa mở ra: nàng đang ngậm dương vật của Tư lệnh trong miệng. “Tại sao em khóc? Anne-Marie nói tiếp, ông ấy đã thấy em rất xinh. Đừng khóc nữa, cô bé ngốc nghếch.” Nhưng O không thể ngừng rơi nước mắt. “Tại sao ông ấy không gọi em? Có phải ông ấy đi ngay không, ông ấy đã làm gì, tại sao ông ấy không nói gì với em?” nàng thổn thức. “À! Lẽ ra ông ấy phải tính sổ với em! Ta tưởng ông ấy phải dạy dỗ em tốt hơn; ta sẽ không khen ngợi ông ấy đâu. Em đáng bị…” Anne-Marie bị cắt ngang: có ai đó gõ cửa phòng bà. Chính là người được gọi là ông chủ của Roissy. Cho đến tận lúc này ông chưa từng để ý đến O, và chưa chạm vào nàng. Nhưng hẳn là trông nàng đang vô cùng tội nghiệp, hoặc khêu gợi, khi nàng rũ rượi như vậy; nhợt nhạt và khỏa thân, khuôn miệng ướt át và run rẩy. Khi Anne-Marie bảo nàng đi ra và lệnh cho nàng đi mặc đồ - đã gần ba giờ - ông sửa lại: ‘‘Không, bảo nàng ấy đợi tôi trong hành lang.
Đang đau khổ cùng cực, O cảm thấy được xoa dịu đôi chút bởi một sự việc mà đúng ra sẽ chẳng thể nào là nhẹ nhàng đối với nàng được: đó là việc người đàn ông bị nhầm là người Đức, nàng đã từng thuộc về ông ta nhiều lần trước mặt Sir Stephen, đến gặp nàng. Ông ta chẳng có gì thú vị, chắc chắn rồi: thô bạo, dáng vẻ tham lam và khinh khỉnh, hai bàn tay và ngôn ngữ của một gã phu kéo xe. Nhưng ông ta đã nói với O, trong khi gọi đồ uống và đứng chờ ở quầy bar, rằng ông ta đến theo lời Sir Stephen, và mời nàng ăn tối. Đồng thời ông ta đưa cho nàng một chiếc phong bì. Tim nàng bỗng nẩy lên, O nhớ lại chiếc phong bì mà nàng đã tìm thấy trên bàn phòng khách của Sir Stephen, ngày hôm sau đêm đầu tiên ở nhà ông. Nàng mở ra: đúng là lời nhắn của Sir Stephen, bảo nàng làm thế nào để Carl muốn quay lại, giống như khi đi tàu ông đã yêu cầu nàng lôi kéo ông ta đến buồng nàng. Và cảm ơn nàng. Carl đương nhiên không biết nội dung bức thư. Hẳn Sir Stephen đã nói để ông ta hiểu khác đi. Khi O bỏ lại tờ giấy vào phong bì, và ngước mắt nhìn ông ta, đang ngồi trên một chiếc ghế tròn ở quầy bar (nàng đứng trước mặt ông ta), ông ta nói với nàng bằng giọng khàn và chậm rãi, lại càng chậm hơn bởi những khó khăn khi phải diễn đạt bằng tiếng Pháp và chất giọng Đức của ông ta: “Thế nào, nàng sẽ vâng lời chứ? - Vâng,” O nói. A! Vâng, nàng sẽ vâng lời! Ông ta tưởng rằng nàng vâng lời ông ta. Nàng không quan tâm đến Carl, mà vì Sir Stephen, dù bằng cách thức nào, muốn sử dụng nàng cho các mục đích của ông, dù đó là mục đích gì đi chăng nữa! Nàng nhìn Carl dịu dàng: nếu nàng thành công trong việc khiến ông ta muốn quay lại - tại sao Sir Stephen muốn giữ ông ta ở Paris, ít nhất là nàng hiểu như thế, đối với nàng cũng không quan trọng, - nếu nàng thanh công, có thể Sir Stephen sẽ đền bù cho nàng, có thể ông sẽ đến. Nàng tóm lớp vải lụa phay sột soạt của chiếc váy, mỉm cười với tay người Đức, và đi qua trước mặt ông ta để vào nhà hàng. Phải chăng vì nét dịu dàng của nàng, khi nàng muốn, sẽ thật ngọt ngào, phải chăng vì nụ cười của nàng, mà nàng ngạc nhiên thấy lớp băng đông cứng khuôn mặt Carl đột ngột tan chảy. Trong bữa tối, ông ta cố gắng nói chuyện với nàng một cách lịch sự. Chỉ trong nửa giờ, O hiểu về ông ta nhiều hơn những gì Sir Stephen từng nói với nàng: ông ta là người Flamand, và nắm giữ nhiều lợi tức ở Congo thuộc Bỉ, rằng ông ta đi châu Phi ba đến bốn lần mỗi năm bằng máy bay, rằng các mỏ mang lại rất nhiều tiền. “Mỏ gì?” O hỏi. Nhưng ông ta không trả lời. Ông ta uống nhiều đôi mắt lúc nào cũng nhìn chăm chăm, khi thì vào môi O, khi thì vào ngực nàng rung rinh dưới lớp đăng ten, và thỉnh thoảng, qua một mắt lưới, bởi vì các mắt lưới quá rộng, người ta lại nhìn thấy thấp thoáng cái núm được tô son. Ở văn phòng, nơi sau đó O dẫn ông ta đến để lấy một phòng, ông ta nói: “Nàng sẽ mang whisky lên, cả một sợi roi da nữa.” Sau khi chiếm đoạt nàng xong, giống như Noelle từng bị chiếm đoạt bởi gã người Syria, hay cũng giống như chính O đã từng bị ông ta chiếm đoạt trước mặt Sir Stephen, sau khi đã để nàng vuốt ve, và vừa giơ chiếc roi lần thứ ba, ông ta nắm lấy hai bàn tay O, và nàng, dù không muốn, cầu xin ông ta dừng tay, O đọc thấy trong mắt ông ta một niềm vui tàn bạo đến nỗi nàng biết mình sẽ không nhận được chút thương hại nào (nàng chưa từng hy vọng điều đó), nhưng đồng thời, và nhất là, nàng biết ông ta sẽ quay lại.
Thỉnh thoảng, cũng có khi họ đưa O quay lại một trong số những căn phòng ở tầng trệt trông ra hoa viên, nơi nàng từng ở trước kia. Có lần nàng tưởng sẽ ở đó lâu dài, trong lòng có cảm giác hạnh phúc, và khẽ nhắc lại với chính mình điều đó, giống như những cái bóng trong đêm thường nói:
“Những giấc mơ không ngừng quay trở lại, làm sao biết được đó chỉ là mơ? Cuộc sống của ta phải chăng là thứ gì khác một giấc mơ khi đang thức? Ta quay lại trong căn nhà này, nơi không phải nhà của ta, cũng không phải nhà của người ta yêu. Thế nhưng, người đó lại muốn từ nay trở đi cho ta sống ở đây. Phòng của ta yên tĩnh và tối tăm, với một cửa sổ lớn sát đất mở ra hoa viên. Chiếc giường rộng thấp đến nỗi ít ai gọi nó là giường, nó lẫn vào với sàn nhà, với bức tường nơi nó tựa vào. Tất cả những thứ không phải là giường nằm trong căn phòng nhỏ bên cạnh, cánh cửa phòng lẫn trong tấm thảm, mọi thứ: bồn tắm, tủ, bàn trang điểm. Trong phòng ngủ có một chiếc gương lớn đối diện với giường. Một phần của gương được gắn chặt vào một cánh cửa. Nếu nó chuyển động, nghĩa là có người vào.
Không phải là ông ấy. Ta đã nói là ta khỏa thân chưa nhỉ? Đó là một gã đầy tớ mang đến một cái khay. Trà cho ba người, cùng với bánh sandwich kèm cải xoong, những chiếc bánh nướng và bánh ga tô hoa quả ngọt sắc, gần như màu đen, giống ở Luân Đôn. Gã đặt cái khay trên góc giường, rồi gã đi. Con chó to lớn giống Pyrénées đi theo gã ngồi bên cái khay, cũng lặng lẽ và bối rối như ta. Ta nhìn nó và ta trong gương, hai hình ảnh phản chiếu rõ nét trên nền đỏ thẫm của bức tường và những tấm rèm, và cũng qua tấm gương mà ta nhìn thấy ở bên tay trái ta cánh cửa sổ sát đất mở ra. Ông bước vào, mỉm cười với ta, ôm ta trong vòng tay khi ta đứng dậy. Ta quỳ xuống trên tấm thảm gần giường để rót trà và đưa cho ông một tách, ta đã cắt bánh nướng rồi phết bơ, cắt lát chiếc bánh ga tô. Cái tách thứ ba là dành cho ai? Ông đã đoán rằng ta sẽ đặt câu hỏi đó. ‘Lát nữa, em sẽ có khách. - Ai vậy? - Ai thì cũng có sao đâu? Một người mà ta rất quý mến. - Ông không ở lại sao? - Không hẳn.’ Không hẳn, lúc đầu ta không hiểu. Sau đó, ta nhận ra rằng tấm gương lớn chỉ là gương ở phía ta, rằng cánh cửa đó trong suốt, mở ra một căn phòng thứ hai nơi người khác có thể theo dõi tất cả những gì diễn ra trong phòng ta nếu họ muốn. Tất nhiên là có nhiều căn phòng có cấu trúc giống như thế. Mà tại sao lại nói là phòng ta? Nhưng một tù nhân phải nói là xà lim của tôi, dù không được lựa chọn, trong khi ta đã lựa chọn làm tù nhân. ‘Nếu em chấp thuận thuộc về ta, ta sẽ sở hữu em.’ Như thể một chiếc đĩa hát, những lời được ông nói ra và không bao giờ nhắc lại đó cứ quay mãi trong đầu ta. Gã trai cao gầy do một gã đầy tớ dẫn đến và lúc này đang được Sir Stephen tiếp đón sẽ tiếp nhận các quyền đó của ông. Sir Stephen đặt chiếc tách xuống. Ta rót một tách khác cho người lạ kia, anh ta nói: ‘Isn’t she sweet! - She’s yours’ *, Sir Stephen nói, và để ta lại với anh ta. xếp gọn khay trà cũng bằng thừa. Có rất nhiều chỗ trên chiếc giường rộng mênh mông. Ai sẽ xóa bỏ những giấc mơ?”
☆
Cô ấy thật ngọt ngào! - Cô ấy là của ông - Tiếng Anh trong nguyên bản.
☆
Hiếm khi các thành viên câu lạc bộ hoặc các khách mời đến nhà hàng hoặc quầy bar mà lại đi cùng một phụ nữ, nhưng cuối cùng chuyện đó vẫn xảy ra. Qua thực, với điều kiện là có người đi cùng, phụ nữ không bị cấm vào cửa, hay thậm chí cả vào phòng. Người đàn ông đi cùng họ không phải trả thêm khoản nào, ngoài đồ uống hay đồ ăn của họ, và không cần cung cấp tên của họ. Điểm khác biệt duy nhất ở thời điểm đó giữa Roissy và một khách sạn nhà thổ thông thường, đó là khi thuê phòng phải thuê kèm một cô gái. Trong căn phòng lớn nóng nực nơi những cây ráy thơm và cây dương xỉ mọc dọc một bức tường tỏa ra mùi như trong nhà kính, họ cởi áo măng tô lông thú, đôi khi cả áo vest đồng bộ với chân váy. Sự tự tin của họ, có lẽ để che giấu cảm giác khó xử, sự hiếu kỳ mà họ cố gắng che đậy dưới vẻ ngạo mạn, những nụ cười mà họ cố tỏ ra khinh khỉnh, và chắc chắn là đôi khi cũng tương ứng với sự khinh bỉ thực sự, làm dâng lên nỗi hận thù của các cô gái, và khiến những người đàn ông có mặt vốn là khách quen của Roissy, dù là thành viên hay khách mời, đều thấy rất thích thú.
Trong suốt tám ngày O phục vụ ở nhà hàng vào buổi trưa, có ba cô gái đến, vào những ngày khác nhau. Người thứ ba mà O gặp, cao lớn và tóc vàng, đi cùng một thanh niên mà O từng nhìn thấy ở quầy bar. Họ ngồi ở một trong các bàn nàng được giao phục vụ, trong một góc tường gần cửa sổ. Gần như ngay lập tức, một thành viên câu lạc bộ, có tên là Michel, đến ngồi cùng họ, và ra hiệu cho O lại gần. Michel đã ngủ một lần với O. Khi chàng thanh niên giới thiệu Michel với người phụ nữ trẻ, O nghe thấy anh ta nói thêm: “Vợ tôi.” Cô ta đeo nhẫn cưới, có đính những viên kim cương nhỏ, và một viên đá saphir gần như đen tuyền. Michel nghiêng người, ngồi xuống, và khi người phụ trách phòng ăn nhận gọi món xong, anh ta bảo O, nàng đang đứng chờ: “Mang cuốn album ra cho Bà đây.” Thiếu phụ hờ hững lật giở từng trang trong cuốn album, và hẳn là sắp lướt qua bức ảnh của O nhưng vẫn giả vờ không nhận ra nàng, thì chồng cô nói: “Đây này, bức này này, giống hệt cô ấy.” Cô ta ngước mắt nhìn O, không hề nở nụ cười. “Thật sao?” cô ta nói. “Lật sang trang sau đi,” Michel bảo. “Em đã đọc ghi chú chưa?” người chồng hỏi. Thiếu phụ gấp cuốn album lại, không trả lời. Nhưng khi O quay trở lại bàn sau khi đi tìm người phục vụ thứ nhất, nàng thấy cô ta đang trò chuyện sôi nổi, và Michel đang cười. Sau đó, họ im bặt mỗi khi nàng lại gần, tuy nhiên không nhanh lắm, vì nàng bưng cà phê, để nàng không nghe thấy người chồng nài nỉ: “Thôi nào, em quyết định đi.” Michel nói thêm điều gì đó mà O không nghe rõ, thiếu phụ nhún vai. Trong phòng ngủ, cô ta không cởi quần áo, chỉ đưa đôi bàn tay khô khốc lướt qua người O, nàng cảm thấy như trên người nàng là móng vuốt của một con chim lớn, rồi cô ta nhìn nàng vuốt ve chồng mình, và dâng hiến cho anh ta. Khi họ đi, để nàng lõa lồ ở lại, họ không đánh nàng, không đối xử tệ, cũng không sỉ nhục nàng. Họ nói với nàng rất lịch sự. Chưa bao giờ nàng thấy nhục nhã hơn thế.
“Những ả khốn đó, Noelle nói, khi nhìn thấy nàng đi ra cùng cặp vợ chồng đó, cô liền hỏi han nàng, và cuối cùng O cũng kể lại chuyện đã xảy ra cùng cảm giác của nàng lúc đó, những ả khốn đó, họ cũng đĩ bợm như chúng ta, chị nghĩ mà xem, nếu không họ đã không đến đây, nhưng họ tưởng họ là ai chứ! Tôi á, nếu mà có thể, tôi sẽ cho họ ăn tát.” Đó là tình cảm thường trực và thống nhất đối với những cô gái đến để xem. Trong khi Noelle, cũng như tất cả các cô gái khác, và cả O, nếu có lúc thèm muốn được như các cô gái được người tình dẫn đến Roissy, thì chỉ vì sự quan tâm của người tình dành cho họ, chứ không hề có chút hận thù hay ghen tức thực sự nào. Lần đầu lưu lại đây, O không hề ngờ rằng nàng đã làm dấy lên những nỗi thèm muốn nào xung quanh nàng, muốn được nói chuyện với nàng, được giúp đỡ nàng, được biết nàng là ai, được hôn nàng, ở những cô gái đã cởi quần áo nàng, tắm rủa cho nàng, chải tóc cho nàng, thoa phấn cho nàng, mặc lại chiếc áo nịt và váy cho nàng, khi nàng mới đến, và những ngày sau đó đã chăm sóc cho nàng và đã ra sức tìm cách nói chuyện với nàng khi họ tưởng mình không bị nhìn thấy; cố gắng của họ lại càng vô ích hơn vì nàng chưa từng tìm cách đáp lại. Khi đến lượt nàng làm cái công việc được gọi là phục vụ phòng, nghĩa là đi cùng Noelle đến các phòng ở khu tu viện lớn, để tắm rửa và phục sức cho các cô gái sống ở đó, O vô cùng bối rối bởi cái có thể gọi là vô số những hình ảnh phản chiếu, vô vàn những bản sao của thứ đã từng là chính bản thân nàng, và được người ta đặt vào tay nàng, đến nỗi nàng không bao giờ bước qua ngưỡng cửa của những căn phòng màu đỏ mà không run rẩy. Bởi vì tất cả các phòng đều màu đỏ. Điều khiến nàng đau khổ hơn cả là nàng không bao giờ có thể chắc chắn đã tìm lại được căn phòng từng là của nàng. Căn phòng thứ ba chăng? Cây dương lớn xào xạc trước cửa sổ. Những cây cúc sao nhợt nhạt, đã chống chọi suốt cả mùa thu, đang nở hoa cầm chừng. Đang là tiết thu phân tháng Chín. Nhưng căn phòng thứ năm cũng có cây dương và hoa cúc sao. Ở trong căn phòng đó là một cô gái mảnh dẻ, trắng trẻo, nổi bật trên nền giấy phủ tường màu đỏ ối, run rẩy, cặp đùi lần đầu tiên hằn những vệt màu tím của ngọn roi. Cô tên là Claude. Người tình của cô là một gã trai gầy gò trạc ba mươi tuổi thường ôm vai cô, giống như René từng đỡ nàng, nhìn cô đắm đuối, tách mở khe bụng mềm mại nóng bỏng của cô cho một người đàn ông mà cô chưa từng gặp, và bên dưới ông ta cô rên rỉ. Noelle tắm cho cô. O thoa phấn, thắt dải buộc áo nịt ngực, mặc váy cho cô. Cô có cặp vú mềm mại với nhũ hoa màu hồng, đôi đầu gối tròn trịa. Cô câm lặng và lạc lõng. Cô, và những cô gái giống cô, thuộc về các thành viên, và họ là những người duy nhất được chia sẻ các cô, dâng hiến trong lặng lẽ, và ngay khi người ta thấy các cô đã đủ sẵn sàng và thuần thục, sẽ rời khỏi Roissy, trên ngón tay đeo chiếc nhẫn sắt, để ở bên ngoài Roissy cũng được người tình của họ cho làm điếm, chỉ để người tình vui thích, đối với các cô gái làm điếm ở Roissy cũng như ở bên ngoài các cánh cổng, làm điếm vì tiền, vì lợi ích và vì niềm vui của các thành viên câu lạc bộ, chứ không phải vì người đàn ông yêu họ, các cô khiến họ tò mò và phỏng đoán không ngừng. Các cô có quay lại Roissy không? Nếu các cô quay lại, liệu các cô có bị giam trong tu viện lớn không, hay sẽ dâng hiến trong lặng lẽ và được đưa vào cộng đồng, dù chỉ vài ngày? Có một cô gái bị người tình bỏ trong tu viện sáu tháng, anh ta dẫn cô đến, và không bao giờ đưa đi nữa. Nhưng O gặp lại Jeanne, người đã ở một năm trong cộng đồng, rồi ra đi, rồi lại quay lại, Jeanne mà René đã vuốt ve trước mặt nàng, người đã nhìn O với biết bao ngưỡng mộ và ghen tị. Cũng bị đánh và bị xích giống như những cô gái khác, tuy nhiên các cô gái thuộc về cộng đồng vẫn được tự do. Không phải tự do để không bị đánh khi các cô ở đó, mà tự do ra đi nếu các cô muốn. Chính các cô gái bị đối xử tàn bạo nhất lại ít bỏ đi nhất, Noelle ở lại hai tháng, bỏ đi ba tháng, quay trở lại khi cô không còn tiền. Nhưng Yvonne và Julienne, ngày nào cũng bị đánh, giống như O, và cũng như O, theo như Noelle từng báo trước, thường bị đánh nhiều lần trong ngày, ba người họ, Yvonne, Julienne và O cũng tự nguyện làm tù nhân giống như các cô gái trong tu viện lớn.
Sau khoảng sáu tuần, suốt thời gian đó nàng không ngừng hy vọng, mặc cho ngày nào cũng thất vọng, rằng Sir Stephen sẽ đến, O thấy rằng các thành viên ở lại hoặc đến Roissy nhiều ngày liên tục không phải là số hiếm, và chuyện tương tự cũng xảy ra với các khách hàng. Đến nỗi họ hình thành các ưu tiên, hoặc các thói quen (giống như các ưu tiên và thói quen của đám đầy tớ, đến nỗi ở trong phòng ăn, thường là mỗi gã đầy tớ sẽ sở hữu một cô gái: cũng như O, bị José bắt ngồi giạng chân trên đùi gã, hai bàn tay gã túm lấy eo và mông nàng, và trong tư thế hơi ngửa ra đó nàng giống với người phụ nữ ngất xỉu ở các bức tượng Hindu mà thần Siva ôm giữ) và O nhận thấy Carl thường xuyên quay lại không hẳn là bởi đôi khi ông ta đến bốn ngày liên tục, luôn luôn yêu cầu nàng vào khoảng chín giờ tối, mà chủ yếu là bởi lần nào nàng cũng tìm cách để ông ta nói về Sir Stephen, ông ta hiếm khi đồng ý, và thường chủ yếu là để giải thích những điều mà ông ta, Carl, đã nói với Sir Stephen (về O) hơn là những điều Sir Stephen trả lời. Không lần nào ông ta để tiền lại cho O. Không phải vì ông ta không biết việc đó. Một tối ông ta cho gọi O lên cùng với một cô gái khác, ngẫu nhiên lại chính là Jeanne. Ông ta cho cô xuống rất nhanh, giữ O lại, nhưng cho cô xuống với cả nắm tiền ở tay. O thì không có gì hết. Vậy nên nàng không hiểu đang xảy ra chuyện gì khi vào một tối tháng Mười, thay vì bỏ đi như vẫn quen làm, ông ta bảo nàng mặc lại quần áo, chờ đến khi nàng xong xuôi liền đưa cho nàng một cái hộp dài bằng da màu xanh. O mở ra: trong hộp có một chiếc nhẫn, một chiếc vòng cổ và hai chiếc vòng tay bằng kim cương. “Nàng sẽ đeo chúng thay cho những thứ nàng đang đeo, ông ta nói, khi ta đưa nàng đi. - Đưa em đi? O nói. Đi đâu? Nhưng ông không thể đưa em đi. - Trước hết ta sẽ đưa nàng đến châu Phi, ông ta nói, sau đó là châu Mỹ. - Nhưng ông không thể,” O nhắc lại. Carl ra hiệu như để bảo nàng im: “Ta sẽ thu xếp với Sir Stephen, và ta sẽ đưa nàng đi. - Nhưng em không muốn, O kêu lên, nỗi sợ hãi bỗng choán lấy nàng, em không muốn, em không muốn. - Có đấy, em sẽ muốn,” Carl nói. Và O nghĩ: “Ôi, mình sẽ trốn! Không phải ông ta, không, mình sẽ trốn.” Chiếc hộp để mở trên chiếc giường xổ tung, những đồ trang sức mà O không thể đeo ánh lên giữa đống ga giường hỗn độn, cả một gia tài. “Mình sẽ bỏ trốn với đống kim cương,” nàng tự nhủ, và mỉm cười với ông ta.
Ông ta không quay lại. Mười ngày sau, khi nàng đang chờ đợi, vào đầu buổi chiều, mặc chiếc váy màu vàng và xám của ngày đầu tiên, thì một gã đầy tớ mở cho nàng cánh cửa nhỏ để đi đến thư phòng, nàng nghe thấy tiếng chân chạy phía sau, và quay lại: là Anne-Marie, trên tay bà cầm một tờ báo, bà đưa nó cho nàng, O chưa từng thấy bà nhợt nhạt đến thế. “Xem này,” bà bảo nàng. Tim O nẩy lên trong lồng ngực: ở trang nhất, một khuôn mặt thất thần, khuôn miệng há hốc, đôi mắt nhìn thẳng vào mặt nàng: khuôn mặt ông ta. Một dòng tít lớn: “Người phụ nữ khỏa thân trong vụ án ở Franchard là ai? Những người leo núi, bài báo nói, đang luyện tập trong khu rừng Fontainebleau, trong hẻm Franchard, nghe tiếng sủa của một con chó, đã phát hiện trong một bụi rậm thi thể của một người đàn ông chết bởi một viên đạn bắn vào gáy. Người đàn ông đó có vẻ là người ngoại quốc, đã bị vặt hết giấy tờ. Trên người ông ta, nhét vào trong lớp lót của chiếc áo vest qua một chiếc túi sứt chỉ, người ta chỉ tìm thấy một bức ảnh người phụ nữ hoàn toàn khỏa thân, và theo một số dấu hiệu thì có lẽ là một gái điếm, và cảnh sát đang tìm kiếm.” Đoạn mô tả bên dưới khiến O không còn nghi ngờ gì nữa: chính là Carl. “Em nghĩ chuyện này có thể là gì?” Anne-Marie nói. “Ồ vâng, O nói. Sir Stephen… Không nên nói gì cả. - Có chứ, Anne-Marie nói, nhưng em không cần nói là Sir Stephen đã gửi ông ta đến với em. Nhưng cũng có khả năng họ biết chuyện đó.” Khi cảnh sát đến Roissy, Carl đã được nhận dạng, nhờ vào nhãn hiệu quần áo và hiệu giặt, bởi người thợ may của ông, và bởi các nhân viên trong khách sạn của ông. O chỉ bị hỏi han để bổ sung thêm cho vụ điều tra, và chính xác hơn là về Sir Stephen. Họ biết ông có liên hệ với Carl. Mối liên hệ nào? O không biết. Sau khoảng ba giờ hỏi cung, O vẫn không nói gì, ngoài việc khẳng định rằng từ hai tháng nay nàng không gặp Sir Stephen. “Nhưng mà hãy hỏi ông ấy đi! cuối cùng nàng kêu lên, với lại chuyện đó thì có ý nghĩa gì với các ông đâu! - Vậy là cô không hiểu rằng có thể ông ta đã thủ tiêu gã người Bỉ, ông bạn đẹp trai của cô ấy, và chính vì thế mà ông ta đã biến mất. Nhưng từ giờ cho đến khi chúng tôi chứng minh được…” Họ không chứng minh được. Họ giả thiết rằng Carl, người được biết là đang nắm giữ các mỏ kim loại hiếm ở Trung Phi, sau khi đàm phán dù không có quyền đó và với những khoản tiền đáng kể (mà họ tìm thấy dấu vết trong các tài khoản ngân hàng của ông ta, nhưng ông ta đã rút hết) về các chuyển nhượng hoặc sản phẩm của chúng với các đại lý nước ngoài - có thể là đại lý của Anh, có thể là Sir Stephen -, đã chuẩn bị rời khỏi châu Âu, và rằng các đại lý này, nhận thấy mình bị lừa gạt mà không thể phòng vệ chính đáng, đã trả thù. Còn việc tìm kiếm Sir Stephen… còn để biết khi nào ông quay lại thì…
“Bây giờ, em đã tự do, O ạ, Anne-Marie nói. Chúng ta có thể tháo những chiếc vòng sắt, vòng cổ, vòng tay cho em, xóa bỏ những chữ đã đóng dấu. Em có kim cưong, em có thể trở về nhà em.” O không khóc, nàng cũng không than thở. Nàng không trả lời Anne-Marie. “Nhưng nếu em muốn, Anne-Marie nói tiếp, em có thể ở lại.”