Cô Gái Vô Danh Trên Sông Seine

Lượt đọc: 2665 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
9 Bóng đen của Dionysus
thứ tư ngày 23 tháng mười hai

Ước gì em ở đây, em gõ cánh cửa. Và nói với tôi rằng em đây. Đoán xem em mang gì tới. Và em mang chính em cho tôi.

Boris VIAN

1.

Chuông báo động xoáy vào màng nhĩ tôi. Một cây lao móc cắm thẳng vào ngực kéo tôi khỏi giấc ngủ sâu. Vô cùng bối rối, khó thở, tôi ngồi dậy trên giường. Hoang mang mất vài giây tôi mới định hình được tình huống: có lẽ ai đó vừa đột nhập vào nhà. Tôi chậm chạp đứng dậy. Đờ đẫn, tôi lò dò tìm công tắc đèn, nhưng vấp phải chiếc túi du lịch và ngã sõng soài xuống nền nhà.

Chết tiệt. Tôi loạng choạng đứng dậy, đầu óc như bị một gọng kìm siết chặt, hai bên màng nhĩ vẫn bị tiếng chuông báo động xuyên thủng. Đêm qua thật kinh khủng. Những cơn ác mộng, chứng đau nửa đầu và mất ngủ đến tận 5 rưỡi sáng. Hình ảnh Milena Bergman không ra khỏi đầu tôi. Tôi mới khổ sở ngủ lại được chừng hai tiếng và giờ thì một kẻ đột nhập kéo tôi rời khỏi giường.

Ngay khi tỉnh táo trở lại, hình ảnh cô ấy lại hiện lên. Tim tôi đập mạnh. Công tắc đây rồi. Ánh sáng. Mấy thanh gỗ dưới chân. Cầu thang lơ lửng xuống tận tầng trệt.

Chuông báo động tiếp tục kêu, nhưng phòng khách trống trơn. Cửa kính, lối vào nhà duy nhất, vẫn được khóa chặt. Báo động giả à? Đây không phải lần đầu hệ thống cảnh báo bị lỗi. Tôi nhập mật mã để tắt chuông. Ngoài kia trời đã hửng sáng. Bầu trời xanh nhạt, tựa như cõi mộng. Lớp sương giá mỏng nhẹ lập lờ trên khu vườn bị đông cứng trước cái lạnh của buổi sớm. Những cành cây đen trụi lá tạo thành các vệt răng cưa trên nền trời đã tắt các vì sao. Vẫn còn ngái ngủ, tôi dụi mắt và đi một vòng quanh tầng trệt để kiểm tra lần cuối.

Kể cả khi mọi thứ đều yên ắng, tôi cũng chưa an tâm. Tôi lại cảm thấy như bị giam cầm trong những tán lá và cây cối co cụm bên trên căn nhà. Những tấm kính bị các ánh phản chiếu xuyên qua, thay đổi không ngừng, chúng dội lại và chồng lên nhau, tạo thành những hình ảnh khó chịu.

Một tiếng động lớn làm rung chuyển bức tường kính sau lưng tôi. Tôi quay người lại. Tiếng động đến từ đằng sau nhà, nơi nhìn ra bụi nguyệt quế rậm rạp rồi đến khu nhà kính vườn thực vật của khoa Dược. Vào thời điểm này trong ngày, khu vực mang vẻ ma mị. Những hàng rào đầy băng giá được bao phủ một lớp bột trắng, tạo ấn tượng chúng nằm trong cảnh phim của hãng Hammer, chứa đầy những sinh vật ma quỷ.

Đột nhiên một bóng đen hiện ra và một bàn tay vồ mạnh lên tấm kính. Quá kinh ngạc, tôi lùi lại và hét lên. Phải mất một lúc tôi mới nhận ra đó đúng là cô ấy. “Milena”. Cô ấy đang sợ hãi, hoảng loạn, tóc rối bù, mặc độc chiếc váy ngủ, cô ấy cầu xin tôi cho vào nhà.

– Raphaël, mở cửa cho em!

Giọng cô ấy run rẩy vì khiếp sợ, dù đã bị tấm kính dày cản âm. Chìa khóa cửa tôi để trong cái khay gần lối vào. Tôi gí chìa lại gần khóa cửa. Không có tiếng kêu gì và cánh cửa vẫn đóng chặt.

– Nhanh lên!

Tôi lặp lại lần nữa, nhưng khóa điện vẫn không mở. Tại sao?

– Làm ơn nhanh lên, em xin anh!

Đó là lần đầu tiên tôi bị kẹt trong nhà. Việc chuông báo động kêu hẳn đã làm chập hệ thống điện khốn kiếp điều khiển cửa ra vào.

Tôi nhìn vào mắt cô ấy và gắng hết sức để giữ bình tĩnh, cố không làm cô ấy hoảng sợ thêm.

– Ta sẽ tìm cách giải qu...

– Hắn đang đến, Raphaël! Hắn đang đến!

Cô ấy đang nói về ai? Tôi nhìn kỹ khắp khu vườn nhưng không thấy bóng người. Nhưng tôi thấy rõ ánh mắt cô ấy tràn ngập kinh hoàng. Tôi lại lao đến khay để đồ để lấy điện thoại và tấm danh thiếp tôi vừa nhận được hôm qua. Tôi cần giúp đỡ và tôi chỉ thấy một số điện thoại duy nhất.

2.

Roxane vừa trải qua một đêm tồi tệ. Cô mở mắt lúc 4 rưỡi sáng, người đầm đìa mồ hôi, sau một loạt ác mộng lộn xộn đầy các thần Dê, những người đàn bà cuồng nộ và những thợ xăm điên khùng. Bị những thông tin vừa đọc hôm trước ám ảnh, cô trở mình liên tục trên xô pha mà không tài nào ngủ lại. Một suy nghĩ xoáy sâu trong đầu: cô phải tìm hiểu thêm về hoạt động của Marc Batailley mấy ngày trước khi xảy ra tai nạn. Dễ nhận ra là viên cảnh sát đang tiến hành một cuộc điều tra liên quan đến thần thoại. Nhưng đối tượng nghiên cứu của ông là gì và đâu là mối liên hệ giữa nghiên cứu ấy và Milena Bergman? Trước mắt, cô chỉ nhìn thấy một cách duy nhất để tìm hiểu.

Cô ra đường trong cái lạnh buốt giá buổi đêm tàn và ra vẻ người chạy bộ, cô sải những bước dài trên phố Sèvres và phố Lecourbe đến tận nghĩa trang Vaugirard. Các tòa nhà của bệnh viện Pompidou ở ngay phía sau. Bình minh ló rạng khi cô tiến vào sân trong. Trái ngược với hôm trước, bệnh viện châu Âu còn đang say ngủ. Cửa kính để lọt ánh đèn trắng gay gắt khiến nơi đây càng thêm buồn tẻ. Cô đi thẳng lên phòng hồi sức tích cực. Thang máy. Những hành lang bật sưởi nóng bức. Mùi thức ăn và mùi cái chết. Cuộc thương lượng với hộ lý để vào phòng 18, “năm phút, để phục vụ điều tra”. Cần hỏi ý kiến bác sĩ. Roxane lờ đi, nhưng cô hộ lý kia sẽ trở lại cùng vài đồng nghiệp hoặc nhân viên bảo vệ. Cô phải hành động thật nhanh. Cô liếc nhanh nhìn viên cảnh sát. Giờ ông đã được nằm ngửa, tóc bù xù và râu rậm rạp, cả người ông khuất sau hệ thống các ống truyền dịch, máy theo dõi và máy thở. Cô mở tủ đồ, lục túi áo khoác dài bằng da và tìm thấy thứ mình cần: iPhone của Bataille. Vạch pin báo đỏ, máy sắp sập nguồn. May thay, cô đã lường trước tình huống và lấy trong túi áo củ sạc của mình để sạc chiếc điện thoại ở cạnh giường. Đó là mẫu đời mới dùng công nghệ nhận diện khuôn mặt. Cô nghiêng màn hình về phía gương mặt bất động của viên cảnh sát và điện thoại được mở khóa. Như được tiếp thêm can đảm nhờ thắng lợi ấy, cô bắt đầu nghiên cứu thật nhanh nội dung bên trong. Thư điện tử, tin nhắn điện thoại, lịch sử trình duyệt, ảnh chụp... Roxane chưng hửng không lâu sau đó. Rõ ràng Marc Batailley không sa đà vào Internet và chỉ dùng những chức năng cơ bản nhất của chiếc điện thoại thông minh. Song, danh sách các cuộc gọi gần nhất giúp cô thêm phấn chấn. Cô chụp lại màn hình rồi gửi SMS sang máy của mình. Tương tự với ứng dụng bản đồ trong đó hiển thị những địa điểm cuối cùng Batailley tìm kiếm. Vì cho rằng mình đã có một số dữ liệu ban đầu để khai thác, cô trả điện thoại về chỗ cũ và chuồn đi.

Trái với lo lắng trong lòng, Roxane không gặp bất cứ rủi ro nào ở hành lang. Các bệnh nhân đã thức dậy, đội ngũ y tá phải vào vị trí. Không có dấu hiệu nào của tay bảo vệ tóc hung khó chịu hay cô nàng hộ lý. Cô đi thang bộ rồi lánh vào Relais H, quán cà phê cô phát hiện thấy ở sân trong và vào giờ này, khách khứa trong quán chủ yếu là nhân viên bệnh viện. Cô gọi liền hai cốc Double Espresso cho liều cafein đầu tiên của buổi sáng rồi ngồi vào một bàn trống hiếm hoi.

Cô bắt đầu nghiên cứu các dữ liệu thu được trong điện thoại. Ứng dụng bản đồ trực tuyến cho thấy hai ngày trước tai nạn, có lẽ Batailley đã đến số 14, đường Montmartre, quận 9. Cô lập tức soạn một tin nhắn cho alentine để nhờ đào sâu manh mối này. Sau đó, cô tập trung vào các số cuối cùng Marc đã gọi. Hai trong số đó dường như đáng quan tâm. Một số hiển thị trong danh bạ điện thoại của Marc dưới tên Valétie Janvier. Cái tên tức thì vang lên trong đầu Roxane. Janvier là một nữ cảnh sát. Thậm chí còn là cảnh sát cấp cao. Cựu thành viên Đội Hình sự, cảnh sát trưởng sư đoàn, trưởng quận 1 của thủ đô. Một trong những gương mặt luôn được ngành nêu bật trước truyền thông trong các phóng sự về “những phụ nữ trong ngành cảnh sát”. Không chỉ Batailley đã gọi cho bà hai lần vào tuần trước, mà chính Valérie Janvier cũng cố liên lạc với ông suốt 48 giờ qua: hai cuộc gọi nhỡ, không để lại lời nhắn.

Bất chấp mới sáng sớm, Roxane cả gan thử gọi cho bà cảnh sát trưởng dù không hy vọng gì nhiều. Không ngờ bà lại bắt máy.

– Valérie Janvier đây.

Trong vài giây, Roxane bị bất ngờ. Từ âm thanh bên kia đầu dây, cô nghe thấy rời rạc tiếng cả gia đình đang ăn sáng. Máy pha cà phê, điểm báo của đài RTL, tiếng lũ trẻ chí chóe với nhau trước khi đi học.

– Chào buổi sáng thưa bà cảnh sát trưởng, tôi xin phép làm phiền bà để...

– Cô là ai?

– Đại úy Roxane Montchrestien thuộc BNRF. Tôi gọi cho bà về việc của ông Marc Batailley.

– Vào 7 rưỡi sáng ư?

– Marc đang hôn mê ở bệnh viện.

– Trời đất, chuyện là thế nào?

– Ông ấy gặp tai nạn rất nghiêm trọng vào hai ngày trước. Ông ấy bị ngã, có thể liên quan đến vụ án ông ấy đang thực hiện.

Janvier im lặng một hồi rồi thận trọng nói.

– Tại sao cô lại chủ động báo cho tôi?

– Vì tôi biết bà đã cố liên lạc với ông ấy hai ngày nay.

Một khoảng im lặng còn dài hơn trước.

– Dựa vào tư cách gì và ai cho phép cô thu giữ điện thoại của ông ấy?

– Tôi tự cho phép mình và không làm theo quy trình. Không ai khác biết chuyện này.

Cô cảm thấy Janvier là người cứng rắn, nhưng đang do dự ở bên kia đầu dây.

– Chính xác thì cô trông đợi gì ở tôi, đại úy?

Roxane muốn thu thập thông tin từ Janvier, nhưng cô thử nhử mồi bà trước.

– Tôi muốn cho bà biết vài thứ tôi phát hiện.

Chắc chắn không phải người dễ bị lừa, song Janvier chấp nhận tham gia cuộc chơi.

– Tôi chưa có lịch từ 1 đến 2 giờ chiều. Một bữa trưa nhanh ở Select, cô thấy ổn chứ?

Roxane hài lòng chớp lấy cơ hội và cảm ơn bà cảnh sát trước khi cúp máy. Một số khác gọi đến hai lần trong lịch sử cuộc gọi của Marc, nhưng không có trong danh bạ. Cô bấm gọi, nghe thấy tiếng trả lời tự động và ngắt máy mà không để lại lời nhắn. Cô thử tra ngược trên số danh bạ nhưng không thành. Số máy này hẳn nằm trong danh sách đỏ[1]. Cô đang nghĩ cách xác định số điện thoại này mà không bị ai phát hiện thì điện thoại rung lên, tên của Raphaël Batailey hiện trên màn hình.

– Raphaël?

– Làm ơn đến ngay.

– Đến đâu?

– Nhà tôi, phố Assas.

– Có chuyện gì vậy?

– Cứ đến đi, chết tiệt! Và báo cho đồng nghiệp của cô cùng một xe cứu thương!

3.

Quá sững sờ, tôi thả rơi điện thoại xuống đất.

Cảnh tượng diễn ra trước mắt tôi thật phi thực.

Cận cảnh là thân thể thuôn dài như dây leo của cô gái trẻ đang đập mạnh lên bức tường kính. Cô đi chân trần, trông như hồn ma và run rẩy trong chiếc váy ngủ óng ánh, mái tóc vàng của cô xõa tung trên vai.

Trên nền âm thanh, tiếng thét, tiếng khóc, những tiếng nức nở nghẹn ngào vì sợ hãi.

Xa hơn một chút, ở phía ngược sáng, trong ánh rạng đông, một bóng người cao kều hiện rõ. Một cái bóng ma quái. Thoạt tiên tôi nghĩ đến sinh vật ma cà rồng trong phim Nosferatu: cái đầu trọc lốc, đôi tai nhọn, móng vuốt ở đầu mỗi ngón tay. Dáng đi của gã chậm chạp, giật cục nhưng không gì có thể ngăn gã tiến lên. Con quái vật đang sà vào người đẹp.

Tôi vô cùng hoảng loạn. Phải làm gì đây? Tôi quyết định đạp liên tiếp lên vách kính. Ban đầu còn dè dặt nhưng rồi tôi tung những cú đá như võ kung fu. Bức tường kính rung lên trên khung đỡ, nhưng không một vết nứt.

Trong lúc ấy, con quái vật tiến gần và tôi có thể quan sát hắn kỹ hơn. Tôi đã nhầm khi ví hắn với ma cà rồng. Hắn gần giống Pan hơn, vị thần của tự nhiên trong thần thoại Hy Lạp. Một sinh vật giả tưởng, nửa người nửa dê. Loài nhân thú này có lưng còng, đứng bằng hai chân sau rậm lông, gương mặt hắn gồ ghề và hàng lông mày rậm rạp. Hai chiếc sừng cuộn lại trồi lên từ dưới lớp tóc.

Khoác trên mình chiếc áo choàng lông thú, tên thần Dê nhảy bổ vào con mồi. Ngay trước mắt tôi, hắn vừa đánh vài cú vào sườn cô gái vừa gầm lên. Tôi chẳng có vũ khí gì trên tay. Có chứ, hẳn thế! Bố tôi cất một khẩu MR 73 trong ngăn tủ. Tôi tức tốc chạy vào phòng ông, tìm thấy khẩu súng... nhưng không có đạn. Chẳng gì có thể thực sự giúp tôi. Trong cơn tuyệt vọng, tôi chộp lấy que cời lửa trang trí cạnh lò sưởi. Tôi gồng hết sức vung thanh sắt rèn vào mặt kính trước nhà. Bằng một hành động hung hăng, con quái vật điên giáng thêm vài cú tát, rồi nhấc nạn nhân đang kinh sợ lên vai mà không thèm để tâm đến tôi lấy một khắc. Tấm kính nhiều lớp bắt đầu vỡ vụn. Các ngón tay tôi đầm đìa máu, nhưng tôi tiếp tục nện mạnh đến khi một lỗ hổng hở ra. Tôi dùng que cời thay xà beng để phá bức tường kính và nó lập tức sập xuống.

Cuối cùng cũng được giải thoát, tôi chạy chân trần ra vườn đuổi theo thứ sinh vật kia. Tôi tìm được hắn ở đầu con đường rải nhựa. Tay cầm que cời làm vũ khí, tôi tiến đến sau hắn, sẵn sàng giáng một cú. Hắn đột nhiên quay phắt lại và chộp lấy một đầu của que cời lửa rồi giật nó khỏi tay tôi. Trong một giây, tôi chạm mắt hắn, cái ánh mắt dã thú và như bị ảo giác. Tôi lấy tay che mặt tự vệ, nhưng cú đánh đã giáng thẳng vào gáy tôi. Tôi cảm tưởng da mình nóng rực lên. Tôi lảo đảo, há miệng định hét lên, nhưng trước khi tiếng hét thoát ra khỏi họng, tôi đã ngã quy xuống đất.

Chú thích:

[1]Danh sách các số điện thoại không có trong sổ danh ba (sổ giấy hoặc trên Intermet). Người dùng đăng ký vào danh sách đỏ thường là để bảo mật thông tin, tránh người lạ tìm được số và gọi cho mình.

« Lùi
Tiến »