Những mái tóc ướt đẫm, những đôi chân thoăn thoắt, những bộ ngực ửng hồng và đầy đặn, mồ hôi lăn trên má, bọt vương trên môi, ôi Dionysus, các nàng đang dâng trả ngài sự cuồng nhiệt mà ngài ban cho họ!
Bài ca của Bilitis
1.
Quầng sáng màu xanh đỏ xoay tròn trên lớp nhựa đường. Từ đầu phố Assas, ánh bình minh màu vàng nâu dịu nhẹ tan ra trong những vệt đèn chói mắt của các đèn hiệu. Một dàn hỗn loạn toàn xe cảnh sát chặn đứng lối vào vườn thực vật của khoa Dược. Các biển báo hình tam giác thông báo phương tiện chuyển hướng thành một hàng duy nhất ở lối vào nhà 77B.
Roxane đóng sập cửa taxi và xuất trình thẻ cho nhân viên canh gác trước cổng vào. Vậy đấy, cô nghĩ thầm trong lúc đi vào con ngõ cụt dẫn tới ngôi nhà kính, không còn là cuộc điều tra CỦA MÌNH nữa rồi.
Khi nhận được cuộc gọi hoảng loạn của Raphaël, cô cho rằng để thận trọng cần báo cho Botsaris và cảnh sát quận 6. Đi từ bệnh viện Pompidou, cô có thể phải mất rất nhiều thời gian mới đến nơi. Viên trung úy ở BNRF thông báo với cô về vụ can thiệp của họ. Cô được biết Raphaël vẫn bình an vô sự, nhưng cảnh sát đã đến quá muộn nên không thể ngăn chặn vụ bắt cóc cô gái trẻ mà họ cho là Milena Bergman.
Không khí xung quanh căn nhà tấp nập hối hả. Các dải băng cấm vào khoanh vùng phạm vi vụ án, bên trong là nhân viên đội Nhận dạng Tư pháp mặc đồ như phi hành gia đang tất bật làm việc. Roxane quan sát cảnh tượng từ xa, đánh giá quân số hiện có. Cả ê kíp cũ của cô ở BNRF đều có mặt, nhưng có cả mấy người của Sư đoàn Cảnh sát Tư pháp (DPJ) số 3 - bao gồm các quận tả ngạn sông Seine - chắc hẳn đã đến cùng lúc. Botsaris sốt ruột thương lượng với Serge Cabrera, chỉ huy DPJ số 3, để cố giữ kín vụ việc. Thiếu tá Sorbier hơi lùi phía sau, im lặng, khuôn mặt đanh lại, ánh mắt anh có vẻ chán chường, một tờ báo gấp lại kẹp dưới nách. Xa hơn, ngồi trên ghế xếp ngoài vườn, cuộn tròn trong chiếc chăn giữ nhiệt, Raphaël Batailley có vẻ thất thần, ánh mắt vô định, tóc rối bù.
Bằng trực giác, Roxane biết các đồng nghiệp sẽ không nhẹ nhàng với cô. Để tránh bị tống lên giàn thiêu, cô không nên ở lại đây lâu. Cô điện cho Valentine Diakité.
– Cô có thể đi xe máy đến chỗ này đón tôi không?
– Ở đâu?
– Phố Assas, trước cổng nhà Batailley.
– Có chuyện gì à?
– Tôi sẽ giải thích sau. Khi nào cô đến được đây?
– 15 phút nữa nếu tôi đi ngay. Tôi còn có cả ô tô nếu chị muốn.
– Tuyệt vời. Tôi thích cái đó hơn đấy.
Sorbier tóm được cô ngay lúc cô cúp máy.
– Cô không thể ở yên một chỗ à, Montchrestien? Mà cũng chẳng có cách nào khác: những rắc rối luôn thu hút cô. Lúc nào cũng vậy.
– Trong vụ này thì tôi có cảm giác mình mới là người thu hút rắc rối, không phải sao?
– Trò chơi chữ để sau đi, khi ta không còn phải gánh đám truyền thông trên lưng.
– Chính xác thì anh đang nói đến chuyện gì vậy, thiếu tá?
Sorbier đưa cô tờ báo. Trên trang nhất tờ Người Paris là tiêu đề dưới dạng câu nghi vấn: “Cô gái vô danh trên sông Seine là ai?” Roxane mở tờ nhật báo và lướt nhanh bài viết theo đường chéo. Trên hai trang giấy, một bài điều tra nói về việc trục vớt một cô gái trẻ bị mất trí nhớ trên sông Seine, việc cô ta bị nhốt và bỏ trốn khỏi bệnh xá cảnh sát thành phố Paris. Bài viết cẩu thả và toàn những câu chữ sáo rỗng. Không hề nhắc đến tên Milena Bergman. Cô nàng phóng viên đã thêu dệt nhiều thứ, diễn giải lê thê những thông tin ít ỏi mà cô ta biết - có lẽ moi từ miệng một nhân viên I3P như tay trộm vặt Anthony Moraes chẳng hạn. Dẫu vậy, điều tồi tệ đã xảy ra. Vụ việc đã lên báo và, với những gì vừa diễn ra sáng nay, nó còn lâu mới ra khỏi trang nhất.
– Đấy là cô gái bị bắt cóc sáng nay, phải không? Sorbier hỏi.
– Tôi không biết gì hết, thưa thiếu tá.
– Đừng hòng lừa tôi. Cô biết chuyện này nghĩa là sao không, I3P lên trang nhất Người Paris? Tại sao cô không báo cho bọn tôi sớm hơn?
– Có chứ, tôi...
Đúng lúc ấy, điện thoại của Sorbier vang lên và anh rời đi để nghe điện, miễn cho Roxane phản kháng nốt. Cô nhân lúc này lẻn ra xa và đi một vòng quanh ngôi nhà. Một ô kính vỡ vụn hoàn toàn, để lại một lỗ thủng rộng toác ở ngôi nhà kính, khiến ta có cảm giác lúc này nó mỏng manh không kém cái tháp xếp bằng lá bài. Cô lại gần Raphaël. Nhà văn đang được một cảnh sát của DPJ giám sát trong lúc chờ thẩm vấn lần nữa.
– Tôi xin lỗi vì không thể đến sớm hơn, cô dang hai tay và nói. Không có quá nhiều thiệt hại chứ?
Raphaël nhăn mặt và bỏ chăn giữ nhiệt sang bên để cho cô xem vết bầm bắt đầu từ dưới cổ lên tận gáy.
– Cô gái đó, có phải Milena không? cô hỏi.
Nhà văn im lặng, anh ta vẫn còn bàng hoàng sau những gì vừa trải qua.
– Thế kẻ hành hung, anh biết hắn chứ? Câu chuyện về sinh vật kỳ lạ đó là thế nào? Hắn hóa trang thành thần Dê Satyr, phải vậy không?
Đúng như cô lo lắng, Botsaris tiến đến. Vừa để chấm dứt âm mưu tra hỏi của cô và cũng để mắng mỏ cô như thể cô chỉ là đứa trẻ mới lớn.
– Ta cần nói chuyện, Roxane.
– Trước nhất, cậu cần thay đổi cách nói chuyện với tôi đã, chắc chắn thế.
Cô không thích cả giọng điệu lẫn thái độ của viên trung úy. Chàng trai trẻ từng được cô huấn luyện, người một tuần trước vẫn còn dưới trướng cô và lúc này được ngồi vào vị trí của cô chỉ vì cô bị loại khỏi đội một cách đầy bất công.
– Chị thích dành thời gian để làm phiền đồng nghiệp lắm phải không? anh công kích.
– Cậu nói gì vậy? Sáng hôm qua tôi đã gọi cho cậu bao nhiêu cuộc để nói về vụ này. Tôi cảm thấy cậu đâu có quan tâm lắm trước khi nó bị đưa lên trang nhất Người Paris.
– Đúng là tráo trở!
Cô biết anh đang căng thẳng nhưng cô không hề muốn tạo thuận lợi cho công việc của anh. Chắc hẳn anh chính là người tố cô với Sorbier. Cô không chút nao núng trước ánh mắt của người phụ tá cũ. Anh trông tức giận và rõ ràng là kiệt sức. Botsaris là một ông bố trẻ. Tự nhận là người ủng hộ nữ quyền, anh muốn trở nên hoàn hảo, hằng đêm thức dậy cho con trai bốn tháng tuổi bú bình. Roxane biết anh đã xin nghỉ phép dịp Giáng sinh và dự định dành cả kỳ nghỉ ở tỉnh lẻ cùng bố mẹ vợ. Cuộc điều tra này xóa sổ kế hoạch cuối năm của anh. Và người phải ái ngại với anh không phải cô.
– Cậu sẽ nhận vụ này à? cô hỏi.
– Chúng tôi mong được tham gia điều tra, nhưng khó lắm, vì thế mà...
– Ta đã tìm được thứ này, Botsa! một giọng nói xen vào.
Liêm Hoàng Thông vừa chui ra từ sau hàng rào nguyệt quế.
– Chào buổi sáng sếp, anh nói với Roxane.
– Chào anh, Liêm.
Hoàng Thông là thành viên trong đội của cô. Một người tuổi tứ tuần trầm tính, luôn ăn vận chỉn chu, anh là người vô cùng kiên nhẫn và có tài bắt người khác mở miệng. Anh không bao giờ tỏ vẻ khó chịu khi phải cáng đáng việc điều tra khu phố. Và một lần nữa, anh trở lại với thông tin quý báu.
– Một ông hàng xóm đã quay được một cảnh tượng điên rồ bằng điện thoại, anh giải thích trong lúc phe phẩy thiết bị trước mặt. Đó là nhân viên bảo vệ của bảo tàng nhỏ Zadkine, ở bên kia đường. Ông ta nói mình bị tiếng còi báo động đánh thức.
Roxane và Botsaris xúm quanh màn hình. Viên cảnh sát bật đoạn ghi hình. Được quay từ tòa nhà đối diện, cảnh tượng ngắn nhưng thật kinh hoàng. Batailley không hề bịa chuyện. Một gã đàn ông ăn mặc dị hợm như thần Dê thực sự đã đến bắt cóc Milena Bergman. Họ nhìn thấy hắn đi ra từ đường nhựa, có lẽ là sau khi giáng cho Batailley một cú, và lao nhanh trên phố Assas với cô nghệ sĩ dương cầm vác trên vai. Cô gái trẻ vùng vẫy trong vô vọng, cô ta không thể làm gì khi bị kẻ tấn công tóm gọn. Sau đó, gã nửa người nửa dê quẳng mạnh cô gái vào sau một chiếc xe van rồi tháo chạy.
– Thật điên rồ. Tua lại đi, tôi nghĩ ta thấy được biển số xe, Botsaris nói.
Xem lại lần nữa. Đoạn clip khiến Roxane cảm tưởng như được cắt ra từ một phim cũ rích kiểu found footage, ngoại trừ việc điện thoại ngày nay có hiệu năng quá tốt nên hình ảnh hiển thị rõ các chi tiết dễ dàng khai thác như nhãn hiệu xe - chiếc Citroën Jumpy có cửa bên - và biển số.
– Tuyệt, ta có biển xe rồi! Botsaris hô lên. Có biển xe rồi! Ta sẽ tóm được nó thôi!
Đám đàn ông chúc mừng nhau, hơi vội vàng so với tính cách của Roxane. Botsaris - người vừa thấy được chút khả năng cứu vãn kỳ nghỉ của mình - tức tốc báo cho Sorbier và cảnh sát của DPJ.
Trên đường trở ra, Roxane nhận ra bản thân không hề muốn vụ việc được giải quyết. Một cuộc điều tra thú vị tuyệt hơn nhiều so với cocain, tình dục, Seroplex và Lexo[1] cộng lại. Một cuộc điều tra thú vị sẽ tiếp năng lượng cho cuộc sống của bạn, tiêm vào đó một liều adrenaline. Ngược lại, một cuộc điều tra khép lại mang đến điều gì đó hụt hẫng. Giống như đọc xong một cuốn sách hay. Ta cảm thấy trống trải, rầu rĩ, buồn bã hệt như khi phải chia tay một người mà ta vừa bắt đầu thân thiết. Cái cảm giác đắng miệng nhắc nhớ về thực tế cuộc đời đáng buồn của bạn.
Cô rời xa căn nhà, men theo lối đi ra phố Assas. Các máy quay của đài BEM và LCI vây quanh cổng. Khi lách người qua đám phóng viên, cô có một niềm tin sâu sắc. Vụ việc này thật dị thường và còn lâu mới kết thúc được. Chỉ vài giờ nữa, Roxane sẽ tiến được những bước dài so với đám cảnh sát kia. Một lợi thế quyết định mà cô cần khai thác.
Một tiếng còi xe kéo cô khỏi dòng suy nghĩ. Bên kia đường, Valentine Diakité đang đợi cô trước vô lăng của chiếc Mini Cooper màu xanh băng.
2.
– Dàn cảnh sát này là thế nào? Valentine hỏi.
– Nổ máy đi, tôi sẽ giải thích sau.
– Ta đi đâu đây?
– Rẽ trái, phố Vavin rồi đến Raspail. Tôi muốn ta ghé qua nhà sách Guillaume Budé.
Trên đường đi, Roxane kể vắn tắt các sự kiện buổi sáng cho Valentine.
– Vậy ra ta không còn là hai người duy nhất điều tra vụ này à? cô nàng nghiên cứu sinh kết luận với giọng hơi thất vọng.
– BNRF tham gia tìm kiếm cô gái cũng là chuyện tốt. Về mặt logic, họ là đội ngũ giỏi nhất. Nhưng chúng ta vẫn sẽ đào sâu hướng đi của mình: cuộc điều tra mà Marc Batailley đang tiến hành trước khi gặp tai nạn.
Cô mở cửa sổ và lờ mờ thấy khuôn mặt mình trong kính. Cô nhợt nhạt đến mức đáng sợ, tóc rối bù, mắt thâm quầng và đầy vết chân chim. Một gương mặt thảm họa. Trái ngược, Valentine lúc nào cũng mang nét tươi trẻ như cây địa du cùng vẻ ngoài trau chuốt như thể đang đến một buổi chụp hình. Váy ngắn bằng da nâu, áo len lông dê Angora, quần tất bóng và đôi bốt cao gót. Cuộc đời thật khốn nạn và bất công.
Nhà sách Guillaume Budé ở ngay gần, tại góc giao giữa đại lộ Raspail và phố Fleurus. Valentine gấp gáp đỗ xe, bật đèn cảnh báo nguy hiểm, cô nhanh nhẹn lấn lên dải phân cách. Mới 9 giờ 30, nhưng đúng như Roxane hy vọng, đã có người ở trong dọn dẹp bàn để chuẩn bị cho đợt mua sắm Giáng sinh cuối cùng. Cô gõ lên cửa kính để thu hút sự chú ý của nhân viên.
– Chào cô, tôi là cảnh sát, Roxane giơ thẻ lên và nói.
Cô bước vào nhà sách, nơi nổi tiếng chuyên bán sách về thời Cổ đại, Trung đại và Phục hưng. Tiệm sách trải rộng trên diện tích bảy mươi mét vuông, với những kệ sách hoen gỉ và bậc thang bằng gỗ gợi nhắc đến các thư viện kiểu Anh.
– Tôi có thể giúp gì? cô nhân viên hỏi.
Cô ta cùng lắm khoảng ba mươi tuổi, có phong cách lạc điệu với bầu không khí cổ điển nơi đây: mái tóc vàng nhạt, đi giày Dr. Martens, quần bò rách, áo phông Pearl Jam và áo khoác len oversize theo xu hướng Kurt Cobain.
– Cô còn nhớ từng phục vụ vị khách này không? Roxane hỏi và giơ ra tấm hình của Batailley cô đã mượn từ ngôi nhà trên phố Assas.
– Tất nhiên rồi! Tuần trước, ông ấy đã mua vài cuốn sách ở đây. Tôi chính là người tư vấn cho ông ấy.
– Chính xác thì ông ấy tìm gì?
– Các sách về thần thoại. Chuyện về Dionysus, các đặc trưng, ý nghĩa của tín ngưỡng tôn thờ vị thần này...
– Ông ấy có nói cho cô vì sao không?
– Ông ấy nói mình là cảnh sát và đang điều tra về một vụ giết người hàng loạt.
Roxane và Valentine nhìn nhau bằng ánh mắt nửa mừng rỡ, nửa hoài nghi. Cả hai người họ đều hình dung khá rõ cảnh chú sư tử già bịa ra những chuyện tầm phào để tạo ấn tượng với cô gái trẻ. Cô nàng bán sách phủi những mảng gàu tưởng tượng khỏi vai rồi tiết lộ một điều.
– Vả lại, tôi đã quên tiệt vụ gọi lại cho ông ấy, sách của ông ấy đã về từ hôm qua!
– Sách nào vậy?
– Ông ấy muốn mua một cuốn mà tiệm đã hết hàng và tôi phải đặt cho ông ấy. Tôi đi lấy nó đây, cô gái nói rồi biến mất sau cánh cửa gỗ gụ.
Roxane xem điện thoại. Một tin nhắn của Liêm Hoàng Thông báo rằng kết quả lần theo biển số cho ra chiếc xe van là xe bị trộm vài ngày trước. Đúng như cô mong đợi, cuộc vây bắt thần Dê sẽ khó khăn hơn dự tính. Cô chìa tin nhắn cho Valentine xem rồi lục lọi giữa các bàn. Bìa các sách của Budé xếp trên giá nhắc cô nhớ lại những năm học khóa dự bị. Trải qua biết bao giờ đồng hồ đến tận khuya để đọc hết các sách dịch của ông... Màu vàng là loạt sách tiếng Hy Lạp, màu đỏ là loạt sách tiếng La tinh. Nữ thần Athena tuyệt vời với chú sói Lupa Capitolina.
Những thứ ấy giờ còn lại gì, ngoài những kỷ niệm?
Cô nheo mắt. Đằng sau những ô kính lớn, mặt trời đang leo lên bầu trời, rọi xung quanh Valentine chiếc vương miện vàng óng, chiếu lên sàn gỗ đánh xi sáng bóng và cánh cửa gỗ gụ mở ra lần nữa.
– Cuốn sách đây, cô nàng bán sách nói rồi đặt quyển sách lên mặt quầy.
Hai người phụ nữ ghé đầu nhìn tít sách: Đại lễ Dionysus. Sự ra đời của sân khấu cổ điển Hy Lạp.
– Cuốn này kể về cái gì?
– Đây là một tác phẩm tham khảo dùng trong trường đại học nói về việc nghệ thuật sân khấu ra đời trực tiếp từ tín ngưỡng thờ Dionysus như thế nào.
– Tôi sẽ giữ cuốn sách làm vật chứng.
– Thế ai sẽ trả tiền cho tôi?
– Tôi sẽ trả sách cho cô sau. Cảm ơn cô đã giúp đỡ và chúc cô Giáng sinh vui vẻ.
3.
Vừa ra ngoài đường, hai người phụ nữ liền lao vào đàm phán với kiểm soát viên đang lập biên bản cho chiếc Mini Cooper. Mối đe dọa đã được loại bỏ, Valentine ngồi lại vào ghế lái.
– Giờ ta thẳng tiến đến số 14, đại lộ Montmartre chứ?
Valentine đã lần ra địa chỉ, đó là quán Ba con kỳ lân, quán cà phê mà Marc Batailley hẳn đã đến trước ngày xảy ra tai nạn.
– Ta sẽ đến đó sau. Trước tiên tôi muốn qua phố Léon-Maurice-Nordmann, quận 13, ngay cạnh nhà tù Santé.
Valentine quay đầu trên phố Raspail.
– Tôi phải kể cho chị buổi tối hôm qua của tôi. Tôi cũng có tin mới đấy nhé!
– Tôi quên béng cuộc gặp của cô với Corentin Lelièvre. Thế vụ thâm nhập phố ăn chơi của cô kết thúc ra sao?
– Gã đó ngu như cái va li thiếu tay cầm vậy, Valentine bắt đầu, nhưng hắn đa nghi lắm. Ban đầu, hắn kể tôi nghe vài câu chuyện vặt, rồi im bặt khi tôi gặng hỏi. Anyway[2], tôi vẫn mang về được một tin có thực.
– Nói tôi nghe.
– Những thông tin được dùng trong bài báo của hắn và các bức hình được một gã chim lợn “chìa khóa trao tay” hai tháng trước. Tôi đã cố gắng dò xem đó là ai, nhưng hắn không nhả thêm bất cứ thứ gì khác.
Roxane cau mày.
– Raphaël đã nói với tôi chuyện này trên máy bay. Anh ta nghĩ đó là một nhân viên của bệnh viện điều trị cho bố anh ta vào năm ngoái.
– Lelièvre nói rằng bài báo lá cải của hắn có được từ thông tin hoàn toàn miễn phí. Nếu kẻ đưa tin không đòi trả tiền, nghĩa là hắn có động cơ khác khi muốn tung bài báo ra vào lúc này.
– Hoặc chỉ đơn giản là hắn kể cho cô những thứ tào lao.
– Hắn mời tôi đi uống tối nay. Tôi sẽ tiếp tục đào sâu.
– Thứ ta cần tìm hiểu lúc này, đó là tại sao gã phóng viên đó vẫn tiếp tục điều tra về Raphaël.
– Chị biết đấy, tôi đã cố tìm hiểu. Hắn đã đánh hơi thấy mùi tin độc đắc, chắc chắn thế, nhưng hắn không tiết lộ gì nhiều cho tôi. Tối nay chỉ có hai chúng tôi, chuyện sẽ dễ hơn.
– Dù sao cũng đừng mạo hiểm đấy. Tôi thấy hắn không đáng tin lắm.
Chiếc Mini Cooper đi hết đại lộ Montparnasse, đến tận quảng trường Denfert-Rochereau rồi dọc đường Saint-Jacques. Phố Santé, cây cầu cạn của đường tàu điện ngầm cắt đôi đại lộ. Sự hiện diện đáng lo ngại của nhà tù Santé bao trùm khắp nơi. Bóng những bức tường bao che sẫm mặt đường, khiến nó tách biệt với bên ngoài trong một nỗi buồn trĩu nặng.
Cảm giác nghẹt thở tan biến ngay khi tới đường lớn tiếp theo. Léon-Maurice-Nordmann là một con phố yên bình và sáng sủa. Valentine đậu chiếc Mini ở giữa ngôi trường công lập của khu phố và một nhà hàng Ethiopia với mặt tiền đất nung màu hổ phách.
– Ta sẽ gặp ai?
– Jean-Gérard Azéma, một tay săn ảnh đã rửa tay gác kiếm. Tôi muốn nhờ ông ta lần theo một manh mối mà không cần thông qua cảnh sát. Nhưng tôi nên đi một mình để khỏi kinh động đến “chú chim”. Cô chờ tôi ở đây nhé?
Valentine đồng ý nhưng chẳng buồn giấu vẻ thất vọng. Roxane xuống xe và đi bộ đến một tòa nhà sơn trắng đẹp đẽ, hơi hướng phong cách Art Déco, được xây ở hai bên vườn hoa Albin-Cachot, nơi chỉ có tên chứ chẳng thấy vườn hoa nào. Cô bấm điện thoại nội bộ, xưng danh và đề nghị tay săn ảnh cho cô lên. Vốn tính đa nghi, Azéma từ chối, nhưng trước thái độ khăng khăng của Roxane, ông ta đành đồng ý gặp cô ở dưới nhà.
Nữ cảnh sát xoa hai tay cho ấm. Không khí vẫn lạnh buốt, nhưng nắng đã chan hòa. Nhà hàng Ethiopia có bán cà phê mang đi. Cô vào mua một cốc Double Espresso cho mình và một cho tay săn ảnh.
– Được rồi, đi gặp Jeangégé nào!
Giọng nói khàn khàn cất lên khiến cô giật nẩy. Azéma đã lén đến sau lưng cô. Hẳn là chút bệnh nghề nghiệp còn sót lại. Tay thợ ảnh trau chuốt tỉ mỉ vẻ ngoài phong độ của người đàn ông đứng tuổi. Vóc dáng dong dỏng được giữ gìn tốt, mái tóc muối tiêu cắt gọn gàng, áo măng tô len cashmere và kính râm màu khói. Một Richard Gere của ngoại ô Saint-Marcel.
– Chào Azéma.
Cô từng gặp ông ta hai năm trước tại một buổi lấy lời khai, tên ông ta xuất hiện trong một vụ bắt ma túy. Ông ta có tên trong danh bạ của một tay buôn lậu ma túy bị BNRF tìm kiếm.
Khi đó ông ta không mảy may lo lắng, nhưng Roxane không quên hồ sơ của người này. Ban đầu làm nghề phóng viên ảnh, Azéma từng là một trong những tay săn ảnh có ảnh hưởng nhất trong thời hoàng kim của nghề này vào những năm 1990 và 2000. Thời đó, các báo về người nổi tiếng trả hàng gia tài cho một bức chụp Diana và Al Fayed, hoặc Mazarine Pingeot đi ra từ một nhà hàng hay Kate Moss đang rít một liều cocain. Ông ta đã kiếm bộn tiền, nhưng ma túy, hai lần ly hôn và cuộc khủng hoảng báo khổ nhỏ đã khiến đời ông ta lận đận. Kể từ đó ông ta sống lay lắt, nhưng vẫn giữ được mạng lưới của mình.
– Nước luộc gà đấy à? ông ta đùa trong lúc cầm cốc cà phê.
Roxane đã mong có thể tận hưởng hơi ấm trong nhà hàng nhưng nhìn chủ quán, họ hiểu mình không nên đứng chắn lối đi.
– Được rồi, nói tôi nghe điều gì đưa cô tới đây, Montchrestien. Ta sắp chết rét đến nơi rồi, tay thợ ảnh càu nhàu trở ra vỉa hè.
Roxane lấy tờ giấy nhớ trong túi ra.
– Tôi muốn nhờ ông xác định số điện thoại này, cô đưa ông tờ giấy màu vàng nhạt và yêu cầu. Nó nằm trong danh sách đỏ.
– Cô đùa à? Cô có thể tự làm trong ba giây.
– Đây là cho điều tra cá nhân. Tôi không muốn lôi cảnh sát vào.
Jeangégé lắc đầu.
– Thôi, vụ của cô bốc mùi quá.
– Tôi đã nói đây là chuyện cá nhân. Một vụ vớ vẩn thôi. Tôi thấy số này trong điện thoại bạn trai.
– Tôi không tin cô lấy một giây.
– Giúp tôi vụ này đi. Tôi nào bắt ông hái sao trên trời.
– Thế về phần mình thì tôi được gì?
– Tôi nợ ông một kèo.
– Quá mơ hồ. Tôi sẽ giúp cô với giá ba trăm đồng.
– Quên đi.
Tay săn ảnh ra chiều khó lòng lay chuyển.
– Xin lỗi người đẹp, nhưng dạo này khó khăn lắm. Instagram đang giết chết nghề này, ông ta than thở. Đám người nổi tiếng ấy đã hại chết chúng tôi: qua mạng xã hội, họ tự tiết lộ bí mật thầm kín của bản thân. Và với mấy thứ điện thoại khốn kiếp này, ai nấy đều là tay săn ảnh tài ba.
Roxane đã nghe bài diễn thuyết của ông ta nhiều lần: chiến thắng của những kẻ đưa tin và storytelling[3] trước “nghề báo”. Cô dụi mắt. Hôm đó là ngày 23 tháng Mười hai, nhưng trường học đối diện hẳn đang nhường chỗ cho một trung tâm tổ chức các kỳ nghỉ, có thể nghe rõ tiếng hò hét của lũ trẻ trong sân. Một trong những bản nhạc phim đẹp nhất trên đời.
– Milena Bergman, ông biết người này không? cô hỏi để đổi chủ đề.
– Chưa nghe bao giờ.
– Một nữ nghệ sĩ dương cầm trong vụ rơi máy bay năm ngoái.
– À rồi, chắc vậy.
– Có một bài báo về cô ta hiện vẫn đọc được trên trang web của tờ Week’nd. Ngó qua mấy tấm ảnh rồi nói tôi nghe ông có phát hiện được gì đặc biệt không.
– Làm không công hả?
– Chuyện ấy và cả số điện thoại trong danh sách đỏ, đừng quên.
– Cô đừng có mơ, ông ta nói đùa rồi rời đi. Thôi, chào tạm biệt cô cớm.
4.
Hữu ngạn sông Seine. Quanh các đại lộ lớn, Giáng sinh đã đến hồi sôi động nhất. Đám người chen chúc, đông nghịt, mà chẳng vui vẻ gì. Những bóng người mệt mỏi, cùng chung một nỗi vất vả, nạn nhân của cái mệnh lệnh buộc họ tham gia vào một tinh thần Giáng sinh đã tha hóa từ lâu. Những dây đèn trang trí và những cây thông bằng nhựa tái chế tởm lợm khiến các con phố trở nên xấu xí. Cả cửa kính của các cửa hiệu lớn, sắp đổ sập dưới đống đồ trang trí bông tuyết trông như bánh trứng đường, cũng chỉ khơi gợi được sự thờ ơ hay những tiếng reo vui gượng gạo.
Roxane và Valentine để chiếc Mini lại bãi xe, đường Chaussée-d’Antin. Roxane không mong đợi gì nhiều trong chuyến đi này, nhưng bằng kinh nghiệm, cô biết rằng muốn bắt được con mồi trên một vùng biển ít cá, điều tra viên phải giăng thật nhiều lưới.
Đẩy cửa quán Ba con kỳ lân, họ bước vào một khung cảnh có vẻ vừa sang trọng vừa hiện đại. Khoảng chục chậu cây xanh trải dọc từ sàn lên đến trần. Khắp sảnh, đồ đạc đều bằng gỗ sơn chì các bô nát và màu phấn nhạt, một quầy bar lát gạch trắng không tì vết, như trong phòng thí nghiệm. Ba con kỳ lân không phải quán cà phê truyền thống, mà là kiểu quán bar bán nước ép hữu cơ. Khách trong quán thưởng thức cải xoăn sấy giòn và nước ép lạnh “dưa chuột bạc hà dại” với giá 12 euro. Ở đây mọi thứ đều green, healthy, lactose free[4] và đắt.
Roxane lấy tấm thẻ tam tài ra rồi, với tấm kim bài ấy, cô mở lối đi đến quầy thu ngân để yêu cầu nói chuyện với quản lý quán. Người quản lý cũng hệt như nơi này: niềm nở kiểu giả tạo. Bà ta nghe nữ cảnh sát nói rồi tra lịch làm việc của nhân viên. Magda, quản lý sảnh, người có khả năng đã tiếp Batailley hôm Chủ nhật tuần trước, 15 phút nữa mới đến ca làm.
– Chúng tôi sẽ đợi cô ấy, Roxane quyết định rồi ngồi vào bàn.
Cô gọi một cốc cà phê, nhưng vì quán juice bar không có cà phê, cô bắt chước Valentine và đành gọi một cốc sữa hạnh nhân.
– Cô có tưởng tượng nổi Marc Batailley ngồi ở một nơi thế này không?
– Không, tôi thường hay ngồi đối diện ông ấy, trong một quán nhỏ ở hẻm Panoramas, trước một chai bia Chouffe và một chiếc xăng đuých kẹp xúc xích khô.
– Nếu ông ấy đến đây thì hẳn là do chủ kiến của ai đó. Ông ấy không phải kiểu người sẽ chọn đến nơi như thế này.
Trong lúc chờ cô quản lý sảnh đến, họ cố gắng điểm qua cuộc điều tra. Chuyện xảy ra sáng nay ở nhà Raphaël - gã đàn ông hóa trang thần Dê đột nhập và bắt cóc Milena - đã khẳng định giả thuyết của họ về mối liên hệ với yếu tố thần thoại. Tay “thần Dê” hành động một mình hay có đồng bọn? Roxane nhớ lại các ghi chép của Batailley về những hiện tượng cuồng tín liên quan đến tín ngưỡng thờ Dionysus. Một nhóm người cuồng tưởng, sùng bái Dionysus, có thể đã giam giữ Milena để cưỡng ép cô tham gia vào các nghi lễ của chúng. Có thể lắm. Nhưng điều đó không giải thích được làm sao cô nghệ sĩ đó có thể sống sót sau tai nạn máy bay hay tại sao thi thể cô được xác nhận trong số nạn nhân của tai nạn.
Điện thoại của Valentine đang nằm trên bàn, nó rung lên không ngừng suốt năm phút qua.
– Nghe máy đi, biết đâu là chuyện quan trọng.
– Không, đây là gã tôi từng hẹn hò thoáng qua năm ngoái và hắn cứ bám lấy tôi.
– Cô muốn tôi dọa hắn một phen không?
– Không cần tốn công đâu, hắn thiếu tế nhị chứ không phải người ác ý.
– Cô có bạn trai hay bạn gái gì không?
– Tôi không biết là mình đang bị giám sát đấy! cô sinh viên nhảy dựng lên.
Phật lòng, Roxane trừng mắt nhìn cô.
– Tôi không có người yêu, Valentine nói tiếp với giọng hòa hoãn hơn. Tôi đã thể hiện cho chị biết điều đó rồi đấy: người tôi thích là...
– Đừng nói với tôi đấy là Raphaël Batailley!
– Chính thế! Thật hổ thẹn khi phải nói điều này, nhưng tôi không vui vẻ gì khi thấy cô nghệ sĩ kia xuất hiện trở lại trong cuộc sống của anh ấy.
– Tôi không hiểu. Vụ tai nạn xảy ra hơn một năm rồi. Nếu thích Batailley, cô có khối thời gian để thử làm gì đó với anh ta.
– Tôi muốn một cuộc tình nghiêm túc! Tôi muốn chờ một chút, tôn trọng thời gian chịu tang, không tỏ ra mình đang nhảy bổ vào miếng thịt như một đứa tham lam đục nước béo cò.
Roxane nổi cáu.
– Dù sao, tôi cũng chẳng hiểu cô thấy gì ở anh ta. Một tay đỏm dáng, kiểu công tử đóng vai nghệ sĩ đau khổ và...
– Không phải thế! Chị chẳng hiểu gì về anh ấy.
– Nhưng cô cũng đâu biết anh ta thực sự là người thế nào!
– Ít nhất tôi đã đọc sách của anh ấy.
– Vì yêu phương diện nghệ sĩ mà cô nghĩ mình yêu cả con người anh ta!
– Đừng có bóp méo lời tôi.
– Tôi chẳng ưa anh ta. Nói cô hay, anh ta không đáng tin đâu. Hãy tin vào kinh nghiệm cảnh sát của tôi.
Quản lý quán cắt ngang cuộc tranh cãi của họ.
– Magda đến rồi, bà ta vừa nói vừa giới thiệu cho họ một cô gái trẻ có đôi mắt to màu nhạt và cái đầu cạo trọc.
Britney Spears năm 2007, Roxane nghĩ thầm trong lúc nắm bắt tình hình.
– Tôi sẽ không làm phiền cô lâu, nhưng tôi yêu cầu cô tập trung. (Cô chìa ra tấm ảnh Marc Batailley). Cô có nhận ra người này không?
– Vâng, có thể.
Nữ cảnh sát thở dài. Mới là câu hỏi đầu tiên và cô gái đã làm cô bực mình.
– “Có thể” không có nghĩa gì cả. Cô có nhận ra người này hay không?
– Có, hình như ông ấy đến đây tuần trước. Một người hơi khó gần, gọi tôi là “người đẹp”, nhưng ông ấy đã boa cho tôi một tờ 5 euro.
– Cô từng gặp ông ấy trước đó chưa?
– Nope[5].
– Ông ấy đến một mình hay có người đi cùng?
– Ông ấy có hẹn với một phụ nữ. Một người khá già, tóc hung dài, chắc thế.
– Già với cô là bao nhiêu tuổi?
– Già hơn cô. Dù sao tôi cũng từng thấy bà ấy hai hay ba lần rồi.
– Bà ấy làm việc ở khu này à?
Magda nhún vai.
– Chắc thế.
– Họ ngồi đây bao lâu?
– Hơn 15 phút.
– Cô có nghe thấy họ nói gì không?
– Không, nhưng tôi nghĩ họ cãi nhau.
– Gay gắt chứ?
– Kịch liệt thì đúng hơn. Ông ấy muốn biết điều gì đó và bà ấy từ chối trả lời.
– Biết điều gì ?
– Tôi không biết. Một chỉ dẫn. Một cái tên, một địa chỉ...
Roxane hiểu có lẽ cô nàng chẳng biết gì hơn. Cô cảm ơn cô gái rồi bước ra đại lộ. Thờ ơ trước cảnh nhộn nhịp, cô bước quá thêm một mét xuống lòng đường để bắt taxi.
– Tôi đưa chị về nhé? Valentine đề xuất.
– Khỏi cần, tôi sẽ tự xoay xở.
– Chị giận à?
– Phải, cô làm tôi bực mình. Tôi biết Raphaël Batailley chẳng hề đáng tin.
– Đó không phải lý do khiến chị bực đến thế.
– OK. Để tôi yên đi, ngay bây giờ.
– Chị đó, khi tâm trạng không vui thì đừng giả vờ...
5.
Không khí lạnh buốt bên ngoài quất vào khiến tôi tỉnh táo. Tôi dựng cổ áo măng tô và bước ra vỉa hè bên trái phố Assas. Thuốc giảm đau sắp hết tác dụng, cơn đau ở cổ và nửa đầu lại trỗi dậy. Cảnh sát đã tra hỏi tôi suốt hơn bốn giờ đồng hồ. Họ hoang mang đến nỗi tôi chẳng cần nói dối làm gì. Tôi cứ trả lời lan man, lảng tránh, đáp lại câu hỏi của họ bằng câu hỏi khác. Tôi còn sẵn lòng đồng ý lấy mẫu gen khi họ yêu cầu. Vì chẳng hiểu tình hình cho lắm, họ dường như chỉ muốn ỷ vào công nghệ: máy quay giám sát, điện thoại, ADN, hệ thống định vị. Người duy nhất có vẻ thông minh hơn là Roxane Montchrestien, nhưng trái với những gì đã khẳng định với tôi, cô ta không trực tiếp tham gia điều tra.
Không thể kéo dài tình hình này nữa. Tôi phải nhận trách nhiệm và tự đảm đương mọi chuyện. Tôi là người duy nhất biết một phần của cái sự thật mà cảnh sát phải ít lâu nữa mới hiểu được. Để tìm ra phần sự thật còn thiếu, tôi cần dò ngược lại khởi nguồn vấn đề. Thời điểm Milena Bergman bị “nhân đôi”. Thời điểm kẻ song trùng của cô ấy, Doppelgänger phiên bản ác, vì lỗi của tôi mà xuất hiện để lợi dụng cô ấy.
Tôi nhớ đi nhớ lại những cú đánh của kẻ tra tấn. Sự giận dữ, vẻ hung hăng của hắn... Hắn là ai? Tại sao ăn mặc dị hợm như vậy? Tại sao phải truy lùng ráo riết thế? Tôi không hiểu lắm. Tôi cần sắp xếp các yếu tố trong đầu. Nhưng phải bắt đầu từ đâu? Tôi còn thiếu quá nhiều mắt xích để hiểu được logic của chuỗi sự việc.
Tôi sang đường ngoài vạch cho người đi bộ để đến bãi gửi xe Luxembourg nơi tôi đỗ xe. Khi ngoái đầu lại, tôi phát hiện có bóng người bám theo mình từ nhà. Cảnh sát chăng? Đám người đần độn ấy muốn để mắt đến tôi cũng không phải chuyện lạ. Tôi đến trước hàng hiên có sưởi của quán Liberty Bar, ở góc giao hai phố Assas và Vavin. Tôi dừng chân và người kia đứng lại phía sau. Để chắc chắn mình có bị theo dõi hay không, tôi bước vào quán. Sau một thoáng do dự, hắn vào theo tôi, đúng lúc ấy tôi tóm cổ hắn và đẩy hắn ra vỉa hè.
– Mày là ai?
Hắn không giống cảnh sát. Vóc người mảnh khảnh, chòm râu hipster, áo phông theo tinh thần chống chủ nghĩa tư bản với tuyên bố: #EatTheRich. Hắn bơi trong chiếc áo khoác da, đội mũ len kẻ sọc che cái đầu hói.
– Đừng động vào tôi! Tôi là phóng viên đấy.
– Tao đếch quan tâm. Cút đi.
Gã đàn ông căng thẳng và xoay chỏm râu dê như thể muốn bứt rụng. Như để tự vệ, hắn lôi điện thoại ra và bắt đầu quay phim tôi. Tôi vừa nhận ra: hắn chắc hẳn là Corentin Lelièvre, tên bồi bút lảng vảng quanh tôi nhiều ngày nay. Hắn chĩa iPhone về phía tôi như thể nó vừa là tấm khiên vừa là khẩu bán tự động. Hắn chất vấn tôi với giọng hăm dọa.
– Tôi đang điều tra về anh và tôi có vài câu muốn hỏi.
Sau màn sáng nay với cảnh sát, tôi chẳng muốn dính vào cuộc tra hỏi nào nữa và càng không muốn dây vào gã phóng viên kiêm công tố này.
Tiếng lốp xe ken két bất thường khiến tôi ngẩng đầu lên. Hai mươi mét trước mặt tôi, đèn đường vừa chuyển sang xanh. Một chiếc Mercedes hai chỗ đột ngột rồ ga, tạt đầu dòng xe bên phải. Tôi liền nhảy sang bên cạnh.
Chiếc xe điên phóng về phía tôi như tên lửa.
Chú thích:
[1]Tên các loại thuốc an thần, chống trầm cảm.
[2]Tiếng Anh trong nguyên bản, nghĩa là “Dù sao”.
[3]Tiếng Anh trong nguyên bản, ám chỉ một hình thức quảng bá thông qua xây dựng và lan tỏa những câu chuyện có liên quan trực tiếp hoặc gián tiếp đến sản phẩm, dịch vụ của thương hiệu.
[4]Tiếng Anh trong nguyên bản, nghĩa là “xanh, tốt cho sức khỏe, không lactose”.
[5]Tiếng Anh trong nguyên bản, nghĩa là “Không”.