Cô Gái Vô Danh Trên Sông Seine

Lượt đọc: 2668 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
11 Lâu đài ảo giác

Không có chướng ngại, chướng ngại duy nhất là đích đến, hãy bước đi mà không cần biết đích là đâu.

Francis PICABIA

1.

“Pháp là đất nước tự do cực đoan”, “Macron là gã độc tài thực sự, “Hệ thống y tế Pháp tốt nhất thế giới”, “François Hollande không phải tổng thống tồi”.

Roxane ngẩng đầu nhìn về phía hai người đàn ông ngồi bàn bên. Ta có đây hai ứng cử viên nặng ký cho cuộc thi ai nói nhảm nhất trong một phút.

12 giờ 45. Ngồi ở quán Select, Roxane đọc lại ghi chú trên điện thoại trong lúc chờ Valérie Janvier. Quán ăn trong truyền thuyết trên đại lộ Montparnasse không hề đông khách. Khách quen của căng tin dành cho “dân chữ nghĩa” - nơi thường bị cánh phóng viên và biên tập viên chiếm đóng - đã về những căn nhà nghỉ dưỡng của họ ở Luberon hay Bretagne. Với các vách kính, ghế đan mây, hoa văn thạch cao và phào nẹp trần, nơi đây tái hiện nước Pháp những năm 1920 và làm yên lòng du khách. Đột nhiên, một bóng người quen thuộc đi qua cửa nhà hàng. Jean-Gérard Azéma. Tay săn ảnh tìm Roxane trong quán và khi thấy cô, ông ta tiến đến với một nụ cười rạng rỡ.

– Ta sẽ không chia tay nhau nữa!

– Sao ông tìm được tôi?

– Nghề của tôi mà! ông ta đáp trong lúc ngồi xuống đối diện cô.

Jeangégé kêu bồi bàn và gọi một ly Perroquet.

– Từ bao giờ cảnh sát lại ăn trưa ở Select vậy? Cứ như cô chẳng nhịn được gì ấy.

– Ông có tin gì cho tôi à?

– Chắc là có. Đổi lại thì tôi được gì?

– Nada[1], tôi đã nói với ông lúc sáng rồi.

Cô đã hy vọng tay săn ảnh rốt cuộc sẽ trở lại. Vào cái giai đoạn đói kém này, câu chuyện của Milena Bergman là một món mồi hấp dẫn.

– OK, ông ta gạt đi, để chứng minh thiện chí của mình, tôi sẽ cho cô danh tính chủ nhân số máy trong danh sách đỏ.

Ông ta đưa tờ giấy nhớ mà cô để lại vài giờ trước. Azéma đã viết thêm một cái tên vào đó.

– Gaétan Yordanoff?

– Có vẻ là đồng nghiệp của cô đấy.

– Cảnh sát ư?

– Phải, một chú gà thả vườn đẹp mã của Đội Cảnh sát Tài chính. Tôi mê đội đó lắm, khi cảnh sát săn cảnh sát. Nó làm tôi rợn cả người.

Roxane thấy tin này khá thú vị. Đây là một bằng chứng mới cho thấy Batailley đã kích hoạt toàn bộ mạng lưới của mình và cuộc điều tra có nhiều phân nhánh phức tạp.

Một bồi bàn mang ly cocktail tới. Jeangégé nốc một ngụm lớn, như thể ông ta vừa băng qua sa mạc Sahara mà không cầm theo bình nước.

– Khààà! Tuyệt thật! Rượu Pastis đúng là nhất. Nó làm tôi nhớ đến những kỳ nghỉ, trò bi sắt, vùng quê Saint-Paul-de-Vence...

– Tôi đang đợi bạn, nên nếu không còn gì để nói thì ông có thể qua quầy bar thưởng thức nốt ly rượu.

– Gượm đã, tôi xem qua bài báo cô nói rồi. Khá thú vị đấy...

Azéma không hề ngốc. Dù bao năm tháng đã qua, ông ta vẫn giỏi đánh hơi tin sốt dẻo, những chuyện khác thường, mùi hôi thối bốc ra từ nhân cách. Mà đồng thời vẫn tô vẽ cho công việc bẩn thỉu của mình hào quang “truy tìm sự thật”.

– Giải thích cho tôi vì sao cảnh sát lại quan tâm đến chuyện này.

– Câu hỏi ấy đáng giá nghìn đô đấy, Jeangégé, nhưng nếu tôi cần tung tin gì đó, ông sẽ là người biết đầu tiên.

– Hứa đấy nhé?

– Tôi thề, thôi ông đi ngay đi, sắp đến giờ hẹn của tôi rồi. Và bảo quán tính ly Pastis của ông vào hóa đơn cho tôi.

12 giờ 55. Roxane gọi điện để kiểm chứng thông tin. Tay săn ảnh đã nói gần đúng. Gaétan Yordanoff đúng là cảnh sát, nhưng không thuộc Đội Cảnh sát Tài chính, mà là BRIF, Đội Nghiên cứu và Điều tra Tài chính. Cô gọi điện tới cơ quan này, không xưng danh và yêu cầu gặp Yordanoff dẫu chẳng dám mơ tưởng nhiều khi gọi vào cái ngày giờ này. Một phụ nữ nghe máy, cũng là cảnh sát, cô cho biết Yordanoff xin nghỉ phép đến ngày 3 tháng Một. Vì cô nàng có vẻ dễ tính, Roxane thử moi số điện thoại của viên cảnh sát nhưng không thành.

– Chúng tôi đang trải qua những ngày cuối năm như địa ngục. Chắc Gaétan mệt mỏi lắm. Anh ấy nói đến chuyện nghỉ phép từ nhiều tháng trước rồi.

Người Pháp và những kỳ nghỉ, câu chuyện tình bền đẹp theo thời gian.

– Ít nhất làm ơn hãy gửi tin nhắn cho anh ấy kèm theo số liên lạc của tôi, nói rằng tôi muốn nói chuyện về Marc Batailley.

Cô cúp máy mà không mấy mong chờ với mồi câu này.

2.

– Tôi là thành viên thứ ba trong nhóm của Marc Batailey ở Đội Hình sự từ đầu những năm 2000. Ông ấy đã chỉ dạy tôi mọi thứ.

Đóng bộ vest, tóc ngắn ngang vai, đi giày thể thao hàng hiệu, Valérie Janvier có vẻ ngoài thanh lịch và năng động. Đang là kỳ nghỉ đông nên bà buộc phải dẫn theo con gái, một cô nhóc khoảng bảy, tám tuổi, hơi lơ đãng, say sưa đọc một tập Geronimo Stilton dày cộp.

Không như Roxane lo sợ, cô và Janvier hợp ý nhau ngay tức thì. Nữ sĩ quan cấp cao không chỉ dễ gần mà còn thoải mái và cởi mở, như thể cái nghề này chẳng thể tác động được gì đến bà nữa. Sau khi nghe tin sức khỏe của Batailley, bấy giờ bà mới kể lại những ngày đầu của mình dưới sự dẫn dắt của vị sư tử già.

– Thời đó, bà nói tiếp, Marc vẫn còn đau khổ vì cái chết của con gái. Công việc lúc bổng lúc trầm, nhưng ông ấy là một thủ lĩnh tuyệt vời bất kể bên trên có nghĩ thế nào. Chúng tôi không được giải quyết nhiều vụ án ly kỳ lắm bởi người ta không ưu tiên giao việc cho chúng tôi, dẫu vậy chúng tôi vẫn làm việc và mang về kết quả đáng tự hào.

Roxane chờ bà cảnh sát trưởng nhấm nháp vài miếng ceviche[2] rồi lại hỏi.

– Sau đó bà vẫn giữ liên lạc với ông ấy chứ?

– Đúng vậy, có thể nói con đường thăng tiến của tôi có ông ấy sánh bước từ xa. Ông ấy luôn đưa những lời khuyên bổ ích và mặc dù bị đình chỉ hoạt động, ông ấy vẫn giúp đỡ tôi.

– Lần cuối cùng ông ấy liên lạc với bà là khi nào?

– Khoảng mười ngày trước. Tôi chưa bao giờ thấy ông ấy như vậy: vừa phấn khích vừa lo lắng. Ông ấy bảo tôi là đang tự mình thực hiện một cuộc điều tra nằm ngoài khuôn khổ pháp lý.

– Ông ấy không nói đó là về vấn đề gì à?

– Phải nói là ngay từ đầu, ông ấy đã rất mập mờ. Đó là cách để không dọa tôi sợ và bảo vệ tôi nếu chuyện có chuyển xấu.

Valérie Janvier nhón vài miếng khoai tây chiên trong đĩa của con gái, Roxane tiện đà hỏi tiếp.

– Marc cần gì ở bà?

– Việc đầu tiên ông ấy nhờ tôi là móc nối với một người đáng tin ở Phòng Khoa học Hành vi.

Trước kia nằm ở pháo đài Rosny-sous-Bois, Phòng Khoa học Hành vi, ngày nay đóng tại Cergy, gồm một nhóm nhỏ sĩ quan có chuyên môn bao gồm các nhà phân tích và điều tra viên thực địa. Người ta thường huy động họ làm việc kết hợp với các điều tra viên địa phương khi xảy ra vụ án hình sự có hành vi gây án đặc biệt bạo lực.

– Bà có biết ông ấy đang tìm gì không?

– Theo tôi hiểu thì ông ấy đang tìm thông tin về những án mạng liên quan ít nhiều đến việc dàn dựng yếu tố thần thoại. Ông ấy muốn tra cơ sở dữ liệu xem liệu có thể liên hệ với cách thức gây án nào không.

– Ông ấy từng nhắc đến Dionysus chứ?

– Cô biết nhiều đấy nhỉ! Đúng, sau này ông ấy có nói đến. Chuyến chu du ngắn của ông ấy ở Cergy, lục lọi dữ liệu trên SALVAC[3] đã có kết quả. Có hai vụ án ông ấy quan tâm hơn cả, một vụ trên đất Pháp và vụ kia ở Anh.

Roxane lấy từ trong túi ra một cây bút để ghi chép. Valérie Janvier tập trung một lúc để nói cho ngọn ngành.

– Có lẽ cô đã nghe đến vụ án đầu tiên, bởi truyền thông Pháp từng nhắc đến. Năm 2017, thi thể một quân nhân được tìm thấy trong một xe container gần Cung điện Giáo hoàng ở Avignon.

Roxane viết lên cẳng tay như học sinh.

– Còn vụ thứ hai?

– Một năm sau đó, vụ giết một thẩm phán ở Stratford. Cô cứ lên mạng tìm thông tin cụ thể.

– Thế giữa hai vụ ấy có gì liên quan?

– Trong cả hai trường hợp, thi thể nạn nhân đều bị bọc một miếng da dê khâu thẳng vào người.

Cô nhóc rời mắt khỏi trang sách khi nghe thấy chi tiết án mạng. Janvier mỉm cười với con gái để trấn an.

– Batailley có nghĩ mình đang lần theo giả thuyết một tay giết người hàng loạt không?

– Không hẳn, nhưng có lẽ là án mạng liên hoàn. Dù thế nào cũng là một vụ thú vị. Một trong những thứ là lý do khiến ta chọn nghề này thuở đầu sự nghiệp.

Rốt cuộc, Batailley không hề tán tỉnh cô nàng bán sách.

– Giúp ông ấy là một việc mạo hiểm đối với bà, phải không?

– Marc là một cảnh sát tài ba. Ông ấy không điều tra vụ này cho vui hay để giải khuây. Tôi cảm thấy rõ ông ấy đang săn một con mồi béo bở. Vậy nên, khi một tay chuyên trong lĩnh vực này đến bày sẵn một vụ án mạng liên hoàn lên mâm cho bạn, họa có ngu mới không giúp ông ấy một tay.

– Thỏa thuận ngầm giữa hai người là gì?

Janvier nhún vai.

– Khi mọi chuyện chín muồi, ông ấy sẽ giao lại vụ án cho tôi.

– Vì sao bà lại kể cho tôi toàn bộ chuyện này?

Thay vì trả lời, Janvier ăn nốt món cá tráp.

– Tôi đã tìm hiểu một chút về cô, Montchrestien. Tại sao Sorbier lại đẩy cô đi?

Mặt Roxane không chút biểu cảm, như thể câu hỏi chẳng liên quan đến mình.

– Tôi sẽ nói thật với cô, bà cảnh sát trưởng nói tiếp. Mùa xuân tới tôi sẽ rời ngành cảnh sát. Có người đề xuất với tôi vị trí quản lý an ninh của một hộp đêm lớn hạng sang.

Roxane không thể không lộ rõ vẻ ngạc nhiên.

– Cái nghề này bây giờ chỉ có ăn đòn và nhận lương bèo bọt, Janvier phân trần. Về lâu về dài, chỉ còn rặt những kẻ tầm thường nhất.

– Nhưng có lẽ bà sẽ không phản đối việc kết thúc sự nghiệp bằng một vụ hoành tráng, Roxane phỏng đoán.

Khuôn mặt bà cảnh sát trưởng đanh lại, giọng nói gần như đe dọa.

– Tôi đã cho cô thông tin điều tra của Batailley. Đổi lại, tôi hy vọng cô...

Trên bàn, điện thoại rung lên. Liêm Hoàng Thông. Roxane đưa tay ra dấu cô bắt buộc phải nghe máy.

– Chào Liêm.

– Tôi có một tin cho sếp đây. Cô muốn làm gì với nó thì làm.

– Nói ngay.

– Có người vừa định giết Raphaël Batailley.

3.

Tình cờ, Roxane lại đang ở gần nơi xảy ra tai nạn. Sau khi thanh toán, cô đi theo phố Vavin để về lại quán Liberty Bar. Trước cửa, các lực lượng an ninh và lính cứu hộ vây kín làm cản trở giao thông và thu hút biết bao kẻ hiếu kỳ.

Cảnh tượng thật điên rồ. Một xe ô tô - Mercedes hai chỗ - đâm trực diện vào cửa chính của quán cà phê, các ô kính vỡ tan tành. Roxane đứng cùng mấy người hóng chuyện sau dây chắn của cảnh sát một lúc, dỏng tai để thu hoạch mẻ thông tin đầu tiên. Hình như có một nạn nhân, nhưng không phải nữ tài xế, cô gái mà đội cứu hộ phải vật lộn hồi lâu mới đưa được ra khỏi xe. Xe cứu thương vừa chở cô ta vào viện. Túi khí đã bung và cứu mạng cô. Roxane nhìn thấy Botsaris đang thảo luận với thiếu tá Gallonde, chỉ huy đội cảnh sát ban ngày của STJA - Ban Xử lý Vấn đề Tư pháp sau tai nạn - có nhiệm vụ can thiệp và điều tra các vụ tai nạn đường bộ gây thiệt hại lớn về người. Gương mặt viên trung úy thuộc hạ cũ của cô trông rệu rả: nước da xám ngoét, nét mặt cứng đờ trong điệu cười mệt mỏi.

Roxane giơ thẻ để qua rào chắn. Trong khi cảnh sát quận 6 có nhiệm vụ bảo vệ hiện trường thì người của Gallonde và Đội Nhận dạng Tư pháp lúc này đã vào việc, họ tản ra để chụp ảnh, ước lượng khoảng cách, lấy vân tay trên vô lăng và hỏi han nhân chứng. Trong khi cô tiến lại chiếc xe gặp nạn gần nhất có thể, một cảnh tượng kinh hoàng khiến cô sững người: vỉa hè bê bết máu. Những vệt lớn đỏ sẫm hơi ánh đen như thể ai đó vừa bị cắt tiết ngay tại chỗ.

– Không có gì hay mà xem đâu, sếp...

Roxane nhận ra giọng Liêm Hoàng Thông ở đằng sau.

– Tóm tắt cho tôi đi. Chính xác thì ta biết được gì?

– Người phụ nữ lái con Mẹc bị mất lái rồi chồm lên vỉa hè với vận tốc lớn, phá tung hàng hiên lẫn mặt tiền quán cà phê. Thật thần kỳ là không có thêm nạn nhân đấy.

– Danh sách nạn nhân chính xác là thế nào?

– Một cô gái đang uống cà phê ở ngoài hiên, cạnh đứa con trong xe nôi đã bị tông mạnh và bay sang đầu kia quán. Cô ấy đã chết trước khi cứu hộ đến.

– Khốn thật... Thế còn đứa bé?

– Nhờ ơn Chúa, thằng bé không sao.

Roxane không thể rời mắt khỏi vỉa hè. Chiếc xe đã cày nát các cột trụ lan can. Để chốt hạ cú phóng điên rồ của mình ở đây, chiếc xe hẳn đã phải vượt đèn đỏ hoặc điên cuồng tăng tốc. Cô nhớ lại vụ tai nạn tương tự hai năm trước, khi một ông lão nhầm chân phanh và chân ga.

– Cậu nhìn thấy tài xế chưa?

– Rồi, lúc cứu hộ đưa cô ta ra khỏi xe.

– Bao nhiêu tuổi?

– Khoảng ngoài ba mươi. Người châu Á. Khá xinh xắn.

– Cô ta chỉ có một mình trong xe à?

– Theo những gì ta biết thì đúng.

– Còn Raphaël Batailley?

– Anh ta bị xây xước vài chỗ do mảnh kính bắn phải, nhưng sẽ ổn thôi. Anh ta đã được sơ tán đến bệnh viện Cochin.

Botsaris đến chỗ họ, hai mắt đỏ ngầu, dáng vẻ kiệt sức, anh day mắt như thể hai ngày nay chưa được ngủ. Anh tức tối chỉ tay vào lề đường với vẻ điên dại.

– Đây không phải tai nạn, chết tiệt! Không hề có dấu phanh xe.

– Có thể cô gái không được khỏe, Roxane nói liều.

– Cô ta ba mươi tuổi rồi, không thể tin nổi. Anh bạn chị chính là mục tiêu đấy.

– Batailley không phải “bạn” tôi. Cậu đã xác minh được danh tính tài xế chưa?

Botsaris hất hàm chỉ vào hai cảnh sát và một chuyên gia nhận dạng đang vây quanh ô tô.

– Gallonde đã đi thu thập tin tức. Tôi để anh ta làm vì không muốn người khác phật lòng.

– Nói đến tin tức, vẫn chưa tìm thấy xe của tên thần Dê à?

– Tìm được rồi, và rõ trớ trêu: một ông già về hưu đã thấy chiếc xe bị bỏ trong khu rừng gần Chartres. Thằng cha đó hẳn đã trốn tiếp bằng một phương tiện khác.

– Hắn có đốt chiếc xe không?

– Không, mà tôi ngạc nhiên lắm. Chắc tên này không bị lưu hồ sơ tiền án tiền sự, bởi trong xe sẽ có cả đống dấu vân tay.

– Còn sáng nay ở nhà Batailley? Đội Nhận dạng Tư pháp có phát hiện được dấu vết nào hữu ích không?

– Bọn tôi đang chờ kết quả, nhưng mai là Giáng sinh nên mọi thứ chậm lắm, chị biết mà.

Ngồi xổm cạnh chiếc xe, thiếu tá Gallonde đứng dậy với vẻ nghiêm nghị và ra hiệu gọi họ lại.

– Chúng tôi tìm được hộ chiếu của người lái, anh ta nói rồi đưa họ quyển sổ màu xanh hải quân dập chữ vàng.

Yukiko Takahashi. Quốc tịch Mỹ. Sinh năm 1989 tại Nhật. Nhét giữa các trang sổ hộ chiếu là tờ in vé máy bay và hợp đồng thuê xe, có cả thẻ từ phòng khách sạn. Cô gái mới đến Paris hôm trước, xuất phát từ Berlin. Cô ta đã thuê một chiếc Mercedes ở sân bay Roissy và qua đêm tại khách sạn Lenox, không xa đây lắm.

– Chúng tôi phát hiện thứ này trong ngăn để đồ, Gallonde vừa thông báo vừa mở một bản sao bài báo của Week’nd về Raphaël và Milena.

– Phòng khi có ai còn nghi ngờ mối liên hệ của Batailey với vụ này, Botsaris nghiến răng.

Roxane chăm chú nhìn quyển hộ chiếu. Tấm ảnh một cô nàng tóc nâu xinh xắn: mắt to, gò má cao nổi bật, tóc dài tối màu hất ra sau. Yukiko Takahashi. Cô từng gặp cái tên này trong lúc điều tra. Nhưng ở đâu?

Điện thoại. Google. Kết quả tìm kiếm: Takahashi là nghệ sĩ vĩ cầm thường biểu diễn song tấu hoặc tam tấu cùng Milena Bergman. Cô ta cũng là đối tác quen của Milena trong những buổi thu âm nhạc thính phòng. Không phải ngôi sao trong mảng của mình, mà đúng hơn là ngôi sao hạng hai. Và có lẽ là bạn của Milena. Suốt nhiều năm, hai người phụ nữ đã cùng nhau tổ chức các buổi hòa nhạc ở khắp năm châu. Chứng tỏ họ thực sự gần gũi. Nhưng vì sao cô ta lại hận Batailley đến mức muốn giết anh ta?

– Ta phải tra hỏi nhà văn càng sớm càng tôt, Roxane quyết định và cất điện thoại. Botsa, hai chúng ta cùng đến Cochin gặp anh ta thôi.

Viên trung úy lắc đầu.

– Ta không thể đạp lên thủ tục như vậy, Roxane. Chị không còn là người của BNRF và chị chẳng có việc gì ở đây hết.

– Đừng ngớ ngẩn thế, Botsa. Cậu không đủ sức giải quyết một vụ như này đâu.

– Thế à? Tại sao vậy?

– Cậu thiếu kinh nghiệm, thiếu nhạy bén, thiếu bình tĩnh, thiếu thông minh và thiếu cả can đảm. Cậu là kiểu cảnh sát làm việc ba mươi lăm giờ một tuần và đang lo lắng cho kỳ nghỉ bé mọn của mình.

– Thôi, đủ rồi đấy. Liêm, anh về Nanterre trực chốt. Roxane, tôi không giữ chị lại đâu.

– Cậu sẽ thua vụ này, Botsa. Trên tay ta giờ đã có một người chết, một đứa trẻ mồ côi, một vụ bắt cóc, một người quốc tịch Mỹ bị liên lụy, một cô gái trở về từ cõi chết, một nhà văn nổi tiếng, truyền thông thì lăm le phục kích. Cậu sẽ là cái cầu chì đầu tiên bị nhảy áp.

Viên cảnh sát đã quay gót và giơ thẳng một ngón tay về phía cô.

– Tất cả sẽ nổ tung trước mặt cậu. Tôi báo trước rồi đấy. Đáng đời lắm!

4.

– Thôi nào sếp, bình tĩnh, làm vậy đâu ích gì.

Theo thói quen, Liêm cố vào vai người hòa giải.

– Đúng là tên đần! Anh biết tôi nói đúng, phải không?

– Phải đặt mình vào vị trí của anh ấy...

– Vị trí của kẻ ngốc, khỏi cần, cảm ơn!

– Sếp muốn tôi đưa đi đâu không?

Anh chỉ vào chiếc Peugeot công vụ mà anh đỗ lấn lên vỉa hè một chút.

– Không, tôi sẽ đi bộ. Tên đần kia làm tôi sôi cả máu.

– Sếp, năn nỉ đấy. Tôi muốn nói với sếp chuyện này.

Cô theo anh ra tận xe dù chẳng lấy làm hào hứng.

Liêm cầm lái và quay đầu trên phố Assas.

– Sếp đi đâu?

– Cứ chạy đi, tôi sẽ chỉ. Anh muốn nói chuyện gì?

– Trước tiên, tôi cần giải thích cho sếp đã, anh nói với giọng bí ẩn.

Cô thở một hơi dài thượt vì bực bội.

– Chết tiệt, Liêm, nói ngay. Tôi không có tâm trạng đâu.

– Sáng nay, ở nhà Raphaël Batailley, trong lúc mấy người của Đội Nhận dạng Tư pháp tràn vào khắp khu vườn và xung quanh nhà, tôi đã đi một vòng quanh phòng khách.

Roxane mở cửa sổ, như thể bị thiếu oxy. Liêm nói tiếp.

– Mọi người đều bị hiện trường vụ án ám ảnh, nhưng không ai vội vàng lục soát căn nhà trong khi với trường hợp bắt tại trận như thế này, ta không cần lệnh khám nhà.

– Nếu tôi hiểu đúng thì anh đã lục soát?

– Gần như là ăn may thôi. Tôi đang xem đống sách trong thư phòng thì phát hiện thứ này.

Anh lục túi áo và đưa Roxane một khối lập phương nhỏ màu đen, chỉ chừng 1,5 xăng ti mét mỗi cạnh.

– Gì đây? Micro à?

– Máy quay lén siêu nhỏ. Nó được kẹp trên giá sách, nhưng còn năm cái nữa đặt rải rác trong phòng khách. Đủ để quay được mọi ngóc ngách căn nhà.

– Thật đấy à?

Anh gật đầu.

Roxane ước lượng thiết bị: nặng chưa đến 5 hoa.

– Món của dân chuyên phải không?

– Ngày nay ai cũng có thể mua nó trên mạng, nhưng giá vẫn khá đắt, đúng là thế.

– Vậy là Batailley đã bị theo dõi sát sao, 24/24?

– Phải mà không phải.

– Giải thích đi.

– Các máy quay hoạt động nhờ một cục pin dung lượng không lớn lắm. Tôi đoán tầm hai tiếng là cùng.

– Trong thiết bị có thẻ nhớ không?

– Không.

Roxane vắt óc để hiểu.

– Nhưng ai có thể truy cập vào những hình ảnh đó?

– Người cài máy quay đã kết nối chúng với mạng Wi-Fi không đặt bảo mật của căn nhà.

– Vậy là...?

– Vậy là hắn có thể truy cập máy quay theo thời gian thực bằng điện thoại, bất kể hắn ở đâu.

– Kể cả ở đầu kia Paris?

– Kể cả đầu kia trái đất.

– Máy quay được kích hoạt kiểu gì?

– Nhờ thiết bị cảm biến chuyển động, nhưng ta cũng có thể bật tắt nó từ xa.

Trên đại lộ Raspail, cô ra hiệu Liêm bật xi nhan.

– Chưa hết đâu, sếp. Khi tôi phát hiện ra những máy quay đó, chúng đang hoạt động. Theo tôi nghĩ, tất cả đã được quay lại: cảnh cô gái đến, cảnh gã thần Dê tấn công, lúc cảnh sát can thiệp...

Roxane không nói nên lời. Thêm một yếu tố kéo cuộc điều tra điên rồ này sâu thêm một chút vào chốn vô định.

– Tôi nên làm gì với tin này? Liêm hỏi trong lúc rẽ vào phố Bac.

– Cho nó vào đúng quy trình. Bảo Botsaris là anh đã quay lại nhà Batalley và lúc đó anh đã phát hiện chúng.

Cô ra hiệu dừng lại trước vườn hoa Hội Thừa Sai.

– Và trên hết, hãy báo cho tôi biết tất tật những gì anh có thể thu thập được. Bắn từng tin cho tôi qua Telegram.

Cô tháo dây an toàn, giơ tay chào tạm biệt cộng sự và đi lên vỉa hè đến tận cổng vào cho ô tô. Cô đang nhập mã cửa thì một hồi còi dài khiến cô ngẩng đầu. Liêm đang nháy đèn pha gọi cô. Roxane quay lại phía ô tô.

– Qua đây xem cái này! anh hạ kính nói với cô.

Roxane quay lại cạnh viên cảnh sát, anh đã lấy điện thoại ra để kiểm tra tin nhắn.

– Sáng nay tôi đã để lại số cho bảo vệ bảo tàng Zadkine, anh giải thích.

– Người đã quay lại cảnh bắt cóc à?

– Đúng, nhưng ông ấy không phải người duy nhất. Vợ ông ấy cũng chụp được ảnh, từ tầng trên và từ một góc khác.

Roxane mở ảnh hiện trường. Khung cảnh rộng và cao hơn.

– Sếp có thấy gì lấn cấn không? Liêm hỏi.

Cô cau mày. Ngoài chuyện những bức ảnh vẫn sặc mùi bạo lực như cũ thì về cơ bản cô chẳng thấy gì mới. Nhưng đột nhiên, cô phát hiện một thứ và tách hai ngón tay trên màn hình cảm ứng để phóng to.

– Đây là gì? cô vừa chỉ một điểm lớn màu cam đang chuyển động vừa hỏi.

– Là thiết bị bay không người lái, Liêm đáp. Tôi dám cá kẻ đã cài máy quay trong nhà cũng quay cả cảnh bên ngoài.

5.

Chưa đến 4 giờ chiều mà mặt trời đã mất dạng. Từ gần trưa, bầu trời đã mang màu trắng xám. Vẫn từ trên đỉnh tổ chim ưng của mình, Roxane chỉ thấy đường chân trời là tấm màn màu xà cừ dày đặc, báo hiệu màn đêm sắp buông xuống. Cô đi tắm, mặc bộ đồ ngủ và chui vào chiếc áo khoác len cashmere họa tiết ô vuông tìm được ở nhà Batailley. Dù thèm một ly vang nhưng cô quyết chấp nhận chờ thêm một tiếng và đi pha một cốc trà nóng. Trà đen Hàn Quốc vị quýt Jeju, cô áp cốc trà vào chân thay túi chườm ấm. Lúc này, cô đang ngủ đông dưới hai lớp chăn, nằm dài trên xô pha, đầu đặt trên gối, ánh đèn mờ ảo, chú mèo gừ nhẹ cuộn tròn bên cạnh.

Cô đã sẵn sàng. Không phải để đi ngủ, mà để tiếp tục điều tra, iPhone trên tay. Bước đầu tiên, Internet. Tìm thông tin về hai vụ án Valérie Janvier đã kể.

Cô bắt đầu với vụ dễ tìm hơn, xảy ra ở Pháp. Về mảng tin vặt thì báo địa phương thường nắm nhiều thông tin hơn kênh trung ương. Cô vào trang web La Provence, gõ vài từ khóa và kéo một loạt các bài báo liên quan đến án mạng ở Avignon. Ngày 18 tháng Mười năm 2017, thi thể của cựu quân nhân, Jean-Louis Crémieux, sáu mươi hai tuổi, được phát hiện trong một thùng rác trên đường Banasterie, cách Cung điện Giáo hoàng vài bước chân. Vào giai đoạn sau một loạt vụ tấn công trên đất Pháp, vụ giết hại một quân nhân làm dấy lên lo ngại về một hành động khủng bố, nhưng mối đe dọa có vẻ đã nhanh chóng được loại bỏ. Crémieux từng là đại úy thuộc Trung đoàn Thủy quân Lục chiến 21 đóng quân tại Fréjus, nhưng ông đã giải ngũ từ lâu. Nguyên nhân tử vong rất rõ ràng: vị cự quân nhân bị cắt cổ. Thi thể ông bán khỏa thân, ăn mặc và trang điểm như cải trang thành nữ: giày cao gói, áo coóc xê, khăn quàng lông thú khâu thẳng vào da.

Quá trình điều tra mất rất nhiều thời gian. Roxane chỉ nắm được một phần rất nhỏ các tình tiết - một bài báo không phải bản hồ sơ điều tra - nhưng cô phỏng đoán qua câu chữ rằng đã không xuất hiện phương hướng điều tra thuyết phục nào. Trong hai tuần đầu, La Provence gần như ngày nào cũng đăng một bài về vụ án đó: tính cách viên cựu quân nhân, hiện trường giả trang, giả thuyết trả thù, v.v. Nhưng đằng sau các tiêu đề to tướng lại chẳng có mấy thông tin thực sự. Thời gian trôi qua, các bài đăng ngày càng thưa thớt và đến cuối tháng Mười hai năm nay, đã một năm rồi tờ lá cải này không còn thông tin gì về vụ việc ấy đến độc giả. Để tìm hiểu sâu hơn, Roxane đáng lẽ phải thử gọi cho một trong những cảnh sát phụ trách điều tra thời đó. Khi còn 24 giờ nữa là đến đêm Giáng sinh và không qua giới thiệu, ắt cô sẽ thất bại. Hàng giờ tranh luận qua điện thoại sẽ chẳng giải quyết được gì.

Cô chuyển sang vụ còn lại. Viên thẩm phán bị giết ở hạt Warwickshire, miền Trung nước Anh. Lại một lần nữa, cô bắt tay tìm từ các báo địa phương, hết Harborough Mail đến Warwick Courier, nhưng cô nhanh chóng nhận ra rằng sự việc đã thu hút sự quan tâm của báo chí quốc gia. Stratford-upon-Avon là quê hương của Shakespeare. Một án mạng tại điểm nóng du lịch chắc hẳn có tác động truyền thông. Chuyện là thế nào? Terence Bowman, thẩm phán tòa án thương mại, được tìm thấy trong tình trạng bị vỡ đầu và túi quần túi áo rỗng không trong sân vườn nhà thờ Chúa Ba Ngôi. Cuộc điều tra không kéo dài lâu. Đồng hồ, điện thoại và ví tiền của ông được phát hiện trong nơi ở dành cho người làm vườn của nhà thờ. Sau đó cảnh sát bắt giữ vài người và một trong số đó đã nhận tội trong lúc tạm giam, đó là James Deller, một con nghiện ma túy khét tiếng hai mươi mốt tuổi, từng vào trại cai nghiện nhiều lần.

Khi đọc loạt bài này, Roxane cảm thấy phấn khích xen lẫn thất vọng. Phấn khích vì được làm việc, dù chỉ gián tiếp, về một loạt án mạng và thất vọng vì không được truy cập hồ sơ điều tra. Không như Janvier kể, người ta không nói gì về miếng da dê trong án mạng thứ hai. Bà cảnh sát trưởng đó đã nhầm lẫn chăng? Hay chi tiết ấy không được tiết lộ cho báo chí? Dù sao cũng khó mà hiểu được tại sao những vụ giết người này lại hấp dẫn Batailley và nó cũng chẳng có liên quan trực tiếp nào với tín ngưỡng thờ Dionysus.

Điện thoại rung lên đánh thức cậu mèo đang dính chặt vào chân cô. Số máy ẩn gọi đến.

– Gaétan Yordanoff đây.

Anh chàng Đội Cảnh sát Tài chính!

Roxane ngồi thẳng trên gối dựa.

– Roxane Montchrestien, đội BNRF.

– Tôi đang đi nghỉ, anh chàng bắt đầu với giọng khiển trách.

– Tôi hiểu chuyện ấy, cảm ơn đã gọi cho tôi.

– Chuyện về Marc Batailley là sao?

– Gần đây hai người có liên lạc với nhau không?

– Không, tôi không nghe tin gì về ông ấy năm, sáu năm nay rồi.

– Vậy mà số cá nhân của anh xuất hiện trong lịch sử cuộc gọi của ông ấy mấy ngày trước.

– Cô đang điều tra về cái gì vậy?

– Batailley đang hôn mê. Tôi phụ trách tiếp một trong các cuộc điều tra của ông ấy.

Yordanoff ngừng một lúc lâu.

– Hôn mê ư? Có nghiêm trọng không?

– Có, tiên lượng sống của ông ấy không mấy khả quan.

– Ông... ông ấy gọi cho tôi tuần trước. Ông ấy muốn nhờ tôi giúp dò la hoạt động của một quỹ.

– Quỹ nào?

– Tôi không biết gì cả. Tôi bảo ông ấy tự mà làm. Tôi không quen làm việc ngoài luồng.

– Thôi nào, làm gì có chuyện Batailley gọi bừa cho anh. Nếu ông ấy đã gọi, tức là ông ấy biết anh sẽ giúp.

– Nói cho cô biết, chuyện chỉ dừng ở đó!

– Cứ vờ vịt như vậy đi, Yordanoff, rồi cuối cùng anh sẽ bị triệu tập chính thức. Ta cũng có thể kết thúc chuyện này ngay tối nay và tên anh sẽ không bị dính líu gì.

– Có cố gắng đấy, nhưng chẳng ích gì đâu. Tôi thì nghĩ cô mới là người đang điều tra ngoài luồng. Thế nhé, ciao.

Anh ta cúp máy trước khi cô kịp nói thêm lời nào.

Cô thở dài, nhắm mắt và buông xuôi theo làn hơi ấm áp trên chiếc giường tạm bợ của mình, vừa lắng nghe tiếng mưa rơi lộp bộp lên bức tường kính của tháp chuông. Chưa đến 6 giờ tối. Còn một ngày nữa là đến Giáng sinh, cô đã bị đuổi việc, đời sống tình cảm của cô là một hoang mạc, cô khiến người khác khó chịu, và người khác cũng làm cô bực tức. Cô không thể chịu nổi thành phố này thêm nữa, cả nó lẫn đất nước này, thời đại này, những con người này và những thứ phế thải đần độn ta nghe được khi mở radio, đọc báo, lên mạng. Đại thắng lợi của sự tầm thường. Mọi lúc. Mọi nơi.

“Tôi buồn, và tôi muốn tàn lụi. [...] Đừng viết. Đừng chỉ biết chết cho riêng mình”... Những lời thơ của Marceline Desbordes-Valmore văng vẳng trong đầu cô. Đây rồi, chính nó, cô muốn tàn lụi. Ngọn lửa thúc đẩy cô thuở nào đã lụi dần và mỗi ngày một chập chờn. Trong cô không còn gì có thể tỏa sáng hay bùng cháy. Ngọn lửa nơi cô bằng lòng chờ cơn gió đến thổi tắt nó vĩnh viễn.

Cô sẽ không bao giờ trở thành một cảnh sát vĩ đại. Trong ký ức của số đông, những cảnh sát vĩ đại luôn gắn với các cuộc điều tra đặc biệt hoặc từng bắt được tội phạm nguy hiểm. Cô dần chìm vào giấc ngủ, trong tiếng ru gừ gừ của Poutine. Khi cô mở mắt lại, đã hơn 11 giờ đêm. Gương mặt Liêm hiện trên màn hình điện thoại.

– Chào buổi tối, Liêm.

– Tôi đánh thức sếp à?

– Vớ vẩn, tôi đang làm việc. Còn anh?

– Tôi đang về nhà.

Liêm đang ngồi trong ô tô, điện thoại gắn cạnh bảng điều khiển nhờ miếng hút chân không.

– Có tin mới à?

– Tôi vừa nói chuyện với Botsa một lúc lâu. Anh ấy từ Cochin về.

– Botsa có gặp được Raphaël Batailley không? Anh ta thế nào rồi?

– Anh ta bị sây sát khắp người, nhưng không có gì quá nghiêm trọng.

– Botsa có hỏi chuyện anh ta chứ?

– Có, nhưng anh chàng nhà văn không tiết lộ gì cả. Anh ta xác nhận ô tô lao vào mình, song lại khẳng định không quen người lái xe.

– Thế còn cô gái người Nhật? Yukiko Takahashi?

– Cô ta bị choáng, dễ hình dung thôi. Khi người ta bảo cô ta đã giết một bà mẹ, cô ta phát khùng và mất kiểm soát. Các bác sĩ buộc phải dùng hết sức giữ chặt cô ta để cô ta bình tĩnh lại.

– Cô ta có nói gì không?

– Toàn những câu rời rạc, nhưng về cơ bản, cô ta lặp lại nhiều lần rằng chính bài báo trên tờ Week’nd đã khiến cô ta hóa điên.

– Tôi không hiểu.

– Cô ta nói Raphaël Batailley đã đánh cắp câu chuyện của mình. Rằng anh ta là kẻ bịp bợm.

– Liêm, nói rõ xem nào. Tôi chẳng hiểu gì cả.

Viên trung úy hắng giọng.

– Cô ta khăng khăng rằng Milena Bergman trước giờ luôn thích phụ nữ. Vậy đó, cô hiểu mà.

– Milena là người đồng tính...

– ... và Takahashi khẳng định mình từng cặp với Milena.

– Vậy cô ta ghen tuông trước mối quan hệ của Raphaël và Milena?

– Không, cô ta không ghen. Cô ta cho rằng mối quan hệ đơn giản là chưa từng tồn tại.

Chú thích:

[1]“Không gì cả”, tiếng Tây Ban Nha trong nguyên bản.

[2]Món gỏi hải sản của Peru.

[3]Phần mềm hệ thống phân tích các liên hệ bạo lực trong các vụ án hình sự.

« Lùi
Tiến »