Chớ tìm bên trong bạn, chẳng có gì đâu. Hãy tìm nơi người đang ở đối diện mình.
Constantin STANISLAVSKI
1.
Roxane di chuyển trong khung cảnh ngập tuyết trải dài vô tận. Một sa mạc tuyết không tì vết, tĩnh lặng, đầy bất an. Một nhà tù bằng băng, không tường cũng chẳng cai ngục. Mỗi bước chân cô lại làm vang lên tiếng xào xạo khó nghe, bị cảnh tĩnh lặng khuếch trương tiếng vọng và tạo nên tầng âm thanh đáng sợ. Tiếng kèn kẹt biến thành rầm rì, rên rỉ, tiếng khóc nức nở. Để khiến chúng im lặng, cô dừng bước trên nền tuyết. Nhưng những tiếng ai oán không chịu ngừng, Chúng kêu ong ong trong đầu cô đến mức đặc quánh. Mà hai bàn tay bịt chặt hai tai cô chẳng giúp thay đổi gì. Bất chợt, dưới đế giày cô rắc một tiếng. Dưới chân mình, cô nhận ra một hình thù màu đen trồi ra bên trên mặt phẳng màu bụi phấn. Cô cúi xuống để phủi sạch tuyết. Đó là một chiếc điện thoại đang kêu inh ỏi.
Tiếng chuông kéo giật cô khỏi giấc ngủ.
Chết tiệt...
Trong đêm, điện thoại của cô bị rơi từ trên ghế xuống. Cô tìm thấy nó dưới gầm chiếc Chesterfield và nghe máy mà không thèm xem số gọi đến.
– A lô?
– Gaétan Yordanoff đây, tôi làm cô thức giấc à?
Roxane xem giờ: 9 giờ 10 phút sáng.
– Anh đùa à, tôi đến văn phòng được một tiếng rồi.
– Tôi suy nghĩ rồi: tôi đồng ý kể cho cô nghe những gì Batailley đã nhờ tôi.
– Xem chừng ngủ một giấc có ích đấy.
– Tôi chẳng có gì phải giấu, thế thôi.
– Tôi nghe đây.
– Marc đang cố lần theo một giao dịch thanh toán thực hiện ngày 14 tháng Mười hai đến tài khoản của một cửa hàng ở Paris.
– Cửa hàng nào?
– Memorabilia. Một cửa hàng đồ cổ trong hẻm Panoramas, theo như tôi hiểu.
Roxane ngồi bật dậy trên ghế. Nghe thấy địa điểm ấy khiến cô lập tức tỉnh táo. Hẻm Panoramas nằm ngay cạnh số 14, đại lộ Montmartre! Địa chỉ quán cà phê Ba con kỳ lân.
– Ai đã thực hiện giao dịch đó?
– Đó là một trong những điều Marc muốn biết.
– Rồi sao?
– Tôi không tìm được gì cả. Giao dịch không tồn tại. Nếu thực sự có hành động mua bán, chắc hẳn họ đã thanh toán bằng tiền mặt.
– Mua thứ gì?
– Marc không nói. Và đó là toàn bộ những gì tôi biết về vụ này. Vậy nhé, chúc cô Giáng sinh vui vẻ và buổi sáng tốt lành.
Đây là lần thứ hai anh ta dập máy sỗ sàng. Nhưng cô chẳng quan tâm. Thật tình cờ, ngay trước đêm Giáng sinh, ông già Noel Yordanoff đã mang cho cô một món quà hết sảy. Roxane vội vội vàng vàng thay quần áo, cho mèo ăn và xuống cầu thang, dán mặt vào điện thoại. Memorabilia không có trang web, chỉ có trang Facebook sơ sài nhưng ít nhất có thông báo cửa hàng sẽ mở cửa từ 9 giờ sáng đến 7 giờ tối ngày 24 tháng Mười hai.
Ra ngoài đường, cô đông cứng vì cái lạnh tê tái khiến cô nhớ lại giấc mơ đêm qua. Cô ngước mắt nhìn trời: tuyết đang rơi! Những bông tuyết to bông xốp rắc xuống lòng đường và vỉa hè lớp màng trắng sắp sửa bám xuống mặt đất. Cái lạnh làm cơn đói của cô càng cồn cào. Roxane từng nhận ra rằng một cuộc điều tra cường độ cao sẽ khiến một số cảnh sát bị “mất khẩu vị”. Nhưng cô thì chưa bao giờ. Cảm giác hưng phấn trước một vụ án luôn đi đôi với một tầng căng thẳng khiến cô muốn ngấu nghiến tất thảy những gì rơi vào tay. Nhất là những món béo và ngọt. Cô lao vào dãy chợ ngoài trời nối phố Grenelle, phố Bac và đại lộ Raspail. Cô phát hiện một tiệm bánh và vào mua bánh sừng bò cùng cà phê mang về. Cô đang đi về phía bến taxi Saint-Germain thì ba tiếng còi xe khiến cô chậm lại. Cô quay đầu và nhận ra ở góc đường chiếc xe nhỏ màu xanh băng của Valentine Diakité.
2.
Trang điểm nhẹ, tóc đánh rối, áo phông hầm hố và áo khoác mặc vội. Riêng lần này, Valentine không tạo ấn tượng như bước ra từ tạp chí thời trang. Nhưng một vẻ đắc thắng hiện rõ trên khuôn mặt rạng ngời của cô gái.
– Tôi có một tin đây! Tin bom tấn!
– Rẽ phải đi, Roxane chỉ đường trong lúc tắt nhạc trên radio, ta quay đầu về đại lộ Montmartre, chính xác hơn là hẻm Panoramas.
Đèn đỏ, cô sinh viên lấy iPad nhét đằng sau bảng điều khiển. Trên màn hình là bài báo Week’nd bản PDF nói về quan hệ giữa Raphaël và Milena.
– Thế nào, bữa tối thân mật của cô với Corentin Lelièvre sao?
– Tôi đã cậy được miệng hắn rồi! Tôi biết tại sao hắn điều tra Batailley!
– Nói đi.
– Vì Milena không phải là Milena! cô thốt lên, mắt sáng rực.
– Tức là sao?
Cô đưa máy tính bảng cho Roxane vì đèn đã chuyển xanh.
– Xem bức ảnh trong bài đi.
– Bức nào?
– Bức Milena và Raphaël ở Courchevel. Nó được chụp trước khách sạn Les Airelles, một trong những khách sạn sang trọng nhất ở đó.
– Ừ, rồi sao?
– Ngó qua cách trang trí lối vào tòa nhà đi.
Roxane nheo mắt và phóng to bức ảnh.
– Là búp bê Nga.
– Chính xác. Cô đến Courchevel bao giờ chưa?
– Cô biết lương cảnh sát được bao nhiêu không?
– Nói cũng phải. Những năm qua, khu nghỉ dưỡng xứ Savoie này đã trở thành một trong những nơi được đám du khách Slav giàu có ưa chuộng. Đầu tháng Một, họ chiếm tới gần 3/4 lượng khách đến đây, đặc biệt là trong dịp Giáng sinh của Chính thống giáo. Để ăn mừng ngày lễ này, có rất nhiều hoạt động ở Courchevel. Các thầy trường Trượt tuyết Quốc gia Pháp thực hiện màn rước đuốc và đặc biệt, các khách sạn cũng tham gia nhiệt tình về mặt trang trí.
– Được rồi, cô muốn nói đến chuyện gì?
– Ở khách sạn Les Airelles, người ta trang trí Giáng sinh Chính thống giáo từ ngày 2 đến 23 tháng Một.
– Thì sao?
– Tức là bức ảnh này được chụp vào tháng Một năm 2019.
– Chắc chắn rồi.
– Vấn đề đó là chuyện không thể. Suốt tháng Một năm 2019, Milena Bergman tổ chức một chuỗi hòa nhạc ở Nhật.
– Hòa nhạc suốt một tháng ư? Roxane ngạc nhiên.
Valentine gật đầu.
– Tôi tìm hiểu rồi. Nhật Bản có lẽ là nước duy nhất trên thế giới mà nhạc cổ điển vẫn luôn được quần chúng vô cùng ưa chuộng. Người dân nước này thực sự có văn hóa âm nhạc. Ngay từ nhỏ, người Nhật đã dành hàng giờ mỗi tuần để học nhạc. Các trường đại học có dàn nhạc riêng và rất nhiều phòng hòa nhạc nổi tiếng với chất lượng âm thanh tuyệt vời. Một số nghệ sĩ âm nhạc phương Tây được coi như ngôi sao. Trường hợp của Milena cũng vậy, cô ấy đạt được thành công phi thường ở đất nước này ngay từ đĩa nhạc đầu tiên.
– Thế anh bạn phóng viên của cô giải thích chuyện này thế nào?
– Đúng ra là hắn không giải thích. Milena Bergman không thể ở hai nơi cùng một lúc. Hắn điều tra Rapha để tìm hiểu bí ẩn này.
Không mấy hài lòng, Roxane ném iPad lên trên bảng điều khiển. Cô biết mà, lẽ ra cô phải kiên quyết đích thân tra hỏi Raphaël và cô nàng người Nhật sau tai nạn.
– Này! Nhẹ nhàng với đồ của tôi chứ! Valentine càu nhàu.
Roxane liền gọi cho Liêm. Chẳng thèm chào hỏi gì, cô trách anh vì không theo sát đám người của Đội Nhận dạng Tư pháp.
– Gọi cho bên Nhận dạng để lôi họ đi làm việc ngay, chết tiệt! Batailley bảo ta rằng cô gái đã dùng tay không đấm cửa kính. Đội Nhận dạng Tư pháp hẳn đã lấy được cả chục mẫu vân tay. Ta cần có kết quả NGAY SÁNG NAY, NGAY BÂY GIỜ! Tôi cóc quan tâm đến cái cớ Giáng sinh vớ vẩn. Ta cần biết liệu...
– Hạ hỏa nào, sếp, Liêm bình tĩnh ngắt lời cô. Ta có phần nào kết quả ADN rồi. Tôi đã gửi cho sếp hai mươi phút trước.
Khốn thật. Cô đã kiểm tra tin nhắn và email, nhưng quên mất Telegram.
– Để tôi spoi[1] kết quả cho sếp, viên trung úy nói tiếp. Cô gái bị bắt cóc trước nhà Raphaël Batailley không phải Milena Bergman.
3.
10 giờ. Hẻm Panoramas.
Trên đường đi tìm cửa hàng Yordanoff đã chỉ, Roxane hất cùi chỏ, xô đẩy người qua lại, thẳng tay gạt mọi vật cản trên đường.
Con hẻm này là một trong những hành lang có mái che cổ nhất thủ đô. Nó trải dài từ đại lộ Montmartre phía Bắc, đến phố Saint-Marc phía Nam, và nổi tiếng vì là địa điểm công cộng đầu tiên ở Paris được thắp đèn bằng khí ga. Vào giờ này buổi sáng, con hẻm đã chật ních người. Những nô lệ khốn khổ của lễ Giáng sinh và du khách chen chúc dọc lối đi hẹp với các quán nước, nhà hàng và cửa tiệm cũ kỹ xen kẽ nhau: cửa hàng sưu tầm tem, tiệm bưu thiếp, cửa hàng tiền cổ và đồ thủ công mỹ nghệ. Người Mỹ và người Nhật say mê nét quyến rũ xưa cũ này. Rốt cuộc, họ thấy ở đây hình ảnh Paris đúng với những gì họ mong mỏi. Tất thảy đều ở đây để hoàn thiện bức tranh và không khí của Thời kỳ Tươi đẹp: đồ mạ vàng, điêu khắc gỗ, gạch lát phong cách mosaic, vách kính để lọt thứ ánh sáng hân hoan, những tấm gương phản chiếu đến vô tận.
Con hẻm là một mê cung thực thụ. Lối đi ở giữa phân ra nhiều nhánh nhỏ. Các mạch máu nhỏ là nơi trú ngụ của những cửa hàng tem, tiệm sách cũ hay quán cà phê. Cuối cùng, Roxane cũng tìm ra tấm biển tráng men, theo kiểu một viên gạch bông, viết: “Memorabilia từ 1956”. Cùng Valentine theo sát phía sau, nữ cảnh sát bước vào cửa tiệm nhỏ xíu ám thứ mùi trộn lẫn giữa mùi sáp và mùi bụi.
Hình ảnh đầu tiên hiện lên trong đầu cô là một phòng chứa đồ quý hiếm. Trên các kệ gỗ hồ đào cũ kỹ chất đầy đồ đạc đủ mọi thể loại từ tiêu bản động vật nhồi bông hay hóa thạch cho đến thủ bút, thư từ và bản chép tay. Điểm chung của những món đồ này là chúng đều từng thuộc về người nổi tiếng.
Vương quốc nhỏ bé này được một phụ nữ khó đoán tuổi trị vì, gương mặt như xác ướp, bà mặc chiếc váy đính cườm tựa bộ vảy. Mái tóc nhuộm đỏ đã phai thò ra từ chiếc khăn quấn đầu màu xanh ngọc lam.
– Đại úy Montchrestien, Roxane tự giới thiệu.
– Lại cảnh sát à? Tôi chán ngấy rồi!
Roxane hiểu cô đã gõ cửa đúng nơi.
– Tôi đã nói với đồng nghiệp của cô là tôi không tiết lộ thông tin khách hàng.
– Tình hình đã thay đổi, thưa bà. Người bà đang cố bảo vệ bị tình nghi giết người và có ý đồ bắt cóc.
Người phụ nữ đang ngậm một tẩu lọc thuốc lá bằng ngà voi theo kiểu Alice Sapritch và vờ rít một hơi.
– Không phải chuyện của tôi.
– Rất nhanh sẽ thành của bà thôi nếu tôi tạm giam bà bốn mươi tám tiếng. Bà sẽ mất đứt một ngày bội thu, tạm biệt đêm Giáng sinh và...
– Thế cô muốn biết gì?
Roxane tiếp tục tung đòn gió và hỏi dò.
– Những gì lẽ ra bà đã phải nói với đồng nghiệp tôi.
– Vị khách đó đã mua ở chỗ tôi lọn tóc của một nữ nghệ sĩ dương cầm người Đức.
Lọn tóc... Roxane cảm thấy cơn phấn khích dâng trào.
– Bà làm ơn kể lại mọi chuyện từ đầu.
Bà chủ tiệm thở dài, mân mê cả chục sợi dây chuyền dài lòng thòng xuống tận eo.
– Được thôi, nhưng hai cô ngồi xuống đã. Nhìn hai cô đứng mà tôi thấy mệt hộ, bà ta nói với chất giọng trầm khàn vì thuốc lá.
Roxane và Valentine ngồi vào hai chiếc ghế bằng đồng mạ vàng với phần tựa lưng có hình con cá sấu ở tư thế vặn vẹo đau đớn.
– Khoảng bốn tháng trước, bà bắt đầu kể, một người đàn ông đến cửa tiệm của tôi. Vì đã tìm hiểu rất kỹ từ trước, anh ta tìm đích danh một vật từng được nghe kể: lọn tóc dài của Milena Bergman.
Roxane rùng mình. Cô đang tiến gần sự thật. Cô đã mất bốn ngày, nhưng giờ thì sắp sửa lật tẩy được trò gian trá. Cô chưa bao giờ tin vào câu chuyện Milena Bergman phục sinh. Cũng chưa từng tin rằng có một Kẻ song trùng tồn tại. Milena thật đã chết. Tất thảy những thứ khác đều là dàn dựng và bịp bợm.
– Bà thực sự bán tóc à? Valentine hỏi.
Máy sưởi trong cửa tiệm quá nóng. Sapritch phe phẩy trước mặt cái quạt bằng sừng chạm trổ.
– Chính xác. Kinh doanh tóc của người nổi tiếng và danh nhân lịch sử là một thị trường nhỏ hẹp nhưng rất sôi động và sinh lời tốt.
– Nhưng người mua là ai?
– Người sưu tầm có hai loại, bà chủ tiệm giải thích. Những người ghiền tích thật nhiều vào kho báu của mình như trẻ con thu thập thẻ cầu thủ Panini. Và những người tìm cách tạo kết nối đặc biệt với thần tượng.
– Kết nối ư?
Thêm một cú phẩy quạt đầy khó chịu.
– Tóc giúp bạn tiếp cận đến một sự thân mật mà thủ bút, ghi chép hay kể cả quần áo người nổi tiếng từng mặc cũng không có được. Đó là thứ gì đó rất riêng tư, thuộc về cơ thể. Cô sở hữu một phần nhỏ của người đó, và nó gần như trở thành một phần của cô.
Để minh họa rõ hơn, bà đứng dậy gom các khung hình được bảo vệ bằng một tấm kính lọc.
– Tôi có vài món rất tuyệt. Xem này: David Bowie, Édith Piaf, Nathan Fawles... Trong sự nghiệp của mình, tôi đã bán được nhiều mẫu tóc có giá trong số những mẫu được săn tìm nhất: The Beatles, Elvis, Marilyn, Napoléon, JFK, Churchill...
– Nhưng số tóc ấy từ đâu mà có?
– Rất nhiều người có thể là nhà cung cấp. Thợ cắt tóc riêng, người giúp việc, thợ làm tóc giả của trường quay...
– Chính xác thì tóc của Milena Bergman do ai đưa đến?
– Từ một cuộc đấu giá từ thiện do Hội Chữ thập Đỏ Thụy Sĩ tổ chức ba năm trước. Các nhân vật có tiếng được mời đến quyên góp đồ dùng cá nhân. Yannick Noah đem bán cây vợt tennis, Soulages bán tấm thạch bản, v.v. Cô nghệ sĩ dương cầm có ý tưởng quyên một bản nhạc phổ đề tặng và một đoạn tóc. Tôi mua được món ấy với giá hai trăm đô. Nó là một món hàng khá xoàng, vì danh tiếng của Bergman ở châu Âu khi đó mới chỉ tàm tạm. Mãi đến sau cái chết của cô ấy, người ta mới nhắc đến cô ấy nhiều hơn.
– Và rồi một người đàn ông đã mua nhúm tóc từ bà?
– Đúng vậy, và anh ta còn muốn tôi bện nó thành vòng tay. Thế nên mới mất thời gian.
– Thành vòng tay ư?
Roxane cảm thấy máu trong người như đóng băng, “Cô gái đeo đồng hồ và vòng tay”: lời của Bruno Jean-Baptiste, viên thợ lặn Đội Cảnh sát đường sông, trở lại trong đầu cô như boomerang. Tại sao cô không đào sâu manh mối này? Cô đã định hỏi tay bác sĩ của Phòng Giám định Pháp y nhưng anh ta thẳng thừng dập máy. Vụ cô gái vô danh trên sông Seine không phải mới bắt đầu từ thứ Bảy tuần trước. Đó là một âm mưu đã nhen nhóm suốt nhiều tháng nay. Một âm mưu mà cô vừa là nạn nhân, vừa là một bánh răng hoạt động tích cực. Cô tự cho mình là thông minh khi nhặt lại mớ tóc từ I3P. Nhưng đó đâu phải tình cờ. Mớ tóc ở đó là để cô tìm được.
– Ngày nay có lẽ chúng ta thấy chuyện này thật kỳ quặc, Sapritch nói tiếp, nhưng trước khi máy ảnh ra đời, tóc là một biểu tượng gắn bó vô cùng mật thiết. Người ta thường cắt tóc của người chết trước khi chôn cất, mang trên người tóc của người mình thương yêu hoặc của con cái. Thông thường họ giữ tóc trong mặt dây chuyền có nắp, nhưng cũng thường xuyên có người đan nó vào vài món trang sức.
– Người yêu cầu bà làm chuyện đó, hắn trông thế nào?
– Khoảng bốn mươi tuổi, tóc màu hạt dẻ, trông rất bình thường.
Roxane cao giọng.
– Gắng nghĩ thêm đi, thưa bà. Đây là một vụ án hình sự.
– Tôi đâu thể bịa ra được! Không cao không thấp. Không béo cũng chẳng gầy. Không xấu mà chẳng đẹp. Tầm thường, không có gì nổi bật. Như Quý ngài Cellophane trong nhạc kịch.
Roxane bất chợt nảy ra một ý. Cô tìm một bức ảnh Raphaël Batailley qua điện thoại và cho người phụ nữ xem.
– Có phải người này không?
Bà nhún vai.
– Không hề, nếu là người này thì tôi đã nhớ.
Roxane nín lặng một lúc. Đột nhiên cô chán nản. Nhục nhã vì sập bẫy của một thủ đoạn tài tình nhưng thủ công. Cô bị niềm tin coi ADN là ông hoàng bằng chứng che mờ mắt. Bị một nhúm tóc đơn giản đánh lừa.
Tiếng chuông điện thoại kéo cô khỏi trạng thái nghiền ngẫm. Liêm again[2].
– Tôi đây?
– Tôi chỉ có mười giây nói với sếp. Tôi vừa ra khỏi Cochin cùng Botsa. Batailley cuốn gói đi mất rồi!
– Gì cơ? Lúc nào?
– Mới vài phút trước theo phỏng đoán của các hộ lý. Anh ta trốn qua cửa sổ.
– Tôi biết ngay mà!
Rặt một đám ngớ ngẩn...
– Bọn tôi sẽ cố tóm anh ta lại, Liêm nói tiếp. Tôi sẽ báo tin cho sếp.
4.
– Tăng tốc và đi vào làn xe buýt ấy!
– Nhưng đi đâu mới được? Valentine hỏi.
– Tôi chưa biết. Tạm thời cứ đi về phía Louvre và Rivoli.
Đây chính là thời điểm đèn và còi hiệu cảnh sát sẽ rất có ích với họ. Roxane nhắm mắt, hai tay ôm đầu và cố lờ đi những náo động lẫn âm thanh vây quanh. Vai trò của Batailley trong toàn bộ chuyện này là gì? Nạn nhân hay kẻ thủ ác? Lúc này anh ta đang nghĩ gì? Và nhất là, anh ta đang ở đâu? Cô hình dung trong đầu các tòa nhà ở Cochin. Cô biết nơi này vì có một thời gian từng tới phòng khám phụ sản của bệnh viện nhiều lần. Bệnh viện không quá xa phố Assas, nhưng tay nhà văn sẽ không mạo hiểm trở về nhà. Vậy thì ở đâu? Có lẽ anh ta chỉ đơn giản bắt taxi ở bến Port-Royal, lúc ra khỏi bệnh viện. Hay đúng hơn anh ta sẽ tìm cách lấy xe của mình. Cô nhớ lại thẻ gửi xe mình từng thấy trong nhà anh ta. Batailley có đăng ký đỗ xe ở bãi đỗ ngầm André-Honnorat, gần vườn Luxembourg.
– Sang bờ bên kia rồi đi vào phố Saint-Jacques.
Mắt cô vẫn nhắm. Batailley rời bệnh viện bao lâu rồi? Hai mươi phút? Nửa tiếng? Kể cả đi bộ thì anh ta cũng đã đến Luxembourg. Ta sẽ không bắt được anh ta.
– Rẽ phải, vào đại lộ Michel sẽ nhanh hơn. Vượt đèn đỏ đi, quan tâm gì nữa!
Lối vào cho ô tô của bãi xe Honnorat nằm ở phố Auguste-Comte, lối cho người đi bộ thì ở hai bên vườn Luxembourg. Đến góc phố, hai người phát hiện một chiếc Peugeot 308 ngụy trang dân sự của BNRF. Botsaris và Liêm cũng cùng suy luận với cô! Nhưng họ không có tiếp viện để bao vây các tầng nên quyết định chờ con chim rời tổ.
– Con dốc, nhanh lên! Roxane hét lên. Lấy vé rồi vào trong bãi đỗ.
Chiếc Mini lượn qua bốn tầng hầm đầu. Lối vào tầng hầm thứ năm được một rào chắn tự động bảo vệ, muốn mở phải có thẻ đăng ký.
– Chờ tôi ở đây, Roxane yêu cầu rồi xuống xe. Cô bước qua rào chắn và nép sát vào tường để xuống tầng dưới. Ở đó, cô luồn lách giữa các cột bê tông, các thanh chống sốc và các thùng xe. Được ánh đèn vàng nhạt chiếu sáng, bãi xe tầng này hoang vắng và tĩnh lặng. Cô đưa mắt một vòng nhìn đống xe. Không một tiếng động cơ hay tiếng lốp kèn kẹt. Batailley không có ở đó, hoặc cô đã bắt hụt anh ta. Đèn hẹn giờ vụt tắt. Roxane đứng một lúc trong cảnh tranh sáng tranh tối. Cô nhắm mắt nhớ lại. Thẻ gửi xe cô phát hiện ở phòng làm việc của tay nhà văn nằm trong ngăn kéo gần cuốn hộ chiếu, điện thoại và chìa khóa xe. Cái móc khóa. Cô chỉ nhớ nó mang máng. Một chiếc móc tráng men màu trắng và xanh lam. Một chữ A cách điệu có mũi tên gạch ngang... Logo hãng Alpine!
Cô bật lại đèn và tiến vào trong hầm, đi dọc khắp các dãy xe thêm lần nữa. Chiếc A110 cô muốn tìm đỗ ở cuối lối đi, giữa hai con SUV to sụ. Lại gần chiếc xe, cô phát hiện một bóng người ở ghế trước. Raphaël đang suy sụp, vùi đầu giữa hai cánh tay đặt trên vô lăng. Trong khoảnh khắc, cô những tưởng anh ta đã chết, nhưng khi áp mặt vào cửa kính, cô nhận ra anh ta đang khóc.
Cô gõ lên kính thông báo sự xuất hiện của mình. Tiểu thuyết gia giật mình, mất một lúc mới nhận ra cô rồi rốt cuộc cũng mở cửa.
– Chúng ta phải nói chuyện thật nghiêm túc, Raphaël, cô vừa tuyên bố vừa ngồi vào ghế bên cạnh.
Anh ta ủ rũ lau nước mắt.
– Tất cả là lỗi tại tôi. Cô gái chết trong tai nạn hôm qua là tại tôi...
– Nếu anh muốn tôi giúp, anh phải kể tôi nghe toàn bộ sự việc.
– Đó là một mớ bòng bong, một lời nói dối gây họa và dẫn đến kết cục hại chết một người.
– Hiện giờ tôi được biết cô gái mà tôi chạy theo từ đầu tuần đến giờ không phải Milena.
– Đúng vậy, anh ta xác nhận. Cô ấy là Garance de Karadec.
– Chết tiệt, tại sao anh không nói với tôi từ trước?
– Vì tôi nghĩ mình có thể dàn xếp mọi chuyện. Đó là một câu chuyện phức tạp.
Cô thở dài và tóm vai anh lắc.
– Anh phải kể HẾT cho tôi, cô nhắc lại. Thật chi tiết. NGAY BÂY GIỜ.
Chú thích:
[1]Tiếng Anh trong nguyên bản, nghĩa là: tiết lộ.
[2]Tiếng Anh trong nguyên bản, nghĩa là: Lại là Liêm.