Cô Gái Vô Danh Trên Sông Seine

Lượt đọc: 2679 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
15 Điểm điên cuồng

Nét quyến rũ thực sự của con người chính ở khía cạnh khi họ có chút mất kiểm soát, là khi họ không còn biết rõ mình đang ở đâu. [...] Và tôi sợ, hoặc tôi vui mừng, vì điểm điên cuồng của một người cũng là ngọn nguồn quyến rũ của người đó.

Gilles DELEUZE

ROXANE

1.

Tỉnh Yvelines. Con Peugeot 5008 của Sorbier tiến vào căn cứ 107 Villacoublay. Ngồi trên ghế cạnh lái, Roxane liên lạc với một nhân viên của Đội Không quân Cảnh sát, người chỉ cho cô biết đường vào khu vực hạn chế. Một chiếc trực thăng đang chờ họ trước nhà để máy bay quân sự. Phi hành đoàn gồm: đại tá Stéphane Jardel, cơ trưởng, hiến binh Audrey Hugon, phi công, và hiến binh Alain Le Brusque, thợ máy.

Jardel hất đầu ra hiệu mời họ lên chiếc H160 và Hugon khởi động tua bin. Roxane đội mũ bảo hiểm trước khi ngồi vào khoang sau. Phi công điều chỉnh trực thăng thẳng hướng gió rồi kéo cần điều khiển để cất cánh. Roxane từng bay trên mấy chiếc Écureuil cũ được dùng cho nhiệm vụ can thiệp của hiến binh, nhưng đây là lần đầu cô ngồi trên chiếc Airbus mới tinh. Nhờ cánh quạt dạng boomerang, trực thăng hoạt động êm hơn rất nhiều. Cô nghe viên thợ máy ca tụng tính năng của món đồ mới chừng một phút - nào là vận tốc bay 280 km/h, nào là phạm vi hoạt động 900 km, sức chứa tám người - rồi cô ngồi thu mình lại để điểm qua tình hình điều tra.

Như thường khi, sau một thời gian chẳng có tin tức gì, các manh mối và phát hiện mới đồng loạt xuất hiện, tập hợp thành cả phi đội với nhịp độ nhanh tới mức khó mà phân tích từng thứ. Cuộc gọi của Garance de Karadec cho Raphaël cho phép tìm ra vị trí điện thoại nằm ở giữa Vienne và Condrieu. Đó là số của nhà mạng Anh cấp cho Amyas Langford. Vậy là sau khi dừng chân ở Orléans, gã người Anh đi tiếp về phía Đông hướng Lyon. Rất có thể hắn đã ra đến quốc lộ A6 và một lúc sau mới phát hiện Garance lấy cắp điện thoại. Không thể khoanh vùng thiết bị được nữa, nhưng một cảnh sát đi mô tô thuộc Lữ đoàn Điều tra và Can thiệp BRI đã phát hiện ra chiếc Audi và bắt đầu theo dõi từ Tournon-sur-Rhône. Chiếc xe thể thao đi về phía Nam theo tuyến đường nghỉ mát: Valence, Montélimar, Carpentras. Để ngăn nó trốn sang Ý, thẩm phán đã bảo lãnh cho phép triển khai một đội tìm kiếm và can thiệp nhằm bắt giữ kẻ đào tẩu và giải cứu con tin.

Cuộc tấn công có nhiều rủi ro. Chỉ còn vài giờ nữa là đêm Giáng sinh, lại đang giữa kỳ nghỉ của học sinh, đường cao tốc đông nghẹt cả hai chiều. Langford chắc chắn có trang bị vũ khí. Không loại trừ khả năng hắn có đồng bọn và có thể đã lường trước trường hợp nguy cơ bị bắt. Mắt vẫn nhắm nghiền, Roxane thả mình đung đưa theo cảm giác bồng bềnh của trực thăng. Bề ngoài thì vụ án có vẻ sắp được giải quyết, nhưng động cơ sâu xa của các nhân vật chính vẫn nằm ngoài hiểu biết của cô. Động cơ của họ là gì? Một hành động đơn giản là vì tình của Amyas Langford ư? Còn lâu cô mới tin. Việc dàn dựng vụ “cô gái vô danh trên sông Seine” quá đỗi tinh vi và cần có sự tham gia của chính Garance de Karadec. Một chi tiết khác khiến cô băn khoăn. Thực tế Garance đang mang thai. Càng công nhận mình đã bị thủ đoạn dùng nhúm tóc dắt mũi hoàn toàn, cô càng không thể tin việc mang thai là giả.

Roxane lục lọi túi xách để lấy gói bánh quy thó trong căn bếp của bà đạo diễn tuyển vai. Cô lôi cả ra cuốn sách lấy từ hiệu sách. Cuốn Batailley đặt hàng, nhưng không đến lấy được vì hoàn cảnh không cho phép. Đại lễ Dionysus, Sự ra đời của sân khấu cổ điển Hy Lạp.

Cầm sẵn bút trên tay, cô vùi đầu đọc cuốn sách. Phần mở đầu và kết luận khá cô đọng và, như các bài luận đại học, đọc hai phần này cho phép ta có cái nhìn tổng quát về giả thuyết tác giả ủng hộ.

Cuốn sách cho biết sân khấu cổ điển bắt nguồn trực tiếp từ tín ngưỡng thờ Dionysus như thế nào. Vào cuối thế kỷ 6 trước Công nguyên ở Athens. Chính quyền bấy giờ phải vất vả hạn chế những rắc rối nảy sinh do tín ngưỡng thờ Dionysus, loại hình thờ phụng luôn thể hiện qua hành vi tình dục và bạo lực thái quá, đến mức gây nguy hiểm cho người dân trong thành. Để giữ gìn trật tự xã hội, Athens cố gắng sử dụng tín ngưỡng này vào lợi ích chung của thành bằng cách thể chế hóa nó dưới hình thức các lễ hội lớn kết hợp trình diễn sân khấu. Dần dần, chiều kích tôn giáo của tín ngưỡng nhường chỗ cho chiều kích công dân, theo đó truyền bá đến người dân thông qua tổ chức các cuộc thi kịch nghệ. Sân khấu kịch được sử dụng như một công cụ kiểm soát xã hội.

Roxane hào hứng lật giở từng trang sách, gạch chân những đoạn có thể liên quan chút ít đến cuộc điều tra. Mỗi năm một lần, Đại lễ Dionysus ở Athens mời các nhà soạn kịch nổi tiếng nhất thành thi tài biểu diễn (đó là thời đại của Aeschylus, Sophocles và Euripides...). Những người tham dự tranh tài trên sân khấu, tại khán đài thiêng liêng của nhà hát kịch. Kết thúc các màn biểu diễn, một hội đồng gồm mười giám khảo sẽ chọn ra màn trình diễn hay nhất và người chiến thắng được đội vòng dây thường xuân.

Sự kiện này rất đặc biệt và diễn ra trong năm ngày, trước hơn hai mươi nghìn khán giả. Tất cả đều được phép tham dự. Đàn ông, đàn bà, kẻ giàu, người nghèo, nô lệ: mọi người thảy đều có thể và phải đến xem biểu diễn. Bởi sân khấu kịch là một cách thanh tẩy cảm xúc và dục vọng. Trong buổi diễn, sân khấu xóa nhòa ranh giới với thực tại. Gián tiếp khoác lên mình trang phục của nhân vật bị dục vọng chi phối, khán giả hòa mình vào những hậu quả tàn khốc do một hành vi nào đó. Bi kịch dễ khiến họ sợ hãi.

Roxane thò một tay vào túi hòng tìm thêm gói bánh nữa dù chẳng mấy hy vọng. Vì sao cô thấy đói như vậy? Một cơn đói không thể nguôi ngoai. Cô chẳng muốn ăn món xa lát thải độc toàn dưa chuột, hay đĩa cá trắng với đậu cô ve. Cô thèm những thứ nhiều calo. Chất béo, tinh bột, đồ chiên rán. Những thực phẩm làm tắc nghẽn động mạch và khiến tỷ lệ cholesterol xấu tăng vọt. Cô nhắm nghiền mắt, gắng tập trung vào cuộc điều tra, nhưng thay vì thế, hình ảnh đồ ăn cứ ùa vào tâm trí. Bánh mì kebab béo ngậy mà cô đứng vồ vập ngấu nghiến ngay trên phố. Món steakhouse và khoai tây chiên của Burger King hẵng còn ấm trong túi giấy, mà cô lén lút ăn khi đang trong nhiệm vụ theo dõi không hồi kết. Món bánh quả mơ thi thoảng cô mua ăn sáng, một lát thịt bò xốt tiêu, miếng bánh tart táo ngon tuyệt hảo, bánh chiên phồng nhân phúc bồn tử, cánh gà chiên, hot-dog kèm hành tây chiên, một...

2.

– ROXANE!

Khi cô mở mắt, Sorbier đang lay vai cô. Chết tiệt! Cô đã ngủ gật. Cô nhìn đồng hồ. Cô đã ngủ hơn hai tiếng! Giờ trời đã tối mịt. Trực thăng chuẩn bị hạ cánh bất chấp mưa gió phần phật.

– Có tin gì mới không? cô ngượng ngùng hỏi.

Sorbier đưa cô cái máy tính bảng đang theo dõi hành trình di chuyển của Amyas Langford. Chiếc Audi tiếp tục lộ trình: Salon-de-Provence, Aix-en-Provence, Brignoles, Fréjus, Cannes, Nice... Hiện tại nó đang ở đăng Cap-d’Ail, không quá xa Monaco, cách biên giới Ý chừng ba mươi cây số.

– Bên BRI sẽ can thiệp! Sorbier hét lớn để át tiếng động cơ.

Anh chỉ vào bản đồ nút giao thông La Turbie nơi trực thăng chuẩn bị hạ cánh. Roxane gí mặt vào cửa kính. Qua màn sương, ánh đèn ô tô vẽ nên dòng sông dài màu cam phải uốn lượn giữa rừng cây.

– Ta đáp xuống đâu?

Viên phi công nghe thấy câu hỏi bèn hất cằm chỉ vào một nơi có vẻ là bãi đỗ xe, nằm ngay sau trạm thu phí.

Ba phút sau, khi họ xuống trực thăng, Roxane không nhìn được gì mấy. Một cơn bão vừa nổi lên trên bầu trời Địa Trung Hải. Cô đi theo Sorbier trong bóng tối, lấy áo khoác trùm lên đầu để che mưa. Đèn hiệu cảnh sát ở khắp nơi khiến họ tưởng mình đến khi trận chiến đã kết thúc. Một cảnh sát trẻ mặc áo bảo hộ màu cam đến gặp họ ở gần hàng máy thu phí tự động.

– Đại đội trưởng Luigi Muratore, anh ta tự giới thiệu.

Anh ta mời họ đi qua dãy hàng rào chắn tầm nhìn. Vừa sang phía bên kia, họ liền hiểu tình hình. Giao thông đã bị chặn chiều Pháp-Ý và hàng chục ô tô cảnh sát cùng hiến binh đã đi ngược từ làn dừng khẩn cấp để đến hội quân với cảnh sát của BRI.

– Đã bắt được nghi phạm chưa?

– Tất nhiên là rồi, Muratore đáp. Người của BRI đã tạo một vụ tắc đường giả trên cao tốc để có thể khoanh vùng phương tiện của nghi phạm.

Roxane che bàn tay trước mặt để tránh mưa. Cách đó chừng năm mươi mét, cô nhận ra chiếc Audi Q7 sơn xanh ánh kim lấp lánh dưới ánh đèn chiếu.

– Hắn để bị bắt mà không chống cự à? Sorbier hỏi.

– Không đâu. Hắn định bỏ trốn sau màn đấu súng với cảnh sát, viên cảnh sát giải thích, nhưng chúng tôi đã lập tức tóm được hắn trong bụi cỏ cao gần cao tốc.

– Hắn không bị thương chứ?

– Một viên đạn sượt qua vai nghi phạm. Chúng tôi đã đưa hắn đến bệnh viện Archet để phòng hờ.

– Còn cô gái? Roxane hỏi.

– Cô gái nào? Muratore thắc mắc.

Roxane bỏ lại hai nam đồng nghiệp đang trú dưới mái che và chạy về phía chiếc SUV dưới làn mưa. Cô đi vòng quanh ô tô. Cốp xe mở toang. Trống không.

Vài cảnh sát của BRI cách đó không xa đang giải tỏa căng thẳng bằng cách trêu chọc nhau.

– Đại úy Montchrestien, cô đến gần họ và tự giới thiệu. Các anh là người bắt được nghi phạm à?

– Vâng, thưa đại úy.

– Thế... trong cốp không có ai ư?

– Không. Nhưng có rất nhiều vết máu.

.

MARC

3.

Tôi cần trợ giúp để điều tra sâu hơn, nhưng tôi đã bị đẩy ra khỏi ngành. Người duy nhất có thể giúp tôi một tay mà không hỏi nhiều là Valérie Janvier, nữ cảnh sát từng được tôi đào tạo và đã thăng tiến tốt. Bà ấy giúp tôi liên lạc với một đầu mối quan trọng, Pierre-Yves Le Hénaff, một trong những nhân vật chủ chốt thuộc Văn phòng Tình báo Tội phạm Trung ương. Tôi dành ba ngày cùng cậu ấy trong văn phòng của Phòng Khoa học Hành vi ở Cergy-Pontoise, để đào bới cơ sở dữ liệu tội phạm. Ba năm trước, nữ công tố viên ở Avignon từng lôi đơn vị này vào án mạng của viên cựu quân nhân, nhưng những manh mối mới tôi mang đến đã thúc giục Le Hénaff trở lại vụ án.

Chúng tôi tìm kiếm điều gì? Tìm xem có vụ giết người nào khác với cách thức gây án gần giống vụ Avignon không. Các vụ giết người mang dấu hiệu của tín ngưỡng thờ Dionysus. Về lý thuyết, đây là chuyện dễ kiểm tra, nhưng việc dò tìm các vụ giết người hàng loạt gặp rất nhiều vấn đề. Thẩm quyền lãnh thổ, khó khăn trong việc truy cập vào cơ sở dữ liệu nước ngoài, thái độ hời hợt của điều tra viên, thường bị áp lực thời gian, khi điền phiếu thông tin gửi lên phần mềm dữ liệu.

Mỗi khi có được một manh mối, một nghi ngờ, một linh cảm, Le Hénaff và tôi gọi hàng loạt cuộc gọi để xác minh. Tất thảy manh mối liên quan đến nước Pháp đều thất bại, nhưng một án mạng ở Anh thu hút sự chú ý của chúng tôi. Terence Bowman, thẩm phán trẻ tuổi ở hạt Warwickshire được tìm thấy trong tình trạng gãy xương mặt, giập sọ, trong khuôn viên nhà thờ Chúa Ba Ngôi thuộc Stratford-upon-Avon.

Trong nơi ở dành cho người làm vườn, người ta tìm thấy đồng hồ và ví tiền của nạn nhân cùng hung khí là một cây gậy bằng gỗ đặc. Và nó không phải gậy bình thường. Sau khi kiểm tra, đó là một cây trượng bằng gỗ thù du khắc lá thường xuân và đầu trượng gắn một quả thông. Thyrsus! Tên đặt cho quyền trượng của Dionysus. Người ta không điều tra sâu hơn vào manh mối này. Ngay khi các điều tra viên bắt được nghi phạm - một tên nghiện ma túy nặng đã hai mươi năm - họ liền thở phào khép lại vụ án. Nhưng cùng thời điểm đó - một trang blog và web sự kiện chính thức đã xác nhận - Amyas Langford và Garance de Karadec cũng ở Stratford nhân dịp liên hoan kịch. Từ đó, tôi hiểu mình đã tìm ra chân tướng hung thủ sát hại viên cựu quân nhân và thẩm phán.

Tôi quyết định giữ kín thông tin vài ngày và lại theo dõi hành tung Gánh hát rong của Dionysus. Cùng lúc, tôi đọc sách và nghiên cứu để làm quen với khía cạnh này của thần thoại Hy Lạp. Động cơ của bộ đôi ác quỷ kia là gì? Chúng làm vậy vì cái gì? Những nhà quan sát các hiện tượng giáo phái đề cập đến việc phục hưng tín ngưỡng Dionysus thời hiện đại. Một vài hội nhóm, tổ chức thành các nhóm rước thần gọi là Thiasus, công khai viện vào hoạt động phục hưng này. Dionysus thu hút họ bởi vị thần này hiện thân cho sự đảo lộn các giá trị, hỗn loạn và lật đổ. Chi tiết này khá trùng khớp với án mạng cựu quân nhân và thẩm phán, hai biểu tượng của thế giới chuẩn mực và quy củ.

Trong lúc tìm hiểu về tín ngưỡng, tôi theo sát bộ đôi kia không rời nửa bước. Amyas đã mua vài thiết bị bay không người lái ở một cửa hàng mô hình máy bay và dành rất nhiều thời gian luyện tập điều khiển và lập trình chúng. Hắn còn mua thứ gì đó ở cửa hiệu đồ cổ trong hẻm Panoramas, nhưng bà già chủ tiệm không chịu nói cho tôi thứ đó là gì. Thời gian không ở Paris, Garance và Amyas ở lậu trong một trang trại gần Vitry-le-François. Ngày 15 tháng Mười hai, Amyas săn trộm một con dê hoang trên núi Alpes phần thuộc Thụy Sĩ. Hắn mang con dê về Marne rồi phanh thây nó trong sân trang trại và sử dụng chính đầu con dê để thuộc da. Tôi đã tận mắt chứng kiến cảnh tượng. Nghi lễ kèm theo thứ mùi ghê tởm khiến tôi buồn nôn. Nó làm tôi khó chịu dù đứng cách hơn năm mươi mét. Cặp sát nhân đang chuẩn bị làm gì đó, tôi cam đoan như vậy. Một vụ giết người hiến tế mới? Nhưng lần này ai sẽ là nạn nhân?

Thứ Hai ngày 21 tháng Mười hai, tôi đến văn phòng sớm. Sau hai ngày cuối tuần suy nghĩ, tôi tin chắc hai kẻ giết người sẽ sớm hành động và tôi quyết định gọi cho Valérie Janvier để cảnh báo. Tôi sắp sửa bấm số thì phát hiện đèn điện thoại bàn nhấp nháy. Tôi mở thư thoại và nhận ra một giọng quen thuộc trước kia:

Chào Marc, tôi là Catherine Aumonier, phó giám đốc Bệnh xá Cảnh sát Thành phố đây. Tôi gọi cho ông để xin ý kiến về một ca khá kỳ lạ. Sáng hôm qua chúng tôi vừa tiếp nhận một cô gái trẻ, mất trí nhớ hoàn toàn, được Đội Cảnh sát đường sông trục vớt từ sông Seine trong tình trạng khỏa thân. Vì không có email của ông nên tôi đành gửi hồ sơ nạn nhân cho ông qua máy fax. Xin gọi lại để báo cho tôi ông có biết người này không. Gặp ông sau.

Vì tò mò, tôi không thể ngăn mình chạy xuống tầng hai ngó qua tờ fax.

– Không!

Khi đọc xong tài liệu Aumonier gửi, tôi hiểu ra nguy hiểm còn gần hơn tôi tưởng nhiều.

Phải báo cho Janvier ngay! tôi nghĩ, ngay trước khi ngã cầu thang và mất ý thức...

.

ROXANE

4.

Nice. Ngày 24 tháng Mười hai. 11 giờ đêm.

Roxane giữ vẻ ngoài điềm tĩnh dù bên trong đang sôi sục. Cô giận Sorbier đến phát điên. Sau khi bắt được Amyas Langford, viên thiếu tá đã tiện thể ngồi trực thăng để nhanh chóng rời khỏi La Turbie và quay về với các ông to bà lớn ở trụ sở điều tra đặt tại Sở Cảnh sát Nice. Cô bị bỏ rơi ở trạm thu phí và phải kiên nhẫn chờ hàng giờ để Muratore làm xong nhiệm vụ rồi mới đưa cô về trung tâm tỉnh lỵ tỉnh Alpes-Maritimes.

Chiếc Renault Megane của cảnh sát bỏ lại con đường Promenade des Anglais phía sau từ vài phút trước, nhưng thay vì đi về hướng Bắc phía trụ sở phòng An ninh tỉnh, chiếc xe đi sâu vào khu phố cổ.

– Ta không đến doanh trại Auvare à? Roxane ngạc nhiên.

– Chưa ai nói với cô ư? Muratore thốt lên. Langford đã được chuyển sang trụ sở cảnh sát mới, ở phường Carabacel, trong bệnh viện Saint-Roch cũ.

Viên cảnh sát bắt đầu giải thích một tràng. Từ nhiều năm trước, hội đồng thành phố tự xưng là “thành phố an toàn nhất nước Pháp” đã đấu tranh thực hiện một dự án đổi mới: tập trung toàn bộ cơ quan an ninh vào cùng một nơi và chỉ một địa điểm: cảnh sát quốc gia, cảnh sát địa phương và trung tâm giám sát đô thị. “Trụ sở cảnh sát phiên bản thế kỷ 21, như thị trưởng vẫn thường khoe khoang.

– Dự án thay đổi phải được tiến hành sau kỳ nghỉ lễ, ngay đầu năm tới, viên cảnh sát nói tiếp. Dần dần, hai nghìn cảnh sát sẽ tập hợp tại trụ sở mới.

– Vậy tại sao người ta lại đưa Langford đến đó?

– Dự án đã hoàn thành ở Auvare. Dù thiếu nhân sự.

Chiếc ô tô đỗ trên đường Hôtel-des-Postes, trước một tòa nhà lớn màu đất son có mặt tiền đồ sộ. Phần trán tường, thiết kế đối xứng và các hình chạm nổi mang phong cách tân cổ điển điển hình mà ta thấy ở hầu khắp thành phố này, từ quảng trường Garibaldi cho đến phố đi bộ Saleya.

Trùm áo khoác cao quá đầu, Roxane đi theo viên cảnh sát đến cầu thang. Màn đêm ở Nice có vẻ không chào đón cô. Bầu trời xám xịt càng cao thêm bởi màu than đen đơn điệu. Những trận gió lốc lạnh tê tái tạt mạnh vào mấy người qua đường hiếm hoi, cuốn theo những tia chớp choáng váng và tiếng sấm rền. Côte d’Azur phiên bản Finistère.

Bên trong tòa nhà thật ấn tượng và không có vẻ gì giống một sở cảnh sát. Ngay khi bước vào, khách mời tiến vào một sân trong rộng mênh mông với rất nhiều cây cối, bao quanh là dãy hành lang với trần vòm và các cột trụ gợi liên tưởng đến hành lang tu viện hay một vài khách sạn parador ở Tây Ban Nha.

Toàn bộ tòa nhà chỉ được chiếu sáng bằng đèn pin hoặc đèn công trường.

– Ở đây bị mất điện à?

– Trận bão làm chập một phần các thiết bị điện. Thế nên máy sưởi không chạy nữa, lạnh thật...

Roxane ngẩng đầu lên các ô cửa sổ cao. Tòa nhà rộng lớn và trống không có khả năng truyền âm tốt đến mức khuếch đại từng lời nói nhỏ nhất và dội lại thành nhiều tiếng vọng.

– Ở tít bên trên, Muratore chỉ.

Họ leo cầu thang chính. Các tầng có dãy hành lang dài chia thành nhiều hướng đối nhau để dẫn sang bốn chái nhà.

– Lối này, viên cảnh sát dẫn đường. Langford được đưa vào tòa nhà cũ dành cho bệnh nhân tâm thần.

Dù sở cảnh sát chìm trong cảnh tranh sáng tranh tối, ta vẫn dễ dàng đoán được nơi này chưa được tu sửa xong. Những cánh cửa không tay nắm, dây điện tơ hơ lủng lẳng trên trần, bạt nhựa che những khu vẫn đang thi công. Chính viên cảnh sát cũng bị lạc hai lần trong các hành lang như mê cung mới đến được dãy văn phòng thoát ra loáng thoáng vài giọng nói. Cảnh sát trưởng sư đoàn của Sư đoàn Cảnh sát Tư pháp số 3 đã cử người đến. Rõ ràng, họ là những người phụ trách thẩm vấn Amyas Langford. Roxane nhận ra vài gương mặt, trong đó có Serge Cabrera, gã mà cô thậm ghét và là kẻ hẳn sẽ khăn gói chạy ngay nếu một ngày phong trào #MeToo nổ ra trong ngành cảnh sát.

Xa hơn một chút, cô nhận ra Sorbier, đang nghe điện một mình, ra hiệu gọi cô lại gần.

– Thẩm phán không đến, anh cúp máy rồi than thở.

Gần giống lúc anh bỏ tôi lại một cách hèn hạ thôi.

Vừa dẫn cô vào phòng tạm giam, anh vừa quay lại chỉ vào nhóm người phía sau.

– Ta đang giành nhau công việc bởi ai cũng muốn có mặt trong vụ này trong khi cuộc điều tra còn lâu mới kết thúc: cảnh sát Nice, cảnh sát tư pháp tả ngạn, chúng ta...

– Nói ngắn gọn đi, sếp. Ta điều tra đến đâu rồi?

– Không tìm được cô gái. Viên cảnh sát lái mô tô phát hiện chiếc Audi từ đoạn Tournon-sur-Rhône dứt khoát rằng Langford không dừng lại lần nào trong suốt thời gian anh ta theo dõi.

– Máy quay giám sát trên cao tốc thì sao?

– Bọn tôi xem kỹ rồi. Langford đổ xăng ở Drôme, trong trạm dừng đỗ Saint-Rambert-d’Albon. Hắn nghỉ chân ở đó già mười lăm phút. Phía ta đã điều tra kỹ lưỡng mọi thứ, hỏi nhân viên trạm xăng, nhân viên các quầy hàng và nhân viên bảo dưỡng. Chẳng tìm được gì.

– Còn các trạm nghỉ khác trước khi đến Tournon?

– Đã cho phát cảnh báo. Nhưng giờ đang đúng đêm Giáng sinh...

– Langford giờ đang ở đâu?

– Ở đây, Sorbier đáp rồi chỉ vào phòng tạm giam.

– Ta có di lý hắn về Paris không?

– Có, dự định là thế. Nhưng thời tiết xấu, đêm Giáng sinh và tình hình khẩn cấp khiến mọi chuyện phức tạp. Cuối cùng đã quyết định thẩm vấn hắn ở đây. Lại mà xem.

Anh rẽ ở cuối hành lang và mở cánh cửa dẫn vào căn phòng nhỏ được chiếu sáng leo lắt cùng đồ đạc có độc một cái gương một chiều lớn cho phép quan sát phòng thẩm vấn.

– Hắn đây à, Amyas Langford? cô ngạc nhiên khi lại gần tấm gương.

Cô thấy hắn khác với mấy tấm ảnh cô xem được. Ngồi sau chiếc bàn dài, trước hai điều tra viên, hắn nhìn có vẻ biếng nhác, khuỷu tay chống trên bàn, tì mặt lên bàn tay nắm chặt, như thể dửng dưng với những gì xảy ra xung quanh.

– Hắn không có luật sư à?

– Hắn không cần.

– Vết thương thì sao?

– Chỉ như vết xước thôi.

– Hắn nói gì rồi?

– Hiện giờ thì hắn chưa tiết lộ gì nhiều.

– Tôi có thể thẩm vấn hắn chứ?

– Cô biết thừa là không mà, Sorbier đáp. Cô đâu được tham gia chính thức vào cuộc điều tra này.

Anh rời khỏi căn phòng, đóng cửa để cô lại. Roxane thở dài, đặt túi lên chiếc bàn nhỏ và ngồi vào một trong hai cái ghế.

Cô nheo mắt nhìn kỹ hắn. Amyas khoảng ngoài bốn mươi, nhưng gương mặt vẫn giữ nét thanh niên. Hắn mặc áo khoác nhung màu xanh lá, sơ mi cổ tàu và mái tóc dài ngang vai được chăm chút cẩn thận. Vẻ ngoài gần như lãng tử của hắn khiến Roxane nghĩ đến vài bức ảnh của Oscar Wilde hoặc, trong thể loại khác, giống bìa album Absent Friends của ban nhạc The Divine Comedy.

Hai cảnh sát thẩm vấn đang cố bắt hắn khai mật khẩu điện thoại và máy tính, đặt trên mặt bàn lớn trước mặt, nhưng Amyas có vẻ còn không thèm nghe. Roxane day hai bên thái dương. Cơn đau nửa đầu ập đến, thành từng đợt sóng nhỏ, vào thời điểm tồi tệ nhất. Cô tìm thuốc trong túi, nuốt chửng không cần nước rồi theo thói quen đưa mắt nhìn chiếc điện thoại vẫn đang để chế độ máy bay từ chuyến đi trực thăng. Một số điện thoại đã cố liên lạc cho cô ba lần mà không để lại tin nhắn thoại, nhưng có một tin nhắn đơn giản viết: Chào buổi tối, làm ơn gọi lại cho tôi, chuyện khẩn cấp. P.-Y. Le Hénaff (SCRC).

Roxane nhớ mang máng cái tên này. Le Hénaff chắc chắn là một nhà phân tích hoặc chuyên gia tư pháp của Văn phòng Tình báo Tội phạm Trung ương - SCRC. Cô lập tức gọi lại.

– Roxane Montchrestien. Có phải anh định gọi...

– Phải, anh ta ngắt lời một cách hơi cục cằn. Valérie Janvier cho tôi số của cô. Tôi có một thông tin cho cô.

Người này hẳn đang dự lễ Giáng sinh ở Bretagne. Phía sau anh ta, ta nghe được một đoạn lặp bài All I want for Christmas kèm tiếng kèn Biniou truyền thống và kèn túi. Thật kinh khủng.

– Khoảng mười ngày trước, tôi làm việc cùng Marc Batailly để tìm kiếm trong cơ sở dữ liệu khả năng từng có các án mạng lấy cảm hứng thần thoại, anh chàng người Bretagne giải thích.

Roxane sắp xếp lại trong đầu trình tự bối cảnh.

– Có phải hai án mạng ở Avignon và Stratford không?

– Trên nền nhân vật Dionysus, nhà phân tích bổ sung. Tôi nói với Marc sẽ tiếp tục đào sâu để xem có thể lần ngược lại những vụ cũ hơn không và cố thu thập thông tin từ nước ngoài.

– Thế rồi anh đã xác định được vụ thứ ba?

– Không chỉ một vụ, Le Hénaff đáp. Tôi phát hiện ít nhất sáu vụ.

Roxane thầm cảm thán. Thêm một người muốn kẻ sát nhân hàng loạt “của cô”.

– Anh không nói nhanh hơn chút được à?

– Cô muốn nghĩ sao thì nghĩ, có sáu vụ giết người khác liên quan đến tín ngưỡng Dionysus trong ba năm trở lại đây.

– Sao người ta có thể bỏ qua chúng chứ?

– Các vụ này xảy ra ở nước ngoài. Bán đảo Balkan, Hy Lạp, Ý, Ấn Độ, Hoa Kỳ. Và tôi dám chắc còn nhiều vụ khác nữa.

Roxane giữ im lặng vì nghi ngờ. Le Hénaff nói.

– Tại hiện trường các án mạng tôi vừa nói, những chi tiết quy chiếu đến Dionysus rất rõ ràng: vòng lá thường xuân, da hươu, quyền trượng Thyrsus, nho... Nạn nhân lần nào cũng là đại diện cho chính quyền hoặc trật tự sẵn có: cảnh sát, quan tòa, quân nhân, v.v.

– Anh nghĩ sao? Cùng một hung thủ tại nhiều nước khác nhau à?

– Đương nhiên là không. Đúng hơn là các nhóm hoặc cá nhân khác nhau bị ảo tưởng với những tín ngưỡng tà ma dị giáo và cuối cùng trở nên hoàn toàn lệch lạc. Dionysus là một trong những vị thần hiếm hoi trên đỉnh Olympus từng được hiến tế người sống. Những kẻ gàn dở này muốn tái hiện lại thời đỉnh cao của những buổi lễ thác loạn và đôi khi kết thúc bằng một dạng bí tích thánh thể. Một sự hòa trộn vào với thần thánh thông qua một bữa tiệc là da thịt con người.

Vậy đấy, cô chẳng theo nổi Le Hénaff nữa. Anh chàng đã chuyển phất sang tư duy theo thuyết âm mưu. Vào cái giờ muộn này, chắc hẳn anh ta không chỉ uống mỗi nước ép táo. Cảm thấy bực bội, cô thử nhẹ nhàng ngắt lời anh ta.

– Anh có nghĩ bọn chúng liên lạc với nhau không?

Anh chàng Bretagne thở một hơi dài thượt đầy cáu kỉnh rồi mới nói tiếp.

– Fabio Damiani, giáo viên người Ý của đại học Perugia, đã bị bắt đầu tuần này sau vụ sát hại một viên lính theo nghi lễ có một số điểm tương đồng với án mạng tại Stratford.

Roxane lại im lặng.

– Vụ án đã khiến nước Ý rúng động. Cô từng nghe đến chưa?

– Chưa, Roxane thừa nhận.

Le Hénaff phát bực.

– Một nguồn tin ở Ý đã cho tôi xem bản tóm tắt lời khai của Damiani. Hắn hoàn toàn buông xuôi khi bị tạm giam trước khi có ý định tự sát.

– Cuối cùng thì sao?

Lần này, anh chàng Bretagne là người im lặng một lúc rồi mới nói:

– Tôi nghe nói bên cô đã tóm được Amyas Langford...

– Đúng vậy. Batailley nói cho anh à?

– Cảnh sát hình sự Ý đã tịch thu được máy tính của Damiani. Tên của Amyas Langford xuất hiện nhiều lần. Chúng liên lạc qua các diễn đàn.

– Anh có bản sao của...?

– Cô nghĩ tôi không làm việc đến nơi đến chốn hay sao, chết tiệt! Tuần này sẽ xảy ra chuyện gì đó rất nghiêm trọng. Thế nên nhấc mông lên hành động đi!

– Chuyện gì sẽ xảy ra? Chúng sẽ kết hợp hành động à?

– Tôi khuyên cô chuyển hắn sang Đội Hình sự ngay lập tức. Quả lựu đạn đã rút chốt và nó sắp sửa cho cô nếm mùi đấy. Paour Kaez Parizian![1]

Nhà phân tích dập máy ngay sau lời chửi rủa. Roxane ngoảnh lại thì thấy Sorbier xuất hiện trong phòng. Tay Bretagne hét to đến mức cô không nghe thấy tiếng anh đi vào.

– Ai gọi đấy? thiếu tá hỏi.

– Pierre-Yves Le Hénaff, anh quen không?

– Anh chàng được gọi là “bộ nhớ của Fort-Rosny” à? Một tay ngớ ngẩn, nhưng là cảnh sát giỏi...

– “Ngớ ngẩn”: hẳn cũng giống...

– Anh ta muốn gì?

Cô kể lại cuộc nói chuyện với chuyên viên phân tích. Càng nhiều chi tiết cụ thể, gương mặt Sorbier càng sa sầm.

– Le Hénaff không lầm đâu. Vụ này quả là một mớ bòng bong chết tiệt, anh nói khi cô vừa dứt lời. Tôi phải đi gặp thẩm phán.

– Trước đó, hãy cho tôi thẩm vấn Langford. Không ai hiểu rõ vụ này hơn tôi.

Sorbier gãi mạnh trên gò má phải, như thể định cào phắt một miếng da.

– Mười phút, không hơn.

[1]

Tiếng địa phương vùng Bretagne trong nguyên bản, nghĩa là: Lũ Paris đần độn khốn khổ.

.

RAPHAËL

5.

Hô! Hô! Hô! Hô!

Hô! Hô! Hô! Hô!

Paris. Chưa đầy một tiếng trước nửa đêm.

Ngôi nhà chìm trong cảnh tranh sáng tranh tối. Ấm áp. Ảm đạm. Có chút đáng sợ. Một dải băng huỳnh quang và tấm bạt nhựa vẫn chắn ngang cửa vào phía Nam. Tôi lim dim ngủ trên xô pha, điện thoại trong tầm tay, chờ tin tức mới. Của bố hoặc Garance.

Hô! Hô! Hô! Hô!

Hô! Hô! Hô! Hô!

Tiếng cười lặp đi lặp lại khiến tôi mở mắt. Một ông già Noel lắc chuông đang băng qua bãi cỏ.

Mong sao cái ngày này qua thật nhanh...

Một tên hề? Một kẻ pha trò? Dù gì, hắn đang vừa tiến lại gần vừa hớn hở vẫy cái chuông.

– Have yourself a Merry Christmas![1]

Trên bàn tay còn lại, ông già Noel huơ một gói quà nhỏ. Hắn đi vòng quanh căn nhà rồi đến đứng ngay trước cửa kính.

– Chronopost đây! Có bưu phẩm cho ngài, thưa ngài Batailley!

Bên trên bộ râu, hắn đeo một chiếc mặt nạ đáng sợ, bản sao y hệt mặt nạ của Alex DeLarge trong A Clockwork Orange: chiếc mặt nạ sói tối màu với cái mũi to dài màu đỏ nhạt hình dương vật.

– Chronopost đây! hắn lặp lại như đọc thần chú.

Mi đùa à, làm gì có chuyện bưu điện trả hàng vào 11 giờ đêm 24 tháng Mười hai.

Tôi không hề có ý định dẫn sói vào chuồng cừu.

– Cứ để gói hàng trước cửa, tôi yêu cầu.

– Như ngài muốn, thưa ngài Batailley.

Hắn đặt gói hàng xuống đất, nhưng tôi chẳng yên thân được bao lâu.

– Tôi cần một chữ ký be bé, hắn hềnh hệch cười, huơ miếng bìa kẹp tài liệu và cây bút lôi từ túi áo ra.

Biến đi, tên kia...

Thủ đoạn có vẻ rõ rành rành, nhưng tính tò mò từ sâu thẳm trong lòng xúi giục tôi tìm hiểu thêm.

– Anh có tên người gửi không?

Vẫn không bỏ cái mặt nạ lố bịch ra, tay bưu tá gí mắt vào gói hàng để đánh vần dòng chữ bằng cách đọc to từng âm tiết:

– Bà-Ga-răng-xơ-Ka-ra-đê-cơ.

Rốt cuộc, có khi hắn là bưu tá thật.

– Được! Tôi sẽ ký cho anh, đưa tờ giấy đây.

Vì dè chừng nên tôi chỉ hé cửa, sẵn sàng đóng lại khi có bất kỳ hành động khả nghi nào.

Gã đàn ông đặt cái giỏ mây xuống dưới chân và đứa tôi gói hàng.

– Chronopost cảm ơn ngài và chúc ngài Giáng sinh vui vẻ.

– Ai bắt anh mặc bộ đồ lố lăng này vậy? tôi hỏi trong lúc ký nhận đơn.

Cuối cùng hắn cũng cởi mặt nạ ra để lau mồ hôi nhỏ thành giọt trên trán. Hắn có vẻ kiệt sức, nét mặt đói khát, và tôi hơi xấu hổ vì đã nghi ngờ và tỏ thái độ hằn học.

– Đám sếp đểu cáng chứ còn ai nữa? hắn nhăn nhó. Bọn họ khăng khăng khách hàng thích thế này lắm. Nhất là lũ trẻ con. Tất thảy luôn vì lợi nhuận. Với cái giá là phẩm giá con người. Biên lai đây, thưa ngài.

– Cảm ơn. Anh có muốn uống cà phê hay thứ gì giải khát không?

– Tôi sẽ không từ chối một ly rượu nhỏ đâu. Dĩ nhiên là nếu ngài có.

Tôi để cửa mở và đi sang đầu kia phòng khách. Trong tủ rượu bọc da cá của bố, tôi tìm thấy một chai Chartreuse cũ đã khui nắp. Tôi rót một ly cho viên bưu tá rồi đưa cho hắn cùng mười euro tiền boa.

– Cảm ơn, ngài thật tốt bụng.

Hắn nhét tờ tiền vào túi rồi uống một mạch cạn ly rượu.

– Khààà! Thông cả mũi! Tôi có thể chứ? hắn chỉ chai rượu và hỏi xin uống thêm.

– Xin mời.

– Ngài chỉ có một mình vào đêm Giáng sinh à, ngài Batailley?

– Chuyện thường thôi mà. Tôi đang viết nốt cuốn tiểu thuyết. Tôi ở cùng các nhân vật của mình. Trong đầu.

– Tôi cũng vậy, tôi thường nghe thấy những giọng nói trong đầu, gã đàn ông thừa nhận. Tôi hy vọng ngài sẽ thích món quà. Chà, tôi sẽ không quấy rầy ngài thêm nữa. Tôi đây phải làm nốt công việc thôi!

– Cố lên nhé.

Hắn lại đeo mặt nạ và râu giả lên, cúi người xuống cái giỏ...

– Còn đây là cây nhà lá vườn của chúng tôi.

Nhanh như chớp, hắn lôi từ giỏ ra một thứ giống dùi cui dài.

Hắn quật tôi một cú vào bụng dưới. Cú thứ hai giáng trúng cổ, ngay vết thương bị đánh hôm trước.

– Kèm theo lời khen từ Gánh hát rong của Dionysus! hắn thốt lên và đấm một cú móc dưới khiến tôi nằm đo đất.

Một cú đá thẳng giữa mặt làm tôi bất tỉnh nhân sự.

Hô! Hô! Hô! Hô!

Hô! Hô! Hô! Hô!

6.

Tôi nằm dưới đất chừng hơn mười phút, toàn thân tê liệt vì đau đớn, đầu óc quay cuồng, suy nghĩ mơ hồ.

Ông già Noel chết tiệt.

Tôi chật vật đứng dậy. Gã đàn ông không còn ở đây. Tôi chần chừ định gọi cảnh sát, nhưng để làm gì? Tôi hối hận vì không thận trọng hơn. Lẽ ra tôi phải cầm khẩu súng của bố, lúc xế chiều tôi đã tìm thấy hộp đạn.

Tôi nhặt gói hàng nằm dưới đất. Đưa lên tai lắc để đoán xem thứ gì bên trong.

Trong tình trạng hiện giờ của mình...

Tôi quyết định mở ra. Chẳng có gì làm hại tôi cả. Đó chỉ là cái hộp các tông của hãng quần áo trẻ em Bonpoint. Bên trong, một phong bì màu hồng nhạt và đôi tất tí hon cho trẻ sơ sinh bằng len cashmere. Màu trắng sữa.

Tại sao?

Tôi mở phong thư. Bên trong có bức ảnh Garance de Karadec đang cười rạng rỡ, mắt nhìn thẳng ống kính, một tay đặt trên cái bụng trần. Hơi e sợ, tôi lật mặt sau tấm ảnh và nhìn thấy dòng chữ viết tay: “Raphaël, anh sắp làm bố rồi!”

Tôi bất động, cố gắng tránh xa chuyện này và không để trò đùa dở tệ ảnh hưởng đến mình dù chỉ một chút. Nhưng tôi biết chuyện còn nghiêm trọng hơn thế nhiều. Tôi lật tung đống giấy nhàu nhĩ trong hộp để tìm manh mối khác. Không có gì. Cuối cùng tôi cũng tìm được bên trong một chiếc tất một manh mối là chiếc USB bằng kim loại.

Tôi ngồi trước máy tính, cắm USB và nhấn đúp vào biểu tượng mở ra một tệp QuickTime. Bụng quặn lên và họng nghẹn lại, tôi bật đoạn phim.

7.

Ngay từ những khung hình đầu tiên, tôi nhận ra khách sạn La Vill Azur, nằm tít cùng mũi Antibes.

Tôi mới đến nơi ấy đúng một lần: tháng Chín vừa rồi. Một nhà sản xuất đã quay phim chuyển thể từ tiểu thuyết của tôi với bối cảnh diễn ra trong vùng. Để ăn mừng phim đóng máy, ông ấy mời tôi đến dự một bữa tiệc thân mật. Nhân dịp này, quầy rượu nhìn ra toàn cảnh của khách sạn đã được bao trọn. Tôi không khoái tiệc tùng, tôi không biết phải xử sự ra sao, tôi không biết vui vẻ ở đó và tôi cũng chẳng có kỷ niệm đẹp đẽ gì. Và bữa tiệc đó không phải ngoại lệ.

Tôi rướn người gần màn hình để nhìn kỹ khung hình. Ai đã quay đoạn clip này? Trong đó tôi dè dặt đi từ nhóm này sang nhóm khác, uống nhiều ly Krug và Jacques Selosse trong tiếng nhạc khủng khiếp của tay DJ thời thượng mà ai nấy đều khẳng định là “xuất chúng”.

Dù tôi chẳng hứng thú gì, nhưng nơi đó quả là tuyệt đẹp, vươn cao trên biển Địa Trung Hải, đối diện quần đảo Lérins.

– Anh đi bơi với em không?

Em gái Vera của tôi thình lình xuất hiện trong đầu và ngay giữa sân hiên. Nó mặc áo bơi, đội chiếc mũ bơi kỳ quặc, đeo kính lặn và cầm chiếc phao hình con vịt.

– Nào, lại đây, Rapha! con bé vừa nằn nì vừa chỉ xuống phía hồ bơi khoét sâu vào vách đá. Giờ là thời điểm tuyệt vời nhất: mọi người đã đi hết và nước hãy còn ấm.

Như mọi lần, tôi từ chối.

– Không, cảm ơn Vera.

– Tại sao?

– Tại vì em chỉ tồn tại trong đầu anh và anh sẽ trông như thằng ngốc nói chuyện một mình trong bể bơi.

– Ta mặc xác những người khác chứ?

– Vấn đề không phải người khác. Mà là em đã chết rồi.

– Rồi một ngày anh cũng chết thôi, con bé nhún vai đáp rồi chạy biến.

Tôi chỉ còn một mình. Mặt xám xịt. Thuyền trưởng một con tàu bại trận. Bất chợt bị cơn mệt mỏi khủng khiếp đánh gục. Tôi những mong bố đến đón. Đưa tôi về tận phòng, dém chăn cho tôi, ôm hôn tôi và nói: “Ngủ ngon nhé, nhà vô địch.”

Thay vào đó, một cô gái không biết từ đâu xuất hiện. Trông có học thức và lanh lợi. Có lẽ cô ta ở trong đoàn quay phim, nhưng trước đó tôi không nhìn thấy cô ta.

Trong căn nhà trên đường Assas, mắt cách màn hình hai mươi xăng ti mét, tôi căng mắt nhìn trên máy tính những khung hình nhảy lên làm sống lại ký ức đau buồn.

Chúng tôi đã bắt chuyện thế nào? Tôi chỉ nhớ rất lờ mờ. Những mẩu hội thoại vụn vặt như chiếc kính vạn hoa. Một câu thơ của Paul Valéry - “Bởi ta sống để chờ nàng/ Trái tim này chỉ là bước chân nàng đi” - vài câu chuyện về những khách hàng nổi tiếng từng đến ở khách sạn. Những chuyện tầm phào về hàng nghìn sắc thái của mặt trời khi lặn.

Tôi vẫn lơ mơ trong làn sương của ly vang sủi bọt, song cảm xúc đã chiếm lấy suy nghĩ tôi. Được tiếng sóng biển êm ái vỗ về, tôi như tan chảy trong đôi mắt màu lục lam của cô bạn mới quen. Khi mặt trời lặn hẳn, tôi không còn đứng vững nữa. Ý thức mơ hồ, tôi đi theo cô gái về phòng. Lúc này, những hình ảnh của đoạn clip sex chạy trên màn hình khiến tôi bàng hoàng. Trong đó tôi không còn là tôi: say khướt, mất kiểm soát. Tôi không thuộc về mình nữa. Tôi là một con rối bị thao túng, vứt bỏ tự do ý chí của mình.

Sáng hôm sau khi tôi thức dậy đã là hơn 8 giờ. Căn phòng tràn ngập ánh nắng. Tôi không còn chút ký ức nào về tối hôm trước. Trống rỗng. Tôi một mình trong nỗi hổ thẹn. Tôi rời khách sạn mà không nói một lời và quyết định về Paris ngay lập tức.

Trên đường ra sân bay, tôi dừng lại nôn. Tay chân tôi run lẩy bẩy. Tôi còn chẳng bị cuỗm mất tiền. Tôi không bị thương, không bị tấn công hay bị đánh. Nhưng tôi không thể chịu nổi vì không nhớ chút gì. Để kiểm tra tường tận, tôi ghé qua phòng cấp cứu bệnh viện Fontonne, kể ngắn gọn chuyện của mình và yêu cầu xét nghiệm. Tôi chờ đến tận đầu giờ chiều mới có kết quả.

– Anh đã gặp triệu chứng gọi là “G-hole”, một bác sĩ nội trú giải thích.

– Một dạng black-out[2] à?

– Đúng vậy, là hiện tượng hôn mê sau khi uống GBL hoặc GHB.

– Tôi không hút ma túy cũng không dùng thuốc điều trị.

Cô nhún vai.

– Người ta đã cho vào rượu của anh. Việc trộn thuốc vào rượu làm biến đổi hợp chất thành dạng an thần và có thể gây bất tỉnh. Đáng buồn là chuyện này đã trở nên phổ biến.

Tại bãi đỗ xe bệnh viện, tôi cảm thấy choáng váng, nhưng như thường khi trong cuộc đời, tôi bình tĩnh lại trước vực thẳm. Tôi đã chôn vùi khoảng thời gian ấy sâu trong trí nhớ và quyết rằng nó đơn giản là không hề tồn tại. Nhưng hôm nay, quá khứ khó nuốt trôi ấy trở lại ngay trước mặt tôi với sức công phá gấp mười.

Trở lại đoạn phim. Thời gian trong đó chỉ 7 giờ sáng. Trong lúc tôi còn sõng soài trên giường, một bóng người kéo rèm cửa phòng khách sạn rồi lại gần bàn trang điểm có gắn tấm gương hình bầu dục. Khung cảnh được quay từ điện thoại di động đặt trên cái bàn nhỏ. Người phụ nữ cởi tóc giả, tẩy trang, gỡ mi giả và kính áp tròng. Giấy ướt, bông thấm nước tẩy trang, xoa nhẹ lên mặt: sau vài bước lau mặt đơn giản, gương mặt mộc của Garance de Karadec hiện trên tấm gương, nháy mắt và hôn gió với tôi.

Đó là lúc tôi hiểu ra đứa bé Garance mang trong bụng có thể là con mình.

Chú thích:

[1]Tiếng Anh trong nguyên bản, nghĩa là: Chúc Giáng sinh an lành.

[2]Hiện tượng ngất đột ngột trong thời gian ngắn.

« Lùi
Tiến »