Con Của Noé

Lượt đọc: 496 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

Ngày hôm sau, vào giờ ra chơi, tôi thổ lộ điều mình đã khám phá cho Rudy. Vẻ hiểu biết, anh đưa ra nhận định của mình:

“Chợ đen rồi! Như mọi người thôi, ông ấy buôn bán chợ đen. Chẳng có gì khác.”

“Thế ông lấy gì trong cái bao ?”

“Đồ ăn chứ còn cái khỉ gì nữa!”

“Tại sao ông không mang cái bao vào đây?”

Rudy không trả lời được câu hỏi này. Tôi tiếp tục:

“Tại sao ông phải ở nhà nguyện tới hai tiếng trong cảnh tối tăm? Ông làm gì?”

Rudy gãi cái đầu bù xù của mình để tìm ý trả lời.

“Tao không biết... Có thể ông ấy ăn những thứ có trong cái bao!”

“Cha Pons ăn suốt hai tiếng mà gầy như thế ư? Ăn thứ đựng trong một cái bao to như thế? Anh có tin vào điều mình nói không?”

“Không.”

Suốt cả ngày tôi quan sát cha Pons mỗi khi có dịp. Ông che giấu bí mật gì đây? Ông cư xử hết sức bình thường, đến mức tôi thấy sợ ông. Làm sao người ta có thể giả vờ đến mức ấy? Làm sao người ta có thể lừa gạt giỏi đến vậy? Sự hai mặt mới khủng khiếp làm sao! Nếu ông là quỷ khoác áo thầy tu thì sao?

Trước bữa ăn tối, Rudy tung tăng nhảy đến chỗ tôi.

“Tao biết rồi: ông ấy thuộc quân kháng chiến. Có lẽ ông ấy giấu một chiếc máy phát vô tuyến trong nhà nguyện đổ nát. Mỗi tối, ông nhận thông tin và chuyển đi.”

“Anh nói có lý đấy!”

Ý nghĩ này làm tôi vui vì nó cứu cha Pons, khôi phục lại hình ảnh người anh hùng đã đến đón tôi ở nhà Sully.

Cuối buổi chiều, cha Pons tổ chức đá bóng ma trên sân. Tôi từ chối chơi để có thể ngắm ông rõ hơn, thoải mái, tốt bụng, tươi cười giữa đám trẻ mà ông bảo bọc chống lại bọn Quốc xã. Chẳng có nét ma quái nào phát ra từ ông. Chỉ có lòng tốt hiển hiện. Rõ như ban ngày.

« Lùi
Tiến »