Con Của Noé

Lượt đọc: 495 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9

Chín rưỡi tối, tôi luồn lách giữa mấy dãy giường đến tận hành lang và từ chỗ đó, khuất sau một cái chảo lớn, tôi thấy cha Pons đi xuống lặng lẽ như cái bóng dọc theo bờ tường.

Quỷ quái và nhanh chóng, ông rút cái chốt to bè của cánh cửa sau rồi lẩn ra ngoài. Bị chậm một chút do phải cố đẩy cánh cửa sao cho không gây tiếng động, tôi suýt mất dấu thân hình mảnh khảnh của ông giữa những hàng cây. Đây có phải cùng là một con người, vị cha xứ đáng kính, ân nhân của đám trẻ, đang lướt nhanh dưới ánh trăng mờ, uyển chuyển hơn cả sói, đi vòng qua mấy bụi cây và gốc cây mà tôi đang giẫm lên bằng đôi chân đi đất của mình? Tôi run lên khi thấy ông bỏ xa mình. Tệ hơn, tôi sợ là ông biến mất rồi lại hiện hình thành một sinh vật đáng sợ gắn với những điều hắc ám nhất.

Ồng đi chậm lại trong khoảng rừng thưa cuối vườn, nơi bức tường bao dựng lên. Chỉ có một lối ra duy nhất, cánh cửa thấp bằng sắt mở ra phía con đường, bên cạnh nhà nguyện đổ nát. Với tôi, cuộc rượt đuổi dừng lại ở đó: tôi không bao giờ dám bám theo ông khi trên mình mặc mỗi pyjama, chân lạnh cóng, giữa bóng tối ở một vùng nông thôn xa lạ. Nhưng ông tiến đến bên khu nhà thờ nhỏ, rút từ trong áo choàng ra chiếc chìa khóa to tướng, mở cửa bước vào rồi khóa nhanh hai vòng.

Vậy đó, bí mật của cha Pons đây ư? Ông đến cầu nguyện một mình, kín đáo, vào buổi tối, ở phía cuối khu vườn. Tôi thất vọng. Còn gì vô nghĩa hơn nữa! Còn gì kém lãng mạn hơn nữa! Run cầm cập vì lạnh, các ngón chân ướt nhẹp, tôi chỉ còn nước quay về.

Đột nhiên, cánh cửa gỉ sét mở ra và một người lạ bước từ ngoài vào khu vườn với một cái bao trên lưng. Không ngần ngừ, bóng người đi về phía nhà nguyện rồi kín đáo gõ cửa theo một nhịp nhất định, chắc chắn là mật hiệu.

Cha xứ mở cửa, thì thầm với người lạ vài câu, lấy cái bao rồi lại khóa cửa. Người kia đi ngay lập tức.

Tôi nấp yên sau gốc cây, sững sờ. Cha xứ làm chuyện gì mờ ám vậy? Ông lấy gì trong cái bao kia?

Tôi ngồi xuống đám rêu, lưng dựa vào một cây sồi, quyết định đợi những đợt giao hàng mới.

Bầu không khí yên lặng của đêm vỡ vụn từ mọi phía, như thể ngọn lửa sợ hãi đang thiêu đốt nó. Những tiếng động thoáng qua cứ nổ lốp bốp, các tia lửa tóe lên rồi tắt lịm, không thể cắt nghĩa, những vết rách ngắn, những lời than thở không thể hiểu nổi giống như nỗi đau câm nín tiếp theo đó. Tim tôi đập quá nhanh. Một gọng kìm đang siết chặt lấy hộp sọ của tôi. Nỗi sợ trong tôi mang dáng dấp của một cơn sốt.

Điều duy nhất làm tôi yên tâm là tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ. Trên cổ tay tôi, không suy chuyển, thân thiện, mặt đồng hồ của Rudy không bị bóng tối tác động và vẫn tiếp tục đo thời gian.

Nửa đêm, cha Pons ra khỏi nhà nguyện, khóa cửa cẩn thận rồi đi về phía Villa.

Tôi suýt chặn ông lại khi ông đi ngang qua vì tôi quá mệt nhưng ông đi rất nhanh giữa hàng cây nên tôi không kịp làm điều ấy.

Khi quay về, tôi ít cẩn trọng hơn lúc đi. Tôi nhiều lần giẫm phải đám cành cây khô. Mỗi lần có tiếng động, cha xứ dừng lại, lo lắng và nhìn chăm chăm vào màn đêm dò xét. Đến Villa Jaune, ông biến mất trong đó rồi kéo chốt kèn kẹt sau lưng.

Bị nhốt bên ngoài tu viện là điều tôi không ngờ đến trước đó! Tòa nhà cao, sừng sững, tối thui, thù nghịch trước mắt tôi. Cái lạnh cùng việc thức đêm đã làm tôi kiệt sức. Tôi phải làm gì đây? Không chỉ có việc ngày mai người ta sẽ phát hiện ra tôi đã ở ngoài cả đêm mà vấn đề nữa là bây giờ tôi sẽ ngủ ở đâu đây? Liệu sáng mai tôi có còn sống nữa không?

Tôi ngồi trên bậu cửa và bắt đầu khóc. Ít nhất việc ấy cũng khiến người tôi ấm lên. Nỗi buồn gợi ý cho tôi một cách hành xử: chết! Đúng vậy, cao quý nhất là chết, chết ngay.

Một bàn tay đặt lên vai tôi.

“Nào, vào nhanh lên!”

Theo phản xạ, tôi giật nẩy mình. Rudy liếc tôi, mặt buồn bã.

“Khi không thấy chú mày đi lên sau cha xứ, tao đã hiểu là chú mày gặp rắc rối.”

Dù anh là anh đỡ đầu của tôi, dù anh cao hai mét và dù tôi phải nghiêm khắc với anh nếu muốn giữ được uy quyền của mình, tôi lao vào vòng tay anh và chấp nhận, với vài giọt nước mắt, rằng tôi mới chỉ bảy tuổi.

« Lùi
Tiến »