Con Của Noé

Lượt đọc: 505 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16

Sáng hôm sau, bọn Gestapo bao vây Villa Jaune, thấy những giáo sĩ trẻ bị trói, chúng hét lên ầm ĩ và đuổi theo các dấu vết giả của chúng tôi đến tận bờ sông rồi đi tìm chúng tôi xa hơn nữa: không giây phút nào chúng mảy may ngờ rằng chúng tôi đã không chạy trốn.

Với cha Pons thì không có chuyện xuất hiện trên mặt đất nữa. Cũng không có chuyện chúng tôi ở mãi trong nhà thờ Do Thái bí mật dưới nền nhà nguyện. Mặc dù chúng tôi còn sống nhưng tất cả dấu hiệu của sự sống giờ đều thành vấn đề: nói, ăn, đi tiểu, đi ị. Thậm chí ngủ cũng không phải lối thoát bởi chúng tôi ngủ luôn dưới nền đất và mỗi người sống một nhịp khác nhau.

“Con thấy không Joseph,” cha Pons hóm hỉnh nói với tôi, “chuyến đi trên con thuyền của Noé không phải chuyến dạo chơi đâu.”

Rất nhanh, mạng lưới quân kháng chiến đã đến đón từng đứa một để giấu chúng tôi đi nơi khác. Rudy đi với những người đầu tiên. Chắc là bởi anh chiếm nhiều chỗ quá. Cha Pons không bao giờ chỉ vào tôi khi có người tới đón. Liệu đó có phải là cố ý? Tôi đồ rằng cha muốn giữ tôi bên cha càng lâu càng tốt.

“Biết đâu quân Đồng minh sẽ chiến thắng sớm hơn dự tính? Biết đâu họ sẽ sớm đến giải phóng chúng ta?” cha nháy mắt nói với tôi.

Ông tận dụng những tuần này để cùng tôi nâng cao hiểu biết của mình về Do Thái giáo.

“Cuộc sống của các con không phải chỉ là cuộc sống của các con, cuộc sống ấy mang trong mình một thông điệp. Ta không muốn dân tộc con bị tiêu diệt, chúng ta làm việc nào.”

Một ngày, khi chúng tôi chỉ còn năm người trong hầm, tôi chỉ cho cha ba bạn đang ngủ.

“Cha biết không, con không muốn chết cùng các bạn ấy.”

“Tại sao?”

“Bởi vì, ngay cả khi con bên họ, họ cũng không phải bạn của con. Con có điểm gì chung với họ chứ? Ngoài việc cùng là nạn nhân.”

“Tại sao con nói với ta điều ấy, Joseph?”

“Bởi vì con thích chết bên cha hơn.”

Tôi để đầu mình trượt xuống gối cha và nói ra những suy nghĩ tôi hằng nung nấu.

“Con thích chết bên cha bởi con thích cha nhất. Con thích chết bên cha bởi con không muốn phải khóc cha, càng không muốn cha khóc con. Con thích chết bên cha bởi như vậy cha sẽ là người cuối cùng con nhìn thấy trên đời. Con thích chết bên cha bởi bầu trời không cha sẽ không làm con vui, thậm chí còn làm con hoảng loạn.”

Vào giây phút ấy, những tiếng hét vang lên đập vào cánh cửa nhà nguyện.

“Bruxelles được giải phóng rồi! Chúng ta đã thắng! Bruxelles được quân Anh giải phóng rồi!”

Cha Pons nhảy cẫng lên ôm chầm lấy tôi.

“Tự do rồi! Con có nghe thấy không Joseph? Chúng ta tự do rồi! Người Đức đã đi rồi!”

Những đứa trẻ khác thức giấc.

Quân kháng chiến tới dẫn chúng tôi khỏi hầm và chúng tôi bắt đầu chạy, nhảy, cười trên đường phố Chemlay. Những tiếng kêu vui mừng vang khắp các mái nhà, những khẩu súng bắn chỉ thiên, những lá cờ tung bay ngoài cửa sổ, người ta nhảy múa tùy hứng trên phố, người ta khui những chai rượu được giấu kín suốt năm năm.

Đến tận tối, tôi vẫn còn ở trong vòng tay cha Pons. Bình luận các sự kiện với từng người dân trong làng, ông khóc vì sung sướng. Tôi lấy tay lau nước mắt cho ông. Bởi đó là một ngày vui, tôi có quyền được chín tuổi, được ngồi như một đứa trẻ trên vai của người đã cứu tôi, tôi có quyền được hôn lên cặp má hồng mằn mặn của ông, tôi có quyền được cười phá lên không cần lý do. Đến tận tối, rạng rỡ, tôi vẫn không rời ông. Ngay cả khi tôi nặng như thế, cha cũng không kêu ca câu nào.

“Chiến tranh sắp kết thúc!”

“Quân Mỹ đến Liège rồi đó.”

“Quân Mỹ muôn năm!”

“Quân Anh muôn năm!”

“Chúng ta muôn năm!”

“Hoan hô!”

Từ ngày 4 tháng Chín năm 1944, tôi luôn luôn nghĩ rằng Bruxelles được giải phóng là nhờ tôi đã đột nhiên thổ lộ tình yêu của mình với cha Pons, không vòng vo. Tôi nhớ mãi lúc ấy. Từ đó, tôi mong là pháo sẽ nổ và những lá cờ sẽ được dựng lên khi tôi thổ lộ tình cảm với một người phụ nữ.

« Lùi
Tiến »