Con Của Noé

Lượt đọc: 489 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

Chúng tôi chưa bao giờ nói lời từ biệt. Có thể là do chuỗi sự kiện rối rắm liên tục xảy ra? Có thể là do bố mẹ đã bàn riêng với nhau từ trước? Chắc chắn bố mẹ không muốn trải qua cảnh này, càng không muốn tôi phải sống qua giây phút ấy... Sợi chỉ đứt đoạn mà tôi không ý thức được: bố mẹ vắng mặt vào buổi chiều ngày hôm sau và không quay lại nữa.

Mỗi khi tôi hỏi ông bá tước và bà bá tước tí hon là bố mẹ ở đâu thì câu trả lời được buông ra, giống hệt nhau: “Đi trốn rồi.”

Tôi đành chấp nhận như vậy bởi năng lượng của tôi đang bị hút vào việc khám phá cuộc sống mới: cuộc sống quý tộc.

Khi không khám phá một góc hoặc một xó xỉnh nào đấy của tòa nhà, hay khi không xem vũ điệu của những cô hầu đang tất bật lau sáng bóng mấy bộ đồ bằng bạc, đập bụi cho thảm hoặc nhồi lại gối tựa thì tôi sẽ ngồi hàng giờ ở phòng khách với bà bá tước để tập nói tiếng Pháp thật chuẩn, bà cấm tôi dùng tiếng Yiddish. Tôi càng ngoan ngoãn hơn khi bà cho tôi ăn đầy bánh và thỏa thích nghe bà chơi những điệu valse trên piano. Nhất là khi, tôi tin là danh phận quý tộc của tôi phụ thuộc vào việc tôi có thể làm chủ ngôn ngữ này hay không. Đành là ngôn ngữ này hơi buồn khi nói và khó phát âm, không điệu đà và nhiều sắc màu như ngôn ngữ của tôi nhưng đổi lại, nó rất êm ái, có chừng mực và trang trọng.

Khi có khách, tôi phải gọi ông bà bá tước là “thưa chú” “thưa cô” bởi họ nhận tôi là đứa cháu đến từ Hà Lan.

Tôi dần tin đều đó là sự thật thì một sáng nọ, cảnh sát bao vây căn nhà.

“Cảnh sát đây! Mở cửa! Cảnh sát đây!”

Người ta đập ầm ầm vào cửa chính, bấm chuông với họ là không đủ.

“Cảnh sát đây! Mở cửa! Cảnh sát đây!”

Mặc bộ áo lụa ở nhà, nữ bá tước chạy vào phòng tôi, ôm tôi vào lòng rồi bế tôi đến tận giường bà.

“Đừng sợ gì nhé Joseph, hãy trả lời bằng tiếng Pháp, luôn luôn như vậy, giống như ta ấy.”

Khi toán cảnh sát lên cầu thang, bà bắt đầu đọc truyện cho tôi. Bà và tôi ngồi tựa lưng vào gối, như thể không có chuyện gì xảy ra.

Khi vào phòng, họ ném về phía chúng tôi ánh nhìn giận dữ.

“Ông bà giấu một gia đình Do Thái ở đây.”

“Cứ lục soát tất cả như các người muốn, bà nói với vẻ trịch thượng, cứ nghe ngóng từng bức tường nữa, đập vỡ hết rương, lật hết giường lên: kiểu gì các người cũng chẳng tìm thấy gì đâu. Ngược lại, ngay ngày mai, tôi có thể cam đoan là các người sẽ nghe nói đến tôi.”

“Có người tố cáo, thưa bà.”

Không nao núng, bà bá tước phẫn nộ rằng sao cảnh sát lại có thể ai nói cũng tin như thế. Bà báo trước là việc này sẽ không dừng lại ở đây mà sẽ lên đến tận triều đình vì bà rất thân cận với nữ hoàng Elisabeth. Bà đe đám viên chức đó rằng việc này sẽ làm bọn họ mất chức và họ có thể tin như vậy!

“Bây giờ thì lục soát đi! Nhanh lên!”

Trước vẻ kiên quyết và phẫn nộ như vậy, viên cảnh sát trưởng gần như lùi lại.

“Liệu tôi có thể hỏi bà, đứa trẻ này là ai?”

“Cháu của tôi. Con của tướng Von Grebels. Liệu tôi có cần giới thiệu với ông gia phả nhà tôi không? Ông bạn à, ông đang đùa với lửa đấy!”

Sau khi lục soát mà không tìm thấy gì, bọn cảnh sát ra về như chó cụp đuôi, ấp úng bẽ bàng xin lỗi.

Nữ bá tước nhảy khỏi giường. Quá căng thẳng, bà vừa khóc vừa cười.

“Cháu đã nắm được một trong các bí mật của ta đấy Joseph, một trong các vũ khí của phụ nữ.”

“Cái nào cơ ạ?”

“Kết tội thay vì tự bào chữa. Tấn công khi bị nghi ngờ. Cắn thay vì tự vệ.”

“Của riêng phụ nữ thôi ạ?”

“Không. Cháu có thể áp dụng đều đó.”

Ngày hôm sau, nhà Sully thông báo rằng tôi không ở nhà họ được nữa bởi nếu người ta điều tra thì lời nói dối kia không thể trụ được.

“Cha Pons sẽ đến và lo cho cháu. Cháu sẽ được chăm sóc tốt nhất. Cháu phải gọi ông ấy là cha nhé.”

“Vâng thưa chú.”

“Cháu không gọi ông ấy là cha để người ta tưởng đó là bố cháu như cách cháu gọi ta là chú , cha Pons là người mà ai cũng gọi là cha .”

“Ngay cả chú cũng gọi vậy?”

“Ngay cả chúng ta cũng gọi vậy. Đó là một cha xứ. Chúng ta nói thưa cha khi nói chuyện với ông ấy. Cả đám cảnh sát cũng vậy. Lính Đức cũng thế. Tất cả mọi người. Ngay cả những người không có đức tin.”

“Những người không tin rằng ông ấy là bố của họ?”

“Ngay cả những người không tin vào đức Chúa.”

Tôi rất ngạc nhiên khi gặp một người là cha của cả thế giới hoặc được coi là như vậy.

“Vậy cha Pons có liên quan gì tới đá kỳ xà bông không ạ?” tôi hỏi.

Tôi liên tưởng đến viên đá nhẹ, chà vào người rất dễ chịu mà nữ bá tước đã mang đến phòng tắm cho tôi từ mấy hôm nay, để kỳ cọ chân và tẩy đi những chỗ da chết sần sùi. Trông giống một con chuột nhỏ, món đồ này làm tôi thích thú bởi nó nổi được - ta không trông đợi đều này ở một viên đá - và đổi màu khi được nhúng nước - chuyển từ trắng ghi sang màu đen than đá. Ông bà Sully bật cười.

“Cháu không hiểu tại sao cô chú lại cười, tôi nói dỗi. Có thể đó chính là người đã tìm ra... hay phát minh ra... viên đá kỳ xà bông. Kiểu gì chẳng có một người làm ra thứ đó!”

Thôi không cười nhạo tôi nữa, ông bà Sully gật đầu đồng tình.

“Cháu nói có lý Joseph ạ: đó có thể là ông ấy. Tuy nhiên trên thực tế, ông ấy không có bất cứ liên hệ nào với viên đá.”

« Lùi
Tiến »