Dưới bầu trời đầy sao, sóng biển nhấp nhô, dải Ngân Hà gột rửa vạn vật. Con tàu Công chúa Alice lướt nhanh trên mặt biển, để lại một tràng tiếng nước "rào rào" vang vọng phía sau.
Trong phòng thí nghiệm luyện kim khổng lồ, Trịnh Dương đang xoay xoay một khẩu súng lục linh năng trên tay, không ngớt lời tán thưởng. Khẩu súng này được cải tiến từ Desert Eagle, bảo toàn hoàn hảo cấu trúc cơ khí và chức năng khai hỏa nguyên bản. Hộp linh năng được lắp thêm vào phía trước cò súng, khiến cho hình dáng của Desert Eagle trở nên cực kỳ giống với súng lục Mauser C96.
Pháp trận linh năng thông qua cầu nối từ nòng súng tới pháp trận phụ đính ma ở băng đạn, giúp tự động yểm ma cho đạn, trực tiếp tạo ra hiệu quả của đạn ma pháp. Khi đạn bắn hết, pháp trận linh năng sẽ chuyển sang cung cấp năng lượng cho pháp trận phụ chế tạo đạn ở cuối nòng súng, ngưng tụ thành đạn linh năng.
Việc ngưng tụ đạn linh năng cần có thời gian, cũng giống như nguyên lý nạp năng lượng của pháo linh năng, nên nó không thể bắn liên thanh. Bản cải tiến mới của Lạc Phù Ni giúp khẩu súng lục linh năng này vẫn có thể bắn liên thanh đạn thông thường, uy lực sau khi được yểm ma cũng không hề thua kém đạn linh năng.
"Mới vào Trung Hải hơn mười ngày mà em đã có thể tự cải tiến pháp trận cho súng lục linh năng rồi, tiến bộ thật lớn!" Trịnh Dương ôm lấy Lạc Phù Ni, hôn mạnh lên mặt cô một cái.
Trên gương mặt lạnh lùng kiêu sa của Lạc Phù Ni thoáng hiện vẻ đắc ý, nhưng miệng lại khiêm tốn: "Cũng thường thôi, các luyện kim thuật sư ở Trung Hải chỉ là không cân nhắc đến nhu cầu này, nếu họ có nhu cầu đó thì phút mốt cũng có thể thực hiện cải tiến như vậy!"
"Ừm, không tồi, kiêu mà không ngạo, thưởng thêm một cái nữa..." Trịnh Dương lại ghé miệng tới.
"Tránh ra!" Lạc Phù Ni nhíu mày, đẩy anh ra với vẻ ghét bỏ, trên mặt ẩn chứa ý cười kìm nén.
"Đáng tiếc là Trung Hải không phát triển đạn thông thường, chức năng này hơi bị 'gà mờ', bắn hết lô đạn này là vô dụng!" Cô lại thở dài.
Đây là chuyện không còn cách nào khác, các nhà khoa học ở Trung Hải không phải không biết tác dụng của đạn thông thường, nhưng tinh thể linh năng có thể tái sử dụng, việc mua đạn thông thường tiêu hao là hoàn toàn không cần thiết. Lấy pháo linh năng làm ví dụ, nếu một phát pháo cần tiêu hao mười viên bạch tinh, thì thực tế số bạch tinh lắp vào hộp linh năng sẽ là mười hai viên, nhằm đảm bảo hộp tinh thể linh năng này không bị rút cạn hoàn toàn, làm mất khả năng hồi phục. Những tinh thể linh năng dùng cho tiêu hao đặc định này đều được đóng hộp theo lượng tiêu chuẩn, giống như băng đạn thông thường vậy, bắn một phát là thay một hộp, cũng có thể coi một hộp là một viên đạn pháo. Sau đó, tinh thể linh năng đã qua sử dụng sẽ được thu hồi theo hộp về kho để dần hồi phục linh năng. Chỉ có loại công tử bột như Bảo La mới mang loại tinh thể linh năng chuyên dụng này ra tiêu xài như tiền tệ.
"Theo thầy biết, sự phát triển vũ khí linh năng ở Trung Hải vẫn chưa đến hồi kết. Nếu luyện kim thuật sư đạt đến độ cao thấu hiểu quy tắc, họ có thể dùng pháp trận để thực hiện hiệu quả cộng hưởng quy tắc, giống như sự cộng hưởng của pháp trận linh thuyền vậy."
"Cho nên đối với vũ khí cao cấp, càng không thể phát triển loại vũ khí thông thường như ở Nội Hải. Nhưng Trung Hải vẫn chưa có đại sư như vậy, nghe nói Ngoại Hải cũng chỉ có lác đác vài người đạt đến độ cao này, họ đã là tồn tại cấp Sứ Đồ." Khi Lạc Phù Ni nói những lời này, trong mắt cô lộ vẻ khao khát.
"Cố lên, tương lai em chắc chắn cũng có thể đạt tới độ cao đó!"
"Tất nhiên rồi, em chính là người muốn nghiên cứu ra bán linh thuyền và trận pháp truyền tống!"
"Đừng quá viển vông, chi bằng chúng ta đặt một mục tiêu nhỏ, sinh mấy đứa bé trước đã..."
---❊ ❖ ❊---
Đảo Ma Na dài hơn bốn mươi cây số, rộng hơn hai mươi cây số, đường bờ biển khúc khuỷu nhiều vịnh, có ba hải cảng lớn và hơn mười bến cảng nhỏ nằm rải rác bốn phía. Ba hải cảng lớn mới là nơi có cầu cảng đối ngoại, có ba thị trấn nhỏ được xây dựng ở những vùng ven biển địa thế bằng phẳng, thoáng đãng. Những bến cảng nhỏ kia là bến tàu giao thông của cư dân trên đảo, giúp họ di chuyển thuận tiện tới các vùng khác của hòn đảo.
Trên đảo có ngành trồng trọt và chăn nuôi tự cung tự cấp, trên núi có trạm phát điện gió, bề mặt các công trình trong thành phố cũng có những tấm pin năng lượng mặt trời dày đặc. Dân số ở Trung Hải không hề ít, dẫn đến hầu hết các hòn đảo đều có người sinh sống. Như đảo Ma Na cô lập hẻo lánh thế này cũng có hơn mười vạn người sinh sống trên đó. Rất nhiều nhu yếu phẩm trên đảo đều phụ thuộc vào vận chuyển đường biển, nên ngoài thực phẩm tự cung tự cấp ra, mức giá cả không hề thấp.
Sau vài lần trao đổi với Lão Thi, Thang Mỗ Tư cho rằng đảo Ma Na vẫn còn không gian phát triển rất lớn. Ông ta đưa ra gợi ý với Trịnh Dương, tận dụng linh thuyền của anh để vận chuyển một lượng lớn vật tư nhằm hạ thấp chi phí sinh hoạt của dân cư trên đảo, coi đó là bước đầu tiên thúc đẩy sự phát triển của đảo Ma Na. Như chuyến hàng lần này, chỉ riêng tiền vận chuyển tiết kiệm được đã có thể giảm giá thành lô hàng này xuống ba phần.
Trong số những người lao động đó, có vài người giỏi nấu rượu, họ thực chất là tụ tập lại với nhau, dự định xây dựng một chuỗi ngành nghề từ trồng trọt đến nấu rượu trên đảo Ma Na. Lão Thi dùng chút thủ đoạn, khai thác được tin tức người cầm đầu có bí phương nấu rượu linh năng gia truyền, đáng tiếc là huyết mạch siêu phàm bị đứt đoạn, mất đi khả năng tự chiết xuất thành phần linh năng hoạt tính, chỉ có thể thông qua con đường mua sắm để có được.
"Hai vị phu nhân và tiểu thư Y Oa đều biết cách chiết xuất nguyên liệu linh năng, thành phần linh năng hoạt tính này có thể chiết xuất từ bất kỳ sinh vật tà dị nào, đề nghị chủ nhân phát triển loại rượu linh năng này thành ngành công nghiệp sở hữu riêng đầu tiên." Lão Thi nói xong lại nhấn mạnh: "Đây là một ngành công nghiệp siêu lợi nhuận, nếu phát triển tốt, thu nhập hàng năm sẽ không thấp hơn ngành công nghiệp đồng trên đảo."
Lúc này là sáng sớm ngày hôm sau, thậm chí còn chưa ăn sáng, Lão Thi đã truyền niệm cho Trịnh Dương thông qua khế ước. Bởi vì chỉ còn một tiếng nữa là họ sẽ cập bến đảo Ma Na, cần Trịnh Dương sớm đưa ra quyết định.
"Được, ông có ý tưởng thì cứ tự quyết định, cần tôi phối hợp thì cứ trực tiếp đề xuất. Nhưng không được dùng thủ đoạn đen tối, có thể cho họ chia cổ phần hợp lý. Hợp tác cùng có lợi mới là con đường chính đạo, hãy để họ tình nguyện, vui vẻ làm công cụ người." Trịnh Dương phản hồi như vậy.
Loại thành phần linh năng hoạt tính đó, mỗi lần tiêu diệt tà dị, Ngải Lệ Mã đều chiết xuất một phần, trong phòng thí nghiệm của cô có không ít dự trữ. Anh và Ngải Lệ Mã trao đổi một chút, quyết định ngành nấu rượu này sẽ do cô điều khiển từ xa, Lão Thi cung cấp sự thuận tiện và quản lý tại chỗ.
Việc ủ rượu linh năng không chỉ chú trọng bí phương, mà còn cần kinh nghiệm kỹ thuật của sư phụ. Dù luyện kim thuật sư có lấy được bí phương cũng không thể dùng thủ đoạn luyện kim để điều chế ra rượu linh năng, cùng lắm chỉ là pha chế thành phần, nhưng uống vào thì mùi vị hoàn toàn khác biệt.
Khi sắp đến đảo Ma Na, người đàn ông trung niên sở hữu bí phương nấu rượu được Lão Thi mời đến đại sảnh tiếp đón để chính thức đàm phán vấn đề hợp tác. Đây là một người đã nếm trải đủ đắng cay cuộc đời, trong ánh mắt đầy vẻ u sầu, trên mặt hằn rõ những dấu vết gian truân. Khi nghe Lão Thi nói ông ta là người thực tế kiểm soát đảo Ma Na, người đàn ông lộ ánh mắt cảnh giác, tỏ ý không tin.
Sau đó, Ngải Lệ Mã với bộ váy dài, vẻ đẹp rạng rỡ cũng bước vào đại sảnh tiếp đón, nói: "Bây giờ ông không tin cũng không sao, đến đảo Lão Thi sẽ đưa ông cùng đi thực hiện chuyển giao quyền lực, để ông tận mắt chứng kiến. Bây giờ, chúng ta cần thảo luận trước ý định hợp tác."
"Chúng tôi chịu trách nhiệm cung cấp mặt bằng trồng trọt, nấu rượu cũng như nguyên liệu linh năng, ngoài ra tuyên truyền, tiêu thụ, vận chuyển cũng do chúng tôi đảm nhận, thiết bị cũng có thể cung cấp theo yêu cầu của các ông, các ông chỉ chịu trách nhiệm trồng nguyên liệu và nấu rượu."
Người đó có chút dao động, là người bình thường, cho dù ông ta có thể dẫn người làm ra rượu ngon, không có đối tác mạnh mẽ thì họ cũng không thể vận hành ra lợi nhuận. Có thể trực tiếp hợp tác với người kiểm soát đảo Ma Na, lại còn là gia tộc A Tát Nhĩ, đây là phương án lý tưởng nhất.
"Tôi về nguyên tắc đồng ý hợp tác, vậy lợi nhuận phân chia thế nào?"
Lão Thi lòng dạ đen tối tiếp nhận quyền đàm phán, nói: "Các ông nhận một phần lợi nhuận cuối cùng, chúng tôi chiếm chín phần!"
Sắc mặt người đó thay đổi dữ dội: "Không được, một phần quá ít, chúng tôi ngay cả cuộc sống cũng không đảm bảo được!"