Brad mỉm cười khi Ginny bước vào quán Shanghai Clipper. Dạo này, họ thường gặp nhau ở đây sau giờ làm, và những buổi hẹn này đã trở thành khoảng thời gian tốt đẹp trong ngày của anh. Phần tồi tệ nhất trong ngày là thời gian làm việc. Kể từ cuộc nói chuyện thảm họa giữa anh với Susan Tuchman, công việc của anh càng lúc càng khó nhằn. Brad nghĩ nếu không nhờ Richard Fuentes nói với Bà Rồng Cái rằng anh đã đúng khi theo đuổi lời tuyên bố vô tội của thân chủ và giao những ngón út cho chuyên gia pháp y Paul Baylor thay vì cho cảnh sát, hẳn anh đã bị đuổi việc rồi. Nhưng Fuentes cũng chẳng vui vẻ hơn Tuchman khi biết Brad đã đào hai cái xác và những ngón út lên trước khi tham vấn luật sư cộng sự trực tiếp giám sát anh.
“Xin lỗi tôi tới muộn,” Ginny nói khi ngồi phịch xuống chiếc ghế đối diện Brad và chộp lấy một miếng cơm cuộn kiểu California.
“Không sao” Brad nói.
Anh đã uống đến cốc bia thứ hai. Ginny nhận ra ngay. “Lại một ngày tồi tệ à?”
“Tôi thề Tuchman đã lệnh cho mọi người tăng gấp đôi lượng công việc cho tôi để buộc tôi tự thôi việc.”
“Vậy thì đừng bỏ. Nhờ có cậu trong hãng mà tôi chưa phát điên đấy.”
“Thế hai ta cùng bỏ việc đi!”
“Chỉ cần cậu tìm giúp tôi một ông bố già sẵn lòng trả nợ vay học phí cho tôi, tôi sẽ phi ra cửa ngay.”
Brad thở dài. “Đôi lúc tôi cảm thấy mình như một lao nô* theo hợp đồng quá.”
“Có tin gì về những ngón tay chưa? Paul Baylor đã lấy dấu tay chưa?”
“Tôi không biết. Tuchman đã loại tôi khỏi vụ đó và giao cho một luật sư tập sự khác. Bà ta còn không cho tôi biết đó là ai và cấm tôi dây dưa thêm vào vụ Little, kể cả là gọi điện cho văn phòng của Baylor. Trừ khi tôi thích bị đuổi việc.”
“Trời, bà ta quá đáng thật.”
Brad nhún vai. “Bà ta làm gì cũng không quan trọng. Sắp tới, có lẽ tôi sẽ không làm cho bà ta hay bất kì ai khác trong hãng đâu. Chắc tôi bị đuổi ngay lần tiếp theo đánh giá thành tích của các luật sư tập sự quá.”
“Im nào.” Đột nhiên, mọi sự chú ý của Ginny dồn hết lên chiếc ti-vi trên quầy bar.
“Gì thế?”
“Suỵt,” cô giơ một bàn tay lên yêu cầu giữ im lặng.
Brad quay ra nhìn ti-vi. Trên đó phóng viên đang nói về một câu chuyện trong ấn bản đặc biệt của tờ Exposed .
“... Những bức ảnh đăng trên tờ báo lá cải cho thấy cảnh cô Walsh đang cãi nhau với tổng thống Farrington không lâu trước thời điểm bị giết. Cô sinh viên năm hai của trường đại học Hoa Kỳ mặc cùng bộ quần áo như lúc được tìm thấy trong thùng rác công cộng phía sau một nhà hàng ở vùng ngoại ô Maryland.
Lúc đầu, người ta tin cô gái trẻ này là nạn nhân của Thợ Xẻ D.C, tên giết người hàng loạt đã làm cả Đặc khu Columbia và vùng lân cận khiếp hãi suốt nhiều tháng qua. Một nghi phạm đã bị bắt nhưng các nguồn tin mật đã cho chúng tôi biết rất có thể Charlotte Walsh là nạn nhân của một kẻ mạo danh.
Tờ Exposed tuyên bố cuộc gặp giữa Walsh và tổng thống Farrington diễn ra ở một trang trại thuộc vùng ngoại ô Virginia được CIA dùng làm nhà trú ẩn. Tổng thống chưa đưa ra bất kì bình luận gì về bài báo, mặc cho dư luận thắc mắc tại sao ông lại gặp một sinh viên tuổi teen tại nhà trú ẩn của CIA và tại sao hai người xảy ra cãi vã ngay trước khi cô bé bị sát hại.”
“Quỷ thần ơi” Ginny nói. “Sao vậy?”
Ginny vươn người tới chỗ Brad và hạ giọng, “Cậu không thấy à?”
“Thấy gì?”
“Charlotte Walsh, một sinh viên, đã quan hệ với Christopher Farrington và bị giết. Laurie Erickson, một cô gái tuổi teen khác có quen biết tổng thống hồi ông ta làm thống đốc Oregon, cũng bị giết. Trong cả hai trường hợp, hung thủ thật sự đều bắt chước phương pháp gây án của một tên giết người hàng loạt khét tiếng trong vùng. Trùng hợp đến thế là cùng, anh bạn ạ.”
“Đợi đã, Ginny. Tôi biết chị thích chơi trò thám tử, nhưng chúng ta không rõ điều vừa nghe đúng được bao nhiêu phần. Phóng viên chả nói Exposed là báo lá cải đó thôi. Mấy loại báo như thế cho đăng đầy những bức ảnh thật về UFO và Bigfoot. Biết đâu họ đã dựng lên mọi chuyện.”
“Bigfoot là một chuyện. Đổ cho tổng thống tội giết người lại là chuyện khác.”
“Vâng, cũng chỉ là một cách bán báo, và họ không buộc tội Farrington. Họ chỉ nói rằng ông ta đã cãi vã với một cô sinh viên vào cái đêm cô ta bị giết. Chính chị kết luận Thợ Xẻ đã không giết cô ta đấy chứ. Cảnh sát có nói gì đâu? Hơn nữa, chúng ta sẽ làm gì nếu câu chuyện kia là thật? Vụ án mạng cách đây những 5.000 cây số!”
“Nhưng hai vụ có thể liên quan với nhau. Nhớ cái lần tôi kể về những lời đồn Farrington giở thói trăng hoa với Erickson không?”
“Có, nhưng chúng chỉ là lời đồn.”
“Giả sử chúng là thật đi. Laurie dọa công khai mọi chuyện và Farrington quyết định bịt miệng cô ta. Người cuối cùng trông thấy Erickson còn sống là Charles Hawkins, cánh tay mặt của Farrington và từng là lính biệt kích. Những kẻ như ông ta là những cỗ máy giết người đấy.”
“Lí do duy nhất Little bị ghép vào tội giết Erickson là do phương pháp gây án giống hệt. Thống đốc hẳn sẽ muốn được cập nhật thông tin vụ giết người hàng loạt đình đám ở Oregon thời đó chứ. Tôi cá Hawkins có thể tiếp cận với các báo cáo của cảnh sát và như vậy, ông ta biết cách bắt chước phương pháp gây án của Little.”
“Đây chỉ là suy đoán thôi, Ginny, làm sao chúng ta chứng minh được? Chị định bay đi Washington và chất vấn Hawkins chắc? Chị còn không vào nổi Nhà Trắng nữa là. Hơn nữa, nếu tôi lại bắt đầu điều tra vụ này, tôi sẽ bị sa thải. Phá án là việc của cảnh sát.”
“Cảnh sát đã buộc Clarence Little tội giết Laurie Erickson. Họ sẽ thành trò cười nếu hung thủ hóa ra lại là kẻ khác, vì thế họ sẽ chẳng buồn nghe chúng ta đâu. Và cậu có tưởng tượng được mọi người sẽ phản ứng thế nào nếu chúng ta xông thẳng vào Phân khu Trung tâm và yêu cầu một thám tử điều tra tổng thống vì tội giết người không? Sẽ chẳng ai nghe nếu chúng ta không có bằng chứng chắc chắn.”
“Tôi chả nói thế là gì.”
“Vậy phải tìm được bằng chứng nào đó,” Ginny nói.
“Này, tôi nghe nói Wal-mart đang có đợt bán đại hạ giá bằng chứng chắc chắn đấy. Ta qua đó mua đi.”
Đôi mắt Ginny nheo lại và cô có vẻ giận.
“Cậu không có tí khiếu hài hước nào đâu, Brad.”
“Tôi chỉ thực tế thôi. Tôi biết chị rất hăng hái chứng minh Little không giết Laurie Erickson, nhưng chúng ta sẽ thành trò cười nếu kể cho bất kì ai rằng chúng ta nghi ngờ Christopher Farrington là kẻ giết người hàng loạt.”
Vẻ cau có của Ginny biến mất. “Cậu nói đúng. Nhưng ta phải làm được việc gì đó chứ.”
Cả hai rơi vào im lặng. Ginny bỏ một miếng cơm cuộn nữa vào miệng còn Brad trầm ngâm uống bia.
“Chúng ta có thể tìm mẹ của Erickson và hỏi có phải bà ta bị Farrington mua chuộc không” Brad nói sau một lúc.
Nét mặt Ginny bừng sáng. “Cậu đúng là thiên tài.”
Brad thư giãn, hài lòng vì Ginny không còn giận anh nữa. “Chúng ta sẽ làm việc đó” Ginny nói. “Chỉ cần bà Erickson xác nhận những lời đồn kia là chúng ta đi được nửa đường rồi. Và chúng ta sẽ thử tìm một cô gái khác từng có quan hệ với Farrington hồi ông ta còn làm luật sư. Một bằng chứng cho thấy Farrington thích các cô gái tuổi teen sẽ khiến câu chuyện của chúng ta đáng tin hơn.”
Sự hăng hái của Ginny thật có sức lan tỏa và Brad cảm thấy tinh thần phấn chấn hẳn. Rồi anh nghĩ ra một chuyện và lại ỉu xìu như cũ.
“Ginny, tôi không thể để chị tham gia cùng. Tôi phải một mình đi gặp bà Erickson.”
“Cậu đang nói gì đấy?”
“Tuchman không biết chị giúp tôi đi tìm mấy cái xác và ngón tay. Bà ta nghĩ tôi là người duy nhất dính vào vụ Little. Giờ việc làm của tôi đang như chỉ mành treo chuông. Tôi không muốn bà ta giận chị nữa.”
Ginny vươn tay qua bàn và nắm tay Brad.
“Cậu thật tốt, nhưng tôi dính vào mất rồi. Nếu chúng ta đúng thì Tuchman làm gì được nào? Chúng ta sẽ thành người hùng. Chúng ta sẽ nổi tiếng. Nhớ chuyện gì đã đến với Woodward và Bernstein khi họ hạ bệ Nixon không?”
“Tôi không chắc mọi người sẽ phản ứng thế nào, Ginny. Chị đã bao giờ vào văn phòng Tuchman chưa? Một bức tường trong đó treo đầy những tấm ảnh chụp với Farrington và các chính trị gia có máu mặt khác. Nếu tôi hạ Farrington, tôi cũng sẽ lôi tuột cả đảng của ông ta xuống và dâng chức tổng thống tới tận tay Maureen Gaylord. Việc đó sẽ chẳng mang lại người bạn nào cho chúng ta ở hãng đâu. Và tôi không chắc mình có muốn làm bạn với người của Gaylord không.”
Ginny cau mày. “Cậu có lí.”
“Tôi sẽ theo đuổi vụ này. Tôi chẳng còn gì để mất. Bị Tuchman ác cảm thế này, tôi sẽ không bao giờ thành luật sư cộng sự được, kể cả khi hãng giữ tôi lại. Tôi sẽ thấy tôi tệ nếu kéo cả chị vào.”
Bàn tay Ginny vẫn đặt trên tay Brad. Cô nhìn thẳng vào mắt anh. Brad cảm thấy má mình nóng lên nhưng không nhìn đi chỗ khác.
“Cậu nghĩ tôi sẽ cảm thấy thế nào nếu cậu bị sa thải còn tôi giữ được việc? Cộng sự ơi, chúng ta cùng làm vụ này. Nghĩ đến phim Titanic đi. Tôi là Kate Winslet còn cậu là Leonardo DiCaprio. Nếu phải chìm, ta sẽ cùng chìm.”
“À, tôi nghĩ chị chọn nhầm phim rồi. Kate sống còn Leonardo chết đuối đấy nhé.”
“Ồ. Tôi vốn không giỏi chọn ví dụ.”
“Không sao. Tôi hiểu ý chị.”
Ginny nghiêng đầu sang một bên và nhìn Brad. Cô chưa buông tay và anh hi vọng cô sẽ không bao giờ buông. “Tôi nghĩ đến lượt cậu trả tiền,” cô nói. “Sau đó, có lẽ chúng ta sẽ về nhà tôi và nói thêm về chuyện này... hoặc làm việc khác.”
Brad ước gì anh có thể nghĩ được vài lời đối đáp dí dỏm để cho Ginny thấy anh điềm tĩnh thế nào, nhưng Ginny đã đúng về chuyện hài hước không phải thế mạnh của anh. Hơn nữa, vì quá háo hức nên anh khó mà nghĩ mạch lạc được. Anh ra hiệu thanh toán.