Tòa báo Exposed đang bị bao vây. Dàn hàng đằng sau những thanh chắn do cảnh sát D.C dựng lên là đại diện của mọi tòa báo, cả trong nước lẫn quốc tế, gào thét hỏi bất cứ ai xui rủi thế nào lại ra vào tòa nhà. Khi Keith Evans lái xe qua đó với tốc độ rùa bò để tránh đâm phải vài phóng viên hăng hái quá mức, anh bỗng liên tưởng tới một cuộc vây thành thời Trung cổ. Máy bắn đá phóng những phóng viên đang phát cuồng qua những bức tường gạch và kính cửa sổ của trụ sở tờ Exposed nhằm tìm kiếm thông tin.
Một rào chắn chặn ngang cửa ra vào bãi đỗ xe của tòa soạn. Evans chìa thẻ ngành cho viên cảnh sát có vẻ mặt buồn chán đang ngó đầu nhìn qua cửa sổ xe. Viên cảnh sát đã biết trước Evans sẽ đến. Anh ta kéo rào lên và vẫy anh đi qua, trước khi một nhóm phóng viên lao tới như một bầy cá hổ đánh hơi thấy mùi máu tanh.
“Tôi ước có một miếng thịt bò tươi mà ném cho họ” Maggie nói khi họ ra khỏi xe.
Gorman và một người nữa đang chờ trong văn phòng của ông ta trên tầng hai của căn nhà kho đã tân trang. Bốn bức tường được trang trí bằng những trang nhất với các tít bài nổi bật nhất của tờ Exposed . Gorman vẫn ngồi khi hai đặc vụ được dẫn vào, nhưng người kia bước tới và bắt tay họ. Ông ta là một quý ông đạo mạo, tóc trắng, ở độ tuổi ngoài sáu mươi. Nếu nhìn vào bộ com-lê kẻ sọc hiệu Ermenegildo Zegna và chiếc đồng hồ vàng Patek Philipe, người ta sẽ đoán công việc của ông này rất trôi chảy. “Tôi là Harvey Lang, luật sư của ông Gorman.”
“Keith Evans và Margaret Sparks. Rất vui được gặp ông, ông Lang” Anh gật đầu với ông chủ báo. “Ông Gorman, cảm ơn đã dành thời gian tiếp chúng tôi.”
“Tôi có được lựa chọn không?”
“Thực ra là có. Ông có thể từ chối. Nhưng chúng tôi sẽ phải đến nhà ông giữa đêm hôm khuya khoắt để bắt nhốt ông vào một nhà tù bí mật.”
Gorman trợn tròn và Evans cười vang. “Chỉ là câu đùa của FBI thôi. Thực ra tôi và cô cộng sự đây đã để dùi cui ở ngoài xe rồi. Cuộc nói chuyện này cũng không bị ghi âm. Đã có khối người đang nghe lén ông rồi. Tôi chỉ muốn xin ông một phút. Sau đó, chúng tôi sẽ ra khỏi đây.”
“Chính xác thì hai vị muốn gì?” Lang hỏi.
“Tên của người đã cung cấp những bức ảnh cho câu chuyện về Charlotte Walsh và tổng thống Farrington,” Evans nói trực tiếp với chủ báo Exposed .
“Tôi rất tiếc. Những bức ảnh đó đến từ một nguồn tin bí mật,” Lang nói. “Tôi chắc anh cũng biết rằng thông tin như thế này được điều khoản về tự do báo chí trong bản Tu chính thứ nhất bảo vệ.”
“Tôi chỉ biết rất nhiều nhà báo đã vào tù vì lợi dụng điều khoản này. Nhưng tôi không nghĩ hai ta cần phải đánh nhau sứt đầu mẻ trán mới có được điều mình muốn. Tôi khá chắc ai là tác giả của những bức ảnh ấy và nghĩ là cô ấy đang gặp nhiều nguy hiểm.”
Khuôn mặt của Gorman chuyển từ thờ ơ sang lo lắng chỉ trong một tích tắc.
“Chúng ta đều không muốn thấy người này gặp nạn,” Evans nói tiếp, “vì thế tôi có một cách để đôi bên cùng có lợi.”
“Mời anh nói,” Lang bảo.
Evans tập trung nhìn vào Patrick Gorman. “Tôi sẽ nêu tên của người mà tôi nghĩ đã chụp những bức ảnh. Ông chỉ cần xác nhận có đúng hay không. Và tôi mong ông sẽ cho biết cô ấy đang ở đâu. Hiện tính mạng cô ấy đang bị đe dọa. Tôi nghĩ có người muốn giết cô ấy vì những tấm ảnh.”
“Ông Gorman sẽ được lợi gì nếu giúp anh?” Lang hỏi.
“Sự thanh thản và yên bình. Không trát hầu tòa, không bồi thẩm đoàn, không phải ngồi trong xà lim lạnh giá, ẩm ướt trong lúc ông dành thời gian vàng ngọc của mình để tranh cãi với trợ lí công tố viên liên bang về bản Tu chính thứ nhất. Ông thấy sao?”
“Tôi sẽ khuyên thân chủ từ chối hợp tác để bảo vệ nguồn tin.”
Evans mỉm cười với Gorman. “Sao chúng ta phải đóng kịch nhỉ? Tôi chắc chắn Dana Cutler là người cung cấp những bức ảnh đó.” Mắt Gorman hơi giật giật. “Cô ấy đã theo dõi Charlotte Walsh cho Dale Perry, vị luật sư được cho là mới tự tử cách đây vài ngày. Chúng tôi nghĩ có kẻ đã tấn công cô Cutler vào cái đêm cô ấy chụp những bức ảnh này. Những kẻ đang săn lùng cô ấy không biết đùa đâu. Nếu ông biết bất kì thông tin gì có thể giúp tìm ra cô ấy, làm ơn cho tôi biết. Hẳn ông không muốn day dứt cả đời vì cái chết của cô Cutler chứ?”
“Chúng tôi đã gặp nhau hai lần.”
“Pat...” Luật sư Lang định nói nhưng Gorman đã giơ tay lên.
“Harvey, họ đã biết cả rồi, và tôi không muốn cô ấy gặp chuyện không hay.”
“Cầu Chúa phù hộ cho cô ấy,” Evans nói.
“Lần đầu chúng tôi gặp nhau, cô ấy đã cho tôi xem vài bức ảnh. Khi nhận ra câu chuyện có thể đình đám đến mức nào, tôi đã chấp nhận cái giá cô ấy đưa ra.”
“Lần tiếp theo chúng tôi gặp nhau, tôi đưa tiền, lấy ảnh và câu chuyện. Cô ấy kể rằng tổng thống Farrington đã cố giết cô ấy mấy lần để lấy lại chúng. Cô ấy hi vọng ông ta sẽ dừng lại, một khi tôi cho đăng bài.”
“Tại sao cô ấy nghĩ tổng thống đứng sau những vụ giết hụt đó?”
“Có hai gã đã nấp sẵn trong nhà cô ấy vào đêm hôm đó. Họ tấn công và đòi ảnh. Cô ấy bắn một trong hai người rồi bỏ trốn. Chỉ có tổng thống, Dale Perry và thân chủ của ông ta biết về những bức ảnh. Cô Cutler không thể nghĩ ra động cơ nào khiến Perry hay thân chủ của ông ta muốn giết mình vì đằng nào ảnh cũng đến tay họ.
“Khi cô Cutler biết Charlotte Walsh bị sát hại, cô ấy đến gặp Perry. Cô ấy muốn ông ta giúp điều đình với tổng thống. Cô ấy muốn có tiền và được đảm bảo an toàn tính mạng. Khi rời khỏi chốn hẹn với Perry, cô ấy bắt gặp những gã đã chờ sẵn nhưng lại trốn được.”
“Cô ấy có kể cho ông nghe tên của vị khách hàng nọ không?”
“Không, Cutler bảo vì Perry không nói nên cô ấy không biết danh tính người kia.”
“Ông Gorman, cô Cutler đang ở đâu?”
“Tôi không biết. Cô ấy chẳng có lí gì phải nói với tôi và tôi cũng thấy không cần hỏi.”
“Chúng ta có đạt được gì không?” Sparks hỏi khi họ đã trở lại ô-tô.
“Chúng ta đang điền vào các chỗ trống. Gorman đã xác nhận việc Cutler chính là người chụp ảnh Walsh và Farrington, hay chuyện những kẻ tấn công cô ấy muốn cướp lại ảnh. Người duy nhất biết về sự tồn tại của chúng là Perry và thân chủ ông ta - những người lẽ ra sẽ nhận được chúng - cùng tổng thống. Chỉ cần vậy cũng đủ cho thấy chính Farrington đã cử người tấn công Cutler.”
“Cutler là chìa khóa. Chúng ta phải tìm được cô ấy.”