Lúc Charles Hawkins lái xe qua cổng đông của Nhà Trắng, Travis Holliday “Phá Ngục” đang nằm trên sàn sau xe Hawkins và được phủ chăn kín mít. Việc này thật chẳng dễ dàng gì. Vị luật sư Texas này cao 1 mét 93 và nặng tới 128 cân, tăng 15 cân so với hồi ông còn là hậu vệ thông của đội bóng bầu dục Longhorns.
Một nhà báo của tờ Dallas Morning News đã gán cho Holliday biệt danh “Phá Ngục” khi viết rằng thuê Holliday giống như rút được một phiếu “Ra từ” trong trò cờ tỉ phú vậy. Nhà báo ấy tức tối vì vị luật sư bào chữa vừa mới cãi trắng án cho một chủ trại gia súc giàu có bị cáo buộc giết vợ sau khi đóng dấu sắt nung lên người bà ta. Nghe đồn bài biện hộ cuối cùng của Holliday phức tạp đến mức tới nay, cả một nhóm trong Viện Nghiên cứu chuyên sâu Princeton vẫn đang lí giải nó.
Cuối giờ chiều hôm đó, vị luật sư đi máy bay riêng tới Căn cứ Không quân Andrews ở Maryland, nơi chứa chiếc Không lực Một*. Hawkins đã chờ sẵn trong một chiếc xe Chevrolet màu nâu xám không thuộc sở hữu của Nhà Trắng hay Sở Mật vụ để tránh bị nhòm ngó. Lực lượng bảo vệ ở cửa đông đã được báo trước về phương thức khác thường mà Hawkins dùng để đưa vị luật sư chuyên bào chữa án hình sự tới gặp tổng thống, do đó họ để cho hai người dễ dàng đi qua. Chính những phóng viên cắm chốt bên ngoài cửa tây mới làm Hawkins lo lắng. Đối với vài người, thuê Travis Holliday “Phá Ngục” chẳng khác nào tổng thống đã cúi đầu nhận tội. Tin tức về việc Holliday vào Nhà Trắng còn gây ảnh hướng xấu hơn cả một bản cáo trạng thực sự.
Sau khi lính gác ở cửa đông vẫy tay mời Hawkins đi qua, ông lái xe theo con đường hình móng ngựa cho đến khi Vườn Hồng và Phòng Bầu dục hiện lên trong tầm nhìn. Ông đỗ xe ở đằng sau dinh thự và giúp Holliday bước ra. Tiếp theo, ông dẫn đường cho luật sư đi qua một cánh cửa ngăn Phòng Bầu dục và Phòng Đại yến, đi lên một cầu thang tới phòng làm việc trong khu tư gia, nơi Christopher Farrington đã chờ sẵn.
Trong cuộc gặp mặt này tại Nhà Trắng, Holliday không đeo chiếc cà vạt bản nhỏ, đội mũ Stetson và đi đôi giày da rắn đặc trưng. Ông ta chọn một bộ com-lê bình thường để tránh thu hút thêm sự chú ý tới thân hình bố tượng của mình.
“Kính chào tổng thống” Holliday nói, “đây quả là một vinh hạnh lớn lao cho tôi.”
Hawkins để ý thấy giọng “Phá Ngục” đã bớt rất nhiều khẩu âm vùng Texas, khác hẳn trong các bài phát biểu của ông ta tại tòa.
“Cảm ơn ông đã đến,” Farrington nói khi đi ngang qua phòng. “Tôi xin lỗi vì những khâu lắt léo như thế.”
“Không sao,” Holliday nhoẻn cười. “Nhờ vậy mà tôi thấy mình như đang đóng phim James Bond.”
“Tôi mừng vì được tăng thêm chút gia vị cho cuộc sống của ông. Đối với tôi, mấy ngày qua đúng là một cuộc phiêu lưu. Nếu như ông còn chưa xem tin tức thì thượng nghị sĩ Preston, một người cùng cánh với Maureen Gaylord, đang yêu cầu chỉ định một công tố viên đặc biệt để điều tra sự dính líu của tôi với cái chết của cô gái trẻ tội nghiệp Charlotte Walsh. Tất nhiên Maureen sẽ ra vẻ bề trên mà nói rằng không ai được vội vàng áp đặt. Nhưng ngữ điệu của bà ta ám chỉ tôi là một tên Ted Bundy* thứ hai, cộng thêm một loạt những lời nói bóng nói gió khác là đủ để đăng kín cả một ấn bản của tờ Exposed rác rưởi nọ.”
“Tôi rất tiếc vì ngài phải trải qua những chuyện này. Nhất là khi ngài đang trong kì tranh cử và còn bận trăm công nghìn việc khác.”
“Cảm ơn ông. Chuck đã bàn qua với ông về khía cạnh kinh tế trong mối quan hệ của chúng ta rồi chứ?”
“Vâng thưa ngài. Khoản tiền trả trước quả thật vô cùng hào phóng, vậy tôi và ngài hãy quên mọi điều khác để tập trung giúp ngài thoát khỏi tình huống không may này. Trước khi chúng ta bắt đầu, tôi đành yêu cầu ông Hawkins để hai ta lại với nhau.” Ông ta quay về phía trợ thủ của tổng thống. “Bất kì điều gì tổng thống nói với tôi với tư cách thân chủ sẽ được giữ bí mật, nhưng quyền lợi ấy sẽ mất đi nếu xuất hiện một bên thứ ba trong buổi thảo luận.”
“Không vấn đề gì” Hawkins nói.
Ông đang định đi ra thì Farrington ngăn lại.
“Tôi đúng là một chủ nhà tồi” tổng thống nói với Holliday. “Hẳn ông đói lắm rồi. Tôi có thể mời ông món gì chăng?”
“Bò bít tết chín vừa, một phần khoai tây chiên và một li Johnie Walker nhãn đen có đá là quá đủ.”
“Chuck, anh hỏi nhà bếp xem họ làm được gì nhé,” Farrington nói.
“Ông có thể cho tôi biết mình đang đối mặt với những gì không?” Farrington hỏi ngay khi cánh cửa đóng lại.
“A, thưa ngài, tôi có nghiên cứu chút đỉnh về vấn đề công tố viên độc lập này. Việc chỉ định công tố viên đặc biệt bắt đầu vào năm 1875, khi tổng thống Grant chọn tướng John B. Henderson điều tra vụ bê bối Whiskey Ring*. Có vẻ đến trước năm 1978, các tổng thống Hoa Kỳ như Garfield, Teddy Roosevelt, Truman và Nixon, vẫn tự chỉ định công tố viên đặc biệt để điều tra những bê bối trong nhiệm kì. Nhưng vấn đề là nếu tổng thống có thể chỉ định, ngài ấy cũng có thể bãi nhiệm công tố viên đặc biệt, giống như Nixon đã làm với Archibald Cox trong Cuộc Thảm sát Đêm thứ bảy*. Do đó, vào năm 1978, Quốc hội đã thông qua luật đạo đức chính phủ và trao quyền chọn lựa công tố viên độc lập cho Phần ban Đặc biệt của Tòa án Phúc thẩm Đặc khu Columbia. Phân ban này gồm các thẩm phán của ba tòa án lưu động, chuyên thụ lí những vấn đề cần tới đến công tố viên độc lập. Người đó có nhiệm vụ điều tra và khởi tố các quan chức cấp cao, bao gồm cả ngài.
Đạo luật này sẽ được áp dụng khi bộ trưởng Bộ Tư pháp nhận được thông tin có khả năng một vị lãnh đạo nào đó đã phạm tội hình sự. Bộ Tư pháp sẽ tiến hành điều tra bước đầu. Nếu cơ quan này tìm được bằng chứng đáng tin cậy chứng minh hành vi phạm tội, hoặc nếu bộ trưởng Bộ Tư pháp có liên đới tới vấn đề đang được điều tra, một tờ đơn xin bổ nhiệm công tố viên độc lập sẽ được đệ trình lên tòa án.”
“Tôi thuê ông xử lí vụ này. Ông nghĩ mình có xử lí được không?”
“Thường là được.”
“Chết tiệt, Chuck, tình hình đã vượt ngoài tầm kiểm soát của chúng ta rồi,” hai tiếng sau, tổng thống phàn nàn ngay khi Hawkins bước vào phòng làm việc trên tầng ba. Trước đó Hawkins đã bí mật đưa Travis Holliday về Căn cứ Không quân Andrews.
“Anh không ưng Holliday à?”
“Không, Holliday cũng được. Đó không phải điều làm tôi lo lắng. Cuộc thăm dò gần đây nhất cho thấy mức độ tín nhiệm tôi đang rơi như đá tảng. Holliday nói một cuộc điều tra của công tố viên độc lập có thể kéo dài hàng năm trời. Như vậy, nó sẽ còn chình ình trên trang nhất rất lâu sau khi cuộc bầu cử kết thúc. Chúng ta phải yêu cầu FBI giải oan cho tôi trong vụ giết Walsh hoặc là thuê ai đó làm ngay.”
“Vẫn còn có tên Thợ Xẻ.”
“Người ta bắt đầu nghi ngờ rằng Thợ Xẻ không giết Walsh. Mọi kênh tin tức đều đăng tin Thợ Xẻ một mực nói rằng hắn bị đổ vấy cho tội giết Charlotte.”
“Thế còn Cutler?”
“Cutler thì sao?”
“Anh đọc hồ sơ của cô ta rồi. Cô ta có tiền sử tâm thần. Cô ta đang theo dõi Walsh. Cô ta biết con bé đỗ xe ở đâu.”
“Cô ta có động cơ gì để giết Charlotte chứ?”
Hawkins nhún vai. “Đó là việc của FBI và công tố viên độc lập. Đừng quên Cutler đang chạy trốn. Đó chẳng phải cách hành xử của những kẻ có tội ư?”
“Không, Chuck. Chúng ta không thể bắt một người vô tội ngồi tù.”
“Trước đây chúng ta đã làm rồi còn gì.”
“Clarence Little là một tên giết người hàng loạt.”
Hawkins vươn người tới và nhìn thẳng vào mắt bạn mình. “Con trai cùng đứa con chưa chào đời của anh cần anh. Claire cần anh. Đất nước này cần anh. Hi sinh Cutler chỉ là một cái giá quá nhỏ để đổi lấy những điều kia.”
“Tôi không biết, Chuck.”
“Nhưng tôi biết. Anh hãy tranh cử thật tốt và đưa đất nước tiến lên. Tôi sẽ lo vụ này.”
Tổng thống tìm thấy đệ nhất phu nhân đang uống trà và đọc sách trong phòng khách thông với phòng ngủ của họ. Khi ông vào, Claire đặt cuốn sách xuống chiếc đôn nhỏ cạnh khay trà.
Christopher ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
“Chúng ta sẽ ổn thôi,” ông nói khi tự rót cho mình một tách trà. “Holliday rất thông minh và ông ta biết việc. Ông ta có đủ loại ý tưởng trong đầu.”
“Tốt. Maureen đứng đằng sau vụ này. Cử tri sẽ thấy bà ta đang cố bôi nhọ anh, và kế hoạch của bà ta sẽ phản tác dụng.”
“Anh hi vọng như vậy. Chúa ơi, báo chí gọi vụ điều tra này là MurderGate. Hễ anh định diễn thuyết, anh lại bị cánh nhà báo hỏi về Walsh.”
“Anh và Clem đang viết bài phát biểu à?”
“Ừ. Nghe cũng được. Cầu Chúa lòng lành, anh sẽ phản đòn Maureen ở cuộc họp báo và chúng ta có thể đẩy lùi cuộc điều tra này.”
Claire vươn tay qua chiếc bàn nhỏ và Chris nắm tay bà.
“Em yêu anh,” Claire nói. “Em hoàn toàn tin tưởng anh. Anh sẽ nghiền nát Maureen Gaylord. Một ngày sau cuộc bầu cử, anh sẽ vẫn là tổng thống Hoa Kỳ và con chúng ta sẽ được sinh ra trong Nhà Trắng.”
“Anh mong em nói đúng” Christopher nói nhưng hình như chính ông cũng chẳng tin vào viễn cảnh tốt đẹp đó.
Claire siết chặt tay ông. “Em biết mình đúng mà,” bà nói.