Công Lý Cho Ai

Lượt đọc: 8658 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 29

“Anh là Jake Teeny?” Keith Evans hỏi người đàn ông có nước da rám nắng, mặc áo phông và quần bò vừa mở cửa ngôi nhà ở vùng nông thôn.

“Vâng” Teeny trả lời và ngờ vực nhìn đặc vụ FBI. Chàng phóng viên ảnh cao 1 mét 75, tóc nâu xoăn và đôi mắt nâu nghiêm nghị. Anh ta áng chừng ngoài ba mươi nhưng vẫn giữ được bộ ngực cơ bắp và eo thon của một người chăm chỉ luyện tập và nước da có phần sần sùi, sạm màu của người thường xuyên phải phơi mình dưới ánh nắng gay gắt và những cơn gió hung tợn.

Evans chìa thẻ ngành ra. “Anh Teeny, tôi làm việc cho FBI, và tôi cần anh giúp đỡ cho một vụ điều tra.”

Teeny có vẻ bối rối. Evans mỉm cười.

“Đừng lo. Theo như chúng tôi được biết, anh không dính líu gì hết, nhưng tên anh có xuất hiện và như đã nói, tôi mong được anh giúp sức. Tôi vào trong được chứ?”

“À vâng, tất nhiên rồi,” Teeny trả lời và bước sang một bên để nhường đường cho đặc vụ Evans. “Xin lỗi vì đống lộn xộn này. Tôi vừa đi công tác nước ngoài và mới về được hai mươi phút.”

Các thiết bị chụp ảnh và túi du lịch chất chật lối vào. Evans vòng qua chúng và theo Teeny vào phòng khách, “Vậy anh đang điều tra chuyện gì?” Teeny hỏi khi họ đã ngồi xuống.

“Anh có nghe về vụ Thợ Xẻ D.C không?”

“Có.”

“Và anh quen cô Dana Cutler?”

“Dana? Cô ấy liên quan gì đến Thợ Xẻ?”

“Chúng tôi vô tình bắt gặp tên cô ấy khi tìm hiểu về một nạn nhân của Thợ Xẻ. Chúng tôi đã cố nhưng chưa tìm được cô ấy. Chúng tôi chỉ có được danh sách các cuộc gọi của cô ấy và thấy rất nhiều cuộc gọi cho anh.”

“Tôi và Dana là bạn tốt của nhau. Chúng tôi thường gọi điện cho nhau.”

“Và cô ấy có ở lại đây không?”

“Có, thi thoảng. Sao anh biết?”

“Xe cô ấy để cách đây hai dãy nhà. Tôi tưởng cô ấy đang ở đây.”

“Có thể, nhưng tôi vừa về nên không chắc.”

“Anh kiểm tra một lượt xem cô ấy có đây không nhé.”

“Nghe này, Dana là bạn thân của tôi. Cô ấy đã làm gì? Tôi sẽ không giúp anh nếu việc đó mang lại rắc rối cho cô ấy.”

“Anh đã đọc bài báo trên tờ Exposed chưa?”

Teeny mỉm cười. “Họ không bán Exposed ở Afghanistan.”

“Anh vừa tới đó à?”

Teeny gật đầu.

“Thôi được, để tôi kể cho anh. Một cô gái trẻ tên là Charlotte Walsh đã bị Thợ Xẻ D.C giết hại. Cô Cutler thi thoảng có làm thám tử tư, phải không?”

Teeny lại gật.

“Chúng tôi nghĩ có thể Cutler đã theo dõi Walsh vào khoảng thời gian cô bé đó bị giết. Chúng tôi biết cô ấy đã chụp được những tấm ảnh Walsh ở cùng tổng thống Farrington không lâu trước khi chết.”

“Tổng thống sao?”

“Câu chuyện này đang chiếm lĩnh tất cả các mặt báo. Chúng tôi muốn biết cô Cutler đã trông thấy gì, nhưng không tìm được cô ấy. Anh làm ơn kiểm tra xem cô ấy có ở đây không?”

Teeny dẫn Evans vào phòng ngủ trước.

“Chúng tôi thỏa thuận là cô ấy sẽ trông nhà trong thời gian tôi đi vắng và có vẻ như cô ấy đã làm thế” anh nói khi chỉ vào những món đồ lót và quần áo của phụ nữ vứt khắp phòng. Teeny mỉm cười. “Dana không phải tuýp người gọn gàng. Lúc nào tôi cũng phải đi theo dọn dẹp cho cô ấy.”

Trong phòng tắm, Teeny chỉ vào đồ dùng vệ sinh cá nhân của Dana.

“Có lẽ cô ấy đã quay lại vì không thấy bàn chải và lược của cô ấy ở đây.”

“Cô Cutler có phương tiện di chuyển nào khác không?”

“Ý anh là ngoài ô-tô của cô ấy?”

“Đúng.”

Đột nhiên Teeny nhớ lại điều gì. “Tôi có một chiếc Harley. Tôi đã cho cô ấy mượn trước khi đi công tác.”

“Vậy có thể cô ấy đang sử dụng nó.”

“Tôi cũng đoán thế nếu xe cô ấy đang đậu ngoài kia.”

“Anh cho tôi biết biển số xe máy và kiểm tra xem nó còn ở đây không nhé?”

Teeny đọc biển số xe trong lúc dẫn Evans vào ga-ra. Chiếc xe đã không còn. Teeny vừa mô tả xong chiếc Harley thì điện thoại của Evans đổ chuông.

“Tôi phải nghe cuộc này,” Evans xin lỗi.

Anh mở máy và ra ngoài để Teeny không nghe được. Chỉ huy của anh, Roman Hipple đang gọi.

“Bao lâu nữa cậu sẽ về trụ sở?” Hipple hỏi.

“Nửa tiếng, có lẽ sớm hơn.”

“Vậy về đây ngay. Cựu chánh án Roy Kineer đã được chỉ định làm công tố viên độc lập trong vụ Charlotte Walsh. Ông ấy muốn anh làm phó bởi anh biết rõ mọi tình tiết trong vụ Thợ Xẻ.”

Evans trở lại ga-ra, cảm ơn và hứa với anh chàng đang lo lắng kia rằng anh sẽ cố hết sức tìm Cutler. Ngay khi vào trong xe, Evans đã cho phát lệnh truy tìm chiếc Harley.

Roy Kineer trông giống thành viên thứ năm của nhóm hài Anh em nhà Marx hơn là một thiên tài của ngành tư pháp, hay một trong những con người quyền lực nhất Hoa Kỳ thời còn làm chánh án Tòa án Tối cao. Mái đầu ông chỉ còn lơ thơ ít tóc đen đã điểm bạc và lúc nào cũng có vẻ như chưa chải. Cặp kính cận dày cui và hàm răng hô khiến ông có vẻ ngờ nghệch, và trên môi ông luôn thường trực một nụ cười như vừa vỡ lẽ ra câu nói đùa không ai hiểu được. Nói chung, nếu chỉ nhìn vẻ bề ngoài mà không biết về tiểu sử của Kineer, chẳng ai coi trọng con người này hết.

Ngài chánh án sinh ra ở Cleveland, trong một gia đình công nhân và mãi sau này, bố mẹ ông mới nhận ra trí tuệ hơn người của con trai mình. Thật ra, họ còn tưởng Roy bị thiểu năng, bởi ông rất hậu đậu và mãi đến năm ba tuổi mới bập bẹ tập nói. Và khi Roy nói được, bố mẹ ông biết mình đã sinh ra một đứa trẻ đặc biệt. Roy luôn đứng đầu trong suốt thời gian học phổ thông và chuyên ngành vật lí thuộc MIT*. Sau một năm học ở Oxford, ông chuyển hướng sang học luật và tiếp tục xếp thứ nhất trong khoa luật của Harvard. Tại đây, ông đã làm biên tập của tờ Khảo cứu Luật . Sau thời gian làm thư kí Tòa án Tối cao Hoa Kỳ, Kineer làm tất cả mọi người ngạc nhiên khi đầu quân cho một tổ chức ở Deep South* chuyên thụ lí các vụ án tử. Sau đó, Kineer đã cãi thắng ba vụ kháng cáo tại Tòa án Tối cao trước khi quyết định làm giảng viên tại trường luật Yale.

Không dừng lại ở đó, Kineer còn tích cực hoạt động chính trị, với tư cách cố vấn pháp lí cho Randall Spaulding, thượng nghị sĩ Connecticut và sau này là bộ trưởng Bộ Tư pháp. Ngay khi được bổ nhiệm, Spaulding đã đề cử Kineer làm tổng biện lí sự vụ và đại diện cho chính phủ Hoa Kỳ trên Tòa án Tối cao. Khi vị chánh án từng làm thủ trưởng của Kineer từ chức, tổng thống đã bổ nhiệm Kineer - bộ óc tư pháp mẫn tiệp nhất đất nước - thay thế.

Sự nghiệp của vị cựu chánh án rất thuận buồm xuôi gió, đã vậy đời sống cá nhân của ông cũng chẳng có chút tì vết nào. Ông có cuộc hôn nhân hạnh phúc kéo dài ba mươi lăm năm, là cha của hai người con và ông của bốn đứa cháu. Đời ông chưa từng có vụ bê bối nào. Nói cách khác, ông là người tuyệt đối thích hợp để điều tra vị tổng thống Hoa Kỳ bị tình nghi giết người.

“Mời vào. Anh ngồi đi,” Kineer nồng hậu tiếp đón khi Keith Evans một mình bước vào gian phòng họp nhỏ xíu, không cửa sổ của FBI. Kineer đã chọn nơi này để gặp anh.

“Chào ngài chánh án,” Evans lo lắng trả lời trong lúc bắt tay nhân vật huyền thoại kia.

“Gọi tôi là Roy thôi. Anh không cần câu nệ danh xưng kính cẩn làm gì.”

“Vâng, thưa ngài.”

Kineer cười lớn. “Khỏi ngài nọ ngài kia lôi thôi. Mời anh ngồi.”

Evans đã tưởng sẽ họp với rất nhiều người, nhưng trong phòng chỉ có anh và vị quan tòa, trên bàn cũng chẳng có lấy một mẩu giấy. Điều này không làm Evans ngạc nhiên bởi anh biết Kineer có trí nhớ siêu phàm.

“Anh biết tại sao tôi muốn gặp anh trước tiên không, Keith? Anh không phiền nếu tôi gọi anh bằng Keith, thay vì đặc vụ Evans chứ?”

“Nếu ông có thể bỏ qua danh xưng chức vụ, hẳn tôi cũng làm được.”

Kineer mỉm cười. “Tốt. Vậy anh có biết tại sao anh là người đầu tiên tôi chọn để tham gia vụ án này không?”

“Không.”

“Tôi nghe nói anh nắm rõ tình tiết của cuộc điều tra Thợ Xẻ hơn bất cứ ai.”

“Có thể.”

Kineer gật đầu. Ông dựa lưng ra ghế và nhìn thẳng vào đặc vụ FBI.

“Christopher Farrington có phải kẻ giết người không?”

Evans nghĩ một lúc trước khi trả lời. “Nếu Farrington là thợ ống nước hay bác sĩ, sẽ chẳng ai ngạc nhiên khi chúng ta coi ông ta là nghi phạm. Ông ta đã cãi vã với Walsh ngay trước khi cô ấy bị giết. Nếu họ đã ngủ với nhau thì chúng ta có động cơ chắc chắn nhất rồi. Ông đã xem kết quả các cuộc thăm dò dư luận chưa?”

Kineer gật đầu.

“Một cô nhân tình trẻ tuổi giận dữ cộng một bà vợ nổi tiếng đang bụng mang dạ chửa bằng cơn ác mộng kinh hoàng nhất của một chính trị gia. Tất nhiên, tôi không cho rằng Farrington tự mình ra tay. Nhưng có khả năng ông ta đã mượn tay kẻ khác.”

Evans ngừng lại để tập hợp các suy nghĩ của mình, Kineer nhẫn nại chờ đợi.

“Những gì tôi vừa kể với ông là điều bất cứ ai đọc tờ Exposed đều biết, nhưng trước khi tờ báo đưa ra câu chuyện, tôi đã bắt đầu nghi ngờ tổng thống dính líu tới Charlotte Walsh.”

Hai hàng lông mày của Kineer nhướng lên và ông dành Evans ánh nhìn tôn trọng. Sự tôn trọng này càng tăng lên sau khi Evans kể cho ông nghe về vụ nổ súng trong căn hộ của Dana Cutler và niềm tin của anh rằng Eric Loomis đã không giết Charlotte Walsh - dù chính anh đã bắt hắn vì các vụ giết người của Thợ Xẻ. Rồi anh kể cho Kineer nghe về mối quan hệ giữa Dale Perry và Dana Cutler.

“Thú vị đây,” Kineer nói khi Evans kết thúc. “Anh nghĩ chúng ta nên làm gì tiếp theo?”

“Tôi muốn thẩm vấn các nhân viên Sở Mật vụ đã ở cùng tổng thống Farrington vào đêm Walsh tới nhà trú ẩn. Như thế chúng ta có thể loại trừ sự liên đới trực tiếp của ông ta trong vụ án mạng. Nếu có thể, tôi còn muốn xóa tội danh giết Charlotte Walsh của Eric Loomis. Tôi đã phát lệnh truy nã chiếc xe máy Cutler có thể đang dùng. Cutler là chìa khóa giải mã vấn đề. Cô ta đã kể cho Gorman rằng bản thân đã bị giết hụt đến hai lần kể từ lúc chụp ảnh Farrington và Walsh. Tôi muốn biết Cutler đã nhìn thấy gì khiến cô ta trở thành mối đe dọa cực lớn với một ai đó.”

“Anh nói đặc vụ Sparks làm việc cùng anh?”

“Vâng.”

“Cô ấy giỏi chứ?”

“Tôi nghĩ vậy.”

“Vậy tôi sẽ nhận cô ấy vào văn phòng mình. Hãy viết lại những điều anh vừa kể rồi lên kế hoạch thẩm vấn các nhân viên Sở Mật vụ nhé. Nếu anh cần trát hầu tòa hay bất kì giấy tờ gì để làm việc đó, hãy gặp tôi.”

“Còn một chuyện nữa. Tôi đã thử tiếp cận hồ sơ của Cutler ở chỗ cảnh sát D.C nhưng nó bị đánh dấu ‘tuyệt mật’, và họ bắt tôi phải làm đủ thứ thủ tục.”

“Tôi sẽ xem xem có thể thúc đẩy tiến trình lấy hồ sơ không.”

“Cảm ơn ông.”

“Đây sẽ là một dự án thú vị, Keith ạ. Nếu chúng ta kết luận được rằng tổng thống có liên quan tới vụ giết Charlotte Walsh, chúng ta sẽ ghi tên mình vào lịch sử và mọi người sẽ còn đọc về các khám phá của chúng ta rất lâu sau này.”

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của phillip margolin