Công Lý Cho Ai

Lượt đọc: 8659 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 30

Brad Miller không có cơ hội bí mật điều tra thêm về vụ Little bởi Susan Tuchman liên tục chuyển việc cho anh. Anh biết bà ta đang cố buộc anh thôi việc, nhưng anh quyết không để bà ta toại nguyện. Đồng thời, anh cũng nhất định không để bà ta có cớ đuổi việc mình. Khối lượng công việc điên rồ đã kéo anh ở lại văn phòng khi những người khác, kể cả Ginny, đã về từ lâu. Điều duy nhất làm lung lay quyết tâm của anh chính là việc phải xa cô.

Vào cái đêm họ từ quán Shanghai Clipper về nhà cô, cả hai đã lao vào vòng tay nhau khi cửa chưa kịp khép. Khi họ lên giường, Brad hơi lo lắng một chút nhưng Ginny quá ngọt ngào và nhẫn nại nên cuộc ái ân của họ kết thúc quá tuyệt. Hoặc có lẽ chỉ cần được ở cùng Ginny đã khiến anh thấy quá tuyệt rồi.

Brad quyết định giờ còn quá sớm để so sánh Ginny và Bridget Malloy vì anh mới chỉ ngủ với Ginny một lần.

Anh nhớ lần đầu của anh và Bridget cũng rất tuyệt vời. Thực tế - trong một thời gian - ân ái với Bridget là cả một cuộc hành trình khám phá, đi từ cung bậc cảm xúc này sang cung bậc cảm xúc khác. Sau này nghĩ lại, khoảng thời gian anh mê đắm cuồng dại đó là khi cô bạn gái cũ của anh đang có hứng dâng hiến hết thảy. Khi sự hứng thú của Bridget phai nhạt dần, tần suất và công cuộc khám phá xác thịt của họ cũng theo đó mà giảm. Trước khi Bridget chia tay anh lần thứ nhất, chuyện ân ái giữa họ đã biến thành cho có.

Sau lần đoàn tụ đầu tiên, Brad vẫn nghĩ việc ân ái giữa họ khá tốt đẹp. Nhưng rồi Bridget bắt đầu viện cớ để tránh lên giường với anh. Cuối cùng, lúc họ chuẩn bị chia tay lần thứ hai, Bridget mới chịu thú nhận lí do né tránh là bởi cô ta đang ăn nằm với một tay họa sĩ ở Chelsea. Bridget nói cô ta phản bội anh là vì sợ sự ràng buộc.

Đến lần thứ ba, tình dục biến thành nghĩa vụ.

Hẹn hò với Ginny giúp cho Brad thấy rõ trong thời gian qua lại với Bridget, anh đã tự lừa phỉnh mình ra sao và giờ anh đã có thể chấp nhận thực tế rằng mình bị một cô Bridget không có thật ám ảnh. Anh đã gặp may khi Bridget đã hủy hôn, nếu không họ sẽ bắt đầu một cuộc hôn nhân nhìn thấy trước thất bại.

Khi nghỉ giải lao giữa lúc đánh giá lại mánh khóe trốn thuế mà một luật sư cộng sự đã vạch ra cho vị khách hàng giàu có, Brad quyết định điểm khác biệt lớn nhất giữa hai cô gái kia là Bridget sống ích kỷ trong khi Ginny tốt bụng thực sự. Brad rút ra kết luận này lúc 2 giờ 13 phút chiều và đang chuẩn bị quay lại với luật thuế, anh nghe thấy âm thanh khó chịu báo có email. Brad mở thư và mỉm cười khi nhận thấy đó là của Ginny. Bức thư viết: CÀ PHÊ NGAY BÂY GIỜ! CHỖ YÊU THÍCH CỦA CHÚNG MÌNH.

Brad tìm thấy Ginny ngồi tại bàn cuối, nhấm nháp lilatte trong quán cà phê ở góc đường Broadway và Washington, nơi anh hẹn cô sau cuộc gặp đầu tiên với Clarence Little. Brad vẫy tay chào trong lúc ra quầy gọi đồ. Ginny mỉm cười và chỉ vào li cà phê đen cô đã gọi sẵn. Brad cố nhớ xem Bridget đã bao giờ làm một việc nhỏ nhặt nhưng đầy quan tâm trong suốt quãng thời gian họ bên nhau, và anh không thể nhớ được lần nào.

“Với lượng công việc đang chồng đống chồng khê lên đầu anh, anh còn tưởng sẽ không được gặp em nữa chứ,” Brad nói khi tới bàn.

“Rồi mọi chuyện sẽ qua thôi. Tuchman sẽ tìm được một luật sư tập sự khác để tra tấn, và bà ta sẽ hết hứng với anh. Anh chỉ cần trụ vững là được.”

“Anh đã bắt đầu tự hỏi liệu có đáng làm thế hay không. Anh định tìm việc mới nhưng chẳng bói đâu thời gian với khối lượng công việc hiện nay. Vậy, em bí mật hẹn anh ra đây vì nhớ anh, hay thế nào hả?”

“Em nhớ anh nhưng đó không phải lí do duy nhất khiến em kéo anh ra quán cà phê yêu thích của hai ta. Đoán xem em đã tìm được gì nào?”

“Không liên quan đến Clarence chứ?” Brad cảnh giác hỏi.

“Có, nhưng đừng lo. Em chủ yếu thu thập thông tin trên mạng. Và em không dùng máy tính của văn phòng.”

“Vậy em tìm được gì?”

“Chuyện xảy ra cho cô thân chủ trẻ bị đồn là ngủ cùng Farrington. Anh biết tờ Portland Clarion chứ?”

“Một tờ báo miễn phí*?”

Ginny gật đầu.

“Hồi Farrington tranh chức thống đốc, tờ Clarion đã cho in một bài báo về các lời đồn đoán liên quan đến thói trăng hoa của ông ta. Vị thân chủ này là Rhonda Pulaski, bị thương trong một vụ tai nạn trượt tuyết ở núi Hood. Farrington đã kiện công ty điều hành khu trượt tuyết, tuyên bố họ đã đánh dấu sai một khu vực đáng lẽ Pulaski không được phép trượt. Vụ việc được dàn xếp bên ngoài tòa án, với con số bồi thường lên đến sáu chữ số.

Vào ngày nhận được tấm séc thỏa thuận, Farrington đã thuê một chiếc Town Car* và đón Pulaski từ trường về. Trên đường đi, ông ta đã cho người tài xế tên Tim Houston xem tờ séc và ba hoa về vụ dàn xếp. Houston kể với tờ báo rằng Farrington đã uống rượu rồi lại còn mang một chai sâm-panh đến trường đón Pulaski. Houston nghĩ việc đó cực kì không phải đạo. Thay vì đưa Pulaski về nhà, Farrington đã cho tài xế lái xe vòng vòng. Giữa khoang sau và khoang lái có một tấm kính mờ, vì thế Houston không nhìn thấy chuyện giữa Pulaski và Farrington, nhưng ông ta đoan chắc đã nghe được những âm thanh cho thấy hai người kia phát sinh quan hệ tình dục.”

“Pulaski nói sao?”

“Bố mẹ Pulaski không cho cảnh sát và báo chí nói chuyện với cô bé và cũng không đệ đơn kiện. Còn Farrington dọa sẽ kiện tờ báo. Tờ Clarion vốn hoạt động với kinh phí eo hẹp và một vụ kiện sẽ làm họ phá sản, do đó họ đã in một bài đính chính. Em đã gọi đến tòa báo. Người phóng viên viết bài báo nọ không làm việc cho họ nữa, nhưng biên tập viên Frieda Bancroft thì còn. Khi em bảo muốn nói chuyện với Houston, Bancroft nói ông ta đã mất tích. Không ai biết ông ta đang ở đâu.”

“Thế còn Pulaski?”

Ginny hạ giọng và vươn người tới. “Anh đã sẵn sàng nghe chưa? Cô bé đó đã chết trong một vụ tai nạn giao thông. Hung thủ đã gây án rồi bỏ trốn, và đến giờ cảnh sát vẫn chưa tìm được gã. Tuy nhiên, họ đã tìm được chiếc xe, nhưng nó là vật bị ăn cắp. Cảnh sát nghĩ tên trộm đang lén đi chơi bằng ô-tô ăn cắp thì đâm phải cô bé, thế nhưng chiếc xe lại được lau dọn sạch sẽ từng tí một, đến mức không thể tìm nổi một dấu vân tay, một sợi tóc, sợi vải hay bất kì cái gì để lần theo dấu tài xế. Vậy là Pulaski đã chết và nhân chứng duy nhất cho vụ ngoại tình thì mất tích, có lẽ là mãi mãi.”

“Mỗi lúc anh lại càng không muốn theo đuổi vụ này thêm,” Brad lo lắng nói.

“Đừng có nhát chết thế chứ.”

“Em đang lầm lẫn giữa hèn nhát và cẩn trọng. Nếu chúng ta đúng, Farrington phải chịu trách nhiệm trong cái chết của ba cô gái trẻ cùng với một tài xế. Anh không muốn cộng thêm hai luật sư tập sự vào danh sách của ông ta.”

“Farrington còn chẳng biết đến chúng ta.”

“Đúng. Nhưng nếu còn tiếp tục lùng sục khắp nơi như thế này, chúng ta sẽ sớm rơi vào tầm ngắm của ông ta thôi.”

“Brad, việc này cực kì quan trọng và chúng ta không thể bỏ qua được. Anh thực lòng muốn một tên sát nhân lãnh đạo Hoa Kỳ hay sao? Nếu ông ta là thủ phạm của từng đó vụ án mạng, chúng ta phải làm gì đó. Một khi chúng ta đã báo với nhà chức trách, ông ta không còn lí do gì phải săn đuổi chúng ta. Chúng ta sẽ chuyển toàn bộ thông tin mình biết cho cảnh sát. Chúng ta không phải nhân chứng. Nếu tổng thống giết chúng ta, đó chẳng khác nào hành động lạy ông tôi ở bụi này.”

“Em còn quên mất mục đích trả thù rồi, lúc nào nó cũng là một động cơ giết người khá mạnh mẽ.”

“Farrington quá bận bịu, làm sao để ý đến chúng ta được. Chúng ta chỉ là những con nhặng bé xíu. Ông ta còn đang phải lo lắng về cuộc điều tra của vị công tố viên độc lập kia kìa. Nếu phải ôm đồm thêm vụ Erickson và Pulaski, ông ta sẽ chẳng còn thời gian nghĩ đến chúng ta nữa.”

“Có thể em đúng, nhưng nếu em sai, chúng ta chết chắc!”

“Theo như em thấy, giờ chúng ta chỉ định tìm mẹ của Laurie Erickson thôi. Nếu bà ta không chịu nói chuyện thì thôi. Còn nếu bà ta ám chỉ Farrington, chúng ta sẽ tới gặp cảnh sát và FBI. Sau đó, chuyện sẽ do họ lo liệu, chúng ta không dính dáng gì nữa.”

“Chúng ta chẳng làm gì cả. Anh đã bảo để anh đi nói chuyện với bà Erickson, tránh cho em rắc rối với Tuchman rồi mà.”

“Vậy anh sẽ làm chứ?”

Brad gật.

“Em đúng về tầm quan trọng của chuyện này. Nhưng chúng ta chỉ nói chuyện với bà Erickson thôi đấy. Sau đó chúng ta sẽ quên vụ Clarence Little này đi, được không?”

Brad đưa tay ra và Ginny bắt tay anh. Brad không chịu buông và nhìn vào mắt cô. Ginny nhìn lại, không chớp mắt. Brad vẫn nghĩ cô đang nói dối.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của phillip margolin