Công Lý Cho Ai

Lượt đọc: 8661 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 31

Một bộ trưởng Bộ Tư pháp mới của Hoa Kỳ sẽ bắt đầu nhiệm kì với một ban bệ đầy đủ từ văn phòng, nhân viên cho đến thiết bị. Nhưng công tố viên độc lập lại không được như vậy. Tất cả những gì ông có chỉ là tờ quyết định bổ nhiệm. Vào ngày làm việc đầu tiên, công tố viên độc lập không có máy tính, điện thoại hay thậm chí là bàn làm việc để đặt những thứ đó. Ông ta sẽ phải tìm và thuê văn phòng rồi đưa đồ đạc, trang thiết bị, tài liệu, các thanh tra và luật sư vào đó. Điều này giải thích lí do Keith Evans đang dùng một phòng khách sạn bình thường ở vùng ngoại ô Washington D.C để thẩm vấn Irving Lasker, trưởng nhóm vệ sĩ của Sở Mật vụ, người phụ trách bảo vệ tổng thống Farrington tại nhà trú ẩn ở Virginia.

Lasker ở độ tuổi trung niên, dáng người rắn rỏi và trông nghiêm nghị với làn da căng, đôi má hóp và đôi mắt xanh sáng rực tưởng như có thể bắn ra tia nhìn chết người. Từ mái tóc cắt cua và tư thế đi đứng của ông ta, Evans đoán đặc vụ này từng là quân nhân.

Lasker ngồi thẳng đơ trên chiếc ghế bành bọc da màu đỏ, gắn bánh xe màu vàng. Evans cũng ngồi trên một chiếc ghế tương tự. Hai người đàn ông cách nhau một cái bàn gỗ tròn, dưới một ngọn đèn trần bằng đồng rẻ tiền. Nhìn qua cửa sổ bên trái Keith, ta có thể thấy dòng xe cộ đang đi lại trên đường cao tốc. Bên phải anh là chiếc giường đơn và một chiếc tủ đứng để ti-vi. Căn phòng tối tăm, buồn tẻ và sặc mùi hóa chất tẩy rửa.

“Xin lỗi vì chỗ này,” Evans dùng lời xin lỗi để phá vỡ sự im lặng. “Ngay lúc này, chánh án Kineer đang đi tìm nhà và chúng tôi không đủ ngân sách để thuê phòng ở Willard.”

“Tôi hiểu” Lasker trả lời ngắn gọn.

Keith hi vọng cuộc thẩm vấn sẽ không khó khăn như vẻ bề ngoài của Lasker.

“Cảm ơn vì anh đã mang sổ nhật kí tới,” Evans nói.

“Trát đòi có nhắc đến nó mà.”

“Vâng, nhưng anh có thể gây khó dễ cho chúng tôi.”

“Đó không phải công việc của tôi, đặc vụ Evans. Hãy hỏi tôi những gì anh muốn và tôi sẽ thành thực trả lời, chừng nào nó không ảnh hưởng tới các quy trình bảo vệ hay bố trí an ninh.”

Evans đọc qua cuốn sổ nhật kí, trong đó ghi lại đầy đủ số lần và danh tính của những người ra vào nhà trú ẩn. “Trong này ghi anh đã đưa tổng thống tới trang trại vào 8 giờ tối.”

“Đúng vậy. Ông ấy ở trong xe cùng tôi.”

“Từ lúc đó đến khi Walsh tới không có ai khác đến nữa?” Lasker gật đầu.

“Rồi Walsh đến lúc 9 giờ và đi lúc 9 giờ 36 phút.”

“Có vẻ đúng thế.”

“Ai đưa cô ấy đi?”

“Sam Harcourt.”

“Đặc vụ Harcourt có ở đây không?”

“Anh ta đang chờ trong sảnh.”

“Sau khi cô Walsh ra khỏi ô-tô, anh có nghe thấy chút gì trong cuộc trò chuyện của hai người không?”

“Lúc cô ấy đến thì không, vì tôi ở bên ngoài. Lúc cô ấy đi, tôi nghe thấy cô ấy hét lên với tổng thống Farrington.”

“Cô ấy đã nói gì?”

“Đe dọa. Ông tưởng ông có thể lợi dụng tôi rồi vứt tôi đi à. Ông sẽ phải hối hận. Đại loại thế. Tôi không nhớ chính xác từng từ.”

“Tổng thống có nói gì không?”

“Ông ấy không giận. Tôi nghĩ ông ấy đã bảo cô Walsh bình tĩnh lại. Một lần nữa, tôi không nhớ từng từ một.”

“Được rồi, sau đó ai đưa cô Walsh đi?”

“Đặc vụ Harcourt. Anh ta đã đón cô ấy ở trung tâm thương mại Dulles Towne và chở cô ấy về đó.”

“Tổng thống có nói gì sau khi cô Walsh rời trang trại không?”

“Không nói gì liên quan đến cô ấy, hay ít nhất là không nói với tôi.”

“Hãy kể cho tôi nghe về cô gái ở trong rừng.”

“Được. Lúc cô Walsh chuẩn bị về, Bruno Culbertson nhận thấy một người phụ nữ đang chụp ảnh từ trong rừng. Anh ta đuổi theo và cô ta đã trốn rồi đánh anh ta từ phía sau. Richard Sanborne và tôi đuổi theo, Sanborne nghĩ mình đã ghi lại được biển số xe.”

“Các anh có phát hiện ra ai sở hữu chiếc xe đó không?”

“Nếu như đặc vụ Sanborne ghi đúng, chiếc xe chạy ra khỏi trang trại thuộc về cô Dana Cutler.”

“Anh hay người quen của anh có tiếp tục điều tra xem cô Cutler có phải người chụp ảnh không?”

“Ông Hawkins nói sẽ phụ trách việc đó.”

“Charles Hawkins, trợ thủ của tổng thống phải không?”

“Vâng.”

“Thường thì Sở Mật vụ mới là bên chịu trách nhiệm điều tra các mối nguy tiềm ẩn với tổng thống chứ nhỉ?”

“Vâng, nhưng tổng thống Farrington đã ra lệnh cho chúng tôi nhường cuộc điều tra cho trợ thủ của ông ấy.”

“Tổng thống tự nói với anh à?”

Lasker gật đầu. Evans nghĩ việc này rất bất thường và có thể thành bằng chứng then chốt trong cuộc điều tra. “Có ai phát lệnh bắt Dana Cutler vì đã tấn công đặc vụ liên bang chưa?”

“Sở Mật vụ không yêu cầu chuyện đó.”

“Tại sao không?”

“Chúng tôi không biết có đúng là Cutler đã đánh Bruno không. Bruno đã không nhìn rõ người phụ nữ mình truy đuổi, và anh ta không thấy ai đánh mình. Rick Sanborne lại không chắc về biển số xe. Sau đó, ông Hawkins bảo chúng tôi bỏ qua vụ này.”

“Vậy là cô Cutler không hề đào tẩu?”

“Theo tôi biết thì không.”

“Nhật kí cho thấy ông Hawkins đến trang trại lúc 11 giờ 15 phút.”

“Hình như vậy,” Lasker nói.

“Ông ta đến một mình hay cùng ai?”

“Một mình.”

“Anh có nghe được phần nào trong cuộc nói chuyện của ông ta với tổng thống không?”

“Không. Tổng thống Farrington ở trong thư viện. Ông Hawkins vào đó. Tôi ở bên ngoài nhà.”

“Nhật kí nói rằng ông Hawkins rời trang trại lúc 11 giờ 50 phút.”

“Tầm đó thì phải.”

“Anh đưa tổng thống về Nhà Trắng khi nào?”

“Sau nửa đêm một chút.”

“Anh đến Nhà Trắng khi nào?”

“Quãng 1 giờ sáng.”

“Tổng thống Farrington có ở cùng anh kể từ lúc đến trang trại cho đến khi về Nhà Trắng không?”

“Nếu anh đang hỏi ông ấy có thể giết cô Walsh trong khoảng thời gian từ 8 giờ tối đến 1 giờ sáng không, tôi xin thưa: câu trả lời là không.”

Đặc vụ Sam Harcourt bốn mươi hai tuổi. Mái tóc đen của anh đã lẫn sợi bạc, gương mặt đã xuất hiện nếp nhăn nhưng đôi mắt vẫn tinh anh như bất cứ nhân viên Sở Mật vụ nào. Evans có cảm giác các nhân viên của Sở Mật vụ luôn căng thẳng trong bất kì tình huống nào. Chẳng hiểu họ có bao giờ thả lỏng người không nữa.

“Anh chính là người được giao nhiệm vụ đón Charlotte Walsh từ trung tâm thương mại Dulles Towne và đưa cô ấy về đó, phải không?”

“Vâng.”

Bản năng mách bảo Evans rằng có điều gì đó đang làm Harcourt phiền muộn.

“Tôi nói thế này không biết có đúng không, nhưng anh có vẻ buồn,” Evans nói.

Harcourt cứng người lại. “Tất nhiên là tôi buồn rồi. Một đứa trẻ ngoan như thế mà phải chết thảm.”

“Vậy anh quý cô ấy?”

“Tôi không được thật sự quen với cô ấy. Có lẽ tôi nên nói cô ấy có vẻ là đứa trẻ ngoan. Chúng tôi chỉ ở cùng nhau trên quãng đường đi từ trung tâm thương mại đến và trở lại đó. Nhưng cô ấy không nói chuyện nhiều, đặc biệt trên chặng đường về.”

“Tâm trạng cô ấy lúc đến và đi khỏi trang trại có khác gì không?”

“Rất khác. Trên đường đi, cô ấy rất phấn khởi. Tôi cảm nhận được không phải do cô ấy nói gì nhiều, mà qua vẻ mặt cô ấy trên gương chiếu hậu.”

“Thế lúc nói chuyện thì cô ấy nói gì?”

“Không có gì quan trọng. Chúng ta sắp đi đâu, còn bao lâu nữa, đại loại như vậy. Vì được lệnh không nói chuyện với cô ấy, nên tôi không hề bắt chuyện.”

“Ai bảo anh không được nói chuyện với cô Walsh?”

“Đặc vụ Lasker. Anh ấy là trưởng nhóm vệ sĩ. Anh ấy bảo tổng thống không muốn tôi bắt chuyện với cô Walsh, nên tôi không nói.”

Một lần nữa, Evans lại cảm thấy Harcourt đang tức giận vì một điều gì đó.

“Tâm trạng của cô Walsh thay đổi trên đường về à?”

“Chắc chắn. Cô ấy rất buồn. Cô ấy đã khóc suốt nửa chặng đường.”

“Cô ấy có giải thích gì không?”

“Không, và vì đã nhận lệnh nên tôi không hỏi.”

“Anh có nói gì với cô ấy nữa không?”

“Tôi nhớ đã hỏi cô ấy có ổn không và có muốn uống nước không, nhưng cô ấy nói là ổn và từ chối.”

“Đặc vụ Harcourt, anh có nghe hay thấy bất kì điều gì khiến anh tin cô Walsh đã quan hệ tình dục với tổng thống không?”

Harcourt do dự.

“Nếu anh biết chút gì, xin hãy cho chúng tôi biết. Công tố viên đặc biệt có nhiệm vụ điều tra tổng thống có liên quan đến cái chết của cô Walsh hay không. Nếu họ quan hệ thân mật với nhau và cô ấy giận tổng thống, ông ta sẽ có một động cơ.”

Harcourt hít một hơi sâu. “Khi ra khỏi nhà, Walsh đã rất giận dữ. Tôi nghe rõ những điều cô Walsh nói vì cô ấy đứng cạnh xe. Cô ấy la hét với tổng thống. Cô ấy nói: Ông không thể ngủ với tôi rồi vứt bỏ tôi như ném một tờ giấy dùng rồi . Tôi trích nguyên văn đấy.”

Evans quan sát đặc vụ, nhìn gương mặt đang dần đỏ lên của anh ta.

“Anh có vẻ buồn phiền hơn tôi tưởng. Anh có vẻ tức giận. Có điều gì anh biết về vụ việc cô Walsh khiến anh không vừa lòng với tổng thống Farrington không?”

Harcourt gật đầu. Anh ta nhìn thẳng vào Evans.

“Tôi ở trong đội vệ sĩ của tổng thống khi ông ấy tới Chicago gây quỹ. Tôi không nhớ ngày chính xác nhưng việc đó cách đây không lâu. Tôi đã thấy Charles Hawkins lén đưa Walsh vào phòng của tổng thống tại khách sạn. Cô ấy ở trong đó khoảng một tiếng rồi Hawkins lại xuất hiện và đón cô ấy. Họ đi lên và đi xuống bằng thang hàng nối thẳng với nhà bếp.”

“Theo anh, họ có ăn nằm với nhau không?”

“Tôi không rõ. Trong thời gian cô ấy ở đó, tôi không hề đặt chân vào phòng.”

“Còn gì khác nữa không?”

Harcourt lắc đầu. “Việc đó không đứng đắn chút nào. Tôi theo đạo Cơ đốc và tôi thể không chấp nhận nổi hành vi của ông ấy. Ông ấy đã có vợ còn cô Walsh lại quá trẻ.”

“Tôi hiểu tại sao anh buồn bực. Vậy khi anh về nơi cô ấy đỗ xe, anh có thấy gì khả nghi không?”

“Không, và tôi đã nghĩ rất nhiều về chuyện đó. Tôi cứ nghĩ mãi rằng biết đâu tôi đã có thể làm gì đó để cứu mạng cô ấy.”

“Giờ anh nghĩ gì?”

“Thật sự tôi không nghĩ đã thấy gì có thể giúp đỡ cho cuộc điều tra của anh. Tôi chở cô Walsh tới đó, đợi cô ấy lên xe rồi mới đi.”

“Vậy anh không thấy ai lẩn lút quanh đó?”

“Không, nhưng có vài chiếc xe đậu quanh đó. Ai đó có thể trốn đằng sau hoặc trong một chiếc xe nào đó.”

“Anh có trông thấy cô Walsh lái xe đi không?”

Harcourt cau mày. “Tôi không thấy, và giờ nghĩ lại, tôi đã không thấy đèn pha của xe cô ấy bật sáng.”

“Nếu cô ấy đang buồn bực, có thể cô ấy đã ngồi trong xe một lúc cho bình tĩnh rồi mới lái đi.”

“Có thể. Tôi không biết. Tôi chỉ biết rằng thật đáng tiếc khi một đứa trẻ ngoan như vậy phải chết.”

Evans dò hỏi thêm bằng chứng ngoại tình của tổng thống nhưng Harcourt không đưa ra được thông tin hữu ích nào.

Kết thúc cuộc thẩm vấn với nhân viên Sở Mật vụ cuối cùng, Evans kiểm tra tin nhắn trên điện thoại. Sparks nhắn bảo anh gọi lại.

“Chào Maggie, có chuyện gì thế?” Evans hỏi khi Sparks bắt máy.

“Anh phát lệnh truy nã chiếc Harley phải không?”

“Ừ.”

“Một cảnh sát vừa gọi từ Webster’s Corner, Tây Virginia, báo có người đã nhìn thấy nó ở nhà trọ Traveler’s Rest .”

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của phillip margolin