Trong lúc Keith Evans và Maggie Sparks theo viên cảnh sát vùng Webster’s Corner đi men theo một bên nhà trọ Traveler’s Rest , Dana Cutler đang ngồi ở bàn dã ngoại ăn nốt bữa tối. Cho đến lúc đó Dana vẫn thấy an toàn. Mặt trời mới bắt đầu lặn, làn gió nhẹ mơn man thổi trên mặt sông đằng sau nhà trọ. Tiếng chim hót líu lo không biết từ đâu vang tới và cách đó khoảng 500 mét về phía đông, một chiếc xuồng máy đang khuấy động dòng nước xanh.
Dana nguyền rủa mình vì không cảm nhận được mối nguy hiểm gần kề khi thấy một cảnh sát ghé vào phòng tiếp tân của nhà trọ sau hai lần lái xe qua. Chiếc Harley đỗ ở cách đây 25 mét còn sợi dây đai chứa số tiền Gorman đưa đang quấn quanh eo cô. Dana đứng lên để nếu có cơ hội sẽ chạy thẳng ra chỗ xe máy.
“Cô Cutler?” Evans lịch sự hỏi.
“Ai vậy?” Dana hỏi. Bản năng bảo cô nên lấy súng nhưng bàn tay của viên cảnh sát đã đặt sẵn trên vũ khí và cô biết mình đang ở thế bất lợi. Dù thế, cô vẫn có thể xả súng để thoát khỏi đây, tuy nhiên Evans và Sparks không gây cho cô cảm giác kinh hãi như hai gã trong căn hộ và những kẻ ở con hẻm sau quán 911. Dana kết luận hai nhân vật kia sẽ không giết cô trước mặt một cảnh sát.
“Tôi là Keith Evans, đặc vụ FBI,” Evans chìa thẻ cho Cutler xem. “Đây là cộng sự của tôi, Margaret Sparks. Chúng tôi muốn nói chuyện với cô.”
“Về việc gì?”
Evans mỉm cười. “Chuyện cô đánh vỡ đầu một nhân viên Sở Mật vụ chẳng hạn.”
“Tôi chả hiểu anh đang nói gì.”
“Tốt thôi. Chúng tôi không tới đây để bắt cô. Không ai kiện cô cả. Chúng tôi đang hỗ trợ công tố viên độc lập điều tra sự liên can của tổng thống đối với cái chết của cô Charlotte Walsh. Chúng tôi ở đây để đề nghị được bảo vệ cô. Theo như tôi biết, cô đã chết hụt hai lần. Trước giờ cô khá may mắn, nhưng nếu chúng tôi tìm được cô thì những kẻ muốn giết cô cũng vậy.”
“Tôi vẫn không hiểu anh đang nói gì và anh đang làm gián đoạn bữa tối của tôi.”
“Cô cẩn thận cái mồm đấy,” viên cảnh sát nói. “Chiếc xe máy cô đang đi được đăng kí dưới tên một người đàn ông. Chỉ cần tôi báo cáo một lời thôi, cô sẽ bị nhốt tới khi xác định xong chiếc xe này có phải đồ ăn cắp hay không.”
“Cảnh sát Boudreaux, cảm ơn sự giúp đỡ của anh,” Evans nói. “Nhưng anh không cần nặng lời với cô Cutler. Chúng tôi chỉ muốn nói chuyện với cô ấy. Chúng tôi sẽ tự lo liệu từ đây.”
“Tôi chỉ không ưa thái độ của cô ta thôi,” viên cảnh sát tự ái nói.
Trong lúc Evans nói chuyện với cảnh sát, Dana bắt đầu chú ý tới hai gã trên xuồng máy. Trông họ có vẻ quen quen. Một người đang lái xuống, còn người kia dùng ống nhòm quan sát hai bên bờ. Chiếc ống nhòm chĩa về phía cô trong một phút. Sau đó, hắn nói gì đó vào một vật giống điện thoại di động hoặc máy bộ đàm.
Chiếc xuồng tiến lại gần hơn và giờ Dana đã nghe thấy tiếng động cơ của nó, đồng thời những tiếng gầm động cơ khác khiến cô nhìn ra đường quốc lộ. Viên cảnh sát đang quay về chỗ ô-tô của mình thì bỗng có hai chiếc xe máy xuất hiện ở góc cua. Dana rút ra đồng thời ba kết luận: một, gã cầm ống nhòm trên xuồng trông rất giống tay tóc vàng đã đe dọa cô trong căn hộ; hai, gã lái xuống giống kẻ bị cô bắn; ba, hai gã cưỡi xe máy chắc chắn có súng.
“Nằm xuống” Dana hét lên ngay khi tay súng đi trước bắn xuyên mắt viên cảnh sát.
Evans và Sparks phản ứng chậm chạp vì đang quay lưng với hai chiếc xe máy, nhưng Dana đã nằm bẹp xuống đất, rút súng từ hõm lưng và bắn tay súng thứ hai ngay lúc hắn đang nhắm bắn Evans. Chiếc xe của hắn lộn nhào trong không trung, bánh xe vẫn quay tít rồi trượt trên bãi cỏ. Dana nhắm tên kia. Chiếc xe máy rồ ga chạy mất - cô đã bắn trượt. Cô bắt đầu lăn người để ngắm bắn tiếp thì một góc bàn nổ tung. Một mảnh dằm gỗ bắn ra, cắm vào má Spark và nữ đặc vụ ngã xuống.
“Chiếc xuồng!” Evans hét lên khi kéo Sparks vào sau bàn. Dana liếc ra sông và thấy gã tóc vàng đang sử dụng một khẩu súng trường công năng lớn. Evans ngồi thụp xuống và lật bàn làm lá chắn. Viên đạn thứ hai xuyên qua mặt bàn và suýt trúng Evans. Dana không để ý thấy chuyện đó vì tay súng lái xe máy đã trở lại. Hắn gò mình trên tay lái trong lúc giơ súng. Dana xả hết băng đạn. Một phát súng trúng bánh sau xe, khiến xe dồ về phía trước, hất văng tay lái xe. Hắn ngã oạch xuống đường và cố đứng dậy. Dana tóm lấy khẩu súng ở mắt cá và chạy về phía hắn, vừa chạy vừa bắn liên tục. Hai phát đạn trúng mặt tên sát thủ. Hắn ngã xuống đúng lúc làn đạn từ khẩu súng trường xẹt qua tai Dana. Cô lao xuống đất và lăn ra sau bàn, cạnh Evans. Sparks lăn lộn bên cạnh, nghiến chặt răng và ấn tay vào bên má phải đầm đìa máu. Chiếc xuồng giờ đã rất gần. Evans nhắm cẩn thận và bắn gã lái xuồng. Phát đạn đi trượt nhưng cũng làm vỡ kính chắn gió. Gã điều khiển xuống vội thụp xuống và chiếc xuồng bị mất lái. Gã tóc vàng mất thăng bằng và chao đảo, suýt bị rơi súng. Gã kia cua xuồng lại, di chuyển về phía thượng nguồn. Evans ngồi dựa lưng và hít thở.
“Hãy gọi trợ giúp và xe cứu thương cho cộng sự của anh.” Dana ra lệnh trong lúc chạy tới chỗ viên cảnh sát.
“Anh ta chết rồi,” cô hét lên với Evans khi anh đang nói chuyện điện thoại.
“Hai tay súng cũng vậy,” Dana nói sau khi kiểm tra hai gã lái xe máy. “Cộng sự của anh sao rồi?”
“Tôi không sao” Sparks nghiến răng nói. “Chỉ đau như chịu cực hình dưới địa ngục thôi.
“Xe cứu thương đang tới,” Evans nói.
“Tốt, vậy tôi đi đây,” Dana nói.
“Chờ đã,” Evans nói trong lúc chĩa súng vào Dana.
“Anh cứ việc bắn, bởi tôi không định ở đây đợi sát thủ của Farrington tới giết.”
Evans hạ súng. “Chúng tôi sẽ đưa cô vào chương trình bảo vệ nhân chứng.”
“Vốn do Bộ Tư pháp điều hành và là một nhánh hành pháp dưới quyền Christopher Farrington chứ gì? Không, cảm ơn.”
Dana quay người và chạy về phía chiếc Harley. Cô đưa xe ra cửa phòng trọ của mình để lấy đồ đạc.
“Anh để cho cô ấy đi à?” Sparks hỏi.
“Nếu không, anh sẽ phải bắn cô ấy, mà cô ấy vừa mới cứu mạng chúng ta.”
“Anh cứu mạng em đấy chứ,” Sparks nói.
Evans đỏ mặt. “Không, anh chỉ định dùng em làm bia đỡ đạn nhưng không kịp giơ em lên.
Sparks cố mỉm cười nhưng cơn đau làm cô nghiến chặt răng. Keith nghe tiếng còi xe cấp cứu từ xa vẳng lại. “Viện binh tới rồi” anh nói.