Công Lý Cho Ai

Lượt đọc: 8665 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 33

Hồi học cấp hai, Brad đã xóa mất một file bài thi học kì trong máy tính. Kể từ đó, anh luôn sao lại những file quan trọng và mang đĩa cứng theo tới bất kể chỗ nào, phòng trường hợp hỏa hoạn, trộm cắp, sóng thần, động đất hay bất cứ tai họa trời ơi đất hỡi nào có thể làm hỏng ổ cứng của mình. Susan Tuchman đã lệnh cho Brad phải bàn giao toàn bộ hồ sơ và các file trong máy tính liên quan tới vụ Little, bao gồm cả các ghi chú, nhưng không hỏi anh có giữ đĩa sao lưu nào không. Brad chắc chắn trong đó có địa chỉ gần đây nhất của bà Marsha Erickson, mẹ Laurie, mà anh đã tìm được trong hồ sơ của luật sư đại diện. Anh đã nhớ đúng nhưng buồn là nó không kèm theo số điện thoại. Khi anh hỏi tổng đài, họ thông báo địa chỉ ấy không đăng kí thuê bao. Do vậy, thay vì làm việc hay tuyệt vời hơn là xem đội Yankee đấu với đội Boston, anh đành phải dùng chút thời gian quý báu của ngày chủ nhật để lái xe theo một con đường đất nhỏ nằm giữa Portland và bờ biển.

Rặng sồi Oregon tạo ra mái vòm lá đan ken dày đặc, phủ bóng râm xuống con đường đất. Qua tán lá, Brad trông thấy những ngọn đồi thấp và khoảng trời xanh trong. Bên dưới những quả đồi là cánh đồng đan xen những ô màu đen do đốt rạ để tạo màu cho đất, các ô lúa mì vàng óng và những ô mầm xanh mướt. Brad ước có thể cùng Ginny ngắm nhìn quang cảnh tươi đẹp này, nhưng anh biết anh phải một mình thẩm vấn, nếu muốn giữ việc làm cho cô.

Một căn nhà trại không mấy bắt mắt chờ Brad ở cuối đường. Khoảng sân có vẻ không được chăm sóc kĩ càng, còn lớp sơn trên tường nhà đã bong tróc. Brad đỗ xe tại con đường đất và bấm chuông. Anh nghe thấy âm thanh vọng trong căn nhà. Khi không thấy ai mở cửa, Brad bấm thêm lần nữa. Vài phút sau, qua lớp kính mờ ở một bên cửa, anh thấy có ai đó đang đi tới.

“Cậu là ai?” Một người phụ nữ hỏi. Mới một giờ chiều mà giọng bà ta đã lè nhè lắm rồi.

“Tôi là Brad Miller, luật sư tập sự cho hãng Reed, Briggs ở Portland.”

Erickson từng là trợ lí pháp luật cho Christopher Farrington nên Brad mong tên hãng sẽ gây ấn tượng với bà ta. Một phút sau khi anh nói mấy từ kì diệu kia, cánh cửa hé mở. Trong bức ảnh Marsha Erickson chụp không lâu trước khi mất con gái, bà có phần hơi đẫy đà, nhưng không hề giống với người phụ nữ phì nộn, mặc váy suông in hoa xanh đỏ này chút nào. Cổ bà ta dày mỡ, cằm hai ngấn còn đôi mắt đỏ quạch gần như mất dạng dưới lớp mí húp sụp.

Reed, Briggs muốn gì ở tôi?” Bà ta hỏi với giọng hiếu chiến. Hơi thở của bà Marsha khiến ai cũng hiểu tại sao bà ta bước đi xiêu vẹo và nói năng líu ríu.

Reed, Briggs là một hãng luật có tiếng nhưng chúng tôi không muốn bị công chúng nhìn nhận như một cỗ máy kiếm tiền thuần túy,” Brad cố nhớ lại bài diễn thuyết ngắn gọn Susan Tuchman đã nói trước khi đổ vụ Little xuống đầu anh. “Nhằm đền đáp cho người dân Oregon, chúng tôi tiếp nhận các vụ án công, và tôi đã được chỉ định cho một vụ.”

“Cậu có định đi vào việc chính không?” Erickson sốt ruột hỏi.

“Vâng, chúng ta vào trong được không? Ở ngoài này Ở hơi nóng.”

“Không vào đâu hết. Tôi sẽ không để cậu vào trừ khi cậu cho tôi biết lí do cậu đến đây.”

“Thưa bà, tôi đến vì vụ án của Clarence Little. Tôi được chỉ định nhận vụ kháng cáo của ông ta lên Tòa Phúc thẩm Vùng chín.”

Mặt Erickson trắng bệch.

“Chúng tôi có lí do để tin rằng rất có thể ông Little không phải hung thủ giết hại con gái bà,” Brad vội nói vì lo bà Erickson sẽ sập cửa vào mặt anh.

“Ai cử cậu tới?” Erickson run rẩy hỏi.

Reed, Briggs ,” Brad nói trong lúc đưa danh thiếp. “Tôi chỉ muốn hỏi vài câu về mối quan hệ giữa con gái bà và tổng thống Farrington thôi.”

Bà Erickson ngẩng phắt lên ngay khi nghe đến tên tổng thống.

“Không, không. Cậu đi đi.”

“Nhưng...”

“Đi đi, không tôi gọi cảnh sát bây giờ.”

“Bà Erickson, Christopher Farrington có quấy rối tình dục con gái bà không?”

Marsha Erickson nhìn thẳng vào Brad. Bà ta có vẻ khiếp đảm.

“Cậu phải đi đi,” bà ta vừa nói vừa lùi dần vào nhà.

“Nhưng bà Erickson...”

“Cậu phải đi.”

Erickson đóng sầm cửa lại, bỏ mặc Brad đứng bên ngoài.

Ginny và Brad đang ngồi trên chiếc ghế bành cũ đặt tại ban công nhỏ xíu ngoài cửa sổ phòng khách nhà Ginny. Dưới đó ba tầng nhà, mọi người đang đi lại trên vỉa hè của quận Pearl thời thượng, nơi các nhà quy hoạch có tầm nhìn xa đã cho cải tiến khu nhà kho thành chung cư và căn hộ cao cấp, cũng như thu hút những quán ăn sang trọng, các phòng trưng bày nghệ thuật và cửa hàng thời trang đắt tiền về đây. Vì nằm ở một địa thế đẹp nên tiến thuê căn hộ một phòng ngủ bé tí này của Ginny khá đắt nhưng bù lại, cô tiết kiệm được tiền xăng nhờ đi bộ hoặc xe điện tới chỗ làm.

“Có vẻ anh không thu thập được nhiều,” Ginny nói sau khi nghe xong câu chuyện về chuyến viếng thăm Marsha Erickson.

“Nhưng anh biết bà ta rất sợ Christopher Farrington,” Brad trả lời. “Chắc ông đã chi một khoản tiền để bịt miệng Erickson và bà ta thừa thông minh để biết không nên chơi trò lá mặt lá trái với tổng thống Hoa Kỳ.”

“Nếu em đi cùng, anh sẽ biết nhiều hơn là cái chắc. Phụ nữ dễ mở lòng với nhau hơn mà.”

“Anh không nghĩ vậy. Bà ta thật sự sợ đấy. Vừa nghe tới Farrington, bà ta đã lên cơn kích động rồi.”

“Chết tiệt.”

“Anh đã cố gắng rồi.”

Ginny cầm tay anh. “Em biết anh đã cố gắng, có thể anh nói đúng về chuyện bà ta cũng sẽ không nói gì với em,” cô thở dài. “Không có mẹ của Erickson, chúng ta sẽ chẳng có gì.”

“Chúng ta đã cố hết sức. Giờ chúng ta chỉ có thể trông mong Paul Baylor sẽ chứng minh ngón út của Laurie không nằm trong lọ thủy tinh kia và người được Tuchman chỉ định thay anh sẽ tới gặp cảnh sát.”

“Nếu Bà Rồng Cái vẫn còn giám sát thì chẳng có mấy cơ may như vậy đâu. Chính miệng anh nói bà ta là bạn thân của Farrington mà.”

“Anh sẽ kể cho em nghe chuyện này, nhưng em phải hứa sẽ không giận nhé,” Brad nói với Ginny.

“Còn tùy thuộc vào điều anh kể.”

“Anh mừng vì bà Erickson không nói gì và chúng ta chẳng có thêm đầu mối nào hết. Anh không thích Clarence Little. Chuyện này có thể làm anh mất việc và nếu Tuchman biết em đang giúp anh, vị trí của em trong hãng sẽ bấp bênh. Thế nên anh mừng là hai ta đã thoát. Đó, anh nói ra hết rồi. Nếu em muốn ghét anh thì cứ việc.”

Ginny siết chặt tay Brad.

“Em không ghét anh và em rất tiếc vì vụ này đã khiến anh gặp rắc rối. Chỉ là... chết tiệt, em tin vào hệ thống công lí của chúng ta. Nếu nó thực sự hiệu quả, nó phải mang lại công bằng cho cả những kẻ cặn bã như Little lẫn những con người tử tế không may gặp vận rủi. Nhưng anh nói đúng, ta phải biết điểm dừng. Em sẽ không cằn nhằn thêm về vụ này nữa. Và em sẽ gánh bớt việc giùm ảnh để anh hoàn thành đúng tiến độ.”

“Em không cần phải làm vậy.”

“Em biết, nhưng hai luật sư cộng sự đang làm việc với em đã đi nghỉ mát, nên em có chút thời gian rảnh. Vả lại em cũng muốn anh có thời gian nghỉ vì em đang hứng đây.”

“Ngay bây giờ à?”

“Vâng.”

“Quỷ thật, anh đang hi vọng được xem vài hiệp trận Yankee.”

Ginny đứng dậy và chống nạnh. “Anh thích ngủ với ai hơn: em hay George Steinbrenner nào?”

“Anh có bao nhiêu thời gian để quyết định?” Brad cười hỏi.

Ginny véo tai Brad và kéo anh đứng dậy. “Đi vào phòng ngủ ngay, Brad Miller, nếu không em sẽ điên lên đấy.”

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của phillip margolin