Keith Evans ở lại bệnh viện với Maggie Sparks trong lúc các bác sĩ khâu vết thương trên má cô. Vết thương rất khó coi nhưng đã được khâu thẩm mĩ. Maggie đùa rằng vết sẹo sẽ khiến cô trông ngầu hơn. Evans lái xe đưa cô về nhà sau khi bác sĩ cho phép cô ra viện và đề nghị ở lại cùng cô, nhưng cô nói mình sẽ ổn. Đến khi Evans leo lên giường, đồng hồ đã chỉ 3 giờ sáng và anh ngủ thẳng tới 8 giờ.
Ngay khi vừa rời thang máy để tới phòng làm việc, Evans bị mọi người ùa tới thăm hỏi ngay tức khắc. Anh đảm bảo với tất cả là anh và Maggie không sao. Tới khi sắp đặt chân vào phòng của mình, anh bị thư kí của Kineer tóm lấy và lôi vào văn phòng của ngài cựu chánh án, bởi ông muốn nghe anh báo cáo chi tiết về vụ nổ súng tại nhà trọ.
Cuối cùng, lúc 10 rưỡi, Evans cũng được về văn phòng. Điều đầu tiên khiến anh chú ý tới là tập hồ sơ dày cộp nằm ngay ngắn giữa bàn làm việc. Anh ngồi xuống và đọc tiêu đề. Đó là hồ sơ mật của Dana Cutler. Evans mở ra và chớp mắt. Anh đang nhìn thẳng vào những tấm ảnh chụp một hiện trường man rợ đến độ mất một lúc lâu, trí óc anh mới tiếp nhận nổi.
Ba xác đàn ông nằm rải rác trên sàn một phòng giải trí có kê một bàn bi-a ở giữa. Một cái gậy nằm lăn lóc trên sàn, cạnh cánh tay phải của một nạn nhân có vóc người lực lưỡng, để râu quai nón và mặc quần bò, áo phông đen. Khi nhìn gần hơn, Evans nhận ra bàn tay phải của hắn đã lìa khỏi xác. Anh cũng nhìn thấy những vết thương sâu hoắm, chẳng chịt khắp mặt, cổ, ngực và chân hắn. Xác hắn nằm trong vũng máu.
Evans lật xem hết tệp ảnh. Hai người đàn ông kia cũng bị phanh thây xẻ xác như thế. Evans cố nghĩ xem đã từng trông thấy cuộc tàn sát nào tương tự chưa, và nhớ tới những hành động trả thù man rợ của tụi mafia Nga. Nhưng mafia là lũ đồ tể vô cảm, giết người để rung cây dọa khỉ. Còn đây là tác phẩm của một kẻ cuồng sát.
Tập ảnh thứ hai chụp nạn nhân thứ tư, được tìm thấy dưới tầng hầm. Một sợi dây xích gắn với cùm tay để mở nằm gần thi thể. Tấm ảnh chụp cận cảnh cho thấy một mảnh thủy tinh lòi ra từ mắt trái và vài lỗ đạn trên mặt nạn nhân.
Trong hồ sơ có một cuốn băng cát-xét ghi âm lời khai của Dana Cutler cùng với tập biên bản thẩm vấn. Trước khi nghe băng, Evans đọc qua các báo cáo của cảnh sát.
Một đội cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy D.C đã nhận được cuộc gọi của Dana, dẫn họ đến một ngôi nhà ở vùng ngoại ô gần bờ biển Maryland. Ba ngày trước khi lực lượng cảnh sát bị những kẻ chế đá đi cùng cô cắt đuôi, họ đã mất liên lạc với cô. Người nghe điện nhận thấy giọng Dana đều đều và rất khó nghe. Khi được hỏi về chuyện xảy ra trong ba ngày kia, cô không nói gì và một mực chỉ dẫn chỉ đường cho cảnh sát mà thôi.
Khi cảnh sát tới nơi, họ thấy Dana đang ngồi gần chiếc điện thoại trong phòng giải trí, mắt đăm đăm nhìn vào hư không. Cô trần truồng và người ngợm bê bết máu. Một chiếc rìu đẫm máu đặt dưới chân cô, cạnh hai khẩu .357 Magnum. Những kẻ đã chết đều có hồ sơ tiền án tiền sự dài dằng dặc và từng bị bắt hay bị buộc tội gây rối, hiếp dâm và giết người. Một bản báo cáo của hai bác sĩ đã khám cho Dana sau đó cho thấy cô đã bị đánh đập tàn tệ và cưỡng hiếp liên tục. Cô được chuyển sang viện tâm thần ngay khi các vết thương thể xác đã lành.
Evans cho băng cát-xét vào máy ghi âm và ấn nút bật. Anh phải tăng âm lượng vì Dana nói rất nhỏ và líu ríu, khiến người nghe có cảm giác cô đã bị phục thuốc hoặc đã kiệt quệ. Cuộc thẩm vấn do thanh tra Aubrey Carmichael tiến hành, hỏi những chuyện đã xảy ra với Dana sau khi cô tới chỗ chế đá.
“Chúng đánh tôi,” Dana trả lời.
“Đánh cô như thế nào?” Aubrey hỏi.
“Vào đầu. Tôi không nhớ lắm. Khi tỉnh lại, tôi bị xích chân vào tường dưới tầng hầm.”
“Chuyện gì xảy ra sau khi cô tỉnh?”
“Chúng đánh và hiếp tôi. Tôi trần truồng. Chúng bắt tôi trần truồng.”
Evans nghe tiếng thút thít trên băng. Aubrey mời Dana uống nước. Suốt một lúc lâu trên băng không có tiếng gì. Sau đó, cuộc nói chuyện lại tiếp tục.
“Cô thoát ra như thế nào?” Thanh tra hỏi.
“Brady uống bia trong lúc chờ đến lượt hiếp tôi.”
“Brady là tên chế đá?”
“Phải. Hắn đặt chai bia xuống. Chai rỗng. Hắn quên mang lên. Một lát sau, hắn xuống để hiếp tôi tiếp. Hắn đi một mình. Hắn... hắn ở trong tôi. Mắt nhắm nghiền. Khi hắn mở mắt, tôi...”
“Không sao. Chúng ta sẽ nói chi tiết khi cô đã khá hơn.”
“Tôi sẽ không khá hơn. Không bao giờ.”
Evans chẳng còn biết gì về thế giới xung quanh trong lúc nghe Dana Cutler mô tả quá trình cô rời tầng hầm với một tay cầm khẩu Magnum của Brady còn tay kia cầm rìu. Cô bất ngờ tấn công trong lúc những tên kia đang chơi bi-a. Cô bắn vào chân, vai và chỗ hiểm của chúng. Sau đó cô dùng rìu xử từng tên một. Lời khai của Dana rất sơ sài bởi cô không nhớ được hầu hết những việc mình làm.
Các báo cáo của viện tâm thần cho thấy cô bị rối loạn stress sau sang chấn* và trầm cảm* trầm trọng. Dana đã phải trải qua những cơn ác mộng và hồi tưởng định kì. Cô trở thành bệnh nhân ngoại trú gần một năm sau ngày nhập viện.
“Lạy Chúa” Evans lẩm bẩm khi anh đọc xong hồ sơ. Anh gần như không tưởng tượng nổi Dana đã cảm thấy như thế nào trong quãng thời gian kinh khủng đó. Giờ đây, trong anh tràn ngập mong muốn tìm ra và bảo vệ cô.