“Chúng ta gặp rắc rối rồi,” Charles Hawkins nói với tổng thống Farrington.
“Tôi không muốn nghe thêm rắc rối nào vào lúc này đâu, Chuck. Mười phút nữa tôi phải lên truyền hình để cứu vãn chiến dịch tranh cử rồi.”
“Anh cần phải nghe chuyện này. Cutler lại trốn thoát rồi.” Farrington há hốc miệng. “Anh làm ăn thế nào vậy? Đó chỉ là một ả đàn bà thôi mà.”
“Nhưng là một cô ả lắm chiêu.”
“Anh phải loại bỏ cô ta. Cô ta sẽ đập tan câu chuyện tôi sắp kể với cả nước. Tôi muốn Cutler phải chết.”
“Bình tĩnh nào. Chúng tôi sẽ bắt được cô ta thôi.”
Farrington giận tím tái thêm một lúc nữa. Sau đó, ông nhận thấy hình như Hawkins còn điều gì chưa nói. “Nói luôn đi. Còn gì nữa?”
“Hai người của chúng ta cùng một cảnh sát địa phương đã tử nạn và một đặc vụ FBI đã bị thương.”
“Cô ta liên quan tới vụ đọ súng ở Tây Virginia sao?” Hawkins gật đầu.
“Đây là tin chính trên tất cả các kênh thời sự đó. Người ta sẽ tổ chức một cuộc điều tra quy mô lớn khi có cảnh sát tử nạn còn đặc vụ FBI bị thương.”
“Đừng lo, tôi kiểm soát được.”
“Tốt hơn hết là thế,” Farrington lắc đầu. “Một cảnh sát bị chết và một đặc vụ FBI bị thương. Sao có thể như vậy?”
“Nghe này, tôi rất tiếc về tay cảnh sát và hai đặc vụ, nhưng họ là những tổn thất không thể tránh khỏi. Điều quan trọng là hiện tại không có đầu mối nào dẫn tới Nhà Trắng và tương lai cũng sẽ không có. Họ không thể biết các cậu ấy là người của chúng ta. Các cậu ấy không mang thẻ căn cước đi làm nhiệm vụ, còn dấu vân tay của họ đã bị xóa khỏi hệ thống.”
“Còn tin xấu nào không?”
“Còn một vấn đề nhỏ nữa. Chúng ta đã dặn Marsha Erickson gọi cho Dale Perry nếu có bất kì vấn đề gì. Bà ta không biết Perry đã chết và gọi cho ông ta. Mort Rickstein đã nghe điện. Erickson thông báo một luật sư cấp thấp tên Brad Miller làm cho hãng Reed, Briggs ở Oregon đã cố mọi thông tin về chuyện anh với Laurie Erickson từ bà ta.”
“Bà ta đã nói gì với Miller?” Farrington lo lắng hỏi. “Không nói gì. Bà ta không chịu nói chuyện với Miller đúng như chúng ta đã dặn. Và chúng ta không cần lo về tay luật sư cấp thấp kia. Mort là bạn của Susan Tuchman, cấp trên của thằng nhóc ấy. Cô ấy sẽ xử lí ổn thỏa” Farrington mỉm cười.
“Thằng nhóc tội nghiệp. Nếu Sue đã can thiệp thì chúng ta không phải lo gì nữa.”
“Rất đúng, nhưng tôi lo về Erickson hơn. Bà ta là con sâu rượu. Nếu vụ án mạng của Laurie bị lật lại, bà ta sẽ phun hết ra mất.”
Trước khi Hawkins bước vào nói chuyện riêng với Farrington, một chuyên viên trang điểm đã làm việc tỉ mỉ với gương mặt tổng thống. Nhưng giờ, một giọt mồ hôi đã làm hỏng lớp trang điểm công phu ấy.
“Lạy Chúa!Nếu có người kết nối vụ Laurie với Charlotte...”
“Không có chuyện đó. Tôi sẽ xử lí như từ xưa tới nay. Vậy nên đừng lo lắng gì cả. Hãy tập trung vào bài phát biểu của anh. Trong lúc anh mê hoặc công chúng, tôi sẽ xử lí các đầu mối thừa.”
Hawkins mất thêm mấy phút nữa để trấn an bạn mình. Rồi ông đi ra và dùng một đường dây an toàn của Nhà Trắng để gọi điện thoại.
“Chào,” ông nói với người ở bên kia đầu dây. “Có nhớ rắc rối tiềm tàng chúng ta đã bàn đến không? Sao anh không lo vụ đó nhỉ? Và lần này đừng làm hỏng việc nhé.”
Lúc nhìn thẳng vào ống kính máy quay, Christopher Farrington cảm thấy mình có đủ độ khiêm nhường và thành khẩn, đúng theo sự chỉ dạy của một bậc thầy diễn xuất ở New York do viên thư kí phụ trách truyền thông của ông, Clem Hutchins, bí mật mời về. Đứng cạnh Farrington là Claire Meadows Farrington đang có bầu và là hình tượng mẫu mực của người vợ yêu thương và ủng hộ chồng.
“Thưa đồng bào thân yêu, vài ngày trước một tờ báo ở Washington D.C đã cho đăng một câu chuyện ám chỉ tôi có mối quan hệ bất chính với cô gái trẻ Charlotte Walsh. Điều làm câu chuyện này nhuốm màu tang thương là bi kịch của cuộc đời cô gái, nạn nhân của một tên tội phạm mất hết nhân tính. May mắn thay, nhờ khả năng phá án tuyệt vời của FBI, kẻ đó đã bị bắt.
Tôi có thể ngăn chặn các luận điệu xuyên tạc của tòa báo đó, nhưng như thế cũng là ngăn chặn các bạn, những công dân đáng kính của Hoa Kỳ, những con người mà tôi mong sẽ tiếp tục tin tưởng tôi trong bốn năm tới đây. Làm sao tôi có thể yêu cầu các bạn bỏ phiếu cho tôi nếu chính tôi không sẵn lòng cởi mở chia sẻ về những luận điệu cáo buộc này?
Tôi đã gặp cô Walsh một vài phút trong trụ sở chiến dịch tranh cử của mình bởi cô bé làm tình nguyện viên ở đây. Tôi không hề biết chuyện cô ta đề nghị với trợ lí của tôi - Charles Hawkins - rằng cô ta sẽ vờ ủng hộ thượng nghị sĩ Maureen Gaylord và thâm nhập vào trụ sở của bà ấy để giúp đỡ chiến dịch tranh cử của tôi. Ông Hawkins đã nói với cô Walsh rằng làm gián điệp là một hành vi phi đạo đức và từ chối lời đề nghị này. Tuy nhiên, cô Walsh vẫn đăng kí tình nguyện cho thượng nghị sĩ Gaylord, bất chấp lời cảnh cáo cứng rắn của ông Hawkins.
Câu chuyện này xuất hiện trên tờ Exposed , một tuần báo được bán ở siêu thị và vốn không được đánh giá cao ở tính trung thực. Cái được gọi là sự thật đằng sau câu chuyện được cung cấp bởi một nguồn tin giấu tên, và tờ báo cũng chẳng buồn kiểm tra về mức độ chân thật của nó trước khi đưa lên mặt báo.
Bài báo trên tờ Exposed còn đăng tải những bức ảnh chụp tôi và cô Walsh. Vào thời điểm các bức ảnh trên được chụp, cô Walsh đã gọi cho Hawkins, thông báo cô ta đã có các bản sao tài liệu chứng minh thượng nghị sĩ Gaylord nhận các khoản tài trợ bí mật. Điều này rõ ràng đã vi phạm luật ngân sách cho chiến dịch tranh cử nhưng chúng ta sẽ không bàn tới nó ở đây. Quay trở lại vấn đề chính, cô Walsh đã đề nghị giao những tài liệu này cho ông Hawkins. Đáng lẽ Hawkins sẽ tháp tùng tôi đến trang trại để họp bàn một vấn đề liên quan đến an ninh quốc gia, chi tiết tôi xin phép không tiết lộ. Ông ấy đã sắp xếp đưa cô Walsh tới trang trại như trong ảnh.
Nhiều sự việc không ngờ tới kết hợp lại khiến tôi lâm vào hoàn cảnh như hiện nay. Đầu tiên, tôi đã nhờ đệ nhất phu nhân thay tôi phát biểu tại buổi gây quỹ. Ngay trước khi tôi đi họp, Claire đã thông báo chuyện mang thai. Tôi vô cùng vui mừng nhưng cũng lo lắng khi cô ấy phải diễn thuyết trước công chúng trong tình trạng sức khỏe không tốt.”
Farrington mỉm cười ấm áp. “Những người quen biết đệ nhất phu nhân đều thấy cô ấy rất mạnh mẽ. Không ai có thể lọt vào nhóm vận động viên đại học xuất sắc nhất Hoa Kỳ và trở thành bác sĩ nếu không chịu nổi áp lực. Claire đã đảm bảo là cô ấy khỏe, nhưng tôi nhất quyết yêu cầu ông Hawkins tháp tùng cô ấy. Chuck là một người bạn lâu năm nhất và thân thiết nhất của chúng tôi nên tôi muốn anh ấy ở bên Claire trong trường hợp có chuyện gì không hay xảy ra.”
Vào thời điểm quyết định này, như đã được hướng dẫn từ trước, Claire nhìn chồng mình bằng ánh mắt đầy yêu thương và nắm tay ông. Tổng thống đáp lại bằng ánh mắt y hệt. Tiếp đó, ông quay lại với khán giả.
“Khi đến trang trại, tôi được biết những người đáng lẽ sẽ có mặt ở đó đã buộc phải hủy cuộc họp vào phút chót. Sau đó cô Walsh đến. Hawkins đã nói qua cho tôi biết trước về chuyện này, nhưng tôi quên khuấy mất vì quá vui mừng trước tin mang thai của Claire và vì những việc chuẩn bị cho cuộc họp kia.
Cô Walsh và tôi lên gác để bàn về các tài liệu cô ấy mang theo. Ngay khi chỉ còn chúng tôi với nhau, cô Walsh đã đưa cho tôi xem thứ mà cô ta tin là bản danh sách các nhà bảo trợ bí mật của thượng nghị sĩ Gaylord. Cô ta nói đã đến làm tình nguyện viên ở trụ sở chiến dịch của Gaylord để do thám và đã đánh cắp bản danh sách ấy từ trên bàn làm việc của Reginald Styles, điều phối viên chiến dịch tranh cử của thượng nghị sĩ Gaylord. Ngay khi biết chuyện, tôi đã nói ngay là mình không thể nhận một thứ là tài sản ăn cắp. Vào thời điểm đó, cô Walsh bắt đầu có hành động khiêu khích tình dục đối với tôi.
Tổng thống cũng là con người, còn cô Walsh lại rất hấp dẫn. Tôi thừa nhận là mình bị cám dỗ, nhưng tôi thề đã cố hết sức để không phản bội vợ. Tôi bảo cô ta ngừng ngay việc đó. Tôi giải thích rằng tôi vừa hay tin vợ đang mang thai, rằng tôi rất yêu vợ và tôi sẽ không bao giờ phản bội cô ấy. Tôi bảo cô Walsh rằng hành vi của cô ta rất đáng lên án và tôi lặp đi lặp lại rằng việc cô ấy ăn cắp tài liệu của thượng nghị sĩ Gaylord là vi phạm pháp luật. Sau đó, tôi yêu cầu cô ta rời đi.
Chính lúc này, cô Walsh bắt đầu quát tháo. Tôi rời khỏi phòng và cô Walsh tiếp tục cơn thịnh nộ của mình trong lúc xuống nhà. Cô ấy ám chỉ vừa quan hệ với tôi và vừa la hét vừa lao khỏi nhà. Việc này cực kì đáng xấu hổ nhưng trước những điều chúng ta đã biết kể từ sau vụ việc, tôi tin rằng mình có thể giải thích phần nào. Tôi tin rằng ngay từ đầu, cô Walsh đã muốn giúp đỡ đối thủ của tôi.
Lúc rời tầng hai, cô Walsh đã để quên bản danh sách các khoản tài trợ bí mật. Phân tích đã cho chúng tôi thấy nó là đồ giả. Nếu chúng tôi công khai tài liệu này, chính chúng tôi sẽ bị mất uy tín. Tôi không biết ai đứng sau âm mưu dùng cô Walsh làm mồi nhử tôi rơi vào bê bối, là thượng nghị sĩ Gaylord, người của bà ta hay bản thân cô sinh viên trẻ người non dạ kia. Điều tôi biết là rất ít người biết ông Hawkins và cô Walsh đã hẹn gặp nhau ở đâu, ấy thế mà một thợ chụp ảnh lại bỗng dưng xuất hiện ngay tại nông trại và chụp những bức ảnh vu cho tôi và cô Walsh đã dan díu với nhau. Rồi đùng một cái, những bức ảnh ấy xuất hiện trên tờ Exposed .”
Tổng thống nắm chặt tay Claire và nhìn thẳng vào máy quay.
“Nhưng những kẻ chủ mưu đã sai khi tin tôi sẽ gian lận để trúng cử. Họ cũng nhầm khi cho rằng tôi sẽ phản bội lời thề hôn nhân. Và cuối cùng, họ cũng đã toan tính nhầm khi kết luận rằng các bạn, những công dân Hoa Kỳ, sẽ tin vào việc nhơ bẩn này.
Claire Farrington là người phụ nữ quan trọng nhất đời tôi, cô ấy chính là cuộc sống của tôi. Tôi không bao giờ làm những việc vô liêm sỉ như tờ Exposed đã đăng để sỉ nhục Claire, sỉ nhục con trai Patrick của chúng tôi hay đứa nhỏ Claire đang mang trong bụng. Tôi xin trang trọng thề với toàn thể đồng bào như vậy, và tôi tin vào sự đánh giá của các bạn, tin tưởng các bạn sẽ nhìn thấu những lời giả dối đó do ai thêu dệt. Xin cảm ơn.”
Farrington gật đầu với máy quay và đi xuống, vẫn nắm chặt tay Claire. Vừa rời khung hình, Claire đã quay sang chồng mình, “Anh thật tuyệt diệu.”
“Clem và Chuck viết lời đấy chứ,” Chris nói, đỏ mặt xấu hổ.
“Nhưng anh truyền tải. Em nóng lòng chờ xem báo cáo thăm dò ý kiến.”
Charles Hawkins nán lại lắng nghe các phóng viên nói chuyện một lúc để xem bài phát biểu có sức lan tỏa thế nào. Nhiều người còn nghi ngờ nhưng một số phóng viên đã tin vào câu chuyện của Farrington và số khác đang phân vân. Hawkins cho rằng người dân Hoa Kỳ cả tin hơn cánh phóng viên, bởi bản chất của cánh phóng viên là đa nghi. Nếu có một phần đáng kể trong giới báo chí tin vào câu chuyện này, vậy nó có cơ may lan tới đông đảo cử tri. Con sâu duy nhất trong nồi canh là Dana Cutler, người đã chứng kiến đèn phòng ngủ ở trang trại tắt đi trong bao lâu - một điều vốn không thể nói qua những tấm ảnh trên tờ Exposed . Ngoài ra, Dana Cutler có thể chứng minh người thuê mình là Dale Perry, chứ không phải thượng nghị sĩ Gaylord.
Hawkins vừa rời phòng họp báo và chuẩn bị về văn phòng mình thì bị một người to lớn tóc vàng chắn đường. “Ông Hawkins,” Keith Evans nói khi chìa thẻ ngành ra. “Tôi có thể nói chuyện với ông vài phút được không?”
“Tôi rất bận. Có chuyện gì vậy?”
“Tôi là Keith Evans và hiện là trưởng ban chuyên án Thợ Xẻ.”
“Ồ phải. Anh làm tốt lắm.”
“Cảm ơn ông. Rất mong chúng tôi đã cập nhật đầy đủ các tình tiết trong vụ án cho Nhà Trắng. Tôi đã nhắc cấp dưới gửi toàn bộ hồ sơ tiến trình điều tra cho ông.”
“Tổng thống đánh giá rất cao kết quả làm việc của ban chuyên án. Vậy anh muốn gặp tôi vì việc gì? Tôi giúp được gì cho anh trong vụ Thợ Xẻ không?”
“Hôm nay tôi tới đây không phải vì Eric Loomis. Tôi được chỉ định tạm thời làm việc dưới quyền chánh án Kineer, công tố viên độc lập.”
Nụ cười thân thiện của Hawkins biến mất, “Ý anh là đại phán quan tòa dị giáo chứ gì? Điều gì khiến anh nghĩ tôi sẽ hợp tác với tay thợ săn phù thủy của Maureen Gaylord?”
Evans cười vang. “Chúng tôi thích nghĩ mình đang góp sức cho một cuộc điều tra chính thức do Quốc hội phê chuẩn hơn. Và tôi chỉ định hỏi ông vài câu chung chung thôi.”
“Chẳng hạn như?”
“Trong bài phát biểu vừa rồi, tổng thống nói chính ông đã mời cô Charlotte Walsh tới nhà trú ẩn.”
“Đúng vậy.”
“Rồi tổng thống yêu cầu ông hộ tống phu nhân tới buổi gây quỹ.”
“Anh nghe hết cả rồi còn gì.”
“Đúng. Điều tôi không hiểu là ông và tổng thống đã nói gì khi ông tới trang trại.”
Hawkins nở một nụ cười lạnh băng “Hẳn anh phải hiểu rằng tôi không thể khơi khơi nói về các cuộc bàn luận giữa mình với tổng thống Hoa Kỳ được chứ?”
“Ông không phải mục sư hay luật sư, đúng không?”
“Đúng.”
“Vậy ông không có đặc quyền được giữ bí mật về các cuộc nói chuyện đó cả.”
“Câu hỏi tiếp theo của anh là gì?”
“Tôi có thể lấy một trát hầu tòa.”
“Cứ việc làm những gì anh phải làm, đặc vụ Evans.”
Evans có thể thấy Hawkins sẽ không nhượng bộ, vì thế anh nói tiếp. “Sau khi rời nhà trú ẩn, ông đã đi đâu?”
“Anh biết không, lẽ ra anh nên điều tra thượng nghị sĩ Gaylord và người của bà ta mới phải.”
“Vì sao?”
“Tôi không ngốc, thưa đặc vụ Evans. Trước khi anh thông báo chuyện anh làm việc cho chánh án Kineer, chúng ta đã từng trao đổi qua về vụ án Thợ Xẻ D.C. Như vậy, tôi biết về phương pháp gây án của Thợ Xẻ và có thể dựng hiện trường giả, đúng như tờ Exposed đã nói bóng gió. Theo tôi, người của Gaylord cũng biết thông tin này và họ có một động cơ hoàn hảo để loại bỏ Walsh, hòng ngăn cô ta làm chứng trước tòa rằng chính Gaylord đã chỉ đạo màn diễn ở trang trại.”
“Rất thú vị. Tôi chưa nghĩ đến khả năng đó. Cảm ơn ông.”
“Giờ nếu không còn gì nữa...”
“Thực ra tôi muốn hỏi ông một việc nữa.”
“Việc gì vậy?”
“Chicago.”
“Chicago thì sao?” Hawkins cảnh giác hỏi lại.
“Có phải ông đã đưa Charlotte Walsh tới gặp tổng thống ở Chicago, hay là một nhân viên khác của ông?”
Toàn bộ cảm xúc trên mặt Hawkins biến mất. Mới giây trước, Evans đang nói chuyện với một con người, vậy mà giây sau anh đã đối diện với một cỗ máy:
“Rất vui được nói chuyện với anh.” Hawkins nói. “Hãy nói lại với các thành viên của ban chuyên án rằng họ đã làm rất tốt và tổng thống rất biết ơn họ.”
Nói rồi, Hawkins quay lưng bỏ đi, để Evans lại một mình. Đặc vụ nhìn theo ông ta một lát, trước khi đi về chỗ mấy phóng viên còn nấn ná lại. Vừa rồi, anh đã thấy phóng viên Harold Whitehead của tờ Washington Post , và cả hai đã hợp tác với nhau vài lần kể từ ngày Evans chuyển tới D.C. Whitehead đang ở độ tuổi sáu mươi và theo như ông ta nói, ông ta đã làm báo rất lâu trước khi các tập đoàn lớn và các kênh tin tức 24/24 biến những bản tin thời sự thành một loại hình giải trí. Hồi mới vào nghề, ông chuyên đưa tin từ các vùng chiến sự và những nơi gặp thiên tai địch họa, nhưng sau khi bị chấn thương ở hông và một lần đau tim suýt chết, người phóng viên già đã tạm biệt những tháng ngày lang bạt khắp trái đất để tới với chính trường.
“Nghe nói cậu đang làm việc với công tố viên độc lập Kineer,” Harry nói.
“Ông nghe đúng rồi đấy” Evans trả lời khi cả hai bắt tay nhau.
“Vậy là Farrington đã giết cô sinh viên kia để diệt khẩu?”
“Khi nào điều tra ra, tôi sẽ báo cho ông biết đầu tiên. Làm cốc bia chứ?”
“Luôn sẵn lòng” Whitehead nói trong lúc ngờ vực nhìn Evans. Lí do là bởi thường chỉ có phóng viên đi săn đón trưởng ban chuyên án và cánh tay mặt của công tố viên độc lập, chứ mấy khi có chuyện ngược lại.
“Ông biết quán Schooner ở Adams Morgan không?” Evans hỏi.
“Có chứ.”
“Hẹn gặp ông ở đó.”
Trên quãng đường lái xe từ Nhà Trắng tới quán bar, Evans nghĩ về Maggie Sparks. Trong lúc cùng cô chờ xe cứu thương, Evans đã nhận ra cô rất có ý nghĩa đối với cuộc đời của anh. Anh nghĩ tới mọi cái cớ do chính anh tạo dựng để không tìm hiểu cô, và nhận thấy tất cả đều vô nghĩa. Anh đã thể khi nào có chút thời gian để thở, anh sẽ tìm hiểu tình cảm của cô đối với mình cho bằng được.
Khu vực Adams Morgan ở Washington khá nhộn nhịp và đông đúc với các câu lạc bộ nhạc jazz, quán pizza, nhà hàng kiểu Ethiopia và quán bar. Dù nhiều quán khác ở đây chuyên phục vụ giới viên chức trẻ hay sinh viên đại học, thực khách của quán Schooner là tầng lớp công nhân, lính cứu hỏa, cảnh sát và các quý ông đang chờ việc. Evans đến quán lúc 2 giờ 10 phút. Harold đã đến trước anh khoảng mười hai phút và đang uống bia ở cái bàn khuất sâu trong quán.
“Được rồi, Keith, có chuyện gì nào?”
“Một người không thể vô tư mời người khác uống bia à?”
“Evans, cậu là viên chức nhà nước, đã thế lại còn phải trợ cấp cho vợ cũ. Cậu làm quái gì có đủ tiền mời tôi uống bia.”
“Nghe phũ thật đấy, nhưng ông nói đúng.”
“Thế có việc gì nào?”
“Không ghi chép gì hết nhé, nếu không là nghỉ uống bia miễn phí đấy.”
“Đồ hẹp hòi.”
“Sao đây?”
“Rồi, rồi” Whitehead nói rất miễn cưỡng.
“Là chuyện về Charles Hawkins. Tôi muốn biết tất cả những thông tin ông có về người này.”
“Cậu quan tâm đến chó giữ nhà của Farrington làm gì?”
“Chúng tôi đang cố tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra vào cái đêm Charlotte Walsh bị giết. Tôi đã hỏi Hawkins và chẳng thu được gì. Chúng tôi biết ông ta có mặt tại trang trại sau khi cô bé đi khỏi, nhưng ông ta không chịu cho tôi biết bất kì điều gì. Tôi cần hiểu mình đang phải đối mặt với ai.”
“Theo lời đồn, đó là một gã hết sức nguy hiểm, một cựu lính biệt kích có kinh nghiệm thực chiến.”
“Ông gọi ông ta là chó giữ nhà của Farrington.”
Whitehead gật đầu. “Hawkins trung thành tuyệt đối với vợ chồng Farrington. Anh ta không từ bất kì việc gì vì họ. Anh ta giống như mấy hiệp sĩ bàn tròn thời xưa, sẵn sàng cống hiến hết mình cho vua và hoàng hậu. Hawkins thừa sức biến mối quan hệ với tổng thống thành món lợi, nhưng tôi chưa từng nghe một lời bóng gió nào ám chỉ anh ta đã kiếm chác được gì từ đó, dù chỉ một xu. Tôi nghĩ anh ta coi hành động ấy là sự ô nhục.”
“Ông nhắc tôi mới nhớ, ông ta không ăn mặc như những người vận động hành lang thành đạt khác mà tôi từng gặp.”
“Mối quan hệ của Hawkins với Farrington biến anh ta thành người có ảnh hưởng nhất ở Washington, nhưng nếu thoạt nhìn, anh sẽ không bao giờ đoán được tầm ảnh hưởng của người này. Anh ta mặc quần áo giảm giá, không đeo đồng hồ Rolex như những tay chơi khác của Washington, và đến nay vẫn lái chiếc Volvo mua từ thời Farrington còn chưa là thống đốc.”
“Hawkins và tổng thống quen nhau như thế nào?”
“Cả hai cùng học trường đại học Oregon. Tổng thống là ngôi sao trong đội bóng rổ, từng dẫn dắt đội lọt vào vòng 16 đội của giải NCAA. Hawkins cũng chơi bóng nhưng chủ yếu ngồi ghế dự bị. Họ đều đạt điểm giỏi trong lớp nhưng theo chỗ tôi biết thì Hawkins phải cày cuốc trong khi Farrington lại có năng khiếu. Điểm khác biệt lớn nhất giữa hai người là sự tự tin: Farrington có thừa còn Hawkins lại quá thiếu. Những người quen họ ở trường đại học kể với tôi rằng Farrington có tầm nhìn rất rõ ràng với tương lai của mình, trong khi Hawkins chẳng biết mình muốn làm gì, vì thế anh ta đi lính.”
“Tôi nhớ đã đọc ở đâu đó là cả Claire Farrington cũng học ở trường Oregon.”
“Hawkins gặp cô ta ở đó. Cô ta là ngôi sao của đội bóng chuyền nữ. Họ bắt đầu hẹn hò vào năm cuối đại học. Claire gặp tổng thống khi họ đi hẹn đôi với nhau. Cô ta và tổng thống mất liên lạc sau ngày tốt nghiệp. Vào năm thứ hai ở trường luật, Farrington vô tình gặp lại Claire trong bữa tiệc do một bác sĩ nội trú cùng trường y với cô ta tổ chức. Đến khi Hawkins ra quân, Claire và Christopher đã thành một cặp.”
“Ông ta có tức giận khi biết Farrington cướp bạn gái của mình không?”
“Hawkins gặp vấn đề lớn hơn thế khi rời quân đội. Anh ta bị thương trong lúc chiến đấu và trở về Portland trong tâm trạng suy sụp và bị nghiện thuốc giảm đau. Chỉ có Claire và Christopher quan tâm đến anh ta. Claire đưa anh ta đi điều trị phục hồi chức năng và giúp anh ta bình phục. Christopher làm luật sư miễn phí khi anh ta gặp rắc rối với Bộ Cựu chiến binh. Khi Hawkins ra viện, Farrington đã mời anh ta làm việc cho chiến dịch tranh cử thượng nghị sĩ và phù rể trong đám cưới của mình. Từ những gì tôi nghe được thì Hawkins không thấy cay đắng gì trong chuyện Farrington cưới bạn gái cũ của anh ta.”
“Hawkins có lấy vợ không?”
“Chưa. Thi thoảng người ta bắt gặp Hawkins đi cùng một người phụ nữ nào đó tới các buổi gây quỹ hay tiệc tùng, nhưng thiên hạ đồn rằng Claire là tình yêu duy nhất trong đời anh ta.”
“Nghe hơi buồn nhỉ?”
“Đừng phí thời gian buồn thay Hawkins làm gì. Khi có việc liên quan đến nhà Farrington, anh ta chẳng có chút lương tâm nào đâu. Nếu anh đã hỏi tôi xin nói: người này có sẵn máu điên trong người đấy.”