Công Lý Cho Ai

Lượt đọc: 8725 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 37

“Chào Brad,” Susan Tuchman nói.

“Vâng, chào bà” Brad phấp phỏng đáp khi ngồi đối diện với nữ thần báo oán của mình. Bà Rồng Cái mặc chiếc quần phăng đen và áo sơ-mi đen. Hẳn một kẻ xấu sống dưới thân phận luật sư của một hãng luật lớn, sở hữu sức mạnh cực đỉnh trong truyện tranh sẽ trông hao hao người phụ nữ này.

“Tôi đã nhận được những báo cáo rất tốt đẹp về công việc của cậu,” Tuchman vừa cười vừa nói, nhằm tạo ra cảm giác an toàn giả dối. “Tôi nghe nói cậu đã làm việc cật lực và cho ra nhiều kết quả nghiên cứu tốt.”

“Cảm ơn bà,” Brad trả lời và chờ vế thứ hai giáng xuống.

Tuchman cúi người tới và mỉm cười rạng rỡ. “Tôi hi vọng cậu không thấy đang bị bóc lột tàn tệ.”

“Không. Từ ngày bắt đầu làm việc cho hãng, tôi đã trông đợi được làm việc cật lực,” Brad nặn ra một nụ cười. “Luật sư tập sự là phải như thế, đúng không?”

“Chính xác. Chính vì vậy nên cậu kiếm được cả mớ tiền ngay khi vừa rời trường luật, dù chưa có chút kinh nghiệm nào trong nghề này. Nhưng có vẻ như cậu xứng đáng với đồng lương của mình. Tôi nghe nói cậu đã làm việc rất chăm chỉ và vẫn xử lí tốt ngần đó công việc.”

“Tôi không dám nhận lời khen đó đâu” Brad nói, sợ rằng Tuchman sắp giao cho anh một dự án lớn khác. “Tôi mới hoàn thành được một phần thôi.”

“Một phần cũng đáng để chúng tôi thưởng cho cậu một ngày chủ nhật ở miền quê nhỉ,” Tuchman bình thản nói. “Trí nhớ của tôi không còn tốt như trước nữa, Brad ạ. Cậu nhắc tôi xem, có phải tôi đã đặc biệt chỉ thị cho cậu không được dính dáng thêm một chút nào với vụ Clarence Little?”

“Vâng.”

Tuchman ngả người ra ghế và nhìn Brad như một nhà sưu tập côn trùng đang tìm vị trí thích hợp để ghim con bọ tội nghiệp tiếp theo.

“Cậu đã bao giờ nghe đến hãng Kendall, Barrett và Van Kirk chưa?”

“Đó là một hãng luật lớn ở Washington D.C, phải không?”

“Phải. Tôi nhận được một cú điện thoại rất khó chịu của Morton Rickstein. Ông ấy là luật sư cộng sự ở Kendall, Barrett và là bạn tôi. Vài năm trước, chúng tôi đã cùng biện hộ một vụ chống độc quyền và biết nhau rất rõ. Sáng nay, Mort gọi cho tôi. Có vẻ như bà Marsha Erickson, thân chủ của ông ấy, đã gọi điện phàn nàn. Cậu biết bà ấy chứ?”

“Vâng” Brad trả lời trong lúc tim rớt xuống tận đế giày. “Hãy nhắc tôi nếu tôi nói sai, nhưng chẳng phải bà ta là mẹ của cô thiếu nữ bị Clarence Little sát hại sao?”

“Đúng.”

“Bà ta là nhân chứng trong vụ án ấy, đúng không?” Brad đã chán chơi trò mèo vờn chuột với Tuchman, vì vậy anh chỉ gật đầu.

“Theo lời Mort, bà Erickson đã rất buồn, Brad ạ. Không để tôi sửa lại cho chính xác. Mort nói rằng bà ta rất, rất buồn. Có vẻ như một luật sư tập sự ở hãng này đã đến tận nhà và quấy nhiễu buổi chiều chủ nhật của bà ta.”

“Tôi không quấy nhiễu. Tôi chỉ hỏi vài câu thôi. Tôi không nghĩ bà ấy sẽ kích động đến thế.”

Tuchman ra chừng bối rối. “Vậy ý cậu là: Vào một ngày chủ nhật, cậu đùng đùng xuất hiện trước cửa nhà bà Erickson rồi nhắc bà ấy nhớ lại cái chết thương tâm của cô con gái, và cậu không nghĩ bà ta sẽ đau khổ?”

“À, tôi biết là có thể như vậy, nhưng...”

Tuchman giơ một tay lên. Giờ bà ta không cười nữa.

“Vậy cậu thừa nhận cậu chính là tay luật sư khiến bà Erickson đau khổ đến độ phải gọi điện cho luật sư của minh ở Washington D.C để phàn nàn.”

“Tôi đã đến nhà bà ấy, nhưng...”

“Ngừng lại, tôi không cần biết thêm nữa. Cậu đã nhận chỉ thị rõ ràng của tôi là phải ngừng và hoàn toàn rút khỏi vụ Little. Vậy mà chính cậu thừa nhận mình đã thẩm vấn một nhân chứng trong vụ việc đó vào ngày chủ nhật rồi. Brad, tôi hết sức thất vọng về cậu, và dù có buồn thế nào, tôi vẫn buộc phải bàn bạc về vấn đề này trong cuộc họp tiếp theo của các luật sư cộng sự.”

“Bà Tuchman, bà cứ việc sa thải tôi nếu muốn, nhưng bà nên biết lí do tôi theo đuổi vụ Little kể cả khi bà đã bảo tôi phải thôi. Nếu bà định than phiền về tôi với các luật sư cộng sự thì bà nên biết rõ mọi sự.”

Tuchman ngồi xuống và chụm các đầu ngón tay vào nhau. “Sao cậu không khai sáng cho tôi nhỉ?”

“Được thôi, chuyện tôi sắp kể có vẻ điên rồ - à, là khó tin mới đúng - nhưng tôi tin vụ án này có vấn đề.”

“Có lẽ cậu nói thẳng ra đi, Miller. Năm phút nữa tôi có cuộc họp.”

“Vâng. Tôi không nghĩ Clarence Little đã giết Laurie Erickson. Tôi nghĩ hung thủ thật sự đã dùng phương pháp gây án của Little, hòng khiến mọi người tin chính Little là thủ phạm. Tôi cũng nghĩ chính tên hung thủ bí ẩn này đang giở trò tương tự ở Washington D.C. Gần đây có một vụ án mạng ở Washington. Có lẽ bà cũng biết, bởi nó đang chiếm lĩnh mọi bản tin. Charlotte Walsh dan díu với tổng thống Farrington và cảnh sát nghĩ Thợ Xẻ D.C đã giết cô ta không lâu sau khi cô ta quan hệ tình dục với...”

“Ngừng ngay” Tuchman giận dữ nói. “Cậu đang nhắc lại những lời đồn vô căn cứ của một tờ báo lá cải về người bạn thân thiết của tôi.”

Brad cho rằng mình chẳng còn gì để mất, thế nên anh hít một hơi thật sâu và nói thẳng toẹt mọi chuyện.

“Tôi biết tổng thống là bạn bà, nhưng ông Farrington đó có thể dính dáng tới hai vụ án mạng. Tôi nghĩ ông ta đã quan hệ với Laurie Erickson và đã trả tiền cho bà Erickson để ém nhẹm vụ đó. Tôi nghĩ một người làm việc cho tổng thống Farrington đã giết Laurie Erickson và Charlotte Walsh bằng phương pháp gây án của hai kẻ sát nhân hàng loạt nhằm đánh lạc hướng cảnh sát.”

Tuchman không còn vẻ giận dữ nữa. Bà ta đang choáng váng đến lặng người.

“Tôi biết cậu ương bướng, Miller ạ, nhưng tôi không hề ngờ cậu còn... Chà, tôi chẳng biết nói gì nữa. Tôi thực sự không biết phải xếp hành vi quái gở của cậu vào loại nào.”

“Thế còn công tố viên độc lập thì sao? Quốc hội đã nghĩ có thể tổng thống liên quan đến cái chết của cô Walsh.”

“Cậu Miller, tôi xin đính chính lại rằng, một trong hai đảng tại Quốc hội đang đổ vấy hành vi đồi bại đó cho tổng thống, và cái đảng đó không hề tin Chris phạm tội. Họ chỉ tin rằng cuộc săn lùng phù thủy này sẽ giúp Maureen Gaylord đắc cử mà thôi.”

Khuôn mặt Tuchman trông như vừa bị một trận bão quét qua. Nếu vài phút trước, bà ta thấy có gì đáng cười trong giả thuyết của Brad thì giờ đây, khiếu hài hước của bà ta đã tắt ngóm.

“Giờ chúng ta lật bài ngửa luôn nhé,” bà ta nói, cúi người tới trước và chỉ vào mặt Brad. “Thời gian của cậu ở hãng luật này có lẽ sắp hết, nhưng cậu không được dùng những giờ còn lại để truyền bá tin đồn thất thiệt về một người đàn ông vĩ đại như thế. Hãng luật của chúng tôi sẽ không tiếp tay cho âm mưu bẩn thỉu của Maureen Gaylord. Cậu rõ chưa?”

“Tôi..”

“Tôi lãng phí quá nhiều thời gian rồi. Tôi có việc phải làm. Cuộc nói chuyện của chúng ta kết thúc. Tôi sẽ sớm thông báo cho cậu biết về tương lai của cậu tại Reed, Briggs .”

“Anh sẽ làm gì?” Ginny hỏi.

Brad nhún vai. Anh đã đi đến văn phòng của Ginny ngay khi rời chỗ bà Tuchman. Giờ họ đã khóa chặt cửa, ngồi trong đó bàn bạc.

“Anh đã kết bạn với vài người ở các hãng khác. Hai người trong đó đã giúp anh sắp xếp các cuộc phỏng vấn, nhưng anh không biết liệu có ai chịu thuê anh sau khi đọc lá thư về công việc của anh tại Reed, Briggs mà Tuchman sắp viết hay không.”

“Kết quả công việc của anh rất ổn. Vấn đề của anh chỉ là Susan Tuchman. Bà ta là đồ nhỏ mọn chuyên ức hiếp người quá đáng.”

“Bà ta cũng là một trong những luật sư được vị nể nhất Portland. Chắc anh nên suy nghĩ nghiêm túc về chuyện chuyển nghề, chẳng hạn như đi đánh giày hay là làm thu ngân ở siêu thị.”

“Anh sẽ ổn thôi. Ai phỏng vấn anh cũng sẽ hiểu tại sao anh lại bị đối xử tệ bạc. Anh đã bị sa thải vì lòng nhiệt huyết muốn minh oan cho thân chủ.”

“Bằng cách cáo buộc tổng thống tội giết người. Chắc chắn Tuchman sẽ chia sẻ mẩu thông tin ấy khi bất kì ông chủ tiềm năng nào của anh hỏi tới.”

“Anh biết đấy, bị Reed, Briggs sa thải chưa chắc đã là tệ nhất. Anh thực sự không hợp với nơi này. Anh quá trong sáng. Anh đủ năng lực để tìm một việc khác. Em cũng có quen vài người. Em sẽ gọi cho họ.”

“Cảm ơn em,” Brad đứng dậy. “Anh sẽ về phòng và cố dọn dẹp xong bàn làm việc trước khi ra về.”

“Tối nay anh có thể qua chỗ em. Em không muốn anh phải ở một mình.”

“Để anh nghĩ đã. Anh sẽ gọi em khi đã sẵn sàng ra về.”

Brad trở về phòng mình với đôi vai trĩu nặng và cái đầu cúi gằm như đang trông chờ một cú đánh. Những lời đồn đại lan rất nhanh trong Reed, Briggs và Brad tưởng tượng rằng những người thấy anh sẽ chỉ đợi anh ra khỏi tầm nghe để bắt đầu xì xào bàn tán.

“Brad” thư kí của anh nói ngay khi trông thấy anh.

“Sao hả Sally?”

“Có một người phụ nữ gọi đến. Cô ấy muốn nói chuyện với anh nhưng không để lại tên và số điện thoại.”

“Cô ấy có nói là vì việc gì không?”

“Không, cô ấy chỉ bảo sẽ gọi lại.”

“Tôi không muốn nói chuyện với ai cả. Cô hãy từ chối tất cả các cuộc gọi cho tôi.”

Brad đóng cửa văn phòng, ngồi sụp xuống ghế và nhìn vào đống việc trên bàn. Không rõ do anh tưởng tượng hay đống tài liệu trên bàn thật sự cao hơn trước khi anh đi gặp Tuchman nhỉ? Tài liệu có thể sinh sản lẹ như thỏ không nhỉ? Chắc là được. Anh biết mình sẽ chẳng bao giờ làm hết đống việc này. Công việc của hãng luật Reed, Briggs lúc nào cũng vơi rồi lại đầy như quả thối trong tù và của quỷ* vậy. Điều may mắn duy nhất trong tình huống này là anh sẽ không phải gắng nuốt trôi cái đống việc ấy lâu nữa. Có lẽ Ginny nói đúng. Có lẽ thay đổi công việc không quá tệ như anh đã nghĩ. Anh thở dài. Dù thế nào đi nữa, anh cũng phải đối việc thôi. Còn bây giờ, anh phải tiếp tục vục đầu đào xới đống hồ sơ này nếu muốn có thêm chi phiếu để nuôi miệng và trả tiền nhà.

Brad đi bộ từ văn phòng về nhà vì đó là phương thức tập luyện duy nhất. Anh đã không hoàn thành được lời thể tập thể dục vài lần mỗi tuần do núi việc khổng lồ mà Susan Tuchman trút xuống đầu anh. Anh ước mình được về chỗ của Ginny nhưng đành từ chối lời mời. Lúc kết thúc công việc ở văn phòng, anh đã mệt tới độ chẳng thiết gì ngoài được ngủ.

Brad mở cửa căn hộ, bật đèn và lê bước vào bếp để chuẩn bị chút đồ ăn nhẹ. Anh dừng một lát trước tủ lạnh để nhìn một chiếc tàu chở dầu rẽ sóng trên dòng Willamette để tới đảo Swan qua ô cửa sổ. Brad yêu khung cảnh nơi này dù là vào ban ngày hay ban đêm. Khi hoàng hôn phủ xuống làm đỉnh Hood và dòng Willamette khuất dạng, ánh đèn của nửa phía đông thành phố và của dòng phương tiện đi men theo đường bờ sông mang đến cho Brad một cảm giác thanh bình. Nhưng cảm giác ấy đột nhiên chuyển thành bất an. Có gì đó không ổn. Brad nheo mắt nhìn phòng khách tối om và phát hiện ra một phần khung cảnh bị bóng của một cái đầu che khuất. Brad nhảy lùi lại và tóm vội con dao trong ống gỗ trên quầy bếp.

Một bóng đen đứng dậy khỏi xô-pha. “Xin cậu hãy đặt con dao xuống, cậu Miller. Vũ khí của tôi nguy hiểm hơn của cậu.”

Hóa ra đó là một phụ nữ đang cầm súng. Tim Brad lỗi một nhịp và anh thấy khó thở. Người phụ nữ này cao lớn và nhanh nhẹn. Cô ta mặc quần bò bó và áo phông TRAILBLAZER màu đỏ đen, áo khoác bằng vải xa-tanh đen cùng hiệu. Đôi mắt xanh sáng ngời và khuôn miệng nghiêm nghị ngay lập tức cho Brad ấn tượng không nên đùa cợt với người này.

“Cậu bình tĩnh đi. Tôi là Dana Cutler và tôi chỉ muốn nói chuyện, chứ không phải giết cậu.”

“Về chuyện gì?”

“Con dao” Dana nói và dùng súng chỉ vào tay Brad. Anh nhìn xuống, ngạc nhiên khi thấy mình vẫn nắm chặt con dao.

“Hãy nói tiếp câu chuyện trong phòng khách nào” Dana nói khi bật đèn và chỉ Brad ngồi vào ghế tựa. Cô lệnh cho anh đặt tay lên tay ghế, còn bản thân cô ngồi xuống ghế xô-pha đối diện. “Đừng di chuyển đột ngột. Tôi không muốn bắn cậu.”

Brad lo lắng nhìn khẩu súng của Dana. “Sao chị vào được đây?”

“Dễ thôi. Nhà cậu không có hệ thống báo động, còn ổ khóa thì đúng là trò trẻ con.”

“Nếu chị muốn trộm thì tôi chẳng có gì đáng giá đâu. Nếu chị muốn thuê luật sư, tôi không nhận các vụ án hình sự.”

“Chẳng phải cậu đang thụ lí vụ Clarence Little đấy thôi?”

Brad cố giấu sự ngạc nhiên. “Không hề,” anh nói. “Tôi bị đá khỏi vụ đó rồi. Nếu chị muốn nói chuyện với luật sư phụ trách vụ đó, chị tìm nhầm người rồi.”

“Cậu bị loại từ khi nào?”

“Vài ngày trước.”

“Tại sao?”

“Luật sư cấp trên cảm thấy tôi đã dính dáng quá sâu.”

“Như thế nào?”

“Tôi không thể bàn về việc ấy. Tôi sẽ phải hé lộ bí mật giữa thân chủ với luật sư.”

“Đây có phải tòa án không, Brad? Cậu nghĩ xem trong tình huống này, luật bảo vệ thân chủ có bảo vệ nổi của quý của cậu không?”

“Chị có lí,” Brad căng thẳng trả lời.

“Tôi mừng vì cậu đồng tình. Giờ, hãy cho tôi biết cậu đã làm gì để bị ra rìa.”

“Tôi cho rằng có thể Clarence Little không giết Laurie Erickson và đã đi tìm bằng chứng chứng minh hắn vô tội.”

“Tại sao cậu nghĩ Little không phải hung thủ?” Dana ngạc nhiên vì câu chuyện của họ đã rẽ sang hướng mới.

“Đầu tiên, hắn bảo hắn không làm.”

“Hắn là tử tù. Cậu nghĩ hắn sẽ nói gì nào?”

“Phải, nhưng hắn có bằng chứng.”

Brad bắt đầu kể câu chuyện đi tìm các thi thể và bộ sưu tập ngón út trong rừng, nhưng không đả động tới Ginny.

“Chuyên gia pháp y đã lấy được dấu vân tay chưa?”

“Tôi không biết. Tôi được lệnh rõ ràng là phải tránh xa vụ này. Có lẽ tôi còn bị sa thải vì nó.”

“Tôi có bỏ lỡ điều gì không? Sao họ có thể sa thải cậu chỉ vì cậu cố chứng minh sự trong sạch của thân chủ.”

“Chuyện còn có vài chi tiết nữa.”

Dana Cutler chăm chú lắng nghe Brad nêu giả thuyết rằng Christopher Farrington đã lệnh cho Charles Hawkins dùng phương pháp gây án của Clarence Little để giết Laurie Erickson, hòng đổ tội cho tay này. Anh cũng tin rằng Hawkins đã tái sử dụng kế hoạch ấy khi dùng phương pháp của Thợ Xẻ để giết Charlotte Walsh.

“Thú vị thật” Dana nói khi Brad kể xong. “Tôi cũng vừa đi đến kết luận tương tự.”

“Thật sao?”

“Tôi tiếp cận vấn đề từ một hướng khác, nhưng tôi nghĩ cả hai chúng ta đều đi tới một điểm.”

Lúc này, sự tò mò đã thay thế cho nỗi sợ hãi trong lòng Brad. “Thế sao chị phải làm sự việc trầm trọng đến mức nào? Sao chị phải đột nhập vào nhà tôi rồi chĩa súng vào mặt tôi?”

“Tôi từng bị giết hụt vài lần, vì thế tôi không thể gặp cậu giữa thanh thiên bạch nhật. Tôi đành phải dùng cách này.”

“Chị là ai?”

“Cậu theo dõi vụ MurderGate chứ?” Dana nhắc tới cái tên báo chí gán cho vụ bê bối này.

Brad gật đầu.

“Chính tôi đã chụp những bức ảnh Farrington ở cùng Walsh đăng trên tờ Exposed , và tôi chắc chắn Charles Hawkins đã giết Walsh và Erickson theo lệnh của tổng thống.”

“Hawkins là nghi phạm hợp lí nhất, nhưng chúng ta không có chứng cứ.”

“Chắc chắn là ông ta,” Dana một mực khẳng định.

“Farrington không thể tự tay giết hai người kia. Khi Erickson biến mất, ông ta đang ở buổi gây quỹ, còn lúc Walsh bị giết, ông ta đang ở trang trại cùng với đội vệ sĩ của Sở Mật vụ hoặc ở bên vợ mình.”

“Tôi không nghĩ Sở Mật vụ dám nói dối để bao che cho một vụ án mạng, nhưng vợ của Farrington có thể.”

“Thời gian không khớp. Các nhân chứng đáng tin cậy đã xác minh Farrington ở cùng họ đến tận lúc ông ta về Nhà Trắng. Nếu Claire Farrington nói dối rằng chồng đã ở cùng mình, vậy tổng thống phải lẩn ra khỏi Nhà Trắng mà không bị ai trông thấy. Sau đó, ông ta phải mất tối thiểu 45 phút để tới trung tâm thương mại. Tới lúc đó, Walsh đã bị giết lâu rồi. Vì vậy, chúng ta có thể loại tổng thống khỏi diện tình nghi giết Walsh.”

“Vậy chị chắc là Hawkins làm chứ?” Brad hỏi.

“Hawkins về dinh thống đốc để lấy tài liệu cho bài phát biểu của Farrington. Ông ta ở một mình với Erickson. Ông ta vào bằng cửa hậu, sát ngay cạnh cửa tầng hầm, và máng chuyển quần áo bẩn lại mở xuống đấy. Ông ta lấy giấy tờ, giết Erickson và thả cô bé xuống máng. Tiếp đó, ông ta lùi xe lại cửa hầm rồi đặt cô bé vào cốp xe.”

“Thế còn Walsh?” Brad hỏi. “Hawkins đi từ khách sạn tới trang trại để gặp tổng thống. Giả sử Farrington hạ lệnh giết Walsh, liệu Hawkins có đủ thời gian thực hiện việc đó không?”

“Xe của Walsh đã bị phá hỏng. Cô ấy không lái đi được.”

“Nhưng Walsh phải bị giết ngay sau khi trở lại trung tâm thương mại. Các phóng viên nói rằng cô ấy có số Hiệp hội Ô-tô Hoa Kỳ nhưng không hề gọi họ đến giúp hay gọi người đến đón.”

“Có thể Hawkins đã từ trang trại gọi cho ai đó và ra lệnh giết Walsh,” Cutler nói.

“Vào cái đêm Walsh bị sát hại, có hai gã đã cố giết tôi để đoạt lại những bức ảnh, sau đó tôi còn chết hụt mấy lần. Vậy chúng ta biết tổng thống cùng Hawkins đã điều động sát thủ để khử tôi, và đó là một chứng cứ thép.”

Brad bối rối. “Tôi không hiểu.”

“Hiện giờ, Hawkins và tổng thống có thể điều động CIA, các lực lượng đặc nhiệm và tổ chức tình báo của quân đội, nhưng vào hồi Erickson bị giết thì họ không có quyền sử dụng những lực lượng này. Farrington khi ấy chỉ là thống đốc bang Oregon thôi.”

“Hawkins từng là lính biệt kích. Ông ta có thể nhờ các đồng đội cũ”

“Đúng, nhưng lực lượng bảo vệ dinh thống đốc khi ấy không trông thấy ai đi vào, ngoài Hawkins. Và chính miệng ông ta nhận mình là người cuối cùng nhìn thấy Erickson còn sống. Erickson có vóc người nhỏ bé. Cô bé khó mà chống cự nổi một kẻ như Hawkins. Chẳng cần ai giúp, ông ta vẫn thừa sức khống chế cô bé. Nếu Farrington muốn Erickson bị giết vào đúng đêm gây quỹ, tôi cá tay đao phủ không phải ai khác, ngoài Hawkins.”

“Chị có biết có thể còn một vụ án mạng thứ ba không?”

“Cái gì?”

Brad kể cho Dana nghe về vụ tai nạn đã giết chết Rhonda Pulaski và sự biến mất của Tim Houston.

“Không may, tất cả chỉ là phỏng đoán,” anh nói. “Chúng ta không có bất cứ bằng chứng chắc chắn nào khẳng định Hawkins đã giết ai hết. Chúng ta thậm chí còn không thể chứng minh Farrington và Erickson từng dan díu với nhau. Người duy nhất giúp được chúng ta là mẹ của Erickson, bà Marsha, nhưng bà ta không chịu nói chuyện với tôi.”

“Cậu kể xem nào.”

Ngay khi câu chuyện về chuyến thăm viếng bà Marsha Erickson của Brad vừa dứt, Dana đã đứng lên. “Lấy áo khoác đi,” cô nói.

“Chúng ta sẽ đi đâu?”

“Thăm bà Erickson.”

“Giờ muộn rồi. Bà ta sống ở vùng ngoại ô. Chắc bà ta đã ngủ lâu rồi.”

“Bà ta sẽ bật dậy ngay khi thấy cái này,” Dana nói khi giơ súng lên. “Có thể bà ta không chịu nói chuyện với cậu, nhưng tôi đảm bảo bà ta sẽ nói với tôi.”

Lúc 12 giờ kém, Brad rẽ vào con đường dẫn tới nhà bà Marsha Erickson. Dana bảo Brad tắt đèn xe và họ đi dưới ánh trăng đến khi thấy ngôi nhà nọ.

“Dừng ở đây,” Dana ra lệnh ngay trước khi họ đến chỗ con phố tiếp giáp với lối để xe.

“Lần trước đến đây, cậu có thấy chiếc xe kia không?” Dana chỉ chiếc SUV màu đen đang đậu trước ga-ra, đầu xe hướng ra đường.

“Không, nhưng có thể lúc đó nó nằm trong ga-ra.”

“Thế tại sao bây giờ nó không ở trong đó, và tại sao nó lại quay đầu để phóng đi bất cứ lúc nào? Tấp xe vào đám cây kia đi,” Dana bảo.

Giấu xe xong, Dana rút khẩu súng ở cổ chân ra và đưa cho Brad.

“Cái này để làm gì?” Brad không định cầm.

“Cậu biết bắn không?”

“Không. Tôi chưa từng cầm súng nữa là.”

“Nếu cần, cậu hãy nhắm vào ngực mục tiêu và bắn liên tiếp.”

“Tôi không bắn ai hết,” Brad hoảng hốt đáp.

“Brad, tôi tha thiết mong chiếc SUV kia là của bà Marsha Erickson bởi những kẻ săn lùng tôi sẵn sàng giết cậu không chớp mắt. Vậy nên cậu hãy dẹp ý kiến rằng công dân Hoa Kỳ không được phép sử dụng súng ống đi.”

Brad nhìn vào khẩu súng một lát trước khi miễn cưỡng cầm như cầm một con vật thối rữa. Xong, Dana rời ô-tô.

“Nếu nghe thấy tiếng súng, cậu hãy gọi 911 và báo có vụ đột nhập rồi rời khỏi đây ngay. Dù thế nào cũng không được vào trong đó. Hiểu chứ?”

“Có, nhưng...”

“Không nhưng nhị gì hết. Có tiếng súng là phải chuồn ngay.”

Dana đóng cửa xe và đi ra phía sau ngôi nhà của Marsha Erickson. Ngay khi rẽ, cô nghe thấy tiếng thét chói tai. Phòng khách có một cái cửa trượt mở ra hiên sau. Cửa đã bị nạy khóa và hé mở vừa đủ cho cô lách qua. Phòng khách đã tắt đèn nhưng có chút ánh sáng từ đoạn hành lang ngắn bên ngoài hắt vào.

“Mang mụ ta vào phòng khách.” Dana nghe có tiếng đàn ông. Giọng nói này rất quen, nhưng cô chẳng kịp nghĩ xem đã nghe thấy ở đâu. Cô vội ngồi thụp sau một cái ghế tựa lớn. Vài giây sau, một gã hộ pháp lôi Marsha Erickson vào phòng khách. Cổ tay và cổ chân Erickson bị khóa bằng còng nhựa nhưng bà ta đang chống trả và gã kia phải cố lắm mới kéo được bà ta vào. Gã tóc vàng trên xuồng từng bắn Dana đi theo Erickson vào trong.

“Giúp tôi với. Mụ già này nặng cả tấn chứ chẳng chơi,” kẻ đang giữ bà Erickson phàn nàn.

Gã tóc vàng đấm vào bụng Erickson và bà ta ngừng chống cự để há miệng hớp không khí. Tóc Vàng cầm chân bà ta và giúp đồng bọn khênh nạn nhân lên chiếc thảm trong phòng khách. Đoạn, hắn quỳ bên cạnh đầu bà ta và nói bằng giọng dỗ dành trẻ con.

“Mụ béo, khôn hồn thì biết đường mà cư xử, tụi này sẽ cho mụ chết êm ái. Chỉ cần gây rắc rối cho tụi này thôi, quãng đường đi gặp Diêm Vương của mụ sẽ dài ra đấy. Hiểu chứ?”

Erickson đã thu đủ hơi để thều thào một tiếng có.

“Tốt” Tóc Vàng nói rồi dộng nắm tay đi găng vào mũi Erickson. Dana nghe tiếng sụn gãy và máu tuôn ra.

“Cú đó là vì mụ dám gây rắc rối cho tụi này.”

Tóc Vàng quay sang bạn đồng hành. “Đập bể vài đồ đạc đi. Làm cho giống một vụ trộm ấy.”

Gã hộ pháp bắt đầu đi về phía chiếc ti-vi. Dana đứng lên và bắn gã. Hắn ngã lăn khi tên tóc vàng phi thân ra sau xô-pha. Phát súng thứ hai đi trượt hướng và làm một chiếc bình vỡ tan tành. Tóc Vàng bắn trả và Dana cảm thấy vai trái của mình đau như bị búa đập. Cô ngã ra sau và khẩu súng rơi khỏi tay.

“Là mày!” Tóc Vàng kêu lên khi đi về phía cô.

“Đáng lẽ tao phải giết mày khi có cơ hội,” Dana nói, nhăn nhó vì đau.

“Đáng lẽ, lẽ ra, phải thế” gã cười rú lên. “Này, ai chẳng có điều hối tiếc. Tao tiếc đã không chơi mày khi có cơ hội. Giờ tao có cơ hội thứ hai và mày đang bị thương, và điều này - tin tao đi - làm tao cụt hết cả hứng. Vậy chắc giờ tao chỉ việc kết liễu đời mày thôi.”

Nhìn qua vai Tóc Vàng, Dana thấy Brad đã lẻn vào qua hiên sau. Cô co rúm người lại.

“Làm ơn đừng giết tôi,” cô vừa van xin vừa thò tay xuống cổ chân.

“Ôi ôi cưng ơi. Mày biết ngạn ngữ có câu ‘lừa được một lần...’ chứ? Trò súng ở cổ chân ấy chỉ tuyệt khi dùng lần đầu thôi và sẽ không có lần hai đâu. Vì thế mày hãy từ từ vén ống quần lên và ném khẩu súng sang đây.”

“Tôi không có súng.”

“Xin thứ lỗi, nhưng tao không tin mày.”

Dana từ từ kéo ống quần lên.

“Súng đâu rồi?” Gã đàn ông hỏi.

“Giơ tay lên,” Brad run tới nói ríu cả vào nhau.

“Đừng nói nữa, bắn đi!” Dana hét lên với Brad đang cầm súng bằng cả hai tay.

Tóc Vàng xoay người và nổ súng. Một viên đạn sượt qua tai Brad và làm tấm kính trên cửa trượt vỡ toang. Brad nhắm chặt mắt và bóp cò hết lần này đến lần khác đến khi nã sạch băng đạn. Khi anh mở mắt ra, không còn ai đứng trước mặt anh nữa. Anh nhìn xuống mà đầu gối bủn rủn. Tóc Vàng đang nằm sõng soài, úp mặt xuống và rên rỉ.

“Ôi Chúa ơi, tôi đã bắn anh ta!” Brad nói. Anh thả rơi khẩu súng và bám lấy tường để không khuỵu xuống.

“Đừng tự tâng bốc vậy chứ,” Dana nghiến răng nói. “Thật đáng kinh ngạc khi ở khoảng cách 3 mét mà cậu cũng bắn trật lất được. Tuy nhiên, cậu đã đánh lạc hướng rất tốt. Trong lúc hắn tập trung vào cậu, tôi đã rút được súng ở sau lưng ra.”

Trông thấy vẻ thất vọng trên gương mặt Brad, Dana đảo mắt.

“Cậu tước súng của tên hộ pháp kia và gọi 911 như tôi đã bảo lúc nãy được không? Hãy gọi xe cứu thương cho tôi và bà Erickson.”

Dana chống tay ngồi dậy và dựa lưng vào xô-pha để trông chừng Tóc Vàng trong lúc Brad nhích từng tí một tới chỗ gã.

“Vì Chúa, tôi đã bắn hắn sáu phát, những sáu phát đấy, Brad,” Dana nói. “Làm ơn lấy khẩu súng đi.

“Xin lỗi, nhưng tôi chưa tham gia một vụ bắn nhau nào. Tôi hơi run.”

“Cậu ngốc thì có. Chẳng phải tôi đã bảo cậu phải biến khỏi đây nếu nghe thấy tiếng súng rồi sao?”

“Đúng là tôi ngốc,” Brad vừa nói vừa nhặt khẩu súng của kẻ bị thương. “Nhưng mọi chuyện đều ổn cả đấy thôi.”

Dana thở dài. “Vâng, tôi nợ cậu. Giờ gọi xe cứu thương đi.”

Brad dùng di động gọi 911. Anh thấy chóng mặt và hơi buồn nôn nhưng vẫn đứng vững vàng trong lúc nói chuyện với tổng đài. Ngay khi kết thúc cuộc gọi, anh quỳ xuống tháo còng nhựa cho bà Erickson.

“Bà có sao không?” Anh hỏi.

Mặt Marsha Erickson đầy máu và bà ta khó giữ tập trung. Brad cảm thấy tồi tệ. Anh chắc chắn chuyến thăm đầu tiên của mình đã thúc đẩy chuỗi sự kiện khiến bà ta bị đánh ra thế này. Khi Erickson nhận ra anh, mắt bà ta mở lớn.

“Cậu!”

“Tôi thực lòng xin lỗi.”

“Cậu đã làm gì tôi thế này?”

“Tôi chẳng làm gì cả. Chính Christopher Farrington đã cử những gã này đến giết bà. Nếu chúng tôi không ghé qua, bà đã chết rồi.”

“Sẽ chẳng ai đến đây nếu cậu không xuất hiện ngay từ đầu.”

“Vớ vẩn!” Dana nói. “Bà là một đầu mối còn sót lại mà Christopher Farrington cần loại bỏ. Nếu Miller không đến đây, ông ta vẫn sẽ giết bà. Nếu muốn sống, bà hãy kể tất cả những gì mình biết về mối quan hệ giữa con gái bà và tổng thống đi.”

Cơn đau khiến Dana váng vất và cô khó lòng giữ khẩu súng chĩa vào Tóc Vàng. Cô biết mình sắp ngất đi và Brad Miller sẽ phải tự xử lí tình huống này. Cô không mấy tin tưởng vào khả năng của anh trong việc đó. Nếu gã bị trọng thương kia còn chút sức lực, hắn đã xơi tái Brad rồi.

Tiếp theo còn vấn đề cảnh sát nữa. Cảnh sát địa phương sẽ không bao giờ tin tổng thống đã cử những gã kia đến. Họ sẽ chỉ coi đây là vụ trộm cắp bất thành chuyển biến xấu mà thôi. Nếu bà Erickson phản họ thì có khi cảnh sát còn bắt luôn cô và Brad ấy chứ! Dana quyết định mạo hiểm. Cô lôi ví ra và ném cho Brad.

“Trong này có một tấm danh thiếp của Keith Evans, đặc vụ FBI làm việc cho công tố viên độc lập. Hãy gọi anh ta rồi đưa điện thoại cho tôi. Nếu tôi ngất, cậu hãy báo giùm rằng chúng ta đã bắt được gã đã bắn anh ta từ trên xuồng. Bảo anh ta rằng nếu muốn có các nhân chứng sống để buộc tổng thống tội giết Charlotte Walsh, anh ta hãy nhanh chóng cử người xuống tiếp quản sự việc từ tay cảnh sát địa phương.”

Brad bấm số. Evans bắt máy sau ba hồi chuông. Brad đưa điện thoại cho Dana. Cô đặt súng bên cạnh và cầm điện thoại.

“Đặc vụ Evans, Dana Cutler đây. Luật sư tập sự Brad Miller thuộc một hãng luật tại Portland đang ở cùng tôi. Tôi vừa bắn hai gã cố giết Marsha Erickson, một nhân chứng có thể chứng minh tổng thống dính dáng tới vụ án mạng ở Oregon hồi ông ta còn làm thống đốc.”

“Không đúng” Marsha Erickson tru tréo.

Dana che điện thoại. “Bà mà kêu nữa là tôi dán băng dính vào miệng bà đấy.”

Dana bỏ tay khỏi loa. “Tôi muốn anh nhanh chóng cử vài đặc vụ xuống đây vì cảnh sát địa phương sắp đến nơi rồi. Brad sẽ cho anh biết họ đưa tôi và Marsha Erickson đến bệnh viện nào. Hãy cử vệ sĩ canh gác trước phòng chúng tôi và phòng của tên sát thủ còn sống. Hắn chính là gã đã bắn chúng ta từ trên xuồng máy.”

“Cô đang ở đâu?”

Dana cho anh ta địa chỉ và chỉ đường. Đoạn, cô bảo Brad đọc cho cô số điện thoại nhà Erickson. Cô lặp lại cho Evans, “Tôi đã sẵn sàng hợp tác,” Dana nói. “Tôi muốn tôi, Miller và nhân chứng được bảo vệ.”

“Cô có sao không?” Evans hỏi. “Giọng cô nghe lạ lắm.”

“Không sao, nhưng vai tôi bị trúng đạn và có lẽ tôi sắp ngất. Nhưng tôi đã nghe thấy tiếng còi hụ và chắc sẽ ổn thôi. Giờ cúp máy và gọi đặc vụ đến đây ngay đi. À nhớ đảm bảo đó là những người anh tin được, bởi vì tổng thống sẽ cố gắng kiểm soát tình hình bằng mọi giá. Tệ hơn, ông ta sẽ cố giết tất cả chúng tôi.”

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của phillip margolin