Brad đang đi đi lại lại trên hành lang tầng năm của trung tâm y tế St. Francis trong lúc chờ tin từ cuộc phẫu thuật của Dana Cutler thì thang máy mở ra và Susan Tuchman rầm rập đi vào. Đôi mắt bà ta chiếu tướng Brad, và anh gần như cảm nhận thấy có một điểm hồng tâm nằm ngay tim mình để Tuchman bắn tia nhìn tử thần vào.
“Tôi đã bảo cậu chuyện gì sẽ xảy ra nếu cậu còn dính dáng tới vụ Little?” Tuchman nói lúc đi đến chỗ anh.
Brad đối diện với cuộc hạ sát với vẻ bình thản tuyệt đối. Từ trước tới nay, mỗi lần chạm trán Susan Tuchman đều mang lại cho anh cảm giác căng thẳng hoặc chán chường. Nhưng giờ đây, những viên đạn ngôn từ của vị luật sư đang nổi cơn thịnh nộ kia chẳng hề dọa dẫm nổi con người vừa sống sót sau một vụ xả súng thật sự.
“Cậu có nghe tôi nói không đấy, Miller?” Tuchman hỏi khi chỉ còn cách anh vài phân.
“Sao bà ở đây?”
“Thay vì lo lắng tại sao tôi ở đây, cậu nên nghĩ xem chuyện ngày mai cậu sẽ làm việc ở đâu. Vậy để tôi giải thoát cho cậu nhé. Cậu không cần phải lo cho công việc của cậu tại hãng Reed, Briggs nữa. Kể từ giờ phút này, cậu không còn là nhân viên của chúng tôi. Cậu bị sa thải.”
“Tốt thôi,” Brad lạnh lùng đáp. “Tôi cũng không thấy làm việc trong cái xưởng bóc lột của bà có gì hay.”
Tuchman chớp mắt. Bà ta không nghĩ anh dám đốp chát lại như vậy.
“Tôi vẫn muốn nghe đáp án cho câu hỏi của tôi,” Brad khăng khăng. “Tại sao bà đột nhiên xuất hiện ở bệnh viện này thế?”
“Không phải việc của cậu.”
“Có phải ông bạn ở Kendall, Barrett đã bảo bà tới bịt miệng Marsha Erickson không?”
“Cuộc nói chuyện này kết thúc rồi,” Tuchman nói khi qua Brad.
“Bà Erickson hẳn đã chết nếu tôi nghe theo cái mệnh lệnh phi đạo đức - đừng quan tâm tới khả năng vô tội của một vị thân chủ làm gì - từ bà,” Brad lớn tiếng nói sau lưng Tuchman, nhưng bà ta lờ đi và tiếp tục bước về bàn y tá.
Brad mong anh có sức mạnh buộc Tuchman trả lời, nhưng anh không có, Công việc cùng với lương bổng và chút ít thanh thế do vị trí luật sư của Reed, Briggs mang lại đều đã bốc hơi sạch sành sanh. Anh bị sa thải, và điều này sẽ ảnh hưởng nhiều đến tương lai nghề nghiệp của anh. Nhưng Brad không quan tâm. Anh có lòng tự trọng và sống chính trực. Hơn nữa, thực lòng mà nói, Brad thấy nhẹ nhõm vì không còn phải làm quần quật mười bốn tiếng một ngày để giải quyết những vấn đề nhàm chán cho đám người ích kỉ vô ơn kia nữa.
Thang máy lại mở ra cho một người đàn ông cao lớn với mái tóc vàng lưa thưa rất khớp với mô tả của Dana Cutler về Keith Evans. Một người phụ nữ xinh đẹp nhưng có vết khâu xấu xí trên má phải đi cùng anh ta.
“Đặc vụ Evans?” Brad hỏi.
Người đàn ông dừng bước. “Brad Miller à?”
“Vâng.”
“Rất vui được gặp cậu. Đây là cộng sự của tôi, Margaret Sparks. Chúng tôi đã bay đến đây nhanh nhất có thể. Dana Cutler thế nào rồi?”
“Cô ấy đang được mổ. Bị bắn vào vai. Bác sĩ bảo tôi cô ấy đã mất rất nhiều máu nhưng sẽ bình phục. Ông ấy chỉ không biết vai cô ấy bị thương nặng đến đâu thôi.”
“Cậu kể cho tôi nghe chuyện ở ngôi nhà được không?”
“Nhưng trước hết, chúng ta phải chặn Susan Tuchman lại đã. Bà ta là một luật sư có địa vị khá cao trong Reed, Briggs , hãng luật lớn nhất tiểu bang này. Chắc chắn bà ta đang tới phòng của Marsha Erickson, nhằm thuyết phục bà Erickson cản trở cuộc điều tra.”
Evans mỉm cười. “Bà ta sẽ gặp rắc rối thôi.”
Khi họ đến phòng của Marsha Erickson, Susan Tuchman đang giận dữ mắng mỏ người lính trẻ một mực đứng canh trước cửa phòng.
“Thưa bà, tôi hiểu bà là luật sư, nhưng tôi đã nhận lệnh không cho bất kì ai, trừ các bác sĩ và y tá, vào” vệ sĩ của Erickson nói.
“Cho tôi biết tên cấp trên của cậu” Tuchman yêu cầu.
“Chào bà, tôi là Keith Evans, và tôi đã ra lệnh canh gác bà Erickson. Có vấn đề gì vậy?”
Cơn giận của Tuchman chuyển thành bối rối khi bà ta thấy Brad đứng cạnh Evans, nhưng bà ta trấn tĩnh rất nhanh.
“Tôi là Susan Tuchman, luật sư của bà Erickson, và tôi có quyền nói chuyện với bà ấy.”
“Quyền đó được áp dụng trong trường hợp bà Erickson bị giam giữ. Tuy nhiên, hiện bà ấy là nạn nhân nên không cần luật sư đại diện.”
“Tôi mới là người được quyền đánh giá chuyện đó” Tuchman nói.
Evans mỉm cười nhẫn nại. “Trong trường hợp này thì không, thưa bà Tuchman. Một vị thẩm phán thực thụ sẽ quyết định bà có được gặp bà Erickson hay không. Nhưng tôi tò mò đấy. Bà đã từng đại diện cho bà Erickson sao?”
“Không.”
“Vậy tại sao bà tự nhận là luật sư của bà Erickson?”
“Tôi e rằng đó là bí mật.”
Evans gật đầu. “Tôi tôn trọng quyền đó. Nhưng tôi vẫn thấy khó hiểu. Tôi đã liên hệ với cảnh sát, với các đặc vụ tôi cử tới nhà bà Erickson và với bệnh viện. Theo những thông tin tôi có, tối nay bà Erickson không gọi điện cho ai. Nếu bà chưa từng đại diện cho bà ấy và bà ấy không gọi cho bà, vậy tại sao chúng tôi phải để hai người gặp nhau?”
Lần đầu tiên kể từ khi quen biết Tuchnan, Brad thấy vẻ thiếu tự tin ở người phụ nữ này. Bà ta á khẩu. Evans lại mỉm cười. “Tôi rất tiếc bà đã phải mất giấc ngủ, bà Tuchman, nhưng bà không có việc gì ở đây.”
“Luật sư Morton Rickstein của hãng luật Kendall, Barrett ở Washington, D.C đã liên lạc với tôi. Có lẽ anh đã nghe đến tên hãng này.”
“Hẳn rồi,” Evans nói.
“ Kendall, Barrett đại diện cho bà Erickson, và ông Rickstein đã yêu cầu tôi thế chỗ cho tới khi ông ấy đến. Tôi hi vọng lời giải thích này đã thỏa mãn anh, đặc vụ Evans. Giờ làm ơn để tôi nói chuyện với thân chủ của mình.”,
“Chúng ta vẫn có vấn đề ở đây. Nếu bà Erickson không gọi điện xin giúp đỡ, bà ấy cũng không thể yêu cầu ông Rickstein đại diện cho mình. Vậy, chúng ta lại trở về tình trạng lúc nảy. Giờ, nếu bà cho phép, tôi còn có việc cần làm.”
Tuchman có vẻ rất giận nhưng khôn khéo biết mình phải lùi bước.
“Tôi sẽ liên lạc với cấp trên của anh, đặc vụ Evans. Tạm biệt.”
“Có vẻ như lần này bà không làm theo ý mình được rồi” Brad nói.
Tuchman lườm anh rồi không nói không rằng đi thẳng ra ngoài. Evans quay sang Brad.
“Trước khi tôi nói chuyện với bà Erickson, cậu nên cho tôi biết tại sao cậu nghĩ tổng thống Farrington có dính líu tới vụ giết hại con gái bà ấy.”
Marsha Erickson trông rất thảm. Cái mũi gãy đã băng lại, má phải đã khâu, đôi mắt sưng tím và vằn máu e dè nhìn Evans và Spark khi hai đặc vụ này bước vào phòng bà. “Chào bà Erickson. Bà thấy thế nào?” Evans hỏi.
“Anh là ai?” Bà ta hỏi lại.
Evans nghe ra sự run rẩy trong giọng Erickson và mỉm cười để trấn an bà ta. Anh chắc chắn bà ta vừa khóc.
“Bà không cần sợ chúng tôi. Tôi là Keith Evans, đặc vụ FBI được chỉ định làm việc cho công tố viên độc lập. Đây là cộng sự của tôi, Margaret Sparks. Chúng tôi ở đây để bảo vệ bà trước những kẻ đang cố giết bà. Tôi đã điều các đặc vụ túc trực bên ngoài trong thời gian bà còn nằm viện, và tôi muốn đề nghị đưa bà vào chương trình bảo vệ nhân chứng sau khi bà xuất viện.”
“Để được vậy, tôi phải làm gì?” Erickson cất giọng vừa e dè vừa ngờ vực hỏi.
“Bà Erickson, Quốc hội Hoa Kỳ đã giao cho văn phòng chúng tôi điều tra xem tổng thống Farrington có dính líu tới cái chết của cô Charlotte Walsh hay không. Hẳn bà đã biết tới sự vụ này, vì nó nằm trên trang nhất của mọi tờ báo.”
Erickson dè dặt gật đầu.
“Bà biết về tên Thợ Xẻ D.C chuyên giết người hàng loạt chứ?”
Erickson lại gật.
“Lúc đầu, chúng tôi tưởng cô Walsh là một nạn nhân của Thợ Xẻ. Giờ chúng tôi nghĩ kẻ giết cô ấy đã sử dụng phương pháp gây án của Thợ Xẻ để đánh lạc hướng chúng tôi. Chúng tôi cũng có những bằng chứng cho thấy tổng thống Farrington có thể đã có quan hệ tình ái với cô Walsh.”
“Việc này liên quan gì đến tôi?”
“Hồi ông Christopher Farrington còn làm thống đốc, một tên giết người hàng loạt khác là Clarence Little đã bị kết án bắt cóc và giết hại con gái bà trong lúc cô bé trông trẻ cho ông ta. Chúng tôi có bằng chứng cho thấy một kẻ khác đã giết Laurie và bắt chước phương pháp gây án của Little, cũng như có kẻ đã bắt chước Thợ Xẻ D.C trong vụ Walsh. Tôi biết bà đã phải chịu đựng rất nhiều. Bà vừa phải đối diện với cái chết của con gái vừa phải trải qua vụ tấn công dã man này. Bà có lí do gì để tin rằng tổng thống Farrington đã có quan hệ thân mật với con gái bà không?”
“Tôi không thể nói về chuyện đó.”
“Vì một vài lí do, tôi e bà sẽ phải nói, quan trọng nhất là bà sẽ được sống nếu nói ra sự thật. Tôi biết chuyện đã xảy ra ở nhà bà. Nếu không nhờ Dana Cutler và Brad Miller, bà đã chết rồi. Nếu bà tiếp tục bảo vệ Christopher Farrington, kẻ đứng sau vụ tấn công này, bà sẽ không sống nổi. Ông ta luôn có động cơ giết bà. Rồi bà sẽ chẳng thể nói ra điều mình biết được nữa.
Và dù thế nào bà cũng không giữ bí mật thêm được nữa. Công tố viên độc lập có quyền gửi trát hầu tòa. Lúc nào tôi cũng có thể đưa bà ra trước vành móng ngựa. Và nếu bà vẫn không chịu trả lời tòa, bà sẽ vào tù vì coi thường luật pháp. Tôi thực sự không muốn điều đó sau những gì bà đã phải trải qua. Trừng phạt bà như thế quả là tàn ác. Nhưng tôi sẵn sàng làm việc phải làm để biết những gì cần biết.
Nếu nghĩ kĩ, bà sẽ thấy chúng ta có chung lợi ích. Cả hai ta đều muốn bà được sống. Và còn một điều nữa để bà suy nghĩ đây. Một khi chúng tôi đã khám phá ra điều bà biết, tổng thống không còn lí do gì để giết bà khi cái kim đã lòi ra khỏi bọc. Vậy bà nói sao?”
Erickson nhìn xuống chăn và Evans để bà ta suy nghĩ. Khi nhìn lên, đôi mắt bà ta ầng ậng nước.
“Tôi không biết phải làm gì. Ông ấy quá tốt với tôi và ông ấy bảo mình không làm gì hết. Ông ấy bảo ông ấy cho tôi tiền chỉ vì tôi là một thư kí tốt và vì ông ấy thấy tồi tệ khi Laurie bị bắt đi từ chính nhà ông ấy.”
“Nhưng bà có những lí do để không tin ông ta, đúng không?” Evans khẽ hỏi.
Erickson cắn môi. Rồi bà ta gật đầu.
“Tại sao bà không tin Farrington?”
Erickson cố nói, nhưng bị nghẹn lời. Sparks đưa cốc nước đặt trên tủ đầu giường cho bà ta. Bà ta uống một ngụm rồi nhắm chặt mắt và khóc.
“Con bé là tất cả những gì tôi có, và nó rất ngoan. Khi nó bảo tôi...” Erickson lắc đầu. “Tôi cảm thấy vô cùng hối hận khi không tin nó. Tôi bảo rằng nó nói dối và dọa sẽ phạt nếu nó còn dám nói những lời tương tự. Nhưng trước đó, nó chưa từng nói dối tôi. Một chuyện nghiêm trọng như thế lại càng không. Đáng lẽ tôi phải tin nó.”
“Cô bé đã kể gì với bà, bà Erickson?” Evans hỏi.
“Nó kể với tôi... Nó nói Chris - thống đốc - đã quấy rối nó.”
“Chuyện xảy ra khi nào?”
“Vài tháng trước khi nó bị... tôi không nhớ chính xác.”
“Bà cứ thong thả.”
Erickson uống thêm nước.
“Bà có thể cho chúng tôi biết chính xác lời con gái bà đã nói không? Cô bé có mô tả bị thống đốc Farrington quấy rối thế nào không?”
Erickson gật đầu. “Con bé nói rằng ông ấy chạm vào người nó, ngực nó. Đôi khi ông ấy vòng tay qua vai nó và kéo lại gần. Nó nói ông ấy đã cố hôn nó một lần.”
“Cô bé có nói mình đã chống cự không?”
“Có, nó kêu không thích.”
“Cô bé phản ứng thế nào khi bà bảo cô bé nói dối?”
“Nó rất buồn. Nó khóc và... chửi thề trước mặt tôi.”
“Cô bé có bao giờ khơi lại chuyện đó không?”
“Không.”
“Thật sao?”
“Vâng” Erickson lắc đầu và uống thêm nước. Nước mắt lấp lánh trong mắt bà. “Đáng lẽ tôi phải tin con bé, nhưng tôi quá hèn nhát. Lúc đầu thì tôi không tin thật. Chris rất tốt với tôi... với chúng tôi. Khi vợ chồng tôi li hôn, thống đốc đã đảm bảo rằng tôi có nguồn tài chính ổn định. Ông ấy nhận vụ li dị miễn phí. Ông ấy cũng rất tốt với Laurie. Ông ấy mua quà cho con bé vào mỗi dịp sinh nhật và...” Erickson ngừng lời. Có vẻ như bà ta đã kiệt sức.
“Bà có để ý thấy sự thay đổi nào ở con gái giữa khoảng thời gian cô bé phàn nàn tới lúc cô bé qua đời không?”
“Có. Nó sống khép kín và ít nói chuyện với tôi hơn. Nó bắt đầu trang điểm và ăn mặc người lớn hơn.”
“Ý bà là...?”
“Gợi cảm hơn.”
“Khêu gợi hơn?” Sparks hỏi.
“Đúng. Và nó cũng ra vẻ người lớn nữa. Tôi buồn vì hành xử của nó. Tôi đã nói chuyện với nó, nhưng lúc nào cũng thành ra cãi vã.”
“Cô bé có bao giờ nhắc về thống đốc nữa không? Có than phiền về ông ta không?”
Erickson lắc đầu.
“Bà Erickson,” Evans nói, “tôi còn nghe những lời đồn đại về một cô bé khác có thể cũng bị Farrington lạm dụng, cô Rhonda Pulaski. Bà có biết gì về chuyện đó không?”
Erickson không dám nhìn vào mắt Evans.
“Hồi còn làm thư kí cho Chris ở hãng luật, tôi đã nghe được vài chuyện vào lúc vụ ấy xảy ra. Đã có những lời đồn, nhưng tôi không tin.”
“Xin bà đừng quá dằn vặt mình,” Evans an ủi. “Lúc nào chúng ta cũng khó tin rằng người quen của chúng ta đã làm chuyện xấu.”
Erickson không trả lời.
“Bà Erickson, bà đã nói Farrington trả tiền cho bà sau khi con gái bà chết.”
“Vâng.”
“Có điều kiện nào kèm theo không?”
“Tôi phải hứa không bao giờ được nói ra chuyện ông ấy cho tôi tiền cũng như không được bàn với ai về vấn đề liên quan tới Laurie và thống đốc. Nếu không, tiền sẽ không đến nữa. Vì thế, tôi rất hoảng sợ khi cậu luật sư kia xuất hiện.”
“Brad Miller?”
“Vâng. Tôi chỉ có chỗ tiền đó. Và ngôi nhà nữa. Tổng thống Farrington sở hữu ngôi nhà của tôi. Tôi sẽ mất cả nó nữa.”
“Ai gửi tiền cho bà?”
“Dale Perry. Ông ấy là luật sư của hãng Kendall, Barret ở Washington D.C. Họ bảo tôi rằng ông ấy đã chết.”
“Đúng vậy.”
“Ông ấy là người Oregon. Quen biết Chris từ hồi đại học. Ông ấy bảo tôi rằng thống đốc làm việc này đơn thuần vì tình thương, rằng thống đốc muốn giúp tôi.”
“Bà có kí thỏa thuận gì khi nhận tiền không?”
“Có.”
“Một tờ giấy thực sự, có chữ kí của bà?”
“Vâng.”
“Bà giữ bản sao chứ?”
“Ông Perry bảo sẽ gửi nhưng tới giờ tôi vẫn chưa nhận được giấy tờ nào.”
“Bà có hỏi không?”
“Trong lúc tang gia bối rối, tôi quên bẵng đi. Rồi tiền đến đều đặn hằng tháng và tôi thấy không cần thiết nữa.”
Evans che giấu sự hài lòng của mình. Lúc ra tòa, anh sẽ cho đòi tờ giấy đó để chứng minh Farrington đã mua sự im lặng của Erickson, anh cũng sẽ đòi hồ sơ ở ngân hàng để chứng minh cho khoản tiền ấy. Anh chuẩn bị hỏi bà Erickson tiếp thì cửa mở và một đặc vụ đô con thò đầu vào.
“Chúng ta có vấn đề. Tên John Doe có luật sư rồi.”
“Làm sao hắn gọi được?” Evans hỏi. “Tôi đã chỉ thị rõ ràng không ai được phép cho hắn gọi điện ra ngoài cơ mà.”
“Hắn không gọi. Hắn vẫn mê man sau ca mổ. Gã này từ trên trời rơi xuống. Gã xưng tên là Joseph Aiello và tuyên bố ‘Doe’ đã thuê gã.”
“Vụ này đầy những màn xiếc kịch tính ra phết” Sparks nói, “nhưng thay cho mấy chú hề bất ngờ nhảy bổ ra khỏi mấy chiếc xe nhỏ xíu, chúng ta có các tay luật sư.”
Evans chau mày. Sparks nói đúng. Có quá nhiều luật sư xuất hiện trong một khoảng thời gian quá ngắn. Làm sao một người ở cách đây những 5.000 cây số như Rickstein lại biết về vụ nổ súng ở vùng ngoại ô Oregon? Tại sao mới sáng sớm tinh mơ đã có kẻ báo cho ông ta biết? Khi ‘John Doe’ không báo cáo lại, kẻ cử “hắn” đến giết bà Marsha Erickson nhận thấy tình hình chuyển biến xấu. Và nếu hắn giám sát đường dây liên lạc của cảnh sát, hắn có thể biết ‘John Doe’ đã bị bắn và đang ở trung tâm y tế St. Francis. Vậy...
Evans quay sang viên đặc vụ. “Nếu cậu ở đây thì ai đang canh gác ‘John Doe’?”
Viên đặc vụ có vẻ bối rối. “Tôi đã bảo ông ta không được vào.”
“Chết tiệt. Maggie, cô ở đây, còn tôi đi lo vụ kia.”
Evans đi theo đặc vụ xuống hành lang.
“Ông ta kìa,” viên đặc vụ chỉ vào một người đàn ông hói đầu, to con, mặc một bộ com-lê ba mảnh đắt tiền và đeo chiếc kính gọng mảnh đang tập tễnh rời khỏi phòng của ‘John Doe’. Ngay khi nghe thấy tiếng người đặc vụ, Aiello đã quay về phía họ và nổ súng. Evans không nghe thấy tiếng súng nhưng đặc vụ kia đã ngã xuống và máu rỉ ra từ một cái lỗ giữa hai mắt anh ta.
Ống giảm thanh , Evans nghĩ. Như vậy, anh đang đối đầu với một tên chuyên nghiệp, và có thể ‘John Doe’ đã chết.
Evans lén nhìn qua xe đẩy và thấy Aiello tập tễnh rẽ ở góc cua. Anh đuổi theo hắn. Ngay khi rẽ ngoặt, hắn đâm bổ vào một cô y tá. Cô ngã ra sau và Aiello cố mở cửa thoát hiểm. Evans nổ súng. Tiếng súng của anh vang vọng trong hành lang vài giây trước khi cô y tá thét lên và Aiello ngã xuống sàn. Evans đến chỗ tên sát thủ vài giây trước khi Maggie Sparks chạy tới.