Ở hiện trường vụ nổ súng, Brad đã kể những gì nhớ được cho các đại diện của cảnh sát bang và hai sĩ quan cảnh sát, một thanh tra và một công tố viên của hạt vừa xảy ra sự vụ. Ở bệnh viện, ngoài các đặc vụ Evans và Sparks, anh còn bị một trợ lí công tố viên liên bang thẩm vấn, nhưng hình như danh sách những người muốn hỏi cung anh còn dài. Tới lúc Brad kể xong chuyện ở nhà Marsha Erickson cho vị đại diện cơ quan hành pháp cuối cùng, anh đã không còn hơi sức nào.
Giữa các cuộc thẩm vấn, Brad đã gọi cho Ginny để kể cho cô nghe vài phần câu chuyện, nhưng chừng đó cũng đủ làm cô lo lắng. Anh đảm bảo với cô là mình ổn và hứa sẽ về ngay khi xong việc. Chính vì thế, Brad lái xe thẳng đến căn hộ của Ginny khi Evans bảo anh có thể về nhà. Mặc dù lúc đó là 3 rưỡi sáng, Ginny vẫn mở cửa ngay lập tức. Cô vòng tay quanh cổ anh và họ ôm chặt lấy nhau.
“Nào, anh không sao mà. Không hề hấn gì cả” anh trấn an.
“Em không bao giờ nghĩ mình đã suýt giết chết anh khi nhất quyết muốn tìm hiểu chuyện Little. Em rất mừng vì chuyện đã qua.”
“Đúng là đã qua thật, nhưng không chỉ có vậy thôi đâu. Anh đã đụng mặt Susan Tuchman ở bệnh viện.”
“Bà ta làm gì ở đó?”
“Ông luật sư Rickstein ở D.C đã cử bà ta tới đó đại diện cho Marsha Erickson, nhưng FBI không để Tuchman gặp bà Erickson. Bà ta thực sự tức điên khi bỏ đi.”
“Hẳn rồi.”
“Khi Tuchman vừa rời thang máy, bà ta đã gặp anh. Chúng ta có thể dùng nhiều từ để tả Tuchman, nhưng ‘ngu ngốc’ không nằm trong số đó. Bà ta hiểu ngay là anh đã bất tuân mệnh lệnh tránh xa vụ Little, vì thế bà ta đuổi cổ anh.”
“Ôi Brad, em rất tiếc.”
“Đừng tiếc. Anh không hối hận. Đó là việc không tránh khỏi. Thực ra anh mừng vì được thoát khỏi Reed, Briggs . Anh không thể hòa nhập với nơi đó. Anh chỉ lo là Tuchman sẽ khiến anh khó làm luật sư thôi. Chắc lúc nào đó, anh sẽ mở văn phòng luật sư riêng vậy.”
“Đừng lo về chuyện công việc. Theo những gì anh kể cho em trên điện thoại, anh đã cứu mạng Marsha Erickson. Anh là người hùng. Mọi người sẽ ngưỡng mộ anh. Anh đã chứng minh vì thân chủ anh có thể đi xa đến đâu.”
Brad cười bẽn lẽn. “Anh hi vọng công việc tiếp theo không yêu cầu anh phải thi thố tài súng ống. Một vụ đấu súng đã quá đủ rồi.”
Ginny chạm vào má anh. “Anh sẽ vượt qua hết thôi.”
“Chuyện việc làm để mai lo đi. Giờ anh đang đói muốn chết đây.”
“Em có thể lo vụ đó. Đi vào bếp thôi.”
Brad nhìn Ginny bước đi và mỉm cười. Cô thật gợi cảm và tử tế, cô là tổng hòa của tất cả những điều một người đàn ông muốn nơi vợ mình. Anh quyết định giờ là lúc thích hợp nhất để bày tỏ với cô.
“Em biết không, đã có những giây phút anh tưởng mình sẽ chết. Anh rất buồn vì nếu vậy anh sẽ không được thấy em nữa, mà anh vẫn muốn ngắm em từng ngày.”
“Có ẩn ý gì không thế?”
Brad cười lớn. “Anh đã bao giờ bảo đầu óc em rất quái chưa? Anh đang cố lãng mạn mà em toàn nghĩ đến mấy câu đùa dung tục.”
“Xin lỗi,” Ginny mỉm cười tinh quái. “Em hứa sẽ không bao giờ nói đến sex nữa.”
“Không cần đến mức đó, nhưng anh hi vọng không làm em tự ái nếu nói rằng ngay lúc này, mối quan tâm của anh chỉ nằm trong phạm vi ăn và ngủ thôi.”
“Em sẽ làm cho anh chút thức ăn, nhưng phải kể hết chuyện tối nay xong, anh mới được ngủ.”
Mặt trời bắt đầu mọc nhưng năng lượng trong người Keith Evans đã “lặn” sạch. Anh mệt bã người vì chuyến bay tới đầu kia đất nước trên chuyên cơ của FBI và chỉ nạp vào cơ thể một cái bánh doughnut, một chiếc sandwich cá ngừ khó ăn và cà phê dở ẹc để duy trì năng lượng làm việc. Evans một mực bắt Maggie về khách sạn để nghỉ ngơi. Anh ghen tị với cô. Anh sẵn lòng đổi mọi tài sản cá nhân để được một bữa ăn tử tế, một lần tắm rửa và một giấc ngủ tám tiếng. Nhưng không may thay, anh còn rất nhiều việc phải làm.
Tuy nhiên, nếu không tính đến tình trạng cơ thể anh thì mọi việc đều suôn sẻ cả. Marsha Erickson đã hợp tác và vết thương của Dana Cutler không nghiêm trọng lắm. Họ đã mất “John Doe” nhưng lại có gã sát thủ đến giết hắn, một sự tráo đổi mà Evans hi vọng sẽ tạo thuận lợi cho họ.
“Tình trạng của Aiello thế nào rồi?” Evans hỏi đặc vụ đang gác cửa phòng tên sát thủ.
“Vị bác sĩ tôi hỏi chuyện lần cuối bảo rằng hắn sẽ sớm tỉnh lại. Đó là nửa giờ trước. Bác sĩ nói hắn rất may mắn. Không có viên đạn nào trúng vào bộ phận quan trọng.”
Chúng ta cũng may đấy chứ , Evans buồn bã nghĩ. Nếu tôi mà bắn tốt hơn chút nữa, chúng ta đã chẳng còn nhận chứng nào để tra hỏi .
Evans mở cửa. Aiello giương đôi mắt xanh đờ đẫn nhìn anh đi tới giường hắn. Đây hẳn là một tay cứng cựa. Nhưng cứng đến đâu thì còn phải xem đã.
“Tôi là Keith Evans, làm việc cho văn phòng công tố viên độc lập. Anh thấy sao rồi?”
Gã không trả lời.
“Tôi có cả tin tốt và tin xấu đây Joe,” Evans ngừng lời. “Anh không phiền tôi gọi anh là Joe hay Aiello, đúng không? Tôi chắc đó không phải tên thật nhưng là cái tốt nhất chúng tôi có, trước khi nhận được báo cáo dấu vân tay của anh.”
Tay tù nhân vẫn không trả lời.
“Được, cứ làm theo cách của anh. Vậy anh muốn nghe tin nào trước, tốt hay xấu?”
Evans chờ một giây. “Vì anh chưa quyết định được nên tôi sẽ cho anh biết tin tốt. Các bác sĩ nói rằng anh sẽ qua khỏi. Đó cũng là tin xấu, bởi vì anh sẽ phải ra Tòa án Liên bang vì tội giết một đặc vụ FBI và tòa án bang Oregon vì tội giết nhân chứng của chúng tôi. Nói cách khác, anh rất có thể nhận án tử. Nhưng còn có tin tốt hơn cơ. Giờ anh cũng là một nhân chứng. Nếu thông minh ra, anh có thể tránh được án tử.”
“Anh tưởng mình vui tính lắm à,” gã gượng nói. Lời lẽ của hắn líu ríu vì tác dụng còn lại của thuốc gây mê.
“Anh nói đúng, đôi khi tôi cũng có thể thông minh nữa cơ. Tôi sẽ dừng đùa cợt và bắt đầu nói chuyện tử tế đây. Vậy nghiêm túc nhé, Joe, tôi rất mong thấy anh phải chết vì đã giết một chàng trai trẻ tử tế mà anh không đáng được đánh giày cho cậu ấy, nhưng tôi phải lờ đi những mong muốn cá nhân và làm việc của mình. Về mặt nghề nghiệp, tôi quan tâm tới những kẻ đã cử anh tới giết nhân chứng của chúng tôi hơn chuyện tống tiễn anh. Hãy nói tất cả ra và chúng ta thỏa thuận với nhau. Nếu ngậm miệng, anh sẽ phải chết.”
“Để xem,” đôi môi khô nẻ của Ailleo nở một nụ cười. Hắn cho rằng đặc vụ Evans cực kì ngây thơ.
“Anh tưởng bạn anh sẽ bảo vệ anh, nhưng không đâu” Evans nói. “Những người bị khép án tử có thể phun ra tất cả, và đó sẽ là một mối nguy lớn với ông chủ của anh. Nghĩ xem ông chủ của anh đã xử lí các mối nguy thế nào. Cutler là nhân chứng có thể làm hại ông ta. Ông ta đã làm gì? Ông ta cử anh và người vừa bị anh giết tới sát hại Cutler”
Ánh mắt Aiello khẽ lay động và Evans đã hiểu.
“Đúng, Joe ạ, chúng tôi đã cho Dana Cutler xem ảnh anh. Cô ấy xác nhận anh chính là gã từng bị cô ấy đã bắn trong căn hộ, và là một trong những kẻ từ trên xuồng máy tấn công cô ấy ở Tây Virginia. Các bác sĩ nói anh có một vết sẹo mới trên đùi, rất khớp với vết thương do bị đạn bắn. Trùng hợp thay, nó ở đúng nơi Cutler mô tả.”
Aiello vẫn không nói không rằng.
“Anh có thể im lặng, nhưng nghĩ kĩ đi. Nghĩ về chuyện đã xảy ra khi bạn anh bị bắt. Anh được cử đến để giết anh ta, vì ông chủ của anh không thể để một nhân chứng sống sót. Giờ anh đã thành nhân chứng, cũng tức là một mối nguy lớn. Ngay khi biết anh còn sống, ông ta buộc phải cử một người nữa tới bịt đầu mối. Ông ta không thể để anh nói.”
Nụ cười vẫn đọng trên môi tên sát thủ nhưng nó đã không còn tươi khi những lời của Evans thấm vào đầu hắn.
“Anh chỉ còn hai phương án lựa chọn, gọi luật sư hay hợp tác với tôi. Nếu anh chọn cách số một, anh sẽ chết. Nếu anh không bị giết trong thời gian chờ ra tòa, họ cũng sẽ hạ anh trong tù hoặc ngoài kia nếu anh được trắng án. Nếu anh chịu hợp tác, chúng tôi sẽ làm hết sức để bảo toàn tính mang cho anh. Anh nói sao?”
“Cút cha mày đi.”
“Anh không cần đuổi thì tôi cũng đi, Joe ạ. Giờ tôi sẽ tắm gội, nghỉ ngơi rồi đánh một bữa thịnh soạn. Sau đó, tôi sẽ trở lại nói chuyện thêm với anh. Trong lúc ấy, anh nên nghĩ về những điều tôi đã nói.”