Một tuần sau các vụ nổ súng ở bệnh viện và nhà Erickson Marsha ở Bờ Tây, bà Erickson và Dana Cutler được đưa đến các nhà trú ẩn khác nhau gần Washington D.C, còn Keith Evans lại một lần nữa được bươn bải trong cái nóng ba mươi hai độ của thủ đô. Chín giờ sáng ngày thứ sáu, sau khi đã được củng cố bằng một bữa sáng gồm thịt xông khói, trứng, bánh quy, bột yến mạch và cà phê đen, Evans ngồi trước mặt Charles Hawkins và luật sư của ông ta, Gary Bischoff, trong phòng họp của văn phòng công tố viên độc lập. Cùng ngồi với Evans còn có một tốc kí viên của tòa, Maggie Sparks và Gordon Buss - trợ lí công tố viên liên bang.
Bischoff gầy gò với mái tóc muối tiêu xoăn tít. Ông ta coi chạy marathon là thú vui, và đôi gò má hõm cùng trong mắt sâu hoắm khiến ông ta có vẻ ngoài của một nạn nhân chết đói ở châu Phi. Bischoff mặc một bộ com-lê đắt tiền được may đo vừa vặn với vóc người xương xẩu, nhưng Hawkins vẫn giữ phong cách thường thấy, mặc một chiếc áo khoác rẻ tiền chẳng ăn nhập gì với quần. Evans nghĩ trông người trợ thủ của tổng thống có vẻ bớt tự tin hơn so với lần họ nói chuyện tại buổi họp báo nọ.
“Các vị có thể cho biết tại sao thân chủ của tôi bị triệu tới cuộc họp này không?” Bischoff hỏi khi màn giới thiệu đã hoàn tất.
“Chắc chắn rồi,” Evans trả lời. “Chúng tôi nghĩ ông ta chịu trách nhiệm trong hai vụ án mạng cùng một số vụ giết người không thành ở Virginia, Maryland, Đặc khu Columbia, Tây Virginia và Oregon.”
Evans ngừng lại và đếm ngón tay. Khi đã hài lòng, anh gật đầu.
“Vâng, đó là các địa phận pháp lí mà người ta có thể dẫn độ ông ta tới. Tôi không nghĩ mình bỏ sót nơi nào. Còn nếu có, các tiểu bang ấy sẽ gửi trát cho ông ta thôi. Đến lúc đó, ông sẽ biết ông Hawkins đây đã gây tội ở những nơi nào.”
“Ngoài ra, chúng tôi còn nghi ngờ ông Charles Hawkins có dính líu tới vài vụ tấn công, một hai vụ trộm, cùng một vài sự vụ khác mà tôi đã quên mất. Ông Buss đây là luật sư chuyên về án hình sự. Ông ấy có thể nêu cho ông tất cả những tội mà ông Hawkins có thể bị khởi tố, hoặc không ông có thể nói chuyện với các công tố viên hạt phụ trách soạn bản cáo trạng.”
Bischoff đã hành nghề luật sư hình sự ở các tòa cấp cao nhất trong suốt ba mươi năm, vì thế ông ta chẳng lạ gì những chuyện này. Evans làm ông ta buồn cười.
“Rõ ràng là anh chưa thấy thời gian biểu của ông Hawkins. Đến thời gian đánh răng ông ấy còn chẳng có thì nói gì đến chuyện đi vòng quanh đất nước để giết người?”
“Tôi không nói ông ta tự mình thực hiện tất cả” Evans nhìn sang Hawkins. “Ông ta có người trợ giúp chứ. Chẳng hạn, ông ta đã cử một người đóng giả luật sư, dùng cái tên giả ‘Joseph Aiello’ để tới trung tâm y tế St. Francis ở Portland, Oregon và giết một trong các sát thủ của ông ta, kẻ chúng tôi đã may mắn bắt được. ‘Aiello’ đã giết chết nhân chứng, nhưng không thể chạy thoát. Giờ thì hắn đang phun ra ào ào, và hắn có rất nhiều thông tin thú vị về ông Hawkins đây.”
“Một người phải đối mặt với án tử hình sẽ nói rất nhiều điều,” Bischoff mở lời.
“Đúng, nhưng tôi có điều này cho thân chủ của ông suy nghĩ. Tên thật của Aiello là Oscar Tierney. Vân tay của Oscar không có trong hệ thống. Nếu anh ta không chịu khai thì không đời nào chúng tôi biết được, phải không nào? Anh ta cũng nói rằng anh ta cùng người đồng đội bị giết ở bệnh viện thuộc lực lượng tác chiến bí mật, hoạt động ngoài phạm vi CIA. Một trong các nhiệm vụ của anh ta là giết Dana Cutler và theo như anh ta biết, Cutler là gián điệp của Trung Quốc. Anh ta khẳng định rằng thân chủ của ông đã bảo rằng Cutler sẽ dùng những bức ảnh chụp Farrington và Walsh để tống tiền tổng thống, buộc tổng thống thực thi những quyết định bất lợi cho đất nước này. Tôi sẽ gửi ông bản lời khai chính thức của Tierney và ông sẽ biết để trợ giúp tổng thống, thân chủ của ông có thể bị khởi tố vì tội giết người hàng loạt.”
Bischoff mỉm cười điềm tĩnh. “Nghe có vẻ giống loại kịch bản do một kẻ bị bắt tại trận dựng lên để chống chế.”
“Vâng, câu chuyện sẽ thật hoang đường nếu cô Dana Cutler không nói rằng Tierney muốn cô ấy đưa ra những bức ảnh chụp cảnh tổng thống ngoại tình vào khoảng 2 giờ sáng, ba tiếng sau khi cô ấy chụp ảnh. Khi ấy, chỉ có cô Dana, tổng thống, các vệ sĩ của Sở Mật vụ phụ trách bảo vệ tổng thống và thân chủ của ông biết về bộ ảnh đó thôi. Cutler không định tự sát nên cô ấy không gọi Tierney đến căn hộ của mình. Việc đó đã thu hẹp số lượng nghi can rồi, ông không nghĩ vậy sao?”
“Tôi hi vọng anh không gọi ông Hawkins tới đây để mong ông ấy thú nhận trước những lời cáo buộc quá đáng thế này.”
“Nếu thế thì tôi sẽ tiết kiệm được khối thời gian và công sức. Nếu ông ta chịu tự thú và chỉ rõ vai trò của tổng thống Farrington trong hàng loạt tội ác này, ông ta sẽ thoát án tử.”
“Anh có bằng chứng nào khác chỉ ra ông Hawkins là một Al Capone* của thời hiện đại chăng?”
“Tất nhiên, và tôi sẽ cho ông ta xem trước hồ sơ của chúng tôi để giúp ông ta đưa ra quyết định sáng suốt. Tất nhiên, vì cuộc điều tra đang tiếp diễn nên không bao lâu nữa, chúng tôi sẽ có thêm bằng chứng, nhưng đây là một phần của những gì chúng tôi có trong thời điểm hiện tại.”
“Chúng tôi nghe đây.”
Evans quay sang nói với Hawkins, ông ta vẫn giữ bộ mặt vô cảm.
“Khi ông Hawkins rời quân ngũ, tổng thống Farrington đang hành nghề luật và đã có quan hệ tình dục với một nữ sinh trung học tên là Rhonda Pulaski. Pulaski không chỉ là trẻ vị thành niên mà còn là thân chủ của ông Farrington. Nếu điều này lọt ra ngoài, ông có thể tưởng tượng nó sẽ gây thiệt hại gì cho vị lãnh đạo tối cao của chúng ta. Ông ta sẽ phải đối mặt với án tù và bị tước bằng, chưa kể đến việc bị kéo vào một vụ kiện dân sự đình đám. Tất cả những nguy cơ này đã có thể biến thành hiện thực bởi vì Farrington đã quan hệ với cô Pulaski ngay ở băng ghế sau của chiếc limousine do Tim Houston lái. Ông này do quá sức bất mãn với hành vi của tổng thống nên đã trình báo cảnh sát. Ông Hawkins nợ ân nghĩa Farrington rất nhiều và cực kì trung thành. Chúng tôi nghĩ ông ta đã xử lí vấn đề bằng cách mua chuộc nhà Pulaski cũng như giết Rhonda Pulaski và Houston.”
“Anh có chứng minh được không?” Bischoff hỏi.
“Chúng tôi đang điều tra.”
Vị luật sư lại cười. “Sao anh không nói về điều gì anh chứng minh được nhỉ?”
Evans phớt lờ lời châm chọc.“Hồi còn làm luật sư, ông Farrington có một thư kí tên là Marsha Erickson, bà này có cô con gái tên Laurie. Marsha tiếp tục làm thư kí cho ông Farrington khi ông ta trở thành thống đốc bang Oregon. Laurie đang học phổ thông và cùng tầm tuổi với Rhonda Pulaski. Farrington bắt đầu chú ý đến cô bé, nhưng không phải theo chiều hướng tốt. Chẳng bao lâu, ông ta bắt đầu tán tỉnh cô bé. Ông nhận ra mô típ chưa, Gary?”
“Nói tiếp đi,” Bischoff ôn tồn.
“Rất hân hạnh. Dần dà, Farrington quan hệ tình dục với Laurie. Chính vì việc này, cô bé trở thành một hiểm họa đối với tương lai chính trị của ông ta. Một tối nọ, thống đốc có lịch tham dự một buổi gây quỹ ở thư viện Salem. Laurie trông con trai thống đốc. Thân chủ của ông đã vờ trở lại dinh thự lấy giấy tờ cho bài phát biểu của thống đốc và nhân đó giết Laurie Erickson.
Cùng thời gian ấy, tên giết người hàng loạt Clarence Little đang hoành hành ở khu vực Salem. Thân chủ của ông được quyền tiếp cận với các báo cáo của cảnh sát, trong đó mô tả chi tiết phương pháp gây án của Little và anh ta đã thực hiện vụ án mạng giống hệt cách Little vẫn làm. Little đã bị kết tội giết Laurie và nhận án tử hình. Giờ chúng tôi có báo cáo pháp y và các bằng chứng chắc chắn khác cho thấy Little không giết Laurie Erickson.
Tại phiên tòa xử Little, ông Hawkins đã làm chứng rằng đã ở cùng với Laurie gần khoảng thời gian cô bé mất tích. Chính miệng ông ta thừa nhận là người cuối cùng trông thấy cô bé còn sống. Lực lượng bảo vệ không thấy ai khác ra vào dinh thự sau khi ông Hawkins đi khỏi.”
“Có phải người tên Little này vẫn còn trong phòng giam tử tù vì vụ Erickson không?” Bischoff hỏi.
“Đúng vậy.”
“Vậy, anh không có bằng chứng nào cho thấy thân chủ tôi giết Pulaski, và cả một bồi thẩm đoàn đã kết luận Little là hung thủ sát hại Erickson,” vị luật sư tổng kết.
“Đúng.”
“Anh biết không, vụ này nghe cứ như phim Nhiệm vụ bất khả thi XII vậy. Tuy nhiên, tôi thích được nghe về bằng chứng nào có thể được tòa chấp nhận hơn.”
“Được thôi, tôi sẽ nói về vụ việc quen thuộc với ông hơn. Đó là lí do người ta chỉ định công tố viên độc lập. Charlotte Walsh là sinh viên của trường đại học Hoa Kỳ, rất hấp dẫn và cùng tầm tuổi Laurie Erickson và Rhonda Pulaski hồi Farrington lăng nhăng với họ. Walsh theo chuyên ngành khoa học chính trị và đã tới làm việc cho trụ sở chiến dịch tranh cử của Farrington. Chúng tôi nghĩ Farrington đã sai thân chủ của ông đưa cô Walsh tới Chicago để thuyết phục cô ấy do thám trụ sở của thượng nghị sĩ Maureen Gaylord. Chúng tôi nghĩ tổng thống đã ngủ với Walsh ở Chicago, nhưng chúng tôi biết khi trở về D. C, cô bé đã bỏ chiến dịch của Farrington và lập tức làm việc cho bà Gaylord.
Vào đêm Walsh bị giết, cô ấy đã ăn cắp các tài liệu từ trụ sở chiến dịch của Gaylord và mang chúng tới cho tổng thống ở một trang trại tại Virginia được CIA dùng làm nhà trú ẩn. Walsh được dặn đỗ xe ở trung tâm thương mại Dulles Towne. Một nhân viên của Sở Mật vụ đã đón cô ấy và đưa cô ấy tới trang trại.
Đáng lẽ ra Farrington phải xuất hiện ở buổi gây quỹ cho chiến dịch tại khách sạn Theodore Roosevelt, nhưng ông ta đã thuyết phục vợ đi thay. Ngay trước khi ông ta rời Nhà Trắng, đệ nhất phu nhân đã thông báo tin có thai. Farring bảo ông Hawkins đi cùng bác sĩ Farrington tới sự kiện.”
Evans nhìn thẳng vào Hawkins nhưng đôi mắt của ông ta không hề nao núng.
“Ông Hawkins, ông quen Dale Perry chứ?”
Bischoff giơ một tay lên và nói với thân chủ của mình. “Đừng trả lời, Chuck.”
Đoạn ông ta quay sang nói với Evans.
“Anh Evans, tôi đề nghị anh không đặt bất kì câu hỏi nào với ông Charles Hawkins, thân chủ của tôi,” vị luật sư nói, đảm bảo chắc chắn người viết tốc kí ghi lại lời phản đối của ông ta trên giấy. “Nếu anh muốn ông ấy trả lời câu hỏi nào, anh hãy nói với tôi và tôi sẽ khuyên ông ấy có nên trả lời hay không.”
“Cũng được,” Evans đáp, “nhưng thân chủ của ông có nói gì về mối quan hệ với Perry cũng không thành vấn đề. Họ cùng học một lớp ở đại học Oregon. Chúng tôi có vài nhân chứng xác nhận rằng Perry, Christopher Farrington và thân chủ của ông là bạn bè. Sau khi tốt nghiệp, ông Hawkins đi lính và tổng thống Farrington theo học luật ở Oregon. Ông Perry theo học ngành luật tại đại học Chicago. Tốt nghiệp trường luật, ông ta tới làm việc cho hãng Kendall, Barrett .
Một khách hàng đã thuê Dale Perry sắp xếp người theo dõi cô Walsh. Bằng cách thuê một luật sư, vị khách hàng này sẽ được dùng quyền riêng tư giữa luật sư và thân chủ để che giấu thân phận. Perry đã thuê nữ thám tử tư Dana Cutler theo dõi Walsh nhưng không nói cho cô ấy biết mình đang làm việc cho ai. Vị khách hàng này muốn có ảnh tất cả những người Walsh gặp gỡ, và ông ta muốn Cutler báo cáo toàn bộ chuyện Walsh đi đâu, làm gì. Để phục vụ cho việc báo cáo, Perry đã mua hai chiếc di động. Một chiếc ông ta đưa cho thân chủ còn chiếc kia đưa cho Cutler. Cutler được lệnh để lại các tin nhắn thoại mỗi khi cần báo cáo.
Vào đêm Walsh bị giết, Cutler đã đi theo cô bé đến bãi đỗ xe của trung tâm Dulles Towne và báo cáo vị trí Walsh đậu xe. Như vậy, vị khách hàng bí ẩn kia nằm trong số ít người biết vị trí chính xác của Walsh sau khi cô bé rời trang trại. Cutler đã đi theo người của Sở Mật vụ và Walsh tới trang trại, nơi cô bé gặp gỡ tổng thống Farrington. Cutler đã báo cáo với thân chủ khi Walsh rời khỏi đó để về trung tâm thương mại, nhưng một người bảo vệ đã trông thấy Cutler và cô ấy không thể tiếp tục đi theo Walsh nữa.
Dana Cutler vẫn còn giữ chiếc điện thoại di động được Dale Perry đưa cho. Cô ấy cũng đã cho chúng tôi biết số điện thoại mà cô ấy đã gọi đến, cùng ngày giờ chính xác của cuộc gọi báo vị trí xe của Walsh. Một khi có số điện thoại kia, chúng tôi đã xác định nhà mạng. Công ty viễn thông ấy lưu trữ các tin nhắn thoại của cô Cutler trong một máy chủ và đã chuyển giao cho chúng tôi cùng với thời gian cuộc gọi được nhận.
Khi một người muốn nhận tin nhắn thoại, anh ta sẽ phải bấm một loạt số tiếp nhận cuộc gọi từ xa trên điện thoại của mình và gửi đến hệ thống tin nhắn thoại của nhà mạng. Hệ thống này sẽ hỏi mật khẩu của người gọi đến. Sau khi nhập đúng mật khẩu, anh ta mới được nghe tin nhắn. Nhà mạng có thể cung cấp số tiếp nhận cuộc gọi từ xa của vị khách hàng bí mật kia, nhưng họ không có lịch sử các cuộc gọi tới hòm thư thoại của người này từ lúc Cutler để lại tin nhắn thông báo chỗ Walsh đậu xe đến khi cô bé bị giết. Nguyên nhân là do đêm đó sóng rất yếu. Chuyện sóng yếu chẳng có gì là lạ, và nó có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Trong trường hợp này, vị khách hàng kia đã không thể dùng điện thoại di động để gọi tới hòm thư thoại và anh ta buộc phải dùng số máy bàn để nghe lời nhắn.
Ngay khi nghi ngờ Hawkins là vị khách hàng bí ẩn kia, chúng tôi đã cố tìm hiểu ông ta ở đâu vào lúc Cutler để lại lời nhắn mô tả vị trí xe Walsh. Chúng tôi biết ông ta đã ở trong khách sạn Theodore Roosevelt. Một trong các nhân viên của Sở Mật vụ nhớ rõ rằng ông ta đã nghe một cuộc điện thoại trên di động vào quãng 9 giờ 45 phút. Đặc vụ ấy cũng nhớ rằng ông Hawkins đã phàn nàn sóng quá yếu và rời khỏi phòng để bắt sóng tốt hơn.
Khách sạn khẳng định rằng ông Hawkins đã đặt một phòng thượng hạng cho bác sĩ Farrington để bà ấy có thể nghỉ ngơi nếu bị mệt. Ông ta cũng đặt luôn phòng liền kề vì lí do an ninh. Vài nhân viên Sở Mật vụ khác nhớ rằng ông Hawkins đã bước ra từ một trong hai phòng đó ngay sau khi than phiền sóng di động quá yếu.
Chúng tôi đã đến gặp công ty viễn thông và cho đòi lịch sử tất cả các cuộc gọi đến hệ thống nhận lời nhắn thoại từ xa của họ trong khu vực D.C vào ngày giờ nghi vấn. Có hàng ngàn cuộc gọi đến bởi bất kì ai dùng dịch vụ của nhà mạng ấy đều phải gọi vào đó để lấy lời nhắn, nhưng chỉ có vài cuộc phát đi từ khách sạn Theodore Roosevelt. Một khi đã xác định được hai cuộc gọi đó là từ khách sạn, chúng tôi đòi hồ sơ lưu trữ của khách sạn để xem nó được gọi đi từ phòng nào. Một trong hai nơi ấy là căn phòng liền kể với phòng bác sĩ Farrington.”
Evans ngừng nói. Bischoff chờ đến khi chắc chắn rằng đặc vụ đã nói xong.
“Thế thôi à?” Vị luật sư hỏi.
“Tôi nghĩ tôi đã cho ông Hawkins khá nhiều chuyện để nghĩ trong lúc này rồi.”
“Các vị sẽ buộc tội Chuck dựa trên lời khai của một kẻ đang lãnh nhiều án tử hình và một cuộc gọi điện thoại ư?”
“Chúng tôi đã có những bằng chứng khác nhưng chưa được phép tiết lộ tại thời điểm này” Evans bịa ra.
Vị luật sư đứng dậy. “Câu chuyện rất thú vị, nhưng ông Hawkins và tôi còn nhiều việc phải làm.”
“Tôi hiểu, nhưng ông cũng nên hiểu điều này. Tôi thực sự muốn bỏ tù Hawkins. Lí do duy nhất khiến tôi chịu thỏa thuận với ông ta là vì tôi tin rằng tổng thống có liên quan trong vụ này. Nếu thật vậy, cách duy nhất để thân chủ của ông thoát án tử hình là hợp tác với chúng tôi, và tôi sẽ không chờ câu trả lời lâu đâu.”
“Tôi sẽ cho anh biết ý kiến của ông Hawkins ngay sau khi chúng tôi bàn bạc với nhau,” Bischoff nói khi đẩy thân chủ của mình ra khỏi văn phòng.
“Các vị nghĩ sao?” Evans hỏi Maggie Sparks và Gordon Buss ngay khi cánh cửa đóng lại.
“Nếu tôi là anh, tôi sẽ không chờ điện thoại đâu,” trợ lí công tố viên liên bang trả lời. “Cơ hội thỏa thuận của anh với Hawkins cũng chỉ như của tôi với Osama bin Laden thôi.”
“Cô có đồng ý không, Maggie?” Evans hỏi.
“Tôi nghĩ lần nói chuyện tiếp theo của chúng ta với Hawkins sẽ là khi ông ta ngồi trong bục nhân chứng ở Tòa án Liên bang.”
Evans thở dài. “Có thể cô nói đúng. Tôi biết là hành động này hú họa, nhưng vẫn phải thử.”
Roy Kineer vẫn chưa đến nên Evans không thể báo cáo cuộc gặp với Hawkins và Bischoff ngay được. Vì vậy, anh về phòng và đọc bản báo cáo vừa nhận từ Oregon vào lúc ban sáng. Người ta đã lấy được dấu vân tay trong bộ sưu tập ngón út của Clarence Little. Không có ngón tay của Laurie Erickson, nhưng của Peggy Farmer thì có. Bản báo cáo kết luận rằng gần như không thể có chuyện Little giết Farmer và anh bạn trai cô ta ở trung tâm bang Oregon rồi kịp trở lại Salem để giết Laurie Erickson được. Bản báo cáo khiến Evans vui lên vì anh vẫn cảm thấy cuộc thẩm vấn Hawkins hoàn toàn vô ích.
Cuối buổi sáng, thư kí của Kineer bảo Evans rằng ngài chánh án đã trở lại và muốn nghe về cuộc họp. Evans dành một giờ tiếp theo với ngài chánh án trước khi ông ấy đi ăn trưa với vài thành viên của Ủy ban Tư pháp Hạ viện.
Evans nhờ thư kí mua một chiếc bánh sandwich để ăn tại bàn. Anh mới ăn được một nửa thì lễ tân báo cho anh biết Gary Bischoff đang chờ máy. Evans rất ngạc nhiên. “Có chuyện gì vậy Gary?”
“Anh có bận không?” Bischoff hỏi.
Evans nghĩ giọng ông ta có vẻ buồn bực.
“Không, sao cơ?”
“Chúng ta cần nói chuyện. Anh tới văn phòng của tôi được không?”
“Khi nào?”
“Ngay bây giờ. Hawkins muốn thỏa thuận.”
Evans choáng váng. “Được thôi,” anh cố nói bằng giọng bình thản hết mức có thể.
“Và đến một mình thôi. Đây là việc giữa ba chúng ta.”
“Tôi sẽ đến.”
Bischoff gác máy mà không buồn chào. Evans nhìn đăm đăm ra ngoài cửa sổ nhưng chẳng thấy gì. Anh tin Hawkins đã nghĩ đến chuyện tự thú, bác lại lời khuyên của luật sư cố vấn. Tuy nhiên, anh không thể nghĩ ra mình đã nói gì để khiến một người đầy quyền lực như Hawkins sợ tới mức phải thỏa thuận nhận tội.