Văn phòng luật của Gary Bischoff chiếm một phần của tầng một trong tòa nhà gạch đỏ rất sang trọng theo kiểu liên bang. Ngôi nhà nằm trên một con phố yên tĩnh rợp bóng cây ở khu George Town. Tòa nhà công này được một nhà buôn giàu có xây dựng từ năm 1826, nhưng vì đang mải mê suy nghĩ nên Keith Evans không mấy chú ý tới những món đồ cổ, tranh sơn dầu và các đồ gỗ lâu đời được Bischoff dùng để trang trí.
Thư kí của Bischoff dẫn đặc vụ vào một văn phòng ở sâu trong nhà, từ đó nhìn qua những ô cửa sổ, anh thấy một khu vườn được chăm chút kĩ lưỡng và một người phụ nữ rất xinh đẹp trong bộ bikini màu vàng chanh đang tắm nắng. Evans nhớ vài năm trước đã đọc được ở đâu đó rằng Bischoff cùng người vợ đầu có một vụ li dị phân chia tài sản rất quyết liệt. Anh đoán người phụ nữ ở sân sau chính là cô vợ bình hoa di động của Bischoff. Thảo nào ông ta tập luyện khắt khe vậy! Cô nàng bét ra cũng ít hơn Bischoff đến mười lăm tuổi, mà so với lúc sáng nay, giờ trông ông ta lại càng già hơn.
“Tôi muốn anh hiểu rằng tôi đã khuyên ông Hawkins không làm việc này,” Bischoff khó khăn lắm mới giữ được phong thái đĩnh đạc chuyên nghiệp. “Nhưng ông ấy là thân chủ và là người đưa ra quyết định cuối cùng về đường đi nước bước của mình.”
“Tôi hiểu.”
Evans quan sát Hawkins đang ngồi trên một chiếc ghế tựa lưng cao, chân vắt chữ ngũ, trông ông ta bình tĩnh bao nhiêu thì viên luật sư lại chộn rộn bấy nhiêu.
“Tôi có thể nói chuyện trực tiếp với ông Hawkins chứ?”
Bischoff phẩy tay, ra chiều không muốn dính dáng tới những việc sắp diễn ra.
“Ông Hawkins, tôi có thể ghi âm lại cuộc nói chuyện này chứ?” Evans hỏi trong lúc lấy máy ghi âm từ túi áo ra.
Hawkins gật đầu. Evans đọc ngày, giờ và địa điểm cuộc thẩm vấn, tên tất cả các bên tham dự, rồi cuối cùng là lời cảnh báo Miranda cho Hawkins.
“Ông Hawkins, tại sao chúng ta có mặt ở đây?” Evans hỏi ngay khi Hawkins thông báo đã nhận thức đầy đủ quyền của mình.
“Tôi muốn nhận tội.”
“Tất cả sao?” Evans không giấu nổi vẻ ngạc nhiên.
“Tôi phải đọc bản cáo trạng đầy đủ mới trả lời được. Nhưng tôi sẵn sàng chịu mọi trách nhiệm trong các tội ác mà mình đã phạm phải.”
“Ông hiểu rằng một số tội danh có thể đưa ông tới án tử hình chứ?”
“Vâng.”
“Gary nói ông ấy đã tư vấn cho ông rằng cuộc gặp này sẽ gây bất lợi với ông, đúng chứ?”
“Ông ấy đã nói các anh không có nhiều bằng chứng thuyết phục. Theo ý ông ấy thì công tố viên sẽ rất khó khép tội được cho tôi.”
“Vậy tại sao ông muốn đầu thú?”
“Tôi là người Cơ đốc giáo. Tôi có lương tâm. Tôi đã làm những việc kinh khủng và tôi muốn chuộc lỗi.”
Evans không tin khía cạnh tôn giáo ở đây, nhưng anh không dại gì mà ngăn Hawkins nếu ông ta đã muốn tự thú.
“Tôi không muốn mớm lời cho ông” đặc vụ nói, “vậy tại sao ông không cho tôi biết các tội ông đã phạm phải nhỉ?”
“Chuck, đừng làm thế” Bischoff cầu xin. “Ít nhất hãy để tôi thỏa thuận xin sự khoan hồng từ phía chính phủ.”
“Rất cảm ơn sự quan tâm của ông, Gary, nhưng tôi biết việc mình đang làm. Nếu các nhà chức trách muốn mở lượng hải hà với tôi, họ sẽ làm. Giờ tôi đặt mình vào bàn tay của Chúa trời và sẵn sàng chấp nhận phán quyết của Ngài.”
Evans có cảm giác vị luật sư và thân chủ của ông ta đã tranh luận rất lâu về quyết định của Hawkins trước khi anh đến, và lần nào Bischoff cũng thua.
“Các anh đã đúng trong tất cả mọi chuyện,” Hawkins nói với Evans. “Tôi đã giết Rhonda Pulaski, Tim Houston...”
“Đó là người tài xế đã trông thấy tổng thống Farrington quan hệ tình dục với Pulaski phải không?”
Nét mặt Hawkins đanh lại. Khi nói tiếp, giọng ông ta lạnh lẽo y như ánh mắt.
“Để tôi nói thẳng nhé. Tôi phạm rất nhiều tội nhưng phản bội Christopher Farrington thì không. Anh ấy không chịu trách nhiệm cho bất kì hành động nào của tôi và tôi sẽ không nói gì đả động tới anh ấy. Nếu anh một mực hỏi về tổng thống Hoa Kỳ, cuộc gặp sẽ kết thúc tại đây.”
“Được rồi, tôi chấp nhận. Nói tiếp đi.”
“Tôi đã giết ông Houston. Tôi cũng giết Laurie Erickson và Charlotte Walsh nữa.”
“Tại sao ông giết Erickson?”
“Con bé định đổ oan cho tổng thống. Nó đòi tiền. Mặc dù các cáo buộc ấy đều không đúng nhưng chúng vẫn có thể hủy hoại sự nghiệp của anh ấy.”
“Ông đã giết Erickson như thế nào?”
“Tôi cố tình để lại giấy tờ của Chris trong văn phòng mình ở dinh thự để có cớ quay lại. Con bé rất mảnh dẻ. Tôi đánh ngất nó, quấn trong chăn rồi đưa xuống máng chuyển đồ giặt. Tôi trói và nhét giẻ vào mồm con bé trong tầng hầm, lén đưa nó qua cửa hầm rồi đặt vào trong cốp xe trước khi trở lại buổi gây quỹ. Tôi đã đọc các báo cáo của cảnh sát trong vụ Clarence Little. Tối muộn hôm đó, tôi bắt chước phương pháp gây án của hắn.”
“Laurie Erickson còn sống trong suốt buổi gây quỹ ư?”
Hawkins gật đầu và hình ảnh một cô gái sợ hãi, bị trói và nhét giẻ vào miệng, nằm trong bóng tối khiến Evans khó duy trì vẻ điềm tĩnh.
“Còn Charlotte Walsh?”
“Cutler đã báo cho tôi biết chỗ để xe của con bé. Tôi phá hỏng xe và chờ đến khi con bé trở lại đó. Sau đó, tôi đánh gục con bé, trói và bịt miệng rồi nhét con bé vào cốp xe. Xong xuôi, tôi lái xe đến trang trại gặp tổng thống.”
“Suốt thời gian ông ở trang trại, Walsh có ở trong xe của ông không?”
Hawkins gật đầu.
“Lúc đó cô bé còn sống chứ?”
Hawkins lại gật. “Ngay khi có thể ra ngoài, tôi đã giết cô ta theo cách của Thợ Xẻ rồi vứt xác vào thùng rác.”
“Tại sao ông nhờ Dale Perry thuê Cutler?”
“Tôi không tin tưởng Walsh. Tôi biết chuyện đã xảy ra với Pulaski và Erickson. Bọn con gái đó là hiểm họa với sự nghiệp của tổng thống. Anh ấy là một người vĩ đại. Đất nước này cần anh ấy. Tôi không thể để những đứa lẳng lơ hủy hoại anh ấy.”
Đây là lần đầu tiên giọng Hawkins run lên vì xúc cảm. Evans vốn định hỏi vài câu về sự dính líu của Farrington, nhưng anh không nghi ngờ gì về lòng trung thành sâu sắc của Hawkins với tổng thống.
“Nếu ông đã cảm thấy Walsh là nguy cơ tiềm tàng, tại sao còn cần theo dõi cô bé?”
“Tôi không nghĩ anh cần biết chuyện đó.”
Evans thấy câu chuyện của Hawkins có nhiều lỗ hổng nhưng anh quyết định không thúc bách ngay. Anh sẽ để ông ta tự nói ra hết. Sau khi Hawkins đã vào tù và được nếm chút mùi đời, Evans sẽ tới thẩm vấn tiếp.
“Dale Perry đã tự sát hay chính ông đã giết ông ta, và ông đã ra lệnh cho Oscar Tierney hoặc ai khác truy sát Cutler?”
“Tôi không muốn nói về cái chết của Dale Perry.”
“Chúng tôi cũng sẽ thỏa thuận với Tierney nên việc này chẳng làm hại gì anh ta.”
“Đặc vụ Evans, có thể anh chưa hiểu rõ ý tôi. Tôi sẽ cho anh biết việc mình đã làm nhưng sẽ không ám chỉ bất cứ ai. Tôi sẵn sàng chết vì tội lỗi của mình, nhưng tôi sẽ không lôi ai theo cùng. Và đừng mất công thuyết phục tôi làm gì. Tôi sẽ bị xử tử, nên chẳng có gì đe dọa nổi tôi nữa đâu.”
Evans không thấy dấu hiệu nào cho thấy mình có thể tác động vào trợ thủ của tổng thống.
“Ông Hawkins, dựa vào lời khai của ông, tôi sẽ bắt ông vì tội bắt cóc Charlotte Walsh đi qua biên giới tiểu bang. Chúng tôi sẽ phân loại các tội danh và phạm vi pháp lí sau. Ông vui lòng đứng dậy và đặt hai tay sau lưng.”
Hawkins làm theo và Evans ngoắc còng số tám vào tay ông ta.
“Maggie,” Evans nói vào điện thoại. “Tôi đang ở văn phòng của Gary Bischoff. Tôi cần cô và Gordon đến đây ngay. Charles Hawkins đã thú nhận giết vài người.”
Evans ngừng lời khi Sparks nói gì đó.
“Tôi sẽ kể chi tiết sau. Chúng ta cần đưa Hawkins vào khu tạm giam và tôi phải báo cáo chánh án Kineer. Cô có thể mời ông ấy trở lại trụ sở để họp không?”
Evans cúp máy và quay sang trợ thủ của tổng thống:
“Tôi đánh giá cao sự trung thực của ông, ông Hawkins, nhưng tôi nghĩ việc ông đã sai lầm khi đặt lòng trung thành vào tổng thống. Đáng lẽ ông phải trung thành với phận sự và với đất nước mà ông ta thề phục vụ, chứ không phải với bản thân ông ta. Nếu tổng thống cấu kết với ông để thực hiện các tội ác ông vừa tự thú, ông ta đã phản lại lời thề của mình và toàn bộ người dân Hoa Kỳ.”
Chánh án Kineer đã mời những người bạn trong Quốc hội cùng ăn trưa với mình về giữa chừng sau khi bảo Maggie Sparks triệu tập ngay một hội đồng khẩn cấp. Khi Keith Evans, Gordon Buss và Maggie Sparks trở về sau khi đưa Hawkins vào trại tạm giam, họ thấy phòng họp đã đông nghẹt các luật sư và thanh tra đang ngồi chờ nghe diễn biến câu chuyện.
“Anh nghĩ sao?” Kineer hỏi Evans khi anh kết thúc câu chuyện về cuộc gặp với Hawkins và Bischoff.
“Khá là rõ ràng phải không? Hawkins đâm đầu vào chỗ chết để bảo vệ tổng thống.”
“Kết án Hawkins sẽ chỉ là một chiến thắng vặt vãnh nếu Farrington thực sự dính líu đến cái chết của các cô gái mà không phải chịu sự trừng phạt của luật pháp. Chúng ta có thể làm gì để ngăn chuyện đó không?” Kineer hỏi.
“Hawkins là mấu chốt,” Evans nói. “Tôi không nghĩ ra ai khác có thể kết tội Farrington nếu Hawkins giữ im lặng. Và kể từ lúc Hawkins bảo sẽ không nhắc một lời nào tới tổng thống, tôi đã nghĩ về vấn đề đó mãi.”
Kineer nhìn quanh phòng họp.
“Thưa các vị, tôi yêu cầu tất cả hãy tập trung tuyệt đối, bởi nhiệm vụ của chúng ta là quyết định xem tổng thống Farrington dính líu đến đâu, nếu có, trong các vụ án mạng này. Nếu ông ta vô tội thì tốt. Nếu ông ta có tội, chúng ta sẽ phải chứng minh. Chúng ta cần tính xem nếu Hawkins không chịu hợp tác, chúng ta có thể làm việc nổi không. Ai có ý kiến gì không?”
Sau bốn mươi lăm phút bàn bạc không đưa ra được phương án khả thi, Kineer mời tất cả ra ngoài, trừ Evans.
“Tôi để ý thấy anh không có gì để nói thêm trong cuộc thảo luận của chúng ta,” ngài chánh án nhận xét.
“Tôi không thể nghĩ ra điều gì.”
“Liệu Farrington có tội không, Keith?”
Niềm hân hoan khi Hawkins thú tội đã chết từ lâu và giờ anh thấy vô cùng chán chường.
“Linh cảm của tôi nói có, nhưng tôi không nghĩ chúng ta có thể động đến tổng thống nếu Hawkins không chịu khai.”
“Có cách nào ép anh ta không?”
“Khó lắm. Hawkins là một kẻ ngu trung. Ông ta đã thần thánh hóa Farrington từ hồi còn là sinh viên, và ông ta cảm thấy mình nợ tổng thống cả mạng sống. Ông ta quen biết rộng nhưng chỉ có vợ chồng Farrington là bạn. Suốt bao lâu nay, cuộc đời ông ta quay quanh tổng thống. Tôi nghĩ ông ta sẽ khai rằng mình tự thực hiện tất cả các tội ác ấy. Mọi người sẽ tin bởi ông ta có vẻ ngoài của một tên giết người điên loạn tự huyễn hoặc mình rằng các vụ án mạng ấy là cần thiết.
Nhưng cứ cho là anh ta sẽ phản cung và ám chỉ Farrington đi. Luật sư của tổng thống sẽ dùng chính những lời khai rằng tổng thống không liên quan tới các vụ án mạng của Hawkins để phản biện lại. Chúng ta sẽ không thể làm gì tổng thống đâu.”