Brad trở về nhà lúc 3 giờ kém, sau khi đã dành cả buổi sáng và một phần buổi chiều làm bài phỏng vấn ở một hãng luật. Kiểm tra tin nhắn trong điện thoại và email xong, anh liền thay sang bộ đồ tập chạy. Với lượng thời gian rảnh rỗi hiện nay, rốt cuộc anh đã có thể theo đuổi quyết tâm tập tành của mình.
Từ sau vụ nổ súng, việc tập chạy của anh đã không hề dễ dàng. Mỗi lần rời khỏi căn hộ, anh lại phải chạy trốn một đám nhà báo muốn biết chuyện xảy ra ở nhà bà Erickson. Xe săn tin của các nhà đài đỗ chật bãi gửi xe trong khu chung cư và cánh phóng viên làm tắc nghẽn đường dây điện thoại suốt cả ngày. Brad muốn kể hết những điều mình biết từ vụ Clarence Little, nhưng Keith Evans đã giải thích rằng cuộc điều tra của công tố viên đặc biệt có thể bị ảnh hưởng nếu anh nói chuyện với báo giới, vì thế Brad buộc phải kiên trì “miễn bình luận”.
Không bao lâu sau khi người phóng viên cuối cùng gọi đến hỏi về vụ nổ súng, một phóng viên của tờ Portland Clarion đã gọi đến để hỏi về bình luận của Brad trước báo cáo của Paul Baylor. Vị chuyên gia pháp y này đã kết luận rằng trong bộ sưu tập của Little có ngón út của Peggy Farmer, nhưng không có của Laurie Erickson. Brad biết kết quả này từ trước vì viên luật sư tập sự được giao tiếp quản vụ Little đã bị Ginny dụ nói ra bằng sạch, nhưng sao tay phóng viên kia lại có thông tin này? Khi tay này nói đó là một nguồn tin bí mật, Brad nghĩ ngay tới Ginny. Mối nghi của anh càng tăng khi tay này bảo người cung cấp tin đã nói bóng gió rằng Brad bị sa thải vì đã theo đuổi vụ Little quá nhiệt thành, còn Susan Tuchman lại rất thân với tổng thống.
Vài ngày sau, một bài xã luận trên tờ Clarion đã gay gắt phê phán Tuchman vì tội sa thải một luật sư tập sự dám làm những việc vượt xa phạm vi nghĩa vụ của mình để minh oan cho thân chủ. Bài xã luận chỉ ra Brad đã đặt đạo đức lên trên ý kiến số đông mà mạo hiểm mạng sống của mình, với mong muốn đòi lại công lí cho thân chủ, dù đó là một kẻ đáng ghê tởm.
Brad tắm táp sau khi chạy bộ rồi gọi cho Ginny để bàn về kế hoạch tối nay.
“ Reed, Briggs, Stephens, Stottlemeyer và Compton xin nghe.
“Làm ơn cho tôi gặp Ginny Striker.”
“Xin cho hỏi ai đang gọi đến đấy ạ?”
“Jeremy Reid của hãng điện tử Penzler.”
“Xin anh vui lòng đợi trong giây lát.”
Brad chờ Ginny nghe máy.
“Chào em,” anh nói.
“Tạ ơn trời vì anh biết đường dùng tên giả. Anh không biết từ sau bài xã luận trên Clarion , anh bị ghét bỏ đến thế nào đâu.”
“Đáng đời Tuchman.”
“Chắc chắn rồi, nhưng nếu ai biết chúng ta đang hẹn hò, em sẽ bị đuổi việc mất.”
“Ơ hóa ra chúng ta đang hẹn hò à? Anh cứ tưởng anh đang đổi sex lấy thức ăn cơ đấy.”
“Nỡm ạ. Thế cuộc phỏng vấn ra sao?”
“Tốt. Tối nay anh kể cho. Em muốn đi thẳng từ cơ quan tới rạp chiếu phim hay về nhà thay quần áo rồi vòng lại trung tâm thành phố.”
“Không biết em còn thời gian mà đi xem phim với ăn tối không nữa. Em sẽ gọi cho anh khi nào công việc tạm xong. Anh sẽ ở nhà chứ?”
“Giờ anh đang ở nhà rồi đây. Suốt buổi chiều cũng ở nhà.”
“OK. Để em cố gắng làm nốt việc. Em sẽ gặp anh sau.”
Brad cảm thấy hơi tội lỗi vì Ginny phải làm việc trong khi anh ngồi chơi ăn rỗi. Ngoài chạy bộ, anh còn leo núi và đi dạo trên bãi biển, thi thoảng xem phim. Trong những buổi chiều dễ chịu, anh sẽ ngồi trên ban công đọc sách và nhấm nháp thứ đồ uống mát lạnh. Chắc chắn cuộc sống nhàn nhã này sung sướng hơn làm việc quần quật ở hãng Reed, Briggs rất nhiều, nhưng Brad biết thời gian này sẽ không kéo dài lâu. Anh phải nhanh chóng tìm việc nếu muốn có chốn dung thân và miếng ăn bỏ miệng.
Ginny ở cùng anh các kì cuối tuần mỗi khi công việc cho phép và anh ở lại chỗ cô vào những đêm cô không quá mệt. Brad nấu ăn khá ngon. Đã có hai dịp anh dành cả buổi chiều để lên một thực đơn công phu cho bữa tối của họ. Ginny đáp lại anh bằng những màn ân ái tuyệt vời nhất và tất cả các tin đồn cô moi móc được ở cơ quan.
Mỗi khi không leo núi, nấu ăn hay tìm việc, Brad tiêu khiển bằng cách theo dõi cuộc điều tra của công tố viên đặc biệt. Anh lùng sục từng mẩu tin tức về nó trên tờ Exposed , New York Times và mọi tờ báo khác. Anh biết nhiều về vụ án hơn hầu hết mọi người. Trong lúc anh lái xe tới nhà Marsha Erickson, Dana Cutler đã kể cho anh sự việc xảy ra sau khi Dale Perry thuê cô theo dõi Charlotte Walsh. Phần lớn câu chuyện đã được kể trên tờ Exposed , nhưng Brad còn biết thêm về vụ đọ súng ở nhà trọ, xảy ra sau khi Dana bán tin cho Patrick Gorman.
Thi thoảng, Keith Evans gọi đến hỏi thăm Brad vì hiện tại, anh là nhân chứng. Trong lúc nói chuyện, Brad đã thử dò tin tức từ Evans nhưng đặc vụ này rất kín miệng và hiếm hoi lắm Brad mới moi được một thông tin mà báo chí chưa biết.
Để giết thời gian trong lúc chờ Ginny gọi, Brad đọc về một bằng chứng mới chống lại Charles Hawkins do tờ New York Times điều tra được. Một thợ chụp ảnh đã chộp được tấm hình trong phòng họp ở khách sạn Theodore Roosevelt. Bức ảnh cho thấy Hawkins đứng nép một bên nghe điện thoại khi đệ nhất phu nhân tạo dáng với người ủng hộ cuối cùng trước chiếc đồng hồ của tổng thống Roosevelt. Đồng hồ chỉ 9 giờ 37 phút, trùng với khoảng thời gian Dana Cutler gọi cho vị khách hàng bí ẩn, báo tin Charlotte Walsh đã trở về trung tâm thương mại Dulles Towne.
Có điều gì đấy trong bức ảnh làm Brad thấp thỏm. Anh lang thang vào bếp, rót cho mình một cốc cà phê và mang ra ban công. Trong lúc nhìn thuyền bè đi lại trên sông, Brad nhâm nhi cà phê và nghiền ngẫm vấn đề nhưng không nghĩ ra được điều gì. Anh vẫn còn đang trầm ngâm khi Ginny gọi đến.
Brad bị lạc trong đầm lầy, vật lộn tìm đường ra khỏi bãi lầy đang kéo anh xuống và đám dây leo đan dày tới độ khiến anh mất phương hướng. Cái nóng ngoài sức chịu đựng giống như một tấm chăn dày quấn lấy anh, làm anh không di chuyển hay thở được. Từ nơi nào đó trong đầm lầy, hai người phụ nữ đang cầu cứu, nhưng anh tuyệt vọng vì không đủ thời gian cứu cả hai. Anh muốn từ bỏ nhưng lại không thể.
Trong giấc mơ, Ginny đứng cạnh anh. Thay vì động viên, cô lại điềm nhiên thông báo, “Không được đâu. Anh không đủ thời gian để đến một nơi rồi chạy sang nơi khác.”
Brad bật dậy trên giường, tim đập thình thịch. Anh biết điều gì đã làm anh bứt rứt cả ngày hôm trước. Khi anh nói chuyện với Ginny lúc chạy bộ về, anh đã hỏi cô có đủ thời gian về nhà thay quần áo rồi trở lại trung tâm, hay sẽ đi thẳng từ chỗ làm tới rạp phim. Ginny đã bảo có thể cô không có đủ thời gian để đi xem phim và ăn tối.
Brad sờ soạng bật đèn trên tủ đầu giường. Anh đang thở hồn hển và đầm đìa mồ hôi. Anh ngồi ra mép giường và cố trấn tĩnh. Giờ anh phải nhớ được giấc mơ. Brad đã hoảng loạn vì không đủ thời gian để ở hai nơi cùng một lúc. Tiềm thức của anh đang cố chỉ ra rằng vào buổi tối Charlotte Walsh bị giết, Charles Hawkins cũng phải đối mặt với tình thế nan giải tương tự. Có phải tất cả mọi người đều đã tiếp cận vấn đề từ sai hướng không?
Đồng hồ trên tủ đầu giường chỉ 5 giờ 58 phút sáng. Anh biết mình không ngủ tiếp được nữa. Vậy nên anh vào nhà tắm và chuẩn bị đối diện với ngày mới. Anh sẽ ăn sáng và đọc lại mọi thứ theo trình tự thời gian. Ngay khi chui vào màn nước ấm dưới vòi sen, một ý nghĩ chợt làm anh phân tâm. Brad đứng yên, cục xà phòng vẫn cầm trên tay và nước tiếp tục xối xuống mặt và ngực anh. Hồi đọc báo cáo khám nghiệm tử thi của Erickson, anh đã không chú ý tới một chi tiết. Giờ nghĩ lại, trong đầu anh bỗng hiện lên một ý tưởng đáng sợ.
Sau khi tắm xong, Brad pha cà phê và nướng một chiếc bánh vòng. Ăn sáng xong, anh bắt đầu đọc lại hồ sơ vụ Clarence Little và các bài báo về Erickson lẫn Walsh mà anh thu thập được. Gần 8 giờ sáng, anh mới sờ đến thứ cuối cùng - báo cáo khám nghiệm tử thi của Laurie Erickson. Brad ngồi tựa lưng trên xô-pha và nhìn đăm đăm vào bức tường đối diện. Trên lò sưởi có đặt bức tranh anh mua của một họa sĩ đường phố ở làng Greenwich, nhưng anh không thấy nó. Suy tư của anh đang lang thang nơi khác.
Suy nghĩ thông suốt rồi, Brad liền vào phòng ngủ và lấy số hẹn ra. Vài tuần trước, một luật sư cộng sự đã yêu cầu anh gọi điện đến nhà một bác sĩ vào buổi tối, sau khi phiên tòa xử hành vi sơ suất trong chữa bệnh tạm nghỉ. Anh đã ghi số điện thoại đó vào sổ. Nhân chứng này là vị bác sĩ duy nhất anh quen biết ở Portland. Khi vị bác sĩ nhấc máy, Brad hỏi ông ta một câu. Câu trả lời làm anh muốn bệnh. Anh gác máy và ngồi lặng đi vài phút. Rồi anh tìm danh thiếp của Keith Evans và bấm số di động của anh ta. Đặc vụ nghe máy sau mấy hồi chuông. “Brad Miller đây. Tôi gọi cho anh từ Portland.”
“Có chuyện gì vậy, Brad?”
“Tôi có một ý này.”
“Vâng?” Evans thúc giục khi thấy Brad do dự. “Nghe có vẻ hơi điên.”
“Anh cứ nói xem đã.”
“Trước hết, anh có thể trả lời một câu về báo cáo khám nghiệm tử thi của Charlotte Walsh không?”
“Nếu có thể.”
“Có bằng chứng nào cho thấy Walsh đã chịu một vết đâm ở cuống não không?”
Evans im lặng một giây trong lúc có nhớ lại chi tiết bản báo cáo.
“Hình như có,” anh ta trả lời. “Nhưng sao?”
“Anh sẽ không thích chuyện tôi sắp nói nhưng tôi nghĩ anh gặp rắc rối rồi.”