Công Lý Cho Ai

Lượt đọc: 8738 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 43

Nếu Brad không sợ muốn chết, có lẽ anh sẽ thấy những sự việc sau đó khá thú vị. Chưa đầy một tiếng sau cuộc điện thoại cho Evans, một chiếc xe đen sì chở các đặc vụ FBI trông rất ư hình sự đã tới đón anh rời căn hộ. Tiếp đó, anh lên chuyên cơ của FBI để bay thẳng tới một căn cứ không quân ở đâu đó gần Washington D.C. Từ đó, anh được đưa tới căn nhà trú ẩn, nơi Dana Cutler đang sống. Các đặc vụ yêu cầu anh ở nguyên trong nhà và tránh xa các ô cửa sổ. Nhưng đối với một luật sư tốt bụng nhưng chưa tài giỏi lắm như anh, phần cuối cùng - trình bày giả thuyết của mình trước mặt cựu chánh án Tòa án Tối cao Hoa Kỳ Roy Kineer, một trong những bộ óc vĩ đại nhất của ngành tư pháp - mới là phần đáng sợ nhất.

Lúc đặc vụ Keith Evans đưa Brad Miller và Dana Cutler vào văn phòng công tố viên độc lập, Brad đã vô cùng khiếp hãi. Nhưng sau một hồi được ngài cựu chánh án trấn an, tâm trạng Brad đã nhanh chóng ổn định.

“Cậu Miller, cảm ơn cậu đã đến,” ngài chánh án nói khi chìa tay ra và nở nụ cười tươi rói. “Đặc vụ Evans đã không tiếc lời khen ngợi khả năng điều tra của cậu, và tôi rất háo hức được nghe điều cậu sắp trình bày.”

Brad không biết nói gì nên đành lo lắng cười trừ.

File ebook được tạo bởi nhóm VCTVE. [https://www.facebook.com/groups/vctve]

“Tôi mời cậu uống gì nhé?” Kineer hỏi “Chúng tôi có cà phê, trà và nước ngọt, có khi còn có latte, hay cái món gì phổ biến ở nơi cậu sống ấy chứ. Hình như có một cửa hàng Starbucks cách đây không xa.”

“Thực ra New York mới là quê tôi. Tôi mới chuyển về Portland thôi. Thế nên nếu được, cho tôi một li cà phê đen.” Nụ cười của Kineer chuyển hướng sang Dana.

“Tôi rất mừng vì cuối cùng cũng được gặp cô, cô Cutler. Tôi mời cô gì đó nhé?”

“Tôi ổn mà!*”

“Cô không hề ổn tí nào, nếu lời khai của Charles Hawkins xác thực. Hình như cô đã chết hụt vài lần.”

Chánh án cử một trợ lí trẻ đi lấy cà phê cho Brad. Đoạn, ông quay sang chàng luật sư đang lo lắng.

“Ta đi thẳng vào việc nhé, Brad. Cậu ngồi cạnh tôi được không? Tôi hơi lãng tai.”

Kineer ngồi ở đầu bàn họp, Evans ngồi đối diện với Cutler bên cạnh. Một người đàn ông trung tuổi và một người phụ nữ ngoài ba mươi ngồi đối diện Brad. Người đàn ông để sẵn sổ ghi chép trước mặt. Người phụ nữ có vẻ căng thẳng. Kineer giới thiệu họ là hai luật sư tập sự.

“Vậy, cậu có gì cho chúng tôi nào?” ông hỏi Brad.

Đột nhiên chàng luật sư lại nghi ngờ mọi kết luận thông thái mà anh đã rút ra. Suy đoán về vụ án trong căn hộ của mình là một chuyện, giải thích nó trước mặt Roy Kineer lại là chuyện khác.

“Có thể tôi đã suy diễn hơi xa,” Brad rào trước.

“Miller, tôi luôn tôn trọng những người không suy nghĩ theo lối mòn. Cậu có thể kiếm được điểm A trong trường luật nhờ một trí nhớ tốt, nhưng không thể thắng một vụ kiện thật sự nếu không có óc tưởng tượng. Vậy cứ nói đi. Cùng lắm là cậu nghĩ sai thôi mà.” Kineer mỉm cười. “Nếu cậu sai, tôi hứa sẽ không ghi nó vào hồ sơ cá nhân của cậu. Còn nếu cậu nghĩ đúng - mà đặc vụ Evans rất tin cậu - cậu sẽ cứu tất cả chúng tôi khỏi một bàn thua trông thấy.”

“Thôi được. Chúng ta đều biết tổng thống Farrington không thể tự tay sát hại Charlotte Walsh.”

“Đồng ý,” Kineer nói.

“Và Hawkins cũng thế. Từ khách sạn Theodore Roosevelt đến trung tâm thương mại Dulles Towne mất bốn mươi lăm phút, từ trung tâm thương mại đến ngôi nhà trú ẩn ở Virginia mất khoảng một giờ, còn từ khách sạn đến nhà trú ẩn ấy là khoảng xấp xỉ một giờ. Bức ảnh trên tờ New York Times cho thấy Hawkins vẫn ở khách sạn vào lúc 9 giờ 37 phút.

Chúng ta đều biết Charlotte Walsh được đưa về trung tâm thương mại vào lúc 11 giờ và theo như ghi chép của Sở Mật vụ, Hawkins đến trang trại lúc 11 giờ 15 phút. Nếu Hawkins tới trung tâm thương mại khoảng 10 rưỡi và phục giết Walsh lúc 11 giờ, ông ta không thể đến trang trại lúc 11 giờ 15 phút. Nếu ông ta đi thẳng từ khách sạn tới trang trại lúc 11 giờ 15 phút, ông ta không thể giết Walsh sau khi cô ấy về chỗ đậu xe.”

“Chúng tôi cũng đã nghĩ ra việc đó” chánh án nói, “nhưng tôi thấy rất đáng khích lệ vì cậu đã hiểu về vụ án đủ để đưa ra cùng một kết luận như thế.”

“Tốt lắm, Hawkins có những tay chân sẵn sàng giết người thay ông ta. Ông ta đã cử họ tới căn hộ của Dana, nhà của Marsha Erickson, bệnh viện và nhà trọ ở Tây Virginia. Vậy Hawkins vẫn có thể là đồng phạm hoặc kẻ chủ mưu trong vụ giết Walsh. Nhưng còn một vấn đề với giả thuyết đó. Phải đến 8 giờ, khi Cutler gọi điện báo cáo, Hawkins mới có thể biết về nơi để xe của Walsh ở trong trung tâm thương mại. Tuy nhiên, mãi đến 9 giờ 45 phút, tổng đài mới ghi nhận được một cuộc gọi tới hệ thống nhận tin nhắn thoại từ phòng liền kề với phòng của đệ nhất phu nhân tại khách sạn Theodore Roosevelt. Nếu đến thời điểm này Hawkins mới biết vị trí xe của Walsh, vậy ông ta phải nhanh chóng cử Tierney đến trung tâm thương mại trước 11 giờ. Chuyện đó không phải bất khả thi, nhưng khá khó.

Hơn nữa, Tierney không thừa nhận mình hay bất kì ai trong đội đã giết Walsh. Có thể hắn nói dối, nhưng một người vừa thừa nhận ra tay sát hại một người lại chối tội giết một kẻ khác thì xem ra không hợp lí lắm.”

“Cho đến giờ chúng tôi vẫn hiểu cậu,” Kineer nói.

“Một khi nhận ra tổng thống Farrington, Hawkins và những người làm việc dưới trướng họ đều không thể tự tay giết Walsh, tôi bắt đầu tự hỏi có phải tất cả mọi người đã tiếp cận vấn đề sai hướng hay không. Chúng ta đều cho rång Rhonda Pulaski, Laurie Erickson và Charlotte Walsh bị giết vì họ đe dọa sự nghiệp chính trị của Christopher Farrington, nhưng họ còn có một điểm chung khác. Farrington đã phản bội vợ mà giở thói trăng hoa với từng người một. Như vậy, Claire Farrington có một động cơ giết người xưa như trái đất. Nghĩ đến đó, tôi chợt nhớ ra một chi tiết trong báo cáo khám nghiệm tử thi của Erickson.

Theo bác sĩ pháp y, Erickson gần như bị đứt đầu khi Clarence Little chém lia lịa vào cổ cô bé bằng một vật sắc bén, làm da bị xẻ vụn thành từng dải. Báo cáo cũng nói rằng Little đã cắt rời vài phần thi thể Erickson sau khi giết cô bé. Nhưng bác sĩ pháp y rất băn khoăn khi nhận thấy cuống não nạn nhân bị xuất huyết không rõ nguyên nhân.

Tôi đã tham khảo ý kiến của một bác sĩ ở Portland về xuất huyết não. Ông ấy nói nếu ta đâm một vật nhọn vào vị trí nằm giữa hộp sọ và đốt sống cổ đầu tiên, ta sẽ cắt đứt tủy sống và giết chết nạn nhân ngay tức khắc mà không gây đổ máu nhiều. Nếu bác sĩ pháp y không tự tay lấy bộ não ra, ông ta chỉ biết nguyên nhân tử vong là xuất huyết não mà thôi.

Bác sĩ pháp y ở Oregon làm việc rất cẩu thả và đã nhờ trợ lí lấy bộ não ra. Chính vì thế, ông ta không trông thấy vết thương ở đúng chỗ. Ông ta không thấy miệng vết thương bởi cổ gần như đã đứt lìa, và cũng không tìm hiểu nguyên nhân gây xuất huyết não bởi ông ta quá chắc chắn hung thủ giết Erickson là Little nên không chú ý tới tổn thương nơi tủy sống.

Tôi đã hỏi đặc vụ Evans về báo cáo khám nghiệm tử thi của Walsh. Anh ấy bảo quanh cổ nạn nhân có nhiều vết cứa, tương tự như trường hợp Laurie Erickson. Anh ấy cũng bảo Walsh bị tấn công theo kiểu rất khác với các nạn nhân khác của Thợ Xẻ. Các nạn nhân khác bị mổ xẻ trước khi chết, còn phần lớn các vết thương của Walsh lại là sau khi chết.

Đây mới là chi tiết quan trọng nhất trong bản báo cáo pháp y của Walsh: cô ấy chết do bị một vật sắc bén đâm vào cổ, tại vị trí giữa hộp sọ và đốt sống cổ đầu tiên, hệt như Erickson. Việc này đã cắt đứt tủy sống của Walsh và gây ra cái chết tức thì nhưng hầu như không chảy máu. Vị bác sĩ tiến hành khám nghiệm Walsh đã tìm thấy vết thương khi lấy bộ não ra.

Tôi đã hỏi vị bác sĩ ở Portland rằng ta có thể dùng dao mổ để giết Laurie Erickson không. Ông ấy nói được nhưng phải khéo một chút. Claire Farrington là bác sĩ. Bà ta sẽ có dao mổ và biết cách dùng nó làm hung khí gây ra cái chết tương tự của Erickson và Walsh. Bác sĩ Claire Farrington có cả động cơ lẫn phương tiện để giết hai cô gái.”

“Chẳng phải Hawkins đã thấy Erickson còn sống khi bác sĩ Farrington đang ở buổi gây quỹ trong thư viện đẩy sao?” Kinner hỏi.

“Chúng ta chỉ có lời khai của Hawkins rằng Erickson vẫn còn sống khi ông ta trông thấy cô bé. Nếu bác sĩ Farrington đã chuốc thuốc ngủ cho con trai mình li bì suốt đêm rồi giết Laurie ngay trước khi đến thư viện, quấn cô bé trong drap giường và thả xuống máng chuyển đồ giặt thì sao? Khi tới buổi gây quỹ, bà ta đã thú nhận việc mình làm với Hawkins. Hawkins vội trở về dinh thống đốc với cái cớ là lấy giấy tờ, bỏ cái xác vào xe và dùng phương pháp gây án của Clarence Little để che đậy tội ác.”

“Tại sao Hawkins làm thế?” Kineer hỏi.

“Có ba lí do. Một, ông ta yêu bác sĩ Farrington từ hồi sinh viên; hai, ông ta trung thành một cách điên rồ với nhà Farrington; và ba...” Brad ngừng lời “... ông ta đã từng làm thế rồi.”

“Thưa ngài, tôi không có bằng chứng chứng minh điều này - không có một mẩu bằng chứng nào - nhưng cảnh sát đã không tìm được hung thủ giết Rhonda Pulaski. Nếu chính Claire Farrington đã đâm cô bé rồi kể với Charles Hawkins thì sao? Nếu Hawkins đã dàn dựng hiện trường thành vụ đâm người bỏ trốn để bảo vệ Claire rồi thủ tiêu người tài xế thì sao?”

“Đó là một giả thuyết thú vị, nhưng như cậu đã nói, không có bằng chứng nào ủng hộ nó. Hawkins đang nhận toàn bộ trách nhiệm trong các vụ án Pulaski và Houston.”

“Đúng, nhưng hồi đó, tổng thống Farrington không có tiền để bịt miệng nhà Pulaski, hòng ngăn họ tới gặp các nhà chức trách sau khi biết ông ta đã quan hệ tình dục với con gái họ. Ông ta sẽ phải xin tiền người vợ vốn xuất thân từ một gia đình giàu có. Nếu vậy, hẳn bà vợ đã biết chuyện.”

“Chúng ta không thể viết một bản cáo trạng toàn các suy đoán, vậy tại sao không nói tiếp về vụ Charlotte Walsh nhỉ? Cứ cho là cậu nói đúng về việc bác sĩ Farrington đã giết Laurie Erickson đi, nhưng làm sao bà ta có thể giết Charlotte Walsh khi đang nằm trong một căn phòng của khách sạn Theodore Roosevelt chứ?”

“Đặc vụ Evans kể cho tôi là Claire Farrington đã vào phòng mình quãng 10 giờ và rời đi lúc 1 giờ hơn. Trong khoảng thời gian ấy, không có ai vào kiểm tra bà ta. Bác sĩ Farrington đã bảo Hawkins đặt luôn phòng liền kề. Nếu bà ta đã nghi ngờ chồng mình ngoại tình với Charlotte Walsh từ trước thì sao? Có thể ai đó đã thấy họ ở cùng nhau tại Chicago. Có thể chính bà ta đã bảo Dale Perry thuê người theo dõi Walsh và báo cáo lại với mình.”

“Cậu đang nói Claire Farrington chính là thân chủ bí mật của Dale Perry à?”

“Đúng. Chúng ta biết tổng thống Farrington đã gọi Hawkins tới trang trại ngay khi Charlotte Walsh rời khỏi. Tôi nghĩ đó chính là cuộc gọi Hawkins nghe lúc 9 giờ 37 phút, khi bác sĩ Farrington đang chụp ảnh với người bảo trợ trước mặt chiếc đồng hồ. Điện thoại của Hawkins không có sóng. Sau đó người của Sở Mật vụ thấy ông ta đi ra từ căn phòng liền kề với phòng của bác sĩ Farrington.

Có lẽ ông ta đành phải dùng điện thoại bàn để gọi lại cho tổng thống.

Tôi nghĩ ngay khi còn lại một mình trong phòng, Claire Farrington đã thử dùng di động để kiểm tra hộp thư thoại và không bắt được sóng. Để tránh bất trắc, bà ta đã dùng điện thoại trong phòng liền kề để nghe thông tin về chỗ Walsh đỗ xe. Bà ta báo cho một người, như Dale Perry chẳng hạn, biết trước về căn phòng liền kề và dặn ông ta để lại đó một bộ quần áo cùng một chiếc xe ở ngoài phố. Bác sĩ Farrington đã đi qua phòng liền kề, ra cửa và xuống cầu thang bộ. Bà ta đã tới trung tâm thương mại trước khi Walsh trở lại. Tiếp đó, bà ta phá hỏng xe của Walsh, giết cô ấy bằng dao mổ và lại gọi Hawkins đến thu dọn hiện trường. Sau đó, bà ta có thể bảo với Hawkins rằng Dale Perry biết quá nhiều và Hawkins đã cử người tới giết ông ta rồi ngụy tạo vụ tự tử.”

“Có nhiều ‘nếu’ quá” Kineer nói.

Brad đã tự tin hơn trong lúc nói chuyện, càng lúc chắc chắn mình đúng hơn.

“Tỉ lệ trùng hợp phải lớn đến đâu để hai cô gái sống cách nhau hàng ngàn cây số, cùng có mối liên hệ với Christopher Farrington, đều bị giết bằng dao mổ và cổ của họ cùng bị chém gần đứt lìa để che đậy vết thương ấy?” Brad hỏi vị chánh án. “Và tỉ lệ trùng hợp phải lớn đến đâu để hai kẻ sát nhân cách nhau hàng ngàn cây số cùng sử dụng phương pháp gây án của những tay giết người hàng loạt đang hoành hành trong vùng để che đậy tội ác? Còn nữa, nếu hai tên hung thủ muốn cảnh sát nghĩ rằng Little và Loomis đã giết Erickson và Walsh, tại sao chúng phải dùng một cách thức hoàn toàn khác hai kẻ kia? Tuy nhiên, mọi việc sẽ rất hợp lí nếu ngay từ đầu, kẻ thủ ác đã định giết hai nạn nhân bằng một cú đâm vào cuống não, và sau khi nạn nhân chết mới quyết định mạo danh Little và Loomis.”

“Nói hay lắm, nhưng chúng ta vẫn còn quá nhiều dự đoán. Keith, anh nghĩ sao?”

“Tôi nghĩ suy luận của Brad rất có lí. Chúng tôi đã kiểm tra lịch sử cuộc gọi đi từ khách sạn Theodore Roosevelt. Có hai cuộc gọi từ phòng cạnh bên nơi Claire Farrington nghỉ lại. Chúng đều được thực hiện vào khoảng 10 giờ tối, nhưng lại cách nhau năm phút. Không may, chúng tôi không thể xác định chính xác thời điểm nhân viên Sở Mật vụ trông thấy Hawkins rời phòng liền kề. Vì vậy, chúng tôi không thể chứng minh ông ta không thực hiện cả hai cuộc gọi, nhưng khoảng thời gian ngắt quãng cho thấy có thể có hai người sử dụng điện thoại trong phòng đó.”

“Và chúng tôi còn tìm được cái này” Evans đưa cho chánh án Kineer hai bức ảnh đen trắng lờ mờ. Một tấm chụp một người mặc quần bò và áo khoác có mũ, đeo găng tay đang đi lên cầu thang. Bức còn lại cũng chụp người nọ nhưng đang đi xuống.

“Hai bức ảnh này do máy quay an ninh ghi lại ở cầu thang bộ dẫn xuống sảnh khách sạn Theodore Roosevelt lúc 10 giờ hơn một chút. Tôi đã cử một đặc vụ chạy thử. Nếu ai đó rời khách sạn vào giờ này rồi lái xe ban đêm - khi giao thông thưa thớt nhất, y có thể tới được chỗ Walsh để xe trong trung tâm thương mại, phá hỏng xe và tìm chỗ trốn.”

“Có cách nào để xác định người này là nam hay nữ không?” Kineer hỏi. “Nhìn ảnh tôi không phân biệt được.”

Evans lắc đầu. “Chúng tôi không xác định được giới tính.”

Kineer nhìn quanh phòng. “Có ai biết chúng ta phải làm gì tiếp theo không?” Khi không nhận được câu trả lời nào, vị cựu chánh án mỉm cười. “Có ai tình nguyện đi buộc đệ nhất phu nhân đang mang thai tội giết người hàng loạt hộ tôi không nhỉ?”

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của phillip margolin