Công Lý Cho Ai

Lượt đọc: 8740 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 44

Keith Evans đã sống sót qua không biết bao nhiêu vụ đấu súng và từng đối diện với những kẻ điên cuồng rắn mặt, nhưng khi theo nhân viên Sở Mật vụ đi lên khu tư gia của Nhà Trắng, anh vẫn thấy bất an. Đặc vụ FBI cố huyễn hoặc mình rằng việc này cũng giống như những lần thẩm vấn nhân chứng khác, nhưng thất bại thảm hại. Kẻ mà anh và chánh án Kineer muốn dồn ép không phải một tay buôn ma túy xoàng xĩnh. Họ sắp thẩm vấn đệ nhất phu nhân của Hoa Kỳ, người phụ nữ đang có thai với người đàn ông quyền lực nhất thế giới. Evans biết chỉ cần một chút sơ sảy thôi, sự nghiệp của anh sẽ bị xối thẳng xuống bồn cầu.

Nhân viên Sở Mật vụ mở cửa giúp Kineer và Evans, để họ bước vào một phòng khách ấm cúng. Những đồ gỗ bọc đệm được phủ vải hoa tươi sáng tiệp màu với rèm che các khung cửa sổ cao đến tận trần nhà. Dọc theo các bức tường là bàn viết bằng gỗ anh đào và tủ đĩa cao đựng. những chiếc cốc thiếc và đồ sứ thời thuộc địa. Những bức họa phong cảnh đồng quê lồng trong khung mạ vàng càng làm cho các vị khách có cảm giác như họ sắp thẩm vấn trong một ngôi nhà ở vùng thôn quê Hoa Kỳ hồi thế kỉ XVIII.

Một người đàn ông tầm thước, mặc bộ vét xanh đậm với bộ ria muối tiêu gọn gàng và cặp kính không gọng đang chờ ở cửa.

“Chào Mort,” Roy Kineer nói với Morton Rickstein.

“Chào ngài chánh án,” Rickstein lặp lại. Vị luật sư hoạt bát kia và cựu chánh án chẳng phải bạn bè, nhưng họ thường đụng mặt trong các buổi giao tế và sự kiện ngành pháp lí nên có thể tạm coi là người quen.

“Anh quen bác sĩ Farrington chứ?” Rickstein hỏi.

“Chúng tôi từng gặp nhau vài lần,” Kineer trả lời, quay sang người phụ nữ đang ngồi đón nắng trước một ô cửa sổ cao cao. Claire Farrington ngồi thẳng lưng và nở nụ cười nhẹ trên môi khi quan sát các vị khách. Trông Claire rất giống một bà hoàng đang soi xét những kẻ tôi đòi từ một vùng hẻo lánh nào đó tới vương quốc của bà ta.

Kineer đã quên mất Claire Farrington có vẻ ngoài cao lớn và quyền lực đến nhường nào. Những biểu hiện ban đầu của thai kì không làm khỏa lấp cảm giác rằng bà ta thật dễ dàng áp đảo những cô gái nhỏ như Charlotte Walsh và Laurie Erickson của ông.

“Thưa bác sĩ Farrington, đây là Keith Evans,” Kineer nói. “Evans là đặc vụ FBI nhưng tôi đã yêu cầu anh ấy làm phó cho mình vì anh ấy từng chỉ huy cuộc điều tra Thợ Xé D.C.❞

“Rất vui được gặp anh, đặc vụ Evans,” Farrington nói. “Anh đã làm rất tốt trong vụ Eric Loomis.”

“Cảm ơn bà,” Evans nhận thấy bà ta đã không khen anh vì bắt được Charles Hawkins.

Kineer và Evans ngồi xuống một bộ xô-pha kê chênh chếch với chiếc ghế tựa lưng cao của Claire Farrington. Evans đặt chiếc cặp táp của mình lên sàn, cạnh bàn cà phê đen bóng.

“Tại sao anh thấy cần phải thẩm vấn bác sĩ Farrington?” Rickstein hỏi ngay khi Evans và chánh án đã yên vị.

“Bà ấy là bạn rất thân của Charles Hawkins,” chánh án Kineer trả lời.

“Anh không định gọi đệ nhất phu nhân ra làm nhân chứng đó chứ?”

“Tôi không nói trước được. Bác sĩ Farrington đã ở cùng Hawkins trong buổi tối Charlotte Walsh bị giết và có thể nắm giữ những bằng chứng liên quan đến vụ án này.”

“Theo tôi biết, Hawkins đã tự thú và chuẩn bị nhận tội. Nếu vụ việc không phải xét xử tại tòa, vậy tại sao anh cần tới bác sĩ Farrington?”

“Chúng tôi chưa có đủ bằng chứng để chấp nhận lời tự thú” Kineer nói với vị luật sư trước khi chuyển hướng tập trung sang đệ nhất phu nhân. “Chúng tôi phải chắc chắn rằng chính Hawkins đã thực hiện những tội ác như anh ta thú nhận. Đôi khi người ta nhận những tội họ không làm bởi họ bị tâm thần hoặc muốn nổi tiếng, hay muốn bao che cho hung thủ thật sự.”

Biểu hiện và phong thái của Farrington không hề thay đổi.

“Anh có lí do gì để nghi ngờ lời thú tội của Hawkins không?” Rickstein hỏi.

“Chúng tôi thấy e ngại với vài phần trong câu chuyện, bởi vậy chúng tôi đành phải tiếp tục điều tra.”

“Những phần nào?” Rickstein lại hỏi.

Kineer mỉm cười. “Tôi e không thể nói chi tiết như thế trong hôm nay. Chuyện giữ bí mật điều tra ấy mà, Mort.”

“Tôi hiểu. Sao chúng ta không nói tiếp nhỉ? Anh cứ hỏi và bác sĩ Farrington sẽ trả lời, trừ khi tôi bảo cô ấy không nên nói hay cô ấy không muốn nói.”

“Tương đối công bằng” Kineer nói. Ông quay sang Evans. “Anh Keith đây biết rõ về vụ án hơn tôi nên anh ấy sẽ hỏi. Keith.”

“Cảm ơn bà đã dành thời gian tiếp chúng tôi. Tôi biết bà rất bận.” Evans nói.

“Chuck là một người bạn tốt. Tôi không thể tin chuyện đã xảy ra cho anh ấy.”

Evans gật đầu đồng cảm. “Hai người đã gặp nhau ở đâu?”

“Chúng tôi học cùng khóa ở OSU.”

“Đại học Oregon phải không?”

“Phải. Và chúng tôi đều là vận động viên. Anh ấy và Chris cùng trong đội bóng rổ, còn tôi chơi bóng chuyền.”

“Tôi nghe nói bà chơi rất giỏi.”

“Vâng, đúng thế,” Claire trả lời không chút do dự.

“Hawkins chơi tốt không?”

“Không đặc biệt xuất sắc. Anh ấy không nổi trội như Chris. Cũng có trận anh ấy chơi hay nhưng phần lớn thời gian là ngồi ghế dự bị.”

“Tôi được biết bà và ông Hawkins đã từng hẹn hò hồi sinh viên.”

“Đúng.”

“Hồi còn học ở OSU, bà có từng đi chơi với tổng thống không?”

“Chúng tôi từng hẹn đôi, Chuck đi với tôi và Chris với cô bạn gái thời đó.”

“Vậy là tổng thống và ông Hawkins rất thân thiết?”

“Đúng.”

“Thời sinh viên, tổng thống không chỉ có duy nhất một cô bạn gái?”

Một cái nhìn ghê tởm làm thay đổi nét mặt đệ nhất phu nhân trong một giây rồi biến mất ngay.

Claire trả lời cứng ngắc. “Chris là người nổi tiếng trong trường và rất đào hoa.”

“Bà bắt đầu hẹn hò với tổng thống từ khi nào?” Evans hỏi.

“Câu hỏi hơi rời xa chủ đề rồi phải không?” Rickstein nhắc nhở. “Bác sĩ Farrington rất bận và bà ấy đã rất lịch sự dành thời gian tiếp các vị, nhưng chúng ta sẽ còn phải ngồi đây đến bao giờ nếu anh cứ truy hỏi những thông tin có thể dễ dàng tìm thấy trên mọi tờ báo và tạp chí viết về chiến dịch tranh cử?”

“Nói đúng lắm,” Evans thừa nhận. “Bác sĩ Farrington, bà nói sao về chuyện Hawkins cực kì trung thành với bà và tổng thống?”

“Chúng tôi đã giúp anh ấy vượt qua thời kì rất khó khăn sau khi rời quân ngũ và anh ấy luôn biết ơn.”

“Vậy anh ta sẽ làm bất kì việc gì cho bà và ông Farrington?”

“Tôi không nói thay Chuck được.”

“Anh ta sẽ không ngần ngại giúp đỡ nếu bà gặp rắc rối chứ?”

“Một lần nữa, tôi không nói thay Hawkins được.”

“Anh ta có giúp đỡ bà hay tổng thống trong vấn đề cá nhân không?”

“Ý anh là sao?”

“Hawkins đã thừa nhận giết Rhonda Pulaski và Tim Houston.”

Đệ nhất phu nhân cứng người. “Việc đó liên quan gì đến tôi?”

“Nhà Pulaski đã được trả tiền để giữ im lặng về mối quan hệ tình dục giữa chồng bà với cô con gái tuổi vị thành niên của họ...”

“Chồng tôi đại diện cho cô Pulaski trong một vụ kiện, một vụ kiện thành công. Cô ta nổi lòng tham và tống tiền anh ấy với những lời vu khống. Chẳng ai trả tiền cho ai cả.”

“Nhà Pulaski đã nói họ nhận được tiền để im lặng.”

“Vậy họ nói dối.”

“Đặc vụ Evans,” Rickstein chen ngang. “Hawkins đã thừa nhận tội giết người. Tôi không hiểu đệ nhất phu nhân liên quan gì đến chuyện ấy.”

“Bác sĩ Farrington, bà có đưa chồng bà tiền để trả cho nhà Pulaski không?” Evans hỏi.

“Tôi sẽ không trả lời thêm câu nào liên quan tới những người đó nữa.”

“Tôi nghĩ ta nên hỏi chuyện khác, Keith ạ,” Kineer hòa nhã nói.

“Bà có thấy Hawkins cư xử kì lạ tại buổi tối gây quỹ ở khách sạn Theodore Roosevelt không?”

“Không, nhưng tôi mải nghĩ về bài phát biểu và không khỏe lắm. Sáng hôm đó, tôi đã bị nghén rất nặng.”

“Tôi hiểu rồi. Trên thực tế, bà đã đặt trước một căn phòng trong khách sạn để đề phòng, đúng không?”

“Đúng.”

“Vào ngày gây quỹ.”

“Đúng.”

“Thực tế là những hai phòng? Thêm một căn liền kề nữa?”

“Chính xác. Vì lí do an ninh, chúng tôi cần đảm bảo không có ai ở bên cạnh tôi.”

“Và Hawkins đã đặt phòng?”

“Đúng.”

“Người của Sở Mật vụ nói với rằng trên đường đi chụp ảnh, bà đã ghé vào nhà vệ sinh vì không khỏe lắm.”

“Chính xác.”

“Khi ấy, bà có vô tình kiểm tra hộp thư thoại trên di động không?”

Đệ nhất phu nhân do dự rồi ngờ vực nhìn Evans trước khi trả lời một tiếng “Không” kiên quyết.

Evans lấy hai bức ảnh đen trắng từ cặp ra và giơ lên cho bác sĩ Farrington và Mort Rickstein nhìn. Trong một bức ảnh là người mặc quần bò, áo khoác có mũ, đeo găng tay đang đi lên cầu thang bộ. Bức ảnh kia chụp người này đang đi xuống.

“Bà biết người này là ai không?” Đặc vụ hỏi.

Bác sĩ Farrington nhoài người tới và nhìn bức ảnh một vài giây. Sau đó, bà ta lắc đầu.

“Rất tiếc nhưng tôi không nhận ra người đàn ông này.”

“Chúng tôi không chắc đó là đàn ông” Evans nói. “Đó có thể là một người phụ nữ cao lớn.”

“Việc này liên quan gì đến Hawkins?” Mort Rickstein hỏi.

“Chúng tôi không chắc chúng có liên quan đến anh ta không.”

“Vậy sao anh cho chúng tôi xem những bức ảnh này?” Bác sĩ Farrington hỏi.

“Những bức ảnh này được một máy quay an ninh chụp lại ở cầu thang bộ của khách sạn Theodore Roosevelt vào lúc hơn 10 giờ tối ngày gây quỹ. Cửa thang bộ nằm đối diện với phòng của bà. Tối đó, Dale Perry đã hai lần làm phân tán sự chú ý của nhân viên Sở Mật vụ canh gác thang bộ. Nếu ai đó muốn lén ra vào khách sạn bằng thang bộ, họ sẽ nhân những cơ hội này.”

“Tại sao tôi phải quan tâm tới việc đó? Tôi ngủ từ 10 giờ đến tận 1 giờ kém cơ mà.”

“Bà có vào căn phòng liền kề để dùng điện thoại không?”

“Không, tại sao chứ? Trên tủ đầu giường của tôi có một chiếc cơ mà.”

Rickstein tỏ vẻ nghi ngờ. “Có chuyện gì thế này?”

“Có hai cuộc gọi được thực hiện từ phòng bên cạnh nơi bác sĩ Farrington ngủ lại. Hawkins gọi một cuộc vào hồi 10 giờ. Chúng tôi đang cố tìm xem có đúng là anh ta gọi cả hai cuộc không” Keith nói.

Rickstein cau mày. “Tôi tưởng cuộc thẩm vấn này liên quan đến Chuck Hawkins, nhưng tôi bắt đầu nghi anh có chiến lược khác, Roy ạ.”

“Vài sự việc mới được hé lộ khiến chúng tôi nghi ngờ bác sĩ Farrington có dính líu tới các vụ Pulaski, Erickson và Walsh.”

Rickstein kinh ngạc. “Dính líu như thế nào?”

“Tôi e rằng mình không thể nói rõ hơn,” Kineer trả lời.

“Vậy tôi e phải hủy cuộc gặp này.”

Evans đã quan sát Claire Farrington kĩ càng trong suốt cuộc đối thoại này. Bà ta không nói gì, nhưng lại nhìn chằm chằm Roy Kineer với ánh mắt Evans chỉ có thể hiểu là vô cùng căm phẫn.

“Tạm biệt, bác sĩ Farrington,” chánh án Kineer nói. “Cảm ơn đã dành thời gian tiếp chúng tôi.”

Farrington không trả lời. Một phút sau khi đặc vụ FBI và ngài chánh án rời khỏi phòng, cánh cửa đóng lại và Mort Rickstein buóc ra.

“Roy, chờ đã” ông ta gọi.

Kineer và Evans quay lại.

“Có chuyện gì thế này?” Rickstein hỏi khi bắt kịp họ.

“Đúng như tôi đã nói.”

“Ông không thực sự nghi Claire dính líu trực tiếp tới các vụ giết người đó chứ?”

“Chúng tôi có vài bằng chứng chỉ theo hướng đó.”

Trong một phút, trông Rickstein như chết đứng. Sau đó, ông ta kiềm chế lại được.

“Có một câu ngạn ngữ là: đã bắn vua thì đừng bắn trượt. Câu đó đúng với cả hoàng hậu đấy. Nếu tôi là anh, tôi sẽ không hở ra một lời về những nghi ngờ của mình, trừ khi tôi đã nắm được bằng chứng chắc như đinh đóng cột.”

“Đừng lo, Mort. Tôi cực kì coi trọng địa vị của mình. Tôi sẽ không nhắm vào thân chủ của anh cho đến khi chắc rằng mình không thể bắn trượt.”

Rickstein nhìn chằm chằm vào vị chánh án. Sau đó, ông ta lắc đầu và bước vào phòng khách.

“Anh nghĩ sao?” Kineer hỏi khi vị luật sư đã khuất hẳn. “Tôi nghĩ đệ nhất phu nhân: 100 điểm; công tố viên đặc biệt: 0 điểm.”

“Đồng ý. Tôi cũng nghĩ bà ta ngập sâu đến cổ trong vụ này, nhưng chúng ta không có cách nào chứng minh được.”

“Ít nhất chúng ta đã biết lí do Hawkins đổi ý nhanh đến thế,” Evans nói. “Vì các cuộc điện thoại. Anh ta không muốn chúng ta nghĩ ra khả năng bác sĩ Farrington dùng điện thoại trong phòng liền kề để nhận tin nhắn của Cutler”

“Chỉ Hawkins mới có thể buộc tội Claire Farrington” Kineer nói. “Anh nghĩ chúng ta có thể làm anh ta đổi ý không?”

“Người này là một samurai, ngài chánh án ạ. Ông ta sẵn sàng chết vì quốc vương và hoàng hậu của mình.”

“Vậy chúng ta phải làm gì?”

Evans lắc đầu. “Tôi không biết.”

Tổng thống có cuộc họp với Bộ Tổng Tham mưu, nhưng ông nhanh chóng trở về khu tư gia ngay khi cuộc họp kết thúc để tìm hiểu lí do chánh án Kineer tới gặp vợ mình. Claire đang ngồi chờ trong phòng ngủ của họ. “Có chuyện gì thế?” Tổng thống lo lắng hỏi.

“Chắc họ biết rồi,” Claire bình tĩnh nói.

Farrington ngồi phịch xuống ghế tựa. Trông ông rất khổ sở.

Claire mỉm cười. “Họ biết, nhưng không chứng minh được, Chris a. Anh không phải lo đâu. Chúng ta sẽ không sao.”

Farrington nhìn lên. “Lỡ họ...?”

“Không đâu. Hãy mạnh mẽ lên. Xem chúng ta đang ở đâu này,” bà chỉ quanh phòng. “Em đã biết rồi chúng ta sẽ đến được đây. Không ai cướp những thứ này đi được.”

Nét mặt Claire đanh lại như cửa két sắt. Mỗi khi bà trở nên như thế, tổng thống lại e sợ vợ mình.

“Không một ai,” bà nhắc lại bằng giọng lạnh tanh khiến không ai dám nghi ngờ chuyện bà sẵn sàng trả bất cứ giá nào để giữ chồng mình trong Nhà Trắng và ngăn những người phụ nữ khác chen chân vào cuộc hôn nhân của bà.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của phillip margolin