Công Lý Cho Ai

Lượt đọc: 8744 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 45

Dana Cutler và Brad Miller đang xem bản tin của CNN về lời nhận tội của Charles Hawkins tại phòng khách của ngôi nhà trú ẩn thì Keith Evans bước vào. Hawkins một mực nhận tội giết Charlotte Walsh ngay tại Tòa án Liên bang ở Maryland. Gary Bischoff từ chối đại diện cho Hawkins, vì thế ông ta đã thuê một luật sư mới. Ông luật sư mới này mỉm cười với ống kính truyền hình trong lúc ám chỉ rằng ông ta thấy hoàn toàn không có vấn đề gì khi biện hộ cho một khách hàng có thể vô can trong vụ án mạng ở thủ đô.

“Sao anh không đến tòa?” Brad hỏi.

“Tôi không thể. Chán quá. Hawkins đang nhận hết tội lỗi hộ vợ chồng Farrington, và anh ta có thể phải chịu án chung thân hoặc tử hình vì những việc mình không làm.”

“Ông ta không hoàn toàn vô can đâu, Keith,” Brad nói. “Ông ta có thể đã giết tài xế Houston và còn cử người đến giết Dana nữa. Ít nhất ông ta cũng đã xóa dấu vết cho Claire Farrington khi bà ta giết Rhonda Pulaski, tạo điều kiện để sau này bà ta giết Erickson và Walsh.”

“Những tội ác bà ta không bị trừng phạt nhờ Hawkins đã giơ đầu chịu báng,” Evans cay đắng nói.

“Đời không như phim và thường kết thúc không có hậu,” Dana Cutler nói.

“Anh không bỏ cuộc đấy chứ?” Brad hỏi.

“Không, cả chánh án Kineer cũng thế. Chúng tôi vẫn tiếp tục điều tra. Chúng tôi chỉ đang gặp trở ngại thôi. Nhưng tin tức làm nản lòng thế là đủ rồi,” Evans mi cười, “tôi ở đây để thông báo hai bạn sẽ trở lại cuộc sống bình thường ngay chiều nay. Vì Hawkins đã thú tội, chúng tôi không nghĩ các bạn còn gặp nguy hiểm nữa. Brad, cậu sẽ có một vé hạng nhất để bay về Portland. Dana, tôi đành để cô về nhà trên con xe cà tàng của tôi thôi.”

“Tôi muốn về nhà lắm rồi. Giờ có cho tôi ngồi xe ba bánh, tôi cũng đồng ý” Dana nói.

“Rất hân hạnh được quen biết cả hai người,” đặc vụ nói với họ. “Tôi chỉ tiếc vì những nỗ lực của các bạn không thể buộc vợ chồng Farrington phải trả giá cho tội ác của họ.”

“Chưa thôi,” Brad nói.

“Cầu Chúa đoái thương lời cậu” Evans nói.

Brad và Dana lên gác để gói ghém đồ đạc. Dana đi xuống trước, nói chuyện phiếm với Evans trong lúc chờ Brad. Cả ba tạm biệt nhau rồi Brad vào một chiếc ô-tô và biến mất trên đường ra sân bay.

“Sẵn sàng chưa?” Evans hỏi Dana.

Cô vứt chiếc túi đựng quần áo của mình vào ghế sau trên ô-tô của Evans và trèo vào ngồi cạnh anh.

“Cô định làm gì tiếp?” Evans hỏi khi họ đi được một lúc.

“Giống như trước khi bị dính vào quyền lực và sự nổi danh thôi, sống ẩn mình và kiếm đủ tiền để nuôi miệng và thuê nhà.”

“Chúc cô may mắn. Chắc cô đã có đủ náo nhiệt cho cả một đời rồi.”

“Tôi đã có quá đủ náo nhiệt từ trước khi Dale Perry thuê tôi” Dana u ám đáp.

Evans tập trung vào con đường, hổ thẹn vì đã quên mất những chuyện từng xảy ra với Dana Cutler. Nếu Cutler buồn bực vì anh, cô cũng không thể hiện ra ngoài. Trong phần còn lại của chuyến đi, hình như cô đang trầm ngâm nghĩ ngợi gì đó.

“Anh có tình cờ mang theo bản sao hai bức ảnh chụp cái người bí ẩn ở cầu thang bộ của khách sạn Theodore Roosevelt không?” Dana hỏi khi Evans đỗ lại trước cửa chung cư nhà cô.

“Tại sao?”

“Tôi không muốn nói. Nhưng tôi rất biết ơn nếu anh cho tôi bản sao cùng với hồ sơ hoàn chỉnh về hiện trường ở trung tâm thương mại Dulles Towne.”

Evans quan sát nữ thám tử. Khuôn mặt Dana không để lộ điều gì.

“Để tôi xem xem,” Evans nói.

Dana gật đầu. Cô ra khỏi xe và đi vào tòa nhà. Ngay khi đóng cánh cửa căn hộ lại sau lưng, Dana liền rút điện thoại.

“Jake, là em, Dana đây,” cô nói lúc Teeny nghe máy.

“Em ở chỗ quái nào vậy?”

Dana mừng thầm vì giọng anh có vẻ lo lắng.

“Chuyện dài lắm và em muốn kể cho anh, nhưng xe của em đang đỗ trên phố nhà anh và em chẳng có phương tiện nào.”

“Chiếc Harley của anh đâu?”

“Đó lại là một chuyện dài khác.”

“Em có biết FBI đã đến thẩm vấn anh không? Em đã dính vào vụ gì thế?”

“Tới đây và em sẽ kể cho anh nghe. Chúng ta sẽ đi ăn tối, em mời. Tin em đi, câu chuyện này đáng để anh đi đấy. À mà làm ơn mang theo cái phong bì đựng đĩa DVD em để trên bàn trong phòng làm việc của anh nhé.”

Jake gác máy và Dana mang chiếc túi của mình vào phòng ngủ. Cô mừng vì vẫn còn người như Jake để nương tựa, và chuyện anh là thiên tài trong lĩnh vực nhiếp ảnh lại càng tiện hơn. Trong lúc xếp lại quần áo, Dana nghiền ngẫm ý tưởng đã sôi sục trong lòng cô kể từ lúc nghe Keith Evans nói Claire Farrington sẽ thoát tội giết người. Dana đau lòng thay cho Rhonda Pulaski, Laurie Erickson và Charlotte Walsh. Họ đều là những cô gái ngoan và đã ra đi quá sớm. Dana tức giận vì Claire Farrington đã cướp đi mạng sống của họ và càng điên tiết hơn khi nhận ra mình đã suýt gia nhập bộ sưu tập xác chết của đệ nhất phu nhân.

Trải nghiệm kinh hoàng của Dana dưới tầng hầm của bọn chế đá chẳng đem lại mấy điều tốt đẹp, nhưng khi đã đến quá gần cái chết, bạn sẽ chẳng còn sợ nó nữa. Nhưng không sợ không có nghĩa là bạn muốn chết, và Dana thề sẽ khiến Claire trả giá vì dám coi thường mạng sống của cô.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của phillip margolin