Công Lý Cho Ai

Lượt đọc: 8749 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 46

Morton Rickstein đã kiệt sức. Giờ là 9 rưỡi tối mà ông đã vào văn phòng từ 7 rưỡi sáng để chuẩn bị bản lời khai. Thông thường Rickstein ăn vận rất trau chuốt nhưng hôm nay, ông đã mệt đến không buồn kéo tay áo xuống trước khi mặc áo khoác, và để mặc cà vạt lỏng lẻo trên cổ mà cầm cặp táp rồi đi cầu thang máy xuống bãi đỗ xe. Trên đường xuống hầm, Rickstein chỉ ước được ngồi trong phòng làm việc ở nhà, cùng một li scotch đá trên tay.

Cửa thang máy mở ra, Rickstein bước vào ga-ra. Tuy thường làm việc muộn nhưng ông vẫn không quen được với bầu không khí tĩnh lặng rờn rợn dưới tầng hầm vào giờ này. Hầu hết các xe ô-tô đã đi khỏi và phần lớn ga-ra chìm trong bóng tối. Rickstein tưởng tượng ra những sinh vật quỷ quái đang lẩn lút trong những vùng tối như hũ nút kia và thi thoảng, ông lại len lén nhìn những cái cột bê tông dày dặn chống đỡ trần nhà. Một tên giết người hoàn toàn có thể trốn đằng sau chúng, chờ đợi một nạn nhân khờ khạo nào đó bước qua.

Vị luật sư căng thẳng bước qua ba cái cột nằm trên đoạn đường từ thang máy tới chỗ đỗ xe. Rickstein lôi chìa khóa điện từ khỏi túi và dùng điều khiển từ xa mở cửa xe trước để có thể nhanh chóng chui vào trong. Ông nghe thấy tiếng bíp an lòng và rảo bước. Khi đã an toàn đến bên chiếc Lexus, ông thở hắt ra và cúi xuống mở cửa bên ghế lái.

“Ông Rickstein.”

Vị luật sư quay phắt ra sau, tim như thắt lại trong lồng ngực. Một người phụ nữ đột ngột xuất hiện. Trong chiếc quần bò đen và áo khoác cho người đi xe máy, trông cô ta có vẻ đáng sợ.

“Xin lỗi nếu tôi đã làm ông sợ. Tôi là thám tử tư Dana Cutler. Tôi làm việc cho hãng luật của ông, chính xác là cho Dale Perry.”

Rickstein mất một giây mới nhận ra cái tên và liên hệ nó với một thân chủ của Dale Perry, người đã gọi tới phàn nàn vì bị một luật sư cấp thấp ở Reed, Briggs làm phiền. Dana Cutler chính là người có dính dáng đến vụ nổ súng ở nhà Marsha Erickson ở bang Oregon.

“Nghe này cô Cutler, tôi vừa có một ngày rất dài. Sáng mai hãy gọi cho thư kí của tôi để lên lịch hẹn nếu cô có gì cần bàn với tôi.”

“Việc này không chờ được. Công việc của tôi liên quan đến một khách hàng khác của Kendall, Barrett , bà Claire Farrington.”

Dana chìa một cái phong bì màu vàng trước mặt Rickstein.

“Tôi muốn ông đưa cái này cho đệ nhất phu nhân. Trong đó là một tấm ảnh và điện thoại di động. Ông cứ việc kiểm tra để đảm bảo cái điện thoại không phải bom, nhưng tôi khuyên ông không nên nhìn tấm ảnh, bởi nó có thể làm ảnh hưởng tới khả năng bào chữa cho thân chủ của ông.

Khi ông đưa phong bì cho bác sĩ Farrington, hãy bảo bà ta rằng tôi đã nói dối cảnh sát về chuyện không trở lại bãi đỗ xe ở trung tâm Dulles Towne. Khi gửi tin nhắn cho bà ta, tôi đã định không quay lại đó, nhưng trí tò mò lại trỗi dậy. Ông hãy bảo bà ta rằng tôi đã chụp được vài tấm ảnh rất thú vị nhưng không để vào phong bì này. Tôi sẽ gọi vào số của chiếc điện thoại ông đang cầm kia và thông báo cho bà ta cách lấy lại chúng.”

“Tôi không biết cô định làm gì, nhưng tôi sẽ không can dự đâu.”

“Tôi không thể nghĩ ra cách nào khác để liên hệ với bác sĩ Farrington. Người như tôi đâu thể bấm chuông cửa Nhà Trắng và đòi gặp đệ nhất phu nhân được?”

“Điều cô đang nói nghe như là tống tiền và tôi sẽ không giúp cô. Hơn nữa, nếu tôi còn tiếp tục nghe cô nói thêm về âm mưu này, tôi sẽ tới gặp cảnh sát và để họ giải quyết cô.”

“Nếu ông còn lo cho lợi ích của thân chủ, ông sẽ không muốn làm việc đó đâu, Rickstein. Có nhớ những bức ảnh trên tờ Exposed đang khiến tổng thống Farrington lao đao đến mức nào không? Chính tôi đã chụp chúng, và tôi đã thử chơi đẹp. Trước khi chào mời nơi khác, tôi đã gặp ông Perry và đề nghị bán chúng cho tổng thống. Dale và tổng thống tìm cách lừa tôi, vì thế tôi đã bán chúng cho tờ Exposed . Câu chuyện trên đó có thể khiến Farrington thua cuộc. Còn bức ảnh trong phong bì có thể khiến thân chủ ông mất mạng. Vậy ông hãy quyết định làm gì, nhưng nhanh vào. Nếu ông từ chối, tôi sẽ gọi cho Patrick Gorman ở tờ Exposed . Ông ta đã cho tôi số máy nhà sau lần đầu hợp tác thành công với tôi.”

Sáng hôm sau, Dana gọi tới văn phòng của Rickstein để xem khi nào vị luật sư sẽ đi gặp Claire Farrington. Dana đoán Rickstein sẽ chuyển phong bì và lời nhắn trong vòng mười phút đầu gặp mặt Claire. Một khi bác sĩ Farrington nhìn lướt qua bức ảnh, bà ta sẽ bảo Rickstein ra ngoài vì không muốn ông ta vô tình nghe được cuộc nói chuyện với Dana. Dana tính toán rằng đệ nhất phu nhân sẽ muốn xem xét bức ảnh trong mười lăm phút sau khi Rickstein rời đi. Đó là lúc cô gọi. Cô muốn phu nhân Farrington nhìn thấy tấm ảnh, nhưng không muốn bà ta có nhiều thời gian suy nghĩ trước khi cô đưa ra yêu sách.

Đệ nhất phu nhân nghe máy sau hai hồi chuông. “Bác sĩ Farrington phải không?”

“Còn ai cầm chiếc điện thoại này được nữa?” Farrington giận dữ hỏi.

“Bực dọc không giải quyết được gì đâu. Đối với tôi, đây thuần túy là chuyện làm ăn. Tôi đã cố thương lượng với Dale Perry và chồng bà nhưng họ thà giết tôi chứ không chịu đáp ứng những đòi hỏi rất phải chăng của tôi. Hãy xem họ đã đi đến đâu. Dale đã chết còn chồng bà sẽ mất việc vào tháng 11 tới đây. Chỉ cần bán những bức ảnh chụp bà ở trung tâm thương mại Dulles Towne cho tờ Exposed , tôi sẽ khiến chồng bà thua cuộc và đưa bà vào tù. Nhưng nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, họ không thể trả nhiều tiền như bà.”

“Cô muốn gì?”

“Ba triệu đô-la chuyển tới số tài khoản trong phong bì ngay ngày hôm nay. Có tiền rồi, tôi sẽ chuyển ảnh cho bà.”

“Tôi không hiểu cô nghĩ bức ảnh này liên quan gì đến tôi. Nó chỉ cho thấy một người mặc áo khoác đang mở cửa xe. Cô không thấy rõ mặt người này. Tôi thậm chí còn không biết đó là nam hay nữ.

Dana cười lớn. “Có vẻ bà đang lo tôi ghi âm lại cuộc nói chuyện này. Tôi không làm thế. Nhưng để bà dễ chịu hơn, tôi sẽ không bắt bà phải nói điều gì có tính chất nhận tội.

Trở lại với các lí do bà phải trả tiền, hẳn bà nhận thấy người trong ảnh của tôi giống hệt kẻ đi trên cầu thang bộ ở khách sạn Theodore Roosevelt. Quan trọng hơn, tôi còn một tấm ảnh rất thú vị nữa chưa đưa cho bà vì sợ Mort Rickstein không thắng nổi trí tò mò. Trong ảnh đó, chiếc mũ bị gạt ra sau vừa đủ để thấy bà đang nhìn ô-tô của Charlotte Walsh bằng ánh mắt đầy ác tâm. Chỉ cần phóng to ảnh ấy lên là bà sẽ có hẹn với đao phủ ngay.”

“Tôi không tin cô nắm được những bức ảnh có thể tác động đến tôi. Nhưng cứ cho là tôi muốn mua ảnh của cô đi, tôi cũng không thể lo nổi ba triệu ngay trong ngày hôm nay. Và chắc chắn tôi sẽ không trả cho kẻ tống tiền một đồng xu gỉ nào khi chưa xem những bức ảnh cô cho là có tính chất buộc tội cao đến thế.”

“Nếu bà muốn xem ảnh trước khi trả tiền, tôi sẽ gặp bà lúc 12 giờ đêm nay ở bãi đậu xe của Dulles Towne, ngay chỗ Charlotte Walsh đã đỗ xe. Vào ban đêm, chỗ đó rất thoáng và tôi có thể đảm bảo bà đến một mình.”

“Tôi sẽ gặp vô vàn khó khăn để tới đó mà không có Sở Mật vụ hộ tống.”

“Hãy bảo họ là bà không cần người hộ tống.”

“Không đơn giản như thế. Sở Mật vụ sẽ không nghe lệnh tôi trong trường hợp tôi có khả năng gặp nguy hiểm. Một nhân viên của Sở sẽ đi theo tôi.”

“Được, bà có thể bảo anh ta lái xe đưa bà tới đó, nhưng nếu bà định bắt hay giết tôi, nghĩ lại đi. Tôi biết thế này là chơi rất xấu nhưng tôi đã gửi một bộ ảnh sơ cua tới một luật sư và người này sẽ gửi chúng tới Exposed nếu tôi chết bất thình lình.”

“Yêu cầu của cô thật lố bịch. Nếu tôi đưa tiền cho cô một lần, ai biết được cô có đòi tiếp không? Những kẻ tổng tiền có bao giờ thôi đòi hỏi khi cá đã cắn câu đâu.”

“Nói đúng lắm, nhưng bà không còn lựa chọn nào ngoài tin tôi. Chắc bà không thích lên kênh truyền hình quốc gia trong tình cảnh bị cảnh sát điệu ra khỏi Nhà Trắng đâu nhỉ? Và nếu bà vẫn còn bực tức thì hãy nghĩ về thỏa thuận của chúng ta như sau: ba triệu là để bồi thường cho những tổn thương tinh thần tôi phải chịu khi cố giữ mạng trong những tuần vừa qua. Tôi chắc chắn một bồi thẩm đoàn sẽ cho tôi nhiều tiền hơn nếu tôi kiện bà. Nhưng kiện tụng tốn đến hàng năm trời. Tôi thích tiền nhanh hơn.

Và bà không cần phải lo tôi sẽ đòi thêm. Nếu bà tìm hiểu về tiểu sử của tôi, bà sẽ biết tại sao tôi bỏ ngành cảnh sát. Trả tiền và tôi sẽ biến khỏi đời bà. Tất cả những gì tôi muốn là được yên thân. Ba triệu đô-la đủ cho tôi sống yên bình một đời.”

Claire Farrington cầm điện thoại trong tay thêm vài giây sau khi Dana Cutler cúp máy. Sau đó, bà đặt nó xuống xô-pha và nhìn chằm chằm vào ảnh chụp một người đội mũ áo đứng cạnh xe của Charlotte Walsh. Bức ảnh trông như được chụp từ xa, chếch về phía tay trái xe của Walsh. Nó cho thấy kẻ đội mũ đang đứng cạnh cửa tài xế. Điều gì đó trong bức ảnh làm bà bứt rứt. Mất một lúc bà mới phát hiện ra hình người đội mũ trong ảnh giống hệt hình ảnh do máy quay an ninh chụp được ở cầu thang bộ của khách san Theodore Roosevelt.

Claire nhìn chăm chú thêm mấy phút nữa. Bà mỉm cười. Giờ bà đã chắc chắn bức ảnh này là giả nhờ bàn tay phải đang đặt trên cửa xe. Sai rồi. Khi giết Walsh, bà đã mở cửa xe bằng tay trái. Nếu Claire mở bằng tay phải, cánh cửa sẽ chặn giữa bà và cô ta.

Trong tin nhắn cuối cùng, Cutler đã nói không theo dõi Walsh nữa. Đó là sự thật. Cutler không có mặt trong bãi đỗ xe khi bà giết Walsh. Đệ nhất phu nhân thở phào nhẹ nhõm. Bà không biết Cutler làm giả tấm ảnh bằng cách nào, nhưng bà biết nó không tồn tại. Claire gọi cho Irving Lasker.

Vài phút sau, Lasker ngồi xuống cạnh phu nhân Farrington.

“Irv, anh hoặc có ai anh quen biết làm một bức ảnh giả không?”

“Tôi biết chút đỉnh.”

Farrington đưa bức ảnh cho Lasker.

“Làm sao để tạo ảnh người mặc áo trùm đầu này như đang đứng cạnh chiếc xe đó nếu ở ngoài đời không phải như vậy?” Bà hỏi.

“Bà phải dùng phần mềm Photoshop. Đầu tiên bà scan bức ảnh chiếc xe và ảnh người mặc áo trùm đầu vào máy tính. Sau đó bà dùng kĩ thuật ‘làm mờ’ để điều chỉnh mật độ điểm ảnh trên cả hai tấm hình. Kĩ thuật làm mờ sẽ khiến viền của hình ảnh mờ đi để dễ dàng dán chúng với nhau. Bà sẽ chọn một hai điểm ảnh trên mỗi hình và làm mờ chúng vào nhau. Hình ảnh cho ra sẽ rất giống thật.

“Có cách nào để biết có phải trong bức hình này, người ta đã dùng kĩ thuật làm mờ để gắn người đội mũ trùm đầu vào hình ảnh chiếc xe không?”

“Có chứ. Bà phải phóng to tấm ảnh lên. Nếu nó được tạo ra nhờ kĩ thuật làm mờ thì các điểm ảnh sẽ không rõ nét và chi tiết như trong ảnh thật.”

“Hãy nhờ ai đó kiểm tra bức ảnh này và báo lại với tôi. Tôi cần kết quả ngay.”

Ngay khi Lasker rời khỏi phòng, đệ nhất phu nhân mỉm cười. Phớt lờ Dana Cutler là một hành động khôn ngoan, nhưng nếu để cô ta tới gặp tờ Exposed , cơ hội tái đắc cử tổng thống của Chris có thể bị sụp đổ. Cô ta sẽ phải trả giá. Nếu bức ảnh kia là giả - Claire tin chắc nó là giả - bà sẽ gặp mặt Dana lúc nửa đêm. Nhưng cuộc gặp ấy chắc chắn sẽ không diễn ra như Cutler mong đợi.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của phillip margolin