Nửa đêm, khu vực Charlotte Walsh đỗ xe vào cái đêm bị giết đã không còn một chiếc ô-tô nào. Dana chờ trong bóng tối đằng sau cột đèn cách địa điểm hẹn gặp Claire Farrington vài dãy. Khoảng hơn một tiếng sau, một chiếc ô-tô tấp lại gần chỗ Charlotte Walsh từng đỗ xe. Irving Lasker bước ra. Đệ nhất phu nhân ngồi chờ trong xe, đợi người vệ sĩ dò xét khu vực xung quanh xong. Sau khi anh ta xác nhận an toàn, bà mới bước ra và tới nơi Charlotte Walsh từng đậu xe. Farrington mặc quần bò và áo khoác gió màu nâu. Một chiếc mũ lưỡi trai được kéo sụp vành che mái tóc bà. Dana chờ vài giây rồi bước tới chỗ họ với hai bàn tay giơ lên.
“Tôi nghĩ anh muốn soát vũ khí trên người tôi,” cô nói. Lasker gật đầu rồi kiểm tra thật kĩ càng. Khi đã chắc chắn Dana không mang vũ khí, anh ta bước lùi lại sau.
“Irv, chúng tôi cần nói chuyện riêng một lát,” Farrington nói.
Lasker vào trong xe cùng với người tài xế nãy giờ vẫn đứng cạnh xe và quan sát tổng thể.
“Hãy xem ảnh của cô nào,” Farring vào thẳng vấn đề khi đã chắc hai người hộ tống không nghe thấy gì.
Dana lôi một chiếc phong bì ra khỏi túi áo khoác và đưa cho đệ nhất phu nhân. Farrington lấy ra một bức ảnh và quan sát kĩ lưỡng. Ai đó đã dán khuôn mặt bà vào trong cái mũ áo. Lần này trông bức ảnh không thật như tấm đầu tiên và các dấu vết làm giả càng rõ hơn.
Farrington giơ ảnh lên và ngoái đầu nhìn Lasker.
“Anh làm ơn cầm hộ tội cái này,” bà nói, dùng ám hiệu mà cả hai đã thỏa thuận hồi đầu tối. Lasker và đặc vụ kia từ từ tiến đến. Khi chỉ còn cách Farrington vài bước, Lasker rút súng ra và đệ nhất phu nhân bước ra sau người đặc vụ kia.
“Cô Cutler, cô đã bị bắt vì tội tống tiền.”
Nụ cười đắc thắng bừng sáng trên khuôn mặt Claire Farrington.
“Chắc cô tưởng tôi ngu lắm. Tôi không giết Charlotte Walsh, cho nên tôi biết ảnh cô gửi là đồ giả. Một chuyên gia đã xác nhận điều đó.”
Farrington định nói tiếp thì ba chiếc xe xuất hiện từ hông của trung tâm thương mại và tiến thẳng về chỗ họ.
“Vào xe mau,” Lasker ra lệnh cho người anh ta phải bảo vệ.
“Anh không cần phải lo lắng cho đệ nhất phu nhân,” Dana nói. “Đó là FBI. Tôi đã sắp xếp cho họ tới đây.”
Farrington có vẻ bối rối. Lasker lại ra lệnh cho Claire vào xe và bà nghe theo nhưng không hề rời mắt khỏi những chiếc xe. Chỉ vài phút sau, chúng đã tới nơi. Keith Evans bước ra và giơ thẻ ngành lên.
“Chào đặc vụ Lasker, nhớ tôi không?”
“Evans, anh làm gì ở đây?”
“Trước khi trả lời câu đó, tôi có vài câu cần hỏi anh,” Evans nói nhỏ để Farrington không nghe được.
“Tối nay anh đến đây như thế nào?”
“Đệ nhất phu nhân chỉ đường cho tôi.”
“Bà ấy đã nói gì với anh?”
“Bà ấy muốn tới trung tâm thương mại này.”
“Bà ấy đã nói gì và làm gì khi tới trung tâm thương mại?”
“Bà ấy chỉ cho chúng tôi đến một chỗ đỗ xe.”
“Chính xác bà ấy đã nói gì?”
“Tôi không nhớ chính xác nhưng theo những gì tôi nhớ được, bà ấy bảo chúng tôi rẽ ở khúc quanh và đi thẳng tới dãy này. Sau đó, bà ấy bảo chúng tôi dừng lại gần ô trống kia.”
“Bà ta đã cho anh các chỉ dẫn chi tiết?”
“Đúng. Có chuyện gì vậy?”
“Tôi e rằng đệ nhất phu nhân gặp rắc rối lớn rồi.” Evans nói.
“Này, chờ đã,” Lasker nói khi Evans và Sparks quành ra phía sau xe của Farrington.
“Đặc vụ Lasker, xin đừng can thiệp” Evans nói. Các đặc vụ FBI từ những chiếc xe khác áp sát Lasker và người tài xế. Hai người của Sở Mật vụ biết họ đã ở thế yếu.
Claire đã hạ kính cửa sổ để cố nghe ngóng tình hình.
“Xin chào bác sĩ Farrington,” Evans nói.
“Chào đặc vụ Evans. Chúng tôi vừa bắt được Dana Cutler vì tội cố tống tiền tôi ba triệu đô-la để đổi lấy một bộ ảnh giả mạo cảnh tôi đang giết Charlotte Walsh. Không may cho cô ta, tôi biết chúng không thể là thật và đã cho một chuyên gia kiểm tra ảnh.”
Evans mỉm cười. “Bức ảnh là giả và chúng tôi biết cô Cutler đã đòi bà trả ba triệu đô cho chúng, nhưng cô ấy không tống tiền bà. Cô ấy đang giúp chúng tôi chứng minh bà là hung thủ giết Charlotte Walsh.”
Farrington lúng túng. “Một bộ ảnh giả có thể chứng minh được gì chứ?”
“Ồ, ảnh thì không. Chúng tôi sẽ không đưa chúng ra tòa làm vật chứng trực tiếp. Mặt khác, chính những bức ảnh đã dụ bà tới bãi đỗ xe này. Đặc vụ Lasker vừa nói bà biết chính xác nơi Charlotte Walsh đã đỗ xe hay nói cách khác, là địa điểm cô ấy bị giết hại. Xin bà vui lòng cho biết sao bà có được thông tin ấy.”
Farrington định nói gì đó nhưng kiềm chế được.
“Tốt thôi,” Evans nói. “Bà không cần phải nói gì với tôi. Thực ra, bà có quyền giữ im lặng vì mọi điều bà nói có thể và sẽ được dùng để chống lại bà trước tòa. Bà cũng có quyền gọi luật sư. Nếu bà không thể chi trả phí thuê luật sư, tòa sẽ chỉ định một người đại diện cho bà.”
“Thật lố bịch.”
“Thế ư? Thi thể của Charlotte Walsh đã được tìm thấy trong một thùng rác công cộng ở đằng sau một nhà hàng tại Maryland. Đại đa số người dân biết đó là nơi cô ấy bị giết. Có nhiều lời đồn rằng cô ấy đã bị giết ở đây, nhưng chúng tôi đã giữ bí mật rất kĩ về địa điểm cụ thể. Chúng tôi đã kéo chiếc xe đi để báo chí không biết nó được tìm thấy ở đâu. Trên thực tế, rất ít người biết chính xác về hiện trường xảy ra vụ án mạng.”
“Charles Hawkins...”
“Đã thú nhận một tội ác anh ta không thể làm. Chúng tôi có thể chứng minh anh ta không có khả năng giết Walsh. Anh ta không có đủ thời gian để đi từ khách sạn đến gặp tổng thống ở trang trại lúc 11 giờ 15 phút và giết cô Walsh trong bãi đỗ này lúc 11 giờ. Nhưng bà có đủ thì giờ để lẻn ra khỏi khách sạn sau khi Dale Perry đánh lạc hướng vệ sĩ canh gác cầu thang bộ, tới đây, giết cô Walsh và trở về khách sạn trước 1 giờ.”
“Cuộc nói chuyện này kết thúc tại đây,” Farrington nói với các đặc vụ trước khi quay sang Lasker. “Irv, làm ơn đưa tôi về Nhà Trắng.”
“Thưa bác sĩ Farrington, rất tiếc là bà chưa về ngay được,” Keith Evans nói. “Bà đã bị bắt. Chúng tôi sẽ làm việc này lặng lẽ thôi. Tôi đã sắp xếp để một thẩm phán chờ bà, và Mort Rickstein cũng sẽ gặp bà ở Tòa án Liên bang. Nhờ vào vị thế của bà, chắc chắn ông ta có thể đưa bà ra tại ngoại ngay. Nhưng tất cả mọi người trên đất nước này đều muốn biết những chuyện sẽ xảy ra sau đó.”